Xem Nhiều 1/2023 #️ 12 Chom Sao Bao Binh Nu Phu Thay Doi Chuong 8 # Top 10 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # 12 Chom Sao Bao Binh Nu Phu Thay Doi Chuong 8 # Top 10 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về 12 Chom Sao Bao Binh Nu Phu Thay Doi Chuong 8 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

”Bảo Bình!”  ”…” Im lặng là vàng.  ”Bảo nhi~”  ”…” Dm anh không phải là Ngô Gia Minh, đừng gọi tôi một cách buồn nôn như thế!! Nội tâm ai đó gào thét. ”Bảo bối? Hay em muốn anh gọi là gì đây? Cục cưng, bé cưng hay bé yêu?”  ”… Gọi tên tôi là được rồi.” Cuối cùng cô nữ phụ mặt liệt Ngô Gia Bảo Bình cũng lên tiếng sau bao lần nhẫn nhịn. Ngang nhiên ép buộc con gái nhà người ta làm vợ chưa cưới không thèm hỏi ý kiến không nói, ngang nhiên dắt tay cô lên xe cũng không nói nhưng gọi cô bằng ba cái danh xưng là cô chỉ muốn lật bàn. Dm từ lúc cha sanh mẹ để tới giờ Hạ Bảo Bình cô chưa từng bị gọi bằng mấy cái danh xưng sến súa cỡ đó, bộ cô dễ dãi lắm hả? Ngô Gia Minh là cô còn chịu được vì ông ấy là cha còn cô đang đóng vai trò là con gái, còn Ninh Thiên Yết? Gọi một người chỉ vừa mới làm quen trong giây lát là bảo bối? Chẳng lẽ đây là sự vô sỉ vô địch của nam chính ngôn tình trong truyền thuyết? Vậy phải áp dụng vào nữ chánh chứ sao lại là cô?  Nam chính, tôi khẩn cầu anh quay xe lại! Nữ chính vẫn còn chờ anh ở nhà kìa. Hay anh muốn bắt cóc tôi đi để thủ tiêu? Rốt cuộc kịch bản đã lệch lạc tới chỗ nào rồi? Mới sống lại chưa đến một tuần mà đã phải từ giã đi gặp ông bà?  Nội tâm phun tào phong phú nhưng bên ngoài vẫn trưng ra cái mặt thản nhiên. Ninh Thiên Yết vừa lái xe vừa nhìn Bảo Bình, miệng cười mỉm. Đều là đồng loại mặt liệt với nhau cả nên anh hiểu cái cô ‘đồng nghiệp’ này đang nghĩ gì mà. Lúc đầu cứ tưởng giả vờ ai dè lại là thật, Ngô Gia Bảo Bình quả thật chỉ muốn tránh xa anh hết mức có thể. Đây là lần đầu tiên đó nha~, cô gái này quả là thú vị mà~  ”… Chúng ta đang đi đâu?”  ”Đến trường” Thôi thì tiếp tục sự nghiệp giả lạnh lùng nào, không phải con gái thời nay hay thích boy nạnh nùng sao? Nội tâm người nào đó tự hỏi. ”…” Hết gì để nói rồi. Thôi thì nín luôn đi. Không khí yên lặng bao trùm trong xe từ nhà đến trường, hai người mặt than ngồi với nhau không nói câu nào khiến nhiệt độ trong xe giảm xuống mức âm mặc dù bên ngoài đang là mùa hè, cứ như là tủ lạnh LG và tủ lạnh Panasonic đấu đá xem ai lạnh hơn ai vậy. :)))  Khi xe đến trường, Bảo Bình thở phào vì cuối cùng cũng thoát khỏi cái thằng cha nam chính biến thái này, cô chỉ muốn nhanh chóng lên lớp để ngủ một giấc thôi. Nhưng vấn đề thật sự ở đây là…  How to xuống xe??!!  Thấy xe của tổng tài đại nhân nhà họ Ninh xuất hiện là cả đám con gái trong trường đã nhao nhao như bầy ong thợ động dục khi thấy ong chúa :). Với cương vị là pháo hôi và nữ phản diện, Bảo Bình cảm thấy bây giờ cô chỉ cần xuống xe một phát là cả một xô máu chó ụp đầy đầu ngay.  Hóa ra đây mới thực sự là ý định của anh đi? Lấy tôi làm bia đỡ đạn cho nữ chính? Để tôi hứng lấy bao nhiêu sự ganh ghét của đám fan girl của anh còn anh thì thong thả đi cưa định mệnh của đời anh? Lúc này thật sự là muốn tự tử mà  -_-!! Gào thét trong im lặng.  Nhưng Bảo Bình nghĩ như vậy thực sự là oan cho Thiên Yết a~ Anh chỉ lo ngắm cô vợ chưa cưới của mình mà quên đi một vấn đề quan trọng là đám con gái trên trường. Giờ anh cũng giống như Bảo Bình thôi, kẹt cứng ngắc ở trên xe và lâm vào bế tắc.   ”… Xuống xe thôi!” Thôi thì đằng nào chả chết, cứ liều vậy.  ”Nếu em muốn bị dẫm bẹp thì cứ tự nhiên.” Thản nhiên gác tay lên đầu nhìn cô cười nói.  ”…” Đây thực sự là nam chính lạnh lùng trong nguyên tác? Sao cứ có cảm giác đây là một thằng cha bại hoại ưa đi chọc ghẹo con gái nhà lành vậy? Hay sự lạnh lùng chỉ phát huy được với nữ chính? Ngược đời rứa??!! Đây thực sự là nam thần mà cô đã đọc sao? Đúng là lừa tình mà.   ”Nếu vậy anh nghĩ cách đi chứ?” Lỗi này là do ai hả? Tất nhiên câu sau là phải nuốt vào bụng. Cô chưa muốn chết đâu. ” Em chỉ cần chờ một chút thôi.” ”?” Mang theo dấu chấm hỏi to đùng quay qua nhìn bên ngoài. Bảo Bình ngạc nhiên, Wow đám fan girl đâu hết rồi. Mở cửa xe ra, thấy giữa sân trường là dàn hậu cung và nữ chính đang giữa một đám fan lẫn lộn. Hóa ra là nhờ mấy người này hút hết mấy con kiến phiền phức đi. Bảo Bình thở phào, xoay người tính đi lên lớp.  ”Chị ơi!” ”!!!” Quả nhiên là phận nữ phụ vẫn phải lên sàn thôi. Quay người thấy nữ chính đang xông đến cùng dàn nam chính đang đi tới cộng với cái tên nam thần ‘nạnh nùng’ ở bên cạnh là Bảo Bình thấy mình thật giống cái bóng đèn 100W mà, sáng chói hơn cả mặt trời. Yến Nhi lao vào lòng Bảo Bình một cách mạnh bạo làm cô nàng suýt ngã ngửa, may là có Ninh Thiên Yết đằng sau đỡ cho chớ không là té sml rồi :))) Ôm chặt thắt lưng chị hai yêu quý của mình, Ngô Gia Yến Nhi trừng mắt nhìn cái tên được xưng là ‘anh rể tương lai’ của mình. Ninh Thiên Yết cũng chẳng sợ gì mà không nhìn lại, cái cô em gái của vợ mình hình như bị siscon í nhở? Hai chị em nhà này đúng là thú vị mà~ Chắc sau này sẽ vui lắm đây.  Siscon: Sister Complex: Hội chứng cuồng chị gái hay là em gái nha~  ”Chị ơi, chị có sao không?” Yến Nhi ánh mắt rưng rưng nhìn Bảo Bình làm toàn thân cô nổi hết cả da gà. ”… Không sao.” Cái cảm giác như mẹ hiền nhìn mình một cách buồn rầu gào lên ”Bảo nhi số khổ của ta ơi!” này là sao?  ”Yến Nhi, em việc gì phải đi lo lắng cho cô ta?” Dương Song Tử nhăn nhó nói, sau bao nhiêu chương bị cắt đất diễn thì cuối cùng anh cũng lên sàn.  ”Đã lâu không gặp, đại tiểu thư Ngô Gia” Lãnh Kim Ngưu ngã ngớn cười. Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén nhìn chằm chằm Bảo Bình khiến Ninh Thiên Yết và Ngô Gia Yến Nhi không thoải mái cho lắm. Cảm giác như có thêm tình địch vậy.  ”Cô thật sự đã nói thật nhỉ?” Triệu Xử Nữ khoanh tay lẳng lặng đứng nhìn. Hẳn là hắn vẫn không tin được việc tiểu thư chua ngoa từ bỏ không bắt nạt Yến Nhi của hắn.  ”Bảo Bình!” Dương Sư Tử chỉ gọi cô một tiếng nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Ninh Thiên Yết đứng sau. Biểu cảm như kiểu ”WTF??!! Cần lời giải thích?”  Mặt tái xanh và bụng trống rỗng, Bảo Bình lâm vào tình trạng rối ren chưa từng có. Trời ạ! Cô chưa có ăn sáng đâu. Mới sáng sớm dậy đã bị bắt cóc tới trường, giờ lại đứng đây chịu sự áp bức tra khảo của lũ con ông cháu cha. Bảo Bình thề là cô chỉ muốn xỉu thôi… Và cô xỉu thiệt!!  Mở mắt ra thì thấy cô y tế nhìn mình mỉm cười dịu hiền như ánh nắng chân lý chói lóa qua tim, Bảo Bình cô thề từ lúc cô xuyên qua thì đây là người duy nhất mà có thể nói là bình thường nhất. Cảm động vl!! Cuối cùng cũng gặp được một người đồng minh rồi, là một người bình thường sống trong cái lũ động kinh thì chắc có ngày cô cũng điên theo lũ đó luôn.  Chỉ là sau này bà cô y tế ‘bình thường’ này sẽ vả bôm bốp vào mặt cô khi nghĩ rằng bả là một người bình thường :))) Thế giới này điên rồi… ”Em bị ngất vì chưa ăn sáng dẫn đến việc bị hạ đường huyết. Haiz, giới trẻ ngày nay thật không biết cách chăm sóc bản thân mình gì cả.” Lắc đầu cứ như một bà già 70 tuổi.  ”Cô tên Lam Nhân Mã, giáo viên y tế của trường, Đừng nhìn cô như thế, đại tiểu thư Ngô Gia, nghỉ ngơi đi, cô xin phép cho em rồi.” Nhân Mã giơ tay đầu hàng, cười thân thiện nhìn Bảo Bình. Lam Nhân Mã? Chẳng phải cũng là một nữ phụ trong nguyên tác sao? Là đồng minh của nữ chính trong công cuộc trốn học có phép :)) Cô này thì cổ yêu thầm ông thầy trong trường tên là Ân Bạch Dương hay sao í nhỉ? Nếu cô nhớ không lầm thì hiện giờ 2 người yêu thầm nhau nhưng chưa thổ lộ, nhờ nữ chính khích lệ nên mới đi tỏ tình và đại thành công.  Ân Bạch Dương? Ầy, là ông thầy dạy toán lớp cô đây mà. Trái Đất thật tròn làm sao? Cô có nên thay thế nữ chính làm thần cupid không nhỉ? Nói là thầy cô vậy thôi chứ cô thì chỉ mới có 20 còn thầy thì 23. Trẻ vãi nồi~  Chỉ là bây giờ tác hợp thì sớm quá, ít ra thì phải đợi ít nhất là Yến Nhi chịu chấp nhận dàn hậu cung của cô ta đã thì Bảo Bình cô mới ra tay. Nghĩ đến đó Bảo Bình gác tay lên đầu nằm ì xuống giường. Ây giường mềm quá, hôm nay quyết định sẽ đóng đô ở đây luôn~ Đang nằm lim dim sắp ngủ chợt nghe Lam Nhân Mã khúc khích cười ”Học trưởng Ninh Thiên Yết vạn người mê là bạn trai em à?”  NÀ NÍ??!!  Bật dậy với một tốc độ xém tí nữa là lọt giường. Bảo Bình chảy mồ hôi hột, hình như cô vừa mới nghe lầm đi. Lam Nhân Mã vừa mới nói cái gì? ”Cô nghe cái đó ở đâu ra?”  ”Ầy, trong trường đồn ầm lên kia kìa, nói em vọng tưởng trèo cao lên làm phượng hoàng, câu dẫn học trưởng, nhưng bị học trưởng hắt hủi. Nhưng điều đó đã bị gạt từ khi em ngất xỉu và được Ninh Thiên Yết mang đến đây. Good job đấy cô bé, sao em cưa được cục băng như thằng đó thế?” Chống cằm ngồi hóng chuyện y như bà bán cá… Mang?? Ninh Thiên Yết mang cô đến đây?? Tai mình hình như có vấn đề… ”…Ninh Thiên Yết mang em đến đây?” Run lẩy bẩy hỏi lại, cầu trời đừng là thật… ”Đúng rồi đó, còn bế theo kiểu công chúa nữa. Hiện giờ em đã trở thành đề tài hot trong trường rồi. Cẩn thận với đám fan girl nha cô bé~ Theo cô thấy thì sau này có lẽ em còn đến thăm cô dài dài :))” Hoàn toàn là giọng điệu vui sướng khi người gặp họa, Lam Nhân Mã thực sự đang cười trên nỗi đau của người khác và cô cảm giác rất tự hào =))) Còn đối với Ngô Gia Bảo Bình lúc này… ẦM!!! ĐẤT TRỜI SỤP ĐỔ!! Thôi xong! Vĩnh biệt cuộc sống cấp 3 êm ả tươi đẹp của tôi ơi…~ _______________________________________________________________________________ HAPPY NEW YEAR nha mọi người!! Đăng chap mới coi như là quà tặng lì xì nha~  

Song Tu Nu Xuyen Khong Lam Nu Phu Chuong 1 Doi Da Sao Toi Lai La Nu Phu

*Ào*

Nước lạnh tát thẳng vào người cô gái đang bị treo lơ lửng trên trần nhà, hai tay bị xích chặt đến chảy máu, xung quanh viền tím bầm trông rất đau. _ Ưm… – Dường như cô gái ấy đã tỉnh, mơ hồ nhìn quanh nhưng do nước lạnh mà rùng mình một cái, che mất tầm nhìn của cô. *Chát* Một tiếng tát mạnh vào khuôn mặt, cô cau mày bắt đầu tỉnh táo hơn nhìn rõ người trước mặt. Một người phụ nữ có vẻ tầm trung niên mỉm cười nhìn cô, ánh mắt ma tà đầy phẫn nộ lại tát cho cô thêm một bạt tay đau đớn đến mức khuôn miệng nhỏ bị sướt một đường dài, chảy máu. _ Bà làm cái gì đấy?? – Cô hét lên, nghiến răng, ánh mắt tức giận nhìn người đó. _ Tao làm gì? Mày biết rõ nhất không phải sao? Tại mày mà con gái tao không thể toàn thay đến bên Bảo Bình!! _ Gì mà Bảo Bình chứ? Tôi không quen!! – Cô khó chịu vùng vẫy, hai cổ tay đau nhức không chịu nổi đành phải dừng di chuyển. _ Hahaa, mày nói dối cho chó nó nghe à? Đến nước này mà mày còn giả bộ sao? – Bà tay lấy con dao gần đó, lướt nhẹ trên khuôn mặt son phấn nhem nhuốc _ Nhìn mày thật xấu xí, lại còn đòi giành Bảo Bình với con gái tao!! Cô im lặng, cuối cùng nở một nụ cười. _ Bà làm vậy không sợ Lục gia chúng tôi tìm đến hay sao? _ Lục gia? Hahaa, mày cũng biết doạ người đấy. Nhưng sau lưng ta còn có Triệu gia chống lưng, Lục gia của mày chỉ là một con kiến. – Bà ta bỏ dao xuống, cầm cây súng lên chỉa thẳng vào đầu cô _ Tại sao mày không chịu chết đi cho con gái tao được yên thân?? Cô cố gắng né tránh nòng súng, nhưng bà ta lại dí mạnh nòng vào đầu cô, hoàn toàn không thể tránh. Chật lưỡi, cô hiểu hết toàn bộ rồi… Cô chính là đang ở trong cuốn tiểu thuyết “Vì em mà làm tất cả” do chính tay cô viết. Lúc nãy cô chỉ giả vờ đọc một câu thoại liền chuẩn xác, Song Tử cô đây hoàn toàn không ngờ đến cô lại chính là nữ phụ Lục Song Nhi. Vì là tác giả nên cô biết chắc chuyện gì sẽ sảy ra tiếp theo… Song Nhi sẽ bị bắn vào ngực trái, ngay sau đó có người nghe thấy tiếng súng đã hét lên và tìm người giúp. Cô hoàn toàn hối hận khi viết như thế, thử nghĩ mình bị bắn mà xem? Chẳng ai thích điều này sảy ra đâu! _ Rốt cuộc bà muốn cái gì? – Song Tử hét lên, chẳng dám vùng vẫy. _ Tao muốn mày chết đi, nếu mày không còn nữa chẳng phải kế hoạch của tao sẽ tốt hơn hay sao? Hahaaa… – Bà ta nhe răng cười bí hiểm, hai mắt đầy tia phẫn nộ bắt đầu lên nòng… Song Tử thấy thế, dù có hoảng sợ vẫn bình tĩnh nghĩ cách để mình không bị bắn, đung đưa tấm thân nhỏ nhắn lấy đà rồi đá bà ta ra. Bà ta đau đớn bóp cò một cái. *ĐOÀNG* Viên đạn sượt ngang mặt cô, chảy máu. Cơn đau lập tức ập đến, cô không biết cách nào để dừng lại… Tay cô bây giờ như muốn đứt lìa ra vậy. Bà ta lòm còm bò dậy, ánh mắt căm phẫn nhìn cô, đưa súng đã lên nòng, chuẩn bị bắt thì dây xích đứt ra vì đã mục cộng với sức nặng của Song Tử khi đung đưa liên tục như thế, cô cứ thế mà nhào vào người bà ta. *ĐOÀNG* _ Hự… Ngạc nhiên, mắt mở to, miệng bắt đầu cảm giác có thứ gì đó trào ra từ cổ họng. Cô phun ra một ngụm máu, tay sờ vào bụng mình… _ Chết đi!! – Bà ta đẩy Song Tử ra, đứng lên, đưa súng chỉa về phía Song Tử đang nằm liệt, hai mắt mơ hồ như chẳng còn thấy gì… *ĐOÀNG*

Nước lạnh tát thẳng vào người cô gái đang bị treo lơ lửng trên trần nhà, hai tay bị xích chặt đến chảy máu, xung quanh viền tím bầm trông rất đau. _ Ưm… – Dường như cô gái ấy đã tỉnh, mơ hồ nhìn quanh nhưng do nước lạnh mà rùng mình một cái, che mất tầm nhìn của cô. *Chát* Một tiếng tát mạnh vào khuôn mặt, cô cau mày bắt đầu tỉnh táo hơn nhìn rõ người trước mặt. Một người phụ nữ có vẻ tầm trung niên mỉm cười nhìn cô, ánh mắt ma tà đầy phẫn nộ lại tát cho cô thêm một bạt tay đau đớn đến mức khuôn miệng nhỏ bị sướt một đường dài, chảy máu. _ Bà làm cái gì đấy?? – Cô hét lên, nghiến răng, ánh mắt tức giận nhìn người đó. _ Tao làm gì? Mày biết rõ nhất không phải sao? Tại mày mà con gái tao không thể toàn thay đến bên Bảo Bình!! _ Gì mà Bảo Bình chứ? Tôi không quen!! – Cô khó chịu vùng vẫy, hai cổ tay đau nhức không chịu nổi đành phải dừng di chuyển. _ Hahaa, mày nói dối cho chó nó nghe à? Đến nước này mà mày còn giả bộ sao? – Bà tay lấy con dao gần đó, lướt nhẹ trên khuôn mặt son phấn nhem nhuốc _ Nhìn mày thật xấu xí, lại còn đòi giành Bảo Bình với con gái tao!! Cô im lặng, cuối cùng nở một nụ cười. _ Bà làm vậy không sợ Lục gia chúng tôi tìm đến hay sao? _ Lục gia? Hahaa, mày cũng biết doạ người đấy. Nhưng sau lưng ta còn có Triệu gia chống lưng, Lục gia của mày chỉ là một con kiến. – Bà ta bỏ dao xuống, cầm cây súng lên chỉa thẳng vào đầu cô _ Tại sao mày không chịu chết đi cho con gái tao được yên thân?? Cô cố gắng né tránh nòng súng, nhưng bà ta lại dí mạnh nòng vào đầu cô, hoàn toàn không thể tránh. Chật lưỡi, cô hiểu hết toàn bộ rồi… Cô chính là đang ở trong cuốn tiểu thuyết “” do chính tay cô viết. Lúc nãy cô chỉ giả vờ đọc một câu thoại liền chuẩn xác, Song Tử cô đây hoàn toàn không ngờ đến cô lại chính là nữ phụ Lục Song Nhi. Vì là tác giả nên cô biết chắc chuyện gì sẽ sảy ra tiếp theo… Song Nhi sẽ bị bắn vào ngực trái, ngay sau đó có người nghe thấy tiếng súng đã hét lên và tìm người giúp. Cô hoàn toàn hối hận khi viết như thế, thử nghĩ mình bị bắn mà xem? Chẳng ai thích điều này sảy ra đâu! _ Rốt cuộc bà muốn cái gì? – Song Tử hét lên, chẳng dám vùng vẫy. _ Tao muốn mày chết đi, nếu mày không còn nữa chẳng phải kế hoạch của tao sẽ tốt hơn hay sao? Hahaaa… – Bà ta nhe răng cười bí hiểm, hai mắt đầy tia phẫn nộ bắt đầu lên nòng… Song Tử thấy thế, dù có hoảng sợ vẫn bình tĩnh nghĩ cách để mình không bị bắn, đung đưa tấm thân nhỏ nhắn lấy đà rồi đá bà ta ra. Bà ta đau đớn bóp cò một cái. *ĐOÀNG* Viên đạn sượt ngang mặt cô, chảy máu. Cơn đau lập tức ập đến, cô không biết cách nào để dừng lại… Tay cô bây giờ như muốn đứt lìa ra vậy. Bà ta lòm còm bò dậy, ánh mắt căm phẫn nhìn cô, đưa súng đã lên nòng, chuẩn bị bắt thì dây xích đứt ra vì đã mục cộng với sức nặng của Song Tử khi đung đưa liên tục như thế, cô cứ thế mà nhào vào người bà ta. *ĐOÀNG* _ Hự… Ngạc nhiên, mắt mở to, miệng bắt đầu cảm giác có thứ gì đó trào ra từ cổ họng. Cô phun ra một ngụm máu, tay sờ vào bụng mình… _ Chết đi!! – Bà ta đẩy Song Tử ra, đứng lên, đưa súng chỉa về phía Song Tử đang nằm liệt, hai mắt mơ hồ như chẳng còn thấy gì… *ĐOÀNG*

_ Mẹ…

Cô vô thức gọi, hai mắt khẽ nhíu lại, mùi thuốc sát trùng đột nhiên xộc thẳng vào mũi, cay xè. Ý thức dần về đến nơi, cô mở mắt nhìn xung quanh, toàn là màu trắng, máy đo nhịp tim và dây nước biển đang truyền đến cổ tay cô…

*Cạch*

Tiếng mở cửa nhẹ nhàng, theo sau đó là một… À không, là hai chàng trai. Song Tử hai mắt trân trân nhìn họ, đẹp trai thật a~ Hình như là… Khương Cự Giải và Triệu Bảo Bình. Cô miêu tả họ rất đẹp trai, nhan sắc động lòng người đúng là thật nha. Nhưng… Họ có cần phải nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh như thế không? Dù bản thân cô biết nữ phụ đây đã làm rất nhiều cách để hãm hại nữ chính nhưng sau tất cả nữ chính vẫn lành lặng đó thôi. Nữ phụ được cô miêu tả có nhan sắc đẹp không kém gì nữ chính, nhưng khổ nỗi rất ác độc và mưu mô nên khiến rất nhiều người ghét.

_ Mặt tôi có gì à? – Song Tử hỏi, còn ngơ ngác đưa tay chạm vào mặt mình

_ Thôi đi, cô định giả vờ mình ngây thơ đấy à? – Bảo Bình lên tiếng, còn định nắm áo Song Tử nhưng bị Cự Giải ngăn lại

_ Cậu điên à, cô ta là bệnh nhân, nhỡ lại có chuyện gì thì sao? – Cự Giải dù cũng muốn tát Song Tử một bạt tay lắm nhưng do bây giờ cậu là bác sĩ còn Song Tử là bệnh nhân nên đành chịu.

_ Định đánh tôi sao? Tôi đã làm gì? Cơ mà các anh là ai đấy? – Song Tử đưa hai mắt tròn xoe nhìn họ, giả vờ như không quen.

_ Cô đừng có giả vờ, bao nhiêu chiêu trò của cô chẳng lẽ còn chưa đủ? – Cự Giải nói, Song Tử bị bắn ngay bụng nên không lí nào lại bị mất trí nhớ.

_ Thì ra đây là cách bác sĩ nói với một bệnh nhân… – Song Tử liếc mắt, xoa cằm.

Cự Giải cứng họng, ho nhẹ một cái. Bảo Bình im lặng nhìn Song Tử từ nãy giờ, nếu là bình thường cô ta đã ẻo lã gọi tên hắn, còn cố tỏ ra sexy để câu dẫn hắn, còn bây giờ? Trông cô ta thật sự như đang mất trí nhớ, đến ánh mắt nhìn hắn còn thay đổi… Hay do đây thật sự là một chiêu trò của cô ta bày ra? Cô khá lắm, Lục Song Nhi.

Song Tử bây giờ ánh mắt chợt trở nên vô hồn, như có một màng sương vay lấy… Cô nhớ rồi, nhớ vì sao mình lại ở đây… Cô vốn là một nhà viết văn không mấy nổi tiếng, hàng ngày phải dành dụm từng đồng kiếm cái ăn, không có đủ tiền mua cơm hộp thì mua mì gói ăn dần. Mẹ mất, cha đi làm xa kiếm tiền một mình cô vẫn còn phải nuôi lấy đứa em Song Ngọc quậy phá, hay ăn chơi đua đòi mà cô thì làm sao có đủ tiền để mua những thứ nó ao ước cho nó chứ… Cho đến khi cuộc đời cô bắt đầu thay đổi, tác phẩm cô viết đột nhiên lại nhận được rất nhiều sự quan tâm từ độc giả. Bắt đầu có thêm tiền, cái ăn sẽ không còn khó khăn nữa nhưng tại sao? Tại sao ông trời lại không thương cô? Nửa tháng sau đó cô đột nhiên lại trượt chân ngã, đập đầu vào cạnh bàn mà chết tức tửi. Sau đó khi mở mắt ra, cô đã thấy mình bị Lâm Hồng (bà ta) hành hạ.

Cự Giải nhìn Song Tử im lặng, cảm thấy kì lạ, ánh mắt cũng khác đi. Thật sự không thể tin nổi là bị bắn ở bụng lại có thể mất trí nhớ, chợt cả hai giật mình khi một bên mắt của Song Tử chảy xuống thứ nước ấm nóng.

_ Này, làm sao đấy? – Cự Giải khó hiểu đưa tay trước mặt Song Tử huơ qua huơ lại.

_ A… Hả? – Song Tử giật mình, hai mắt to tròn nhìn Cự Giải, khuôn mặt không trang điểm của Song Nhi rất đẹp, đột nhiên lại hút hồn Cự Giải vài giây nhưng anh kiềm chế lại, lắc đầu.

_ K-không có gì… Lau nước mắt. – Cự Giải nói rồi quay đi, Song Tử đưa tay lên chạm vào mặt mình, đúng là có nước, liền nhanh tay lau đi.

Cự Giải anh quắc mắt nhìn Bảo Bình ra hiệu đi ra ngoài nói chuyện, Bảo Bình nhún vai rồi đứng lên rời đi. Song Tử nhìn theo, định nói rằng mình đói nhưng có vẻ không nên nói thì hơn vì bên cạnh đang có dĩa trái cây.

Cự Giải anh quắc mắt nhìn Bảo Bình ra hiệu đi ra ngoài nói chuyện, Bảo Bình nhún vai rồi đứng lên rời đi. Song Tử nhìn theo, định nói rằng mình đói nhưng có vẻ không nên nói thì hơn vì bên cạnh đang có dĩa trái cây.

Ở phía sau vườn, Cự Giải để hai tay vào túi áo blue của mình còn Bảo Bình thì đưa một tay vào túi quần, dựa tường.

_ Thật kì lạ, cô ta có thật là bị mất trí không thế? – Cự Giải nói, suy nghĩ về ngành nghề của mình, bị bắn ở bụng lại mất trí nhớ sao?

_ Đừng để bị lừa bởi con tắc kè hoa ấy, kiểu gì cũng để lộ mặt thật của mình thôi. – Bảo Bình nhếch mép, cuối xuống mân mê một đoá hoa hồng – loài hoa Trương Hồng Nhiên thích.

Cự Giải im lặng nhìn từng hành động của Bảo Bình, đâu phải mình hắn thích Hồng Nhiên, anh cũng thích cô ấy… Nhưng mãi mãi chẳng có cơ hội tiến xa hơn, vì… Bảo Bình hoàn toàn rất nghiêm túc trong mối quan hệ này, ban đầu còn cầu hôn Hồng Nhiên nhưng vì lí do nào đó mà bị Song Nhi kia ép phải đính hôn với cô ả. Cự Giải ban đầu rất vui vì hôn sự bị hủy, nhưng lại rất tức giận vì Song Nhi ra tay quá tàn độc với Hồng Nhiên…

_ Vào trong thôi. – Giọng anh nhẹ bẫn, bước đi trước, cơn gió nhẹ thổi qua thổi bay tà áo blue bay phấp phới, Bảo Bình cũng đứng lên, cười nhạt.

END chương 1 v:

Ai hóng không? :3

Fanfiction 12 Chom Sao Hinh Nhu To Thay Thich Cau Xu Nu Ma Ket Guong Mat Nhan Vat

Hôm nay Cloudy sẽ show cho mọi người thấy gương mặt của 7 chế nhà mình !!!

Đây là chị đại Xử Nữ , chị ý là bạn gái của anh Ma Kết . Xinh , học giỏi, …. Ôi chị ý pơ phẹc rồi nên Cloud không muốn nói nhiều .

Đây là chị đại Xử Nữ , chị ý là bạn gái của anh Ma Kết . Xinh , học giỏi, …. Ôi chị ý pơ phẹc rồi nên Cloud không muốn nói nhiều .

Đây là bé út Nhân Mã. Cảnh sau lưng là nhà nó đấy

Đây là bé út Nhân Mã. Cảnh sau lưng là nhà nó đấy

Thiên “Lọ” lên sàn…… Uhm…. No caption .

Thiên “Lọ” lên sàn…… Uhm…. No caption .

Đây là con Bảo Bảo dzô dzuyên – bản sao của au ( chỉ tính cách thoy, tui đâu có đẹp lồng lộn như vậy ). Au mong nó sẽ chế ra vài thứ gì nữa để phá đám Xử – Kết với au !!

Đây là con Bảo Bảo dzô dzuyên – bản sao của au ( chỉ tính cách thoy, tui đâu có đẹp lồng lộn như vậy ). Au mong nó sẽ chế ra vài thứ gì nữa để phá đám Xử – Kết với au !!

Ông anh sinh đôi huyền thoại của con Bảo. Au cố tình lấy ảnh ngu nhất của ổng. Thanks Bảo Bình nha !!

Ông anh sinh đôi huyền thoại của con Bảo. Au cố tình lấy ảnh ngu nhất của ổng. Thanks Bảo Bình nha !!

Thiên Yết xin đừng diện kiến ( Au : sao lại cho tui cái ảnh tóc tai loà xoay thế kia ?! Vừa mới ngủ dậy à !? ; TY : Tại tôi thích vậy, cho nó bí ẩn ! ; Au : Bí đao thì có !!! )

Thiên Yết xin đừng diện kiến ( Au : sao lại cho tui cái ảnh tóc tai loà xoay thế kia ?! Vừa mới ngủ dậy à !? ; TY : Tại tôi thích vậy, cho nó bí ẩn ! ; Au : Bí đao thì có !!! )

Kim Ngưu ra sàn rồi !!! Tuôi là tuôi định lấy ảnh hắn nude nhưng sợ Thiên Bình gọi hội đánh chết thôi !!! Goa là….. Vậy là chúng ta biết được mặt mũi các dao òi đúng không ?! Khổ thân bấy lâu nay các ngươi phải sống ẩn đật không thân phận ! :((( 6 sao : Bọn ta đập chết ngươi con au kiaaaaaa !! ; Au : Chạy toé khói )

Kim Ngưu ra sàn rồi !!! Tuôi là tuôi định lấy ảnh hắn nude nhưng sợ Thiên Bình gọi hội đánh chết thôi !!! Goa là….. Vậy là chúng ta biết được mặt mũi các dao òi đúng không ?! Khổ thân bấy lâu nay các ngươi phải sống ẩn đật không thân phận ! :((( 6 sao : Bọn ta đập chết ngươi con au kiaaaaaa !! ; Au : Chạy toé khói )

Fanfic 12Stars 12 Chom Sao Xuyen Khong Chuong 3 Duyen Phan

Cho au giải thích tí. Chương trước muội đã phân vai cho Ngưu _ Xử. Bây giờ gác lại, có dịp sẽ còm bách, muội chuyển mục tiêu liên tục chứ không chán lắm. Truyện phải loạn 24 sứ quân mới vui, không gây cảm giác chán nản nhưng cảnh báo sẽ hại não cấp độ cao! X﹏X

Bây giờ muội nhường đất lại cho hai vị này: Au: Vô diễn coi! *ngồi ghế đạo diễn* *chỉ chỉ* Cự Giải nam: Uầy, đợi xíu… Này, họ của ta?! *kéo kéo* Au: … Họ Gia. *lật tài liệu lời thoại* Cự Giải: Thật lắm chuyện, nhưng mà… ta thích! *hiên ngang đi ra* Au: Coi vấp dây điện kìa! *chỉ chỉ* *mặt đỏ* Cự Giải: Rồi rồi… *tỉnh bơ* Song Ngư nữ: Giật chồng ta, ta đánh! *đen mặt từ nãy h* Au: Không dám ạ, em có Ma Kết dùi ạ! Sư Tử nữ: Ăn đòn đó con, ai cho mi giả danh ta?! *mắt sáng* Au: Em cung chị mà! *long lanh* Sư Tử nữ: Ai chứa chấp mi hả, mi cung đạo diễn, té nhanh! *xua tay* Au: …π_π ________Vén màn con au bị hắt hủi________ Phía đông Nam Lạc, khu nông thôn Bát Thu… Người con trai 16 tuổi trẻ măng, ngồi thanh tĩnh trên mõm đá phủ đầy rêu xanh. Khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt nâu đen đầy thiện lương và lòng trắc ẩn, đăm đăm nhìn về phía xa xôi. Mái tóc đỏ dài lãng tử bay trong gió chiều, như dòng suối đẫm máu trôi về thượng nguồn. Sinh ra trong thời chiến quốc, giặc cướp tàn bạo, từ ngôi vị Gia công tử, bây giờ chàng chỉ là một thường dân, như bao người khác. Bản chất yếu đuối nhưng học được cách kiên cường, đứng vững trên con đường dù bao lần vấp ngã, chàng thanh niên vẫn giữ được vị trí cao quý trong lòng mọi người. Tấm lòng bao dung, thật thà chất phác của chàng được tôn sùng lên đến đỉnh cao. Chàng là người trong mộng của bao trái tim thiếu nữ nơi đây… Nơi chàng nhìn đến, một nơi tuyệt đẹp. Phố xá ngập trong biển người, kẻ cười, kẻ nói. Tiếng động vui vẻ ấy theo làn gió nhẹ, đưa đẩy đến tai chàng. Đôi môi tựa cánh hoa đào mỏng manh ấy khẻ nhếch lên. Chàng cười. Tựa như mùa Xuân vừa thoáng qua nơi này vậy, thật ấm áp… Chàng thanh niên này ôm ấp một ước mơ. Ước mơ đó, cũng chả đòi hỏi gì nhiều cả. Nhưng đó là giấc mộng đẹp. Chàng chỉ mong có thể đến được nơi đó. Nơi phố xá nhộn nhịp, đông vui với những người dân thân thiện. Đừng cười! Nếu nghĩ chàng tầm thường, không mở được tầm mắt thì bỏ ngay đi. Chàng không chỉ lên đó để ăn không ngồi rồi. Kho tiền trong kia, chàng dành dụm để mở một phòng trà nhỏ, thu nhập thêm. Từ đó, chàng có thể xây cô nhi viện, nơi chào đón những đứa trẻ mồ côi. Vì sao chàng làm thế?! Chàng đồng tình với chúng. Khi xưa, khi lên năm, chàng cũng phải sống tự lập. Cha mẹ chết không tung tích, gia sản bị dòng họ cướp tất. Chỉ còn cây kiếm cũ kĩ của cha để lại. Nhờ nó, chàng có thể tự xoay sở được… Quanh năm sống với mảnh đất rộng, bao thực vật trên thành thị đều do sự cần cù của chàng tạo nên. Nay, số tiền ấy đã đủ, chàng có thể sống cuộc sống nhàn nhã ngay tại nơi ấy. Thật hạnh phúc, niềm vui đem cất giấu cùng với hoa cỏ, thầm thì cùng cơn gió độc đêm trăng. Quang nguyệt chính là nơi thanh tĩnh nhất, chàng có thể huyên thuyên hàng giờ đồng hồ với nó bằng tiếng tiêu trúc lảnh lót pha chút hương vị bi thương, buồn biết bao… Từ nay chàng phải rời xa nơi này rồi. Sẽ không còn tiếng nhạc đau khổ ấy nữa. Vứt bỏ quá khứ, quay ngược chiều gió, tiến thẳng vào tương lai dù có khó khăn cỡ nào. Vì chàng chẳng phải hạng người nhỏ nhen, có thù phải trả ngay và liền. Chàng muốn đi đây đi đó, đừng tự làm đau chính mình bằng cách chôn chặt mình cùng với quá khứ đẫm máu và nước mắt. Phải, quân tử báo thù, 10 năm vẫn chưa muộn. Sống yêu thương còn chưa hết, chuốc hận thù vào thân làm gì chứ?!… Và chuyến hành trình của chàng bắt đầu… ____Em là quãng đường dài của chàng____ – Oa, đến nơi rồi! – Chàng vui mừng hét toáng lên......Quạ….Quạ….Quạ… – TỐI RỒI, MI CÓ CHO NGƯỜI KHÁC NGỦ KHÔNG THẾ?! -Một người từ ngôi nhà gần đó ném viên gạch ra. Chàng bị hố rồi… Bổn gia ta đang vui, cớ sao vô tình chọc quê ta trước mặt con au bốn mắt với đàn quạ đen đủi như thế này?!… Chàng vác túi tiền to đùng, vào một quán trọ… Lát sau, chủ quán trọ đi ra, tay cầm một túi vàng nhỏ gồm ba thỏi. Ai nghĩ chàng thuê phòng qua đêm?!…~ Chàng bao trọn cái nhà nghỉ luôn rồi. Quán này ế lâu năm, ọp ẹp cũ kĩ, bán 3 lượng vàng là nhiều lắm rùi đó! Kiếm một góc của cái giường gỗ nhỏ xíu, luôn miệng la cọt kẹt, chàng ngả lưng, đánh một giấc ngon lành đến sáng… ________Chúc ngủ ngon nha các vị_________ Sáng… – Oáp!~ Huynh đài này đã dậy rùi đây!~ Chàng vươn vai, nắn tay nắn chân, chuẩn bị tư thế… ra chợ! Vâng, nam tử hán phải biết làm việc bếp núc chứ, đừng coi thường! Hảo soái lại còn soái thêm, thật ghen tị quá đi a!~ Sau khoảng thời gian tập thể dục, nhận ra ngôi nhà mới của mình khá kinh khủng, chàng bỏ công việc chợ búa, quay tay cầm chổi khắp nơi… _____Bụi lắm m.n ơi! Cho vén cái màn_____ Chàng lau dòng mồ hôi nhễ nhại trên trán. Mái tóc đỏ búi gọn trên đỉnh, có dịp lại tranh thủ tung ra, làm vướng chàng thật! Chàng muốn đi ra quán cắt lắm, nhưng phải thật tiết kiệm. 1 đồng cũng phải dành dụm, vì tương lai của bọn trẻ sau này, chàng phải thật tiết kiệm! Mặt trời ló rạng rồi, xách giỏ rồi đi thôi!~… Khu chợ đã tấp nập người mặc dù chỉ mới rạng sáng. Chàng thiếu niên tính nết còn trẻ con, hí ha hí hửng bay từ hàng này sang hàng khác, chọn lựa ‘hàng’ rẻ nhất lại an toàn, cứ thế mà quét hết đồ ngon của các bà quản gia và đầu bếp. Thật là, có ngày chàng bị sa sút danh hiệu nam thần mất, đáng lo ngại quá đi!~ Nào ngờ ai kia đâu có lo. Tuổi thanh xuân của chàng còn dài mà, có lắm cơ hội để bắt đầu lại. Chàng là thế đó, ai không ưng tiếc lắm đó! – Thanh tiểu thư đến rồi kìa mọi người ơi!~ Nhanh đến xem người đẹp đi! – Một người hét lên, là nam đó. – Ta đi! Ta đi!~ – Và một lũ đực rựa tiếp nối. – Ể, cây cà rốt của tôi… Chàng lẫn trong đám người, xô lấn, chen chúc. Và rồi… – Tránh ra nào! – Một tên từ đâu vọt đến, đẩy vào lưng chàng. Giỏ đồ tung lên cao… Thôi rồi, đống tiền của chàng!~… Chàng lo lắng, ngó qua ngó lại. Một cái bàn đằng kia, được rồi! Chân đạp vào tường, chàng phóng lên nó, lấy đà và… bay được roài, hú hú!~ Giỏ đồ lại đầy ắp như cũ, hay quá!~ Chiếc kiệu đỏ dừng lại, đặt xuống ngay trước mặt chàng. Sáu tên lính bệ vệ, bốn tên đứng dẹp đường, còn lại vén màn, đặt gối xuống mặt đường. Cứ như hoàng thượng giáng lâm vậy, có cần phải nhốn nháo hết lên vậy không?! Chàng vô tình bị đẩy thật mạnh từ một cú hích tay hung bạo. Đau lắm, nhưng một phần cũng là lỗi của chính mình, chàng đành nuốt giận, trở lại vẻ thân thiện cùng nụ cười mùa xuân đó, hòa lẫn vào đám người nhộn nhịp… Thời khắc người trong kiệu bước ra, cũng chúng là lúc không gian bị bóp nghẹt, chỉ thấy tym đâu mà bay lắm thế này?! Người con gái trẻ măng, da trắng hồng hào, môi đỏ son. Mái tóc đen ánh hồng tung lên sau cái hất tay điệu đà. Nhìn giống như gái Văn Lầu vậy! (Ở hiện tại gọi là gái điếm ó!) Vẻ đẹp của cô không phải tự nhiên, để ý kĩ sẽ thấy cô lộ rất nhiều chỗ lấm tấm chấm trắng và đo đỏ. Và chàng cũng đã nhận ra. Thật là, không hiểu bọn họ có bị quáng gà hông nữa, xấu thế mà hớt ha hớt hải chạy tấp nập, bỏ bê chợ búa, làm chàng té nữa chứ, có đáng không?! Hơi thở dài sườn sượt bay ra từ sống mũi, dọa chết chàng rồi. Chen lấn như thế này phải mất cả cân thịt của chàng chứ ít. Lặng lẽ cầm giỏ đồ, chàng quay lưng bước về nhà với hi vọng chỉ là một mỹ nam an tĩnh thôi. Không ai để ý rằng, có một bóng đen đang theo sát tình hình lúc bấy giờ. – Tên thường dân kia! Đứng lại! Tiếng vọng đanh đá này vang ra từ đám đông ấy. Rồi lần lượt rẽ ra một lối đi có hai bên toàn nhân và nhân. Cô tiểu thư họ Thanh phẩy chiếc quạt dệt từ gấm lụa, khoác trên mình áo choàng trắng tơ hạc vũ, đặt chân xuống nền thảm nhung, ngỡ như tiên nữ vừa hạ thiên đến trần gian. Trong mắt chàng, cô là một… con vịt giời đánh không hơn không kém. Choảng nhau gián tiếp thế chưa đủ sao?! Còn muốn níu kéo gì nữa đây?! Mặt trời lên cao lắm rồi, không cho chàng hoàn cái quán rồi ăn ngủ nữa chứ. Bao nhiêu là việc, thôi thì buông đôi tay nhau ra đi mà, chàng van cô đó! – Ngươi, biết ta là ai không?!- Cô gấp quạt lại, hỏi. – Không! Tàn nhẫn! Quá sức tàn nhẫn! Cô bị chàng tạt sơn đen rồi! – Ngươi… Khai mau, ngươi là người ở đâu?!- Tên vệ sĩ đứng bên cạnh xen vào. – Khoan, ngươi coi bổn nương ta ra gì?! Lui xuống ngay! – Nhưng… – Còn chưa lui?! Hắn nghe lời, nhẹ nhàng lùi bước mà lòng tức anh ách. Còn chàng thì ngây thơ vô (số) tội sao?! Đâu có dễ… – Danh?! – Không biết! – Nhà?! – Không biết! – Quê cố hương?! – Không biết! – Giới tính?! – Nam! Đây là màn trình diễn vô duyên nhất từ trước tới giờ của cô. Tên thường dân không hơn không kém một tiểu tử lên năm, thứ gì cũng trả lời bằng hai chữ một dấu câu: Không biết!  Vậy sao không hoàn câu cuối bằng hai từ một dấu câu đó luôn đi. Làm bổn tiểu thư quyền quý như cô phải khốn đốn, chán sống rồi sao?! Cô đã giữ phép lịch sự tối thiểu nãy giờ rồi, không coi cô ra gì như tên sai vặt ăn hại kia phải không?! Tiện nhân! – Ngươi được lắm… Người đâu, đánh hắn hai mươi gậy cho ta. Để xem cái miệng không biết của hắn hỗn láo được đến đâu! Cẩu huyết! Một lí do hết sức cẩu huyết. Cớ gì chỉ mới la không biết vài câu đã xông vào gây chiến rồi?! Chàng trước giờ chưa bao giờ gây thù oán gì với cô, sao cô lại suồng sã đến như vậy chứ?! Nhưng không hiểu cũng phải hiểu, chàng trả lời không đầu không đuôi, chọc quê cô trước bao nhiêu người ái mộ cô thế kia, nếu không tức cũng phải tức thôi… – Khoan đã, tôi đã làm gì sai chứ?! – Chàng vùng lên – Sao cô lại đánh tôi?! – Ta thích đánh thì đánh, đó là quyền của ta! – Cô nhếch mép, phẩy quạt che đi bộ mặt giả tạo đầy son phấn. – Vậy tôi thích từ chối đánh là quyền của tôi, tôi thích! *Đâu đó vang lên tiếng cười* – Ngươi… Còn các ngươi, cười cái gì chứ?! Cô tím hết cả mặt, xấu hổ giận đến run người. Thật quá sức chịu đựng của một người nóng tính, thành phần đứng ngóng chuyện ngửi thấy phảng phất mùi khét khét ở nơi nào đó. Chàng nhìn thấy vẻ mặt đuối lí của tiểu thư, thở dài. Đứng làm trò con bò mãi như vậy chưa biết khi nào mới xây được một góc cái quán trà nho nhỏ của chàng đây?! – Bổn dân còn việc phải làm, xin cáo trước. Nếu có duyên, bổn dân hi vọng không gặp tiểu thư lần sau. – Ngươi đứng lại! Vẫn chưa… – Nghe vậy, cô xếp mạnh quạt, chu môi lên la hét. Chàng xoay người, ném cái nhìn khó chịu về con người hung hăng thích cãi lí cãi cùn kia. Thực sự, ánh mắt lúc đó của chàng sáng rực lên, trông đang rất bực bội khiến cô tiểu thư run sợ, lui về phía đám vệ sĩ, bất mãn thầm lảm nhảm vài từ chửi tên thường dân gan to hơn trời. Chàng thấy vậy, tiếp tục bước về ngôi nhà của mình. Quần chúng trở về với công việc của mình, không ai để ý đến biểu cảm của cô. Nhục nhã, đấu võ mồm không lại một tên nông dân thấp hèn, cô nguyền rủa chàng xuống hoàng tuyền ngay lúc này. Tiểu thư kiêu căng bây giờ chỉ còn lại một thân chủ mang danh dự bị bôi tro trát trấu bởi người con trai có mái tóc đỏ thoảng dư vị mùa hạ  rực nóng cùng đôi mắt như sóng biển, lúc hiền từ, ôn nhu, lúc giận dữ, trổi dậy nhanh chóng và lướt qua nhanh chóng… Về phần chàng…~ – Lạ thật, hắn ta chạy đâu rồi! – Chàng liếc ngang ngó dọc, dùng chân đá hòn đá nhỏ dưới chân. Quay về lúc trước: Nhưng còn tên áo đen kia, chàng nhìn lầm?! Cũng phải, người nào vận hắc phục đều là kẻ xấu hết sao? Chàng lắc đầu, cốc vào nhẹ vào trán, lẩm bẩm rảo bước hành trình về quán dài dài với giỏ hàng vẫn đầy đủ dù đã trải qua nhiều biến cố do chính chàng gây ra lúc đuổi theo bóng đen: trèo tường, leo nóc nhà, xém đập vào cây cối dọc lộ, súc vật đuổi theo, vấp té,… ( Au: Cho ta hỏi, lắm nạn thế này sao anh vẫn chạy như thường vậy?! ) Quán trà vẫn chưa được hoàn thiện, nó đáng thương nhất trong chap này! ( = O =” ) _____Một ngày mệt mỏi quần quật của chàng_____ Dạ thanh nguyệt vẹn đã đến, một đêm rằm mát mẻ. Làn phong nghịch ngợm, lướt qua khóm trúc già bên dòng suối nhỏ róc rách chảy. Chàng ngồi trên phiến đá trắng to, đặt phiến lá xanh lên môi, thổi một hơi dài tâm sự cùng quang nguyệt. Âm thanh nhịp điệu khá buồn bã, khá u sầu, khó ai hiểu được. Tâm sự người thiếu niên mười sáu xuân, nhẹ nhàng, đơn giản nhưng khó giải, mang đậm ý nghĩa sâu xa… Trên cây cổ thụ cao trước hiên nhà chàng, bóng đen đứng nơi đó. Khóe môi khẽ cong lên, bí ẩn, mị hoặc. Mái tóc đen tung bay trong gió, thân hình cô độc, mảnh khảnh, đây hẳn là một thiếu nữ vô danh. ____Vén màn chương 3 bởi con au____ Ai đoán ra được bóng đen ấy là nhân vật nào không?! Đoán được au tặng chương 4 cho, cmt cho au biết nha! ;-))

Bạn đang xem bài viết 12 Chom Sao Bao Binh Nu Phu Thay Doi Chuong 8 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!