Xem Nhiều 2/2023 #️ 12 Chom Sao Bl Mat Bao Chap 6 Anh Nghi La Anh Trung Tieng Set Cua Em Phan 1 # Top 2 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 2/2023 # 12 Chom Sao Bl Mat Bao Chap 6 Anh Nghi La Anh Trung Tieng Set Cua Em Phan 1 # Top 2 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về 12 Chom Sao Bl Mat Bao Chap 6 Anh Nghi La Anh Trung Tieng Set Cua Em Phan 1 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Một vài #Funfact (Series dài kỳ ?) :

1. Thiên Yết thích Bạch Dương hơn Xử Nữ. 2. Bạch Dương rất sợ mấy loại nhiều chân như Gián, Nhện, Rết,…nên nhà lúc nào cũng được cậu dọn sạch sẽ để tránh tụi nó làm ổ. 3. Xử Nữ rất giàu, nhưng lại có sở thích giấu diếm với mọi người mặc dù bị Thiên Yết biết tỏng. 4. Song Tử anh là cái đồ rớt tiết tháo !

1. Thiên Yết thích Bạch Dương hơn Xử Nữ. 2. Bạch Dương rất sợ mấy loại nhiều chân như Gián, Nhện, Rết,…nên nhà lúc nào cũng được cậu dọn sạch sẽ để tránh tụi nó làm ổ. 3. Xử Nữ rất giàu, nhưng lại có sở thích giấu diếm với mọi người mặc dù bị Thiên Yết biết tỏng. 4. Song Tử anh là cái đồ rớt tiết tháo !

=====

‘Anh biết gì không ? Em không trách anh vô tình, mà em trách em bồng bột.’

=====

“A…” Thiên Yết uể oải mở mắt, nửa tỉnh nửa mê nhìn đồng hồ. Đã năm giờ chiều rồi sao ? Cậu, vừa có một giấc mơ về một khoảng hồi ức cũ, lâu lắm rồi tim mới có lại cảm giác bồi hồi như thế.  Thiên Yết nằm đó, nhìn lên trần nhà trắng muốt, hết nhìn bóng đèn tròn treo lủng lẳng lại nhìn sang con thằng lằn đang treo ngược người kế bên, tự ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Nếu-chỉ là nếu-cậu và người đó không kết thúc quá sớm, có thể bây giờ cậu đã không ở đây rồi chăng ? ‘Yết, anh muốn làm một người bình thường, em hiểu cho anh có được không ?’ Vậy anh có nghĩ xem, ai hiểu cho em đây ? ‘Yết, em tốt như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người yêu em thật lòng thôi.’ Thật cái rắm ! Vậy trước giờ anh xem tôi là đồ đần à ? ‘Thiên Yết, anh rất tiếc.’ Đi chết đi tên tra nam ! Chà… Thiên Yết tự cười trong lòng, ít nhất là cậu đã cố gắng hết mình duy trì mối quan hệ đó với anh ta suốt ba năm trời Đại Học. Cho đến khi cậu bị hắn ta đá vì muốn sống như một ‘người bình thường’. Tên đó lén cậu quen một cô gái năm hai, hai người bọn họ còn dự định ra trường thì tổ chức đám cưới. Ngày mà cái tên đó, hắn ta chia tay ngay sinh nhật cậu mới ghê cơ, đúng là tên khốn nạn mà ! Tên tra nam thối, ông đây trù ẻo nhà anh sau này con anh cũng cong chứ không thẳng nổi ! Thiên Yết thôi nghĩ ngợi, dù sao cũng hơn một năm trôi qua mất rồi, cậu cũng chẳng còn tâm tình để mà yêu với đương nữa. Sau chuyện chia tay đó, Thiên Yết không hiểu sao ngoài việc học ra thì chẳng còn gì hứng thú tới, liền đâm ra chán đời hẳn. Cậu ngáp ngắn ngáp dài mấy cái, rồi bắt đầu ì ạch leo xuống giường. Phòng của Thiên Yết rất đơn giản, toàn bộ đều là tông đen xám. Một cái giường nhỏ đặt trong góc, cạnh giường kê một chiếc bàn gỗ với một cái bàn phím nhưng lại có nhiều màn hình máy tính, trên tường là một giá sách với vô số thể loại, đối diện là tủ quần áo và một cái cửa sổ quanh năm buông rèm. Do luôn được dọn dẹp cẩn thận nên Thiên Yết khá hài lòng, dù sao cũng là người theo chủ nghĩa ngăn nắp sạch sẽ, lại sống cùng Bạch Dương đảm đang việc nhà khiến cậu càng an tâm bội phần. Nhà bọn họ là một căn hộ có 2 phòng ngủ, một phòng tắm và một căn phòng nhỏ dùng làm chỗ để ngồi thiết kế của Xử Nữ, có thể coi nó là phòng làm việc. Phòng khách liên thông với phòng ăn khá lớn nên đã được Xử Nữ tân trang lại thêm một phòng nhỏ cho Bạch Dương. Căn hộ này là căn có hai phòng đắt nhất cả chung cư, nhưng Xử Nữ đã lưu ý Xà Phu nên ém chuyện này lại. Thiên Yết vật vờ mò vào phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Mọi người đâu cả rồi nhỉ ? Bạch Dương chắc giờ này đang trên đường về, còn Xử Nữ thì chịu, anh ta là con người tuỳ hứng khó nắm bắt, là loại mà cậu rất ghét. Nhưng suy cho cùng cả hai vẫn là anh em ruột, thế mới đau. Cậu gãi đầu rồi vào toilet rửa mặt đánh răng, sau đó nhìn ngắm bản thân trong gương một lúc lâu. Trông đâu tệ lắm đâu ? Râu hơi dài một chút, tóc hơi dài và rối một chút, mắt hơi thâm quầng một chút, tại sao ai cũng lên án cậu thế ? ‘Cạch’ Có tiếng cửa mở, Thiên Yết ló đầu ra ngoài phòng khách, thấy ông anh họ Bạch Dương liền cười tươi. “Anh Yết, em về rồi nè.” “Cừuu, anh muốn ăn gỏi cuống~” Sau một tháng ở cùng, Bạch Dương phát hiện Thiên Yết rất dễ gần mặc dù mặt anh ấy lúc nào cũng lạnh tanh, anh còn đặt biệt danh cho Bạch Dương là ‘Cừu’ nữa, mà dù sao thì Cừu đặt cho một thằng con trai cũng có hơi… Thiên Yết rất thích nhìn thấy vẻ mặt bối rối của đối phương, đặc biệt là Bạch Dương nha. Cừu ta vừa bỏ túi đồ ăn xuống, nghe câu Thiên Yết nói liền vội vàng suy nghĩ. “N-Nhưng hôm nay anh Xử Nữ dặn em phải nấu súp, nếu anh muốn ăn thì mai nha ?” “Ứ ừ, ăn liền.” “Vậy thì chú tự gói mà ăn !” Xử Nữ ngoài cửa bước vào, vẻ mặt chán chường nhìn Thiên Yết đang còn mặc bộ đồ ngủ nũng nịu với Bạch Dương. Anh gai mắt, rất gai mắt. Sau một hồi giáo huấn, cuối cùng cả ba cũng có buổi cơm tối trong vui vẻ – Bạch Dương nghĩ, sau khi rửa bát xong Bạch Dương muốn đi mua ít đồ, Thiên Yết bị ép phải đi theo xách hộ. “Anh đợi em một lát, sẽ xong ngay thôi ạ.” “Ờ…” Thiên Yết đứng trước cửa hàng tiện lợi hóng gió, chung cư cách nơi này 5′ đi bộ, đối diện là một con đê nhỏ nước chảy quanh năm không thấy khô cạn. Gió nổi lên từng cơn, Thiên Yết chỉ mặc ngoài chiếc áo Hoodie mỏng nên bất giác run lên một cái. Lần này là cậu coi thường mẹ thiên nhiên rồi. ‘Bịch’ “Há ?!!!” Có ai đó, đột ngột nhấc bổng cậu lên, còn ôm cậu vào lòng. Tuy cao vừa đúng 1m70 bị cho là thấp hơn các bạn đồng lứa nhưng Thiên Yết vẫn có tự tôn của một thằng đàn ông, cậu đạp cái tên cao kiều kia một cú làm hắn bật ngược ra sau. Thiên Yết nhìn kĩ lại, là người ngoại quốc à ? Tuy vậy cũng đừng hòng Thiên Yết này tha cho. “Tên điên ! Mày nghĩ mày là ai hả ?!” “Người đẹp, tên em là gì ? Anh là Song Tử !” ====Còn tiếp=== Tuôi chỉ thích rắc hint hoy ( ͡° ͜ʖ ͡°)

“A…” Thiên Yết uể oải mở mắt, nửa tỉnh nửa mê nhìn đồng hồ. Đã năm giờ chiều rồi sao ? Cậu, vừa có một giấc mơ về một khoảng hồi ức cũ, lâu lắm rồi tim mới có lại cảm giác bồi hồi như thế. Thiên Yết nằm đó, nhìn lên trần nhà trắng muốt, hết nhìn bóng đèn tròn treo lủng lẳng lại nhìn sang con thằng lằn đang treo ngược người kế bên, tự ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Nếu-chỉ là nếu-cậu và người đó không kết thúc quá sớm, có thể bây giờ cậu đã không ở đây rồi chăng ? ‘Yết, anh muốn làm một người bình thường, em hiểu cho anh có được không ?’ Vậy anh có nghĩ xem, ai hiểu cho em đây ? ‘Yết, em tốt như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người yêu em thật lòng thôi.’ Thật cái rắm ! Vậy trước giờ anh xem tôi là đồ đần à ? ‘Thiên Yết, anh rất tiếc.’ Đi chết đi tên tra nam ! Chà… Thiên Yết tự cười trong lòng, ít nhất là cậu đã cố gắng hết mình duy trì mối quan hệ đó với anh ta suốt ba năm trời Đại Học. Cho đến khi cậu bị hắn ta đá vì muốn sống như một ‘người bình thường’. Tên đó lén cậu quen một cô gái năm hai, hai người bọn họ còn dự định ra trường thì tổ chức đám cưới. Ngày mà cái tên đó, hắn ta chia tay ngay sinh nhật cậu mới ghê cơ, đúng là tên khốn nạn mà ! Tên tra nam thối, ông đây trù ẻo nhà anh sau này con anh cũng cong chứ không thẳng nổi ! Thiên Yết thôi nghĩ ngợi, dù sao cũng hơn một năm trôi qua mất rồi, cậu cũng chẳng còn tâm tình để mà yêu với đương nữa. Sau chuyện chia tay đó, Thiên Yết không hiểu sao ngoài việc học ra thì chẳng còn gì hứng thú tới, liền đâm ra chán đời hẳn. Cậu ngáp ngắn ngáp dài mấy cái, rồi bắt đầu ì ạch leo xuống giường. Phòng của Thiên Yết rất đơn giản, toàn bộ đều là tông đen xám. Một cái giường nhỏ đặt trong góc, cạnh giường kê một chiếc bàn gỗ với một cái bàn phím nhưng lại có nhiều màn hình máy tính, trên tường là một giá sách với vô số thể loại, đối diện là tủ quần áo và một cái cửa sổ quanh năm buông rèm. Do luôn được dọn dẹp cẩn thận nên Thiên Yết khá hài lòng, dù sao cũng là người theo chủ nghĩa ngăn nắp sạch sẽ, lại sống cùng Bạch Dương đảm đang việc nhà khiến cậu càng an tâm bội phần. Nhà bọn họ là một căn hộ có 2 phòng ngủ, một phòng tắm và một căn phòng nhỏ dùng làm chỗ để ngồi thiết kế của Xử Nữ, có thể coi nó là phòng làm việc. Phòng khách liên thông với phòng ăn khá lớn nên đã được Xử Nữ tân trang lại thêm một phòng nhỏ cho Bạch Dương. Căn hộ này là căn có hai phòng đắt nhất cả chung cư, nhưng Xử Nữ đã lưu ý Xà Phu nên ém chuyện này lại. Thiên Yết vật vờ mò vào phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Mọi người đâu cả rồi nhỉ ? Bạch Dương chắc giờ này đang trên đường về, còn Xử Nữ thì chịu, anh ta là con người tuỳ hứng khó nắm bắt, là loại mà cậu rất ghét. Nhưng suy cho cùng cả hai vẫn là anh em ruột, thế mới đau. Cậu gãi đầu rồi vào toilet rửa mặt đánh răng, sau đó nhìn ngắm bản thân trong gương một lúc lâu. Trông đâu tệ lắm đâu ? Râu hơi dài một chút, tóc hơi dài và rối một chút, mắt hơi thâm quầng một chút, tại sao ai cũng lên án cậu thế ? ‘Cạch’ Có tiếng cửa mở, Thiên Yết ló đầu ra ngoài phòng khách, thấy ông anh họ Bạch Dương liền cười tươi. “Anh Yết, em về rồi nè.” “Cừuu, anh muốn ăn gỏi cuống~” Sau một tháng ở cùng, Bạch Dương phát hiện Thiên Yết rất dễ gần mặc dù mặt anh ấy lúc nào cũng lạnh tanh, anh còn đặt biệt danh cho Bạch Dương là ‘Cừu’ nữa, mà dù sao thì Cừu đặt cho một thằng con trai cũng có hơi… Thiên Yết rất thích nhìn thấy vẻ mặt bối rối của đối phương, đặc biệt là Bạch Dương nha. Cừu ta vừa bỏ túi đồ ăn xuống, nghe câu Thiên Yết nói liền vội vàng suy nghĩ. “N-Nhưng hôm nay anh Xử Nữ dặn em phải nấu súp, nếu anh muốn ăn thì mai nha ?” “Ứ ừ, ăn liền.” “Vậy thì chú tự gói mà ăn !” Xử Nữ ngoài cửa bước vào, vẻ mặt chán chường nhìn Thiên Yết đang còn mặc bộ đồ ngủ nũng nịu với Bạch Dương. Anh gai mắt, rất gai mắt. Sau một hồi giáo huấn, cuối cùng cả ba cũng có buổi cơm tối trong vui vẻ – Bạch Dương nghĩ, sau khi rửa bát xong Bạch Dương muốn đi mua ít đồ, Thiên Yết bị ép phải đi theo xách hộ. “Anh đợi em một lát, sẽ xong ngay thôi ạ.” “Ờ…” Thiên Yết đứng trước cửa hàng tiện lợi hóng gió, chung cư cách nơi này 5′ đi bộ, đối diện là một con đê nhỏ nước chảy quanh năm không thấy khô cạn. Gió nổi lên từng cơn, Thiên Yết chỉ mặc ngoài chiếc áo Hoodie mỏng nên bất giác run lên một cái. Lần này là cậu coi thường mẹ thiên nhiên rồi. ‘Bịch’ “Há ?!!!” Có ai đó, đột ngột nhấc bổng cậu lên, còn ôm cậu vào lòng. Tuy cao vừa đúng 1m70 bị cho là thấp hơn các bạn đồng lứa nhưng Thiên Yết vẫn có tự tôn của một thằng đàn ông, cậu đạp cái tên cao kiều kia một cú làm hắn bật ngược ra sau. Thiên Yết nhìn kĩ lại, là người ngoại quốc à ? Tuy vậy cũng đừng hòng Thiên Yết này tha cho. “Tên điên ! Mày nghĩ mày là ai hả ?!” “Người đẹp, tên em là gì ? Anh là Song Tử !” ====Còn tiếp=== Tuôi chỉ thích rắc hint hoy ( ͡° ͜ʖ ͡°)

12 Chom Sao Bl Mat Bao Chap 3 Anh Lam Gi The

Sư Tử và Song Tử thực ra không phải anh em ruột gì, Song Tử được nhận nuôi lúc anh lên 8, một năm sau đó thì Sư Tử ra đời.

Bố Sư Tử là cảnh sát ở một thị trấn nọ gần biển, còn mẹ cậu cũng chỉ làm nội trợ như đa số phụ nữ trong vùng. Cuộc sống cũng gọi là đầy đủ. Song Tử nằm mơ thấy lúc Sư Tử vừa chào đời, anh đã rất ghét thằng bé, bởi vì mấy bà cô hàng xóm lúc nào cũng rỉ tai nhau :”Tội nghiệp thằng nhỏ, con nuôi sao mà bằng ruột thịt được.”;”Vậy còn nhận nuôi thằng bé làm gì nữa chứ ? Tội nghiệp nó quá, sau này nhà đó kiểu nào cũng chỉ biết lo cho thằng em cho xem !” Hay quá đáng hơn, bọn trẻ chung lớp còn lôi anh ra làm trò đùa. Lúc đi học về, bọn nó lúc nào cũng lôi chuyện Song Tử là con nuôi ra trêu chọc, anh nhớ mang máng là đã đấm một vài thằng trong số đó bất tỉnh phải nhập viện rồi bị đình chỉ học một tháng hay gì đấy. Quá uất ức, Song Tử bỏ nhà ra đi, làm bố mẹ Sư Tử lo lắng mất ăn mất ngủ hai hôm liền. Sau đó họ đã tìm thấy anh đang nằm ngất xỉu ở một bãi đá ven biển, lúc tỉnh lại Song Tử chả nhớ gì, chỉ nhớ là bản thân cứ lang thang cho đến khi không còn thấy gì nữa. Lúc trong bệnh viện, tuy mới sinh nhưng cả mẹ và em trai anh đều túc trực đầy đủ ở bệnh viện, làm Song Tử càng buồn bực bản thân hơn. Hôm sau đó, anh xuất viện về nhà, nhưng lần này thái độ khác hẳn. Nếu trước đây anh lúc nào cũng chán ghét khi nhìn mấy bà cô hàng xóm xì xào về mình, thì bây giờ Song Tử lại ngẩng cao đầu mỉm cười nhìn họ. Bởi vì tình cảm của gia đình này dành cho anh thế nào, Song Tử là người hiểu rõ nhất. ==== “Anh à ! Anh đừng có nhậu nữa ! Anh xem tháng này anh phải đi khám bao nhiêu lần rồi ?!” Sư Tử cằn nhằn trong lúc nhìn Song Tử lờ đờ cởi áo vét nằm xuống sofa. Người anh nồng nặc mùi rượu. “Sư Tử à…Em hông…hức…hỉu được âu…” Cái giọng lè nhè ấy thề làm Sư Tử tức chết được. Mấy lần cậu muốn bỏ anh trước cửa nhà cho bỏ thói, nhưng lại thôi. Nhất là khi mới đây sau khi đi nhậu về, sáng hôm sau Song Tử ăn gì cũng ói ra làm cậu lo mất mật. Cách thêm hai, ba ngày thì anh ấy ngất hẳn trong phòng khách luôn. ‘Cứ vầy kiểu nào em cũng mắc bệnh tim cho xem !” Sư Tử dặn lòng phải bình tĩnh. Cậu thở dài vào bếp bày sẵn nguyên liệu nấu canh giải rượu mà cậu mới học lỏm được trên mạng ra, sau khi chắc chắn đã đầy đủ, Sư Tử lại đảo ra phòng khách tìm Song Tử. Quăng ông anh mình lên giường, Sư Tử lấy áo vest rồi cẩn thận mắc vào tủ treo cho anh. ‘Thôi thì tình nghĩa anh anh em em, dù sao cũng ráng sống đến ngày ông anh mình lấy vợ rồi có người chăm thay mình vậy.’ “Sư Tử….! Anh khát nước….! Sư Tử ơiiiiiiiiii….” Vậy là Sư Tử lại phải tập trung vào chăm lo cho ông anh trời đánh của mình. “Anh, nước đây !” Bất ngờ Song Tử đè Sư Tử xuống giường, mỉm cười ôn nhu nhìn cậu. Ly nước trên tay Sư Tử thuận đà rơi xuống, đổ hết ra sàn nhà. “====== “Ma Kết, anh có về ăn cơm không ?” “Có. Tao đang về.” “Ok anh.” “Thế nào ?” – Bảo Bình ngồi nhàn nhã nhấp ngụm cafe, cả người mệt mỏi nằm dài ra sofa trong bộ quần tây áo sơmi lịch thiệp, trên người anh ta nếu ngửi kĩ thì sẽ nhận ra mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Song Ngư từ bếp ra, tay bưng hai dĩa thức ăn nóng hổi. “Anh ấy đang về ạ.” Bảo Bình gật đầu, sau đó anh ngồi dậy đi vào phòng, mãi một lúc sau mới trở ra với bộ pijama xanh nhạt, đầu quấn khăn, có vẻ như vừa gội. Thấy Song Ngư đang ngồi xem tivi, trên người vẫn còn đang mặc chiếc tạp dề màu hường aka quà sinh nhật của Bảo Bình tặng Song Ngư năm ngoái, anh không chịu được mà đi đến ôm cậu vào lòng. “Anh ? Anh làm gì thế ?!” Bị giật mình, Song Ngư chỉ biết ngồi im căng thẳng, một mặt muốn đẩy Bảo Bình ra, mặt khác lại thôi, dẫu gì thì anh ấy cũng là anh trai mình, nên cậu cho đây là chuyện bình thường. Nhưng vẫn cảm thấy có chút gì đó không đúng lắm. Bảo Bình không đáp, chỉ đứng đó ôm cậu như vậy. Một lúc sau ở cửa trước nghe có động, anh mới buông ra. “Về rồi. Có mua nước sâm đây.” Bảo Bình khá ngạc nhiên trước thái độ của Ma Kết. “A, cám ơn anh.” – Thì ra là Song Ngư nhờ mua hộ. Cậu vào bếp rót ra ba ly nước sâm mát lạnh, lúc này cả Ma Kết và Bảo Bình đều đã ngồi vào bàn. “Ừm…Mời cả nhà ăn cơm ạ.” Cả buổi ăn, chẳng ai nói với ai câu nào. Ngôi nhà này chắc là cái nhà im lặng nhất, bình yên nhất rồi. “Tao ăn xong rồi. Tắm đây.” “Vậy không tốt cho em tí nào đâu.” – Bảo Bình nhàn nhạt gắp thức ăn cho vào miệng, Ma Kết liếc xéo anh rồi bỏ vào phòng. Có thể thấy rõ, mối quan hệ giữa Ma Kết và Bảo Bình từ xưa đã không tốt, từ lúc cả hai sống chung một nhà lại càng tệ hơn. Song Ngư sau khi dọn dẹp thì tắm rửa rồi lên giường nhắn ngay cho Sư Tử.

[Cá Lìm Kìm] : Anh hai tớ hôm nay lại lạ lắm. Lúc nãy đột nhiên ôm tớ không buông luôn.

[Mèo Kêu Gâu Gâu] :Anh em trong nhà thì ôm nhau tí làm gì căng ?

[Cá Lìm Kìm]:Nhưng chuyện này tiếp diễn mấy hôm liền rồi.Có lần ảnh uống say còn đè tớ xuống,may mà anh Ma Kết về tới đó.

[Mèo Kêu Gâu Gâu] :Anh cậu chắc vừa bị bạn gái đá nên cần an ủi chứ gì. :)))

[Cá Lìm Kìm] :Ảnh làm gì có bạn gái đâu ?

[Mèo Kêu Gâu Gâu] :Có hay không tới lượt cậu biết chắc ?Thử hỏi thăm ổng đi. Mà sau bắt đầu vào học rồi, lo mà làm xong đống bài tập đấy. ( ˘ω˘ )

[Cá Lìm Kìm] : Rõ rồi lớp trưởng đại nhân. ( ̄^ ̄)ゞ=====

Song Ngư đặt điện thoại xuống giường, nhắm mắt ngủ. Trong đầu lần lượt xuất hiện hình ảnh lúc nhỏ.

Hoá ra Bảo Bình và Ma Kết đã ở bên cạnh cậu lâu đến vậy rồi.

Trong bóng tối của căn phòng nhỏ, cánh cửa dần dần bị mở ra, ai đó nhìn cậu trai đang nói mớ gọi “mẹ ơi” trên giường bất giác nở nụ cười.

12 Chom Sao Ket Yet Tinh Yeu La Gi Phan 5

– Yết này, cậu nghe nói gì chưa ?

– Chuyện gì vậy Mai ? – Yết ngạc nhiên trước câu hỏi của Mai. – Hôm nay sẽ có một đôi bạn một nam một nữ chuyển vào đây đó. – Mình hi vọng họ sẽ tốt bụng. Giờ vào lớp đến, thầy giáo bước vào lớp với một tâm trạng vui vẻ nói : – Các em, hôn nay sẽ có học sinh mới chuyển vào lớp ta. Cả lớp nhốn nháo cả lên, vui mừng vì sắp có bạn mới. Tiếng bước chân bước vào. Quả đúng vậy một nam một nữ. Bạn nam ấy nói : – Chào các bạn, mình là Vương Lang Ma Kết, đây là Huỳnh Yến Ngọc Nhi. Cái tên của hai người đập vào tai Yết và Mai, hai đứa nhìn nhau đầy ngạc nhiên. – Được rồi, các em theo hồ sơ học lực cho thấy các bạn ấy học khá giỏi. Nên sẽ ngồi ở cuối lớp vì cũng hết bàn rồi. (T/g : Cạn lời với ông thầy.) Yết cũng ngồi cuối lớp nên được ngồi gần bạn tên Ma Kết. Ra chơi, Yết tưởng đâu đã gặp lại Kết suốt bao nhiêu năm, ai ngờ : – Cho mình hỏi bạn tên Vương Lang Ma Kết phải không ? Cậu bạn kia còn chẳng thèm liếc qua Yết lấy một lần mà cứ ngồi đọc sách. Yết cau có : – Bạn ơi, bạn có nghe mình không vậy ? -… – Bạn ơi !!!!! Thế là Yết lầy Kết hết giờ ra chơi. Ngồi học Yết không cam tâm nên quyết định….ra về lầy tiếp. 😅(T/g : Mệt nàng Yết nhà ta ghê)Ra về Kết cùng cô bạn Nhi ra về. Yết lại chạy ra : – Bạn nói chuyện riêng với mình được không ? -… – Tiếp tục đi coi như Yết không tồn tại – Nếu bạn thực sự là Kết mà mình tìm kiếm thì chuyện năm xưa hi vọng bạn nhớ đến mình. Yết mỉm cười nhạt rồi chạy đi, nước mắt ở trong lòng kìm nén rơi ra ngoài không kiềm chế được. Cậu Kết đứng từ xa khuôn mặt lạnh lùng cho qua nhưng trong đôi mắt hình như có gì đó rưng rưng. Yết về nhà khóa chặt cửa lại lưng dựa vào cửa từ từ ngồi xuống ôm mặt khóc, nếu Yết không quen cậu bạn Kết này thì sao lại có cảm xúc mãnh liệt vậy chứ. Tối đến, cơn khát lên đến đỉnh điểm Yết cảm nhận mình như biến thành một con quỷ hút máu cộng với tâm trạng xấu Yết đã hành động mất kiểm soát. Sáng hôm sau, Yết tỉnh dậy trong sân nhà mình, miệng thì nhuốm máu đứng dậy thì thấy xác của những con gà, con bò bị khô máu mà chết. Yết sợ hãi vì nếu hôm nay là động vật biết đâu mai sẽ là con người. Yết dọn dẹp xác của những con vật và sửa soạn để đi học. Yết mặc đồ kín mít vì khá sợ mặt trời. Đến trường Yết gặp Kết nhưng đã cố tình tránh mặt, mấy lời hôm qua Yết nói cả người nói và người nghe đều đau lòng như nhau cả.

– Chuyện gì vậy Mai ? – Yết ngạc nhiên trước câu hỏi của Mai. – Hôm nay sẽ có một đôi bạn một nam một nữ chuyển vào đây đó. – Mình hi vọng họ sẽ tốt bụng. Giờ vào lớp đến, thầy giáo bước vào lớp với một tâm trạng vui vẻ nói : – Các em, hôn nay sẽ có học sinh mới chuyển vào lớp ta. Cả lớp nhốn nháo cả lên, vui mừng vì sắp có bạn mới. Tiếng bước chân bước vào. Quả đúng vậy một nam một nữ. Bạn nam ấy nói : – Chào các bạn, mình là Vương Lang Ma Kết, đây là Huỳnh Yến Ngọc Nhi. Cái tên của hai người đập vào tai Yết và Mai, hai đứa nhìn nhau đầy ngạc nhiên. – Được rồi, các em theo hồ sơ học lực cho thấy các bạn ấy học khá giỏi. Nên sẽ ngồi ở cuối lớp vì cũng hết bàn rồi. (T/g : Cạn lời với ông thầy.) Yết cũng ngồi cuối lớp nên được ngồi gần bạn tên Ma Kết. Ra chơi, Yết tưởng đâu đã gặp lại Kết suốt bao nhiêu năm, ai ngờ : – Cho mình hỏi bạn tên Vương Lang Ma Kết phải không ? Cậu bạn kia còn chẳng thèm liếc qua Yết lấy một lần mà cứ ngồi đọc sách. Yết cau có : – Bạn ơi, bạn có nghe mình không vậy ? -… – Bạn ơi !!!!! Thế là Yết lầy Kết hết giờ ra chơi. Ngồi học Yết không cam tâm nên quyết định….ra về lầy tiếp. 😅(T/g : Mệt nàng Yết nhà ta ghê)Ra về Kết cùng cô bạn Nhi ra về. Yết lại chạy ra : – Bạn nói chuyện riêng với mình được không ? -… – Tiếp tục đi coi như Yết không tồn tại – Nếu bạn thực sự là Kết mà mình tìm kiếm thì chuyện năm xưa hi vọng bạn nhớ đến mình. Yết mỉm cười nhạt rồi chạy đi, nước mắt ở trong lòng kìm nén rơi ra ngoài không kiềm chế được. Cậu Kết đứng từ xa khuôn mặt lạnh lùng cho qua nhưng trong đôi mắt hình như có gì đó rưng rưng. Yết về nhà khóa chặt cửa lại lưng dựa vào cửa từ từ ngồi xuống ôm mặt khóc, nếu Yết không quen cậu bạn Kết này thì sao lại có cảm xúc mãnh liệt vậy chứ. Tối đến, cơn khát lên đến đỉnh điểm Yết cảm nhận mình như biến thành một con quỷ hút máu cộng với tâm trạng xấu Yết đã hành động mất kiểm soát. Sáng hôm sau, Yết tỉnh dậy trong sân nhà mình, miệng thì nhuốm máu đứng dậy thì thấy xác của những con gà, con bò bị khô máu mà chết. Yết sợ hãi vì nếu hôm nay là động vật biết đâu mai sẽ là con người. Yết dọn dẹp xác của những con vật và sửa soạn để đi học. Yết mặc đồ kín mít vì khá sợ mặt trời. Đến trường Yết gặp Kết nhưng đã cố tình tránh mặt, mấy lời hôm qua Yết nói cả người nói và người nghe đều đau lòng như nhau cả.

12 Chom Sao Em Yeu Anh Lieu Anh Co Biet Quyen 1 Yet Giai Bach Duong Aries

–Nam.                                                            

–Tên thật : Trần Khánh Bảo. –Màu ưa thích : cam , đen. –Tóc : cam nhạt , mắt cam. –Cao : 1m80. –IQ : 200. –Gia tộc đứng thứ 6 dải ngân hà. –Đứng thứ 6 trong Hắc đạo. –Anh trai Song Ngư. –Em út trong 6 sao nam. –Bang phó 5 bang Sun Devil. –Cổ đông 9 của tập đoàn You and Me , phó chủ tịch 5 của tập đoàn Black Devil. –Ham chơi , hay đánh lộn nhưng tốt. –Bạn thân : 6 sao nam. –Hoàng tử Sao Mộc – Lục hoàng tử dải ngân hà. –Thành viên thứ 6 trong nhóm thần tượng 6 Boys.

ên thật :. -àu ưa thích :. -óc :. -ao :. -Q :. -ia tộc đứng thứ 6 dải ngân hà. -ứng thứ 6 trongắc đạo. -nh traionggư. -m út trong 6 sao nam. -ang phó 5 bangunevil. -ổ đông 9 của tập đoànou ande , phó chủ tịch 5 của tập đoànlackevil. -am chơi , hay đánh lộn nhưng tốt. -ạn thân :. -oàng tửaoộc -ục hoàng tử dải ngân hà. -hành viên thứ 6 trong nhóm thần tượng 6oys.

(Ngoại hình khi ở Trái Đất)

goại hình khi ởráiất)

(Ngoại hình khi là Hoàng tử Sao Mộc)

goại hình khi làoàng tửaoộc)

(Ngoại hình khi là Hoàng tử Cây Lá)

goại hình khi làoàng tửâyá)

(Ngoại hình giả)

goại hình giả)

Bạn đang xem bài viết 12 Chom Sao Bl Mat Bao Chap 6 Anh Nghi La Anh Trung Tieng Set Cua Em Phan 1 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!