Xem Nhiều 1/2023 #️ 12 Chòm Sao: Vẫn Chờ Em # Top 4 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # 12 Chòm Sao: Vẫn Chờ Em # Top 4 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về 12 Chòm Sao: Vẫn Chờ Em mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Bảy năm trước, tại Tokyo

Tại một khách sạn năm sao bậc nhất Nhật Bản, trong căn phòng xa hoa, ấm cúng, Bạch Thiên đang cùng với mẹ của mình là Minh Liên ngồi chờ bố. Lúc này, anh mới mười tuổi, nhưng bản thân đã tỏa ra khí thế trầm ổn, ít nói. Minh Liên ngồi trên ghế sô pha nhìn con trai mình ngồi dưới giải sudoku mà thở dài. Trẻ con bình thường có ai thích chơi trò hại não đó chứ. Ai gặp thằng bé cũng nói già hơn trước tuổi, chỉ riêng có bố là vui vẻ vì điều này.

Trong tháng này, Bạch Vũ ông có công việc cần giải quyết ở Tokyo, tiện thể đưa theo gia đình đi chơi. Minh Liên vốn đã quen với việc đêm muộn mới về của Bạch Vũ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu. Cũng phải thôi, ai thích chồng mình đêm nào cũng về muộn chứ?

Bạch Thiên từ nhỏ đã quen với việc tối nào cũng nhìn thấy những phiền muộn của mẹ. Điều này khiến ác cảm của anh với bố mình càng ngày càng tặng.Nhưng lúc nào bố về nhà, mẹ anh mới vui lên. Bà luôn nở nụ cười tươi như ánh mai, lúc đó, đó mới chính là lúc anh nhìn thấy người mẹ thân yêu của mình. Trong lòng anh tự hỏi: người đàn ông đó đáng để mẹ như vậy sao?

“Anh về rồi đây” Cửa phòng đột nhiên bật mở, kèm theo đó là sự vui mừng, phấn khởi của Minh Liên. Bà đứng bật dậy, đi đến cửa phòng. Nhưng chợt khựng lại, Bạch Thiên có thể nhìn ra sự bất đắc dĩ trong mắt mẹ. Nhìn kĩ lại thì anh thấy, sau lưng ba là một cô bé trạc tuổi anh. Tuy quần áo rách nát, mặt mũi lấm lem nhưng làn da trắng trẻo, đôi đồng tử tím của cô bé không thể che dâú. Bạch Thiên bất giác nhíu mày, tại sao ba lại mang một cô bé về. Nhìn qua vẫn có thể thấy cô được chăm sóc rất cẩn thận. Sống trong gia cảnh hào môn, truyện con rơi con rớt không thiếu. Khi đi học, thỉnh thoảng lại có mấy đứa bạn thao thao bất tuyệt về chuyện có thêm em trai cùng cha khác mẹ. Nhìn dáng vẻ cứng đờ của Minh Liên, Bạch Vũ chỉ nói:” Đây là Bạch Dương. Từ giờ, cô bé sẽ sống với chúng ta.”

Nói xong, ông lách qua Minh Liên, đưa cô bé đến phòng nghỉ. Mẹ anh như người mất hồn, cứ đứng đó nhìn bố đưa cô bé đi mất. Bà không khóc, tuyệt đối không khóc. Vì có anh ở đây, bà sẽ không lộ vẻ yếu đuối, càng không muốn cho anh thấy gia đình đổ vỡ. Kể từ đó, anh đã nảy sinh ác cảm với người tên Bạch Dương.

Sống với cô bé này, anh cảm thấy cô bé này rất thiện lương, luôn yêu đời, lúc nào cũng nở nụ cười trên môi. Đặc biệt, cô bé rất thích bám dính lấy mẹ anh. Minh Liên tuy đôi lúc cũng bị sự ngây ngô của cô bé chọc cười, nhưng đối với bà mà nói, bà vẫn chưa biết phải đối xử với cô bé như thế nào. Mỗi khi Bạch Vũ về đến nhà, mọi sự chú ý đều dồn cho Bạch Dương. Mẹ anh lúc nào cũng chỉ biết đứng đó gượng cười. Và một đêm, anh thấy mẹ mình chỉ có thể ngồi khóc một mình. Không ai hiểu, không ai thương.

Một lần, cả gia đình anh được mời đi dự tiệc trong giới thượng lưu. Đây là lần đầu cô bé được đi những nơi như vậy, bản thân trong lòng cũng cảm thấy háo hức,miệng nói liên hồi. Mẹ anh mỗi lần nghe cô bé nói cũng chỉ ậm ừ cho qua.

Bữa tiệc ở giới thượng lưu, anh cũng tham gia vài lần rồi. Cũng chỉ là nơi những con người giả tạo nịnh hót nhau, lúc nào cũng bày ra bộ mặt lịch thiệp. Bố anh đã cùng mẹ đi kính rượu với mấy người khác. Chỉ có anh với cô bé kia. À không, chỉ có mình anh mới đúng. Bạch Dương từ khi vào đây đã chạy đi khắp nơi rồi. Có phải anh ảo giác hay không nhưng, có một cậu bé đi cùng với người đàn ông trung niên lúc nào cũng hướng mắt về cô bé. Đó là lần đầu tiên anh nghe cái tên này……Xà Phu. Mà anh cũng suy nghĩ nhiêù quá rồi, con bé đó biến mất, gia đình anh sẽ lại quay về như cũ. Bạch Thiên đứng bên hành lang ngắm nhìn bầu trời về đêm. Những cơn gió mát lạnh thổi qua, làm rối mái tóc.

– Bạch Thiên!Bạch Thiên! – Một giọng nói non nớt vang lên phía sau anh. Bạch Thiên nhíu mày quay người lại thì thấy Bạch Dương đang thở hổn hển nhìn anh, ánh mắt van nài

– Bạch Thiên, anh đi chỗ này với em được không? Có người nói đã thấy mẹ em, anh đi với em được không? Em định nói với ba với mẹ Liên nhưng hai người đang bận

Bạch Thiên nghe vậy thì không nhịn được nữa, quát lớn

– Đủ rồi! Nếu mày đi tìm mẹ mày thì tự đi đi. Sao bắt tao hay mẹ tao đi cùng mày làm gì? – Bạch Dương nghe Bạch Thiên quát lớn thì mắt trắng bệch, run cầm cập

– Mày biết không, trước khi có mày, mẹ tao lúc nào cũng vui vẻ. Nhưng sau khi mày đến, tất cả những gì mẹ tao có chỉ là cô đơn, buồn tủi. Mày trả gia đình lại cho tao! – Bạch Dương nghe vậy thì nước mắt tèm nhem, lấy hết can đảm nói

– Em trả lại gia đình cho anh. Em đi rồi, mong anh và bác bảo trọng. Cảm ơn mọi người suốt thời gian qua! – Nói xong, cô bé chạy mất. Bạch Thiên thấy cô bé chạy đi cũng không ý định ngăn, nhưng mình có hơi quá?

Một lúc sau, anh thấy bố mẹ anh lại gần, ngó ngang ngó dọc, Minh Liên nói

– Bạch Dương không ở cùng con à?

Anh chỉ hờ hững nói:- Nó nói đã tìm được mẹ, sẽ đi với mẹ.

Nghe anh nói vậy, Minh Liên trong lòng cũng cảm thấy vui mừng. Nhưng Bạch Vũ lập tức nhíu mày

– Sao có thể chứ? Bạch Dương là trẻ bị bắt cóc đưa đến Nhật xuất khẩu công nghiệp mà. Có tìm được mẹ chắc chắn cũng không thể ở đây

– Bạch Vũ, ý anh là…… – Minh Liên ngạc nhiên không nói lên lời. Không chỉ bà Bạch Thiên cũng vậy

– Bạch DƯơng có thế bị bắt cóc….

– Bahcj Dương không phải là con anh? -Minh Liên mừng rỡ nói. Bạch Vũ nghe vậy mà nhíu mày. Minh Liên biết mình lỡ lời, nhìn lại thì đã thấy Bạch Thiên biến mất.

Bạch Thiên hối hận. Anh không biết hoàn cảnh của cô lại nhưu vậy. Anh đã làm tổn thương cô rồi, quan trọng hơn, em ấy ở đâu?

– Bạch Dương! – Chạy lên nóc tòa nhà, Bạch Thiên nhìn thấy hình bóng quen thuộc chuẩn bị bước lên một chiếc trực thăng kì lạ. Ngồi trên đó là cậu bé băn nãy và người đàn ông trung niên.

– Bạch Thiên, em đi rồi. Trả lại anh gia đình anh hằng mong ước đó – Bạch Dương cười nhẹ.

– Bạch DƯơng, nghe anh nói này, những gì anh nói trước đó là anh hồ đồ, thực sự không phải vậy đâu. Mẹ Liên rất muốn em ở lại, anh cũng vậy – Bạch Thiên sốt ruột nói.

– Nhưng anh nói… – Bạch Dương tỏ vẻ không hiểu. Người đàn ông ở trên chiếc trực thăng luôn biểu tình gọi cô lên. Nhưng thực ra, một tay đã lén rút ra một khẩu súng

– Bạch Dương, họ lừa em đó! Mẹ em không ở đó đâu! Chạy đi! – Bạch Thiên nhìn thấy thế thì mặt biến sắc, hét lớn. Bạch Dương nghe vậy thì giật mình, nhưng người đàn ông kia đã nhanh hơn một bước, túm chặt lấy tay cô bé. Bạch Dương hoảng sợ, cắn mạnh vào tay ông. Người kia bị đau, giật mình, hất mạnh cô bé ra xa. Bạch Dương bị vao trúng một tủ sắt, nằm ngã xuống sàn, máu từ trên đầu bắt đầu chảy ra. Cậu bé ngồi trên từ nãy giờ không nói gì, cuối cùng cũng bảo người đàn ông kia rút lui. Chiếc trực thăng bắt đầu cất cánh, để lại cậu và Bạch Dương đầu chảy máu không ngừng. Bạch Thiên hoảng hốt, cố gắng kéo cô bé dậy, bước đi. Ngàn vạn lần cô đừng xảy ra chuyện gì, cậu còn muốn nhìn thấy nụ cười của cô, ánh mắt hồn nhiên, vui vẻ đó. Chỉ đáng tiếc, sau hôm đó, cô không bao giờ cười nữa….

– Bệnh nhân đang không ngừng co dật…. – Tại một phòng cấp cứu, các bác sĩ đang cố gắng tìm cách ngăn người nằm trên giường co giật. Người đó cũng chính là cô bé của bảy năm sau.

– Bác sĩ, hệ thần kinh trung ương của cô bé……..

Ngoài phòng cấp cứu, tất cả mọi người đều mệt mỏi tựa lưng vào ghế. Sự việc xảy ra quá bất ngờ, khiến mọi người đều không kịp trở tay. Chỉ có riêng Ma Kết, Thiên Yết và Nhân Mã không thể gạt ra khỏi đầu câu nói đó…

– Bạch Thiên, có phải chuyện đó lại tái phát – Thiên Bình lo lắng hỏi, ánh mắt liếc nhìn Xà Phu đang ung dung ngồi bên kia.

– Chuyện gì? – Thiên Yết nhanh chóng ngắt lời Thiên Bình, nhìn Bạch Thiên, cười khẩy nói

– Lẽ nào, hai người còn định giấu truyện này đến bao giờ? – Thiên Yết cười như không, liếc nhìn Ma Kết

– Tôi đã biết viên thuốc anh đưa cho Bạch Dương. Tại sao anh lại muốn ngăn Bạch Dương lấy lại trí nhớ? – Bạch Thiên nghe vậy thì bất giác cười lớn

– Nhớ lại? Nhớ lại xem em ấy bị bố mẹ bỏ rơi như thế nào? Bị bắt đi xuất khẩu công nghiệp ra sao ư? Tôi thà để em ấy mãi như vậy còn hơn nhớ lại

– Nhưng, như vậy đối với cậu ấy là không công bằng! – Nhân Mã túm lấy cổ áo của Bạch Thiên.

– Sao, để các cậu tiếp tục điều tra, và lừa con bé là nó là em các cậu? – Bạch Thiên giật lại cổ áo, lạnh lùng liếc nhìn Thiên Yết.

– Tôi biết các cậu đã cho người điều tra về thân thế của con bé. Nhưng nói rõ cho cậu một điều, con bé có thực sự sinh ngày mười chín tháng bảy hay không, cũng chưa thể biết rõ – Bạch Thiên nói

– Ý gì đây? – Ma Kết nhíu mày biểu tình không hiểu.

– Bạch Dương từ nhỏ vốn đã là người vô tư, thường mơ hồ về tên bố mẹ, người thân chưa nói đến ngày sinh. Thường thì mọi người sẽ chọn ngày đầu gặp nhau là ngày sinh, nhưng bố mẹ tôi chọn theo…..

Bạch Thiên đang nói dở thì cửa phòng cấp cứu bật mở. Bác sĩ từ trong phòng bệnh bước ra ngoài, theo sau là mấy y tá.

– Bác sĩ, tình hình bạn tôi thế nào rồi? – Xử Nữ được Song Ngư đẩy xe lắn lại gần, cô nàng lo lắng hỏi. Bạch Dương là bạn tốt nhất của cô nàng, nếu cậu có xảy ra chuyện gì, sau này sao cô có thể sống được?

– Bệnh nhân đang hồi phục lại trí nhớ, nhưng lại bị thuốc giảm đau, uống quá nhiều khiến hệ thần kinh có phản ứng quá mạnh gây co giật, đau đầu mà xỉu. Nghỉ ngơi khoảng một hai ngày sẽ không sao – Lời bác sĩ nói làm mọi người phần nào nhẹ nhõm. Bạch Dương cũng được hai y tá đẩy ra ngoài về phòng nghỉ. Chợt nhớ ra điều gì, bác sĩ quay lại nói

– Băn nãy trong lúc điều trị, bệnh nhân nắm trong tay một vật, lấy mãi không ra. Tôi sợ rơi nên cất đi, giờ đưa lại cho mọi người – Bác sĩ thả vào tay Song Ngư một chiếc vòng cổ hình con cừu gắn đá màu đỏ ruby.

– Đẹp quá! – Cự Giải không nhịn được cảm thán. Thiên Bình chỉ cần liếc qua cũng nhận ra đây là thứ gì

– Chẳng phải chiếc vòng bất li thân của Bạch Dương sao?

– Ừ, năm ngoái khi đang làm việc khóa của nó bị hỏng. Anh cho người đi sửa, gần đây mới lấy lại được, hôm nay đem tặng coi như làm quà. Nhớ năm xưa không? Trong những mảnh kí ức ít ỏi con bé nhớ, mỗi lần có người khen chiếc vòng, con bé đều nói:Màu đỏ không phải là mạnh mẽ, hiếu chiến

– Mà là năng động, vui vẻ. – Thiên Yết và Nhân Mã bất giác nói. Bạch Thiên, Xử Nữ và Thiên Bình đều ngạc nhiên quay sang nhìn, chỉ có Ma Kết cười ẩn ý nói

– Xem ra…..cậu ấy sinh ngày mười chín tháng bảy hay không, có phải em bọn họ, còn chưa biết đâu…

Mọi người ngạc nhiên nhìn nhau, ở một góc, Xà Phu đang nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng vô tình hữu ý nhếch lên thành hình vòng cung.

” Xem ra, trò vui bắt đầu sớm hơn mình tưởng……”

Truyện 12 Chòm Sao: Vẫn Chờ Em

Bảy năm trước, tại Tokyo

Tại một khách sạn năm sao bậc nhất Nhật Bản, trong căn phòng xa hoa, ấm cúng, Bạch Thiên đang cùng với mẹ của mình là Minh Liên ngồi chờ bố. Lúc này, anh mới mười tuổi, nhưng bản thân đã tỏa ra khí thế trầm ổn, ít nói. Minh Liên ngồi trên ghế sô pha nhìn con trai mình ngồi dưới giải sudoku mà thở dài. Trẻ con bình thường có ai thích chơi trò hại não đó chứ. Ai gặp thằng bé cũng nói già hơn trước tuổi, chỉ riêng có bố là vui vẻ vì điều này.

Trong tháng này, Bạch Vũ ông có công việc cần giải quyết ở Tokyo, tiện thể đưa theo gia đình đi chơi. Minh Liên vốn đã quen với việc đêm muộn mới về của Bạch Vũ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu. Cũng phải thôi, ai thích chồng mình đêm nào cũng về muộn chứ?

Bạch Thiên từ nhỏ đã quen với việc tối nào cũng nhìn thấy những phiền muộn của mẹ. Điều này khiến ác cảm của anh với bố mình càng ngày càng tặng.Nhưng lúc nào bố về nhà, mẹ anh mới vui lên. Bà luôn nở nụ cười tươi như ánh mai, lúc đó, đó mới chính là lúc anh nhìn thấy người mẹ thân yêu của mình. Trong lòng anh tự hỏi: người đàn ông đó đáng để mẹ như vậy sao?

“Anh về rồi đây” Cửa phòng đột nhiên bật mở, kèm theo đó là sự vui mừng, phấn khởi của Minh Liên. Bà đứng bật dậy, đi đến cửa phòng. Nhưng chợt khựng lại, Bạch Thiên có thể nhìn ra sự bất đắc dĩ trong mắt mẹ. Nhìn kĩ lại thì anh thấy, sau lưng ba là một cô bé trạc tuổi anh. Tuy quần áo rách nát, mặt mũi lấm lem nhưng làn da trắng trẻo, đôi đồng tử tím của cô bé không thể che dâú. Bạch Thiên bất giác nhíu mày, tại sao ba lại mang một cô bé về. Nhìn qua vẫn có thể thấy cô được chăm sóc rất cẩn thận. Sống trong gia cảnh hào môn, truyện con rơi con rớt không thiếu. Khi đi học, thỉnh thoảng lại có mấy đứa bạn thao thao bất tuyệt về chuyện có thêm em trai cùng cha khác mẹ. Nhìn dáng vẻ cứng đờ của Minh Liên, Bạch Vũ chỉ nói:” Đây là Bạch Dương. Từ giờ, cô bé sẽ sống với chúng ta.”

Nói xong, ông lách qua Minh Liên, đưa cô bé đến phòng nghỉ. Mẹ anh như người mất hồn, cứ đứng đó nhìn bố đưa cô bé đi mất. Bà không khóc, tuyệt đối không khóc. Vì có anh ở đây, bà sẽ không lộ vẻ yếu đuối, càng không muốn cho anh thấy gia đình đổ vỡ. Kể từ đó, anh đã nảy sinh ác cảm với người tên Bạch Dương.

Sống với cô bé này, anh cảm thấy cô bé này rất thiện lương, luôn yêu đời, lúc nào cũng nở nụ cười trên môi. Đặc biệt, cô bé rất thích bám dính lấy mẹ anh. Minh Liên tuy đôi lúc cũng bị sự ngây ngô của cô bé chọc cười, nhưng đối với bà mà nói, bà vẫn chưa biết phải đối xử với cô bé như thế nào. Mỗi khi Bạch Vũ về đến nhà, mọi sự chú ý đều dồn cho Bạch Dương. Mẹ anh lúc nào cũng chỉ biết đứng đó gượng cười. Và một đêm, anh thấy mẹ mình chỉ có thể ngồi khóc một mình. Không ai hiểu, không ai thương.

Một lần, cả gia đình anh được mời đi dự tiệc trong giới thượng lưu. Đây là lần đầu cô bé được đi những nơi như vậy, bản thân trong lòng cũng cảm thấy háo hức,miệng nói liên hồi. Mẹ anh mỗi lần nghe cô bé nói cũng chỉ ậm ừ cho qua.

Bữa tiệc ở giới thượng lưu, anh cũng tham gia vài lần rồi. Cũng chỉ là nơi những con người giả tạo nịnh hót nhau, lúc nào cũng bày ra bộ mặt lịch thiệp. Bố anh đã cùng mẹ đi kính rượu với mấy người khác. Chỉ có anh với cô bé kia. À không, chỉ có mình anh mới đúng. Bạch Dương từ khi vào đây đã chạy đi khắp nơi rồi. Có phải anh ảo giác hay không nhưng, có một cậu bé đi cùng với người đàn ông trung niên lúc nào cũng hướng mắt về cô bé. Đó là lần đầu tiên anh nghe cái tên này……Xà Phu. Mà anh cũng suy nghĩ nhiêù quá rồi, con bé đó biến mất, gia đình anh sẽ lại quay về như cũ. Bạch Thiên đứng bên hành lang ngắm nhìn bầu trời về đêm. Những cơn gió mát lạnh thổi qua, làm rối mái tóc.

– Bạch Thiên!Bạch Thiên! – Một giọng nói non nớt vang lên phía sau anh. Bạch Thiên nhíu mày quay người lại thì thấy Bạch Dương đang thở hổn hển nhìn anh, ánh mắt van nài

– Bạch Thiên, anh đi chỗ này với em được không? Có người nói đã thấy mẹ em, anh đi với em được không? Em định nói với ba với mẹ Liên nhưng hai người đang bận

Bạch Thiên nghe vậy thì không nhịn được nữa, quát lớn

– Đủ rồi! Nếu mày đi tìm mẹ mày thì tự đi đi. Sao bắt tao hay mẹ tao đi cùng mày làm gì? – Bạch Dương nghe Bạch Thiên quát lớn thì mắt trắng bệch, run cầm cập

– Mày biết không, trước khi có mày, mẹ tao lúc nào cũng vui vẻ. Nhưng sau khi mày đến, tất cả những gì mẹ tao có chỉ là cô đơn, buồn tủi. Mày trả gia đình lại cho tao! – Bạch Dương nghe vậy thì nước mắt tèm nhem, lấy hết can đảm nói

– Em trả lại gia đình cho anh. Em đi rồi, mong anh và bác bảo trọng. Cảm ơn mọi người suốt thời gian qua! – Nói xong, cô bé chạy mất. Bạch Thiên thấy cô bé chạy đi cũng không ý định ngăn, nhưng mình có hơi quá?

Một lúc sau, anh thấy bố mẹ anh lại gần, ngó ngang ngó dọc, Minh Liên nói

– Bạch Dương không ở cùng con à?

Anh chỉ hờ hững nói:- Nó nói đã tìm được mẹ, sẽ đi với mẹ.

Nghe anh nói vậy, Minh Liên trong lòng cũng cảm thấy vui mừng. Nhưng Bạch Vũ lập tức nhíu mày

– Sao có thể chứ? Bạch Dương là trẻ bị bắt cóc đưa đến Nhật xuất khẩu công nghiệp mà. Có tìm được mẹ chắc chắn cũng không thể ở đây

– Bạch Vũ, ý anh là…… – Minh Liên ngạc nhiên không nói lên lời. Không chỉ bà Bạch Thiên cũng vậy

– Bạch DƯơng có thế bị bắt cóc….

– Bahcj Dương không phải là con anh? -Minh Liên mừng rỡ nói. Bạch Vũ nghe vậy mà nhíu mày. Minh Liên biết mình lỡ lời, nhìn lại thì đã thấy Bạch Thiên biến mất.

Bạch Thiên hối hận. Anh không biết hoàn cảnh của cô lại nhưu vậy. Anh đã làm tổn thương cô rồi, quan trọng hơn, em ấy ở đâu?

– Bạch Dương! – Chạy lên nóc tòa nhà, Bạch Thiên nhìn thấy hình bóng quen thuộc chuẩn bị bước lên một chiếc trực thăng kì lạ. Ngồi trên đó là cậu bé băn nãy và người đàn ông trung niên.

– Bạch Thiên, em đi rồi. Trả lại anh gia đình anh hằng mong ước đó – Bạch Dương cười nhẹ.

– Bạch DƯơng, nghe anh nói này, những gì anh nói trước đó là anh hồ đồ, thực sự không phải vậy đâu. Mẹ Liên rất muốn em ở lại, anh cũng vậy – Bạch Thiên sốt ruột nói.

– Nhưng anh nói… – Bạch Dương tỏ vẻ không hiểu. Người đàn ông ở trên chiếc trực thăng luôn biểu tình gọi cô lên. Nhưng thực ra, một tay đã lén rút ra một khẩu súng

– Bạch Dương, họ lừa em đó! Mẹ em không ở đó đâu! Chạy đi! – Bạch Thiên nhìn thấy thế thì mặt biến sắc, hét lớn. Bạch Dương nghe vậy thì giật mình, nhưng người đàn ông kia đã nhanh hơn một bước, túm chặt lấy tay cô bé. Bạch Dương hoảng sợ, cắn mạnh vào tay ông. Người kia bị đau, giật mình, hất mạnh cô bé ra xa. Bạch Dương bị vao trúng một tủ sắt, nằm ngã xuống sàn, máu từ trên đầu bắt đầu chảy ra. Cậu bé ngồi trên từ nãy giờ không nói gì, cuối cùng cũng bảo người đàn ông kia rút lui. Chiếc trực thăng bắt đầu cất cánh, để lại cậu và Bạch Dương đầu chảy máu không ngừng. Bạch Thiên hoảng hốt, cố gắng kéo cô bé dậy, bước đi. Ngàn vạn lần cô đừng xảy ra chuyện gì, cậu còn muốn nhìn thấy nụ cười của cô, ánh mắt hồn nhiên, vui vẻ đó. Chỉ đáng tiếc, sau hôm đó, cô không bao giờ cười nữa….

– Bệnh nhân đang không ngừng co dật…. – Tại một phòng cấp cứu, các bác sĩ đang cố gắng tìm cách ngăn người nằm trên giường co giật. Người đó cũng chính là cô bé của bảy năm sau.

– Bác sĩ, hệ thần kinh trung ương của cô bé……..

Ngoài phòng cấp cứu, tất cả mọi người đều mệt mỏi tựa lưng vào ghế. Sự việc xảy ra quá bất ngờ, khiến mọi người đều không kịp trở tay. Chỉ có riêng Ma Kết, Thiên Yết và Nhân Mã không thể gạt ra khỏi đầu câu nói đó…

– Bạch Thiên, có phải chuyện đó lại tái phát – Thiên Bình lo lắng hỏi, ánh mắt liếc nhìn Xà Phu đang ung dung ngồi bên kia.

– Chuyện gì? – Thiên Yết nhanh chóng ngắt lời Thiên Bình, nhìn Bạch Thiên, cười khẩy nói

– Lẽ nào, hai người còn định giấu truyện này đến bao giờ? – Thiên Yết cười như không, liếc nhìn Ma Kết

– Tôi đã biết viên thuốc anh đưa cho Bạch Dương. Tại sao anh lại muốn ngăn Bạch Dương lấy lại trí nhớ? – Bạch Thiên nghe vậy thì bất giác cười lớn

– Nhớ lại? Nhớ lại xem em ấy bị bố mẹ bỏ rơi như thế nào? Bị bắt đi xuất khẩu công nghiệp ra sao ư? Tôi thà để em ấy mãi như vậy còn hơn nhớ lại

– Nhưng, như vậy đối với cậu ấy là không công bằng! – Nhân Mã túm lấy cổ áo của Bạch Thiên.

– Sao, để các cậu tiếp tục điều tra, và lừa con bé là nó là em các cậu? – Bạch Thiên giật lại cổ áo, lạnh lùng liếc nhìn Thiên Yết.

– Tôi biết các cậu đã cho người điều tra về thân thế của con bé. Nhưng nói rõ cho cậu một điều, con bé có thực sự sinh ngày mười chín tháng bảy hay không, cũng chưa thể biết rõ – Bạch Thiên nói

– Ý gì đây? – Ma Kết nhíu mày biểu tình không hiểu.

– Bạch Dương từ nhỏ vốn đã là người vô tư, thường mơ hồ về tên bố mẹ, người thân chưa nói đến ngày sinh. Thường thì mọi người sẽ chọn ngày đầu gặp nhau là ngày sinh, nhưng bố mẹ tôi chọn theo…..

Bạch Thiên đang nói dở thì cửa phòng cấp cứu bật mở. Bác sĩ từ trong phòng bệnh bước ra ngoài, theo sau là mấy y tá.

– Bác sĩ, tình hình bạn tôi thế nào rồi? – Xử Nữ được Song Ngư đẩy xe lắn lại gần, cô nàng lo lắng hỏi. Bạch Dương là bạn tốt nhất của cô nàng, nếu cậu có xảy ra chuyện gì, sau này sao cô có thể sống được?

– Bệnh nhân đang hồi phục lại trí nhớ, nhưng lại bị thuốc giảm đau, uống quá nhiều khiến hệ thần kinh có phản ứng quá mạnh gây co giật, đau đầu mà xỉu. Nghỉ ngơi khoảng một hai ngày sẽ không sao – Lời bác sĩ nói làm mọi người phần nào nhẹ nhõm. Bạch Dương cũng được hai y tá đẩy ra ngoài về phòng nghỉ. Chợt nhớ ra điều gì, bác sĩ quay lại nói

– Băn nãy trong lúc điều trị, bệnh nhân nắm trong tay một vật, lấy mãi không ra. Tôi sợ rơi nên cất đi, giờ đưa lại cho mọi người – Bác sĩ thả vào tay Song Ngư một chiếc vòng cổ hình con cừu gắn đá màu đỏ ruby.

– Đẹp quá! – Cự Giải không nhịn được cảm thán. Thiên Bình chỉ cần liếc qua cũng nhận ra đây là thứ gì

– Chẳng phải chiếc vòng bất li thân của Bạch Dương sao?

– Ừ, năm ngoái khi đang làm việc khóa của nó bị hỏng. Anh cho người đi sửa, gần đây mới lấy lại được, hôm nay đem tặng coi như làm quà. Nhớ năm xưa không? Trong những mảnh kí ức ít ỏi con bé nhớ, mỗi lần có người khen chiếc vòng, con bé đều nói:Màu đỏ không phải là mạnh mẽ, hiếu chiến

– Mà là năng động, vui vẻ. – Thiên Yết và Nhân Mã bất giác nói. Bạch Thiên, Xử Nữ và Thiên Bình đều ngạc nhiên quay sang nhìn, chỉ có Ma Kết cười ẩn ý nói

– Xem ra…..cậu ấy sinh ngày mười chín tháng bảy hay không, có phải em bọn họ, còn chưa biết đâu…

Mọi người ngạc nhiên nhìn nhau, ở một góc, Xà Phu đang nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng vô tình hữu ý nhếch lên thành hình vòng cung.

” Xem ra, trò vui bắt đầu sớm hơn mình tưởng……”

Anh Chờ Em Lâu Lắm Đúng Không?

Xin anh hãy tha thứ cho sự hoài nghi trong em. Em ngờ vực không phải vì anh không tốt, cũng không phải vì trong lòng em cô đơn, mà vì hạnh phúc này đến quá bất ngờ khiến em không tin nó có thật.

Anh đã đến bên đời em, dừng chân lại, đưa tay kéo lấy em lên khỏi vũng bùn của nỗi buồn trong quá khứ. Sự rạng ngời của tình yêu và lòng tốt khiến em không dám tin ánh hào quang trước mặt mình là sự thật. Em đã yêu, đã tin nhiều lần và rồi em nhận được chỉ là sự hẫng hụt. Giờ đây, một lần nữa, em lại phải đứng trước lựa chọn: Tin hay không tin? Bởi vì em biết, nó sẽ lại tác động tới con tim của em. Một con tim đã có quá nhiều đau đớn.

Em như kẻ đã từng vấp ngã, mà ngã đau là đằng khác. Vì thế mà mọi con đường bằng phẳng đều làm em e ngại. Có quá nhiều thứ khiến em cảnh giác. Em còn quá trẻ, trước những trở ngại trong đời em không có gì khác ngoài con tim trinh nguyên. Vì thế mà khi bị phản bội em không có bản lĩnh, không có ý chí, không có nghị lực, chỉ có một con tim mang ra hứng trọn nỗi đau đó. Thế nên em sợ, sợ cho tới tận bây giờ, khi có một hạnh phúc khác nảy mầm.

Có lẽ anh đã bị tổn thương nhiều lắm vì em. Bởi lẽ không có gì đau bằng khi ta yêu bằng con tim chân thành nhưng lại luôn bị đối phương ngờ vực. Đáng đau khổ hơn nữa là họ luôn nghi ngờ ta sẽ giống một kẻ tồi tệ trước đó. Điều ấy là một sự tổn thương rất lớn. Em biết chứ. Nhưng lúc đó em ích kỉ, em chỉ nghĩ được cho cảm giác của mình, em sợ mình sẽ lại bị đau vì thế mà em lại làm anh đau.

Em đã tìm mọi cách để đẩy anh ra thật xa vì em không dám tin hạnh phúc mình có trong tay là thật. Em thà chọn cô đơn còn hơn là một lần nữa tổn thương vì người mình yêu. Nhưng em càng đẩy anh ra thì anh lại càng tiến lại gần em hơn. Anh nói với em rằng không có cách chữa vết thương nào tốt bằng việc học cách yêu thương thêm nữa. Chỉ có tình yêu mới xoa dịu nỗi đau tình yêu gây ra một cách nhanh nhất.

Anh kì lạ thật. Anh có sức chịu đựng đến phi thường. Em không phải là cô gái quá nổi bật đến mức anh phải hi sinh quá nhiều như thế vì em. Em không xinh đẹp, không giàu có, không giỏi giang, em chỉ có một quá khứ buồn vì bị phụ tình và hiện tại đang có một trái tim đau, trái tim luôn nghi ngờ. Vậy mà anh vẫn cặm cụi bên em, mỗi khi em cần anh đều nhanh chóng có mặt chỉ để nhận về em một sự hững hờ.

Anh không bắt buộc, không vội vã, không hờn trách em, anh cứ ra sức chờ đợi và không ngừng quan tâm. Sự đúng mực đó của anh càng làm em thấy yêu hơn bao giờ hết. Nhưng kì lạ thay, càng yêu thì em lại càng muốn tránh xa. Khi em nhận ra em yêu anh quá mất rồi thì em lại càng lo sợ. Ngày trước em đã từng yêu và tin như thế, nhưng em nhận được gì…

Nhưng rồi khi anh ra đi… khi anh bắt đầu rời xa thì em thấy sợ thực sự. Em nhận ra rằng việc không được có anh lúc này còn đáng sợ hơn việc nếu yêu rồi mất anh. Đó là chuyện ngày sau mới xảy ra, mà biết đâu đó cũng chẳng bao giờ đến. Vậy tại sao em lại vì một chuyện chưa tới mà bỏ hạnh phúc bây giờ.

Em xin lỗi vì đã mất quá nhiều thời gian để nghi ngờ mà lẽ ra em nên dành thời gian đó để yêu thương. Hãy coi đó như một sự thận trọng để rồi khi tin em sẽ yêu mà không hối tiếc… Cảm ơn anh đã kiên trì, cảm ơn anh vì đã dứt bỏ đúng lúc để em nhận ra em cần phải nắm giữ yêu thương…

( 12 Chòm Sao ) Bên Anh Em Nhé !

Đã đăng tải

3140 Từ

Chương 15: Xếp chỗ và những trận ghen nhẹ

Ma Kết đang ngắm nhìn Kim Ngưu ăn uống thì bật cười .

-“Cậu nhìn gì vậy? Lại đây ăn thử đồ ăn đi này!” Kim Ngưu thấy Ma Kết đang đứng nhìn thì vẫy gọi anh lại chỗ cô .

-“À, thấy cậu ăn dễ thương quá thôi!” Ma Kết đi đến gần phía Kim Ngưu

-“Cậu ăn thử cái này đi!” Kim Ngưu lấy đĩa lấy cho Ma Kết một ít bánh

-“Cái này là gì vậy?” Ma Kết nhìn chiếc đĩa dò hỏi .

-“Cái này là bánh matcha thôi” Kim Ngưu gắp những chiếc bánh vào đĩa cho Ma Kết .

-“Nó ngon lắm đúng không?” Ma Kết hỏi

-“Ừ! Ăn lúc đầu sẽ hơi đắng nhưng nhai kỹ sẽ rất ngọt, cậu thử xem” Kim Ngưu nhìn Ma Kết và liếc xuống đĩa bánh ra hiệu bảo Kết ăn .

-“Ừm, đúng là hơi đắng, nhưng tôi muốn ăn cái bánh matcha cậu ăn vừa rồi cơ!” Ma Kết nói với Kim Ngưu sau khi ăn xong bánh

-“Nhưng tôi ăn mất tiêu rồi, cậu không thấy à, vị ngọt của bánh vẫn còn nguyên trong miệng của tôi đây này, sao cho cậu ăn được nữa” Kim Ngưu lấy cái khác cho Ma Kết .

-“Tôi đã ăn nó rồi mà!” Ngưu thắc mắc

-“Không khó để ăn lại đâu *hôn*” Ma Kết hôn Kim Ngưu, đầu tiên là lướt qua môi, sau đó nhẹ nhàng tách hàm răng cô, khuấy đảo lưỡi còn vương chút ngọt matcha, rút hết mật ngọt trong lưỡi cô anh mới ngừng ve vỡn nó, anh buông thả cho cô thở .Mặt Kim Ngưu đỏ như cà chua, mắt từ mở to ngạc nhiên đến nhắm chặt .

-“Cậu học cái kiểu đó ở đâu vậy hả?” Đã hết giờ ngượng ngùng, mặt mày đỏ lựng, Kim Ngưu nhìn Ma Kết phấn nộ.

-“Ai nói chứ, tôi ăn lại chúng sẽ còn ngọt hơn!” Kim Ngưu phùng má .

-“Hay cậu muốn tôi ăn nữa, rất sẵn lòng đấy tiểu thư” Ma Kết tiến lại .

-“Thôi thôi!” Kim Ngưu xấu hổ chạy đi để lại Ma Kết và ánh trăng dõi theo bước chân cô .

Ôizz! Lãng mợn quá! Ngưu ơi cố lên .

Qua đêm nay thôi, ngày mai là sự nghiệp học tập lên ngôi, cho nên là các sao cũng chuẩn bị tinh thần nhập cuộc để cố gắng rồi .

Khi các sao về tới nhà .

-“Suran à? Sao hôm nay anh đẹp trai quá vậy?” Bảo nhi nhìn thấy Suran thì lập tức khen .

-“Hạ tiểu thư cô uống cocktail mà lại say nhiều như vậy sao? Để tôi đưa cô lên phòng!” Suran quàng vai Bảo Bình đưa cô lên cầu thang .

-“Để tôi đưa Bảo nhi lên!” Sư Tử chặn Suran đón lấy Bảo Bình từ tay Suran .

-“À vâng!” Suran tái mặt lãnh tronn ánh mắt rực lửa của Sư Tử .

-“Trái tim mùa hè lạnh ta djh na lahn d!” Kim Ngưu hát ngân nga rồi choàng vai Ma Kết lên phòng .

Cuối cùng các sao ai về phòng nấy, ngủ một mạch cho đến sáng .

6h30 phút .

Các sao đang ăn sáng trong phòng ăn, chiếc bàn đầy đủ món ăn và nước uống được bày sẵn, mỗi người chọn một chiếc ghế ngồi xuống, thức ăn được bày trên bàn quay như băng chuyền hình tròn .Họ vui vẻ vừa ăn vừa nói chuyện .

-“Suran, cậu chuẩn bị đi đâu à?” Bạch Dương ngôi ăn súp buổi sáng bắt gặp Suran đang vội ra ngoài .

-“À thưa cậu, hôm nay tôi có cuộc hẹn xem mắt!” Suran vui vẻ chào hỏi các sao .

-“Cũng là chuyện tốt đó chứ, nếu kết quả tốt đẹp anh cũng tiến tới hẹn hò đi đó!” Bạch Dương lây khăn lau miệng .

-“Vâng!” Suran chạy ra ngoài để kịp đi taxi .

-“Ồ, quản gia nhà chúng ta đẹp trai chu đáo như vậy mà lại ế à?” Thiên Bình ăn salad vừa nhận xét .

-“Này, đẹp đẽ cái gì, trai đã gần ba mươi tuổi rồi còn chưa có mảnh tình vắt vai?!” Bạch Dương nói rồi cầm lấy ly uống nước .

-“Cậu có mảnh tình nào? Nói cho cùng Suran cũng tốt quá còn gì?” Thiên Bình lau miệng uống nước rồi đứng dậy đi học trước .

-“Ơ này? Đường đường là tiểu thư sao lại ngang ngược quá vậy?” Bạch Dương cũng vừa ăn xong đứng dậy chạy theo Thiên Bình .Hai anh chị chí chóe từ nhà đến trường .

-“Các cậu, ăn nhanh đi chúng ta đến lớp sớm một chút!” Ma Kết ra lệnh, anh đi vào bồn rửa tay .

-“Các cậu có muốn bầu lại lớp trưởng không?” Xử Nữ lau miệng, nhanh nhảu ngó ngang ngó dọc hỏi mọi người xung quanh nhưng các sao vẫn cúi gằm mặt ăn rồi trả lời .

-“Thôi khỏi!” Tất cả đồng thanh .

-“Tớ sẽ làm có trách nhiệm hơn đấy!” Xử Nữ bực bội đứng dậy .

-“Ai biểu con Xử nó làm lớp trưởng suốt 10 năm lận, bây giờ bị tước một cách không thể nhanh hơn!” Sư Tử lau tay nhìn tất cả mọi người .

-“Thiệt sao? Xử Nữ cũng giỏi quá chứ!” Thiên Yết nhẹ nhàng lên tiếng khẽ nhoẻn miệng cười .

-“Bà cô đam mê quyền lực thì có đó!” Ma Kết lấy cặp lên phòng gọi Kim Ngưu dậy rồi hai người cùng đi .

-“À này mấy cậu, Bảo nhi đâu rồi?” Cự Giải gặng hỏi .

-“Cậu ấy làm nổ thí nghiệm, hôm qua cậu ấy nhắn tin cho tớ là sẽ làm hội phó hội học sinh để chủ quản lý phòng hóa học đó!” Song Ngư cầm táo theo ăn tráng miệng .

-“Hội trường của hội học sinh trường mình là ai vậy?” Sư Tử hỏi Nhân Mã .

-“Ngư nhi cậu biết không?” Nhân Mã ngồi cạnh Song Ngư hỏi .

-“Là Hoàng Thiên Hàm chứ ai, cậu bạn Bảo nhi chụp ảnh cùng đó, họ có quan hệ rất tốt, hôm qua lúc chúng ta ngồi nói chuyện với nhau á Nhân Mã, tớ với cậu đã nhìn thấy họ nhảy với nhau kia mà!” Song Ngư đeo cặp lên vai, kéo tay Nhân Mã cùng đi học .

-“Ồ ồ, quan hệ hai cậu tốt lên từ khi nào vậy, chuyển đổi xưng hô nhạn gớm!” Sư Tử cười thầm nhìn couple trước mặt mình .

-“Bình thường đến mức phi thường!” Nhân Mã cùng Song Ngư cùng nhau đi học .

-“Cuối cùng chỉ có tôi cô đơn, con ngốc Bảo nhi sao lại dậy sớm vậy chứ?!” Sư Tử bực mình đứng dậy .

-“Giải nhi chúng ta cũng nên đi thôi, hôm nay có thể tránh được một ít fan cuồng, và vụ bê bối của clip kia!” Song Tử lay vai Giải nhi .

-“Ừm, tớ cũng nghĩ vậy!” Giải nhi cùng Song Tử đi sau cùng .

Đến trường Galaxy .

-“Anh Ma Kết, làm ơn nhìn em đi mà”

-“Cự Giải anh yêu em!”

-“Chị chị Thiên Bình, cuồng quá đi thôi!”

-“Bạch Dương, La Bạch Dương kìa!”

-“Sư Tử, anh Sư Tử thật kìa, anh ấy nhìn mình, anh nhìn mình”

Đám fan lớp 11Z la ó, đông đúc cả một vùng .

Tại lớp 11Z

-“Các em ổn định chỗ ngồi đi, cô sẽ quýêt định chỗ ngồi trong lớp luôn” Cô Xà Phu ra lệnh .

-“Tại sao chúng em không được tự quyết định ạ?” Bạch Dương lên tiếng .

-“Vậy các em muốn tự quyết định sao?” Cô Xà Phu hỏi .

-“Em nghĩ cứ để bọn em hội ý rồi nói với lớp trưởng luôn ạ!” Cự Giải đưa ra ý kiến .

-“Cũng được!” Cô Xà Phu ngồi xuống ghế trang điểm để cả lớp hội ý .

-“Em vào đi!” Cô Xà Phu gật đầu .

-“Tơd nghĩ cứ nữ ngồi với nữ nữ nam ngồi với nam thôi!” Song Ngư đưa quan đểm .

-“Không được, như vậy không thể hiện được rằng sau khi test lớp chúng ta đã hòa hợp hẳn!” Nhân Mã lắc đầu .

-” Vậy cứ để các cán sự trong lớp ngồi gần nhau, còn các cậu không nhiệm vụ thì tự xáo trộn ngồi với nhau!” Xử Nữ lên tiếng .

-“Như vậy cũng không được, cô sẽ nghĩ là phân chia giai cấp, chẳng hay ho gì!” Ma Kết lắc đầu .

-“Tớ nghĩ là chúng ta cứ ngồi như chia cặp test hòa hợp vậy đó” Bảo Bình chốt quyết địnhv.

-“Như vậy ổn hơn đấy” Sư Tử gật đầu .

-“Okay, chốt không?” Song Tử lên tiếng .

-“Chốt!” Tất cả đồng thanh .

-“Dạ thưa cô, bọn em quyết định sẽ ngồi với nhau như xếp cặp như bài test hòa hợp vừa qua!” Ma Kết nói to dõng dạc .

-“Được, các em nhanh chóng chuyển chỗ!” Cô Xà Phu gật đầu.

*Sơ đồ chỗ ngồi như sau .

Có hai dãy

Dãy 1 có ba bàn .

Bàn 1: Ma Kết – Kim Ngưu .

Bàn 2: Xử Nữ – Thiên Yết .

Bàn 3: Nhân Mã – Song Ngư .

Dãy 2

Cũng có 3 bàn .

Bàn 1 : Song Tử – Cự Giải .

Bàn 2: Bảo Bình -Sư Tử

Bàn 3: Bạch Dương – Thiên Bình .

-“Như vầy sao? Các em thấy vậy ổn hả?” Cô Xà Phu gặng hỏi chi tiết .

-“Ổn ạ!” Cả lớp không hẹn mà cùng đồng thanh .

-“Nhưng có vấn đề đó!” Cô Xà Phu xoa bóp thái dương .

-“Vấn đề gì ạ?” Xử Nử hỏi .

-“Vấn đề là cô thấy không ổn, vậy thôi, bây giờ chuyển chỗ theo ý cô!” Cô Xà Phu mỉm cười .

-“Vâng!” Ma Kết gật đầu cùng cả lớp .

Đoạn này Kira viết nhem .

Sau 20 phút cuối cùng, cô Xà Phu cũng chỉ thị xong .

-“Cô đã vắt óc mới nghĩ ra chỗ ngồi đẹp và hợp phong thủy như vậy đó nhá!” Cô Xà Phu vỗ vỗ tay .

-“Cô ơi, cô có nhầm lẫn không vậy? Em không muốn ngồi như vậy đâu ạ!” Song Tử lên tiếng .

-“Phải đó cô, như vậy hơi bất tiện!” Bảo Bình đưa ra ý kiến .

-“Các em muốn test hòa hợp lại hay là bất tiện cái gì?” Cô Xà Phu trừng ánh mắt .

-“À không ạ!” Cả hai người đồng thanh nói .

Sơ đồ chỗ ngồi mới như sau

Vẫn có hai dãy

Chèn đéc ơi, kỳ thiệt nghem cô Xà, Kira thấy mà ngồi như vầy là sẽ ghen bùng nổ luôn đó .

Dãy 1 có ba bàn

Bàn đầu : Ma Kết – Xử Nữ ( Biệt danh couple học tập học trò cưng của cô )

Bàn giữa: Thiên Yết- Kim Ngưu

Bàn cuối : Bạch Dương- Song Ngư

Dãy 2 cũng 3 bàn .

Bàn đầu : Song Tử – Bảo Bình

Bàn giữa : Sư Tử- Cự Giải .

Bàn cuối : Nhân Mã – Thiên Bình .

Rồi sự ghen sẽ lên ngôi thôi à!

-“Cô ơi, chỗ ngồi như vậy có được khiếu nại không cô?” Nhân Mã phát biểu .(Kira: Khiếu nại con khỉ khô, yêu nhau say đắm xong bắt đầu chỉ thích ở gần nhau như vậy học hành gì nữa hả con ngựa kia!/ Nhân Mã: Kệ tao đi mợi!) .

-“Cố gắng lên các cậu, tớ mới là người thiệt thòi cơ mà, tớ đã lãnh nguyên trái bomb mang tên Xử Nữ cơ mòa! Chúc tớ bình ăn đi” Ma Kết đứng dậy vẫy tay chào các đồng chí sao nhà ta và lãnh nguyên một đấm giữa trán .

-“Phúc phần thì thừa còn dám kêu thiệt thòi? Có thiệt thòi không?” Xử Nữ hỏi Ma Kết .

-“Dạ không ..ạ!” Ma Kết xoa trán .

-“Ngoan!” Xử Nữ xoa xoa đầu Ma Kết .

-“Chằn quá thôi” Ma Kết lẩm bẩm .

-“Cái gì cơ, nói gì cho nghe với?” Xử Nữ ghé sát tai .

-“À dạ thôi” Ma Kết quay đi .

Sau khi phát xong và các sao bắt đầu đọc .

-“Cô ơi, có nhầm lẫn ạ, em test hòa hợp với Sư Tử sao ở đây lại hỏi về Song Tử hả cô?” Bảo Bình lên tiếng cô khẽ gãi gãu đầu .

-“Ồ, em đọc câu hỏi đó lên cho cô nghe” Cô Xà Phu yêu cầu .

-“Ahh, câu hỏi hỏi là”: Theo Bảo nhi nghĩ rằng Song Tử thích một cô gái như thế nào?

A: Dễ thương, ấm áp

B: Xinh đẹp lỗng lẫy

C: Am hiểu, có chủ kiến

D: Hiểu ý người, tốt bụng .” Bảo Bình đọc cho cô Xà Phu nghe .

-“Vâng, chỉ mỗi câu đó lạc loài thôi ạ!” Bảo Bình xem xét

-“Vậy em cứ tự trả lời theo ý của em đi là đc cũng không quan trong đâu? Còn ai bị lầm lẫn nữa không ?” Cô Xà Phu hỏi

-“Không có!” Cả lớp đồng thanh .

Trong giờ làm bài, òa thặc là nghiêm túc hình như hiểu nhau cho nên mới không có quay bài à nha .

-“Toàn câu kỳ cục, Thiên Yết nặng bao nhiêu kg, cao bao nhiêu, size đồ, ôi trời trời ở chung thôi, chứ có ngủ với nhau đâu mà biết size đồ??” Xử Nử cười khểnh .

-“Cao 1m76, nặng thì chưa cân, size áo cỡ L, size giày 44” Thiên Yết nói vọng lên trên chỗ Xử Nữ làm co thót cả tim .

-“Không cần cậu giúp đâu” Xử Nữ nói vọng xuống .

-“Hai người còn tranh cãi nữa à?” Kim Ngưu ngăn cản .

Bên dãy hai

-“Muốn chết mất thôi, tên Bạch Dương đó thích ăn bánh bông lan hay bánh kem?” Thiên Bình vò vò đầu .

-“Bánh bông lan!” Nhân Mã nhắc, dù sao cũng là bạn nối khố cả .

-“Thánh kìu!” Thiên Bình khoanh

-“Xong!” Sư Tử để bút lên mặt bàn .

-“Cái gì cậu đã xong rồi sao?” Cự Giải choáng váng .

-“Ừ, mấy câu đó quá dễ còn gì?” Sư Tử thảnh thơi .(Kira: Ko bt có làm đúng ko đó cha nọi!/Sư Tử: Đúng hay sai kệ xác tao đi mời) .

-“Này , Bảo Bình, Sư ca hiểu cậu lắm mới khoanh được hết đó” Song Tử huých tay Bảo nhi .

-“Nhắm mắt làm bừa thôi” Bảo Bình thì thầm .

-“Nhỡ đâu đúng đó, ai mà biết được” Song Tử xoa xoa cằm .

-“Đúng được 1 câu chẳng hạn” Bảo Nhi cười .

-“Ờ ha!” Song Tử cười theo .

-“Cái gì đây, cười nói như chỗ không người vậy đó hả?” Sư Tử gằn từng chữ bực tức với đôi thanh niên bàn trên .

-“Song Tử không phải người như vậy đâu, ghen gì đâu á” Cự Giải huých tay Sư Tử .

-“Ghen cái quần què, tớ có ghen à?” Sư Tử lại vui vẻ trở lại .

Bàn Thiên Bình- Nhân Mã và bàn Song Ngư -Bạch Dương đang hằm rực lửa .

-“Con dê đừng cười với con cá nữa, con cá ngốc này” Nhân Mã nhìn sang bàn cuối dãy bên kia .

Bên dãy bên này

Các chị em sao nữ không có ghen vì theo chủ trương “Chị em tốt không giựt bồ nhao” Thế mà cái Lee và cái Katun giựt bồ nhao thấy sợ .(Yam: Nhưng trong fic của ta ko có nhân vật nam nào như thằng Man hết á, toàn là Nat thôi) .

-“Thiên Yết, sao hôm nay you cười nhiều vậy, bớt cười với Ngưu đi, Ngưu là của ta nha!” Ma Kết nghĩ thầm (Kira: Cuối cùng cubgx khẳng định chủ quyền rồi, mệt quá).

-“Còn mày đấy Kết, chọc giận Xử vui lắm à? Xử nhi giận, đau, buồn, vui vẻ thì tất cả cảm xúc cũng là của ta!” Thiên Yết hằm hằm nhìn đôi nam thanh nữ tú đang lườm nhau

Cô Xà Phu bất giác nhìn xuống thấy không khí vồ cùng căng thẳng và rực lửa ghen .Không khí u ám bao quanh .

Cuối cùng mọi người cũng làm xong và nộp bài .

Sau đó các sao nữ nhận được tin từ các sao nam

Aquaphone: Từ Lphone: Bớt nói chuyện đi, bực rồi đấy Bảo nhi” .Icon 5 mặt giận .

Cphone: Cậu hợp gu với Sư ca quá nhỉ? Thích thì yêu luôn đi tin nhắn đến từ Gphone .

Vphone: Từ Scorphone : Tốt vậy, Ma Kết có vẻ thích Xử nhi đấy nhỉ? .

Pphone: Từ Sphone: Cậu đang cười với ai thế? Sao tươi quá vậy?

Libphone: Từ Arphone: Cậu thích nhìn Nhân Mã lắm à?

Tphone: Từ Capriphone : Sao cậu cứ cười lại với nhìn chằm chằm vào nụ cười thằng Yết thế? .

Xong nhòi, ghen bùng nổ, mới mấy ngày mấy thằng cha lớp này đã ghen nhè nhẹ mấy nàng rồi đấy .

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Bạn đang xem bài viết 12 Chòm Sao: Vẫn Chờ Em trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!