Xem Nhiều 1/2023 #️ Biography And Success In The Music Career Of Singer Phuong My Chi # Top 7 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Biography And Success In The Music Career Of Singer Phuong My Chi # Top 7 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Biography And Success In The Music Career Of Singer Phuong My Chi mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

She starts sing from 2010 to present.

In 2013: Phuong My Chi participated in the reality television program: The Voice Kids Vietnam and impressed the judges with these songs of the Southern folk songs such as: “Que em mua nuoc lu” and “Long me”. At the end of the competition, Phuong My Chi won the runner-up award, obtained a prize of 50.000.000 VND and impressed many Vietnamese audiences.

At the farewell night in WE tea room in Ho Chi Minh city, before saying goodbye with the audience of the program: The Voice Kids Vietnam, Phuong My Chi said she would limit her participation in ativities and in events to focus on studying.

On October 4th 2013, Phuong My Chi joined the liveshow: “Hat tren que huong 2” of singer Quang Le at Lan Anh stage in Ho Chi Minh city.

On October 14th 2013, singer Quang Le announced that Phuong My Chi’s family agreed to sign a two-year exclusive contract with his company. She became his adopted daughter and he volunteered to guide and help her in her career.

On the Lunar New Year 2014, Phuong My Chi starred in the film: “Hai Lua” with the role of My My in the movie and showed the film’s song “Cau Ho Dieu Ly Con Day”.

On March 2nd 2014, Phuong My Chi participated in the program: “Favorite song” at the March liveshow with the song: “Que em mua nuoc lu”. The song peaked at the top of 5 months (March, April, May, July and December) with 24 weeks topping the charts and then reaching “Favorite Song of 2014”.

On November 14th 2014, Quang Le made a concert called: “Hat tren que huong 3” with Phuong My Chi at Hoa Binh Theater. This is said to be the first big concert of Phuong My Chi.

In 2015, Phuong My Chi participated in the 2nd season’s “Guong mat than quen” program and paired with singer Nam Cuong for 12 weeks of this competition.

On November 4th 2017, Phuong My Chi organized her 1st minishow with some guests such as: Quang Le, Ngoc Son…

On November 16th 2017, Phuong My Chi officially went to the USA to perform for Vietnamese overseas.

On April 28th 2019, Phuong My Chi organized a minishow: “Dat Troi Phuong Nam” full of success and of meaning. This is the 2nd minishow in Phuong My Chi’s singing career after the 1st minishow on November 2017.

+ Award: MV topped the chart in many weeks

+ Nomination of the most popular song/favorite group with singer Thuy Duong

Star of 2013 (Ngoisao.net magazine): Award: The hottest singer of the year

Tiin Voting Award 2013: Award: Favorite singer in 2013

Golden Prize 2013 (The worker newspaper): Award: Singer with the folk sound

Đọc My Fiance Is In Love With My Little Sister

Chương 12

Kiếp thứ ba và sau đó – 4

“Hân hạnh được gặp anh. Em là Ilya Il Machisse.”

“Hân hạnh gặp mặt, tôi là Soleil Van Nortis”

Vào lần đầu tiên gặp mặt của chúng ta, Soleil nghiêng nhẹ cái đầu nhỏ và nở một nụ cười. Lời chào đó không hướng vào ta mà là cha mẹ phía sau ta, người đứng nhìn hai đứa trẻ giới thiệu với nhau, và việc trao đổi với ngài là quá dễ dàng. Tương tự ngài, ta cũng tự giới thiệu bản thân, nhưng ta không thể không cảm thấy sự khác biệt giữa địa vị của chúng ta và trở nên cứng nhắc khi cẩn thận quan sát tâm trạng bên kia. Tuy nhiên ta nghĩ cha mẹ của Soleil không có ấn tượng xấu về ta. “Oh, thật là một tiểu thư nhỏ tuổi đáng yêu” mẹ ngài đã nói vậy với một nụ cười trên môi và Soleil cũng hướng ánh mắt về phía ta. Khi nụ cười của ngài nhanh chóng xuất hiện, khuôn mặt ngài trở thành một chiếc mặt nạ tinh xảo và đẹp đẽ như một con búp bê sứ đột ngột hướng về ta. Ta nhận ra, người đó đã bị tổn thương. Ta hiểu tại sao. Ta nghe nói rằng vị hôn thê của ngài ấy vừa mới qua đời. Rằng quan hệ của họ rất thân thiết từ thời thơ ấu. Ta chưa bao giờ nhìn thấy người đã chết, nhưng ta nghe được những tin đồn. Mặc dù cô gái ấy còn trẻ nhưng cô ấy rất thông minh và xinh đẹp. Cha ta cũng mong muốn ta được như thế. Ông nói nếu ta muốn trở thành một quý cô thì cô gái tầm tuổi ta đó là một hình mẫu tốt. Mặc dù đó là một yêu cầu vô lý khi lấy một người mà ta thậm chí chưa từng chạm mặt là mục tiêu, nhưng một số gia sư riêng của ta cũng từng dạy cô gái đó. Tất cả mọi người đều có một lời. Cô gái đó thật tuyệt vời.

Ngay khi người đó qua đời, bởi vì vị trí hôn thê của Soleil đã bất ngờ rơi vào ta, có thể nói ta đã trở thành người thay thế cô ấy như cha muốn ta thành.

Cuộc gặp mặt đầu tiên được tổ chức trong khu vườn của nhà Hầu tước diễn ra rất yên bình. Bởi cả hai người cha của chúng ta có mối quan hệ thân thiết ngay từ ban đầu và mẹ của chúng ta cũng quen nhau trong giới xã hội thượng lưu, các cuộc trò chuyện dường như tiến triển sinh động. Về phần Soleil và ta, sau khi trao đổi những lời giới thiệu, chúng ta đều giữ im lặng, nhưng khi ta cảm thấy lúng túng, Soleil đã hướng dẫn và thản nhiên dạy ta những gì ta nên làm. Chẳng hạn, ngài chỉ cho ta thời gian để uống trà, ăn bánh ngọt, làm thế nào để xin phép rời khỏi chỗ ngồi khi ta cảm thấy mệt mỏi. Bằng ánh mắt, cử chỉ, ngài ấy đã thể hiện mọi thứ cho ta. Đó là vì sao phần lớn thời gian ta chỉ mỉm cười và đợi tới khi kết thúc. Ta không biết Soleil đã nghĩ gì, nhưng trong khoảng thời gian gặp gỡ, liếc nhìn nhau hay quan sát mọi thứ như một người ngoài cuộc cũng không quá tệ. Khi cha mẹ chúng ta cho phép chúng ta rời đi, ta và ngài đã cùng nhau đi dạo trong vườn. Ta không thoải mái với chiếc váy được chuẩn bị cho buổi gặp mặt ngày hôm nay, thành thực mà nói, thật khó để di chuyển trong chiếc váy đó. Nhưng mỗi khi đôi chân của ta dừng lại, một vài bước phía trước, Soleil đang đợi. Ngài chưa bao giờ nói “mau lên nào” hay “em còn chưa xong?” Ngài chỉ đơn giản đứng chờ. Khi ta vội vào đuổi theo ngài, đôi mắt có chút sắc lẻm mặc cho vẻ ngoài trẻ con của ngài dường như trở nên dịu đi đôi chút. Chẳng bao lâu, những ngón tay nhỏ bé của ngài nắm lấy những ngón tay nhỏ hơn của ta và ngài nói “Hãy thân thiết với nhau hơn.” Kể từ bây giờ, hãy mãi mãi thân thiết với nhau.

Soleil lớn hơn ta hai tuổi. Ngài khi ấy chỉ mới bảy tuổi, nhưng đôi mắt ấy luôn hướng đến tương lai. Theo lẽ tự nhiên ta cũng nên ở đó, chúng ta dự định trở thành một cặp vợ chồng hài hòa.

……Ta tự hỏi mình đã sai ở đâu.

*

*

Ta thấy rõ tay mình đang buông chiếc tách đựng trà đen. Vết nứt được tạo ra khi nó va chạm với chiếc đĩa trong một âm thanh chói tai, đây chắc chắn đại diện cho mối quan hệ của ta và Soleil. Khi ta ngẩng đầu lên, đôi mắt ta phản chiếu khuôn mặt của Soleil, người không thường ngạc nhiên. Bên cạnh ngài, người đang cứng đơ vì bị âm thanh đồ sứ va chạm, Silvia.

Hiện tại, hai người họ đã giới thiệu với nhau xong xuôi.

Thời điểm đó, những hồi ức lại trở về, tràn ngập từ đầu ta tới vành tai. Cùng với cảm giác ớn lạnh rằng máu trong cả cơ thể ta rút đi hết, nhiều cảnh tượng khác nhau lóe lên rồi biến mất. Kiếp trước của ta, trước nữa, và hơn nữa, và nữa nữa. Ta tự hỏi đâu mới là điểm dừng.

“Ilya, có chuyện gì thế…?”

Nhìn vào biểu hiện nghi ngờ của Soleil, ta nhớ về những cuộc đời mà ta đã trải qua cho đến bây giờ. Ta là một người không thể quên bất cứ điều gì hay bất cứ cái gì. Nó đã được định là như vậy. Lỗ hổng nào bắt đầu xuất hiện trong kí ức ta mà ta nên nhớ. Ta nhớ kiếp trước, nhưng ta không thể nhớ rõ ràng kiếp trước đó. Tuy nhiên, ta lại có thể hồi tưởng lại cái trước trước đó một cách hoàn hoàn nhưng lại quên cái xa hơn. Ta đã quay ngược thời gian quá nhiều.

Khi ta vô thức ngước lên bầu trời, ta nhìn thấy một con chim nhỏ đang nhảy múa trên bầu trời. Nhưng nó không có màu đen. Nó không phải Crow.

“…Không, không có gì. Cho ta xin lỗi. Ta bị trượt tay.”

Ta nhận thấy việc ta đánh rơi chiếc tách đã cắt đứt tâm trạng êm dịu đang chảy giữa Soleil và Silvia khi họ đang gửi lời chào. Em gái ta hẵng còn chưa ngồi xuống. “Soleil-sama, làm ơn hãy quan tâm tới Silvia.” Khi ta nói vậy, vẻ mặt ngài lập tức chùng xuống và quay lại đối mặt với em gái ta. “Tôi xin lỗi”, ngài cúi đầu về phía ta đứng và kéo ghế cho em. “Không, em mới là người nên xin lỗi.” em gái ta, người đang ngày càng bối rối với đôi má nhuộm đỏ đáp lại. Trong khi vẻ đẹp của em cướp đi ánh mắt của mọi người, ta nháy mắt thúc giục Al, anh cầm tay phải của ta để hộ tống ta. Ta không nghĩ rằng Al, với tư cách cận vệ của ta, sẽ làm hành động suồng sã như vậy trước mặt Soleil, nhưng trong tình huống này, ngay cả Soleil cũng không quở trách anh. Hơn nữa, không nghi ngờ gì, ngài ấy không còn đặt ta vào tâm trí nữa. Trong khi để Soleil chăm chú nhìn vào đôi gò má tròn của em gái ta, ta rời khỏi chỗ ngồi. Không đếm nổi bao nhiêu lần ta thấy cảnh đó lặp đi lặp lại, ta rời mắt. Khi Al thì thầm “Tiểu thư của tôi” vào tai ta, ta nhận ra mình đã dừng bước.

Ta ghì chặt trái tim đang bị hành hạ bởi nỗi đau tương tự như bị chuột rút, tựa như bị khắc bởi một con dao. Vì sao ta thành thế này? Tại sao ta không thấy chán với việc bị tổn thương và lại tổn thương lần nữa?

Nhìn vào khuôn mặt lo lắng của Al khi nhìn ta, ta đột ngột nhớ ra. Một trong những kiếp trước của ta, ta đã nắm lấy bàn tay anh và chạy trốn. Lúc đầu, ta bướng bỉnh từ chối bàn tay ấy nhưng sau khi trải qua cuộc sống mà ta không ngừng dồn nén hết lần này đến lần khác, ta cảm thấy tuyệt vọng và cuối cùng nắm lấy tay anh. Nếu nó là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn như cuốn đang nổi ở giới thường dân, thì nó sẽ trở thành một câu chuyện tình yêu mà tất cả các thiếu nữ đang đọc trong sự say mê. Một tình yêu cấm đoán với người cận vệ, nó sẽ được thuật lại dưới viễn cảnh đó. Tuy nhiên, ta và Al không yêu nhau. Al chỉ cảm thấy thương hại cho ta. Hơn nữa, anh là một người sẽ tuân theo lòng trung thành của mình.

Phải, lòng trung thành.

Ta biết rằng nếu ta rời khỏi gia đình mình trước khi kết hôn với Soleil, ta sẽ không bao giờ trở lại. Trong mọi cuộc đời, việc chúng ta sẽ kết hôn sau khi ta tốt nghiệp đều không nằm ngoài dự liệu của ta lẫn Soleil. Mọi thứ đã được kiểm soát bởi nhà hầu tước. Cô con gái nhà bà tước tên “Ilya” dường như có năng lực hơn nhiều so với những gì cô ấy nghĩ, khi cô ấy tới trường, các gia đình khác đã cố gắng phản đối và ngăn cản cô tiến vào nhà hầu tước. Dựa trên lí do tước vị của hai nhà không đồng nhất, có những gia đình đã cố gắng phá vỡ cuộc đính ước của Soleil và tạo một cuộc hôn nhân mới với ngài ta. Đó là lý do tại sao, trước khi mọi thứ trở nên rắc rối hơn, nhà hầu tước vội vã đưa ta vào và tiến hành một buổi lễ cưỡng chế và vội vàng theo sự sắp xếp của họ. Tuy nhiên, ta không có bất kì khó chịu gì với điều này. Thay vào đó, ta đã rất vui mừng khi trở thành vợ của Soleil, càng sớm càng tốt. Thế nên, ngay cả khi ta không bất cứ cái gì, sự chuẩn bị cho cuộc hôn nhân của ta với Soleil vẫn thuận lợi diễn ra.

Ta không hiểu vì sao bản thân lại đột ngột nghĩ rằng phải bỏ trốn ngay bây giờ hoặc không bao giờ. Ta nghĩ ta chỉ đơn giản mong muốn bản thân phải thoát khỏi đây. “Tiểu thư, làm ơn hãy cho tôi biết mong muốn của người. Làm ơn hãy chọn cách nắm lấy bàn tay này.” Phải chăng ánh mắt chân thành của Al đã làm lay động trái tim ngu ngơ của ta, hay chỉ đơn giản thời điểm đó đã tới? Bởi vì Al nói rằng ta quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này. Ta đã nghĩ rằng sẽ không vấn đề gì khi tin vào những lời đó. Hoặc có lẽ, trái tim ta đã bị bào mòn bởi những cuộc đời lặp đi lặp lại mà không thể đưa ra quyết định chính xác. Khi trái tim của Soleil bắt đầu nghiêng về phía Silvia, ta đã chọn cách tránh xa họ. Mặc dù ta nghĩ rằng ta sẽ không bao giờ làm như vậy, nhưng sau mọi chuyện đã xảy ra, tất cả những gì còn lại là hoàn thành một kế hoạch. Nó nên là một kế hoạch được chuẩn bị cẩn thận. Nhưng một tình huống bất ngờ đã xảy ra. Điều mà ta và Al còn thiếu có lẽ là khả năng nhận định mọi điều và mọi chi tiết với con mắt sáng suốt. Chúng ta chạy trốn cùng nhau vào giữa đêm, mượn sự giúp đỡ của nhiều người, chúng ta cố gắng rời khỏi thị trấn và bị bao vây. Ta ta nhận ra những người đó đều thuộc đội bảo vệ của nhà hầu tước, ta đã bị bao vây. Họ đã chuẩn bị kĩ lưỡng và không quan tâm tới sự phản kháng của ta và Al. Đó là tự nhiên. Bọn họ là gián điệp của nhà hầu tước. Mặt tối của quốc gia. Một việc như bắt giữ Al và ta, đối với một đơn vị chủ yếu phụ trách mảng ám sát, điều đó thậm chí còn dễ dàng hơn việc vặn cổ một đứa bé. Không phải vì Al yếu, anh là một hiệp sĩ cận vệ. Việc làm cho nhà bá tước đã chứng minh cho khả năng thật sự của anh. Nhưng anh không thể chiến đấu ngang bằng được với những kẻ ẩn mình trong bóng tối, lấy giết chóc làm cách sinh tồn.

Như một lẽ tự nhiên, Al đứng trước ta. Để bảo vệ ta. Như muốn nói đó là trọng trách của anh với tư cách một cận vệ. Và rồi, trước mắt ta, anh bị đâm chết.

“Vào thời khắc muộn như thế này, nếu cô từ bỏ trọng trách của mình, ta sẽ gặp rắc rối.” Phu nhân hầu tước đã tới gặp ta sau khi ta được đưa về nhà, bà nói với một nụ cười bình thản như lần đầu chúng ta gặp nhau. “Cô không thể tự mình trưởng thành như thế này phải không? Cũng không phải chỉ nhờ mỗi công cha mẹ cô nuôi dạy cô trở thành phu nhân hầu tước tiếp theo. Nhà ta cũng đã cống hiến quyền lực cho cô không phải sao? Hầu hết mọi sự giáo dục mở rộng đều được thúc ép bởi chúng ta. Cô có biết không?” Phu nhân hầu tước nói ra sự thật bằng âm giọng rời rạc, khuôn mặt hệt như Soleil ấy hướng về phía ta, “Cô phải hiểu rõ ràng rằng không ai thay thế được cô.” Thật vậy, ta chưa bao giờ nghĩ rằng đơn vị được gọi là con chó của hầu tước sẽ đơn giản chỉ đi tìm kiếm ta. Cuối cùng, ta, người không thể nhìn xa như vậy đã bị vùi dập. Cô dâu của một hầu tước đã bỏ trốn theo trai là một vụ bê bối lớn trong xã hội thượng lưu. Rốt cuộc, xã hội quý tộc chỉ quan tâm nhất đến vẻ bề ngoài và phẩm giá.

Và Al đã bị coi là tội phạm vì đã xúi giục toàn bộ vụ việc bỏ trốn này. Thời điểm đó, người có quyền ra lệnh trực tiếp cho Al là cho mẹ ta. Al, người cố gắng giải thoát cho ta đã phản bội nhà bá tước. Đó là lý do anh bị vứt bỏ không thương tiếc và hi sinh. Ta không được phép thể hiện sự thanh minh dù là nhỏ nhất. Đã quá muộn để nói rằng ta là người lên kế hoạch cho tất cả mọi thứ, đó không phải là lỗi của Al. Bởi vì anh đã chết.

“Vì cậu ta đã chết để bảo vệ chủ nhân của mình, cậu ta đã thực hiện được tham vọng ấp ủ từ lâu của mình như một hiệp sĩ, phải không?”

Phu nhân hầu tước cười lớn thỏa mãn cực độ. Về mặt nào đó, lời bà ấy là đúng. Bởi anh đã mong muốn bản thân anh được sống và chết như một hiệp sĩ. Dù anh được trả tiền bởi nhà bá tước, nhưng Al nói rằng ta “là chủ nhân duy nhất” của anh. Anh nói anh không có ý định vâng lời ai khác. Nó giống như cái kiếp sống khi ta yêu cầu anh bảo vệ đứa em gái thay vì ta. Vì đó là mệnh lệnh của ta, anh nghiến răng miễn cưỡng bảo vệ Silvia. Vì Al đã làm thế bất chấp sự thất vọng từ đáy lòng, ta nghĩ ta đã chấm dứt hiểu lầm lòng tốt của Al. Trước khi nhận ra, ta đã tin rằng Al tồn tại vì lợi ích của ta. Ta đã mất Al trong kiếp sống đầu, sau đó ta đã đẩy anh ra xa khỏi bản thân. Có lẽ vì ta đã thấy trước rằng ta sẽ mất Al một ngày nào đó. Đó là cách mà bản thân trước đây của ta đã từng. Tuy nhiên, ta lại đưa anh ta đi cùng.

“……Tôi là vị hôn thê của Alfred. Không, tôi đã từng là hôn thê của anh ấy.”

Một vài ngày sau vở kịch chạy trốn đó, ta, người dĩ nhiên đang bị kiềm chế lại, đã có người tới thăm. Đó là một quý cô trẻ. Từ quần áo của cô ấy, ta có thể nói rằng cô ấy không thuộc tầng lớp quý tộc, nhưng có lẽ là con gái của một thương gia. Thiết kế hợp thời trang với nhiều diềm xếp khiến các cô gái trong thị trấn mê mẩn gần đây. Tuy nhiên, không có gì trong số đó phù hợp với màu tối của vải gợi nhớ đến một chiếc váy tang. Không, không đúng. Người phụ nữ này chắc chắn đang mặc một chiếc váy tang. Lý do tại sao không rõ ràng liệu nó có trông giống váy tang hay không, là bởi vì người phụ nữ đó vẫn là vị hôn thê anh ta và chưa trở thành vợ hợp pháp của anh. Nói cách khác, cô ấy vẫn là một người xa lạ mới đang dự định được trở thành một thành viên trong gia đình. Nó khác với nỗi đau về cái chết của một thành viên trong chính gia đình mình.

“Người có biết đến sự tồn tại của tôi?”

Cô ấy vẫn còn là một thiếu nữ với những nét đáng yêu. Al lớn hơn ta năm tuổi, vậy cô ấy có lẽ tầm tuổi ta. Khoảng 17 hoặc 18. Dù đang cố làm một bầu không khí vui vẻ bình thường, có lẽ vì nỗi đau sâu sắc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy rải rác với những đốm tàn nhang nhìn chằm chằm vào ta. Đôi mắt đỏ hồng như đang đổ tội và kết án ta. Mặc dù cô ấy đã hỏi ta rằng ta có biết cô ấy không, nhưng cô ấy không chờ đợi câu trả lời trước khi nói tiếp.

“Alfred và tôi đã dự định ở bên nhau sau khi cuộc sống của người ổn định. Chúng tôi đã thề hẹn với nhau như thế.”

Cô ấy nói không biết phải mất bao nhiêu năm nhưng cô ấy định chờ, rồi cô nhắm mắt lại. Nước mắt cô nhẹ nhàng rơi xuống bàn tay đang nắm chặt trên đầu gối kia. Cô ấy đã xem xét mọi tình huống của ta và Al, mọi điều và mọi thứ , quyết tâm chờ đợi của cô gái trẻ này sâu tới mức nào? Ngay cả khi cô ấy không có phong thái của một quý tộc, từ quần áo của cô ấy, ta có thể đoán cô ấy đến từ một gia đình giàu có. Một người phụ nữ sinh ra trong một gia đình như vậy có nhiệm vụ kết nối hai ngôi nhà thông qua hôn nhân. Al và cô ấy có lẽ đã thề hẹn với nhau để liên kết hai nhà. Nhưng Al đã chọn con đường bỏ trốn cùng ta bởi vì ta muốn thế. Al không thể phản lại quyết định của chỉ một và duy nhất người chủ nhân mà anh đã chọn. Đó là lý do tại sao cô ấy cũng phải đưa ra quyết định của riêng mình. Cô không có lựa chọn nào khác ngoài quyết định. Cô định chọn Al, cô định từ bỏ gia đình. Đã có bao nhiêu suy tư và cảm xúc được đặt vào đó.

Ah, thưa Chúa. Con, con đã làm gì? Con đã làm điều quái quỷ gì?

Ta biết những câu từ như “Tôi xin lỗi” không có ý nghĩa gì. Ta luôn ở phía những người bị tước đoạt. Đó là lí do ta biết những từ đó sẽ không mang lại cho cô ấy chút nhẹ nhõm nào. “Vì sao chỉ có em, em nghĩ rằng em là người duy nhất không hạnh phúc….?” Ngay lúc đó, ta nhớ lại những lời của Crow.

“Alfred thật bất hạnh. Bởi anh ấy nhận người làm chủ nhân. Anh ấy đã chết….”

Mặc dù những giọt nước mắt của cô ấy cứ tuôn rơi, ánh mắt sắc lẻm ấy vẫn như đâm vào ngực ta. Ta đã không biết. Ta đã không biết điều nhỏ nhất. Ta còn không nhận ra Al đã có vị hôn thê. Không, không phải. Ta còn không thèm cố gắng để biết. Bởi Al biết mọi thứ về ta, ta đã mặc định rằng ngôn ngữ là không cần thiết giữa chúng ta. Và sau đó, ta ỷ vào vinh hiển của mình và nhận lấy những lời nói dịu dàng của Al, ta đã dựa vào bàn tay mà tuyệt đối không bao giờ được nắm lấy. Bởi điều đó, Al đã chết. Ta đã đánh cắp Al từ cô ấy.

Ah, ta tự hỏi ta ngu ngốc tới mức nào.

………..Những gì diễn ra sau đó, ta không nhớ rõ. Chỉ là xã hội thượng lưu không đặc biệt tốt bụng đối với một người phụ nữ quý tộc, người đã cố gắng bỏ trốn một lần. Cho dù ta đã quyết đầu hàng, ta đã không nhận ra mình phải nằm trên một chiếc giường đầy gai và tệ hơn thế, thái độ của Soleil không che giấu vẻ thất vọng của mình chưa bao giờ ngừng làm ta đau đớn. Đôi mắt lạnh lùng của ngài không còn phản chiếu hình bóng ta, và tầm nhìn của chúng ta chưa bao giờ giao nhau. Ta không thể đưa tay ra khi chúng ta đang đi dạo, những ngón tay của chúng ta thậm chí không chạm vào nhau.

Ta nhớ lại giọng ngài khi ngài nói, “Mặc dù ta mới là người bị bỏ rơi, tại sao cô lại làm biểu cảm đau đớn tới thế?” Ta nghĩ trong kiếp này, Soleil và Silvia đã không kết hôn. Nhưng như ta dự đoán, ta không thể nhớ rõ ràng.

…..Lần tiếp theo, chắc chắn lần tiếp theo, ta phải tự mình hoàn thành. Ta đã nghĩ vậy nghĩ nhìn về những kiếp trước.

Và vì vậy, khi cuộc sống của ta quay lại một lần nữa, ta đã lên kế hoạch cho việc bỏ trốn của mình.

Truyện: Where Is My Ufo?

Xin chào, tôi là MC từ đài truyền hình Bánh bao thối đây. Do sự rãnh rỗi và bản tính lầy lội đã ăn sâu vào máu, hôm nay tôi xin trịnh trọng phỏng vấn 12 bạn trẻ về dịp Tết sắp đến.

Đừng hỏi vì sao tôi không mời nguyên cái lớp, đơn giản vì bọn nó đòi giá cao quá.

“Này, phỏng vấn lẹ đi má.” giọng nói oanh vàng thực chỉ khiến tôi muốn đập vào cái đứa phát ngôn. Nhưng không, tôi quyết định phớt lờ con Bạch Dương bằng cách ngoảnh mặt đi.

“Bạn MC, bạn khinh người à?” cô nàng Bảo Bình từ đâu đã ở bên cạnh tôi. Tôi tá hỏa suýt nữa té xuống sàn đất lạnh lẽo.

Tôi hừ lạnh, chỉnh lại cổ áo. “Xin lỗi đi.”

“Nhanh, tôi bận.” Nhân Mã lên tiếng, thanh âm khàn khàn, anh hờ hững không liếc tôi một cái. Bất chợt, tôi muốn trách ông trời tại sao lại có người tuấn mỹ như thế?

Nhân Mã thoạt nhìn, thực là một nam tử tuyệt luân. Khuôn mặt tựa như đúc từ hàn băng cùng mày kiếm đen lộ ra cao lãnh, lạnh lùng. Đôi con ngươi lóe vẻ kiêu ngạo nhưng vô cùng xinh đẹp. Khắp người toát lên khí chất thanh tao, thần thần bí bí. Có lẽ Nhân Mã là anh chàng nổi trội nhất trong đám con trai A1.

“MC, phỏng vấn nhanh lẹ còn về nhà đón giao thừa nữa.”

“Rồi, rồi, cứ bềnh tễnh. Ê đầu với mấy người luôn!!”

#1. Đêm nay là giao thừa, các bạn có dự tính gì chưa?

Tử Phong (Song Tử): Giao thừa? Là cái giống giề? Để về hỏi mẹ đã.

Xử Nữ: *vuốt mồ hôi* Tuổi thơ mày thật dữ dội, Phong.

Mạn Huy (Cự Giải): Lên wikidepia đi chú em.

Kim Ngưu: Chậc, bọn mày thật xàm ngôn.

Sư Tử: Tao đồng ý. Mà, giao thừa năm nay không bắn pháo hoa.

Xứng Nhi (Thiên Bình): Mày nói chuyện cả thiên hạ ai cũng biết.

Sư Tử: Mày muốn gây sự à?

Xứng Nhi (Thiên Bình): Xin lỗi, tao không hiểu tiếng chó.

Sư Tử: Nhi, mày đang nói chuyện với nó đấy, mày cũng ngang hàng với chó thôi.

Song Ngư: *nói nhỏ* Bọn nó sắp đập nhau rồi. Yết, làm gì đây. Chúng ta phải làm gì đấy. (′~’)

Thiên Yết: Ừm, chúng ta không thể đứng nhìn được :)). Chúng ta sẽ…ngồi xem cho đỡ mỏi chân.

MC: Anh Yết rất tỉnh và đẹp troai. +︿+

Bạch Dương: Aigoo, bọn mày đánh nhau mà không có tao.

Sư Tử + Xứng Nhi (Thiên Bình): Tìm thấy mày rồi.

Bạch Dương: Ể, ể?

Thế là, cả đám bay vào đánh Bạch Dương, dù có lý do hay không. Ngoại trừ hai bạn Yết và Ngư, hai bạn ấy đã ngồi ghế ăn bỏng ngô và coi kịch vui.

#2. Năm nay là năm Đinh Dậu, các bạn có liên tưởng gì khi nhắc đến gà? (Ý MC là gà là động vật hai chân, tim bốn ngăn, thuộc bộ…)

Bảo Bình: Gà luộc thì sao nhỉ?

Ma Kết: No, gà quay.

Nhân Mã: Gà nướng muối ớt.

Kim Ngưu: Lẩu dê.

Bạch Dương: Hừ, bọn mày thật tệ. nhắc đến gà thì phải là gà KFC, gà chiên nước mắm, gỏi gà…v.v

Mạn Huy (Cự Giải): Dương, mày như một vị thần!

Xử Nữ: そうそう。 (Chuẩn, chuẩn)

#3. Ba ngày tết, bạn có kế hoạch gì chưa?

Thiên Yết: Ngủ.

Ma Kết: Học.

Sư Tử: Ăn.

Tử Phong (Song Tử): Cày game.

Xử Nữ: Về quê. Đừng lo, bọn mày đều có quà.

Kim Ngưu: Ừ ừ, tỉ còn nhớ muội là muội vui gồi….

Song Ngư: Sến sẩm. (′へ’、 )

Xứng Nhi (Thiên Bình): Chế độ tự kỉ.

MC: Vãi cả chế độ tự kỉ!!

Bảo Bình: Huh, chắc tao tất cả quá!

11 đứa còn lại: *ánh nhìn khinh bỉ*

Okê, phỏng vấn đã xong. Chỉ còn đúng ba mươi phút nữa là giao thừa, MC cùng 12 bạn nhỏ kính chúc mọi người có một cái tết trọn vẹn, yên vui bên gia đình.

***

Couple:

*Couple 1*

Couple của sự tha thứ:

Huỳnh Song Ngư (nam) – Hàn Lâm Bạch Dương (nữ)

*Couple 2*

Couple hiểu lầm:

Trình Thiên Yết (nam) – Bùi Kim Ngưu (nữ)

*Couple 3*

Couple đơn phương:

Cao Tử Phong (Song Tử nam) – Trần Sư Tử (nữ)

*Couple 4*

Couple thanh mai trúc mã:

Cự Mạn Huy (Cự Giải nam) – Phan Xử Nữ (nữ)

*Couple 5*

Couple gượng ép

Chu Nhân Mã (nam) – Lương Xứng Nhi (Thiên Bình nữ)

*Couple 6*

Couple ngây thơ

Lê Ma Kết (nam) – Vũ Mặc Bảo Bình (nữ)

*Couple 7*

Couple đáng yêu

Lạnh lùng ôn nhu công – Ngạo kiều tiểu mỹ thụ

Lê Xà Phu (công) – Vương Chấn Khang (Thiên Bình nam, thụ)

Đọc Truyện You Are My Destiny

– Ngưu channnnnn! – Cửa vừa mở là Xử Nữ đã nhoài người đến ôm chầm lấy Kim Ngưu.

– Chào mọi người. Á Tiểu Nữ, tớ…thở…không được…

– Hừm, cậu có biết là mọi người lo cho cậu lắm không hả??? Con gái con nứa gì lại ngủ quên, để cửa sổ mở đến nỗi bị bệnh thế kia? – Xử Nữ bắt đầu màn giáo huấn.

– Thôi được rồi Xử Nữ, em tha cho Kim Ngưu đi, con bé vẫn đang bị bệnh đấy. – Ma Kết thở dài.

– Oa, anh…à không thầy Kết cũng đến nữa ạ? – Kim Ngưu vui mừng.

– Ở ngoài trường thì cứ kêu là anh được rồi. – Ma Kết mỉm cười. – Đến thăm em với cả thăm bác Kim luôn.

– Bố em ở trong đấy, à mà mọi người vào nhà đi.

Cả đám bước vào, Song Tử bỗng nhiên la lên hứng khởi:

– Oaaa, mùi gì mà thơm quá!

– Ưm thơm thật, chị Kim Ngưu làm bánh đấy ạ? – Cự Giải nhắm mắt cảm nhận.

Thiên Bình nhanh chóng nhìn thấy thêm một điểm dễ thương nữa của Cự Giải, liền chạy đến nựng má một cái.

Mấy sao còn lại vừa trông thấy thì đồng thanh ca thán thật dài:

– Èoooooo…

– Hử, gato à các bạn trẻ? – Thiên Bình mỉm cười, hất cằm tỏ vẻ thách thức.

– Xì, chả thèmmmm! – Bạch Dương, Nhân Mã, Song Tử trề môi.

– Haha, lớp con có vẻ rất vui nhỉ Tiểu Ngưu?

Bố Kim Ngưu bước từ trong bếp ra, trên tay bưng một rổ bánh muffin. Ngay lập tức, Nhân Mã tia ngay rổ bánh và chạy ngay đến bên ông.

– Nguyên một rổ muffin luôn, bác Ki Yang, bác là nhất, hehe!

– Mã Mã à, bác biết cháu sẽ đến nên đã làm rất nhiều đấy. – Ông Ki Yang cười tít mắt. – À chào các cháu, ta là bố của Kim Ngưu.

– Chúng cháu chào bác ạ. – Mọi người cùng đồng thanh.

Ngoại trừ Nhân Mã, Ma Kết và Xử Nữ đã biết bố của Kim Ngưu thì bọn còn lại khá bất ngờ vì ông ấy trông rất trẻ. Nhìn bề ngoài tưởng chừng ba mươi mấy là cùng. Bố Kim Ngưu có vẻ ngoài trông rất lãng tử, tóc ông có màu vàng nâu, đuôi tóc dài được cột thấp. Trên mình ông vẫn còn mang cái tạp dề, phong thái trông thật tự nhiên và thoải mái. À còn nữa, bố của Kim Ngưu nhìn rất cao, hầu như cao hơn cả người cao nhất trong đám sao là Bạch Dương một cái đầu. (Ôi Ngưu chan à sao Ngưu chan lại chỉ 1m50 vại? ==).

Bố Kim Ngưu là người Hàn, tên đầy đủ là Kim Ki Yang, còn mẹ cô là người Việt, tên Kim Thục Hân. Do là con lai nên Kim Ngưu có cả tên Hàn và Việt.

– chúng tôi quá…! – Song Ngư ngước đầu lên nhìn, thầm ngưỡng mộ.

– Bác ơi, bác có chơi thể thao không sao mà cao thế ạ? – Bạch Dương tò mò, định xin chút kinh nghiệm.

– Bố chị Ngưu đẹp trai thật đấy! – Song Tử mắt hình trái tim.

Sư Tử không nói gì, chỉ gật đầu mấy cái tỏ vẻ đồng ý với Song Tử. Cô đang thầm so sánh xem bố cô và bố Kim Ngưu ai đẹp trai hơn, mà quên, còn có cả bố Song Ngư nữa chứ, cô đã gặp ông ấy và cũng thầm ngợi khen cái vẻ đẹp kiểu nghệ sĩ của ông ấy rồi mà. À không suy nghĩ gì nữa, tất nhiên bố của cô là đẹp nhất rồi, đúng vậy, bố ai người đó đẹp!

– Chuẩn rồi! – Sư Tử đột nhiên nói to, búng tay một cái kiểu như là vừa nhận ra một chân lý to lớn, làm tất cả mọi người trong phòng phải quay đầu lại nhìn.

Sau vài giây im lặng, Nhân Mã là người lên tiếng trước:

– Có chuyện gì à Sư Tử?

– Ahihi, không có gì đâu, tại tớ vừa đọc cái status trên facebook và thấy hay thôi à.

– Trời ạ, làm tớ hết cả hồn, cứ tưởng cậu bị gì chứ. – Nhân Mã lộ vẻ mặt quan tâm.

Sư Tử mỉm cười ngượng ngùng, nghĩ thầm:” Mã Mã à, cậu lo thừa rồi. Hú hồn, xém chút nữa đã mất hình tượng.”.

– Được rồi các cháu, ngồi xuống ăn bánh uống nước đi, bác có làm trà đào nữa đấy. – Bố Kim Ngưu vui cười, ông là một người rất hiếu khách.

Sau khi bày biện đồ ăn nước uống ra phòng khách thì ông Ki Yang vào bếp để làm thêm vài món cho mọi người, Ma Kết đi theo để nói chuyện luôn (lâu lắm mới gặp lại người quen nên Kết Ca vui lắm).

Sau khi cầm ly trà đào lên uống một ngụm thì giọng Nhân Mã đã oang oang:

– Này, nói cho mọi người biết, trà đào của bác Yang làm ngon hơn cả trà đào PL nữa đó nha!

– Nè nè chúng ta đến đây để thăm Kim Ngưu hay để ăn tiệc vậy hả Mã Mã? – Xử Nữ nhắc nhở.

– Hihi mọi người đến nhà là tớ vui rồi. – Kim Ngưu cười tươi, tiện tay bốc một miếng bánh.

– Hừm…- Xử Nữ nhìn quanh, trong lòng dần cảm thấy khó chịu với cảnh tượng xung quanh. – Nhân Mã ăn uống từ từ thôi, con gái con nứa gì đâu mà! Bạch Dương, để cho Mã ăn, đừng có mà trêu chọc đấy! Bảo Bình, trà đào chứ không phải Axit đâu mà đổ vô ống nghiệm, cơ mà cậu đem theo ống nghiệm mọi lúc mọi nơi à??? Thiên Bình, Cự Giải, dừng ngay mấy cái hành động ấy ở chốn thanh thiên bạch nhật ngay! Sư Tử, Song Tử, hai đứa định thầm thì rồi cười với nhau đến bao giờ hả? (Thật ra 2 bạn trẻ này đang nói xấu người khác một cách rất hiểu ý nhau). Haizzz, rốt cuộc cũng có Thiên Yết là nói chuyện, hỏi thăm Kim Ngưu. Trời ơi, Song Ngư ngủ từ hồi nào vậy? Ồn vậy mà cũng ngủ được hả??? Trời ơi, chắc tôi chết mất, DỪNG LẠI HẾT CHO TÔI!

Chịu hết nổi, Xử Nữ hét lên, kết thúc bài ca nhắc nhở của mình.

Mấy người ồn ào hệt như mấy đứa con nít kia nghe thấy thì giật mình, ngay lập tức im phăng phắc, tỏ ra sợ hãi. Ai mà không biết Xử Nữ khi giận lên thì đáng sợ thế nào. Đến Kim Ngưu và Thiên Yết nãy giờ không làm gì sai trái còn cảm thấy lạnh sống lưng.

– E hèm, Kim Ngưu, chị đã khoẻ hơn chưa? – Sư Tử biết ý Xử Nữ, vội vàng húng hắng giọng, lên tiếng hỏi han.

– À khoẻ…chị khoẻ rồi…- Kim Ngưu giật mình lần nữa, mếu máo trả lời, tựa hồ như sắp khóc đến nơi.

Có cảm tưởng như bây giờ có con ruồi bay qua cũng làm Tiểu Ngưu giật mình.

Nhân Mã và Bạch Dương thì tất nhiên vẫn chưa dám lên tiếng, bởi vì đây là hai kẻ làm ồn nhiều nhất.

– Mai chị sẽ đi học lại bình thường ạ? – Thấy thế, Cự Giải là người lên tiếng tiếp theo, bằng nói giọng cực kì nhẹ nhàng, cứ như sợ sẽ phá giấc ngủ của Song Ngư.

Sau khi Cự Giải hỏi xong, Kim Ngưu chỉ dám khẽ giật đầu, rồi bỗng nhiên quay sang nhìn Song Ngư.

Song Ngư vẫn chưa thức dậy, và đang say ngủ với vẻ mặt cực kì thoải mái, có lẽ đã đi đến Úc cưỡi đà điểu dạo chơi rồi cũng nên.

Sau đó, cả đám cùng nhìn Song Ngư, rồi quay lại nhìn Xử Nữ.

Chấm chấm chấm.

Bạn đang xem bài viết Biography And Success In The Music Career Of Singer Phuong My Chi trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!