Xem Nhiều 1/2023 #️ Câu Chuyện Về Ông Lão Và Con Chó Già # Top 9 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Câu Chuyện Về Ông Lão Và Con Chó Già # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Câu Chuyện Về Ông Lão Và Con Chó Già mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Con chó ngao Tây Tạng của anh ta hướng về phía con chó đó kêu sủa ầm ĩ, nhưng con chó già kia không thèm để ý đến nó.

Chàng trai cảm thấy không vui. Nói rằng: “Ông lão này! Con chó của ông lớn thế kia, là giống chó gì vậy? Hãy để hai con chó của chúng ta đấu với nhau thử xem? Nếu chó của ông thua hãy đưa cho tôi 500 đồng, còn nếu chó ngao Tây Tạng của tôi thua thì tôi sẽ đưa cho ông 2000 đồng”.

Ông lão nói: ” Tôi đang lo lắng về thức ăn tháng sau của anh bạn già này đây! Nếu được thì hãy đánh cược lớn hơn một chút? Nếu chó của tôi thua, tôi sẽ đưa cho anh 5 vạn, còn nếu chó của anh thua thì anh hãy đưa cho tôi 3 vạn”.

Anh chàng cười lớn: ” Con chó này của tôi là giống chó ngao Tây Tạng thuần chủng. Sau này, ông đừng có nói là tôi đã không nói cho ông biết trước”.

“Được thôi!”, ông lão trả lời.

Hai con chó giao tranh chưa đến hai phút, thì chó ngao Tây Tạng kia đã bại trận, cũng không còn dám kêu sủa gì nữa.

Anh chàng thua mất 3 vạn đồng, vô cùng sầu não: “Ông này, con chó đó của ông là chó gì thế? Sao lại dũng mãnh thế kia?”

Ông lão vừa đếm tiền vừa nói: ” Đến bây giờ tôi cũng không biết nó là chó gì nữa, trước khi chưa rụng lông thì gọi là sư tử!”.

Anh chàng nghe xong thì cười không được mà khóc cũng không xong.

Bất cứ lúc nào thì cũng đừng có khoe khoang, hãy giữ khiêm tốn! Khiêm tốn! Khiêm tốn hơn nữa!

Bạn khoe khoang cái gì, điều ấy nói rõ bạn đang thiếu cái gì.

Những người có bản lĩnh thật sự, luôn luôn bảo trì một trạng thái bình tĩnh ôn hòa, giống như ông lão đó và “con chó già” của ông, chỉ là điềm đạm ung dung mà tồn tại.

Bạn đã là sư tử rồi, thì đâu cần phải chứng minh làm gì nữa? Đâu cần phải khoe khoang làm gì nữa?

Con người sống ở trên đời, không phải là để so đo với người khác. Bản thân hãy sống sao cho có ý nghĩa nhất, và làm ra những cống hiến vĩ đại nhất.

Titanic: Câu Chuyện Huyền Thoại Về Tình Yêu Và Con Người

Đã 108 năm kể từ ngày con tàu Titanic chìm dưới đáy Đại Tây Dương nhưng vẫn còn đó dư âm về một con tàu huyền thoại. Trước Titanic, khi kĩ thuật của con người còn hạn chế, đã có những vụ chìm tàu thảm khốc quy mô lớn khác diễn ra.

Ngay cả Titanic, hình ảnh con tàu mà trước đó được quảng bá “không thể bị chìm” lại vĩnh viễn chôn vùi dưới dòng biển lạnh, chỉ mới được toàn nhân loại biết đến qua những câu chuyện, những nghiên cứu và những thước phim.

Thảm hoạ bi thương được tái hiện trên màn ảnh lớn

Nổi bật nhất trong số những tác phẩm nghệ thuật về con tàu xấu số ắt hẳn là bộ phim Titanic ra đời vào năm 1997 do đạo diễn James Cameron chỉ đạo, đã và đang giữ kỉ lục về phim điện ảnh đạt nhiều giải thưởng nhất với 14 đề cử và 11 giải thưởng tại Oscar lần thứ 70.

Trailer bộ phim Titanic

Nhiều người cho rằng cái hay của Titanic giữa vô vàn các phim thảm hoạ là vì nó vượt lên những kĩ thuật cũ, đưa ra kĩ xảo mới hoành tráng hơn, dựng hoàn toàn tại một phim trường, thuê hoàn toàn một con tàu hay phục dựng những chi tiết thực tế của một Titanic đã chìm sâu.

Chẳng phải vô cớ mà Titanic ẵm hết tất cả các giải âm thanh, biên tập, sản xuất lẫn hiệu ứng của Oscar lần thứ 70.

Nhưng có lẽ đối với riêng những người hâm mộ phim Titanic và cũng là đối với riêng nhiều khán giả khác, Titanic đã thành công không phải vì nó khắc hoạ được một thảm hoạ chìm tàu, một cuộc đối đầu gay gắt giữa thiên nhiên và con người.

Đó là ở cách nó đề đạt đến mỗi trái tim một chuyện tình lãng mạn nồng cháy, một mối cơ duyên ngắn ngủi mà cảm động giữa vô vàn mối duyên cũng ngắn ngủi, đau xót trên chuyến tàu định mệnh ấy.

Mở đầu phim là cảnh nhà săn tìm kho báu Brock Lovett tìm kiếm một chiếc vòng cổ có đính viên kim cương “trái tim của đại dương”. Đoàn anh vớt được bức tranh một người phụ nữ trẻ khỏa thân trên người chỉ đeo duy nhất chiếc vòng cổ đó.

Bức tranh đề ngày 14 tháng 4 năm 1912, ngày chiếc tàu Titanic chìm. Bà lão Rose, sau khi biết tin này qua truyền hình, nhận mình chính là người phụ nữ trong bức tranh, tới thăm Lovett và kể lại cho anh nghe mọi trải nghiệm của mình trên Titanic.

Năm 1912 ở cảng Southampton, Rose DeWitt Bukater, cùng với vị hôn phu của mình là Cal Hockley và mẹ mình, bà Ruth lên tàu Titanic trở về Mỹ.

Phẫn uất với cuộc hôn nhân sắp đặt, Rose định tự tử bằng cách nhảy xuống biển từ phía đuôi tàu nhưng được Jack Dawson, một anh chàng họa sĩ nghèo, lên tàu nhờ thắng vé hạng ba trong một ván bài, thuyết phục cô đừng làm vậy.

Jack và Rose dần gây dựng một mối quan hệ bạn bè thân thiết. Rose đã cố chối bỏ những nỗ lực của Jack đến với cô, nhưng sau đó nhận ra rằng cô yêu anh.

Sau buổi hẹn ở mũi tàu, Rose đưa Jack về phòng riêng của mình và cho anh xem dây chuyền “trái tim của đại dương”. Jack vẽ bức tranh Rose khỏa thân, trên người đeo duy nhất chiếc vòng cổ.

Họ chạy trốn vệ sĩ của Cal và ân ái trên chiếc xe ô tô dưới khoang để hàng của con tàu. Một thảm họa không ai ngờ tới đã xảy ra: Titanic va phải một tảng băng trôi và chìm.

Trong giờ phút lênh đênh giữa đại dương, Jack đã nhường người yêu một tấm phản gỗ khá to, còn anh đã chết vì lạnh. Người chỉ huy của chiếc thuyền cứu hộ cuối cùng quay lại nhìn thấy cô và Rose sống sót.

Sau khi đến Mỹ, cô đã trốn Cal và đổi tên thành Rose Dawson. Phim kết thúc với hình ảnh bà Rose mơ về con tàu Titanic dưới đáy đại dương, nơi mà bà đến với Jack và sự xuất hiện của họ ở sảnh khoang hạng nhất được sự tán thành nhiệt liệt từ rất nhiều người trên chuyến tàu.

Những ý nghĩa mà Titanic đã để lại

Xuyên suốt cuộc hành trình của con tàu trước khi chìm và cũng là cuộc hành trình của hai người ở hai tầng lớp khác nhau tìm đến nhau, Titanic luôn đem lại cho người ta một luồng hi vọng, những nụ cười, dù khán giả đều biết trước cái kết thương tâm của con tàu ấy.

Đó là cái hi vọng khi một chàng hoạ sĩ nghèo đáng ra phải tuyệt vọng với cuộc đời hơn cô gái thượng lưu giàu có, lại cứu cô ấy khỏi cái chết, đem đến những cảm xúc mới mẻ yêu thương lần đầu tiên trong đời cô gái trẻ cảm nhận được.

Sự tồn tại của Jack cũng như con tàu vậy, ngắn ngủi nhưng huy hoàng, bị vùi sâu không ai biết đến những thực chất lại sống rõ trong tâm trí một người đã được anh cứu giúp, yêu thương.

Để rồi sự tồn tại ấy được nhân rộng khi những con người của thế hệ sau mắt tròn mắt dẹt lắng nghe bà Rose kể không sót chi tiết nào, tồn tại ở trong bức tranh chì đen còn nguyên vẹn sau ngần ấy năm dưới biển.

Nửa đầu bộ phim mang đến không khí vui tươi đầy ấm áp mà những người như bà Ruth, như Cal có lẽ chẳng bao giờ cảm được, dù đã kinh qua cái thảm hoạ chắc lớn nhất đời.

Đó là cái ấm áp khi bà Brown cho chàng Jack mượn chiếc áo vest đi dự tiệc, là cái ấm áp khi chàng và và Rose chạy ra khỏi chiếc xe lên phía boong tàu, vừa cười vừa thở hổn hển.

Nhưng sau nụ hôn của họ thì thảm hoạ đã ập tới, và thảm hoạ lớn nhất, đau đớn nhất, có lẽ vẫn là bản chất con người.

Bao nhiêu người đã chết trên tàu Titanic chỉ vì bị khoá bên dưới khoang hạng ba? Bao nhiêu người chết vì giành nhau chiếc áo phao, chỗ ngồi trên tàu cứu hộ? và bao nhiêu người đã chết vì cái lạnh của biển, của lòng người khi những chiếc thuyền cứu hộ không quay lại?

Gần 1500 người. Có lẽ, cái đạt của phim Titanic cũng nằm ở chỗ, nó diễn tả được thật nhất thảm hoạ kinh hoàng và đồng thời lên án những người chỉ khư khư giữ mạng sống, tiếc thương cho những người chết cóng, chết đuối mà phần nhiều là người nghèo, phụ nữ, trẻ em, những người không có chỗ đứng trong xã hội bấy giờ.

Ở một khía cạnh khác ta cảm nhận được sự thật phủ phàng giữa xã hội. Đa số người chết lại là những người thuộc tầng lớp bình dân. Không ai có quyền cho ai được sống và phải chết, dù người đó thuộc bất kì tầng lớp nào họ đều có cơ hội như nhau là được sống.

Ấy mà, trên con tàu Titanic, những con người thuộc tầng lớp thượng lưu lại khóa chặt cơ hội đó, mà để giành giật sự sống ít ỏi về phía mình. Hàng ngàn người chết trôi nổi trên biển không chỉ bởi sự lạnh buốt của nước biên mà còn là sự lạnh lùng của lòng người nhấn chìm họ.

Màu phim những khúc cuối tối và lạnh, với những khung hình chết chóc về những xác chết trôi và những giọt nước mắt, những tiếng kêu cứu bất lực mà đến khi bộ phim kết thúc, người xem vẫn bàng hoàng ám ảnh.

Rose đã nói với Jack như vậy khi biết con tàu đâm vào tảng băng và có khả năng bị chìm, xong cuối cùng, sau hàng tiếng đồng hồ vật lộn, họ đã không thể nắm tay nhau mãi mãi.

Jack đã ra đi để Rose của anh vĩnh viễn là cô gái xinh đẹp, kiêu kỳ trong lần đầu gặp gỡ, để cô gái của anh luôn ôm trong lòng hồi ức về mối tình ngọt ngào sâu đậm đến lúc nhắm mắt xuôi tay.

Đúng hơn là Rose đã chấp nhận buông tay anh, buông bàn tay nắm lấy tay cô trong đêm dạ vũ, buông bàn tay đã đặt trên người cô cùng những hơi thở nóng bỏng trong chiếc xe ô tô, để thực hiện lời hứa với anh, lời hứa sống tiếp và sống tốt.

Quả thực, Titanic là một bộ phim công phu và hoành tráng, và chắc chắn là thành công khi trở thành huyền thoại trong thể loại phim chính kịch thảm hoạ, cả về sự đầu tư nội dung và hình ảnh, âm thanh.

Những gì mà bộ phim đem đến cho người xem vẫn là dư âm văng vẳng như chính mối tình bí mật dai dẳng trong phim của một chàng trai vô danh đã cứu được “trái tim của đại dương” và cũng nằm lại đại dương.

Vì trái tim của người đàn bà là những bí mật trong đại dương sâu thẳm.

Đọc Chap 19:Câu Chuyện Con Nhái

Kim Ngưu đẩy đầu Song Tử một cái rồi dốc hết cả gói khoai tây chiên vào mồm làm Bạch Dương không có cái ăn: – Ơ, thằng này! Sao cậu dám ăn hết vậy hả?! – Ngoằm… bánh của tớ… ngoằm… tớ có quyền… ngoằm… cậu ăn ké mà đòi lên mặt à… ngoằm… – A, cái thằng này láo nhể?! Tớ giết cậu!!! – Ahahaha… nhột… hahahaha Kim Ngưu cười sặc sụa khi bị Bạch Dương bay vào cù lét. – Cho tớ tham gia với!~ Nhân Mã cũng hí hửng lao vào… tội nghiệp Ngưu ca. – Mấy đứa kia! Im lặng hết coi! Ma Kết không chịu nổi tiếng ồn liền cao tiếng. Xử Nữ cũng gằn gạu: – Ồn ào quá mức! – Hahahahaha~ Tiếng cười của Kim Ngưu vẫn tiếp tục vang vảng làm mọi người coi phim cũng không thể coi được. – IM MỒM. ~ Im phăng phắc ~ Vâng, chỉ cần hai từ xuất phát từ miệng Yết ca thì y như rằng đến cả con muỗi cũng chẳng dám bay. – Aysssss… – Hửm? Tỉnh rồi đấy à, Bình nhi? Xử Nữ thay đổi thái độ 180 độ quay sang hiền dịu nhìn Thiên Bình đang lớ mớ tỉnh dậy. Thiên Bình xoa xù cái đầu, mơ mơ màng màng chưa tỉnh hẳn, rồi như nhớ ra điều gì đó, cô vội thụt lùi vào góc ghế, hai tay thủ thế tự vệ: – N… Nó đâu rồi? – Ý cậu là con nhái á hả? _Xử Nữ – Cậu yên tâm, nó trở thành vấn đế nghiên cứu của Bảo Bình rồi! _Ma Kết đẩy đẩy gọng kính khẽ cười. – Ây da~ Thật khó tin, ai mà ngờ một bà la sát như cô lại đi sợ cái loài lưỡng cư bé nhỏ đó chứ, hahaha! Song Tử cười khẩy, đầy vẻ giễu cợt, Cự Giải cũng ngạc nhiên không kém: – Bình nhi, cậu sợ tới nỗi ngất đi luôn đó! – Phải, phải, tớ và Giải nhi đúng là có sợ thật nhưng không đến nỗi đó đâu! Song Ngư cũng ngộ nghĩnh chen vào, Nhân Mã thở dài một cái rồi khẳng định: – Haiz… Sự thật là vậy đấy, Tiểu Cân nhà tớ mà thấy con đó là bất tỉnh nhân sự luôn a! – Kể cũng lạ, cậu bị một đống rắn rơi vào người mà không có lấy một tiếng hét, vậy mà khi mới nhìn thấy con nhái đã lăn ra xỉu rồi! _Bạch Dương – Ờ… ngoằm… ờ… Kim Ngưu cũng phụ họa cùng Bạch Dương. – Aisss… sư muội à, con đó có gì ghê gớm đâu mà muội sợ vậy chứ! Sư Tử bước tới quàng vai Thiên Bình thân thiết, làm hai người nào đó có chút khó chịu. -Sao lại không? Nhìn cái con đó gớm phát kinh, đầu bự, chân cẳng bé teo, mắt lồi, miệng rộng, da nhầy nhớp, đặc biệt là cái dáng khi vươn chân nhảy lên chân không của nó… Aisss! Tởm chết đi được! Thiên Bình lắc lắc tay liên tục, khuôn mặt phùng lên đáng yêu, trông vậy mà cả bọn không khỏi phì cười. – À, mà cuối tháng này, lớp mình được thưởng mười hai vé đi Miracle Land cùng một số học sinh lớp khác đấy! – Thật hả? Song Tử phấn khích sau khi nghe Xử Nữ thông báo. Ngược lại với anh, Thiên Bình có vẻ không mấy bất ngờ: – Tại sao vậy? – Vì lớp mình thắng trò chơi chiếc hộp bí ẩn kia! _Ma Kết thay Xử Nữ trả lời. – Nhưng tại sao lại có thêm mấy học sinh lớp khác? _Thiên Bình – Tớ cũng chả biết, chỉ nghe ông Xà Phu nói vậy thôi! _Xử Nữ – Mà kệ đi, quan tâm làm gì, chỉ cần đi chơi là được rồi! Nhân Mã đá Sư Tử ra rồi khoác tay Thiên Bình, còn Kim Ngưu thì lại khui bịch bim bim mới ra: – Không biết Bảo Bảo sao rồi ta? – Bảo Bảo? Xem ra hai người có vẻ thân thiết ha? Thiên Bình nửa thắc mắc nửa trêu đùa nhìn Kim Ngưu, Kim Ngưu khẩy tay, thật thà đáp: – Tại cậu mới chuyển tới nên không biết thôi chứ tớ với Bảo Bảo là bạn thân mà! – Ai biết được giữa hai người có gian tình thì sao? Song Tử đưa cặp mắt con cáo nhìn Kim Ngưu, làm anh chàng đang ăn suýt mắc nghẹn. Còn đâu đó trong biệt thự… – Ắt xíuuuuuu~ Đứa nào nhắc bà vậy ta? Thôi kệ, hoàn thành nốt ca mổ này coi, muahahahahaha~ . . Vài ngày sau… Hai bạn trẻ của chúng ta đều lành mạnh trở lại, xách dép… nhầm… xách cặp đi học bình thường. Vừa mới bước xuống xe, cả bọn co chân chạy mất xác, chỉ còn mỗi Song Tử. – Song Tử, anh đi học rồi~ – Lâu rồi không được gặp anh, am nhớ anh quá~ – Tay anh đỡ hơn chưa? Em sẽ tình nguyện chăm sóc cho anh~ Vân vân và mây mây, các nữ sinh cứ thế hét lên như thể thấy thần tượng. Với cái tính của mình, đương nhiên Song Tử sẽ vui vẻ chào lại mấy em, rồi còn tiếp tục tán gái, xin số điện thoại của mấy ẻm. – Vẫn chứng nào tật nấy! Nhân Mã vừa mút kẹo vừa phát biểu. – Hình như thiếu hơi gái là thằng đó không sống nổi hay sao ấy!

Bạch Dương vừa đi vừa đọc truyện tranh, sau đó thắc mắc: – Mà thằng Sư Tử đâu rồi? – Chắc là đi khoe khoang thân thế cho mấy đứa hám giai rồi! _Nhân Mã – Không phải đâu, hình như anh ấy đang ở trên sân thượng á! – Ừ, thằng đó từ hôm qua tới giờ thấy hơi là lạ a….Á… Ủa??? Nhân Mã và Bạch Dương nhìn nhau, giọng vừa rồi là… – Tiểu Cân?/ Thiên Bình? Chuyện là Nhân Mã và Bạch Dương mải nói chuyện quá nên khi xuất hiện người thứ ba cũng chả đứa nào hay. – Tiểu Cân, em xuất hiện từ khi nào vậy? _Nhân Mã. – Từ khi hai người nói xấu tên Song tự kỷ á! _Thiên Bình ngây thơ trả lời. – Ờ mà em đi đâu qua đây? _Nhân Mã. – Đây là khu vực lớp 12 mà! _Bạch Dương. – À, tớ muốn tham gia câu lạc bộ làm đẹp của trường, ủa mà đây là khu 12 à? Tớ tưởng khu Club? Thiên Bình vẫn chứng nào tật nấy… mù đường. – Thôi, thôi, dẹp ngay cái câu lạc bộ làm đẹp của em đi! _Nhân Mã. – Ở đó toàn mấy con mắt xanh mỏ đỏ không à! _Bạch Dương. Nói rồi Bạch Dương và Nhân Mã mỗi người một tay lôi Thiên Bình về lớp. Trong lớp… – Ê, con cá ngố kia, trả ông cái gương coi! Sư Tử thấy Song Ngư đang giữ cái gương của mình thì kiếm cớ gây sự, Song Ngư cáu: – Con mèo vô duyên kia, đây là gương của Bình nhi cho tôi mượn nhá, tưởng chỉ có một mình anh mới có thôi à, nói cho anh biết nhá, bổn cô nương đây không thèm cái gương của anh đâu… bla… bla… hửm? Gì thế Bình nhi? Song Ngư đang xả cho con mèo kia một trận thì dừng lại khi thấy Thiên Bình chọt chọt vào tay mình. Thiên Bình nhẹ giọng nhất có thể: – Cái gương đó… là tớ mượn của Sư ca a… Sau khi lời Thiên Bình vừa dứt… 1s… 2s… 3s… 4s… 5s… – Thôi xong rồi!!! Song Ngư xịu mặt xuống như cái bánh bao chiều, còn Sư Tử thì khoái chí nhếch miệng cười đắc thắng, còn nháy mắt với Thiên Bình nữa. . . *Khối 12* – Ra là vậy, con nhỏ Thiên Bình đó sợ con nhái! Hahahaha~ _Tú Nga – Con nhỏ Song Ngư dám hôn anh Sư Tử ư, grừ! _Tuệ Lâm – Chuyến đi sắp tới, có nhiều thứ để chuẩn bị đây! _Lệ Lam

– Chắc chắn rồi _Mộc Linh

* Cũng trong khu vực khối 12… – Lý Dương Hàn, tốc độ đáng nể đấy! Chàng trai tóc xanh dương lãng tử điềm nhiên dựa lưng vào tường cất tiếng, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào đứa em đang thở hồng hộc ở cửa sân thượng. – Hộc… Hộc… Đại ca của em, anh bảo đã có tin tức về vụ phá xe mà em nhờ ạ? Lý Dương Hàn vừa thở vừa nói, chẳng là anh chàng muốn được Nhân Mã thực hiện một điều kiện cho mình nên nhân cơ hội này, cậu đã nhờ đến anh trai mình – Lý Nhật Vương – một đại ca đứng nhì trường, chỉ sau Thiên Yết. Vài phút trước cậu nhận được điện thoại của Nhật Vương, liền chạy hết tốc độ đến đây, Lý Nhật Vương nhìn cậu, cười khẩy: – Không phải là tin tức, là thủ phạm! – Dạ? Thủ phạm luôn sao? Ôi trời, anh hai, em yêu anh nhất nhất nhất trên đời luôn a, cho em hun cái coi ~ Bốp! Lý Dương Hàn toan lao vào hôn Lý Nhật Vương nhưng bị anh mình cốc cho một cái vào đầu, cậu cười khì: – Hề hề, anh hai, đau em đấy! – Cũng biết đau? Đây là thẻ nhớ từ hộp đen trên xe anh, may cho em là chiếc xe đó đậu đối diện xe anh đấy. Nói rồi Lý Nhật Vương đưa cho Lý Dương Hàn một chiếc thẻ nhớ, Lý Dương Hàn vội vàng cất vào người, cười cảm kích: – Đại ca, để đền đáp công ơn của anh, hay là em kiếm cho anh một cô bạn gái nha? – Nhạt nhẽo. Lý Nhật Vương lạnh lùng quẳng cho thằng em một câu cộc lốc. – Thật là, anh có phải là đàn ông không vậy? Không có chút hứng thú nào với con gái sao? Hay là anh… đồng bóng? _Lý Dương Hàn mè nheo. – … Lý Nhật Vương không hề để tâm tới lời của Lý Dương Hà , vẫn tiếp tục nhìn lên bầu trời xa xăm. Lý Dương Hàn vẫn mở miệng huyên thuyên: – Tiếc thật, đẹp trai khó ai bằng như anh lại… đừng nói là anh yêu thằng em trai này nhá?! Há há, ghê quá~ – Hình như mày nhớ tổ tiên thì phải? Lý Nhật Vương cuối cùng cũng mở miệng, đôi mắt băng lãnh nhìn Lý Dương Hàn đầy ý đe dọa. Lý Dương Hàn chỉ biết cười trừ, rồi cáo lưu anh mình về lớp. . . Buổi chiều hôm đó~ Ký túc xá của các sao… – Yo~ Lâu lắm rồi mới được đi shopping~ Thiên Bình thích thú bước xuống nhà với chiếc áo crop top không tay màu đen, khoác ngoài chiếc áo sơ mi sọc caro xanh – trắng oversize cùng chiếc quần Jean Denim rách màu đen. Lâu lắm rồi cô mới được đi mua sắm, chỉ vì cái chân mà mấy ngày qua cô không được ra ngoài rồi. – Bảo Bảo, Ngư Ngư, có chắc là hai cậu không đi cùng tớ không? Thiên Bình quay vào phòng khách, vẫn kiên nhẫn rủ bình nước và cá ngố thêm một lần nữa.

Bảo Bình Và Câu Chuyện Về Sự Im Lặng

01. Thật dễ dàng để một Bảo Bình nói “chẳng quan tâm”, nhưng đó là cái giá cho lòng tự

02. Một Bảo Bình mang trong họ sự im lặng tới đáng sợ. Phản ánh nội tâm cô độc không

thể lấp đầy, lạc lõng giữa dòng người xung quanh họ. Có thể cười có thể nói có thể hết mình, nhưng chưa bao giờ sự im lặng bị hòa vào đó.

03. Bảo Bình dùng im lặng để thể hiện cơn giận và nỗi buồn của họ. Tự trách bản thân ,

suy ngẫm, sự thất vọng đều ở đó. Một ngày thấy Bảo Bình im lặng tới kì lạ khi bạn ở đó, hãy làm gì đó, đừng lặng thinh như họ.

04. Bảo Bình dùng im lặng để yêu. Họ thích sự tĩnh lặng thanh bình khi ở bên một ai đó.

Không cần nói quá nhiều, chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt, một cái nắm tay dẫu lạnh dẫu nóng, một chiếc khăn quàng chung, một tấm áo khoác lên vai là đủ.

05. Sự im lặng là sau cùng của những gì không thể cứu vãn, nhưng đôi lúc cũng là bất

đắc dĩ khi Bảo Bình không biết phải nói sao mới đúng lòng họ.

Bất ngờ tặng quà, dù chẳng phải dịp gì đặc biệt. Một món quà nhỏ thôi, thậm chí chỉ

là cục kẹo. Nhưng thấy lòng đã vui phơn phớn và cái người cho kẹo ấy, sẽ được BB liệt vào “người tốt nhất thời”…

Bất ngờ giúp đỡ một người mình chưa từng quen, chưa từng gặp, chưa từng một lần

trò chuyện… Nhưng cánh tay đưa ra, một hành động nhỏ, một nụ cười… cũng đủ làm BB thấy mình trong cuộc đời xô bồ và nhộn nhịp này, còn có thể chứng minh lòng tốt chưa bao giờ ngừng chảy, và tình người chưa ngừng yêu thương lẫn nhau.

Bất ngờ được yêu… Là người nào đó, quen thuộc lẫn xa lạ … Bỗng nhiên biết mình

được quan tâm và yêu thương. Cũng không hẳn là thứ tình cảm gọi là tình yêu, chỉ là biết mình có chỗ trong tim mọi người…cũng đủ làm một ngày mưa rạng rỡ.

Và bất ngờ cười toe…

Có những cảm giác, lạ lẫm. Khi biết mọi thứ, không như suy nghĩ quá logic và

thẳng đuột của mình, cứ xảy ra, cứ như nó nghiễm nhiên vốn đã vậy….

Bảo Bình thích được nhận những điều bất ngờ và càng thích hơn là được tạo ra chúng…

Bạn đang xem bài viết Câu Chuyện Về Ông Lão Và Con Chó Già trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!