Xem Nhiều 12/2022 #️ Con Nhân Mã Ở Trong Vườn – Moacyr Scliar / 2023 # Top 14 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Con Nhân Mã Ở Trong Vườn – Moacyr Scliar / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Con Nhân Mã Ở Trong Vườn – Moacyr Scliar / 2023 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

.

Tựa sách : Con nhân mã ở trong vườn – The centaur in the garden

Tác giả : Moacyr Scliar

Dịch giả : Trịnh Lữ

Nhà xuất bản Văn học

.

~oOo~

.

Kể từ khi đọc Isabel Allende và sau đó là G.G.Marquez, dù còn ít tuổi, tôi đã có một ấn tượng sâu đậm về nền văn học huyền ảo châu Mỹ La tinh – những tác phẩm xinh đẹp theo một cách rất lạ lùng. Hầu như mọi tác phẩm đến từ nền văn học này ít hay nhiều đều mang đến cho tôi cảm giác ấy. Và hôm nay tôi đã có may mắn được bổ sung vào vốn đọc hạn chế của mình thêm một cái tên đẹp đẽ khác, ấn tượng khác : Con nhân mã ở trong vườn của Moacyr Scliar. Moacyr Scliar là một nhà vật lý trở thành nhà văn, ông là một cái tên nổi tiếng của văn học Brazil. Tác phẩm đầu tiên đưa tên tuổi ông vượt ra khỏi biên giới quê nhà có tên Max and the Cats, chính tác phẩm này đã ảnh hưởng khiến Yann Martel viết nên Life of Pi.

Con nhân mã ở trong vườn có nhân vật chính là một chàng nhân mã. Nhân mã, như chúng ta đều biết, là mẫu nhân vật huyền thoại, hay xuất hiện trong thần thoại Hy Lạp và những tác phẩm mang hơi hướm huyền ảo. Tùy theo từng tác phẩm, chúng được mô tả với các nét tính cách khác nhau, nhưng đa phần là hung tợn, hoang dã, một số đặc biệt thông thái. Nhìn chung, nhân mã là nhân vật huyền thoại tương đối đẹp đẽ. Moacyr Scliar cũng kể cho chúng ta nghe một câu chuyện về nhân mã, có điều anh không phải là một huyền thoại, anh cũng không làm nên huyền thoại, anh là một con nhân mã rất bình thường, tên Guedali. Điều bất thường duy nhất : Guedali sinh ra trong một xã hội con người, một xã hội hiện đại, một phạm trù không dung nạp khái niệm nhân mã ở dạng thực thể. Vậy nên, bi kịch của con nhân mã Guedali bắt đầu.

Bạn có thể khác biệt, bạn có thể nổi bật, nhưng hãy khác biệt trong giới hạn, đó là thông thiệp của xã hội loài người. Giới hạn đó là gì thì lại có đủ các cách diễn tả khác nhau, chẳng cái nào thực sự chính xác, ngoại trừ việc bạn vượt qua giới hạn và thế là hậu quả của việc đó sẽ đến ngay lập tức. Bởi sinh ra dưới hình dạng nửa người nửa ngựa, Guedali đã vượt qua giới hạn ấy quá xa. Người mẹ không thể chịu đựng được cú shock đã trầm cảm suốt một thời gian dài, người anh trai chối bỏ sự tồn tại của cậu em, người bố cũng trầm uất, đau đớn không kém, ông thầy lễ thì kinh tởm, sợ hãi, trong khi vị bác sĩ từ kinh ngạc chuyển sang hứng thú với cậu như một thứ kì quái thú vị… Guedali phải sống trong sự che giấu của cả gia đình, nơm nớp lo sợ bị phát hiện, lúc nào cũng dằn vặt vì cơ thể mình. Moacyr Scliar rất biết cách xoáy sâu vào bi kịch. Một cách rất thực tế, ông đi từ những chi tiết nhỏ nhất, bất chợt nhất, như việc cả nhà đang vui vẻ thì cậu nhân mã quẫy đuôi làm đổ vỡ đồ đạc. Chỉ trong một giây, nỗi đau lại đổ xuống Guedali như dòng thác Victoria, nhanh đến mức chính người đọc như tôi cũng không kịp chống đỡ.

Song Guedali không phải kẻ bất hạnh toàn diện. Cha mẹ và hai chị sau cú shock ban đầu đã vô cùng yêu thương anh. Tôi thực sự cảm thấy ấm lòng trước sự bảo bọc, chở che và cả lòng can đảm ở những con người ấy. Đôi khi, tôi có cảm giác họ sẵn sàng chống lại cả thế giới để bảo vệ đứa con tội nghiệp. Hình dáng kì lạ của Guedali chỉ khiến người thân đau buồn thay cho anh chứ không bớt yêu thương đi. Có lẽ nhờ vậy, Guedali đã có một tuổi thơ tương đối hạnh phúc, yên ả trong vòng tay gia đình. Thế nhưng, một ngày, chàng nhân mã trẻ tuổi vẫn quyết định ra đi. May mắn đã mỉm cười khi Guedali tìm thấy Tita, một nhân mã cái…

Ở một vị trí hoàn toàn khác biệt, nhân mã Guedali với hành trình cố gắng gia nhập thế giới con người đã làm nổi bật lên các giá trị của chính xã hội ấy. Bản thân nhân vật Guedali có vẻ là một khối đầy mâu thuẫn. Anh muốn thành người, rồi lại muốn trở về lốt nhân mã, rồi lại người, rồi lắm lúc lại là nhân mã. Tuy nhiên, tôi thiết nghĩ, phản ứng của anh chỉ nằm trong sự tương tác với xã hội loài người. Chính những mối dây liên hệ với cái khối khổng lồ đầy điều mâu thuẫn ấy đã khiến con đường đi đến hạnh phúc toàn vẹn của Guedali trở nên vô cùng phức tạp. Khi còn là nhân mã, Guedali tin rằng, chỉ cần là con người, mọi thứ sẽ ổn thỏa, hạnh phúc sẽ đến. Song khi đã người, anh nhận ra, vẫn còn những điều không vui, chỉ là theo một cách khác đi. Chúng ta không muốn trở nên quá khác biệt đến mức thành tách biệt, nhưng cũng chẳng muốn quá đồng bộ đến mức chìm lấp trong cái thế giới mấy tỉ người này, cho nên, đôi khi, chúng ta muốn những cuộc phiêu lưu, nhỏ thôi, khác biệt tí tẹo thôi, để thấy rằng bản thân đã không thành một con kiến trong xã hội loài kiến, lít nhít và giống nhau như lột. Điều Guedali muốn cũng không khác là bao. Chính cuộc sống loài người sau khi đã thành một phần trong nó khiến Guedali lẫn Tita cảm thấy nhàm chán. Kèm theo các thứ chia cách không lời khác, họ dần rời xa nhau… Có lẽ vì vậy, đến cuối truyện, thay vì hoang mang không biết đâu là thế giới hạnh phúc của mình, nhân mã hay con người, Guedali và Tita đã chọn lối sống thỏa hiệp, bằng lòng với hạnh phúc yên ả của một cuộc sống bình thường, rồi thỉnh thoảng, phóng đi trên đồng cỏ cuộc đời tìm kiếm chút phiêu lưu…

Như con ngựa có cánh sắp cất vó bay lên về phía những ngọn núi hoan lạc vĩnh hằng, về phía bộ ngực của Abraham. Như con ngựa với những bộ móng đang nhảy múa, sẵn sàng phi nước đại qua thảo nguyên. Như con nhân mã ở trong vườn, sẵn sàng nhảy qua tường rào để tìm kiếm tự do.

Như hầu hết các tác phẩm cùng thể loại, Moacyr Scliar kết hợp rất nhuần nhuyễn các yếu tố hiện thực và huyền ảo. Không dễ để chia tách chúng ra, cũng như lắm lúc, thật thành ảo, ảo thành thật. Trong cái huyền ảo, ta tìm thấy quy luật tất yếu của cuộc sống thực, vậy nên cái huyền ảo ấy không trở nên xa lạ. Guedali không phải Cheiron của Hy Lạp, cũng không phải một nhân vật của J.K. Rowling, anh ta hoàn toàn có thực, nỗi đau của anh ta tuy xuất phát từ một nguyên do huyền bí nhưng cảm giác đau vẫn vô cùng thực. Và hành trình đi tìm hạnh phúc, đi tìm cái tôi của anh cũng là hành trình mà mỗi con người chúng ta đều đi trong cuộc đời, dù không sinh ra là một nhân mã. Hơn thế nữa, qua tác phẩm của mình, Moacyr Scliar đã chỉ ra rằng, không cứ nhất thiết là nhân mã Guedali, hay nhân sư Lolah, trên thế giới rộng lớn này, vẫn luôn có những tạo vật kì lạ, đẹp đẽ, nhưng vô cùng mong manh. Một nàng nhân sư hùng mạnh và đẹp tuyệt vời như Lolah vẫn bị đày đọa rồi chết tức tưởi dưới tay con người, cuối cùng bị quên lãng. Vậy đấy, giá mà con người biết mở lòng hơn, biết thông cảm hơn, biết hạ các thứ rào cản định kiến xuống thấp hơn, biết bao điều kì diệu có thể sẽ xảy ra. Được vậy, biết đâu, một ngày tươi sáng nào đó, chúng ta sẽ thấy những đôi nhân mã duyên dáng cùng phi nước kiệu trong công viên gần nhà, họ thật xinh đẹp biết bao. Và, con người chúng ta cũng vậy.

chiemphong

Chia sẻ bài viết trên thông qua :

Facebook

Twitter

Print

Like this:

Like

Loading…

Related

Con Nhân Mã Ở Trong Vườn / 2023

Con Nhân mã ở trong vườn – Sự khác biệt từ bản năng

Đồng hồ đã điểm đến 2 giờ 30 phút sáng. Và rõ ràng là tôi đã chẳng thể nào ngủ được. Tôi vừa đọc một mạch hết hơn 400 trang của Con nhân mã ở trong vườn. Nói là “không ngủ được” thì cũng không hẳn là chính xác, vì sự thực là tôi nghĩ mình đã thức giấc mất rồi, sau khi vừa trải qua một cơn mơ dài, rất dài, với tất cả những chuyện mà tôi đinh ninh là “không thể nào có thật trên đời”.

Con nhân mã ở trong vườn – The Centaur in the Garden.

Đây là lần đầu tiên tôi đọc một kiểu tiểu thuyết lạ lùng chưa từng thấy. Và sự “chưa từng thấy” này thể hiện ở nhiều mặt: cốt truyện, kết cấu, tuyến nhân vật, và đặc biệt hơn nữa, trí tưởng tượng mênh mông bát ngát lồng vào cái thần thoại huyền hoại ẩn nấp một cách rõ ràng đến mức có thể nhìn xuyên thấu của tác giả. Ừ thì, tôi cứ mặc nhiên công nhận rằng có lẽ mình đã bị phép thuật của Scliar mê hoặc có hơn không? Nhưng, còn hơn cả mê hoặc. Scliar đem đến cho tôi những thứ còn hơn thế. Với một cuốn sách mà tôi không biết phải dùng từ gì cho chính xác và tổng quát nhất để nói về nó, tôi chỉ có thể nói rằng, có lẽ trong một khoảnh khắc nào đó, nó đã tan biến trong tôi, và chúng tôi rất có thể đã từng tồn tại song song nhau ở cùng một thời điểm.

Guedali, con Nhân mã trong vườn, gần với tôi đến mức như hơi thở của anh ta đang phà vào mặt tôi vậy. Câu chuyện xảy ra giản dị và êm thắm tựa như một lời bộc bạch, khiến tôi cảm thấy có phần hơi khó hiểu ở đoạn mào đầu. Và rồi Nhân mã. Thứ được miêu tả là một sinh linh huyền thoại, một sinh vật nửa người nửa ngựa vốn trước giờ chỉ có trong các truyền thuyết Hy Lạp cổ đại, hay sâu hơn nữa, trong sự hình dung lạ lẫm và ngạc nhiên của trí tưởng tượng con người, xuất hiện. Cách xuất hiện không bình thường của một kẻ không bình thường, và những phản ứng hoàn toàn bình thường của những con người rất đỗi bình thường xung quanh nó. Nó đến với thế giới này trước tiên bằng sự mong đợi háo hức của tất cả những người thân yêu và mở mắt ra sau những cái nhìn kinh hãi, lạnh lùng của cha nó, anh chị em nó và cú choáng váng đến nỗi ngất đi suốt mấy ngày liền của mẹ nó. Nó chẳng biết gì cả, và nó không có tội gì cả. Nhưng cay đắng thay, cái sự chẳng biết gì vô tình lại trở nên có tội, trong chính bản thân và hình hài của nó. Guedali, tên con Nhân mã, theo một cách nói nào đó, có thể là kẻ không may, cũng có thể là kẻ đáng nguyền rủa, một sinh vật không nên có mặt trên đời, cho dù nó đích xác là một sinh vật huyền thoại. Thế đấy, trong khi người Hy Lạp tôn sùng những vị thần nửa người nửa ngựa dũng mãnh tuyệt đẹp của họ, thì Guedali nhận ra mình đáng là thứ bị tống khứ đi khỏi cái thế gian này.

Vấn đề ở chỗ là Guedali nhận thức rõ sự khác biệt sâu sắc giữa mình với người – những con người xinh đẹp, và họ, dưới mắt anh ta, xinh đẹp vì hoàn chỉnh. Đó là cái mà nó, một con Nhân mã, ao ước đến phát điên lên, mà vẫn không được. Nhưng như thế thì có sao. Bù lại Guedali có vẻ ngoài dễ coi, sự thông minh chăm chỉ và hơn nữa, một bộ chân khỏe mạnh đính trên nửa phần thân sau cường tráng, những cái giúp nó có thể phi nước đại trên thảo nguyên Nam Mỹ tươi đẹp và đầy nắng gió với tốc độ mà bất cứ chàng cưỡi ngựa nào cũng đều mơ đến. Phi nước đại, đó là một điều hay, và cũng là điều khiến Guedali hạnh phúc. Một cách nào đó, có thể nó đã từng hạnh phúc vì nó có, một chút, khác người. Với tôi, đó dù sao vẫn là một sự khác người đáng yêu ở một con Nhân mã. Nhưng không phải người nào cũng trông thấy sự đáng yêu đến ngạc nhiên đó. Guedali sống trong nỗi lo sợ nơm nớp của những người trong gia đình về sự phát hiện của những kẻ xung quanh. Thời đó, người Do Thái vẫn chưa được chấp nhận hoàn toàn. Thêm vào nữa là mâu thuẫn với người anh cả, Bernado. Guedali có một dự cảm mãnh liệt là anh không thể tiếp tục một kiếp sống chui rúc như thế này nữa, cho dù đó là cuộc sống bình an, thảnh thơi trong sự bảo bọc tuyệt đối của gia đình, những người mà anh yêu mến nhất. Hơn nữa, có một chuyện bất ngờ đã xảy ra với anh – đó là việc anh thầm thương trộm nhớ một cô gái. Đó là điều cấm kỵ, nghe cứ như tình yêu giữa Adam và Eva. Guedali ngắm trộm cô ta qua viễn vọng kính, mơ tưởng này nọ, ngồi hàng giờ ngơ ngẩn, nuôi bồ câu đưa thư, v.v… tóm lại là anh ta đang làm tất cả mọi chuyện vơ vẩn nhất trên đời. Anh ta biết tương tư, biết đau khổ, và biết gục ngã khi trông thấy một người đàn ông bước đến chỗ cô ta trên sân thượng và họ âu yếm nhau. Anh ta phát ốm. Và anh ta phát ngán. Anh ta muốn tự mình giải thoát cho mình khỏi sự ràng buộc này.

Tất cả chỉ vì anh ta là Nhân mã.

Đó là một thế giới thu nhỏ của những rắc rối mà một cựu Nhân mã phải đối đầu. Công việc, gia đình, hai đứa con sinh đôi với Tita, một hình hài đang dần dần trở nên hoàn chỉnh, những người bạn tốt và đáng tin cậy, một con Nhân-mã-đực khác, một con Nhân-sư-cái… tất cả mọi thứ xuất hiện và xoay vòng trong cái suy nghĩ đã già dặn hơn rất nhiều nhưng thỉnh thoảng vẫn không giấu nổi những sự bồng bột trẻ con của Guedali. Đã có lúc anh ta muốn lại trở thành Nhân-mã như ngày xưa, và rồi anh ta sợ hãi. Vợ anh ta, Tita, quan hệ với một con Nhân-mã-đực khác, trong hình dáng con người, và anh ta cũng thế, nhưng với một con Nhân-sư-cái. Mọi chuyện tưởng chừng như đã có lúc rối tung lên. Mọi sự rối tung quay quanh những loài sinh vật lẽ ra đã là huyền thoại. Tôi sẽ cảm thấy đau đầu, cảm thấy chóng mặt, nhưng tôi biết mình sẽ không bao giờ cảm thấy chán nản với Guedali. Cuộc sống là những chuỗi ngày dai dẳng và mâu thuẫn đối nghịch, và chính vì thế anh ta luôn phải phi nước đại để níu kéo nó. Và cũng vì, mỗi con người đều có riêng cho mình một cách phi nước đại, Guedali đã lựa chọn, với tư cách một con người, bằng việc trút bỏ lốt Nhân-mã, về mọi mặt, cho dù nó có phải là quá khứ của mình hay không. Anh ta muốn mình chỉ từng là Nhân-mã, ngoài ra, không hơn.

Anh ta có thành công hay không? Câu trả lời nằm ngay trong sự phi nước đại của anh ta. Scliar đã không nói ra điều đó. Đoạn cuối cùng, ông kể lại một câu chuyện hoàn chỉnh quay quanh Guedali, với giọng kể đắc thắng và tự nhiên của Tita, vợ anh. Guedali đã thực sự là một con người, và cuộc đời đầy biến động của anh chẳng khác nào một đoạn phim quay chậm. Tôi thích điều đó. Thân phận và số phận của Guedali không nhất thiết phải rõ ràng và mặc định phải đi theo một con đường nào cả. Và, chính xác là như thế, tôi thích Guedali ở trong đoạn kết này, cười nói theo kiểu con người và quan sát một người phụ nữ theo kiểu con người.

Như con ngựa có cánh sắp cất vó bay lên về phía những ngọn núi hoan lạc vĩnh hằng, về phía bộ ngực của Abraham. Như con ngựa với những bộ móng đang nhảy múa, sẵn sàng phi nước đại qua thảo nguyên. Như con Nhân mã ở trong vườn, sẵn sàng nhảy qua tường rào để tìm kiếm tự do.

Tự do, không chỉ là hy vọng và nỗ lực của người Do Thái, của Guedali mà còn là của những ai thực sự muốn vươn tới và nắm bắt được nó. Đó là cách mà con người, theo đúng nghĩa đen, nhìn nhận sự tồn tại của mình. Một cái kết hay theo đúng phong cách Scliar.

Nếu ai đó hỏi tôi rằng tác phẩm này có thực sự gây chú ý ngay từ những dòng đầu tiên hay không, tôi sẽ rất thẳng thừng trả lời là hoàn toàn không. Văn phong lạ lẫm của một người Brazil, cách xử lí cốt truyện theo vòng tuần hoàn, có xuất hiện chủ nghĩa cá nhân (vốn là cái mà tôi không hề ưa thích), tự do tín ngưỡng và tôn giáo, những nghi thức của người Do Thái xa lạ, và cuối cùng, một con Nhân mã, được tung ra như thể muốn níu kéo lại sự quan tâm của tôi hơn là muốn gửi gắm một thông điệp gì đó như các tác phẩm khác. Tôi đã đọc tiểu thuyết này với tất cả sự tò mò của mình hơn là một sự đam mê và yêu thích. Nhưng chính cái tò mò ấy đã dẫn đường và mở ra một lối đi cho sự đam mê yêu thích của tôi, sau đó, biến chúng thành cuồng nhiệt. Bằng một cách nào đó, Moacyr Scliar đã khéo léo biến những cái ngáp dài ngáp ngắn ban đầu của tôi thành ba giờ đồng hồ ngắn ngủi mà khó quên của một giấc mơ. Giấc-mơ-mà-tôi-thậm-chí-còn-không-biết-đến-sự-hiện-diện-của-nó.

Moacyr Scliar, một bác sĩ y khoa tình cờ trở thành một tiểu thuyết gia. Bằng tất cả lòng chân thành và sự trân trọng của tôi, tôi xin cảm ơn ông vì đã viết Con nhân mã ở trong vườn, một quyển sách xứng đáng chiếm một vị trí quan trọng trên tủ sách mà tôi yêu thích. Ông đã chứng minh rằng những sự so sánh tầm thường, cố gắng loại bỏ một cái gì đó khác biệt, hay hơn thế nữa, những sự “hơn người” và lòng kiêu ngạo sẵn có sẽ chẳng làm nên được trò gì nếu thiếu niềm tin. Dưới ngòi bút giản dị mà quyến rũ và đầy thuyết phục, con Nhân mã hiện lên trong tiểu thuyết của Scliar như một hình hài bé bỏng và chân thật vẫn thường nép mình sau mỗi “chúng ta”. Là một con người không hoàn chỉnh, Guedali thiếu cái mà chúng ta có, và có cái mà chúng ta thiếu. Mặc dù vậy, trên hết, anh vẫn có một thứ ý chí đáng phục và tâm hồn trong sáng, chân thật đáng yêu. Nghĩ đến người khác một cách tự nhiên, luôn dằn vặt mình theo đúng kiểu của một Nhân-mã-muốn-trở-thành-người, và sau đó, đã có lúc tự chôn vùi mình trong mớ hỗn độn về nguyên nhân của mọi việc và mục đích sống, những cái đó đã khiến tôi yêu thích nhân vật này hơn Tita – nàng Nhân-mã-cái. Không phủ nhận rằng Tita đáng thương và nhạy cảm, nhưng tôi nghĩ, ở nàng, ở một phương diện nào đó, về lối sống và cách nhìn nhận, nhân vật này vẫn còn mang vẻ bi quan chán nản và dường như luôn gặp khó khăn mỗi khi đối diện với sự thật. Cô có lẽ đã không đủ tự tin để vượt qua nếu không có một người bạn đời như Guedali bên cạnh. Tuy nhiên, dù gì đi nữa, vì những điều mà Thượng đế không hề ưu ái khi chọn lựa một kiểu hình dáng cho họ, vì những gian khổ mà họ phải chịu đựng, suy cho cùng, họ vẫn xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Hạnh phúc “làm người”.

Nói như Trịnh Lữ – người dịch tác phẩm này thì:

“… Sau khi đã gập sách lại, đặt nó lên giá, tôi bắt đầu thấy vấn vương, mỗi lúc mỗi sâu xa, với những ý tưởng mà cảm xúc mà câu chuyện ấy đã mang đến cho mình. Tôi thấy mình cũng giống như Guedali. Nhân vật chính trong truyện, suốt đời thèm được mọi người chấp nhận, cố hết sức để có được điều đó, để khi có rồi lại điên cuồng nhớ tiếc con người thật của mình…”

Và, tôi đặc biệt thích những dòng bộc bạch chân thật và cởi mở sau đây của Trịnh Lữ:

“… Đấy, nếu bạn đã nhiều lúc phải giấu diếm dẹp bỏ những cái độc đáo khác biệt của mình để có được sự chấp nhận của mọi người, và thường khắc khoải về điều đó, thì Con Nhân mã ở trong vườn là câu chuyện tâm đắc của bạn… Và mọi thứ Tình ấy trong Con Nhân mã ở trong vườn đều hồi hộp phập phồng chất nhục cảm phóng khoáng tự nhiên, với những bản năng tuôn trào khôn cưỡng, những thèm khát bạo liệt và những dịu dàng thơ mộng, những mưu mô tinh quái và ân hận nhầu nát, những lí tưởng ngây thơ và thực tại phũ phàng, những tình huống huyền thoại mà xù xì sặc sụa ngay trước mặt; nói tóm lại, những cái rất là “chúng ta”. … Và, chính cái chất hài hước bao dung và không hề làm dáng ấy của câu chuyện đã khiến cho người đọc, khi gập sách lại, cảm thấy cuộc đời vẫn đáng sống…”

Bản năng và cuộc sống, ấy là hai thứ mà tôi và bạn, và tất cả những người khác không dễ dàng gì chối bỏ. Tôi có lẽ sẽ để tâm tới sự kì thị, nhưng tôi sẽ không khước từ những sự khác biệt và khả năng mà tôi sẵn có. Tôi nên tự hào về điều đó, vì những điều khác biệt có thể làm nên một con người. Điều quan trọng là tôi có nhận ra được sự khác biệt đó, trân trọng nó hết mức mà tôi có thể và tìm mọi cách phát huy nó theo một chiều hướng tốt hay không. Và tôi tin vào sự phán quyết của mình. Cũng như Guedali, cũng như Con Nhân mã ở trong vườn, cứ hãy nỗ lực hết mình, để rồi sẽ có ngày vươn cánh bay lên, bay một cách thoải mái và tự do bằng chính đôi cánh trên lưng, bên trên những thảo nguyên hoang vu lộng gió.

Moacyr Scliar, ông đã nghĩ gì khi viết Con Nhân mã ở trong vườn? Ông nghĩ gì khi khuyên những người đọc của ông hãy cứ vui sống và chấp nhận những khác biệt quanh mình cho đến một ngày họ có thể nói: BÂY GIỜ KHÔNG CÒN PHI NƯỚC ĐẠI NỮA. BÂY GIỜ, MỌI THỨ ĐÃ ỔN CẢ RỒI? Tôi chẳng biết được, và có thể là tôi cũng chẳng bao giờ được biết. Nhưng với tôi, Scliar đã thành công, về mọi mặt. Tôi chắc chắn rằng người đọc của ông sẽ nhớ mãi tên ông, cũng giống như Yann Martel – chúng tôi là những người đã mắc nợ ông vì “cái tia lửa sự sống” mà ông đã thổi vào từ mọi góc độ của quyển tiểu thuyết. Khi đọc Moacyr Scliar, tôi sẽ không bao giờ quên cái sức hấp dẫn của thứ tình yêu cuộc sống mãnh liệt và dồi dào. Cái gì cũng phải làm hết mình, cái gì cũng phải cố gắng hết sức, không được từ bỏ hy vọng chỉ vì không có quyền hy vọng, và sử dụng sự khác biệt như một điểm nhấn mà chỉ riêng bản thân mình mới có. Tạo hóa làm nên con người, nhưng không thể áp đặt con người. Bản thân Guedali, với sự lạc quan và kiêu hãnh, đã là thông điệp đáng giá. Chính vì vậy, những câu chuyện của Scliar đi vào lòng tôi rất nhẹ nhàng mà không cần gõ cửa. Đặt quyển Con Nhân mã ở trong vườn xuống bàn, tôi ngồi đây, nhìn ra phía chân trời xa kia một màu xanh ngắt, và thực sự tin rằng mình đã nhìn thấy, hẳn hoi, một con ngựa có cánh, hệt như trong huyền thoại của ông./.

Top 6 Bài Văn Tả Con Sư Tử Trong Vườn Thú Lớp 4 Mới Nhất / 2023

Quan sát con sư tử em thấy nếu như con hổ có bộ lông màu cam vằn thì sư tử lại khác, nó tự hào nhất chính là chiếc bờm lông trông đầy sang trọng quý phái của mình. Sư tử được mệnh danh là chúa của muôn loài và trong rừng ai ai cũng sợ con vật này.

Nhìn con sư tử có vóc dáng rất giống con hổ nhưng bộ lông không có vằn mà có một bộ lông màu nâu nhạt nhạt. Đôi mắt con sư tử trông cũng thật hung dữ. Phần ria mép dài hơi đung đưa nhất là khi có cơn gió thoáng qua. Thế rồi dường như nếu lúc này có kẻ xấu tới gần, chú sư tử như cũng sẽ biết ngay mà phản ứng lại đánh bại kẻ đó vậy. Ngắm nhìn sư tử khiến ai ai cũng thán phục vì sự oai phong của nó. Chú sư tử thường hay ăn thịt sống chính vì thế mà các loài khác trong rừng đều sợ con sư tử này. Vóc dáng cao to và chú lại chạy rất nhanh nữa. Bộ móng vuốt của nó cũng thật dũng mãnh biết bao nhiêu.

Em mong muốn có một ngày được nhìn thất con sư tử ở bên ngoài chứ không phải xem ở trong tivi nữa.

Điểm đặc biệt nhất chính là chiếc bờm của chú. Bố em nói nó như là biểu tượng của vị vua này vậy. Con sư tử nào có chiếc bờm đẹp nhất và tiếng gầm vang xa nhất sẽ được lên làm thủ lĩnh đầu đàn. Bởi vậy, ai mà lại gần có ý định xấu với chiếc bờm của mình là chú ta gầm gừ ngay. Trong khi mọi người đứng ở xung quanh bàn tán ngắm nhìn qua song sắt thì chú ta rất ung dung mà đi trên thảm cỏ xanh, đến bên hồ nước, thong thả liếm nước.

Đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm, bộ ria mép dài hơi đung đưa, dường như nếu lúc này có kẻ xấu tới gần, chú sẽ biết ngay mà phản ứng lại đánh bại kẻ đó vậy. Không nộ mà nghiêm, khiến người người thán phục. Thức ăn của chú chính là thịt sống, bởi vậy ở vườn thú, nhân viên công tác cấm không được ném đồ ăn linh tinh vào trong chuồng của chú, vừa có thể khiến chú bị đau bụng, vừa làm mất mĩ quan.

Dù buổi tham quan vườn thú đã kết thúc từ lâu nhưng em vẫn còn nhớ mãi hình ảnh của chú sư tử ấy. Năm học tới, em sẽ cố gắng học thật giỏi để lại được ba mẹ cho đi thăm vườn thú lần nữa.

Thế giới động vật phong phú muôn loài, mỗi loài đều có nét đẹp riêng, đặc điểm riêng của nó. Trong số ấy, em thích nhất là những chú sư tử. Và em đã có dịp biết thêm về chúng thông qua chương trình trên ti vi.

Chuyến đi vườn bách thú đã khiến em hiểu biết nhiều hơn về loài vật sư tử. Em đã được nghe cô hướng dẫn viên nói về sư tử. Sư tử là một trong những đại miêu trong họ mèo và là một loài của họ báo. Lời vật này còn được gọi bằng cái tên như là “Vua của các loài thú”. Bởi lẽ vì nó có một bộ lông màu vàng óng, đôi mắt sắc rất đẹp. Sư tử có bờm to, nhìn rất dũng mãnh và uy nghiêm, xứng đáng với cái tên “Vua của muôn loài” mà mọi người đã đặt.

Chúng thường sống ở xa van và thảo nguyên, và sống theo bầy đàn. Nhìn bề ngoài thì sư tử rất hung dữ. Mặc dù ở thảo nguyên xa xôi, lấy các loài vật khác làm bữa ăn chính cho mình, nhưng chúng cũng tấn công con người. Nhất là những thợ săn, những người đi tìm hiểu về thế giới động vật. Chúng không tha cho ai bao giờ và dễ dàng xé xác con mồi bằng hàm răng sắc nhọn.

Tuy nhiên sư tử đang là loài vật nằm trong sách đỏ. Nguyên nhân có lẽ là do con người săn bắt quá nhiều để lấy lợi ích cho riêng mình. Ví dụ như lấy da sư tử để dệt may các loại chăn gối hay quần áo, thịt sư tử đem đi bán lấy tiền… Một số người còn bắt rồi đem về nuôi, vì sư tử là biểu tượng của các gia đình hoàng gia và hiệp sĩ. Em mong là tình trạng săn bắt sư tử nói riêng và cả những con vật nói chung sẽ không còn nhiều nữa. Thế giới động vật cần phải bảo tồn.

Qua chương trình thực tế ấy, em đã biết hơn rất nhiều về loài vật em yêu. Em ước gì sau này mình sẽ được ba mẹ đưa tới vườn thú thăm quan để được ngắm nhìn chú sư tử mà em hằng mơ ước.

Em thường cùng bố mẹ xem những chương trình về thế giới hoang dã, xem những chương trình như thế, em như được mở rộng hơn tầm hiểu biết và ý thích tìm tòi, khám phá của mình. Cũng nhờ xem chương trình này mà em đã tìm thấy một loài vật vô cùng dũng mãnh và em rất ấn tượng với loài động vật này, đó là những chú sư tử.

Sư tử dù có ở bất cứ đâu vẫn oai vệ, lẫm liệt và luôn được mọi người chú ý.

Sư tử là loài vật hoang dã, thường sống ở những thảo nguyên bao la rộng lớn hoặc sống ở những khu rừng rậm. Những con sử tử oai hùng, thân hình săn chắc mạnh mẽ với những đường di chuyển linh hoạt như lướt đi trên mặt cỏ. Và sư tử cũng được mệnh danh là vua của các loài thú.

Sư tử có chiếc bờm dài xung quanh phần đầu, nhìn như chiếc vương miện của một vị vua. Hai mắt đen và dường như có tầm nhìn rất nhạy bén. Sư tử luôn ngẩng cao đầu và hướng ánh nhìn ra xa xăm để định hướng con mồi và săn bắt. Chúng có chiếc mũi đen và những sợi ria tinh tế hai bên mũi, chiếc miệng rộng với hàm răng sắc nhọn sẵn sàng ngấu nghiến bất cứ thứ gì. Tiếng gầm của sư tử tựa như tiếng vọng vang dội từ hoang dã, tiếng gầm dữ dội, thể hiện sự uy mãnh của loài vua nơi thiên nhiên. Sư tử thường khoác trên mình bộ lông màu nâu vàng, cái đuôi dài và có một túm lông phía sau cùng, lúc di chuyển nó lắc lư theo từng bước chân, tạo nên thần thái ung dung, điềm tĩnh. Tuy vậy, một khi sư tử đã bắt đầu chạy thì những đôi chân phát huy tác dụng cực đỉnh, chúng chạy rất nhanh, tựa như cơn gió lướt qua trên thảo nguyên và thân mình to lớn lại không mang lại một cản trở bất kì nào. Những móng vuốt sắc nhọn như chỉ trực chờ thấy kẻ địch để phát huy tác dụng. Nhìn những chú sư tử, em lại càng yêu thích và đam mê hơn về thế giới nơi hoang dã của muôn loài.

Kết thúc chương trình, em vẫn tiếc nuối muốn xem lại nhiều lần hơn thế về vị vua của chốn thảo nguyên này. Em ghi chép cẩn thận về những điều mình đã biết và tự nhủ sẽ tìm hiểu kĩ hơn về loài vật này, một loài vật mà mang lại rất nhiều ấn tượng trong em.

Con sư tử khoác lên mình bộ áo màu vàng nâu đầy sang trọng, oai phong. Bộ lông vàng ấy khiến sư tử càng thêm hùng dũng như vị chúa tể. Cái đuôi dài lúc nào cũng ngoe nguẩy bên này bên kia. Bốn cái chân chắc khỏe, vững chãi. Đầu sư tử to, tròn với hai cái tai vểnh lên ẩn nấp sau cái bờm ngạo nghễ. Cái bờm vàng óng, mượt luôn được sư tử chăm chút và nó toát lên sự dũng mãnh của vị chúa tể rừng xanh. Đôi mắt sư tử sâu hoắm lại, luôn ánh lên những cái nhìn sắc nhọn như đe dọa đối phương. Bộ ria mép màu trắng lúc nào cũng động đậy như sự quan sát kẻ thù. Cái miệng sư tử to, rộng, với hai cái răng nanh trắng sắc nhọn giúp sư tử xử lí con mồi một cách dễ dàng.

Em rất thích con sư tử trong vườn bách thú này. Hi vọng nó sẽ bớt đi sự hoang dã dữ tợn để sớm thuần phục và thân thiện với con người.

Sư tử vốn là một loài thú dữ nhưng khi đưa về sở thú đã được con người thuần chủng. Tuy vậy, vẻ mặt nó vẫn luôn toát lên sự hung dữ. Những người huấn luyện mang nước và thức ăn vào cho nó. Những miếng thịt lợn, thịt bò đỏ hồng được sư tư gặm lấy, nhai nhai rất ngon lành. Cỏ xanh cũng được nó ăn một cách ngon miệng. Mỗi khi có người đến gần chuồng, sư tử lại gầm lên những tiếng gầm lớn đầy vẻ oai phong, dữ tợn.

Đọc Chap 5: Hoàng Tử Ngủ Trong Vườn / 2023

Ngày xửa ngày xưa, xưa thật là xưa, trường Horoscope đã nổi danh với rất nhiều câu chuyện thần bí. Cũng như bất kỳ ngôi trường nào, những điều kinh dị, rùng rợn vẫn luôn được đồn thổi qua tai tất thảy học sinh. Thế nhưng, ngày nảy ngày nay, chẳng có ai thèm tin vào mấy câu chuyện bịa đặt để dọa trẻ lên 3 như vậy cả. Thay vì bàn tán về ma quỷ, mọi người, đặc biệt là đám nữ sinh, dù đi đâu cũng chỉ luôn xoay quanh một vấn đề: Hoàng tử ngủ trong vườn. Cái tên này có nghĩa là gì? Đơn giản chỉ là nói về một vị hoàng tử nào đó thường xuyên ngủ trong vườn thôi. Nhưng vậy thì có gì đặc biệt? Anh ta quá đẹp trai? Ở đây không thiếu những người như vậy. Ngắm anh ta ngủ có thể kiếm ra tiền? Điên sao? Chắc chỉ có nhỏ Sư Tử mới nghĩ ra cái lý do ngớ ngẩn này thôi. Những tin đồn về ‘hoàng tử ngủ trong vườn’ chỉ mới xuất hiện trong thời gian gần đây. Vốn có tính tò mò cao độ, Sư Tử đã không bỏ lỡ cơ hội điều tra để tìm ra bí ẩn sau những lời đồn đại ấy. Cùng với Bảo Bình, cô bạn mới quen trong lớp học phép thuật và Bạch Dương, người không muốn tham gia nhưng lại bị bắt ép, Sư Tử đã tìm ra một vài manh mối thú vị. Đối với 3 người đó là thú vị nhưng còn với những nạn nhân của ‘hoàng tử ngủ trong vườn’ thì thật đáng chia buồn. Bất kể ai sau khi gặp hắn ta đều sẽ biến mất trong vài ngày. Một thời gian sau, họ đi học lại và sinh hoạt bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Điều bất bình thường duy nhất là số tiền trong tài khoản của họ sẽ bị mất đi một nửa và phần lớn điều này chỉ xảy ra đối với mấy cô nữ sinh nhẹ dạ cả tin. – Có ai biết đâu là khu vườn tên hoàng tử chết tiệt kia ngủ không vậy? – Sư Tử tức giận hét lên sau một hồi lăn lộn tìm kiếm khắp nơi. – Haizz… Trường gì mà lắm vườn thế không biết? – Bạch Dương thở dài, tỏ vẻ chán nản. – Thôi nào hai cậu. Đừng than vãn nữa. – Bảo Bình lên tiếng để an ủi hai kẻ đang chán nản kia – Đây là khu vườn cuối cùng rồi. Mình có thể cảm thấy tên hoàng tử kia đang ở trong đấy. – Whoa… Bảo Bình giỏi quá! Cậu có sức mạnh tâm linh sao? Trước lời khen ngợi của Bạch Dương, Bảo Bình chẳng có biểu cảm gì. Thấy vậy, Dương tỏ vẻ hơi chán nản. Anh không biết tại sao ngay từ lần đầu gặp mặt, mình lại bị cô ấy ghét như vậy. Anh đã làm gì khiến cho Bảo phật ý ư?

Càng nghĩ, Bạch Dương lại càng không hiểu vì lý do gì mà mình lại đặc biệt quan tâm đến cô gái này như vậy. Phải chăng, đối với những thứ khó nắm bắt, con người ta lại nảy sinh những ham muốn mãnh liệt hơn? Nhưng dù có vì lý do nào đi chăng nữa, Bạch Dương đã quyết tâm phải chinh phục cho bằng được đóa hoa bé nhỏ kia. Còn chuyện sau đó thì phải để xem cô gái này có đủ bản lĩnh để giữ chân anh lại hay không. Tuy không phải một kẻ trăng hoa bay bướm nhưng đối với Bạch Dương, tình yêu không phải là tất cả. Sâu trong con người hào hiệp, vô âu vô lo này là một khát vọng cao cả về một tương lai, nơi quyền lực có thể thống trị vạn vật. Và anh, Bạch Dương, sẽ trở thành vị vua tối cao có thể đem đến hạnh phúc, ấm no cho toàn thể nhân dân. Bạch Dương, Sư Tử, Bảo Bình hiện tại đã đứng trước lối vào khu vườn Fairy. Mới mấy phút trước đây, người nào người nấy đều hừng hực khí thế, hô hào lớn tiếng về chuyện tóm cổ tên hoàng tử trộm cắp kia. Vậy mà giờ đây, cả ba như những pho tượng bất động, cứ đứng đực tại chỗ mà không chịu di chuyển. – Này Bạch Dương, cậu là con trai nên vào trước đi. – Sư Tử ở sau cứ đùn đẩy khiến Bạch Dương vô cùng khó chịu. – Tên này không có hứng thú với đàn ông đâu. Sợ mình vào hắn lại không chịu xuất hiện thì mệt. – Vậy ý cậu là để mình vào trong? – Sư giả vờ khóc lóc – Tiền đã chẳng có rồi mà lại liều mình đi cống nạp cho người khác sao? Hic hic… – Thôi, để mình. – Bảo thấy Sư tội nghiệp quá nên đành tỏ vẻ nghĩa hiệp, ra tay cứu giúp cô bạn khốn khổ. – Ấy chết. Sao có thể để một cô gái như Bảo Bình dấn thân vào nguy hiểm cơ chứ? – Bạch Dương bắt đầu sốt sắng – Cứ để chuyện này cho mình. Nói xong, anh nhanh nhảu bước lên trước, thể hiện bản lĩnh đàn ông trước mặt người đẹp. Tất nhiên là Bảo Bình vẫn không có biểu tình gì. Thế nhưng, Bạch Dương đâu có thời gian để gây thêm ấn tượng với cô ấy nữa, anh đã bị ánh mắt sát khí của Sư Tử làm cho sắp nghẹt thở đến nơi rồi.Được lắm, Bạch Dương. Trong mắt cậu chỉ có Bảo Bình mới là con gái sao? Cậu cứ đợi đấy rồi sẽ biết mặt tôi. Sư Tử đi sau mà không ngừng rủa thầm con cừu vì sắc khinh bạn kia. ♥~oOo~♥ Cùng lúc đấy, tại một dãy nhà biệt lập, trông rất sang trọng của trường Horoscope. – Là hắn sao? – Một thanh niên với nét đẹp ma mi của một vị vương tử nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói chất chứa muôn phần chết chóc.

– Anh đang nói đến ai vậy, Thiên Yết? Ngồi đối diện với Yết là một cô gái vô cùng xinh đẹp. À không, phải nói là một chàng trai trong lốt của một vị tuyệt sắc giai nhân chứ. – Không phải là nói đến anh Thiên Bình đấy chứ? – Song Ngư phán đoán. – Hừ, còn ai vào đây ngoài hắn chứ. Cái tên hoàng tử suốt ngày chỉ biết ăn chơi lêu lổng đó… Haizz… – Thiên Yết khẽ thở dài – Hoàng tử ngủ trong vườn sao? Đúng là tên thần kinh mà. – Em băn khoăn không biết anh ta có sinh nhầm gia đình không nữa. Tuy mới vào trường nhưng thông qua tin tức của mọi người, em thấy anh ta rất thích hợp để làm thành viên trong cái hội hắc ám này đó. – Không đời nào Kim Ngưu cho hắn gia nhập đâu. Rầm… Cánh cửa phòng bật mở, Thiên Yết khẽ nhíu mày trước bóng người đang tiến lại gần chỗ ngồi của mình. – Có chuyện gì vậy? – Yết lạnh lùng lên tiếng hỏi. – Chẳng lẽ có chuyện mới được đến đây sao? – Phải chăng đây là anh Thiên Bình? – Song Ngư lên tiếng để dập tắt bầu không khí căng thẳng nơi đây. – Ồ, chú em mắt tinh đấy. – Dạ, cảm… – Ngư bỗng giật mình – Anh nhận ra em là con trai sao? – Hì. – Thiên Bình cười trừ. Không nhận được câu trả lời, Song Ngư vô cùng khó chịu. Đây là lần đầu tiên có người chỉ mới vừa gặp mặt đã có thể phát hiện ra anh là con trai. Anh không biết mình đã sơ hở ở đâu. Nhưng anh biết chắc rằng cái người tên Thiên Bình này là một kẻ không hề đơn giản. ~ End chap 5~

Bạn đang xem bài viết Con Nhân Mã Ở Trong Vườn – Moacyr Scliar / 2023 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!