Xem Nhiều 11/2022 #️ Đọc Chap 1: Chào Mừng Đến Thế Giới Vampire, Thế Giới Của Máu Và Chết Chóc. / 2023 # Top 13 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 11/2022 # Đọc Chap 1: Chào Mừng Đến Thế Giới Vampire, Thế Giới Của Máu Và Chết Chóc. / 2023 # Top 13 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chap 1: Chào Mừng Đến Thế Giới Vampire, Thế Giới Của Máu Và Chết Chóc. / 2023 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

– Thôi nha, tại mình thích thôi chứ bộ. Với lại thiếu gì người giỏi hơn mình chứ. – Song Tử huých Mã Mã 1 cái nhẹ Cả 2 cô gái cùng cười nói vui vẻ cho tới khi… Soạt Bịch – Suỵt! – Song Nhi ra dấu im lặng cho Mã Mã trong khi đang đảo mắt nhìn ra xung quanh. Nghe tiếng động cách đây không xa lắm. Và hình như là tiếng vật lộn vừa mới phát ra từ đó. Nơi cả 2 đang đứng đã là con hẻm của nhà Mã Mã rồi. – Chuyện gì vậy, Song Nhi? – Mã Mã nghiêng người hỏi.

Song Tử ngập ngừng. Cô còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra ở đó. Nói cho Mã Mã biết thì mắc công con bạn nó tò mò nữa thì khổ. Song Nhi đành cười trừ:

– Ah không có gì, chắc mình nghe nhầm thôi. Tới nhà rồi đó Mã Mã ah. Về mau! Anh trai cậu mắng vốn tớ thì nguy mất. – Song Nhi nhanh trí lảng sang chuyện khác nhằm đưa cô bạn về nhà ngay vì giờ này đâu còn sớm sủa gì nữa.

– Uh, về nghen. Có gì mai gặp lại. Ah, chút nữa là quên. Mai cho tớ mượn tập Toán của cậu đấy nhá. – Mã Mã nháy mắt tinh nghịch rồi chạy tót vào trong nhà.

– Phù, cuối cùng Mã Mã cũng về được nhà an toàn. – Song Nhi thở ra 1 hơi.

Sự nghi ngờ của Song Tử nhanh chóng được quay lại về nơi tiếng động lạ đó phát ra. Đi từng bước về phía đó, Song Tử giật mình phát hiện ra.

– NÓ PHÁT RA NGAY TRONG CON HẺM VỀ NHÀ CỦA MÌNH!

Việc này càng làm Song Tử thêm thắc mắc. Giờ này đã trễ lắm rồi, còn ai đi ra ngoài làm gì nữa.

– Có khi nào là bọn hút chích không ta? – Song Tử thầm nhủ với mình.

– Vậy là mình lại phải ra tay dẹp loạn nữa rồi. Haizzzz!

Song Tử của chúng ta cứ nghĩ rất đơn giản là sẽ chỉ đánh nhau dẹp bọn hút chích đó đi nhưng… CÔ ĐÃ LẦM!!!!

Cái cô thấy, là 1 thứ kinh khủng hơn những bọn người như vậy, gấp nhiều lần hơn thế.

Song Tử vừa đi vừa nghĩ ngợi. Cô rút trong cặp ra 1 chiếc sáo kim loại mà cô đem theo trong tiết học sáng nay và để đầu sáo ra ngoài.

– Ít nhất mình cũng có vũ khí tự vệ khi gặp trường hợp nguy cấp – Song Tử nghĩ.

Vị trí của sáo để như vậy thì việc rút ra là vô cùng dễ dàng nhưng chuyện dùng tới nó thì chắc là không nhiều. Song Tử nhà ta có võ mọi người ah. Cô cứ bình thản đi từng bước về con hẻm nhà mình. Dừng lại ở đằng sau cây cột điện gần đó, cô dỏng tai lên nghe ngóng tình hình. Xung quanh đèn đường đã tắt gần hết và nãy giờ cô chỉ nhìn đường bằng thứ ánh sáng tờ mờ của ánh trăng và của cây đèn duy nhất – chỗ cô đang đứng. Tiếng gió thổi. Không khí tĩnh mịch và lạnh lẽo. 30s sau…

– AAAAAAAAAAAAAAA, ĐỪNGGGGGGGGGGG!

Song Tử bị tiếng kêu làm cho giật mình. Không lẽ lại là bọn giết người? Xông ra bây giờ là quá liều lĩnh. Nhưng, cô cũng không thể thấy chết mà không cứu.

– Phải xem xét tình hình trước – Cô tự trấn an mình.

Cô không thể nào tưởng tượng ra được, chính những sai lầm liên tiếp của mình đã đẩy cô vào 1 bi kịch.

Sai lầm thứ nhất: xuất phát từ khi cô nghiêng đầu vào nhìn cái cảnh tượng đó.

– Cái…gì đang diễn ra đây? – Song Tử hoảng loạn, đưa tay tự chặn họng mình lại ngay tức thời..

Một cảnh tượng tưởng chừng chỉ có trong phim kinh dị hiện ra. Rõ rệt.

Dưới ánh trăng, một người con trai với mái tóc vàng phất phơ trong gió lạnh đang cúi xuống cổ của người còn lại. Hắn ta đang làm gì? Vâng, HÚT MÁU!!! Và khi hắn đã đứng lên rồi thì trước mặt hắn là gì? Một cái xác với cái cổ ngoặc hẳn sang một bên và bê bết máu, mắt trợn trắng. Hắn ta đứng dậy, chùi mép và cũng không quên buông ra 1 câu nhận xét về bữa ăn của mình:

– Ngon. – Câu nói này lọt vào tai Song Tử rõ mồn một và không ngừng vang vọng lại trong đầu cô.

Điều cuối cùng còn tồn tại trong đầu cô chính là: ” Chạy thoát khỏi chỗ này, CÀNG NHANH CÀNG TỐT”

Cô quay người đi, sẵn sàng cho 1 cuộc chạy nước rút. Và… Sai lầm thứ hai: CÂY SÁO

Chắc hẳn sẽ có người thắc mắc là tại sao đây lại là sai lầm của Song Tử. Mọi người còn nhớ lúc nãy Song Tử đã lôi cây sáo ra ngoài, đúng chứ? Và khi cô quay người, cây sáo kim loại va chạm vào cây cột điện…

– Keng! – Âm thanh vang lên dứt khoát và nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng.

Và thế là 1 cuộc rượt đuổi bắt đầu…

– CHẠY, CHẠY, CHẠY ĐI SONG TỬ ! NẾU MÀY VẪN CÒN MUỐN SỐNG THÌ NHANH NỮA LÊN! – Một tiếng nói đang không ngừng gào thét bên trong Song Tử.

Cái âm thanh va chạm mà cô gây ra chắc chắn không thể vượt qua được đôi tai bén nhạy của hắn. CHẮC CHẮN THẾ! Và quả nhiên, tên vampire tóc vàng đang từ từ di chuyển về phía nơi Song Tử đã đứng và nhìn cô bỏ chạy bán sống bán chết, bên môi còn bỏ lại 1 nét cười:

– A, một con mồi sạch. Cứ chạy đi, hỡi con mồi bé nhỏ nhưng ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi được ta.

– Hộc, hộc – Song Tử vừa chạy vừa thở dốc nhưng tuyệt nhiên không dừng lại. Cô cứ chạy, chạy nhưng 10s sau đó…

Vụt Một thân ảnh nào đó vừa bay vụt qua mặt cô. Song Tử lại cắm cúi chạy tiếp. Vụt Nó lại bay qua mặt cô 1 lần nữa. Lần này, Song Tử dừng hẳn lại. Cô đã bị bao vây.

– chúng tôi đó ? Ra mặt đi! Đừng có dọa tôi! – Cô lên tiếng, giọng nói pha đầy sự bất an và hoảng loạn.

– Ngươi có ý mời thì ta ra vậy. – Thân ảnh đó cũng lên tiếng và dừng lại ngay trước mặt Song Tử. Trước mặt cô bây giờ là 1 anh chàng tóc vàng, đôi mắt xanh lục bảo.

– Hắn ta mang 1 vẻ đẹp rất lạ. Mình chưa thấy ai mang vẻ đẹp như vậy bao giờ. Phải cẩn thận đề phòng và tùy cơ ứng biến thôi – Cô tự nhủ.

– Ta không có nhiều thời gian. Về cùng ta. Ngay và luôn.

– Làm sao tôi về được với anh chứ. Tôi còn gia đình, bạn bè và…

– Ta hỏi: Về hay không?

– Nhưng mà…

– VỀ HAY KHÔNG? – Hắn bắt đầu gằn từng tiếng một với Song Tử.

– Không! – Song Tử lùi lại 1 bước, phòng thủ.

– Ta đã rất lịch sự khi hỏi tất cả các con mồi các ngươi có muốn về với ta hay không. Và các ngươi (tất nhiên) trả lời lại ta một câu ” Không” nhàm chán như vậy. Đường nào cũng chết mà. – Hắn bước về phía cô 2 bước.

Song Tử tiếp tục lùi lại. Cô biết, có chạy bây giờ cũng không thoát được. Phải đánh. Nhưng hắn ta là 1 vampire. Khó xử trăm bề cho Song Tử. Đột nhiên, cô thấy 1 thanh gỗ dài và thon nằm sát bên vệ đường. Bằng tốc độ nhanh nhất có thể, cô chộp lấy thanh gỗ chĩa về phía cái tên đang không ngừng tiến về phía mình:

– Đứng lại và để ta yên. Nếu không đừng trách. – Song Tử lên tiếng cảnh cáo.

– Haha, ngươi tính hù ta với cái món đồ chơi trẻ con này đấy ah – Hắn lại nhếch môi cười nham hiểm và nói với giọng khiêu khích: – Đến đây, thắng được ta thì ngươi sẽ tự do.

Dứt tiếng, Song Tử nhảy tới và ra đòn. Cây gỗ trong tay cô đóng vai trò là cây katana và nó đang không ngừng vung xuống người 1 vampire. Hắn đứng yên cho cô đánh, không phản kháng. 1′ sau…

– Hộc, hộc – Song Tử lại tiếp tục thở dốc. Rốt cuộc, thì hắn ta là ai? Sao lại không hề nao núng trước đòn tấn công quyết liệt của cô như vậy?

– Mệt rồi phải không? Ta hỏi lại lần nữa: VỀ HAY KHÔNG? – Hắn tiến lại, nâng mặt Song Tử lên.

– Không bao giờ! – Song Tử kiên quyết trả lời, đồng thời cũng gạt tay tên đó ra.

– Rượu mời không uống, nhỉ?

Vụt Hắn vòng ra sau Song Tử chỉ trong nháy mắt.

– Cứu… – Một cánh tay giơ ra, chặn lại âm thanh chỉ trong tức khắc – Không ai cứu được ngươi đâu.

Song Tử càng hoảng loạn và giẫy dụa nhằm thoát khỏi hắn nhưng không thể.

Kì lạ hơn, mi mắt cô đang sắp díu lại tới nơi.

– LÀ THUỐC MÊ SAO? – Cô chỉ còn cách gào thét trong tư tưởng Khung cảnh trước mắt cô mờ dần, phần vì thuốc, phần vì nước mắt choán ngợp cả ánh mắt.

Thế giới này Sao lại xa vời như vậy Không lẽ … Thế giới này Sắp phải đóng lại trước mắt em Nhưng như thế Cũng đồng nghĩa rằng Một thế giới khác sắp mở ra…

Chap 1 : Lạc Đến Thế Giới Khác / 2023

♥♥♥Cuộc đời anh chỉ có 2 màu đen và trắng . Và thêm một màu nắng đó là em ♥♥♥ ♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥ Một ngày mới bắt đầu Tảng sáng, trời còn se se lạnh. 6 người họ tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Bước ra ban công, hành lang , tập thể dục và hít thở không khí trong lành. Chà, không khí hôm nay trong lành đến cả tuyệt vời,  phía đằng đông ông mặt trời vẫn còn chưa tỉnh dậy vẫn đang say sưa ngủ trong chiếc chăn của màn mây ☁ ☁ ☁ . Đừng trên phía ban công của lầu ba có thể thấy từng ngôi nhà , có những ngôi nhà đã có người dậy sớm . Những sương mai sáng sớm khiến phong cảnh lúc này trở nên mờ mờ, ảo ảo. Ấy thế mà những chú chim nhỏ không biết đã dậy từ lúc nào, đậu trên cành cây kế nhà họ, hót líu rít trên cành như đang chào hỏi họ. Đến một lúc sau,  họ đi vào căn phòng của mình, chuẩn bị trang phục , đồ dùng cần thiết cho chuyến đi tham quan ở một ngọn núi. Tất cả bước ra khỏi nhà, gặp mặt nhau và lên xe để bắt đầu chuyến đi. Khi trải qua nhiều giờ thì giờ đây họ đã tới. Ôi! Phong cảnh thật là huyền ảo, nhìn từ xa nó đẹp làm sao,  họ được cho phép tham quan tự do,  cả nhóm 6 người rủ nhau đến cạnh vách núi có phong cảnh đẹp nhất để chụp hình. Khi chụp đến bức cuối cùng khi không may xảy ra một tai nạn không ai muốn đó là vách núi bị nứt, phần nứt là phía của họ đứng. Tất cả rơi một lượt xuống, khi đang rơi thì phía dưới xuất hiện vòng xoáy màu xanh tím trong thật ma mị, họ rơi thẳng xuống cái vòng xoáy đó và vòng xoáy đó biến mất cùng theo sự tồn tại của 6 người họ cũng biến mất vĩnh viễn ở nơi này. ΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔΔ * Rầm * Một cú rơi không thề nhẹ nhàng tí nào, tất cả đau nhứt cả người. – Chuyện gì thế này?.  Một cô gái có một mái tóc đỏ rực lên tiếng, không ai khác chính là cô nàng Bạch Dương của chúng ta , cô đang mặc một bộ đầm rất là sang trọng mặc dù đã bị bẩn nhưng ko hề mất đi sự sang trọng của nó . – Ayyyy da,  đau quá. Cô gái có một mái tóc nâu trong rất là trưởng thành, cô đang mặc một bộ áo + váy với một chiếc áo khoác màu trắng dài hơn đầu gối của cô , cô là Kim Ngưu. – Chúng ta đã rơi vào lóc xoáy hồi nãy đúng không?.  Cô gái từ từ đứng lên nói, mái tóc đen huyền ngang vai đã bị rối một phần, cô đang mặc một áo +quần, và phối cùng với một áo khoác màu đen . Gu ăn mặc này thì chỉ có Song Ngư mà thoi. – Vậy có nghĩa chúng ta đang ở nơi khác. Và cô gái thứ 4 ngồi dậy, mái tóc ngắn ngang vai và cô chính là Bảo Bình, cô mặc một bộ đồ rất là đẹp. – Chúng ta đang ở một thế giới có nguồn pháp thuật rất cao.  Cô gái ngồi dậy và nói, mái tóc tím được thắt lại rất gọn gàng, một bộ đầm ngang đầu gối, cô nàng Thiên Bình của chúng ta đây . – Sao cậu biết. Cô gái thắc mắc đứng lên, mái tóc xanh dương được cột gọn gàng , cô đang có một phong cách rất đơn giản. Cự Giải đơn giản – Vì chúng ta có thể nhớ lại những ký ước quá khứ của chúng ta ở đây. Thiên Bình nói – Sao cậu biết thế. Kim Ngưu hỏi – Vì cậu ấy vừa mới thử nhớ lại.  Bạch Dương đừng lên và nói – Dương nói đúng đấy cứ thử mà nhớ lại,  và tìm ra chúng ta là ai khi ở thế giới này. Thiên Bình nói to rõ Tất cả tập trung nhớ lại mọi chuyện. – Tui không tin được là tui là phù thuỷ đấy. Cự Giải ngạc nhiên – Pháp sư, nghe nghe thích sao ấy . Bảo Bình thích thú – Xin chào, tôi là một phù thuỷ hiền lành. Song Ngư vui vẻ nói – Phù thuỷ thực thụ luôn mới ghê chứ. Kim Ngưu – Đại công chúa ! Nghe lớn tuổi quá. Bạch Dương nói – Chúng ta có nên về cung điện của mình không ? . Bảo Bình xoa xoa bụng nói – Nên đó , tự  về nha mọi người. Bình nói – Okay 👌👌 👌 Tất cả tự về đến cung điện tuyệt đẹp của mình, vừa mới về đến nhà là sẽ có nhóm người hầu chạy ra ngoài và đỡ mình vào trong, thay trang phục, ăn uống. Đức vua và hoàng hậu của 6 người họ muốn họ phải đi học tại ngôi trường có tiếng tâm nhất ở đây . Nghe nói 6 vị hoàng tử kia cũng sẽ vào học, cho nên các công chúa bất chấp mọi việc để có thể vào được trường này. Và 6 người họ dùng suy nghĩ để nói chuyện ~ Này ! Các cậu có bị bắt đi học không~ . Dương ~ Có đấy ~bọn họ cùng đồng thanh ~ okay~ Họ kết thúc cuộc trò chuyện đi lên phòng, tắm rửa đọc sách thư giãn và đi ngủ. ♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

Đọc Thế Giới Thật: Chap 2 / 2023

Nhân mã: “Thân thủ như rác.” Bảo bình: “Không biết lái xe.” Song ngư: “Quá tin tưởng tra nam.” …. “Vậy nếu các cậu là nữ phụ, các cậu sẽ làm gì?” Kim Ngưu: “Nếu tôi là Sở Vi tôi sẽ đập chết cái thằng nam chính.” Xử nữ: “Nếu tôi là Lam Tú thì tôi sẽ khiến cho gia đình nam nữ chính tan nhà nát cửa.” Cự giải: “Nếu tôi là Bách Hoạ tôi sẽ làm ảnh hậu trẻ tuổi tài năng nhất để khiến cho mọi người bôi đen nữ chính.” Nhân mã: “Nếu tôi Là Thiên Bảo thì tôi sẽ giết chết những kẻ dám cản đường tôi.” Bảo Bình: “Nếu tôi là Tinh Đoá tôi sẽ lấy xe tông chết nam nữ chính.” Song ngư: “Nếu tôi là Vi Vi tôi sẽ đánh chết cái tên tra nam và đạp chết con tiểu tam.” …. Sau vài câu hỏi, thì cả lớp chỉ biết cạn lời.. – Tối đến. 6 sao chạy xe trên đường, con đường vắng vẻ không một bóng người, nhưng vẫn không khiến sáu đứa trong xe chán nản. “Haizz…. Tôi tưởng cả đám sẽ nói chuyện tâm sự với nhau, ai ngờ lại đi hỏi bọn mình về cuốn tiểu thuyết vớ vẩn đó.” Bảo bình nói. Cự giải day mi tâm: “Hỏi tào lao không, khiến cho bọn mình về khuya…. Cha tớ sẽ phạt tớ mất.” “Ha ha, chú ấy chỉ nhốt cậu ngoài cửa thôi.” Song ngư nói. “giờ này hình như là 12 giờ đêm rồi, không biết đi trên đường có gặp ma hay không.” Đột nhiên kim ngưu nói. Xử nữ lái xe, giật khoé môi: “Ma cái đầu cậu, trên đời này làm gì có ma?” “Sao cậu biết không có?” Kim ngưu bĩu môi. “Vậy cậu gặp qua chưa?” Bảo bình nhướng mày hỏi. Kim ngưu: “Chưa.” “Vậy thì là không có ma.” Bảo bình nói. Song ngư nhìn cuốn tiểu thuyết: “Không biết tác giả của cuốn tiểu thuyết là ai nhỉ? Nếu có thể tớ muốn gặp người đó quá~” “Gặp làm gì?” Cự giải cười hỏi. “Để bổ sung thêm cốt truyện.” Song ngư. “Tớ thấy tiểu thuyết này cũng hay nhưng đọc xong tớ thấy chán.” Cự giải nhàn nhạt nói: “Nhân vật tính cách thì không tả ra sao, nhân vật phụ thì tả quá ít mà nhân vật chính quá nhiều.” “Có lẽ tác giả nên–“ “Két–“ Đột nhiên chiếc xe phanh không báo trước, năm sao khác đụng vào cửa xe. Bánh xe ma sát trên lề đường, Xử nữ nhấn phanh gấp. Cho tôi khi dừng lại thì Kim ngưu và Song ngư xoa xoa cái trán, còn Bảo bình chỉ đụng vào ghế nên không sao, Cự giải thì đầu đập vào cửa xe nên trán chỉ bị xước nhẹ. “Xử nữ cậu đột nhiên phanh lại làm gì?” Bảo bình nhíu mày. Cự giải cũng nhíu mày sờ vết thương: “Xử nữ mọi người không sao chứ?” “Không sao…” “Cự giải cậu chảy máu kìa…” Song ngư lo lắng nói. Cự giải lắc đầu: “Không sao.” “Xin lỗi… Tớ phanh gấp là… Vì bà lão ấy.” Xử nữ chỉ chỉ nói, giọng hơi run lên. Kim ngưu ngẩng đầu nhìn phía trước, “hình như là một bà lão.” Cự giải bước ra khỏi xe, chống tay đứng dậy, đi tới chỗ bà lão: “Bà ơi, giờ này đã 12 giờ khuya rồi, bà làm gì ở đây vậy?” “Khụ khụ…. Cô bé, có thể cho ta đi nhờ xe một đoạn được không?” Bà lão tóc trắng mỉm cười lương thiện, nhưng giọng nói lại âm u lạnh lẽo. Cự giải nghĩ nghĩ nhìn năm người trong xe, rồi trả lời: “Dạ được, bà đi theo con.” Nói xong, Cự giải dẫn bà lão lên xe.

Song ngư nhích lại gần kim ngưu nhường chỗ cho Bà lão. Song ngư cười ngọt ngào: “Con chào bà.” “Chào con.” Bà lão khẽ cười híp mắt. Xong xuôi, cả đám lại chạy xe. Kim ngưu và Bảo bình đột nhiên cảm giác ớn lạnh, hai người nhìn nhau. “Này… Xử nữ cậu có thể giảm máy lạnh được không?” “Hả? Tôi có bật máy lạnh đâu?” Xử nữ nhíu mày nói. Kim ngưu và Bảo bình nhìn nhau, nuốt nước bọt nói: “Chắc là trời lạnh quá thôi… Ha ha.” Song ngư ngồi bên cạnh lật tiểu thuyết xem. Bà lão bên cạnh nhìn, sau đó nhẹ nhàng nói: “Các con cũng đọc cuốn tiểu thuyết này sao?” “À dạ vâng.” Song ngư gật đầu. “Các con thích ai nhất?” Bà lão cười hỏi. Kim ngưu nói: “Con thích nhân vật Sở Vi mặc dù cô ấy rất ngu ngốc nhưng tính tình lại tốt.” Xử nữ chống cằm: “Con thích nhân vật Lam Tú mặc dù cô ấy yêu mù quáng nhưng có thể mở công ty lớn chỉ mới trẻ như vậy. “ Cự giải nhắm mắt cười nói: “Con thích nhân vật Bách Hoạ mặc dù cô ấy không giỏi về diễn xuất nhưng lại biết nhường Thanh mai trúc mã của mình cho người khác.” Nhân mã mơ màng ngáp một cái: “Con thì thích nhân vật Thiên Bảo mặc dù cái chết cô ấy logic, nhưng những điều khác coi như không tệ.” Bảo bình: “Con thích nhân vật Tinh Đoá mặc dù cô ấy không biết lái xe nhưng lại rất thông minh khi tông chết nam phụ.” Song Ngư: “Con thích nhân vật Vi Vi mặc dù cô ấy tin lộn tra nam nhưng cô ấy rất giàu tình cảm.” Bà lão khẽ cười, “Đúng vậy 6 người bọn họ đều có khuyết điểm nhưng những thứ khác đều hoàn hảo.” “….. Nếu như các con có thể làm nhân vật trong cuốn tiểu thuyết, các con có muốn không?” Giọng nói lạnh lẽo vang lên. Trong xe ngày càng lạnh lẽo, Xử nữ trầm mặc. “Ha ha ha, không có chuyện đó đâu.” Bảo bình là người cười lên. Kim ngưu cũng cười theo: “Nếu xuyên vào cuốn tiểu thuyết này chắc chắn con sẽ thay đổi cốt truyện và vận mệnh của mình.” Song ngư gãi đầu: “Bà à nếu có xuyên con cũng sẽ xuyên vào tiểu thuyết khác.” Cự giải nhướng mày, nụ cười thoáng qua: “Xuyên vào tiểu thuyết Marry Sue gặp những nữ chính bạch liên hoa, nam chính bá đạo…. Ha ha con không xuyên.” Xử nữ cười nhẹ: “Xuyên vào ai cũng được chỉ cần đừng là ‘Lam Tú'” “Ha ha ha…. Các con rất thú vị.” Bà lão cười to. “Ta rất mong chờ phản ứng của các con khi xuyên vào tiểu thuyết ấy.” Nói xong, đột nhiên bà lão biến mất. Song ngư: “……” “Tớ…. Tớ… Tớ….” Kim ngưu lắp bắp nói. Xử nữ và Cự giải quay ra sau, trợn mắt: “Bà lão lúc nãy đâu rồi?!” “Bà ta là ma sao…” nhân mã ôm Bảo bình. Bảo bình mặt trắng bệch không dám nhìn chỗ khác. “Xử nữ!” Song ngư la lên, xử nữ giật mình xoay đầu nhìn phía trước, phía trước là vực sâu, Xử nữ nhấn phanh. “Phanh… Phanh bị hư rồi!?” Xử nữ hốt hoảng nói. Cự giải mở cửa xe nhưng mở hoài không được: “Cửa xe mở không được!?” “Phải, phải làm sao đây?!!” Kim ngưu và Song ngư la lên. Bảo bình đá cửa xe: “Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh!” “Bốp–“ “Trời má kính chống đạn!” Nhân mã đập cửa kính hoài không được. Xử nữ nhấn phanh: “Tất nhiên là kính chống đạn rồi!!” Cự giải nhìn vực sâu ngày càng gần. Khi chiếc xe chạy thẳng xuống vực sâu. Ngay lập tức Cự giải tháo dây an toàn, kéo Xử nữ vào trong lòng. Bảo bình và Nhân mã cài dây an toàn cho hai người kia. 3… 2…. 1….

Đọc Chương 2: Thế Giới Mới! / 2023

*Tiếp tục câu truyện:Bạch dương đang nghĩ, ai là người giết mụ Dì ghẻ? Bỗng thoáng qua 1 cái bóng đen xô ngã Bạch dương, Bạch dương nghĩ chắc chắn là người mặc áo đen đấy.Đã giết mụ Dì ghẻ rồi! – Mình phải đi theo mới đượcThế là Bạch dương đi theo sau người mặc áo đen tới 1 cái miếu bỏ hoang, bỗng người mặc áo đen biến mất! Tới gần miếu bỗng nhiên, cái miếuphát sáng. Bạch dương tới gần liền bỗng 1 người nào đó kéo bạch dương vào và biến mất. Bạch dương bây giờ vẫn đang mơ màng về người mẹ đã khuất của cô:Có vẻ như người mẹ đã nói gì trước khi mất nhưng cô không thể nhớ ra, và sau đó bóng dáng giọng nói của người mở dần. Bạch dương khóc nức nở và chợt tỉnh dậy. Bạch dương bây giờ đang nằm trong vòng bàn tay của người đàn ông lạ.Bạch dương bây giờ đang cố dẫy giụa,thoát ra. Vì bạch dương đang cảm thấy rất ngạt thở khi người đàn ônglạ này ôm chặt mình.Bạch dương: Bỏ tôi ra! Anh chàng ôm bạch dương chợt tỉnh dậy, em tỉnh dậy rồi à? Bạch dương: anh là ai?– Không nhớ sao, anh là Thiên Yết.Bạch dương: Thiên Yết, a không nhớThiên Yết: người đã ban cho em 1 điều ước đó. Không sao cả em sẽ nhớ lại ngày thôi. *Thiên Yết:

– Thiên Yết mỉm cười ma mị…Đứng lên đi với anh,”Thiên Yết cười”Từ nay em sẽ là vợ của anh!Bạch dương: hả, vợ của anh! – Thiên Yết: ko nhớ lời hứa hồi bé em hứa với anh sao.Bạch dương: à…ừm thì… Đó chỉ hứa cho vui thôi mà– Thiên Yết: em đáng yêu thật đó ha ha ha! *Cả 2 người cứ thế nói truyện rất vui, Nhưng mà Bạch dương đã đi lạc từ bao giờ. Trong lâu đài sang trọng của Thiên Yết từ bao giờ!Thế là Bạch dương của chúng ta đi lạc vào 1 khu vườn hoa hồng của Xử Nữ:*Xử Nữ:

Ánh mắt của cậu hiền dịu, khiến bao cô gái hầu ngắm hoài ko chán.Còn về phần bạch dương, vì từ bé tới lớn cô chưa bao giờ nhìn thấy cánh đồng hoa hồng, nên cô chạy tung tăngvui đùa như 1 đứa trẻ. Khiến Xử nữ để ý ngắm nhìn Bạch dương, vẽ đẹp ko phấn son đôi mắt sáng như vầng trăng. Nụ cười ấm áp dễ chịu của cô.– Thiên Yết đi tới nói với Xử nữ:Nhìn gì vợ tôi đó, đẹp không hả? Xử nữ đỏ mặt bảo: tôi…tôi có nhìn đâu, nhưng đẹp thì có làm sao. – Thiên Yết: đỏ mặt rồi hả?Xử nữ: làm gì có! (cậu che mặt vì ngại ý mà:)).*Nhưng mọi truyện ko diễn ra tốt đẹp như vậy, bỗng 1 tiếng xét đánh xuống cánh đồng hoa tươi đẹp của chúng ta. Cách đồng bỗng cháy rực lửa!Một người lạ bỗng xuất hiện nói:– Đẹp thật, nhưng đáng lẽ vẻ đẹp đấy không nên có ở đây!Bạch dương ngước lên nhìn xem là ai. – Xin chào, và tạm biệt lần cuối nha! tôi là Kim ngưu. *Kim ngưu:

Thế rồi Kim ngưu dùng sét đánh thiêu dụi cả cánh đồng hoa hồng, khiến giường như quá khứ đó lại quay lại.Cô bây giờ cảm thấy rất đau đớn,khi nhìn những thứ xung quanh mình bị thiêu dụi.Kim ngưu rất bất ngờ trước cảm xúc của Bạch dương lại như vậy, nên liền lại gần xem sao. Nhưng khi lại gần, cậu thấy nước mắt của cô hóa máu và cô thốt nên 1 lời:– TRÁNH- XA- TÔI- RA! Mọi thứ gần như bị hủy diệt trước sức mạnh của cô, ngay lúc đó Thiên Yết liền lao tới ôm Bạch dương thì thầm nói:– Không sao rồi ổn rồi, mọi truyện sẽ qua thôi…

Bạn đang xem bài viết Đọc Chap 1: Chào Mừng Đến Thế Giới Vampire, Thế Giới Của Máu Và Chết Chóc. / 2023 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!