Xem Nhiều 1/2023 #️ Đọc Chương 141: Tờ Báo # Top 5 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Đọc Chương 141: Tờ Báo # Top 5 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 141: Tờ Báo mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Kim Ngưu xấu hổ, trừ gượng cười, cũng không có biểu cảm nào khác, mà nhiệt độ trên mặt càng cao hơn so với vừa rồi. Đợi Lâm Tiểu Phân hiểu ý, cũng nghiêm túc nhìn Kim Ngưu nói: “đúng, mẹ Tần nói đúng, giờ con đã mang thai rồi, hơn nữa còn là thai đôi, nhất thiết phải cẩn thận. Buổi tối con nói chuyện với a Yết một chút, để nó nhịn mấy tháng nữa, dẫu sao thì đứa bé quan trọng hơn nha.” Tần Vân hùa theo: “đúng đúng, không được, tôi phải tự mình gọi điện thoại nói chuyện với thằng bé a Yết kia mới được.” Vừa nói, vừa lấy di động trong túi ra, muốn gọi cho Tô Thiên Yết. Đúng lúc lúc này thím Trương mua thức ăn quay về, xách làn vào hỏi Kim Ngưu: “phu nhân, sáng nay tiên sinh nói cô bị chuột rút, hôm nay cô muốn ăn chân giò hầm đậu đen hay là cứ hầm không thôi?” Nghe vậy, hai người mẹ ở đây căng thẳng ngoảnh lại nhìn Kim Ngưu, rất ăn ý đồng thanh hỏi: “Kim Ngưu con bị chuột rút sao?” Kim Ngưu cười khan gật đầu, thấy thế, Tần Vân nhanh nhẹn đứng dậy, đi đến chỗ thím Trương, vừa nói: “chân giò này hầm cho nhiều đậu đen đi, ngoài ra không cần cho thuốc nào hết, hạt đậu có thể bổ xung protein, rất tốt.” Vừa nói, nhận lấy cái làn từ tay thím Trương, vừa tiếp tục nói: “để tôi đi hầm đi, cái chuột rút này là do thiếu canxi, ăn nhiều chất xương một chút, còn tốt hơn mấy cái đồ bổ kia nhiều.” Nhìn thấy Lâm Tiểu Phân cũng đứng dậy đi vào bếp giúp đỡ, cuối cùng Kim Ngưu thở phào, nếu không thì lại bị hỏi nữa, cô thật không còn mặt mũi nào nữa. Nhìn ảnh Tô Thiên Yết trên báo, Kim Ngưu hẹp hòi đưa tay đánh đánh anh, nhỏ giọng nói thầm: “cũng tại anh.” Buổi tối lúc Tô Thiên Yết về, Kim Ngưu còn chưa ngủ, ngồi dựa vào đầu giường, tay cầm tờ báo, nhìn Tô Thiên Yết, vẻ mặt khởi binh vấn tội. Tô Thiên Yết thờ ơ hỏi: “sao vậy?” Vừa nói vừa cởi áo khoác trên người mình, lấy đồ tắm rửa từ trong tủ quần áo ra, cũng không để ý câu trả lời của Kim Ngưu, mệt mỏi tiến vào nhà tắm. Khi đi ra Kim Ngưu vẫn ngồi trong tư thế vừa rồi, lúc này Tô Thiên Yết mới chú ý tới sắc mặt cô không bình thường, nhưng mà khi liếc thấy tờ báo trong tay cô, dường như đã hiểu rõ rồi. Cười cười lên từ bên kia giường, đưa tay muốn ôm cô vào lòng, lại bị người nào đó đang khó chịu dùng một tay đẩy ra. Tô Thiên Yết cũng chưa bỏ cuộc, một lần nữa duỗi tay ra, rồi lại bị người nào đó đánh trả về. Lại một lần nữa, khăng khăng phải ôm cô vào phòng, thấy lần này người nào đó liếc anh một cái, không đẩy anh ra nữa, để mặc anh ôm mình, sau đó tức giận quay đầu dùng tay đánh ngực anh, giọng nói buồn bực: “đều tại anh đều tại anh, hôm nay có bao nhiều người gọi điện đến hỏi em, sau này em không gặp được người rồi, ngày nào cũng trốn trong nhà mất thôi, nếu không đi ra ngoài còn không bị người ta cười chết.” Mặc dù tay làm động tác đánh, nhưng mà sức rất yếu, căn bản là như gãi ngứa. “Vậy thì đừng ra đi, anh chỉ mong sao giấu em trong nhà cả đời.” Tô Thiên Yết vui vẻ nói. Kim Ngưu tức giận đẩy anh ra, cầm tờ báo lên chỉ chỉ: “mệt hình tượng lãnh đạo của anh, anh không sợ làm hại hình tượng vừa lớn lao vừa quyền thế của anh a!” Tô Thiên Yết nhìn cũng không nhìn, đắc ý nói: “không ảnh hưởng, báo nói, nhìn anh như vậy mới sinh động, rất đời thường, rất chân thật, đây đều là lời khen anh.” “Xí, nhìn anh có vẻ còn rất hả hê nha.” Kim Ngưu có chút khinh thường nói. “Vốn chính là vậy.” Vẻ mặt Tô Thiên Yết rất nghiêm túc và quả quyết. “Phốc!” Kim Ngưu bị vẻ nghiêm túc của anh chọc cười, luôn không thể nào giận anh được cái gì, thật kỳ diệu, mỗi một giây phút ở cùng với anh luôn cảm nhận được hạnh phúc của mình. Tô Thiên Yết cũng cười, lại ôm cô nằm lên trên giường, không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm cô nhưng thế, hít mùi hương sau khi tắm rửa của cô, không cần nói gì nhiều, rất an tâm, rất dễ chịu. Kim Ngưu tựa vào ngực anh, trên tay còn cầm tờ báo đã xem, bình tĩnh nhìn tấm ảnh trên đó, nhẹ nhàng vuốt ve, thật sự càng nhìn càng thấy bức ảnh này đẹp, khẽ lẩm bẩm: “Thiên Yết, lúc nào chúng ta đi chụp mấy tấm ảnh đi.” Dường như bọn họ không có tấm ảnh chụp chung nào, không thể chờ đến lúc đứa con ra đời rồi chỉ vào tờ báo nói đây là bức ảnh chụp chung duy nhất của cha mẹ đó đi! Tô Thiên Yết hôn nhẹ gật đầu, dịu dàng đáp lại bên tai cô: “được.”

Đọc Chương 25: Báo Động Đỏ

-Alo Cảnh sát Trưởng xin nghe ! – Bảo Thủ đang vò đầu bứt tai thì bất chợt chuông điện thoại reo lên, cô mới chợt nhớ ra mình còn mang theo điện thoại di động, vui mừng khôn xiếc bắt máy ngay nhưng vẫn giả bộ cao cao tại thượng. -Sếp ! Sếp đang ở đâu vậy ạ ? Có chuyện này không được tốt lắm… – Cô nhân viên ban nãy có phần lúng túng. -Tôi…cũng không biết nữa…tôi bị lạc đường rồi… -Hả ?! …Ơ ơ… Sếp à giờ không phải lúc đùa đâu ! -Cô kia, cô có thấy tôi đùa bao giờ chưa hả ?!! Việc tôi cứ để tôi lo, mau nói xem chuyện không tốt cô bảo là sao ? – Bảo Thủ càng lo lắng càng thêm nóng nảy, quát tháo qua chiếc điện thoại cơ hồ muốn đâm thủng màng nhĩ cô nhân viên tội nghiệp. Bảo Thủ vừa nói chuyện vừa rẽ vào phía khu rừng, cô từng nghe khu du lịch phía Tây phải băng qua một khu rừng mới đến nơi được. Thật kì lạ, tại sao lại không đi Vũng Tàu đại cho rồi, mắc gì lại đi vào cái nơi khỉ ho cò gáy này chứ, bực mình. -Chuyện…chuyện là bên giám sát du lịch đã hoàn toàn mất liên lạc với tài xế chịu trách nhiệm lái chiếc xe bus chở lớp Bảo Bình rồi ! – Cô nhân viên trình bày – Chúng em cũng đang nói chuyện với đại diện bên họ nhưng có lẽ trong ngày hôm nay sẽ khó bắt được vị trí GPS của xe tiểu thư ạ… -Kh…không thể nào như vậy được… Bảo Bình của chị…Không…. !!! – Bảo Thủ có chút thở không thông, hai mắt trợn tròn không thể ngờ đến….tay run rẩy đến độ làm rơi cả điện thoại vào vũng nước…. -Sếp ! Sếp !! Alo alo…………… sếp… Không nhận được tín hiệu trả lời, không chỉ cô nhân viên mà cả những người xung quanh đều tỏ ra lo lắng. Cô nhân viên – Hana – lập tức đổi sang chế độ nghiêm túc, đối diện với cấp dưới và đại diện cho thuê xe bus du lịch, nói : -Với tư cách là trợ lí Cảnh sát trưởng, tôi ra lệnh cho các anh nội trong ngày mai phải tìm cho bằng được tọa độ thất lạc của chiếc xe !! Còn tôi sẽ đi tìm sếp và đến khu phía Tây trước !! -Đã rõ !!

-Nhưng cuối cùng có ai đến cứu chúng ta đâu ?! Còi của cậu bị hư rồi đó ? – Kim Ngưu nghi hoặc hỏi. -Ừ lạ thật… Chắc nó hư rồi… Cả đám thở dài, rốt cục chiếc cọc cuối cùng cũng chìm mất rồi. Tôi có chút vừa lo lắng vừa sợ hãi, nhớ đến đòn tấn công bằng con dao rựa hôm qua của Song Ngư, tôi lại run lẩy bẩy, nếu như lúc ấy Xử Nữ mà không đỡ cho tôi chắc giờ tôi – người còn sống đúng nghĩa – đã ngồi trong đám Thiên Yết rồi. Tôi thề là tôi chẳng thích việc cuộc đời tôi sẽ kết thúc với một cái lỗ to chành bành ngay bụng và những giây phút cuối đời là nằm thở dốc trên vũng máu của chính mình đâu. -Từ đây lên vực cao lắm, không lẽ giờ chúng ta lại tụ khí nâng…- Sư Tử đưa ra một sáng kiến, ánh mắt có vẻ ngập ngừng lướt qua một lượt chúng tôi. -Chị đùa à ?! Nếu dùng cách đó thì chúng ta sẽ… – Thiên Bình thảnh thốt.

-Nhưng đó là cách duy nhất mà chúng ta có thể làm được !! Nếu không thì em thử suy nghĩ đi xem còn cách nào không ? Sư Tử nói “tụ khí” gì đó, tôi không hiểu lắm nhưng hình như hơi nguy hiểm thì phải, Thiên Bình cứ liên tục phản đối còn mọi người thì lại chẳng nói gì, cứ như vậy mỗi người mang một biểu cảm khác nhau. Sau cùng Thiên Yết cũng chậm rãi lên tiếng : -Không, Thiên Bình nói đúng. Chúng ta sẽ không thể về trời nếu tụ hết khí để nâng Giải và Nữ lên vực. Mọi người chịu khó suy nghĩ thêm một chút nữa đi… -Các cậu à, đừng quá vội vàng, chúng ta được ở bên nhau thế này là đã hạnh phúc cho tớ lắm rồi ! – Xử Nữ cười ha hả, rõ ràng mặt sầu đến tím ngắt nhưng vẫn cố gắng động viên cả lớp. Cậu ấy mạnh mẽ đến kinh ngạc. Tôi nắm chặt đôi tay lại, nhìn mọi người tiếp tục trầm ngâm suy nghĩ. Khác với tôi cứ ngồi im lặng, Xử Nữ dù mang trên cơ thể bao nhiêu là vết thương từ nhẹ đến nghiêm trọng, vậy mà vẫn còn lo chuyện bao đồng đến cả quên thân mình. Còn tôi, trật chân có một tí là đã thấy đau đớn, huống chi là cậu ấy. Tôi từ bé đã là một đứa trẻ nhút nhát, gia đình thì coi tôi là kẻ yếu đuối, bạn bè cấp hai thì chẳng mấy ai thân, tôi cứ thế sống lặng lẽ suốt 17 năm trời. Nhưng giờ đây tôi không muốn trở thành gánh nặng cho mọi người, tôi phải nghĩ cách ! A đúng rồi ! -Chúng ta thử làm “thang người” đi !-Cái gì ? – mọi người đều ngẩng đầu nhìn tôi. -Ý tưởng này khá điên rồ đấy, nhưng tớ sẽ giải thích thử cho các cậu. Hiện giờ chúng ta đang ở dưới chân vách núi cao hơn 10m, không hề có bất cứ một cái thanh nào có thể bắc lên cao đến mức đó, chỉ có một cái thang duy nhất chính là từ mọi người dùng chính thân mình làm mà ra. Giải thích đơn giản là, từng người sẽ đứng lên vai nhau, cứ như vậy cho đến người thứ 11 đứng trên vai người thứ 10, với chiều cao mỗi người là hơn mét rưỡi, tổng lại 11 người đứng trên vai nhau là sẽ hơn 11m, vượt cả vách núi. Điều này hoàn toàn khả thi ! -Nhưng ở đây lại thiếu dây thừng… – tôi nhìn xung quanh. Dây thừng là thứ quyết định, nếu thiếu nó thì chỉ có một người duy nhất là lên được. Sau khi leo lên, người đầu tiên sẽ cột dây vào một thân cây to thả xuống thì những người còn lại sẽ lên được. -Dây thừng đây. – Xử Nữ bước đến, đặt sợi dây vào tay tôi. – là cái thứ đã trói tụi mình ở căn nhà gỗ của Ngư Nhi đấy, ai ngờ đem theo giờ lại hữu dụng đến vậy ! – cậu ấy mỉm cười. -Ổn không vậy Cự Giải ? – Mã ngập ngừng hỏi. -Cứ tin ở Giải đi nhóc ! – Xử Nữ xoa đầu Nhân Mã, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng dành cho tôi, trái tim ngu ngốc của tôi lại tiếp tục rung động rồi…nó cứ đập thình thịch dù cho tôi có kìm nén cỡ nào, tôi – khi yêu như một cái đồng hồ cát, với đầu óc trống rỗng và trái tim được lấp đầy…. . . . . Sau một hồi vất vả, cuối cùng tất cả cũng leo được lên vách núi cao sừng sững. Ai ai cũng hết lời khen ngợi rằng tôi thông minh, rằng có tôi thật tốt, rằng tôi như này tôi như nọ. Phải. Đó là những gì tôi muốn nghe, những lời khen ngợi mà tôi khát khao từ bé, rằng cuối cùng tôi cũng trở nên hữu dụng với mọi người. Cảm giác như mình đã trưởng thành hơn, nghe ngu ngốc nhỉ, nhưng đó là cảm giác của người thường hay bị bỏ quên như tôi.

-Ai da… ! -Sao vậy Cự Giải ? -À không… không có gì… Á ! Mắt cá chân của tôi nhức kinh khủng, có lẽ nó đã bắt đầu tụ máu và nhiễm trùng nặng rồi, tôi biết nhưng cũng chẳng dám vạch ra xem, mọi người mà biết thì sẽ lo lắng cho mình mất. Thế nhưng Ma Kết lại cúi xuống, xắn quần tôi lên và liếc nhìn tôi trách cứ, nhưng cô chỉ thì thầm chuyện này với mỗi Xử Nữ. Thôi xong, Xử Nữ sẽ lại sốt vó lên vì tôi nữa mất : -Cự Giải cậu là đồ ngốc, ở đây nghỉ ngơi với mọi người đi, tớ đi đây một chút lại về. -Tôi sẽ theo cậu. -Hai cậu đi đâu đấy ?! – tôi nhổm dậy, nhưng vì đau nhức nên lại thụp xuống. Hai người họ chẳng thèm trả lời tôi, cứ thế mà len lỏi vào nơi tán lá âm u rủ xuống kia rồi mất dạng.

-Đói quá đi mất…ai ui~~ cái điện thoại này dỏm có khác, dính tí nước tắt mợ nó màn hình luôn rồi ! Bảo Thủ hôm qua còn hăng hái chạy lòng vòng trong rừng tìm lối dẫn đến khu du lịch phía Tây, không biết thế quái nào đã lạc lối nay còn lạc thậm tệ hơn, cứ thế đi lang thang đến trời sập tối lúc nào không hay, đành tìm chỗ nghỉ ngơi qua đêm. Sáng hôm sau bụng đánh một trận râm ran, thì mới sực nhớ đã một ngày cô không có gì bỏ bụng, vừa đói vừa khát, điện thoại thì củ chuối vê lờ, trong lúc đang hoa mắt dần đều thì bắt gặp một dòng suối. -Trời ơi nước ! Đậu mớ là nước ! Sống rồiiiiiii !! -Ặc * Phụttt* Sao tanh quá vậy ??? Cô mừng như điên, úp mặt xuống vừa húp được vài ngụm nước thì lại phụt ra hết, mắt trợn tròn nhìn dòng nước có lẫn một màu đỏ nhàn nhạt, màu này, mùi này, đích thị là máu !! Nhưng là máu của ai ? Bỗng dưng cô chợt nghĩ đến người em gái của mình, vội vàng chạy thẳng đến thượng nguồn con suối nhưng đi mãi, đi mãi vẫn chưa tới. Chẳng biết con suối này dài tới mức nào, nhưng cây cối ở đây quá mức rập rạp, nó che chắn tầm nhìn và rất khó đi lại khiến cô phải loay hoay mất khá nhiều thời gian. Chưa kể đói khát làm cô kiệt sức đi rất nhiều, cái mạng chính mình giờ đây còn khó giữ, nói chi là lo cho mạng người ta. -Hình như có mùi khét máy quanh đây… – chức đội trưởng đội thanh tra không tự dưng mà có, nhờ khả năng nhạy bén với mùi lạ và tài bắn súng bách phát bách trúng mà cô được thăng cấp chỉ trong hai tháng làm việc. Trừ ban nãy còn chưa tỉnh nên không nhận ra mùi máu trong nước. Sau cùng lần theo mùi kì lạ, một chiếc xe bus du lịch bị hư hại nặng nằm nghiêng ngửa hiện ra trước mắt Bảo Thủ, và thứ kinh hoàng nổi bật nhất là cái xác bắt đầu thối rữa của Bảo Bình.

-Không biết…Xử Nữ còn sống không nhỉ ? Song Ngư giờ đây không còn ý thức của một con người nữa, tâm lẫn thân đều như thành quỷ, tuy bị phỏng khá nặng do vụ nổ hôm trước nhưng cô vẫn một lòng luôn nghĩ đến Xử Nữ. Cô lảo đảo đi đến bờ hồ nhỏ nằm sâu hun hút trong rừng, nói là hồ nhưng sâu tận mấy chục mét, vừa gặm móng tay cái, đứng bên bờ thầm thì : -Máu của tiểu thanh tra hôm bữa…có vẻ hòa tan hết với nước cả rồi… ha ha ha…

End chương 25

Đọc Báo Khi 12 Cung Hoàng Đạo Đọc Báo. Hãy Cùng Tysobongda Khám Phá

Dùng tốc độ nhanh nhất để đọc báo, trong 10s nhớ kỹ toàn bộ nội dung, rồi 1 phút sau hoàn toàn quên mất đã từng đọc tờ báo này là phong cách đọc báo của Bạch Dương.

Kim Ngưu khi đọc báo sẽ lập tức tìm tin về tài chính và kinh tế, nhớ nội dung tương đối kĩ lưỡng, còn các nội dung khác thì chẳng quan tâm.

Song Tử đọc tất cả các tin trong tờ báo với tốc độ rất nhanh, nhớ hết nhưng sau chỉ tập trung bàn tán về tin “tám”.

Cự Giải chăm chăm tìm tin bán nhà giảm giá, mua nhà trả góp rồi tính tính toán toán mơ về ngôi nhà trong tương lai.

Sư Tử đọc báo chỉ nhìn tiêu đề chứ không đọc nội dung, thế nên chẳng cần mua, cứ ra sạp báo nhìn một chút là được rồi, tiết kiệm kinh tế.

Phong cách đọc báo của Xử Nữ là chăm chú, tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ, soi được cả lỗi chính tả, lỗi sửa ảnh, chèn trang,…

Chưa bao giờ đọc báo, nhưng nội dung mỗi kỳ Thiên Bình biết rất nhanh vì có một đám người bên cạnh suốt ngày nói đến báo hôm nay thì cần gì đọc nữa.

Tương đối hứng thú với tin tức hình sự, thường hay phân tích hành vi và động cơ của tội phạm là Thiên Yết.

Nhân Mã đặc biệt hứng thú với tin tức của các ngôi sao, diễn viên, nào là phim nào của diễn viên nào, diễn viên nào vừa thay bạn gái,…

Ma Kết bận rộn, thời gian đâu mà rảnh rang ngồi đọc báo, còn bận làm việc tít mù kia kìa.

Thuỷ Bình được xưng là chòm sao thông minh nhất, đương nhiên sẽ nghiên cứu kĩ càng từ trong ra ngoài, còn so sánh bề ngoài, ảnh bìa, trang trí và nội dung của các báo như chuyên gia vậy.

Song Ngư khi đọc báo sẽ dành nhiều thời gian để đọc các mục tâm sự, tin xã hội, rồi đồng cảm cùng những câu chuyện.

Đọc Chương 7: Mọt Sách

Mới sáng sớm ngày ra đã xui xẻo thế này rồi… Nhân Mã trưng cái bộ mặt chán nản lết thân đến thư viện. Chuyện là sáng hôm nay vừa mới bước chân vào ngưỡng cửa lớp học thì cậu đã bị tên lớp trưởng khốn kiếp – Bạch Dương bắt trực nhật một mình cả ngày hôm nay! Nào là quét lớp rồi lau bảng, đổ rác giặt giẻ lau các kiểu, chỉ vì lí do hôm qua cậu suýt nữa trốn học! Chỉ mà vô tình thôi mà, tôi đã ra ngoài trường đâu?“Vậy còn nhỏ Bảo Bình tính sao? Nhỏ đó cũng đi muộn mà!” Nhân Mã gân cổ lên cãi, cậu không thể để cho mình bị lép vế được.“Nó là đi học muộn vài giây, tao khác có hình phạt cho nó. Còn mày là tính trốn học, tội nặng hơn gấp mười lần đấy.” Bạch Dương ung dung nói, mắt cậu vẫn dán vào quyển sách trước mặt, không thèm nhìn thằng bạn thân bên cạnh bằng nửa con mắt. Muốn lay chuyển ý định của Bạch Dương sao? Còn khó hơn cả lên trời ngồi thiền ấy! Cậu là một đứa cực kì ngoan cố và cứng nhắc, thế nên mới được thầy tin tưởng giao cho chức vụ lớp trưởng chứ. Nhưng cái đó đâu còn quan trọng, cái cần chú ý ở đây chính là Bảo Bình kia! Nhỏ đó về sau còn trốn học luôn cả ngày hôm đó ấy chứ, đúng là phân biệt đối xử mà! Nhưng mà… do Bảo Bình đi tìm cô ấy nên Nhân Mã đành giữ kín chuyện này. Chắc chắn khi nào gặp nhỏ thì phải bắt nhỏ trả ơn mới được! Công việc cuối cùng của ngày hôm nay rồi, bây giờ chỉ cần lên thư viện và tìm đống sách lịch sử địa phương để dành cho tiết cuối. Nhưng có một điều là… thư viện chính là nơi Nhân Mã ghét cay ghét đắng. Cậu ghét mọi thứ ở đó, từ những quyển sách dày cộp toàn mấy chữ trên trời dưới đất cho tới cô thủ thư (nghe nói bà ta khó tính kinh khủng!). Vậy thì mau mau tìm nhanh rồi phắn lên lớp lẹ, ở đó chỉ thêm một đến hai giây nữa chắc là cậu sẽ chết mất!Đâu nhỉ? Trời ạ, trong này vừa tối tăm vừa ngột ngạt, sao vẫn có người chịu được nhỉ? A… đây rồi… Nhân Mã khệ nệ ôm đống sách và nhanh chóng hướng thẳng đến cửa ra vào. Bỗng cậu nhận ra có một bóng hình trông rất quen thuộc, hình như đó là… Bảo Bình!Nhỏ ta ung dung đọc sách và uống trà sữa ngay giữa căn phòng, quả là to gan mà! Nhân Mã bê chồng sách ấy tiến thẳng về phía của Bảo Bình, cậu đặt đống sách xuống bàn đủ để phát ra tiếng để gây sự chú ý tới cô bạn kia. Nhưng có vẻ bất thành rồi… “Ê!”

Giờ thì Nhân Mã rất muốn đào một cái hố để chui xuống cho đỡ xấu hổ, đã lỡ nhận nhầm người ta rồi lại còn quát mắng, thậm chí là “đánh” người ta nữa! Mày đúng là một thằng trời đánh Nhân Mã ạ! “Ờ… ờm, xin lỗi vì đã lầm người… và đánh cậu nữa, cậu có thể đánh tôi nếu cậu muốn mà…” Cậu lắp bắp, ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác. Ai mà ngờ được người cậu thầm thương bấy lâu nay lại ở trong đây, có lẽ bây giờ cậu có cái nhìn khác về thư viện rồi. Ma Kết chớp chớp mắt nhìn cậu rồi xua tay: “Không sao, nó nhẹ mà, không cần làm quá lên thế đâu.” “Tôi nói thật mà! Thật sự xin lỗi cậu, hãy đánh tôi đi!” Nhân Mã nhắm tịt mắt lại, chính ra Ma Kết lại là một cô gái không ưa bạo lực và vô cùng nữ tính, đúng chuẩn mẫu người lí tưởng của cậu luôn. Ma Kết thở dài, cô gập cuốn sách lại rồi đứng lên: “Vậy thì ra chỗ nào khuất bóng một chút, thư viện không phải nơi để làm mấy chuyện này.” Cái gì? Tính làm thật hả? Tôi chỉ đính nói chơi thôi mà!? Mà thôi không sao, chính mình là người ép cô ấy mà, cùng lắm phái nữ đánh chỉ như cơn gió thoảng qua mà thôi… … “Ái! Khụ… Sao cậu cục vậy!?” Quả không như cậu nghĩ, vỏ bọc chỉ là cái vỏ bọc, còn bản chất bên trong con người mới là thứ khó đoán. Ma Kết hạ chân xuống. Vừa rồi cô đã giáng một cú Diable Jambe(*) thẳng xuống bụng của Nhân Mã, không như lời cô nói, Ma Kết thật sự rất khó chịu khi bị dí trán như vậy. Cô đã nhân từ rồi ấy chứ, ai bảo cậu ta không thèm nghe… Nhân Mã khuỵu xuống ôm bụng, cảm giác như ruột gan trong đó đều bị lộn tùng phèo hết cả lên, chắc chắn cô gái này đã từng có một giải thưởng ưu tú về võ thuật rồi chứ bao nhiêu năm đi đánh lộn cậu chưa bao giờ gặp ai có lực chân mạnh như vậy cả! “Này, có sao không? Cần tôi dìu xuống phòng y tế chứ?”

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 141: Tờ Báo trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!