Xem Nhiều 12/2022 #️ Đọc Chương 3: Thằng Bê Đê Đó, Tao Không Thích Nó. / 2023 # Top 20 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Đọc Chương 3: Thằng Bê Đê Đó, Tao Không Thích Nó. / 2023 # Top 20 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 3: Thằng Bê Đê Đó, Tao Không Thích Nó. / 2023 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Chương 3: Thằng bê đê đó à ? Tao không thích nó. Thời con nít ghét nhau là chuyện thường tình, lại không nghĩ vô duyên vô cớ Bảo Bình ghét Thiên Yết đến tận khi lớn mới đau, mặc dù khi đó hai đứa đã là bạn thân với nhau rồi. Lúc nhỏ ghét vì nhìn bản mặt Thiên Yết khó ưa lắm, lúc lớn vì chính cậu khiến Bảo Bình khó chịu không thôi. Bởi vì Thiên Yết khiến Bảo Bình không thể hiểu được tình cảm của bản thân, đến khi nhìn cậu ta rời đi mới biết hóa ra bao nhiêu năm nay nói ghét lại thành ra rất thích cậu. Chị Song Tử có nói ” Ghét của nào trời trao của ấy “. Còn bé có cái tên Bu khi đó một mực cãi cùn cho bằng được, lại còn bảo nếu thích Thiên Yết, Bảo Bình này cùi hai bàn tay. Cuối cùng thì sao? Vẫn là không biết thích từ lúc nào đấy thôi. Luôn tự hỏi thích Thiên Yết từ khi nào? Luôn dặn lòng hỏi, mày nghĩ cậu ta có thích mày không? Rồi lại như con thần kinh ngồi nhặt lá bẻ hoa, cào tường nhẩm đi nhẩm lại ” Thích hay không thích ” cứ thế nhiều lần đến cái Lam còn khinh ra mặt bảo con Bu bị ma nhập khiến cho cả xóm cười như điên. Lúc đó cũng đã 18 tuổi đầu rồi, cứ ngẫm nghĩ có phải thích giống như chị Song Tử từng bảo: ” Thích ấy à? Ví như mày muốn chơi với nó, muốn được gần nó, thấy nó cười thì mày cũng cười, nó buồn mày buồn theo. Nếu thấy nó chơi thân với đứa khác thì tức, đại loại là vậy “. Ôi! Nhìn lại thì thấy chị nói đúng thật. Khi biết được cảm giác mình dành cho Thiên Yết là gì, cũng là lúc Thiên Yết lên thành phố biệt tích mất rồi. Muốn hỏi địa chỉ cậu lại ngại nên thôi. Giờ nhớ lại thấy mình lúc đó buồn cười thật. … Năm Thiên Yết về khu xóm cũng đúng dịp vào năm học mới. Bảo Bình hân hoan chuẩn bị đã đâu vào đấy, chỉ còn chờ tới ngày mai để đến lớp gặp mặt chúng bạn thôi. Dù chả có gì xa lạ với đám bạn trong lớp, nhưng niềm vui khi nhớ đến lớp học, cô giáo mới khiến Bảo Bình vui không tả xiết. Lại không nghĩ chỉ vì một chuyện khiến niềm vui của con bé bị giảm xuống đột ngột. Chiều đó, khi cả nhà Bảo Bình quây quần bên mâm cơm thì ba mẹ có nhắc đến chuyện Thiên Yết khiến tâm trạng con bé trở nên khó chịu. Đại khái, Bảo Bình nhớ được đôi chút, ba mẹ nói Thiên Yết về đây cũng mừng, bà sáu không buồn phiền vì chuyện ông sáu hay anh Tin đi học xa nhà nữa. Chú thím hai cũng đỡ tủi thân khi trong nhà không có trẻ con. Thiên Yết về đây sống chung coi như thay anh Tin lên thành phố học tập gì đó. Rồi ba mẹ lại có chút buồn khi nghĩ đến vấn đề sợ Thiên Yết không quen thuộc nơi này. Bảo Bình lúc đó cặm cụi ăn không quan tâm, lại nghe đến như kiểu vì Thiên Yết về đây nên anh Tin mới rời mình đi làm con bé càng ghét nay ghét thêm, cũng chả hiểu Bảo Bình vì sao lại cực kì cực kì ghét như vậy. Đúng lúc muốn đứng dậy Bảo Bình bị mẹ kêu ngược lại bảo: – Bu, nhớ giúp đỡ Thiên Yết nha. Hai đứa gần nhà cùng xóm lại còn bằng tuổi nhau. Thằng Thiên Yết coi vậy mà tội, bị bắt ép về đây sống chắc nó khó chịu lắm. Lạ nước lạ cái, không biết chừng nào thằng bé mới quen dần đây? Con nhớ hen, ngày mai dẫn Thiên Yết đến trường rồi giới thiệu bạn bè cho thằng bé quen dần nha Bu. – Ôi! Mẹ ơi. Cái Bu nó ghét thằng nhóc đó thế kia thì làm sao mà nó chơi với nhóc ấy được? Chị Song Tử cặm cụi ăn, cũng liếc mắt nhìn biểu cảm khó chịu của con em khi nghe mẹ bảo. Chị biết chứ, cái Bu nó chẳng ưa nhóc ấy tẹo nào. Chắc là vì nó thấy cậu nhóc đẹp trai sáng bóng hơn mình nên đâm ra ghét ấy mà. Bảo Bình khi đó rất muốn từ chối lại nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của mẹ khiến nó dù không thích cũng phải ép lòng tuân theo. Cô Thu biết Bảo Bình không thích thằng bé Thiên Yết, cũng chẳng rõ con gái mình sao lại ghét thằng bé như vậy nhưng hai nhà sát vách, ra vào gặp nhau thì làm sao mà tránh được. Thôi thì đành để cho chúng gặp gỡ thường xuyên rồi thành bạn thành bè sẽ hết ghét thôi. Con nít mà, nay nói ghét mai làm bạn liền à. Bảo Bình hậm hực, dạ một tiếng rõ to. Con bé không nói không rằng im lặng vào coi phim hoạt hình cho bỏ ghét. Lại nhìn cái ti vi dở chứng khiến con bé đập mấy cái trút giận vào cái ti vi vô tri vô giác chẳng biết gì.

Đọc Truyện (12 Chòm Sao Yuri) Tao Thích Mày Đó / 2023

Chương tiếp

Bạch Dương

Tính cách : con điên của nhân loại, tuy nhiên lại cực kì thông minh, vui vẻ quá mức nhưng cực kì khó hiểu. Từng là bạn thân của Song Ngư. Kim Ngưu

Tính cách : con điên của nhân loại, tuy nhiên lại cực kì thông minh, vui vẻ quá mức nhưng cực kì khó hiểu. Từng là bạn thân của Song Ngư. Kim Ngưu

Tính cách :Ăn ăn và ăn là tất cả đối với con này, không bao giờ mập lên, hay chơi với Cự Giải (chủ yếu là được ăn đồ mà Giải nấu )cực kì cứng đầu . Song Tử

Tính cách :Ăn ăn và ăn là tất cả đối với con này, không bao giờ mập lên, hay chơi với Cự Giải (chủ yếu là được ăn đồ mà Giải nấu )cực kì cứng đầu . Song Tử

Tính cách :2 từ để nói CON ĐIÊN, nói nhiều không thể chịu nổi tuy nhiên đôi lúc lại đưa ra một cái mặt vô cùng là đưa đám, uống nhầm thuốc nên lúc nào cũng lôi con Song Ngư ra để diễn bách hợp làm mọi người hiểu lầm cực nặng. Mê trai cực kì. Xử Nữ

Tính cách :2 từ để nói CON ĐIÊN, nói nhiều không thể chịu nổi tuy nhiên đôi lúc lại đưa ra một cái mặt vô cùng là đưa đám, uống nhầm thuốc nên lúc nào cũng lôi con Song Ngư ra để diễn bách hợp làm mọi người hiểu lầm cực nặng. Mê trai cực kì. Xử Nữ

Tính cách :lúc nào cũng nói quá, cầu toàn ,vô cùng dễ thương nha, nhưng khi giận lên là….. Là người Ngư giao trọng trách quan trọng là làm bài tập cho nó ,lý do thì tí nói. Cự Giải

Tính cách :lúc nào cũng nói quá, cầu toàn ,vô cùng dễ thương nha, nhưng khi giận lên là….. Là người Ngư giao trọng trách quan trọng là làm bài tập cho nó ,lý do thì tí nói. Cự Giải

Tính cách :dịu dàng à mơ đê con này là bà chằn chính hiệu , được Xử Nữ tính nhiệm để quản lý cái lớp trời đánh kia tuy zậy nhưng nấu ăn giỏi cực kì nha. Sư Tử

Tính cách :dịu dàng à mơ đê con này là bà chằn chính hiệu , được Xử Nữ tính nhiệm để quản lý cái lớp trời đánh kia tuy zậy nhưng nấu ăn giỏi cực kì nha. Sư Tử

Tính cách :là người có sĩ diện cao tới chín tầng mây, không chịu thua ai bao giờ, thích cãi lý, hay giận dỗi và khi cần thì khóc cực kì giỏi, thích chơi thể thao. Thiên Bình

Tính cách :là người có sĩ diện cao tới chín tầng mây, không chịu thua ai bao giờ, thích cãi lý, hay giận dỗi và khi cần thì khóc cực kì giỏi, thích chơi thể thao. Thiên Bình

Tính cách :hiền khô một cục không dám to tiếng với ai, lúc giận thì không khác Xử Nữ là mấy (có thể đánh người ta cha mẹ nhận ko ra) mắt thẩm mĩ cực kì tốt. Thiên Yết

Tính cách :hiền khô một cục không dám to tiếng với ai, lúc giận thì không khác Xử Nữ là mấy (có thể đánh người ta cha mẹ nhận ko ra) mắt thẩm mĩ cực kì tốt. Thiên Yết

Tính cách :nạng nùng và điên khùng, vô cùng thương bạn bè đứa nào đụng vô họ thì chuẩn bị gặp Diêm Vương uống trà đi ha, thích ngắm trai với Song Tử nhưng đi trong lặng thầm. Ma Kết

Tính cách :nạng nùng và điên khùng, vô cùng thương bạn bè đứa nào đụng vô họ thì chuẩn bị gặp Diêm Vương uống trà đi ha, thích ngắm trai với Song Tử nhưng đi trong lặng thầm. Ma Kết

Tính cách :cute vô đối thích đọc sách cực kì ,thông minh thường xuyên nhưng lại ngu đột xuất, hơi trầm lặng với người ngoài nhưng khi quen thì rất là tưng tửng. Nhân Mã

Tính cách :cute vô đối thích đọc sách cực kì ,thông minh thường xuyên nhưng lại ngu đột xuất, hơi trầm lặng với người ngoài nhưng khi quen thì rất là tưng tửng. Nhân Mã

Tính cách :phá làng phá xóm, là đệ tử của Bảo Bình ,loa phát thanh chuyện gì trong thiên hạ cũng biết, zậy mà khi kiểm tra thì cái gì cũng ko biết và chụy này đã làm khổ đời của chụy Xử nhà ta. Bảo Bình

Tính cách :phá làng phá xóm, là đệ tử của Bảo Bình ,loa phát thanh chuyện gì trong thiên hạ cũng biết, zậy mà khi kiểm tra thì cái gì cũng ko biết và chụy này đã làm khổ đời của chụy Xử nhà ta. Bảo Bình

Tính cách :con này ko phải là nhà bác học gì đâu, nó chính xác là đầu gấu của đầu gấu, từ khi gặp Song Tử lúc nào cũng đè đầu cưỡi cổ con nhỏ, người ta nhìn thấy mà tội nghiệp Song Ngư

Tính cách :con này ko phải là nhà bác học gì đâu, nó chính xác là đầu gấu của đầu gấu, từ khi gặp Song Tử lúc nào cũng đè đầu cưỡi cổ con nhỏ, người ta nhìn thấy mà tội nghiệp Song Ngư

Tính cách :thờ ờ, con này kiểu như ” ờ ờ t đang quan tâm đây ” nhưng thật ra là “bố đếch care”,rất thích đọc truyện và nghe nhạc, anime là trên hết, bạn thân Song Tử, luôn bắt chụy Xử làm bài tập vì……

Chương tiếp

Tính cách :thờ ờ, con này kiểu như ” ờ ờ t đang quan tâm đây ” nhưng thật ra là “bố đếch care”,rất thích đọc truyện và nghe nhạc, anime là trên hết, bạn thân Song Tử, luôn bắt chụy Xử làm bài tập vì……

Chương 45: Nơi Đó Không Tồn Tại Tình Thâm / 2023

[12 chòm sao] Nhục Dục – 18+

Chương 45: Nơi đó không tồn tại tình thâm

Khi mà đóa hoa trong túi hương tàn, cũng là lúc Thiên Bình vô lực ngã xuống sàn, giống như con cá thoi thóp khi lên mặt đất, cách xa dòng nước. Đôi mắt nàng cháy rực vẻ thèm khát sự sống, nàng vẫn chưa hề muốn chết. Ít ra bây giờ chưa phải lúc.

Bảo Bình đi vào phòng rất nhanh, trao cho nàng một túi hương mới, bên trong hoa tươi vừa hái. Chỉ trong chốc lát nàng liền cảm thấy rất tốt, rất khỏe, nhoẻn miệng cười đáp trả sự lo lắng từ y: “Thiếp không sao!”

“Nàng không nên vận động mạnh, cơ thể nàng không còn mạnh khỏe như trước nữa.”

Thiên Bình gật đầu, cảm thấy bản thân thật vô dụng. Chết đi sống lại hai ba lần, cứ ngỡ ông trời thương, phước lớn mạng lớn không để nàng chết. Rốt cuộc thì, đây cũng chỉ là trò đùa của ông, bắt nàng sống dở chết dở.

Ở phía sau Bảo Bình còn có người, đó là thầy lang nổi ở Thiên Hồng Quốc mà người ta giới thiệu cho y. Ông để Thiên Bình ngồi tựa vào khung giường, lấy ra một chiếc khăn tối màu, cùng cái đệm gối nhỏ bằng lòng bàn tay, lót khăn lên gối đặt dưới cổ tay nàng. Sắc mặt Thiên Bình xanh xao, gầy gò đến mức sắp vụn vỡ.

Dù vậy trái tim cùng đôi mắt Thiên Bình hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ có máu bên trong cơ thể nàng… bất ổn. Thầy lang bảo: “Cần phải thay máu gấp, nếu không mạng sống nàng e rằng khó giữ.”

Bảo Bình hỏi: “Máu? Tìm ở đâu bây giờ?”

Thầy lang lắc đầu: “Cho dù có tìm ra, ta cũng không đủ tinh thông để thực hiện việc đó. Mong công tử sớm chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.”

Thiên Bình giả vờ không sao, nhưng lòng lại đau đớn quá đỗi. Nàng chỉ mới tìm được nam nhân tốt vậy mà đã vội vàng rời khỏi nhân thế. Bảo Bình đưa tiễn thầy lang một đoạn, rồi quay trở vào cùng Thiên Bình. Nàng nhìn y cười khan: “Bệnh tình thiếp không thuốc chữa rồi.”

Bảo Bình cau mày, kiên quyết nói: “Ta sẽ tìm ra người chữa được bệnh cho nàng.”

Đầu nàng khẽ lay động, lắc lắc tỏ ý không cần đâu: “Thiếp không muốn sống những ngày còn lại cùng mùi thuốc. Chúng ta cùng đi ngắm nhìn thế gian một chút được chứ?”

Bảo Bình hỏi: “Nàng muốn đi đâu?”

Thiên Bình hiền hòa đáp: “Bất cứ đâu chàng đưa thiếp đi.”

Bảo Bình bước đến giường, ngồi cạnh nàng, tay y xoa đôi gò má đã hóp tạo thành hố sâu hốc hác. Y muốn an ủi rằng nàng sẽ không sao đâu, cho dù phải đi tìm Cốt Dạ biệt vô tâm tích mấy năm nay y cũng tìm. Nhưng khi đối diện đáy mắt chờ đợi từ lời thỉnh cầu đơn giản nhất, không hiểu sao y chỉ muốn im lặng, nắm lấy tay Thiên Bình và làm những gì hiện tại nàng mong muốn.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng chân gấp rút, có người nào đó bước vào đá phăng cánh cửa khách điếm. Bảo Bình đứng dậy rất nhanh, theo bản năng mà che chở cho Thiên Bình. Đến khi kẻ tùy tiện kia ló cái mặt đần độn ra, Bảo Bình mới thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng cơ thể căng cứng.

“Song đệ, đệ đến đây có việc gì?”

Song Ngư vui vẻ huơ tay múa chân: “Hoàng huynh!”

Bảo Bình có chút kinh ngạc: “Sao cơ?”

Song Ngư cứ nghĩ Bảo Bình chưa nghe rõ nên gọi lại bằng chất giọng the thé: “HOÀNG HUYNH!”

Bảo Bình nhanh tay bụm miệng Song Ngư lại kéo y vào trong, không quên dùng chân đóng chặt cửa: “Đừng lớn tiếng!”

Mỗi ngày đều có người muốn ám sát Bảo Bình, khó khăn lắm y mới lẫn trốn được ở Thiên Hồng Quốc. Không thể để Song Ngư phá hỏng chuyện, chỉ không ngờ Song Ngư đứng bên ngoài cửa hét lớn đến như vậy. Đến khi đóng chặt cửa Bảo Bình mới buông tay ra khỏi miệng Song Ngư: “Ai đã nói cho đệ biết?”

Chưa biết vì cớ gì lại bị bụm miệng, Song Ngư cũng làm như nghiêm trọng hóa vấn đề, đè nén giọng đến mức thì thào: “Sư thúc đệ ở Song Thương giáo gửi thư mật đến, ghi rất rõ ràng.”

Muốn tránh rắc rối nhưng nó cứ vây lấy, rồi bám theo Bảo Bình, y đập tay lên trán chán nản. Một mình lo không xong, mang theo Thiên Bình đã khổ cực, vậy mà lại thêm Song Ngư nữa. Y không biết bản lĩnh mình đến đâu để đảm bảo an nguy cho những người bên cạnh đây.

Trong lúc Bảo Bình trầm tư Thiên Bình nâng người đứng dậy, đi đến cạnh y: “Thiếp đi gọi điểm tâm.”

Bảo Bình gật đầu, chạm lên tay nàng, phớt nhẹ qua năm ngón tay, không an tâm cho lắm.

Tự dưng Song Ngư bừng tỉnh ngộ, chợt thấy bản thân chẳng khác nào cái bóng chen ngang đoạn tâm tình của hai người họ. Y đưa tay gãi ót, phát giác ra chân lý, y hết sức sượng, bảo: “Ta sẽ quay lại sau.”

“Không sao đâu, dù gì ta cũng nên để khoảng không gian riêng tư cho hai người.” Thiên Bình nói rồi, hơi cúi người dùng kính lễ rời đi.

Song Ngư nhìn Bảo Bình, còn Bảo Bình thì dõi theo bóng lưng Thiên Bình khi nàng đưa tay khép cánh cửa lại. Y thở dài: “Chẳng phải ta đã bảo đừng tìm nữa sao?”

Song Ngư nghiêng đầu: “Tại sao?”

Bảo Bình ngồi xuống ghế, ngẩng đầu, giương đôi mắt lãnh đạm xoáy vào tâm tư người đối diện: “Cát Bình Quốc không phải nơi tồn tại tình thâm!”

“Đệ không có ý định trở về Cát Bình Quốc…” Song Ngư ngồi xuống ghế bên cạnh Bảo Bình: “… tâm nguyện của đệ… là muốn biết bản thân mình là ai?”

Bảo Bình đứng phắt dậy, xoay người, để bóng lưng thẳng tắp lạnh lùng đối diện Song Ngư. Y sợ những lời mình nói sẽ làm Song Ngư tổn thương, thật sự lo rằng bản thân sẽ mềm lòng, tay phải nâng lên đặt vuông góc trước bụng: “Biết rồi, thì bây giờ hãy đi đi, tránh xa ta ra! Nếu muốn sống tiếp những ngày tháng tự do tự tại, tốt nhất đừng nói với ai thân phận của đệ. Bằng không, giống như ta đây… có nhà mà không thể trở về.”

Dù không hiểu ngọn ngành sự việc lắm, nhưng mà Song Ngư cũng không có ý định hỏi đến cùng. Nguyên căn của sự cảnh báo đều xuất phát từ việc xấu, nguy hiểm. Nếu Bảo Bình đã nói thế, thì nơi mà Song Ngư mơ tưởng mỗi ngày chính là nấm mồ đáng sợ đang đợi y. Song Ngư đứng dậy, chậm rãi quay người đến hướng cửa: “Ít nhất, đệ cũng chỉ muốn cảm nhận một chút tình thâm… nhưng có lẽ… cáo từ!”

Nói rồi Song Ngư đi thẳng đến cửa, rời khỏi khách điếm nhanh như lúc y bay đến. Thiên Bình bên ngoài chạm mặt Song Ngư, nàng cúi đầu, bặm môi, nhưng đủ thâu tóm hình ảnh yếu đuối của y. Đợi Song Ngư mất hút, nàng mới bước vào, ôn tồn khuyên bảo: “Song công tử cũng rất đáng thương… giống như thiếp!”

Bảo Bình lắc đầu, ánh mắt đượm buồn, hơi thở có vẻ nặng nhọc cất lên hai tiếng: “Ta biết!”

Đọc Chương 37: Tôi Sờ Thấy Thích. / 2023

Liễu Yêu lặng thinh, Simon không nói gì nữa. – Ám sát? – Bảo Bình ngồi chống tay lên bàn nghiêm mặt nhìn Thiên Yết. Đúng vậy, một vụ giết người hàng loạt, nhưng thực tế tàn nhẫn hơn bao giờ hết, giết hàng trăm sinh mạng vô tội chỉ để giết đúng một kẻ đáng chết. – Thật đáng sợ,… điều này không phải rất vô nhân tính sao? – Simon không tin nổi. – Chỉ vì một người mà giết tất cả… như sát nhân cuồng bạo Jerry trong phim ấy. – Không phải chỉ một thôi đâu. – Thiên Yết buông một câu rồi ngồi xuống cạnh Bảo Bình, nhìn cậu, hắn nói. – Cậu hiểu chứ? Tiền nhiệm đội điều tra đặc biệt đi trước được lập ra là để che mắt người dân thái độ của “bề trên” về vụ “khủng bố” này. Bảo Bình nhìn hắn, thầm nghĩ, Simon mới là người thắc mắc, anh nhìn tôi làm gì. – Chúng ta không được phép “phanh phui” bất cứ thứ gì của quá khứ, chỉ được cấp quyền che đậy nó. – Thiên Yết tiếp tục nói. – Nếu mọi người làm trái quy tắc, kết quả sẽ như tổ đội tiền nhiệm. Tự hiểu lấy. Simon ớn lạnh, nghe nói, tổ đội đặc biệt trước đó vì đã phát hiện ra bí mật gì động trời nên đã được âm thầm “xử lý”, mất tích không tìm thấy một cọng tóc nào. “Bề trên” rõ ràng đang cất giữ bí mật nào đó mà không muốn ai biết. Thiên Yết nói xong lại tiếp tục nhìn Bảo Bình, nhìn chằm chằm làm cậu khó hiểu. – Sếp? – Bảo Bình hỏi. – Cậu… – Thiên Yết nheo mắt. – Tôi…? – Cậu bấm nhiều khuyên tai quá đấy. – Thiên Yết nói. Bảo Bình:… – Tôi xin lỗi, tôi sẽ tháo ra. – Bảo Bình đáp, dù đi làm không cần phải mặc cảnh phục nhưng ở đây không thoáng như cậu nghĩ. Định đưa tay tháo khuyên ra liền bị bàn tay của Thiên Yết bao trùm giữ lại. – Tôi thấy đẹp. Đừng tháo. Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Bảo Bình hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì. Mà, sao hắn vẫn chưa buông tay cậu ra? Bảo Bình muốn hỏi là đội này sẽ giải quyết những vụ nào, nhưng Simon đã đứng dậy la to. – Ai go!!! Suốt ngày cứ theo đuôi bọn tội phạm ma tuý, bắt cóc! Tôi mệt chết được! Tôi muốn làm thám tử khám phá các án mạng cơ!! Bảo Bình:… Cũng phải biết, cảnh sát tỉnh K khả năng rất ít khi thất bại trong mấy vụ án nhỏ nhặt, mà thời bình, chỉ có tệ nạn xã hội là nhiều, giết người thì có lúc loạn lạc khi xưa. Nên, tổ của bọn họ chủ yếu nhận mấy vụ án phức tạp, bên tổ hình sự giải quyết không được mới chuyển tới tay họ. Nhiều khi, bên đó lười cũng có thể đẩy cho họ được.

– Việc gì phải hi vọng có giết người? Dân chúng an ổn là tốt rồi. – Thiên Yết cười ha hả nói, cứ vuốt ve bàn tay Bảo Bình. Bảo Bình không biết nói gì. – Anh lười thì có! – Liễu Yêu phỉ nhổ, liếc nhìn bàn tay hắn, nói. – Biến thái! – Tôi trừ lương cô bây giờ! Dám sửa lưng cấp trên à? – Thiên Yết hung hăng nói. – Thế, sếp, anh sờ tay tôi làm gì? – Bảo Bình cũng muốn phỉ nhổ hắn ta. – Tôi thấy mát mát nên thích sờ. – Thiên Yết vô lại nói. – Ừm, rất dễ chịu. Bảo Bình, Simon, Liễu Yêu:… “Cộc! Cộc!” Liễu Yêu ra mở cửa. Bên này, Thiên Yết vuốt từ tay này sang tay khác của cậu, giống như là hắn nghiện trò này vậy, Bảo Bình như được mát xa tay, không khó chịu mà thoã mãn nhắm mắt, ngả người ra sau chuẩn bị ngủ nghỉ. Cực kỳ hoà thuận. Simon:… Tôi bị chọc mù mắt chó rồi, tổn thương quá đi. – Mấy cậu. Có vụ án. – Liễu Yêu đi vào nói. – Gì nữa? Là ma tuý hay buôn lậu? – Simon ngao ngán, đột nhiên, Liễu Yêu đi qua vỗ vai anh ta. – Chết người. Như cậu mong muốn. – Gì cơ?... Diễn viên nổi tiếng nhất hiện tại Lý Thanh – là ứng cử viên sáng giá nhất cho giải Ảnh đế năm nay, bất ngờ vụt lên nhờ bộ phim điện ảnh ăn khách nhất mọi thời đại “Kẻ sát nhân”, vào vai Jerry, một kẻ tâm thần điên điên dại dại, điên cuồng trả thù từng kẻ đã đẩy mình vào con đường cùng, kết phim, Jerry điên khùng tự kết liễu đời mình vì hắn đã ở tột cùng của nỗi đau đớn, hắn đã bị vấy bẩn, tâm hồn không còn một tia sáng, khoảnh khắc Jerry rơi nước mắt lay động trái tim bao nhiêu khán giả. Bộ phim công chiếu từ tháng 1 và đến giờ không hề giảm sức hút, từ bộ phim đó đã kiếm về cho Lý Thanh trẻ tuổi ký về nhiều hợp đồng giá trị. Tuy nhiên, thành công chưa được bao lâu, công việc còn đang dở dang, Jerry – Lý Thanh đã chết. Đội điều tra đặc biệt đã có mặt ở hiện trường. Lý Thanh vẻ đẹp kiều diễm tựa một tiểu mỹ nhân, cậu nằm lặng ở đó, thân thể nhợt nhạt cứng đờ, đầu gục vào cạnh bồn tắm, mái tóc khẽ rũ xuống, bờ vai mảnh khảnh, gầy gò, xương quai xanh yếu ớt mờ ảo bên làn nước đục ngầu. Bảo Bình cẩn thận đi vào quan sát, con ngươi khẽ động, lần đầu trong đời, cậu trông thấy một xác chết đẹp như vậy, như một bức tranh chết chóc tuyệt đẹp. Vì thân phận Lý Thanh đặc biệt nên việc này hoàn toàn được giữ bí mật. Thiên Yết âm thầm quan sát hiện trường xong rồi gật đầu, Liễu Yêu đã chụp xong ảnh cần thiết. Simon bắt đầu đi vào đeo bao tay khám nghiệm tử thi, lấy hộp dụng cụ mở ra ngồi quỳ bên cạnh Lý Thanh vừa được đưa ra khỏi bồn tắm, anh ta cũng không khỏi xuýt xoa. Lý Thanh trên phim đã đẹp động lòng người, ngoài đời còn sinh động hơn hẳn.

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 3: Thằng Bê Đê Đó, Tao Không Thích Nó. / 2023 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!