Xem Nhiều 1/2023 #️ Đọc Chương 9: Bang Rose # Top 5 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Đọc Chương 9: Bang Rose # Top 5 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 9: Bang Rose mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Sau khi rời khỏi tập đoàn Thiên thị, Xà Phu dẫn Cự Giải đến một bãi đất trống ở vùng ngoại ô, xung quanh chỉ có cỏ cây cao ngất, không thấy một bóng người hay nhà dân nào. Xà Phu đang quay lưng về phía Cự Giải thì quay người lại, nhìn thẳng vào cô, cười nói: – Đã lâu không gặp, Cự Giải! Cự Giải híp con mắt đẹp của mình một chút, suy nghĩ về người đang đứng trước mình. Sau mấy giây lục lọi trong quá khứ, Cự Giải quay trở lại dáng vẻ thưởng ngày, bình tĩnh nói lên ba chữ: – Trầm Tú Kì?! Cự Giải chắc chắn người đang đứng trước mặt mình chính là Trầm Tú Kì – người bạn thuở nhỏ của cô. Nhưng kì lạ rằng sau vụ cả dòng họ Cự gia nhà cô bị Vương Hạo Phong tàn sát từ trên xuống dưới thì không tìm thấy Trầm Tú Kì đâu, lúc cô đến nhà Trầm gia thì đồ đạc trong nhà đã bị đập phá, người cũng không thấy, chỉ hấy một vũng máu, cô cứ nghĩ cô gái này đã chết rồi. Nhưng trong một lần nhìn thấy bang Rose giao đấu với một bang phái ở vùng Phi-lip-pin để dành chiếm địa bàn, cô phát hiện tư thế xuất quyền, cầm súng của bang chủ Rose đó rất giống với tư thế của Trầm Tú Kì vì đó là những thứ chỉ hai người biết nên đã kêu người điều tra. Sau một thời gian dài tìm kiếm cuối cùng cũng tìm ra thông tin. Trầm Tú Kì thực chất ra là con gái độc của dòng họ Xà, tên thật là Xà Phu. Khi nhỏ vì để tránh tai mắt của bọn sát thủ trong tổ chức ngầm BLACK* nên đã giao cô ta cho người nhà họ Trầm. Vì Trầm gia nợ ơn của Xà gia nên đã nuôi nấng, yêu thương và chăm sóc cô ta như con gái ruột. Cho đến khi Cự gia bị diệt thì Trầm gia cũng không tránh khỏi liên lụy vì hai nhà có mối qua hệ mật thiết. Khi biết thông tin đó, Xà gia đã cho người đến dẫn Xà Phu đi. *BLACK: tổ chức ngầm hắc đạo do Cự Phúc Minh và Vương Hạo Phong đứng đầu cai trị. Mà người xưa từng nói “Một núi không thể có hai hổ” nên Vương Hạo Phong đã vì lòng tham và lòng thù hận năm xưa là Cự Phúc Minh đã dành lấy Thiên Huệ mà trong đêm sinh nhật của Cự Giải đã cho cã dòng họ Cự gia dẫm máu (au: theo ta thấy thì ông này là do hám gái à nha) Quay trở về với thực tại, sau một thời gian dài vậy, không ngờ Xà Phu quay lại đây với danh phận mới là thiên kim đại tiểu thư của Xà thị lừng lẫy, chỉ sau Thiên thị, không những thế hôm nay Cự Giải còn được chứng kiến một màn tuyên bố chủ quyền của Xà Phu rằng Thiên Yết là của cô ta, không ai có quyền đụng vào, đặc biệt là người khác giới. Khi Xà Phu biết rằng Cự Giải nhận ra mình, cô ta nở một nụ cười mang vẻ khá hài lòng. Rất tốt, bao nhiêu năm không gặp mà còn có thể nhận ra, xem chừng những ngày tháng sau sẽ rất thú vị. Phải nói là thú vị nhất khi bạn bè thân thiết trở thành tình địch. Một Cự Giải cao cao tại thượng thế nào đi nữa, nhưng vì đàn ông cũng phải vứt bỏ vẻ đẹp sáng chói kia. Nhưng nếu Cự Giải và những người bạn thân hiện tại của cô hay là những người trong bang Clef mà nghe được suy nghĩ đó của Xà Phu chắc chắn sẽ cười như được mùa, hay nói một cách đúng hơn thì suy nghĩ đó của Xà Phu sẽ làm trò cười cho thiên hạ, đặc biệt là trong thế giới ngầm. Vì ai chẳng biết nữ sát thủ của họ đến bây giờ còn không biết rung động đầu đời là gì. Riêng vè bạn thân của cô, họ đều biết từ nhỏ, khi còn ở trong cô nhi viện, cô chỉ biết học suốt ngày hay là mang thù hận trong lòng vì cái chết của dòng họ. Nên nếu biết suy nghĩ của Xà Phu, họ chỉ có thể xếp cô ta vào loại người suy nghĩ bằng “nửa thân dưới”. Từ lúc gặp Cự Thiên Ngần, trong lòng Xà Phu chợt cảm thấy lo lắng một chút nên đã cảnh cáo cô:

Chương 12: Bang Dust Lộ Diện

– Tìm thấy rồi! – Ngư la lên.- Đọc! – Kết ra lệnh.

– Bang Dust là bang đứng đầu thế giới ngầm. Bang này nổi tiếng với việc giết người không ghê tay, máu lạnh khiến ai nghe tên cũng phải sợ. Họ cũng có nhiều cách tra tấn dã man khiến người bị hại không kịp ra tay. Bang chủ của bang là 6 sát thủ tài giỏi. – Song Ngư đọc lên.

– Được rồi! Ngư, em đi ngủ đi, chị Thiên Nhi ở lại với em và Kết Nhi một xíu. – Bảo Bình nỏi.

– Ừ/Dạ! – Thiên và Ngư đồng thanh.

Sau khi Ngư ra ngoài, mọi thứ trở nên căng thẳng hơn.

– Thêm thông tin nữa này. Bang này ra tay không suy nghĩ, sống với châm ngôn “Lương thiên ư? Điều đấy quá sức tưởng tượng rồi. Hãy giết hết.” Thế bây giờ phải làm sao? – Thiên Bình nói sau khi tìm được thêm thông tin về Dust.

– Em đã nói rồi, em tin là Dust và Dark đang giữ của chúng ta một vài bí mật. Hai bang này khá mạnh cần phải đề phòng. – Ma Kết trả lời.

– A! Chị hack được rồi! – Thiên Bình reo lên.

– Chị đọc lên đi. – Bảo Bình phấn khích.

– Tên ở ngoài đời thật của 6 người này là Thiên Yết, Song Tử, Sư Tử, Bạch Dương, Kim Ngưu và Xử Nữ. Thiên Yết, Song Tử và Bạch Dương bằng tuổi mấy đứa tức là 17 tuổi. Còn Xử Nữ, Kim Ngưu và Sư Tử hơn mấy đứa hai tuổi tức là bằng chị, 19 tuổi. – Thiên Bình đáp.

– Cái này có vẻ giúp được nhiều. – Ma Kết nói.

– Còn nữa, ngoài đời thường, họ là những người của giới thượng lưu. Họ cũng có rất nhiều fan hâm mộ. – Thiên Bình đọc tiếp.

– Em nghĩ thế đủ rồi. – Ma Kết nói.

– À từ từ, hình như em có nghe thấy cái tên Song Tử ở đâu rồi ý. – Bảo Bình nghi ngờ.

– Có gì mai tính. – Kết nói rồi leo lên giường đi ngủ.

– Ngư Ngố! Dậy ngay! – Bảo Bình gọi.

– Cho em 5 phút… – Ngư Nhi xin.

– Thôi, em cứ ngủ đi, bọn chị đi chơi đây. – Bảo Bình nham hiểm nói.

– Ây! Chị đợi em! – Ngư Nhi hét rồi phóng thẳng vào phóng vào vệ sinh.

Một lúc sau…

– Em có mặt! – Song Ngư chào theo kiểu quân đội.

– Tốt! Ăn sáng đi rồi mình đi ra TTTM chơi.

– Dạ! – Song Ngư ngoan ngoãn trả lời.

Mọi người ngồi ăn trong một sự im lặng.

TTTM…

Bốn cô gái bước vào thu hút mọi ánh nhìn. Ai ai cũng bị hút bởi vẻ đẹp của các cô. Nhưng không ai nói gì vì có một luồng sát khí tỏa ra từ Bảo Bình và Ma Kết.

– Chị đi với Ngư, hai đứa đi với nhau. – Thiên Bình phân công.

– 1 tiếng. Quán cà phê abc. – Kết nói.

– Được! – Thiên Bình nói rồi cùng Song Ngư đi chơi.

– Tách? – Kết hỏi.

– Tùy! – Bảo Bình trả lời rồi mỗi người một hướng đi chơi.

Bảo Bình lượn mấy gian hàng quần áo ngắm ngía mấy bộ. Thiên Bình và Song Ngư thì tung tăng ở mấy cửa hàng mỹ phẩm, trang sức, quần áo,… tóm lại là ở đâu có đồ đpẹ thì ở đấy có hai cô. Còn Ma Kết, cô đi ra chỗ bán sách truyện, nói đúng hơn là một cái thư viện và ngồi đó luôn, cơ bản là vì nó gần với quán cà phê.

Chỗ Thiên và Ngư…

– Chị ơi cái này là bao nhiêu? – Thiên Bình hỏi. Cô đang cầm trên tay một cái vòng bạc lấp lánh đính ở mặt là một viên kim cương lấp lánh.

– Cái đấy là 5 triệu em. – Chị bán hàng trả lời.

– Vậy cho em 4 cái. Tổng cộng là 20 triệu ạ. – Thiên Bình trả lời.

– Chị giảm cho em 10 triệu vì em đã giúp chị có khách. – Chị bán hàng trả lời, chỉ vào một đám người ở trước cửa.

– Dạ em cảm ơn! – Thiên Bình nói rồi đưa tiền cho chị bán hàng.

Bỗng nhiên…

RẦM!

– Cô đi đứng kiểu gì đấy? – một anh chàng tóc vàng lên tiếng.

– Tôi xin lỗi! – Thiên Bình trả lời.

– Cô đi đụng vào tồi rồi xin lỗi. Cô định tán tôi sao? Trờ này xưa rồi nha. – Anh chàng này không ai khác là Sư Tử.

– Tôi xin lỗi rồi thì thôi. Mà anh cũng hay thật nhá, người ta đã xin lỗi rồi mà còn chửi người ta. Tôi nói cho anh biết không phải ai cũng muốn tán anh đâu, cái loại mà nhà giàu, mặt như con cờ hó, ăn chơi sa đọa như anh xã hội này không cần đâu. Mặt không khác gì chó mà cứ tưởng mình đẹp trai, chói lóa; cứ tưởng mình nhà giàu mình có quyền. Nói cho anh biết, cái loại người này xã hội không cần, những người ngoài kia còn xứng đáng hơn. Tôi không cần biết anh là ai, tôi chỉ muốn nói là anh nên xem lại cách sống của anh đi, như anh bây giờ, thiên hạ không cần. – Thiên Bình xổ một tràng.

– Cô…cô… – Sư Tử ấp úng. Đây là lần đầu tiên anh bị một đứa con gái nói thế.

– Cô đây con. Họ hàng gì với nhau mà cứ gọi tôi là cô thế. – Thiên Bình nói rồi kéo Ngư đi.

“Cô gái này thú vị phết.” Sư Tử nghĩ rồi quay qua thằng bạn Bạch Dương bên cạnh.

– Chị Thiên Nhi ơi, chị có nghĩ hai người vừa nãy là người của Dust không, em thấy có hình xăm ở lưng, mà lại còn là màu xanh-đen, màu của bang chủ Dust nữa. – Song Ngư nhân xét.

– Chị cũng nghĩ thế, nên báo cái này cho Bảo Nhi và Kết Nhi biết. Cũng muộn rồi, ta về quán cà phê thôi chứ nhỉ. – Thiên Bình đáp rồi đi ra quán cà phê.

Bảo Nhi nhà ta đang lượn quanh khu quần áo, chọn lựa tới tấp hết cả lên thì từ đâu một anh chàng tóc cam rats nổi bật. Cô với lấy cái áo ở trên cao thì anh ra lấy mất…

– Ơ… anh kia! Tôi lấy trước mà! – Bảo Bình hét lên.

– Tôi lấy trước, bộ cái áo này ghi tên cô à? – anh chàng kia lên tiếng, không ai khác chính là bạn Song Tử nhà ta.

– Được rồi, kệ anh! – Bảo Bình đầu hàng, về cơ bản cô không muốn làm mọi việc rối rắm lên.

– Cô muốn cái áo này? – Song Tử hỏi.

Cô không đáp, chỉ gật đầu.

– Tôi sẽ cho cô nếu cô chịu hẹn hò với tôi. – Song Tử ra điều kiện.

– Thế thà tôi đi một mình còn hơn. Nhìn qua là biết anh là cái loại người mà thấy gái xinh là tán, thấy người đẹp là lấn vào. Bộ anh không có cái gì gọi là chung thủy sao? Cứ cậy mình nhà giàu, nhiều fan là lên mặt. Thiếu gia các anh toàn lũ tiêu tiền hoang phí, ăn chơi sa đọa. Tôi nói thật, anh nên xem lại con người của mình đi, tán gái, trăng hoa, rồi chia tay. Anh không thấy CÓ LỖI với bố mẹ sao? Họ sinh ra anh để anh giúp họ. Anh lại xòe tay xin tiền rồi bao gái. Thế đáng mặt con cái à? Cả cái bản mặt của anh nữa, cứ nghĩ mình có tiền là sẽ đẹp trai sao? Anh nên nhớ cái này, “Bề ngoài xấu, nhưng nội tâm đẹp, đó mới là con người đẹp. Chứ bên ngoài đẹp chứ bên trong không có gì thì chẳng ra gì đâu.” Nói tóm lại là Tốt gỗ hơn tốt nước sơn. – Bảo Bình giận quá.

– Cô…cô được lắm. Bao giờ gặp lại tôi sẽ trả lại cô món nợ này. – Song Tử nói. “Cô gái này hay thật.”

Bảo Bình giận quá, không muốn đi đâu nữa nên về lại chỗ của Ma Kết. “Hình như đây là người của Dust.

Ma Kết đang ngồi đọc sách thì từ đâu có hai cô gái đi ra.

– Hình như là con này. – Một cô gái thùy mị nết na thì thầm, đó là Cự Giải nhà ta.

– Ừ đúng rồi. Hình như nó là Ma Kết. – Nhân Mã đáp. Hai cô đang có ý định hãm hại cô gái này.

– Ra đấy thôi. – Cự Giải nói.

Ma Kết đã nghe được cuộc đối thoại đó. “Giọng nói này nghe quen quen.”

– Hello! – Nhân Mã nở nụ cười thân thiện.

– Chào! – Ma Kết đáp lại mà không thèm nhìn lên.

– Mình là Cự Giải, đây là Nhân Mã. – Cự Giải giới thiệu với nụ cười chua chát.

Ma Kết giật nảy mình khi nghe đến đây.

– Ma Kết. Việc? – Ma Két đáp.

– Không có gì nhiều, nghe nói cô bị mất trí nhớ. – Cự Giải tiếp tục, thì thầm vào tai Ma Kết.

Ma Kết không phản ứng gì, chỉ ngồi đó xem kịch hay,

– Mày nên nhớ tao đi. – Cự Giải nói rồi bỏ đi.

Sau khi Cự Giải và Nhân Mã bỏ đi, một tên con trai đi tới. Đây là Thiên Yết nhà ta.

– Chào! – Thiên Yết nói. Đây là lần đầu tiên anh bắt chuyện với một cô gái.

– Phiền! – Ma Két không ngước mắt lên, đáp.

– Hừ… – Yết hừ lạnh.

– … – đáp lại anh là sự im lặng chết chóc.

Ma Kết thấy ba cô gái kia quay về, bản thân mình cũng ra trả tiền mua cuốn sách rồi đi đén quán cà phê đã hẹn. Thiên Yết bị một cục bơ to tướng. Bản thân cô cũng đã nhận ra đây là bang chủ của Dust nên cô muốn tránh xa.

“Cô gái này có điều gì bí hiểm, nhưng cũng rất thú vị.”

– Làm sao? – Ma Kết hỏi khi thấy khuôn mặt đưa đám của cả ba đứa.

– Phiền… – Bảo Bình trả lời. Kết cũng đã hiểu ra rồi ra hiệu cho hội kia gọi đồ ăn.

Bốn cô gái ăn nhanh rồi ra tính tiền. Cả bốn cô đều kể về việc gặp một vài người có hình xăm của bang Dust.

– Việc này hơi phức tạp. Cần điều tra thêm. – Ma Kết nói.

– Em có kế hoạch rồi à? – Thiên Bình bất ngờ hỏi.

– Đúng. Bảo tim anh chàng cậu gặp rồi theo dõi. Thiên Nhi và Ngư Nhi cũng thế. Ngu theo dõi cái anh chàng đứng im đằng sau. – Ma Kết lệnh.

– Được! – Ba người còn lại cùng đồng thanh.

– Ngủ thôi. – Thiên Bình nói rồi lết xác về phòng.

– Ngủ đi, Bảo Nhi ở lại. – Kết nói.

– Chuyện gì? – Bảo Bình thắc mắc.

– Tớ cũng gặp Giải và Mã. – Kết nói. – Có vẻ họ ghét chúng ta.

– Họ là ai? – Bảo Bình hỏi.

– Cự Giải, tiểu thư tập đoàn Canrus, hình như là em của Kim Ngưu. Nhân Mã, tiểu thư tập đoàn Sagit. – Kết đáp.

– Được! Hình như họ mới gia nhập nhóm chúng ta. – Bảo Bình nói.

– Ta phải để mắt đến họ để tìm ra sư thật. – Kết nhắc nhở rồi bảo Bảo Nhi đi ngủ.

– Ma Kết ơi chị quên dây buộc tóc, cho chị vào lấy. Thiên Bình vào lấy sau khi nhận được cái gật đầu của Ma Kết.

– Chị Thiên Nhi, chi vào đây. – Ma Kết nói.

Thiên Bình đóng cửa vào và đi vào.

– Chị nghe thấy rồi? – Kết hỏi.

– Ừ. – Thiên Bình nhẹ nhàng trả lời.

– Chị có biết Giải và Mã không? – Ma Kết hỏi.

– Có, chị vừa nhớ lại xong, nhưng không nhiều. Cự Giải ngày xưa là bạn thân của em. Nhân Mã là bạn thân của Bảo Nhi. Đó là những gì chị nhớ. – Thiên Bình đáp.

– Được rồi, cảm ơn chị, chị ngủ ngon. – Ma Kết đáp.

Đêm hôm đó, cả Ma Kết, Bảo Bình và Thiên Bình đều không ngủ được. Chuyện gì đang xảy ra?

Đọc Chương 9: Tuyệt Thế Tài Nữ

Cây leo và cành liễu quấn quít không rờiỞ đây lâu chim hoàng oanh quen mặtKhi giã từ nó hót bốn năm tiếng) / Di gia biệt hồ thượng đình – Nhung Dục / – Hay cho câu ” dục biệt tần đề tứ ngũ thanh” – Hiền Trưởng Lão khen ngợi – Đa tạ trưởng lão – Bạch Dương nhún người – Xin mời Lưu Yến tiểu thư – Kim Trưởng Lão ngưỡng mộ nhìn Bạch Dương – Xuân khứ bách hoa lạc Xuân đáo bách hoa khai Sư trục nhãn tiền quá Lão tòng đầu thượng lại Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.( Xuân đi trăm hoa rụngXuân về trăm hoa nởTrước mắt việc đời ruổiTên đầu, già đến rồiChớ bảo xuân tàn hoa rụng hếtĐêm qua sân trước nở một cành mai) / Cáo tật thị chúng – Mãn Giác / – Thơ thật hay. Xin các vị cho chúng tôi thời gian để tìm ra người thắng cuộc – Kim Trưởng Lão, Hiền Trưởng Lão, Minh Trưởng Lão cùng bàn bạc với nhau. Khoảng một lúc lâu sau thì họ cũng đã ra quyết định. – Kết quả là Ảnh Hồ cô nương thắng – Minh Trưởng Lão đại diện lên tiếng – Tại sao? – Lưu Yến bất ngờ đứng dậy – Trong thơ của Ảnh Hồ cô nương như hoạ một bức tranh có cây có động vật và thực sự rất sinh động. Thơ của Lưu Yến cô nương cũng thực sự rất hay nhưng lại không có mềm mại như thơ của Ảnh Hồ cô nương – Kim Trưởng Lão giải thích. – Tôi … – Lưu Yến cứng họng – Vậy vòng 1: Thi, Ảnh Hồ cô nương thắng – Minh Trưởng Lão công bố – Chết tiệt. Ả tiện nhân đó dám thắng ta – Lưu Yến nói thầm – Vòng 2 là Kì – Kim Trưởng Lão ngồi xuống vị trí của mình – Không cần thi. Ta chấp nhận thua – Bạch Dương nàng ghét nhất là đánh cờ. Cứ mỗi lần đánh cờ với tỷ tỷ là nàng buồn ngủ à. Lưu Yến cười đắc ý – Vòng 2, Lưu Yến cô nương chiến thắng. Vòng 3: Cầm. Xin mời Lưu Yến cô nương lên biểu diễn trước – Hiền Trưởng Lão lên tiếng Lưu Yến đàn một bài bi khúc rất nhanh đã dành được sự cổ vũ nồng nhiệt của mọi người. Bài hát tuy nhẹ nhàng nhưng chứ chất bao nhiêu nỗi buồn của một người kỹ nữ. Ở kinh thành Hoàng Minh Quốc có vô số nam nhân phải lòng Lưu Yến vì vậy lợi thế đương nhiên thuộc về nàng ta. Tới lượt Bạch Dương, sở trường của Bạch Dương không như Kim Ngưu hay Thiên Yết mà sở trường của nàng giống như Thiên Bình thích những khúc ca mạnh mẽ, rùng rợn và có âm điệu thần thần bí bí rất khó đoán. Nàng đặt tay lên cầm, từng ngón tay lướt nhẹ lên cây đàn và gảy lên một ca khúc rất hay lại thêm giọng hát đi sâu vào lòng người nghe của nàng khiến mọi người xung quanh gần như chìm vào bài hát kể cả Lưu Yến.Nhìn những chiếc gai trên thân người, mới thấu được phong trần

Giữa chốn thiện ác đan xen ta tồn tại cùng ngườiTia sáng đó soi lưỡi kiếm sắc bén dẫn ta vượt qua bi thươngMột lần gặp gỡ đã biết định mệnh đời ta là ngườiDục vọng mài mòn mài mòn sự sắc bén của trái timCho dù có nụ cười ôn nhu cũng không thể chiến thắngTa muốn dùng ngọn lửa bất tận này để đốt hết lương thảoĐem nuôi dưỡng tình yêuĐứng giữa cơn sóng gió to lớn là tư tưởng của taMưa như vó ngựa, thôi thúc ta bước vào trường sănNgẩng đầu nhìn những tia nắng phía xa, không thể quay đầuNgọn lửa trước mắt bập bùng khuấy độngTrời càng lúc càng tối, đường càng đi càng dàiTa biết lòng người không dễ lung layLàm chủ thời loạn lạc, lấy được máu sói hoangMới có hy vọngTrong mộng đã từng khát khao tỉnh lại sẽ không rơi lệĐã từng ẩn mình trong bóng tối bây giờ có thể hiên ngang đối chọi…… / Vọng – Trương Bích Thần, Triệu Lệ Dĩnh / Tiếng đàn vừa dứt thì tiếng vỗ tay đã vang lên không ngớt. Lưu Yến gảy một bài rất hay, da diết và tạo cho người nghe một cảm giác xót thương cho nhân vật với thân phận kỹ nữ trong bài hát. Còn bài hát của Bạch Dương rất mạnh mẽ và hùng hồn như tiếng vó ngựa và tiếng thét hào hùng của những người ra trận và cũng không khỏi thương cảm cho một con người đã quá thất vọng về tình yêu ở chốn thiện ác này. Bạch Dương đúng là một nữ nhân tú ngoại tuệ trung và rất xứng đáng là tuyệt thế tài nữ năm nay. – Hay quá – Lưu Yến không thể không cất lời khen ngợi – Đa tạ Lưu Yến tiểu thư – Bạch Dương nhún người nhẹ – Vòng thứ 3, Ảnh Hồ cô nương tái thắng – Kim Trưởng Lão suy nghĩ một hồi liền ra quyết định. Các vị Trưởng Lão đã lớn tuổi tuy nhiên lại rất am hiểu về nghệ thuật. Họ có cái nhìn tinh tế nhờ kinh nghiệm đời và một suy nghĩ cực kỳ chính chắn vì vậy nên khi kết quả đã đặt ra thì không thể nào bàn cãi được. – Lưu Yến xin hỏi các vị. Tiếng đàn của Lưu Yến thực sự không tệ nhưng tại sao lại thua tiếng đàn đáng sợ của nàng ta – Đối với một tiểu thư đài cát như Lưu Yến thì nàng ta làm sao có thể chịu thua được – Loại nhạc của Ảnh Hồ cô nương rất khó để đàn lại thêm lời hát đi sâu vào lòng người. Nên chúng tôi quyết định Ảnh Hồ cô nương thắng – Hiền Trưởng Lão giải thích. – Ta tâm phục khẩu phục. Bắt đầu tiếng vòng sau đi – Lưu Yến nghiến răng – Vòng 4: Hoạ xin được phép bắt đầu – Minh Trưởng Lão thay hai ông bạn già nói Bạch Dương sinh ra vốn là một công chúa kim chi ngọc diệp nên việc vẽ vời này quá đơn giản đối với nàng. Màu, giấy vẽ, mực,…từ từ được bày ra. Thời gian là một nén hương. Lưu Yến vẽ một bông hoa mẫu đơn vời từng đường nét tỉ mỉ và tông màu nhẹ nhàng tuyệt đẹp. Còn Bạch Dương thì hoạ cảnh sơn thuỷ. Chỉ trong một thời gian ngắn mà nàng đã vẽ ra núi non hùng vĩ, sông hữu tình, ánh mặt trời ấm áp, từng đám mây trắng múa trên nền trời xanh thẳm và sự tự do vốn có của đàn chim én từ phương Nam bay về. – Thời gian một nén hương đã kết thúc. Xin mời song vị cô nương cho xem tranh – Kim Trưởng Lão cùng Hiền Trưởng Lão quay tranh của Lưu Yến và Bạch Dương ra ngoài. – Mời bỏ phiếu – Vòng cuối quá căng nên Minh Trưởng Lão quyết định nhờ sự giúp đỡ của mọi người. Kết quả là 50 phiếu cho Bạch Dương và 5 phiếu cho Lưu Yến. – Năm nay, tuyệt thế tài nữ đó chính là Ảnh Hồ cô nương – Kim Trưởng Lão lấy phiếu ra xem và hô lớn – Nhân Mã muội hài lòng chưa – Bạch Dương nắm lấy tay Nhân Mã phóng lên nóc nhà rồi dùng khinh công bay nhanh xé gió để lại Lưu Yến ôm một cục tức

Đọc Chương 9: Một Đêm Trong Hang Động

– Nhưng … trong đó – Phượng Xử Nữ nhìn cái hang động tối om kia, đột nhiên cô cảm thấy hơi sợ hãi. Trong đó có chắc chắn là sẽ không có … nguy hiểm gì chứ? – Đừng lo, sẽ không sao đâu – Tần Kim Ngưu vừa nghe Phượng Xử Nữ nói vậy liền xoay qua trấn an cô bạn thân – Vào nhanh nào, mưa bắt đầu lớn rồi. Mưa trên núi dễ bị cảm lắm đấy – Doãn Bảo Bình đã ở trong hang động, vẫy vẫy tay với bốn người còn đang đứng ở gốc cây kia Tần Kim Ngưu xoay người chạy vào thuận tay định kéo Phượng Xử Nữ đi nhưng không ngờ mình lại bắt trúng Hạ Cự Giải. Phượng Xử Nữ đứng nhìn hai người kia chạy vô, cô cũng muốn chạy vào nhưng cô sợ trong hang động có … ma cơ ╯﹏╰ – Đừng sợ, đi nào! – Long Thiên Yết đứng đằng sau thấy cô mãi không chịu đi mới lên tiếng nói, còn sẵn tiện nắm tay Phượng Xử Nữ dẫn cô vào trong cùng ba người kia – A … Xin lỗi cậu – Tần Kim Ngưu vào tới hang động xoay người lại thấy người mình vừa nắm tay không phải là Phượng Xử Nữ mà là Hạ Cự Giải thì nhanh chóng buông tay ra thuận miệng xin lỗi cô – À … Không sao – Hạ Cự Giải tự nhiên thấy ấm áp trong lòng, nên không để ý đến lời xin lỗi đó của Tần Kim Ngưu Cả năm đã ở trong hang động, họ rọi đèn pin tìm thử thì phát hiện đây chỉ là một hang động nhỏ thôi, không giống như ý nghĩ của bọn họ, bọn họ cứ tưởng là một hang động sâu hoắm luôn chứ. Trời dần dần tạnh mưa, đáng lẽ bọn họ có thể xuống núi nhưng hiện tại là ban đêm trên đường đi sẽ không tránh khỏi có nguy hiểm gì đó nên bọn họ lựa chọn phương pháp an toàn là ở lại đây sáng mai mới rời đi Trời cũng tạnh mưa nên ba chàng trai ra ngoài đi xung quanh hang động tìm một vành nhánh cây về làm củi. Tìm được rồi thì lại không có quẹt diêm để đốt lửa nên phải dùng cách thời nguyên thuỷ là dùng hai hòn đá để tạo lửa. Dĩ nhiên hai cô tiểu thư như Phượng Xử Nữ và Hạ Cự Giải thì không biết làm rồi. Long Thiên Yết và Doãn Bảo Bình thì không nói gì nên mọi người cũng không biết là họ biết làm hay không. Nên việc này đành giao cho Tần Kim Ngưu. Cứ tưởng anh là tiểu thiếu gia được người khác cưng chiều, cung phụng nên sẽ không biết mấy việc này chứ. Thật không ngờ nha! – Oa, Ngưu giỏi quá đi – Phượng Xử Nữ nhìn thấy, phấn khích nhìn Tần Kim Ngưu – Cậu giỏi thật đó. Thật ngưỡng mộ – Hạ Cự Giải cũng mỉm cười khen Tần Kim Ngưu – Có gì đâu, ông tớ dạy những kỹ năng sinh tồn cần thiết nếu chẳng may gặp chuyện thôi. Cũng không khó học, khi nào rãnh tớ dạy hai cậu – Tần Kim Ngưu mỉm cười một cái ấm áp khiến không khí trong hang động dần ấm lên Sau chuyện này hai cô gái có thêm một điểm cộng cho Tần Kim Ngưu. Còn điểm không cho Long Thiên Yết và Doãn Bão Bình, chỉ là đối với Phượng Xử Nữ thôi. Vì cô nghĩ họ là con trai mà ngay cả chuyện này cũng không biết, đúng là đồ công tử bột. Doãn Bảo Bình mà biết được suy nghĩ lúc này của Phượng Xử Nữ chắc chắn sẽ lớn tiếng kêu oan, anh cũng có muốn vậy đâu chứ. Lúc anh định làm màu trước mặt hai vị mỹ nữ này thì thằng Yết kéo anh lại nên anh mới ngồi yên mà. Huhu! Long Thiên Yết và Doãn Bảo Bình thì im lặng không nói gì, chỉ có nhóm Tần Kim Ngưu là nói chuyện rôm rả – Cái này mà cậu cũng không biết nữa sao? Đúng là ngốc mà – Tần Kim Ngưu cười nhẹ nhàng khẽ xoa đầu Phượng Xử Nữ – Gì chứ, mấy cái kỹ năng sống này đâu ai dạy tớ đâu, tớ không biết là đúng rồi. Không được xoa đầu tớ – Phượng Xử Nữ phản bác lại, đẩy tay Tần Kim Ngưu ra hét ầm lên. Tần Kim Ngưu nhìn hành động đó thì bật cười ha hả

Hạ Cự Giải bên cạnh thì cười trừ, sao cô có cảm giác như mình là người thừa vậy nhỉ? Mặc dù đã là bạn nhưng vẫn không xen vào được tình cảm của họ. Cô thấy khó chịu thế nào ấy! – Cậu sắp mất vợ rồi đấy – Doãn Bảo Bình nhìn chằm chằm vào cặp thanh mai trúc mã kia, khẽ lên tiếng nhưng âm lượng vẫn đủ cho người bên cạnh nghe – Tớ thấy tình cảm giữa thằng nhóc đó và Xử nhi không bình thường đâu nha – Doãn Bảo Bình thấy Long Thiên Yết im lặng thì lại tiếp tục nói Anh đã nói tới vậy rồi mà thằng Yết vẫn không thèm liếc mắt một cái. Anh lắc đầu thở dài ngao ngán, không biết ai có thể làm tan lớp băng lạnh ở trong người Long Thiên Yết được đây? Phượng Xử Nữ sao? Không có khả năng, đến cái liếc mắt thằng Yết cũng không cho cô ấy nữa mà – Nè mọi người! – Doãn Bảo Bình thấy chán, đột nhiên nghĩ ra gì đó rồi nhẹ nhàng gọi để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người và thành công – Dù sao, chúng ta cũng coi như đồng cảnh ngộ. Cũng học chung trường cũng quen biết nhau rồi, đã là bạn rồi. Vậy giờ chúng ta nói về bản thân mình cho những người khác biết nha? – Doãn Bảo Bình thấy mọi người nhìn mình thì mới nói suy nghĩ trong đầu mình – Hừ! Ai thèm làm bạn với anh chứ? – Phượng Xử Nữ khẽ liếc Doãn Bảo Bình rồi nói – Thôi nào Xử nhi, tớ thấy anh ấy cũng đâu xấu xa gì đâu, sao cậu ghét anh ấy dữ vậy? Với cả thêm nhiều bạn thì càng vui mà – Hạ Cự Giải mỉm cười nhẹ nhàng khuyên nhủ cô bạn bên cạnh – Cô bé này nói đúng đó – Doãn Bảo Bình nghe Hạ Cự Giải nói vậy liền gật đầu rồi nhìn qua Phượng Xử Nữ – Vậy nói gì bây giờ? – Tần Kim Ngưu lên tiếng – Hừm! Nói về tên rồi nói về ước nguyện của bản thân? – Doãn Bảo Bình chống càm suy tư rồi nhận được cái gật đầu của cả bọn – Anh tên là Doãn Bảo Bình, đại thiếu gia của Doãn gia. Ước nguyện của anh là có thể được gặp lại cô ấy lần nữa và nói cho cô ấy biết anh còn yêu cô ấy – Doãn Bảo Bình tự mình giới thiệu trước, câu đầu thì anh cười rất vui nhưng đến câu sau thì nghe được trong lời nói của anh có ẩn chứa một nét buồn nào đó Phượng Xử Nữ cũng không ngờ người đào hoa, lúc nào cũng cười đùa như Doãn Bảo Bình mà lại yêu một người sâu đậm như vậy. Cô không biết là anh đã yêu cô gái đó bao lâu nhưng nghe trong giọng nói của anh chắc có lẽ anh đã yêu cô gái ấy lâu rồi Long Thiên Yết thì sao không mà biết cô gái Doãn Bảo Bình nói kia chứ? Anh biết tất, vừa nghe Doãn Bảo Bình nói thì anh khẽ giật mình nhưng chỉ là thoáng qua, không ai phát hiện được

– Long Thiên Yết! Chỉ muốn người đó quay lại để giải quyết hết mọi chuyện – Long Thiên Yết lạnh nhạt nói, lời nói không một chút cảm xúc. Chẳng giống như muốn người ta quay lại gì cả. Doãn Bảo Bình nhíu mày khó hiểu nhìn Long Thiên Yết, ý anh là đang nói cô ấy sao? – Chào hai anh, em tên là Hạ Cự Giải, tiểu thư Hạ gia, em chỉ mong có hai điều. Thứ nhất em có thể mạnh mẽ hơn, đừng lúc nào cũng yếu đuối; thứ hai em hy vọng có thể tìm được tình yêu thật sự của đời mình. Và bây giờ thì em đã tìm được – Hạ Cự Giải nhẹ nhàng giới thiệu, khi nói về nguyện vọng của mình thì cô mỉm cười nhẹ nhàng nhìn lướt qua những người có mặt ở đây

– Woa, vậy chúc mừng em nha. Còn điều thứ nhất, anh tin sẽ có ngày em sẽ thực hiện được, cố gắng lên – Doãn Bảo Bình nghe cô gái nhỏ trước mặt giới thiệu thì khẽ mỉm cười cổ vũ cô, nụ cười của anh đẹp đến mức khiến Hạ Cự Giải bỗng dưng đỏ mặt – Tôi là Tần Kim Ngưu, tiểu thiếu gia Tần gia, chỉ mong muốn cậu ấy được hạnh phúc – Tần Kim Ngưu ngắn gọn giới thiệu, khi nói câu cuối còn khẽ liếc nhìn Phượng Xử Nữ. Long Thiên Yết tất nhiên là thấy được, anh nhìn chằm chằm Tần Kim Ngưu – Phượng Xử Nữ! Hiện giờ chưa có mong ước – Phượng Xử Nữ lười nói nên giới thiệu vô cùng ngắn gọn Cả bọn dù sao cũng quen rồi nên ngồi nói chuyện vô cùng vui vẻ, Phượng Xử Nữ thấy Doãn Bảo Bình cũng không tệ, cũng rất vui tính. Long Thiên Yết thì ai hỏi mới trả lời, còn lại thì lắng nghe hoặc là thả hồn đi đâu đó Hắt xì!!!! Một tiếng hắt xì vang lên, cả bốn người cùng nhìn về phía tiếng đó thì thấy Hạ Cự Giải đang ngồi co ro và đang run lên vì lạnh – Cậu bị cảm lạnh rồi, lại gần lửa đi. Sẽ ấm hơn đấy – Tần Kim Ngưu thấy Hạ Cự Giải như vậy, anh cởi áo khoác của mình rồi khoác lên người Hạ Cự Giải và kéo cô lại gần đống lửa hơn. Cô cũng vô cùng bất ngờ nhưng rồi mỉm cười nhẹ nói ” Cảm ơn ” – Cũng trễ rồi, mọi người ngủ thôi – Doãn Bảo Bình lên tiếng rồi vươn vai ngáp một cái rõ dài Mọi người nghe vậy thì biết cũng trễ rồi nên mạnh ai nấy tìm cho mình một chỗ thoải mái để ngủ. Chỉ riêng Hạ Cự Giải, do thân thể của cô hơi yếu nên mặc dù có chiếc áo khoác của Tần Kim Ngưu nhưng cô vẫn thấy lạnh. Tần Kim Ngưu nhìn qua thấy vậy dù gì cũng là bạn của mình nên anh kéo cô để cô tựa vào ngực mình. Hạ Cự Giải thấy hành động như vậy của Tần Kim Ngưu thì đỏ mặt, đột nhiên lại cảm thấy vô cùng ấm áp, cô mỉm cười nhẹ rồi nhắm mắt tận hưởng giây phút này. Anh nhìn xuống người đang nằm ở ngực mình thì thấy hơi thở cô đều đặn biết là cô đã ngủ rồi nên cũng không lo lắng gì nữa Phượng Xử Nữ thì không ngủ được, một phần là do không quen ngủ ở chỗ lạ với lại nhiệt độ ở trên núi lúc này vô cùng lạnh mặc dù cô có chiếc áo khoác to sụ nhưng vẫn không thấy ấm lên, cô chà sát hai tay mình lại cho đỡ lạnh. Tần Kim Ngưu cũng thấy muốn qua khoác áo cho cô nhưng đã lỡ choàng cho Hạ Cự Giải mất rồi với cả Hạ Cự Giải đang nằm trong lòng anh, anh không thể buông ra được, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Phượng Xử Nữ. Long Thiên Yết vốn là đã nhắm mắt định ngủ rồi nhưng đột nhiên lại nghiêng đầu nhìn cô gái cách mình không xa, cũng nhẹ nhàng nhích lại chỗ cô, rồi cởi chiếc áo khoác của mình ra khoác lên cho cô – Cảm ơn, tôi không lạnh – Phượng Xử Nữ hơi bất ngờ một chút nhưng cũng nhanh chóng kéo áo khoác ra trả lại cho anh – Cho mượn! – Thấy Phượng Xử Nữ có ý định trả lại, anh giữ lại rồi nói hai từ đơn giản rồi ngồi im lặng Phượng Xử Nữ mặc dù hơi ngại một chút nhưng thôi bây giờ lạnh quá, có cái này cũng đỡ lạnh nên thôi không kéo nữa. Long Thiên Yết thoáng nhìn qua rồi không nhanh không chậm choàng tay qua cổ cô kéo cô vào lòng. Cô ngạc nhiên trợn to mắt, vốn định giãy dụa nhưng lại cảm thấy cái ôm của anh rất ấm áp. Cô đột nhiên tham lam một chút, chỉ muốn tận hưởng giây phút này lâu một chút thôi. Mùi hương bạc hà nam tính dịu nhẹ của anh thoang thoảng ở cánh mũi cô khiến cô thấy yên tâm nên nhẹ nhàng nhắm mắt ngoan ngoãn nằm trong lòng anh Tần Kim Ngưu thấy cảnh đó thì vô cùng khó chịu, muốn chạy lên tách hai người ra nhưng anh không thể làm vậy cô sẽ khó chịu nên đành siết chặt tay lại nhìn hai người. Doãn Bảo Bình ở một bên chứng kiến được, cũng may là anh chưa ngủ nên mới chứng kiến được cảnh này. Hây da! Có để cho FA như anh sống không vậy? Anh đang gào thét trong lòng đó!!! Sáng hôm sau, cả bọn dậy sớm để cùng nhau xuống núi nhưng thân thể của Hạ Cự Giải vẫn còn chưa tốt nên được Tần Kim Ngưu dìu từ từ xuống núi. Qua một đêm ở trong hang động, cả năm người cũng thân với nhau được một chút. Nhất là Phượng Xử Nữ không còn cảm thấy Long Thiên Yết và Doãn Bảo Bình đáng ghét nữa. Đặc biệt là Long Thiên Yết, tuy nhìn vẻ ngoài bất cần đời nhưng cũng rất tốt!! Không đáng ghét như lần đầu gặp, Phượng Xử Nữ thoáng cười nhẹ … Vote và cmt thật nhiều cho ta đi a~ Giới thiệu truyện của ta với các nàng khác nữa a~

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 9: Bang Rose trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!