Xem Nhiều 12/2022 #️ Đọc Truyện [Thiên Yết / 2023 # Top 18 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Đọc Truyện [Thiên Yết / 2023 # Top 18 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện [Thiên Yết / 2023 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

[Thiên Yết – Kim Ngưu/Bạch Dương – Nhân Mã] Dập tắt hy vọng – Tơ hồng mong manh.

108,243

lượt thích /

40,300,664

lượt đọc

Author: Ayumi Amamiya Ngân.

Thể loại :Bí ẩn, người sói, lãng mạn, sủng ái, tâm lý, ma cà rồng, 12 chòm sao,…

Couple chính: Kim Ngưu x Thiên Yết. Và Bạch Dương x Nhân Mã.

Các cặp phụ: Chưa quyết định.

Summary:

– Nếu từ lúc bắt đầu mối tình này đã là sai, thì em cũng sẽ không quan tâm đâu. Em chỉ biết rằng từ giờ trái tim em đã thuộc về anh.

– Nếu cô ấy không muốn rời xa tôi thì tôi sẽ bất chấp tất cả để có thể ở bên cạnh cô ấy.

Một chàng trai với trái tim cô độc, sống trong cảnh hà khắc của gia tộc và mang trong mình tâm bệnh. Mỗi lần tái phát, anh lại phát điên lên theo cảm xúc mà thèm khát giết người và xâu xé họ.

Một cô gái với tấm lòng chân thành luôn ấm áp yêu thương. Đối nghịch nhau như vậy, mà ở gần lại dung hợp bù trừ cho nhau. Đến cuối cùng, liệu có thể thành một đôi uyên ương song hành mãi mãi bên nhau?

***

Tôi gặp anh ấy vào một chiều mùa thu. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy người con trai ấy cuốn hút đến lạ. Trái tim tôi đập trật một nhịp mà tôi không hề hay biết. Khi tôi nhận ra mình biết yêu thì người đó…

Tôi gặp cô ấy ở quãng đường chân đồi. Tôi chưa thấy người con gái nào đẹp rực rỡ đến vậy. Cả người cô ấy như có vầng hào quang sáng ngời vây quanh. Đôi mắt màu cam lấp lánh đó nhìn tôi rất đáng yêu. Chợt nhận ra, phải chăng mình đã rung động rồi? Sau này gặp lại, quả là duyên phận mà. Nếu tạo hóa đã sắp đặt như vậy, thì còn gì ngại nữa mà không đến với nhau chứ?

Đọc Truyện ( Thiên Yết / 2023

Công viên….

~~~~~~~*~~~~~~~

Gió mang hương hạnh phúc quyện vào mọi trò chơi. Ánh đèn lung linh huyền ảo mang niềm hạnh phúc ấy đến gần nhau, khắc sâu vào từng tế bào trên cơ thể. Mặt trời lên cao, ánh nắng chiếu xuống vạn vật, trong trẻo và dịu dàng, chẳng còn dấu vết của trận mưa đêm. Sau giông tố, nắng sẽ lên. Nhưng đôi khi, sau giông tố sẽ là giông tố khác. Nhân Mã khép hờ đôi mắt, trước mắt cô là cánh đồng hoa hướng dương, sắc hoa vàng rực đưa mắt hướng về phía ánh nắng mặt trời ấm áp, cô tình cờ phát hiện ra chỗ này lúc tách ra đi riêng trong khi mọi người còn đang bận dỗ Thiên Bình. JB đi theo sau cô, đưa mắt tìm khuôn mặt Mã bằng ánh nhìn dịu dàng, cô đã quay lại và nhìn anh trân trân. _”Em thích ngắm cảnh từ lúc nào vậy, Cherry?” JB lại quay ra nhìn Mã: _”Đừng lạnh lùng với anh nữa. Xin em Cherry.” Không tới gần, nhưng Mã cũng cảm giác được như JB vừa trao cho cô một nụ hôn nhẹ lên trán. Trái tim cô khẽ nhói lên. Cô buộc phải làm việc này. _” Thiên Yết đâu?” Tim JB sững lại. Anh đang nghĩ hoặc hy vọng mình nghe nhầm. Anh hơi nhíu mày nhìn về phía người con gái ấy: _”Anh đi một lát! Sẽ gặp em sau!” – Và anh định quay đi. _” Hàn Nhật Phong!” – Nhưng giọng nói cố dằn xuống đầy khó chịu của Nhân Mã ngăn anh lại. Lần này chắc chắn JB không nghe nhầm. Người con gái ấy vừa gọi tên anh. Điều anh đã muốn nghe rất nhiều lần. Anh đã muốn Nhân Mã gọi anh là Nhật Phong thay vì ” JB, JB ” nhường nào! Nhưng trong hoàn cảnh lúc này… _”Em…” – Tim JB quặn lên, anh không biết phải nói gì hay hỏi gì bây giờ. Nhân Mã tiến đến gần JB._” Thiên Yết đâu?” – Câu hỏi đó lại cất lên, cứa vào tim gan anh. Trong anh, cảm xúc đang hỗn độn nhưng nỗi lo lắng sẽ mất người con gái đó là lớn nhất. _”Anh yêu em!!!!” _”…” _”Xin lỗi anh.” Nhân Mã rời ánh nhìn của JB và chân bước hướng ngược lại, cô lướt qua anh trong tích tắc. Giây phút đó, anh cảm giác như sẽ mất đi tất cả, như mình sắp rơi. Bất giác, tay anh vươn ra nắm lấy tay Mã, cô khựng lại. _”Anh xin em! Xin em đừng rời khỏi anh.” Nhân Mã giật mạnh tay ra khỏi tay anh, dằn xuống một câu trước khi bước đi. _”Quên-em-đi!” – Và cô bước đi thật nhanh. Từng câu, từng chữ từ miệng Nhân Mã phát ra, như mũi dao đâm vào tim anh, khắc từng đường hằn sâu màu máu. Thà cô dùng một nhát dao giết chết anh, anh còn thấy đỡ đau hơn thế này. Làm sao anh sống khi thiếu cô? Làm sao? JB chạy theo cô. Anh không thể để người con gái đó dễ dàng đi như vậy. Nhân Mã cứ chạy, cố chạy, như muốn trốn tránh điều gì đó trong cô. Điều gì thì chính cô cũng không thể hiểu nổi. Bỗng… Huỵch!! Do mãi suy nghĩ và không nhìn đường nên cô đã đâm sầm vào một người. Nếu người đó không đưa tay ra đỡ chắc cô đã ngã rồi. Mã chưa kịp định thần thì một giọng nói khá quen thuộc chợt vang lên, chứa trong ấy nỗi ngạc nhiên và lo lắng: _” Mã… Nhân Mã cậu đi đâu vậy?” – Hai tay Thiên Yết kéo cô ghì vào mình và dùng cả hai cánh tay ôm chặt lấy cô. Không sao diễn tả nổi cảm xúc trong cậu lúc này. Nhưng khi thấy nét mặt của Mã có phần khó chịu, Yết kéo Mã ra và chú mục vào cô, không chớp mắt. Song, đúng lúc này, nhìn qua đôi vai Yết, Mã nhận ra một bóng người đang chạy tới. Cô cũng đoán JB sẽ đuổi theo cô. Và nếu chạm mặt Thiên Yết bây giờ thì có lẽ sẽ khó xử cho cả ba. Bất ngờ, Mã nhón chân, rướn người, hai tay ôm vòng lấy cổ Yết và… Hôn. Yết không biết sao Mã lại thay đổi thái độ nhanh thế, nhưng Mã chỉ bắt đầu vài giây, lập tức Yết đã hôn đáp trả, thô bạo và cuồng nhiệt. JB dừng chân khi võng mạc in lên hình ảnh ấy. Đồng tử giãn rộng, trân trân nhìn, anh đứng như chôn chân xuống đất. Anh cảm thấy ngạt thở và tim co bóp mạnh dần. _”Tớ không ngờ cậu lại bạo như vậy… Um tụi mình về thôi!” – Yết bật cười, không hề hay biết còn một người con trai khác đang ở ngay sau lưng mình. Cậu khoác vai Mã và kéo cô đi. Yết vẫn cười thích thú. Còn Mã, cô liếc về phía sau một giây trước khi xoay người đi cùng Thiên Yết. Có lẽ ánh mắt Mã đã chạm vào ánh nhìn đau đớn của JB, nhưng nó lạnh lẽo bước qua. Mắt anh vẫn nhìn trân trân vào bóng dáng người con gái ấy, đang xa dần, xa dần, rồi khuất hẳn…

Theo yêu cầu của nhiều bạn. Có một số người đề nghị mình nên đổi couple. Và mình còn đang suy nghĩ :(((( Yết – Mã hay JB – Mã Cho au xin lời bình gấppppppppppp

Đọc Truyện Song Tử X Thiên Yết / 2023

Đơn đặt hàng của Gemiemi_0106

Title: Song Tử x Thiên Yết

Author: Trần Lâm Dạ Nguyệt (Dolly)

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về ta nhưng số phận của họ là do ta định đoạt.

Category: Hắc đạo, công sở, hào môn thế gia

Length: Oneshot

Status: Finished

Note: Vui lòng ghi rõ nguồn, rõ tác giả nếu muốn mang truyện đi và nhớ xin phép ta.

Feedback, please

-Ai da~ Ai da~ Tiểu Bạch đáng yêu~ Tiểu Bạch dễ thương nhất trần đời~ Giúp chị hoàn thành nốt đống giấy tờ kia đi~~ Mai chị phải nộp rồi mà giờ chị buồn ngủ quá hà~~ Chị biết Tiểu Bạch là người tốt bụng nhất mà~ Tiểu Bạch sẽ giúp chị, đúng hơm?

-Thứ nhất: Đừng bao giờ gọi em là Tiểu Bạch! Tên em là BẠCH DƯƠNG!! Thứ hai: Dẹp ngay cái giọng nói kia đi! Thứ ba: Việc của ai người nấy lo!

-Hức… Tiểu Bạch ghét chị… Tiểu Bạch không thích chị nữa… Chị… Chị… Chị ghét Tiểu Bạch!

“Rầm!”

Sau tiếng sập cửa là một khuôn mặt thở dài cầm lấy mấy tờ giấy, còn bên kia cánh cửa lại là một nụ cười đắc chí:

-Tiểu Bạch, em nhớ đấy!!_Song Tử hét lên rồi vội vàng lấy túi xách, cầm bánh mì, rồi lấy xe phi vội đến chỗ làm việc với một khuôn mặt không mấy vui vẻ nếu không muốn nói là đầy tức giận. Chả là, sáng nay đồng hồ của cô bị “ai đó” chỉnh lại kim giờ, kim phút, và đến lúc cô dậy thì đã quá giờ làm việc, ừm… tính ra cũng chẳng có gì to tát, đúng vậy, không to tát… nó chỉ mới làm cô mất tiền thưởng chuyên cần thôi~

-Lại đi muộn nữa hả Song Tử?_Tiếng bác bảo vệ vang lên. Song Tử đang dắt xe quay sang nhìn và mỉm cười:

-Tại Bạch Dương đó bác.

-Vâng, cô thì lúc nào chả đổ lỗi cho người khác!

-Bác Năm à~~

-Thôi ngay cái giọng ngót xớt của cô đi! Tôi chịu thua đấy! Vào đi!

-Bác muôn năm!! Cháu biết bác Năm là người tốt bụng nhất thế giới mà! (Hôm qua có ai đó vừa bảo Bạch Dương tốt bụng nhất mà nhỉ?)

Sau khi qua ải bác bảo vệ, Song Tử thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng… thử thách lớn nhất còn ở phía trước- Tổng giám đốc Thiên Yết!!!

Hít vào thở ra, cố trấn an bản thân, Song Tử tự tin đẩy cửa bước vào với nụ cười tươi hết sức có thể, nhưng ai ngờ…

-A, Song Tử, em đến rồi đó hả? Tổng giám đốc đang đợi em trong phòng đó, mau lên đi!

Hic…

Cô cứng ngắc quay sang “dạ” một tiếng, rồi chầm chậm quay người lại đi đến cái thang máy, tay khó khăn đưa lên bấm vào cái nút tròn tròn xam xám kia, đến khi cảm nhận được thang máy đang dần đi lên, cô vội chắp tay cầu thần lạy trời lạy đất như mấy ông thầy đạo sĩ. Cô lo lắng như vậy cũng phải thôi, ở công ty Thiên Yết được mệnh danh là “sát thần” nha!

“Ding”

Cửa thang máy mở ra, Song Tử hít sâu một hơi rồi từ từ bước ra, mỉm cười thật tươi đi đến phòng tổng giám đốc…

-Cô đến muộn.

-A!_Song Tử quay đầu lại._T- T- Tổng giám đốc ạ? Sao ngài lại ở đây? Tôi tưởng…

-Tài liệu của tôi đâu?

-Dạ, đây ạ.

-Tiếp tục làm việc đi.

Thiên Yết nói rồi cầm lấy tài liệu đi về phòng, Song Tử nhìn theo, trên đầu cô là cả chục dấu hỏi chấm:”Quái, mọi hôm thì hắn sẽ nộ khí ầm ầm khi thấy nhân viên đi làm muộn cơ mà, hôm nay giở chứng à?” Nhưng rốt cuộc, đó không phải chuyện cô cần lo, nên Song Tử chỉ nhún vai một cái rồi vội đi làm việc của mình.

-Ngài định cứ giữ im lặng mãi thế này sao?_Trong phòng làm việc, Thiên Yết ngồi trầm ngâm, bên cạnh anh là chiếc điện thoại đang không ngừng phát ra tiếng nói._Chẳng lẽ bấy lâu nay vẫn chưa đủ để chuộc tội hay sao!? Cô ấy cần biết sự thật, bọn chúng sắp hành động rồi! Cô ấy cần biết cách tự bảo vệ chính mình!! Một khi bọn chúng đã ra tay, một là chết hai là sống, tuyệt không có lần tiếp theo!!

-Ngươi im đi!!_Thiên Yết quát._Ta tự biết phải làm gì.

-Hừ, ngài cố chấp y như cha ngài!

-Ta bảo ngươi im đi cơ mà!!

-Thiên Yết, đêm…

“Rụp”

Thiên Yết tắt phụt điện thoại, mặt sa sầm khiến thư kí vừa đi vào định lên tiếng lại từ từ chuồn ra. Khụ, thật quá đáng sợ mà! (Trích tiếng lòng của thư kí)

-Đêm nay, tôi biết…_Anh cười, nhưng trên mặt lại là một mảnh lạnh lẽo.

Cầm mảnh giấy mà Bạch Dương để lại, Song Tử cười mà như mếu, oimeoi, cô không biết nấu ăn!!! Ơ… đợi đã, quên, còn có cơm quán.

Nghĩ vậy, Song Tử liền cầm lấy điện thoại, chuẩn bị bấm số…

Một giọng nói trong trẻo truyền ra từ cái máy ghi âm gần đây…

Song Tử bỏ điện thoại xuống, uể oải đi vào bếp. Cổ nhân có câu: Muốn ăn thì lăn vào bếp.

“Lạch cạch. Lạch cạch.”

Một tiếng động kì lạ vang lên…

“Lạch cạch. Lạch cạch.”

Tiếng động tiếp tục vang lên…

-Con mẹ nó!! Thằng hàng xóm khốn nạn!! Có tin bà chạy sang phang cho mày một phát không!?

“Lạch cạch. Lạch cạch.”

Tiếng động lại vang lên, một lần nữa…

-Í, khoan đã! Cái này hình như không phải tiếng bàn phím… Có lẽ nào…

Song Tử từ trong phòng bếp thò đầu ra, thấy cánh cửa nhà mình rung rung, cô xoa xoa mắt nhìn lại:

-Bọn trộm ngày nay lạc hậu quá thể, thời buổi nào rồi mà đi trộm còn cậy cửa? Chậc, thật không thể tin nổi!

Cô tiến lại gần cửa, tay cầm cây gậy gỗ không- biết- lấy- từ- đâu. Tay kia chạm vào chốt cửa, nhẹ nhàng lắp lại vào chỗ cũ. Cứ thế, cứ thế một lúc lâu…

-Hic… dù lạc hậu nhưng trộm ngày nay lại kiên trì quá thể… Cứ cạy mãi được…_Tay đã bắt đầu mỏi, Song Tử thầm than khổ, nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng bọn trộm này tính kiên trì “không phải dạng vừa đâu”.

Thêm một lúc lâu trôi qua…

“Rầm!!”

Cánh cửa bị đạp ra một cách không thương tiếc, Song Tử giật mình lùi ra xa:” Í, cuối cùng trộm nó cũng thông minh lên được một tí.”

Trước mặt Song Tử bây giờ là 5 người mặc áo đen, tay cầm súng đen trông rất chi là oách, chân đi đôi giày da đen, đầu đội mũ đen, mặt bịt khăn đen, tổng kết lại là nó đen toàn tập.

-Uầy, tổ chức áo đen à!?

Chỉ kịp thấy mấy giọt mồ hôi chảy xuống, lát sau, Song Tử cô đã hôn mê bất tỉnh, trước khi nhắm mắt cô còn nói:

-Trộm ngày nay cũng thích… cosplay cơ… à…

Bọn trộm, à không, phải gọi là bọn bắt cóc mới đúng: Người được boss để ý đến, quả nhiên khiến người ta theo không kịp.

“Reng reng…”

Trên bàn làm việc của Thiên Yết, tiếng chuông điện thoại reo liên hồi, nhưng chẳng có ai ở đó để nhận cả…

Mà lúc này, Thiên Yết đang lái xe như bay trên đường quốc lộ với nét mặt không mấy vui vẻ. Chiếc xe cùng với bóng người cứ như ẩn như hiện lao vun vút, chẳng cần để ý đến xung quanh, cũng chẳng cần biết là nơi sắp đến nguy hiểm thế nào…

“Kít…”

Một thanh âm chói tai vang lên, thì ra chiếc xe đã dừng lại từ lúc nào. Nơi Thiên Yết đến là một bến cảng vắng lặng, thùng gỗ vứt lung tung, thuyền đậu ở đây 9 chiếc thì 10 chiếc đều đã gỉ sét, có lẽ bến cảng này rất lâu đã không được sử dụng.

“Bùm bùm!! Chíu chíu!! Pằng pằng!!”

Kèm theo một loạt tiếng động mang đầy tính chất “game” là một loạt những viên đạn bạc sáng lấp lánh từ đâu xuất hiện, lao như bay về phía Thiên Yết. Anh vội lăn 360 độ trên mặt đất ra nấp sau cái xe tải gần đó (cái xe không- biết- ở- đâu- ra), tay thoăn thoắt lấy ra hai khẩu súng ngắn (cũng không- biết- ở- đâu- ra), rồi lại lăn một vòng 360 độ nữa trên đất đồng thời bắn ra mấy viên đạn. Sau đó, không có sau đó. À, có chớ.

-Các ngươi mau đem Song Tử…

-Ngươi định làm gì cô ấy!?_Nghe đến cái tên Song Tử, Thiên Yết nhanh như cắt vội lao ra. Và đúng như dự đoán của con tác giả, “pằng”, văng vẳng đâu đây một tiếng súng…

(Con tác giả xen ngang: Ta thấy mình tả mấy cảnh hành động này chẳng nghiêm túc tí nào cả… nhưng thôi kệ đi :v Mà Thiên Yết này, bạn manh động quá, bình tĩnh, bình tĩnh lào :v)

Thiên Yết nhíu mày, anh nhìn lên nóc nhà gần đó, thấy một xạ thủ đang cầm súng ngắm bắn, lại nhìn sang tên boss vừa xuất hiện, nhíu mày:

-Hừ!

-Ồ, đừng nhìn ta như thế chứ! Dù sao thì ngươi cũng phải đền tội đúng không nào?_Hắn nhìn anh, đôi mắt ngập ý cười._Song Tử, thiên kim của Trịnh thị, ai, tiếc thay cô ấy lại không biết thân phận thật của mình… cái này, mất trí nhớ, huh? Do ai nhỉ? Là…

-Im đi!!_Anh gắt, và cây súng trong tay lại được bóp cò, nhanh chóng, mùi vị tanh tưởi của máu dần tràn lan trong không khí. Vị boss kia đôi mắt đã trở nên sắc lạnh, phất tay một cái, mấy chục viên đạn xuất hiện. (Ta thề là ta không biết viết mấy cảnh hành động)

-Hừm… Thiên Yết!! Ngươi biết không, ta có một vụ trao đổi nho nhỏ, đó mới là mục đích của ta.

-Ưm… Ưm…_Song Tử khẽ mở mắt, một thứ mùi ngai ngái xộc thẳng vào mũi cô làm cô khó chịu. Cô ngửi thấy vị mặn của sóng biển, mùi tanh của cá và cả sự ẩm mốc ngột ngạt ở đây nữa. Cô đoán bản thân đang ở trên biển, cụ thể hơn là đang ở trong một con tàu. Cô thử cử động tay và chân nhưng cứng ngắc, hiển nhiên là cô đã bị trói. Lần sờ một lúc, cô phát hiện ra một cạnh sắc nhọn, cô vội chà chà dây thừng vào đó với mong muốn dây sẽ đứt. Nhưng cũng lúc này, cô nghe tiếng cửa bị đạp ra. Rồi ai đó tiến tới khiêng cô đi. Lúc sau, cô cảm nhận được một làn gió mát từ đâu tới lướt nhẹ trên mặt, mùi gió mặn mang theo hương vị của biển cả… Ba chữ xuất hiện trong đầu cô “Ra ngoài rồi?”

-Song Tử!!_Cô nghe tiếng ai đó gọi tên mình, giọng nói này, quen lắm!

-Rốt cuộc ngươi muốn gì!?

-“Hàng” và một lời hứa.

-Không.

-Chà, nếu vậy thì…

-Ngươi dám?

-Cho ngươi một cơ hội nữa. Ta sẽ đếm từ một đến ba.

-Khoan… khoan đã…!!

-1…

-Ta…

-2…

-Ta đồn…g…

-Xin lỗi, nhưng ta hết hứng thú rồi. 3.

Ngay lập tức, Song Tử cảm thấy bản thân đang rơi tự do, tiếng không khí ù ù bên tai, từng đợt gió rít gào…

“Tùm…!”

Nước ôm lấy cơ thể cô, nuốt trọn lấy cô, đem cô từ từ dìm sâu xuống dưới lòng biển. Cái lạnh tràn vào trong cô, thấm vào từng tế bào xúc giác trên da thịt làm chúng co lại. Hô hấp của cô dần trở nên khó khăn, khăn bịt mắt dần lỏng ra và tuột khỏi mắt cô, nhưng đập vào mắt cô vẫn là sự tối đen chẳng có gì khác biệt. Cả người cô như bị rút hết sức lực, trong cơn mê man, một cỗ kí ức bỗng ùa về…

-“Song Tử!!!”

Ai đó gọi tên cô kìa… Giọng người đó sao lại buồn bã đến thế…

Thiên Yết sắp phát điên đến nơi rồi!! Người con gái mà anh luôn cố gắng bảo vệ suốt mười mấy năm qua chỉ trong giây lát lại biến mất như thế kia sao!? Anh cố hất mấy tên to con đang dần vây lấy mình ra và vội lao xuống nước… Nhưng đến lúc ấy…

“Muộn rồi”

Dập dềnh trong sóng biển ấy tôi thấy thấp thoáng màu áo của em, tôi ngỡ bản thân sẽ bảo vệ được em cho đến phút cuối… nhưng…

Cuối cùng vẫn là hai chữ “Bất Lực”…

Sau khi đọc xong cái oneshot một chương mà Bạch Dương viết, Song Tử phẫn nộ đập bộp cái gãy đôi cái bàn (thật ra chỉ có đau tay chị ấy thôi, cái bàn vẫn hiên ngang nằm đó).

-Tiểu Bạch!! Sao em có thể mừng kỉ niệm 1 năm ngày cưới của hai anh chị bằng một cái oneshot vớ vẫn và phi thực tế như thế chứ!? Chị bảo em viết đúng sự thật cơ mà!! Bắt cóc bắt kiếc rồi trùm, boss, thiên kim, quá khứ, biển, vân vân tùm lum thế này là thế nào!? Hơn nữa, tại sao chị lại không biết nấu ăn!!!!??? Mày phỉ báng tài năng của chị phải không hả!? Ghen tị phải không hả!? Vậy mai mốt khỏi ăn nha con!!!!_Gầm hét gào rú một hồi cuối cùng Song Tử cũng đã dừng lại, cô thở hồng hộc, tay vơ vội bình nước trên bàn dốc thẳng vào miệng. Sau đó lại tiếp tục._Cuối cùng là, sao nó lại là SE!!!???

-Chị gái của em à, nhưng chuyện tình của hai người nhạt nhẽo lắm._Đợi Song Tử hạ hoả, cô gái bên cạnh từ tốn hạ li nước cam xuống, thong thả bình thản nói.

Bạch Dương vừa dứt lời, sát khì từ đâu đó bỗng nổi lên, đem nhiệt độ của căn phòng hạ xuống âm độ, Song Tử mỉm cười nhìn Bạch Dương:

-À, ra là hai năm theo đuổi của chị đối với em không là gì cả. Rất nhạt nhẽo, rất vô vị…

-Ừ.

Và trong vòng 1… 2… 3…

Một cuộc khẩu chiến đã và đang diễn ra vô cùng gay cấn. Bên phải tôi đây là Song Tử, người sở hữu chiếc lưỡi sát thủ và chất giọng cực khoẻ với độ volume vô cùng vô cùng lớn. Cô đang chiến đấu rất hăng hái, lưỡi cô uốn lên uốn xuống phản bác sắc bén nhanh nhậy vô cùng. Mà vị ngồi bên trái tôi là Bạch Dương cũng không kém cạnh. Cô mặc dù miệng lưỡi không ngừng hoạt động nhưng khuôn mặt vẫn hoàn hảo giữ được vẻ bình thản vốn có. Mặt không đổi sắc.

Cuộc khẩu chiến đang đến hồi gay cấn, với những tiếng nói đinh tai nhức óc không ngừng vang lên thì chẳng ai có thể để ý ở cửa ra vào, một bóng người đang rón rén rón rén từng bước đi lên lầu. Ai, Dolly tôi đây cũng không thể không thương tiếc cho một số phận bất hạnh, ráng lên, Thiên Yết!

Mà nhìn chung thì gia đình này cũng rất là hạnh phúc. Dù đôi lúc có cãi nhau, nhưng tình cảm mà họ dành cho nhau là thứ không thể chối bỏ.

-END-

Dolly: Viết xong có một cảm giác thất bại không thể tả… Ôi thảm hoạ, thảm hoạ ToT

Thứ lỗi cho ta vì nó không được như nàng nghĩ T.T

Đọc Ngoại Truyện 1: Thiên Yết Và Song Ngư / 2023

,~Mùa đông năm ấy…~ Anh gặp cô vào một buổi sáng mùa đông. Tiết trời lúc ấy se lạnh, anh lang thang ngoài phố, định bụng kiếm một chút đồ ăn cho đỡ đói và anh quyết định đến cửa hàng tiện lợi mua mì gói về ăn.= =! Chẳng qua là tiền tiêu vặt tháng này của anh gần hết sạch nên bây giờ anh phải ăn uống tiết kiệm để sống sót sau kì nghỉ đông dài. Anh không muốn chết khi chỉ là một thằng học sinh cấp Hai chưa hề nắm tay con gái một lần nào cả! Dừng chân tại cột báo hiệu giao thông, thôi suy nghĩ mông lung, anh nhìn qua bên kia đường và anh thấy một cô gái với hai con mèo nhỏ trên tay..Mèo ư?.Tín hiệu đèn chuyển sang màu xanh, anh thong dong đi qua bên kia đường, đôi mắt vẫn không rời cô gái ấy. Đầu óc anh trống rỗng nhưng đôi chân anh lại hành động theo bản năng: dẫn chủ của mình lại ghế đá đối diện cô gái ấy đang ngồi. Đừng hỏi anh tại sao, chính bản thân anh cũng không biết câu trả lời..Một phản xạ tự nhiên chăng?.Anh ngồi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn cô. Cô dường như cũng chẳng để ý đến anh vì mải mê chơi với lũ mèo. Cô nựng chúng, vuốt ve chúng, cho chúng ăn, sưởi ấm chúng bằng cách để chúng vào trong chiếc khăn choàng cổ của cô. Anh khẽ phì cười vì hành động ấy. Chợt, anh khựng lại khi nhìn thấy mặt cô. Đó là một khuôn mặt nhìn nghiêng rất đáng yêu, đôi mắt màu xám nhạt to tròn, trong veo, cô nổi bật với làn da trắng ngần, mái tóc đen óng được buộc gọn gàng. Anh cảm thấy cô rất quen, dường như đã gặp ở đâu rồi, nhờ có trí nhớ không đến độ tồi, anh đã nhanh chóng nhận ra cô.Cô là Song Ngư – học lớp bên cạnh anh!Cô là cô gái có thể khiến lũ con trai xung quanh hồn xiêu phách lạc!Sao cô ấy lại ngồi ở đây một mình nhỉ?Và hậu quả của đôi chân nhanh hơn cái đầu là…Anh đứng dậy, tiến về phía cô. Cô thấy có bóng người trước mặt mình, lập tức ngẩng đầu lên.Hai ánh mắt chạm phải nhau. Anh khựng lại.– À, ừm, cậu là Song Ngư, đúng chứ?- Anh hỏi.Cô gật đầu.– Tớ là Thiên Yết học lớp bên cạnh, cậu biết tớ đúng không?Cô lại gật.– Sao cậu lại ngồi ở đây thế? Hai con mèo này là của cậu à?Cô lắc đầu nguầy nguậy, rồi chỉ tay về phía con đường trước mặt:– Tớ thấy chúng ở đằng kia!– Cậu tính nuôi nó à?– Ừ.– Cậu có lạnh không?– Không hẳn.– Muốn ăn chút gì đó không, tớ mời?– Nhưng còn chúng nó?Anh suy nghĩ một lát, rồi trả lời;– Hay là về nhà tớ?– Cũng được!- Song Ngư trả lời không do dự. Cô thật ngây thơ vô đối, miệng nói nhưng chưa hề suy xét hậu quả. Thử nghĩ xem, một tên con trai chỉ mới gặp bạn đôi ba lần ở trường, chưa thể nói là thân thiết và giờ đây mời bạn về nhà hắn, chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?Nhưng cô làm thế cũng có lí do…Thứ nhất là để sưởi ấm cho hai con mèo và cho cả cô, tiết trời giờ khá lạnh…Thứ hai là…cô không còn nhà để về nữa rồi!Lúc đi ra ngoài, chẳng hiểu sao tự nhiên khóa cửa xong, cô lại lỡ tay làm văng cái chìa khóa vào nhà bằng đường cửa sổ! Mà chị cô đi làm đến tối mới về, thế nên…Vả lại, cô khá tin tưởng cậu ta qua thái độ, lời nói và cách cậu ta chơi với lũ mèo! Cô thấy lũ mèo rất thích chơi với cậu ta, chứng tỏ cậu ta không phải người xấu rồi!

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện [Thiên Yết / 2023 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!