Xem Nhiều 1/2023 #️ Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh # Top 6 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh # Top 6 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

#ReviewEM LÀ TIỂU TIÊN NỮ CỦA ANH

Văn án 1:

Trần Thuật: Cô ấy là Tiểu Tiên Nữ suốt đời của tôi.

Lời đồn trong trường:

Hotboy học giỏi Trần Thuật vốn ngông nghênh ương bướng trong trường mà lại ngoan ngoãn làm bài tập giúp bạn gái.Đám buôn dưa lê ngưỡng mộ: Bạn gái của cậu ta chắc là hoa khôi An Nguyệt.Có người xuất hiện đính chính tin đồn: “Không phải hoa khôi! Là em gái của hoa khôi! Giờ thể dục hôm qua, mình quay về lớp lấy đồ, đúng lúc tận mắt nhìn thấy Trần Thuật đang hôn em gái của hoa khôi, hí hí, thật là nồng nhiệt say đắm!”

Văn án 2:

An Tĩnh với An Nguyệt là hai chị em sinh đôi. Ai cũng nói lần đầu gặp họ, cảm giác hai người rất là giống nhau.

Nhưng Trần Thuật vào năm lớp mười một ấy, nhìn thấy An Tĩnh, lại có suy nghĩ rằng, “Chẳng hề giống nhau chút nào”.

Bởi vì An Nguyệt, đâu có khiến ánh mắt Trần Thuật phải lưu luyến lâu như khi nhìn An Tĩnh.

Trần Thuật và An Tĩnh gặp nhau vào khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Khi ấy, họ đều là những cô cậu học trò nhiệt huyết bừng bừng, cuộc sống trải qua rất phong phú vui vẻ. An Tĩnh tính tình dịu ngoan, lại có chút nhút nhát; Trần Thuật lạnh lùng ngỗ nghịch, là nam thần trong mắt các bạn nữ. Thoạt nhìn bọn họ, giống như một bông hoa mảnh mai và một khối băng dày vậy.

Ấy thế mà khi ở bên nhau, họ lại hòa hợp lạ kì.

Trần Thuật ngồi vị trí sau bàn của An Tĩnh. Trong giờ học, có thể nhìn thấy bóng lưng nhỏ gầy của cô. Cậu từng ngắm nhìn cô từ đằng sau rất lâu như thế, còn trước cả khi biết rằng mình sẽ vô cùng thích người này. Thậm chí, người cao ngạo như Trần Thuật, chỉ bởi vì ngắm đường nét phía sau của An Tĩnh mà cũng có thể đỏ mặt.

Trần Thuật đối với cái gì cũng thờ ơ, kể cả các bạn nữ kiếm cớ nói chuyện, cậu cũng có thể không vui mà bỏ qua, chẳng thèm cho ai một chút mặt mũi. Nhiều người hay lấy cớ bài khó để được Trần Thuật giảng bài, nhưng Trần Thuật lại nói, hỏi cái gì chứ, “Tôi có phải là giáo viên đâu.” Ấy thế mà cậu con trai “khó ở” này lại tự nhiên giúp đỡ An Tĩnnh khi cô gặp rắc rối trên bảng, lưu loát đọc lời giải cho cô chép vào. Cũng chính cậu con trai này đã làm một việc mà trước nay, ngay cả người nhà An Tĩnh cũng chưa từng làm với cô. Trần Thuật nói, An Tĩnh, cậu vẽ đẹp lắm.

An Tĩnh khi sinh ra đã luôn bị so sánh với người chị sinh đôi An Nguyệt của mình. Nếu như nói An Nguyệt là mặt trời rực rỡ, năng động, bản lĩnh; thì An Tĩnh lại là mặt trăng dịu dàng, thậm chí có phần nhút nhát. An Tĩnh học không giỏi như An Nguyệt, nên cô luôn bị áp lực rất lớn.

Cả nhà đều cho rằng mấy bức vẽ của An Tĩnh là vô bổ, sẽ làm cô xao nhãng học hành; lại không biết đó chính là điều cô rất thích làm. Suy cho cùng, An Tĩnh cũng chỉ muốn cố gắng của mình được công nhận. Và rồi Trần Thuật, cậu con trai cao gầy đó đã đứng ngắm nhìn tấm bảng cô vẽ, nói với cô rằng: “Cậu vẽ đẹp lắm.”

Chắc hẳn trong thời học sinh, ai cũng đã từng có những ngày như thế. Gặp một người bạn, sau đó chú ý tới người ta. Cảm giác này ươm mầm một cách rất âm thầm, rồi lặng lẽ lớn lên và nở rộ những đóa hoa ngọt ngào.

Trong những tháng năm thanh xuân đẹp đẽ ấy, hẳn đã từng có người như An Tĩnh, e dè nhút nhát, ngập ngừng theo đuổi sở thích của bản thân; hẳn đã từng có người như Trần Thuật, cá biệt bất cần, lại cũng có lúc trộm ngắm cô bạn bàn trên, từng chút từng chút cố gắng kéo gần khoảng cách giữa mình và người ấy.

Trần Thuật tuy bề ngoài khó gần, dễ nổi nóng, lại kiêu ngạo, nhưng thực ra lại là một người rất tinh tế. Cứ nhìn cách cậu từng chút, từng chút tiến nhập vào thế giới của An Tĩnh thì biết. Thời cấp ba, hẳn rất nhiều người từng thầm thích một người nào đó, nhưng phần lớn đều không có cơ hội nói ra; hoặc không dám nói ra. Trần Thuật lại khác. Cậu can đảm quan tâm An Tĩnh, can đảm chấp nhận tình cảm đẹp đẽ đầu đời đó.

“Đôi lông mày của Trần Thuật khẽ nhíu lại, sao cô ấy không về nhà?Một mình ở đây làm gì.Đồng phục cũng chưa thay, vẫn còn đeo ba lô.Cậu nhìn đồng hồ, cau mày, đã bảy giờ rồi, vẫn chưa ăn gì sao?Trong lòng Trần Thuật có chút bực bội, lại có chút lo lắng, không biết từ khi nào, cô gái trước mắt đã khiến trái tim cậu rung động.”

Thậm chí khi đứng giữa thành phố đông người như thế, giữa biển người hối hả qua lại, Trần Thuật cũng có thể bắt được chính xác hình bóng An Tĩnh. Khi ấy cô bị rớt hạng trên lớp, trong khi An Nguyệt giỏi giang lại đứng hạng thứ hai, vì thế An Tĩnh vừa buồn vừa sợ, không dám về nhà. Trần Thuật đi qua rất nhiều người, cuối cùng dừng ở chỗ cô.

Cậu không hỏi gì cả, chỉ đưa cho cô trà sữa, mì Oden, bánh ngọt… từng cái từng cái một, cho đến khi lấp đầy cái bụng rỗng của An Tĩnh mới thôi. Rồi cậu dẫn cô đi chơi game, hướng dẫn cô những thứ mà trước nay cô chưa từng biết. Buổi tối hôm đó của An Tĩnh tưởng sẽ buồn thảm lắm, nhưng nhờ có Trần Thuật, mà trở nên ngập tràn niềm vui.

Trần Thuật nói, “Mình không cần lời cảm ơn của cậu đâu.” “Cho mình số điện thoại của cậu.”

Sau đó, Trần Thuật ghi chú số của An Tĩnh ba chữ này: Tiểu Tiên Nữ.

Tình yêu của Trần Thuật và An Tĩnh chính là tình yêu học trò điển hình. E ấp, ngại ngùng, sau đó dần trở nên đậm sâu đến mức không thể tách ra. Mối quan hệ của họ tiến triển một cách rất tự nhiên, mỗi người dùng phương thức riêng của mình để tiến vào thế giới của đối phương.

An Tĩnh sẽ vì sợ phụ huynh phát hiện mà chỉ dám “lén lút yêu đương” với Trần Thuật; Trần Thuật sẽ vì ghen tị với mấy tên con trai xung quanh An Tĩnh mà muốn công khai mối quan hệ của cả hai. Trần Thuật sẽ vì An Tĩnh mà hung hăng đe dọa mấy người có ý đồ với An Tĩnh, thậm chí còn động chân động tay; An Tĩnh sẽ vì Trần Thuật mà đứng chờ thật lâu thật lâu trước cổng trường, bởi vì muốn được đi cùng cậu…

“Em là Tiểu Tiên Nữ của anh” là một câu truyện tràn ngập ánh sáng của thanh xuân và hạnh phúc. Nếu như bạn đã đi qua thời cấp ba, có thể bạn sẽ cảm thấy rất hoài niệm; nếu như bạn còn đang đi học, thì hẳn sẽ muốn trân trọng hơn những năm tháng đang ngồi trên ghế nhà trường.

Đó là một thế giới vô cùng sinh động, ngẩng mặt lên có thể thấy bầu trời biếc xanh xinh đẹp, liếc mắt nhìn có thể thấy người mà mình thầm thương trộm nhớ; tùy tiện nói mấy câu cũng có thể khiến cả không gian rộn ràng hẳn lên. Ở quãng thời gian đó, ai ai cũng lấy tâm tư đơn thuần mà đối xử với nhau.

“Em là Tiểu Tiên Nữ của anh” khiến mình cảm thấy yêu mến không chỉ vì Trần Thuật bá đạo, An Tĩnh nhút nhát dịu dàng; mà còn vì An Nguyệt tình cảm nghĩa khí, Tống Tư sôi nổi ồn ào, Kỷ Nguyên lạnh lùng lại tốt bụng… tất cả bọn họ tạo nên một bức tranh tuổi trẻ thật sự đẹp lắm, khiến cho mình không thể không ngưỡng mộ.

Trần Thuật nói: “”Không sao đâu, không sợ trẻ tuổi, chúng ta cùng nhau trưởng thành là được”.

Trần Thuật nói: “An Tĩnh, sau này phải chú ý ăn uống, chú ý nghỉ ngơi”.

Trần Thuật nói: “An Tĩnh, đợi lát nữa đi rồi, hãy nhớ đừng quay đầu lại, nhất định không được quay đầu lại, anh sẽ đứng phía sau em dõi theo em”.

Trần Thuật nói: “Còn nữa, hãy nhớ, anh không chỉ thích em, anh rất yêu em”

“Nếu như quay đầu lại.Anh sợ em sẽ không nỡ.Anh sợ anh… cũng sẽ không nỡ.Bây giờ chúng ta đều còn quá trẻ, không có khả năng chống lại bố mẹ.Vì thế hãy trưởng thành thật tốt.”

Có lẽ bất kì mối tình học trò nào cũng thế, rào cản lớn nhất chính là phụ huynh. Bởi thế, nó mới dễ tan dễ đi như vậy. Nói cắt đứt là cắt đứt. Tuổi trẻ chúng ta có tất cả, tự do, thời gian, bạn bè, sức sống thanh xuân, nhưng lại chẳng mấy ai có đủ khả năng vượt qua lời nói của bố mẹ. Trần Thuật và An Tĩnh có một quãng thời gian rất đẹp, nhưng cuối cùng vẫn phải nói tạm biệt.

Thế nhưng, tạm biệt không phải là vĩnh biệt.

Trần Thuật và An Tĩnh cùng nhau vượt qua thời gian, vượt qua tất thảy, cho đến khi trưởng thành, không còn là những cô cậu học sinh cấp ba đầy mơ mộng. Thời gian như nước chảy, họ trưởng thành, cũng đem mối tình ấy khắc sâu vào trong tim.

Và có thể, cũng giống như Trần Thuật và An Tĩnh trong câu chuyện này, bạn sẽ tìm thấy tình yêu tuyệt đẹp mà bản thân đã từng ước ao trong suốt những năm tháng tuổi trẻ ấy.

” : trích từ truyện

Review by #Ám Dung HoaBìa được vẽ bởi #Họa Gian Phi. Bản quyền thuộc về page #RVNT0105

Tiểu Bạch Dương, Là Em!

Anh biết Bạch Dương em thuộc về tự do, một tiểu Bạch phóng khoáng và thích chu du. Em cứ đi đâu đó nếu em muốn và đừng quên quay về vì ở đây vẫn có anh đợi em, nghe em.

Bạch Dương láu cá.

Bạch Dương lém lỉnh.

Bạch Dương hay cười.

Là em.

Bạch Dương em hay cười hay nói, mang lại niềm vui cho mọi người nhưng có đôi khi trái tim em đang khóc đằng sau những nụ cười không vui ấy. Bạch Dương mạnh mẽ, nhưng thực ra em yếu đuối lắm, chỉ là em núp mình trong vỏ bọc mạnh mẽ ấy thôi. Biết không em, miệng cười thật tươi nhưng đôi mắt em thì chẳng che giấu được điều gì cả. Em hay khóc đêm, anh biết. Em hay buồn anh cũng biết. Cô gái à, đừng một mình chịu nỗi buồn như thế được không, có anh đây, anh sẽ chia sẻ cùng em. Anh sẽ đưa em qua những buồn đau để đến miền hạnh phúc, chịu không em, tiểu Bạch bướng bỉnh và lì lợm?

Bạch Dương em tính tình thật thà, hoạt bát và trẻ con, nhiều khi định nói gì lại gãi đầu gãi tai “ơ, mình định nói gì nhỉ?”. Em có biết lúc đó em đáng yêu đến mức nào không? Cô gái của anh, dù trong hoàn cảnh nào em cũng dễ thương như vậy. Em luôn làm người đối diện thấy thoải mái và vui vẻ bởi tính tình nơi em. Và anh cũng thế, thật đấy.

Em là một cô gái mang biểu tượng của lửa nên em hấp tấp, nóng nảy và đôi khi bốc đồng nữa. Anh biết em là người có trái tim nhân hậu, em “cáu tiết” thì nói thế thôi chứ em chẳng giận ai lâu bao giờ. Nhưng em à, dù có chuyện gì xảy ra cũng phải bình tĩnh, lúc nóng nảy không giải quyết được gì đâu. Lời qua tiếng lại lại mất lòng nhau, có khi người nào ác ý lại đổ thêm lỗi cho tiểu Bạch đáng thương của anh nữa đấy. Nghe lời anh, đôi khi phải biết tiết chế lại, đừng vì phút nóng nảy mà làm tổn thương người khác cũng như cho họ quyền làm tổn thương em.

Tiểu Bạch lì lợm và bướng bỉnh. Em không nghe lời anh, anh nhắc nhở cứ dạ dạ rồi đâu lại vào đấy. Tới khi anh la thì em lại mang vẻ mặt đáng thương và biết tội ra, cứ như thế làm sao anh giận em cho được. Nhưng này cô nhóc, lần sau anh không nhân nhượng cho em nữa đâu, đừng có lì quá anh giận đó, nghe chưa?

Bạch Dương của anh liều lĩnh, mạo hiểm và quyết đoán. Nhưng dù em có bản lĩnh như thế nào đi nữa thì em vẫn là một cô gái, một cô gái cần lắm những yêu thương, chở che. Vì thế hãy đến bên anh, đưa tay đây cho anh nắm, anh sẽ cùng em đi qua giông bão của cuộc đời, chỉ cần em đủ lòng tin vào anh.

Nào tiểu Bạch Dương, tới đây, và đưa tay cho anh nắm, được không?

Em Là Gì Trong Mắt Anh?

Tên truyện: Em là gì trong mắt anh?

Tác giả: Phương NiL

Thể loại: Tùy bút, truyện ngắn

Tình trạng: Hoàn thành

Giới hạn độ tuổi: [T] Không dành cho trẻ dưới 13 tuổi

Cảnh báo: Không

***

Em là gì trong mắt anh?

Quan tâm, chưa phải là thích.

Lo lắng chưa phải là thương.

Miệng đời bao la, đừng nên tin nó một cách vô điều kiện. Đừng bao giờ cho trái tim những hi vọng chưa bao giờ thấy…

Từ đầu đến cuối, mãi vẫn không biết.

– Rốt cuộc em là gì trong mắt anh?

***

Cuộc sống của tôi gồm nhiều khung bậc cảm xúc khác nhau, nhưng tôi nghĩ, 70% nơi tôi là những thương đau tôi từng trải. Lúc nhỏ, có lẽ tôi cười nhiều hơn bây giờ.

Từ những mặc cảm gia đình không ngờ lại khiến tôi hình thành nhân cách như lúc này. Anh đến bên tôi, đúng thời gian, đúng địa điểm. Tôi buồn, anh an ủi. Tôi khóc, anh vỗ về.

Cuộc sống nơi tôi dần đậm màu hơn từ khi có anh. Tôi nhớ, có những lần anh và tôi thức thâu đêm, cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện cười. Tôi vẫn nhớ, những lần tôi khóc vì mẹ, anh cũng đến bên tôi, cho tôi bờ vai và sự yên bình. Anh khiến trái tim tôi ấm áp, khiến tôi cười nhiều hơn một chút, khiến tôi quên đi phiền lo và những sầu muộn, khiến tôi vài đêm thổn thức vì nụ cười của anh.

Giờ đây tôi đã yêu anh…

Từng ngày trôi qua, tình yêu của tôi cứ thế mà lớn lên. Cảm xúc nơi tôi, tôi đều dành trọn cho anh. Đôi lúc tôi thầm nghĩ, anh có thể cũng đã yêu tôi? Tôi bật cười mỗi khi nghĩ về nó, hình ảnh anh khắc sâu trong trái tim tôi. Đặt tay lên trái tim, tôi cảm nhận được nhịp đập cuộc sống… Tôi nhắm mắt lại, thiếp đi trong nụ cười triền miên.

***

Ngày 6 tháng 10, tôi đặt từng nét bút vào cuốn nhật kí. Tên anh một lần nữa được khắc sâu vào trong đấy

Tôi đã yêu anh…

Thức dậy mỗi sớm, có lẽ anh là lí do duy nhất khiến tôi nhìn về cuộc sống đầy đau thương. Từ khi có anh, tôi mặc kệ sự đời tàn nhẫn. Anh cho tôi hi vọng của sự sống, sự yên bình và ấm áp nơi trái tim anh. Hằng ngày tôi mang chiếc cặp vào trường cũng chỉ để có thể nhìn thấy nụ cười anh. Làm sao tôi có thể nào quên?

Ngày 3 tháng 4, áp lực học tập bắt đầu bị đè nén, dồn hết cả trên vai tôi, tôi học không được giỏi nên nỗi sợ hãi lại cứ kéo dài. Anh học trên tôi một lớp, hết năm nay anh sẽ chuyển cấp! Điều đó càng khiến tôi lo lắng. Không gặp nhau? Nếu lỡ sự quan tâm chăm sóc của anh không còn nữa? Nếu lỡ may tôi không còn được nhìn thấy nụ cười của anh? Đầu óc tôi bị dồn hết vào một mớ hỗn độn, tôi ăn không ngon, ngủ cũng chả đủ giấc. Suốt ngày cũng chỉ thẫn thờ trước chiếc điện thoại, mòn mỏi đợi tin nhắn của anh. Hôm nay, anh và tôi không nói chuyện…

Tôi nghĩ rồi bắt ngay chiếc điện thoại. Từng dòng tin nhắn được bấm vội “Anh ngủ chưa?”. Nửa đêm, tôi nằm dài trên chiếc giường một cách mệt mỏi, đôi mắt vẫn đâm thẳng vào chiếc điện thoại trên bàn. Tôi nhìn nó, nhẹ nhàng tóm lấy.

Anh vẫn chưa hồi âm…

***

Ngày 7 tháng 5, chúng tôi bắt đầu biết kết quả kì thi, điểm không quá tệ như tôi đã nghĩ, nhưng cũng chẳng là gì so với người cùng lớp. Tôi nhìn bảng điểm, đôi mắt vô hồn bắt đầu lướt qua, nhắm nghiền mắt, tôi bắt đầu tận hưởng cái gọi là khung trời tĩnh lặng của bản thân. Điều bật lên trong đầu tôi duy nhất đó là “Anh sắp sẽ phải xa tôi!”…

Đâu phải con tim không nghe lời của lí trí mà bởi lí trí không muốn quên đấy thôi!

Một lần nữa, tôi khẳng định lại vị trí anh trong trái tim mình. Tôi tìm anh, nhất định phải nói cho anh biết “tôi thực sự yêu anh”. Tôi vẫn nhớ rõ từng khoảnh khắc ấy. Anh nghe tôi nói, nhìn tôi rồi cười.

Anh bảo “Anh chỉ xem em là em gái!”

Điều đó thực sự suýt giết chết tôi, tim tôi như bị con dao cắt đôi. Tôi nhìn anh, đôi mắt đã ngấn lệ. Tôi không khóc, chỉ cố nuốt từng giọt nước mắt vào trong. Anh đã yêu người khác… Đó là lý do anh từ chối trái tim tôi… Tôi nghe, từng ngón tay cứ thế thắt chặt vào nhau, môi tôi bắt đầu mím lại. Mạch cảm xúc như muốn vỡ òa. Tôi cúi đầu, chết lặng ngay đó. Lần này anh không an ủi tôi…

Trải qua một đêm dài đằng đẵng. Tôi trở về nhà trong con tim tan nát, có lẽ anh không yêu tôi, vậy tại sao anh cho tôi nhiều hi vọng đến thế? Ngồi bệt xuống nền nhà, tôi gục đầu vào tường rồi cứ mặc cho những mảnh cảm xúc đang dâng trào. Anh cho tôi hi vọng, để rồi đạp đổ một cách tàn nhẫn. Anh cho tôi sự ấm áp, nhưng tất cả chỉ là thứ tình cảm anh trai dành cho em gái? Rốt cuộc trong trái tim anh, tôi chỉ là như thế? Nước mắt tôi cứ thế cứ lăn dài, để mặc cho những tiếng nấc nghẹn ở cổ. Chính anh an ủi tôi mỗi khi bật khóc, chính anh chiều chuộng tôi mỗi khi tôi làm nũng và bây giờ cũng chính anh khiến cho tôi bật khóc nhiều đến thế… Tôi là gì trong mắt anh?

***

Kể từ ngày đó, chúng tôi cứ dần thế mà trở nên xa cách. Đôi lúc tôi vẫn tự hỏi anh như thế là vì cái gì? Vì tôi đã nói yêu anh hay vì anh muốn tạo khoảng cách với tôi? Là tự tôi đa tình đấy sao?

Dưới những cơn mưa trắng xóa, tôi nhìn chúng, nỗi buồn như bắt đầu khắc sâu vào trái tim tôi. Cảm giác yêu mãnh liệt ùa về một cách bất chợt. Vô thức, tay tôi hứng từng giọt mưa. Mưa lạnh tanh tựa như tâm hồn tôi ngay lúc này. Mưa đến rồi lại đi để cho nắng lên hong khô mặt đất, anh đến rồi cũng đi nhưng sao vết thương lòng để lại cho tôi còn quá nhiều. Giá như anh mang chúng theo hết thì tốt biết bao. Đôi khi tôi cứ ngỡ chính bản thân đang chơi một trò chơi. Tôi tìm những mảnh ghép và xếp chúng lại thành bức tranh hoàn chỉnh. Bức tranh đã hoàn thành nhưng thiếu mất một vài mảnh ghép – những mảnh ghép mà tôi không bao giờ tìm được. Chắc chúng nằm đâu đó tận sâu trái tim anh…

“Sao lại xem tôi là em gái?”, “em gái, em gái, em gái…”

Rồi lại… “Anh trai, anh trai, anh trai…”

Tôi nhận được sự quan tâm từ anh, nhưng mãi mãi vẫn không thể là người nắm giữ trái tim đó. Vì sao ư? Vì người ta chỉ xem tôi là… em gái! Tôi bật khóc mỗi khi nghĩ về nó, tất cả hi vọng của tôi chỉ một chốc bị thổi bay tất cả…

Anh ấy không hề yêu tôi! Tôi tự lặp lại như một lời nhắn nhủ với lòng, ngu ngốc đến mức cứ nghĩ rằng nếu anh không yêu tôi thì sẽ phần nào quên được anh. Nhưng để lãng quên thật không dễ, mọi thứ chỉ khiến tôi trở thành một con rối cảm xúc, vừa ngớ ngẩn vừa làm trái tim tan nát. Em là gì trong mắt anh? Đơn giản chỉ là một đứa em gái không hơn không kém? Vậy những sự quan tâm đó thì sao? Anh bắt tôi phải vứt bỏ đấy ư? Tôi nghĩ, mỉm cười trong cái cách đau khổ nhất, tất cả rồi sẽ bị lãng quên… Anh sẽ quên tôi…

***

Ngày cuối cùng đi học, tôi mệt mỏi ngồi thụp xuống chiếc ghế đá thô và cứng. Từng đợt không khí lành lạnh vào buổi sớm cứ xồng xộc vào mũi. Tôi hít từng đợt gió tìm kiếm đâu đó sự yên bình trong trái tim tôi. Anh ngồi cạnh tôi, cách tôi vài gang tay. Tôi nhìn anh, tim tôi lại càng mệt mỏi. Hai chúng tôi ngồi gần nhau nhưng tại sao trái tim hai người cứ mãi xa cách. Nếu tôi tiến vào trái tim anh, anh lại lập tức lùi về. Tôi chủ động lấy cắp trái tim anh, nhưng tất cả sẽ vô dụng nếu thứ đó chẳng bao giờ thuộc về tôi.

Giờ đây tôi vẫn tự hỏi

– Tôi là gì trong mắt anh?

Tiểu Thuyết Song Ngữ Anh

Tuyển tập các bộ truyện Song ngữ Anh – Việt

1. Pinocchio

Được tạo ra bởi người thợ mộc Mister Geppetto trong một ngôi làng nhỏ của Ý, chú rối gỗ Pinocchio mơ ước trở thành một cậu bé bằng xương bằng thịt. Cậu thường hay nói dối và bịa ra những câu chuyện vì nhiều lý do khác nhau. Pinocchio là một trong những nhân vật tái hiện nhiều nhất trong kho tàng văn học thiếu nhi.

TẢI EBOOK

2. Truyện cổ Grim (Grimm’s Fairy Tales )

Truyện cổ Grimm là tuyển tập tất cả các truyện cổ tích tiếng Đức quen thuộc như “Cô bé quàng khăn đỏ” , “Bà chúa tuyết “, “Cô bé lọ lem” ….Bộ truyện được coi là nguồn cảm hứng bất tận cho các nghệ sĩ hoạt động trong nhiều lĩnh vực nghệ thuật khác nhau như hội họa, âm nhạc và điện ảnh.

TẢI EBOOK

3. Kiêu Hãnh Và Định Kiến (Pride And Prejudice)

“Kiêu hãnh và định kiến” là câu chuyện nói về tình yêu và hôn nhân của tầng lớp quý tộc nhỏ tại Anh vào đầu thế kỷ 19. Nhân vật chính là Elizabeth Bennet, một cô gái 20 tuổi xuất thân trong một gia đình trung lưu. Nội dung chính kể về sự đối đầu và sau này trở thành cuộc tình giữa Elizabeth và Fitzwilliam Darcy, thuộc tầng lớp địa chủ. Tựa truyện nói về sự kiêu hãnh và các định kiến của nhân vật này đối với nhân vật kia.

4. Giết Con Chim Nhại

Được kể dưới góc nhìn của một cô bé, cuốn sách Giết con chim nhại không né tránh bất kỳ vấn đề nào, gai góc hay lớn lao, sâu xa hay phức tạp: nạn phân biệt chủng tộc, những định kiến khắt khe, sự trọng nam khinh nữ…

Góc nhìn trẻ thơ là một dấu ấn đậm nét và cũng là đặc sắc trong Giết con chim nhại. Trong sáng, hồn nhiên và đầy cảm xúc, những câu chuyện tưởng như chẳng có gì to tát gieo vào người đọc hạt mầm yêu thương.

Thông điệp yêu thương trải khắp các chương sách là một trong những lý do khiến Giết con chim nhại giữ sức sống lâu bền của mình trong trái tim độc giả ở nhiều quốc gia, nhiều thế hệ. Những độc giả nhí tìm cho mình các trò nghịch ngợm và cách nhìn dí dỏm về thế giới xung quanh. Người lớn lại tìm ra điều thú vị sâu xa trong tình cha con nhà Atticus, và đặc biệt là tình người trong cuộc sống, như bé Scout quả quyết nói “em nghĩ chỉ có một hạng người. Đó là người”.

TẢI EBOOK

Một cuốn sách ẩn chứa mọi điều khiến bạn phải say mê và đau đớn, tình yêu với muôn vàn màu sắc và cung bậc khác nhau, cảm giác trống rỗng và hẫng hụt của cả một thế hệ thanh niên vô hướng, ý niệm về sự sinh tồn tất yếu của cái chết trong lòng cuộc sống, những gắng gượng âm thầm nhưng quyết liệt của con người để vượt qua mất mát trong đời…Tất cả đã tạo nên vẻ đẹp riêng cho “Rừng Na uy”, im lặng, ma thuật và tuyệt vọng như một chấm máu cô độc giữa bạt ngàn tuyết lạnh.

TẢI EBOOK

6. Hai Vạn Dặm Dưới Đáy Biển

Đọc tác phẩm, độc giả không khỏi sửng sốt trước những “kỳ quan” lộng lẫy, tựa như một bộ phim 3D được dựng bằng óc tưởng tượng phong phú và ngôn ngữ linh hoạt.

Đó là những cuộc dạo chơi dưới đáy biển thơ mộng của thuyền trưởng Nemo, là chuyến săn cá mập hay chiến đấu với bạch tuộc khổng lồ nguy hiểm, là hành trình đến những vùng biển sâu và tối tăm nhất mà con người chưa từng khám phá và hơn thế nữa là chinh phục cực Nam của Địa cầu.

Đọc Hai vạn dặm dưới đáy biển, độc giả bị cuốn vào những mơ mộng nguyên sơ của một đứa trẻ trước những điều kỳ lạ, bí ẩn và mê hoặc trong một thế giới khác – thế giới tận sâu trong lòng đại dương – nơi mà con người chưa thể khám phá hết

TẢI EBOOK

About The Author

Chào bạn đến với Blog Chia sẻ, nơi cập nhật Ebook các loại sách theo dạng tổng hợp và các hướng dẫn cài đặt những phần mềm tiện ích.

Bạn đang xem bài viết Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!