Xem Nhiều 1/2023 #️ Fanfiction 12 Chom Sao Bi An Rung Beelzebub Chuong 4 Phan 2 Duong Toi Thanh Duong # Top 3 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Fanfiction 12 Chom Sao Bi An Rung Beelzebub Chuong 4 Phan 2 Duong Toi Thanh Duong # Top 3 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Fanfiction 12 Chom Sao Bi An Rung Beelzebub Chuong 4 Phan 2 Duong Toi Thanh Duong mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thiên Yết nhắm mắt tay cầm thật chắc vào vô lăng cho tới khi có cảm giác chiếc xe đã ngừng hẳn mọi chuyển động. Một vật gì đó đã va vào thân xe khiến chiếc xe bật ra khỏi đường. Vỏ ngoài làm bằng vật liệu siêu bền giữ cho người trong xe an toàn. Thiên Yết va vào cửa xe, vẫn kịp nhìn thứ vô tình va vào xe. Một cây búa khổng lồ có cán treo trên cao giống với bẫy trong các lăng mộ. Chiếc búa vẫn còn đung đưa, đầu búa giường như bị móp lại sau cú va chạm.

– Song Ngư, em không sao chứ, thấy trên đó không? Ánh sáng lạ mập mờ chiếu lên cao, cán búa lộ ra là được treo trên một cành cây lớn. Song Ngư rút từ trong túi một khẩu súng khá dài, hình như là súng ngắm, cô nói với giọng chắc nịch: – Anh cứ đi, mấy cái bẫy tầm thường này cứ giao cho em! Thiên Yết xoay mạnh tay lái, động cơ xe gầm lên như một con mãnh thú, chiếc xe lao trở lại con đường. Song Ngư mở cửa sổ, một tiếng vút rất rõ thoáng qua, thật nhanh, một tay cô nạp đạn, tay còn lại sẵn sàng bóp cò…

– Song Ngư, em không sao chứ, thấy trên đó không? Ánh sáng lạ mập mờ chiếu lên cao, cán búa lộ ra là được treo trên một cành cây lớn. Song Ngư rút từ trong túi một khẩu súng khá dài, hình như là súng ngắm, cô nói với giọng chắc nịch: – Anh cứ đi, mấy cái bẫy tầm thường này cứ giao cho em! Thiên Yết xoay mạnh tay lái, động cơ xe gầm lên như một con mãnh thú, chiếc xe lao trở lại con đường. Song Ngư mở cửa sổ, một tiếng vút rất rõ thoáng qua, thật nhanh, một tay cô nạp đạn, tay còn lại sẵn sàng bóp cò…

_”Bùm”_

Tiếng súng nổ, viên đạn lao đi tưởng như vận tốc âm thanh không thể so bì…

Tiếng súng nổ, viên đạn lao đi tưởng như vận tốc âm thanh không thể so bì…

_”Rầm”_

Một chiếc búa khổng lồ nữa xuất hiện, nhưng không phải lao vào chiếc xe mà lao thẳng xuống đất kéo theo một cành cây bị gãy. Tiếng động vang vọng không gian tưởng như có thể đánh thức những sinh vật ẩn núp trong bóng tối. Xe đi tới đâu, những chiếc búa khổng lồ đều rơi xuống bởi những nhát bắn chuẩn xác từ cây súng trên tay Song Ngư. Tốn mười viên đạn, họ đã thoát ra khỏi rừng cây cổ thụ u ám. Trước mắt họ giờ đây, một khoảng không, một bãi đất trống hiện ra tuy không phải rộng những để có thể đi hết chiều rộng với đôi chân trân cũng phải tiêu tốn một phần sức lực. Họ đã có thể nhìn thấy bầu trời, hình như là buổi bình mình khi mặt trời hẵng còn khuất sau những dãy núi. Ánh sáng mờ ảo càng khiến nơi đây trở nên huyền bí. Thiên Yết lấy chiếc đồng hồ trong túi ra xem. Những kim giờ, kim phút rồi kim giây, bọn chúng đều quay cuồng như đầu óc anh lúc này vậy. – Tuyệt, ta không có chút nhận thức nào về thời gian. Mà nơi này có an toàn không chứ? – Thiên Yết hỏi đùa trong tiếng cười gượng gạo – Những nơi tưởng như an toàn nhất lại là nơi nguy hiểm nhất, coi chừng có bẫy Thiên Yết đạp phanh để xe đi chậm lại, anh chú ý quan sát xung quanh. Bỗng hai chấm sáng từ lùm cây phía sau lọt vào tầm mắt. “Nhìn kìa Song Ngư, kia có phải mắt quái vật?” Anh kéo tay áo Song Ngư. Cô ngoái lại nhìn, chấm sáng vụt tắt, thay vào đó là một luồng khí màu vàng lấp lóe từ phía sau xe vụt lên phía trước, tạo thành một bức tường chắn ngang lối đi. Tiếp đó, thứ ánh sáng lạ trở nên chói lóa hơn, dẫn lối cho họ, một lối đi dường như là duy nhất: xuyên qua bước tường kia. – Anh sẽ thử lao vào nó, có lẽ sẽ có ích – Nếu đó là một thứ ma thuật chết người thì khác nào tự sát, để em xuống xe – Đừng xuống xe, nguy hiểm lắm đấy – Thì đã sao? Song Ngư cầm sẵn trên tay khẩu súng lục, mở cửa bước ra. Ngay lập tức, một mũi tên lao về phía cô, hăm hở lập công với kẻ ác mà lấy đi tính mạng cô. Mũi tên lao chưa đến người thì đã bị chém gãy làm đôi. Một nhát kiếm gọn cứu lấy một mạng người. Nhận được lời cảm ơn, Thiên Yết cười đùa: – Kiếm nhanh hơn đạn, những mũi tên có là gì! – Rồi lại tiếp tục cẩn thận để ý tới mọi động tĩnh xung quanh Có vẻ như khi nãy mũi tên lao tới, anh đã nghe được tiếng vút rất sắc trong gió để rồi nhanh hơn mũi tên một nước. Song Ngư bước đến gần “bức tường”, cô quan sát một hồi vẻ đẹp của thứ ánh sáng làm nên nó. Nó trông như được làm hoàn toàn bằng vàng, một thứ vàng trong suốt quý hiếm chẳng thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Sẵn khẩu súng trong tay, cô giơ lên bắn thử. Viên đạn đầy sức mạnh được bắn ra từ một khẩu súng chất lượng tưởng như chẳng thể có vật cản. Ấy vậy mà viên đạn hùng mạnh đã phải chịu thua bức tường vàng trong suốt tưởng như đến mỏng manh! – Thiên Yết, đưa em khẩu súng tỉa và cả thanh kiếm anh dùng nữa – Cô ngoảnh lại nói to Cầm hai đồ vật trên tay, Song Ngư thử từng vật với bức tường. Một ánh sáng lóe lên, chói lóa, rồi ánh sáng tắt, viên đạn bảy li bị ép chặt, bật lại nằm yên trước mũi giày. Ngay giờ phút múi kiếm chạm mặt bức tường, nó bật khỏi tay Song Ngư với một lực rất mạnh. Thanh kiếm bay ra xa, găm chặt vào một thân cây xa phía sau xe. – Thứ này, đao kiếm, đạn dược không thể xuyên qua. Song Ngư bước tới gần bức tường, khẽ đạt tay lên. Thiên Yết nhảy khỏi xe định ngan cản những đã muộn, Song Ngư đã chạm tay vào bức tường bằng ánh sáng đó… Lạ thay, tay Song Ngư có thể xuyên qua một cách dễ dàng mà chẳng gặp phải thương tích gì. Thiên Yết sững sờ, Song Ngư đã đi qua bức tường, anh chạy với theo, bỏ chiếc xe ở lại, anh cũng xuyên qua dễ như cô, cả hai chạy một quãng theo con đường ánh sáng đã chỉ. Ngoảnh lại, bức tường ánh sáng vẫn còn đó, nhưng dường như màu ánh sáng trở nên đậm hơn. Chính xác là chẳng còn thể nhìn thấu nữa, chẳng thể thấy được chiếc xe đâu, có nên quay lại không đây? Thiên Yết toan chạy trở lại thì Song Ngư giữ lấy tay ngăn cản: – Kiếm đạn không thể xuyên qua, vậy có lí gì để một chiếc xe chở đầy những thứ như vậy đi được qua cơ chứ? Đi thôi, kể cả khi phải tin vào những thứ khó thể tin chỉ lối! Hai người lại tiếp tục chạy, cho tới khi đến một “cánh cổng” với hai cây lớn sừng sững hai bên với một bụi cây lớn ở giữa. Đứng bên cạnh là một cậu bé cầm một quyển sách, hai chân run cầm cập. Hai người tiến đến gần cậu bé, cậu ta tỏ vẻ sợ hãi giơ quyển sách lên cao, miệng lắp bắp hỏi: – Các người… các người là ai? Tại sao… vào được đến đây? – Chúng tôi được thiên thần chỉ lối tới được đây – Song Ngư đáp – Thiên… thiên thần sao? Hay là… ác quỷ? – Ý là sao? – Thiên Yết thắc mắc – Hãy kể tôi nghe, các người từ đâu tới và tại sao đến được đây? Song Ngư kể lại cuộc hành trình từ lúc xuất phát tại Zodiac City cho tới khi đến được nơi sâu trong cánh rừng bí hiểm này. Nghe xong, cậu bé đã bớt run, biết rằng hai người là những người tốt, cậu ngồi xuống, đặt quyển sách lên đùi, mím môi xé toạc đi một trang giấy đưa cho Song Ngư: – Đây… đây là câu thần chú tạo nên một tấm bản đồ sẽ giúp hai người không bị lạc trong mê cung này. Tất cả những thứ hai người nhìn thấy, chưa chắc đã là thật đâu… – Ý cậu là sao? – Lại câu hỏi đến từ Thiên Yết – Khu rừng, không phải tự nhiên mà có, bóng tối chỉ là không còn có ánh sáng mà thôi. Hai tuần trước, nơi này vẫn còn là một bãi đất trống, một phần được dùng để trồng rau, trồng củ, nuôi dưỡng nhưng loài thú đi lạc, những động vật không có nơi để đi. Nhưng bây giờ đây, cây cao tự nhiên chẳng gieo mà mọc, tán rộng che khuất ánh sáng mặt trời… – Cậu bé nói, giọng bỗng lưu loát đến khó tin – Tôi canh giữ ở đây mục đích là đợi các người, mời bước qua cánh cổng phía sau tán cây, tấm bản đồ sẽ đưa hai người đến nơi cần đến! – Vậy sao cậu không đi cùng chỉ đường cho chúng tôi – Thiên Yết chưa kịp nói hết thì bị Song Ngư bịt miệng – Suỵt, đừng được một đòi hai như vậy chứ Cậu bé cười nói: – Việc của tôi đâu chỉ có vậy, tôi cũng muốn theo hai người, muốn biết hai người sẽ hành xử thế nào vì xem ra hai người có vẻ từ rất rất xa đến “Từ rất rất xa đến sao?” Song Ngư nghĩ thầm “Ý cậu ta là chúng ta đã đi chặng đường dài để tới đây?”. Song Ngư cầm tay Thiên Yết ngắm nhìn chiếc đồng hồ đang quay bất định, đây có phải nơi mà thời gian chẳng còn có giá trị? Không thể chần trừ hơn, họ nói lời cảm ơn rồi từ biệt cậu bé, bước qua cánh cổng phía sau tán lá xum xuê…

Một chiếc búa khổng lồ nữa xuất hiện, nhưng không phải lao vào chiếc xe mà lao thẳng xuống đất kéo theo một cành cây bị gãy. Tiếng động vang vọng không gian tưởng như có thể đánh thức những sinh vật ẩn núp trong bóng tối. Xe đi tới đâu, những chiếc búa khổng lồ đều rơi xuống bởi những nhát bắn chuẩn xác từ cây súng trên tay Song Ngư. Tốn mười viên đạn, họ đã thoát ra khỏi rừng cây cổ thụ u ám. Trước mắt họ giờ đây, một khoảng không, một bãi đất trống hiện ra tuy không phải rộng những để có thể đi hết chiều rộng với đôi chân trân cũng phải tiêu tốn một phần sức lực. Họ đã có thể nhìn thấy bầu trời, hình như là buổi bình mình khi mặt trời hẵng còn khuất sau những dãy núi. Ánh sáng mờ ảo càng khiến nơi đây trở nên huyền bí. Thiên Yết lấy chiếc đồng hồ trong túi ra xem. Những kim giờ, kim phút rồi kim giây, bọn chúng đều quay cuồng như đầu óc anh lúc này vậy. – Tuyệt, ta không có chút nhận thức nào về thời gian. Mà nơi này có an toàn không chứ? – Thiên Yết hỏi đùa trong tiếng cười gượng gạo – Những nơi tưởng như an toàn nhất lại là nơi nguy hiểm nhất, coi chừng có bẫy Thiên Yết đạp phanh để xe đi chậm lại, anh chú ý quan sát xung quanh. Bỗng hai chấm sáng từ lùm cây phía sau lọt vào tầm mắt. “Nhìn kìa Song Ngư, kia có phải mắt quái vật?” Anh kéo tay áo Song Ngư. Cô ngoái lại nhìn, chấm sáng vụt tắt, thay vào đó là một luồng khí màu vàng lấp lóe từ phía sau xe vụt lên phía trước, tạo thành một bức tường chắn ngang lối đi. Tiếp đó, thứ ánh sáng lạ trở nên chói lóa hơn, dẫn lối cho họ, một lối đi dường như là duy nhất: xuyên qua bước tường kia. – Anh sẽ thử lao vào nó, có lẽ sẽ có ích – Nếu đó là một thứ ma thuật chết người thì khác nào tự sát, để em xuống xe – Đừng xuống xe, nguy hiểm lắm đấy – Thì đã sao? Song Ngư cầm sẵn trên tay khẩu súng lục, mở cửa bước ra. Ngay lập tức, một mũi tên lao về phía cô, hăm hở lập công với kẻ ác mà lấy đi tính mạng cô. Mũi tên lao chưa đến người thì đã bị chém gãy làm đôi. Một nhát kiếm gọn cứu lấy một mạng người. Nhận được lời cảm ơn, Thiên Yết cười đùa: – Kiếm nhanh hơn đạn, những mũi tên có là gì! – Rồi lại tiếp tục cẩn thận để ý tới mọi động tĩnh xung quanh Có vẻ như khi nãy mũi tên lao tới, anh đã nghe được tiếng vút rất sắc trong gió để rồi nhanh hơn mũi tên một nước. Song Ngư bước đến gần “bức tường”, cô quan sát một hồi vẻ đẹp của thứ ánh sáng làm nên nó. Nó trông như được làm hoàn toàn bằng vàng, một thứ vàng trong suốt quý hiếm chẳng thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Sẵn khẩu súng trong tay, cô giơ lên bắn thử. Viên đạn đầy sức mạnh được bắn ra từ một khẩu súng chất lượng tưởng như chẳng thể có vật cản. Ấy vậy mà viên đạn hùng mạnh đã phải chịu thua bức tường vàng trong suốt tưởng như đến mỏng manh! – Thiên Yết, đưa em khẩu súng tỉa và cả thanh kiếm anh dùng nữa – Cô ngoảnh lại nói to Cầm hai đồ vật trên tay, Song Ngư thử từng vật với bức tường. Một ánh sáng lóe lên, chói lóa, rồi ánh sáng tắt, viên đạn bảy li bị ép chặt, bật lại nằm yên trước mũi giày. Ngay giờ phút múi kiếm chạm mặt bức tường, nó bật khỏi tay Song Ngư với một lực rất mạnh. Thanh kiếm bay ra xa, găm chặt vào một thân cây xa phía sau xe. – Thứ này, đao kiếm, đạn dược không thể xuyên qua. Song Ngư bước tới gần bức tường, khẽ đạt tay lên. Thiên Yết nhảy khỏi xe định ngan cản những đã muộn, Song Ngư đã chạm tay vào bức tường bằng ánh sáng đó… Lạ thay, tay Song Ngư có thể xuyên qua một cách dễ dàng mà chẳng gặp phải thương tích gì. Thiên Yết sững sờ, Song Ngư đã đi qua bức tường, anh chạy với theo, bỏ chiếc xe ở lại, anh cũng xuyên qua dễ như cô, cả hai chạy một quãng theo con đường ánh sáng đã chỉ. Ngoảnh lại, bức tường ánh sáng vẫn còn đó, nhưng dường như màu ánh sáng trở nên đậm hơn. Chính xác là chẳng còn thể nhìn thấu nữa, chẳng thể thấy được chiếc xe đâu, có nên quay lại không đây? Thiên Yết toan chạy trở lại thì Song Ngư giữ lấy tay ngăn cản: – Kiếm đạn không thể xuyên qua, vậy có lí gì để một chiếc xe chở đầy những thứ như vậy đi được qua cơ chứ? Đi thôi, kể cả khi phải tin vào những thứ khó thể tin chỉ lối! Hai người lại tiếp tục chạy, cho tới khi đến một “cánh cổng” với hai cây lớn sừng sững hai bên với một bụi cây lớn ở giữa. Đứng bên cạnh là một cậu bé cầm một quyển sách, hai chân run cầm cập. Hai người tiến đến gần cậu bé, cậu ta tỏ vẻ sợ hãi giơ quyển sách lên cao, miệng lắp bắp hỏi: – Các người… các người là ai? Tại sao… vào được đến đây? – Chúng tôi được thiên thần chỉ lối tới được đây – Song Ngư đáp – Thiên… thiên thần sao? Hay là… ác quỷ? – Ý là sao? – Thiên Yết thắc mắc – Hãy kể tôi nghe, các người từ đâu tới và tại sao đến được đây? Song Ngư kể lại cuộc hành trình từ lúc xuất phát tại Zodiac City cho tới khi đến được nơi sâu trong cánh rừng bí hiểm này. Nghe xong, cậu bé đã bớt run, biết rằng hai người là những người tốt, cậu ngồi xuống, đặt quyển sách lên đùi, mím môi xé toạc đi một trang giấy đưa cho Song Ngư: – Đây… đây là câu thần chú tạo nên một tấm bản đồ sẽ giúp hai người không bị lạc trong mê cung này. Tất cả những thứ hai người nhìn thấy, chưa chắc đã là thật đâu… – Ý cậu là sao? – Lại câu hỏi đến từ Thiên Yết – Khu rừng, không phải tự nhiên mà có, bóng tối chỉ là không còn có ánh sáng mà thôi. Hai tuần trước, nơi này vẫn còn là một bãi đất trống, một phần được dùng để trồng rau, trồng củ, nuôi dưỡng nhưng loài thú đi lạc, những động vật không có nơi để đi. Nhưng bây giờ đây, cây cao tự nhiên chẳng gieo mà mọc, tán rộng che khuất ánh sáng mặt trời… – Cậu bé nói, giọng bỗng lưu loát đến khó tin – Tôi canh giữ ở đây mục đích là đợi các người, mời bước qua cánh cổng phía sau tán cây, tấm bản đồ sẽ đưa hai người đến nơi cần đến! – Vậy sao cậu không đi cùng chỉ đường cho chúng tôi – Thiên Yết chưa kịp nói hết thì bị Song Ngư bịt miệng – Suỵt, đừng được một đòi hai như vậy chứ Cậu bé cười nói: – Việc của tôi đâu chỉ có vậy, tôi cũng muốn theo hai người, muốn biết hai người sẽ hành xử thế nào vì xem ra hai người có vẻ từ rất rất xa đến “Từ rất rất xa đến sao?” Song Ngư nghĩ thầm “Ý cậu ta là chúng ta đã đi chặng đường dài để tới đây?”. Song Ngư cầm tay Thiên Yết ngắm nhìn chiếc đồng hồ đang quay bất định, đây có phải nơi mà thời gian chẳng còn có giá trị? Không thể chần trừ hơn, họ nói lời cảm ơn rồi từ biệt cậu bé, bước qua cánh cổng phía sau tán lá xum xuê…

12 Chom Sao Bi An Hoc Duong Casting

Dị nhân thể thao

1. Trần Bạch Dương –

Chàng trai này chơi thể thao rất giỏi. Vì nếu nói rằng cậu ấy chơi không giỏi, thì tôi không chắc rằng cái đầu của bạn vẫn còn nguyên vẹn đâu ! “Tôi không phải kiểu người hay động thủ nhưng cảm thấy thật tội nghiệp cho ai đó lỡ chê tài năng của tôi ! “ 2. Đặng Kim Ngưu – Bóng hồng ngây thơ

Chàng trai này chơi thể thao rất giỏi. Vì nếu nói rằng cậu ấy chơi không giỏi, thì tôi không chắc rằng cái đầu của bạn vẫn còn nguyên vẹn đâu !2. Đặng Kim Ngưu –

Cô ta nhút nhát, ngây thơ và hiền lành. Tuy nhiên, ngây thơ đến nỗi giết người thì có quá đáng không nhỉ ? “Tôi thật nhút nhát ! Vì muốn tự vệ nên tôi mới giết lũ người hạ đẳng đó thôi mà ! “ 3. Phạm Song Tử – Lãng tử khó ưa

Cô ta nhút nhát, ngây thơ và hiền lành. Tuy nhiên, ngây thơ đến nỗi giết người thì có quá đáng không nhỉ ? “3. Phạm Song Tử –

” Cười với tôi đi, cười với tôi đi ! Tôi đang cười với bạn mà. “ 4. Hoàng Cự Giải – Cô gái giả tạo Gương mặt baby của cô ấy cute nhỉ ? Nhưng tính cách của cô ta hoàn toàn trái ngược lại đấy ! “ Vẻ ngoài của tôi là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất ! “ 5. Nhật Sư Tử – Chàng trai đặc biệt

Gương mặt baby của cô ấy cute nhỉ ? Nhưng tính cách của cô ta hoàn toàn trái ngược lại đấy !5. Nhật Sư Tử –

Cậu đặc biệt nhờ hai điều. Đầu tiên là về họ của cậu, còn thứ hai thì chỉ có cô ta mới biết. “Tôi đặc biệt và luôn luôn như vậy ! “ 6. Kim Xử Nữ – Mọt sách quái dị

Cậu đặc biệt nhờ hai điều. Đầu tiên là về họ của cậu, còn thứ hai thì chỉ có cô ta mới biết.6. Kim Xử Nữ –

Cô ta được ví như một con mọt sách chính hiệu. Nhưng cô ta đâu có đọc sách ? ” Quyển sách này thú vị nhỉ ? Đọc với tôi nào ! “ 7. Phạm Thiên Bình – Hoa khôi hai mặt

Cô ta được ví như một con mọt sách chính hiệu. Nhưng cô ta đâu có đọc sách ?7. Phạm Thiên Bình –

Cô ta rất đẹp. Là đại sứ mang thương hiệu hòa bình, tuy nhiên đâu chỉ đánh giá tất cả qua vẻ bề ngoài hào nhoáng đó ? “Cách tốt nhất để tồn tại trong thế giới này là bạn phải có một khuôn mặt thứ hai ! “ 8. Hàn Thiên Yết – Mĩ nhân kì quái

Cô ta rất đẹp. Là đại sứ mang thương hiệu hòa bình, tuy nhiên đâu chỉ đánh giá tất cả qua vẻ bề ngoài hào nhoáng đó ?Cách tốt nhất để tồn tại trong thế giới này là8. Hàn Thiên Yết –

Cô ta là một mĩ nhân. Cô ta tự hào về sắc đẹp hoàn hảo của mình. Tuy nhiên, Thiên Bình đã cướp mất danh hiệu hoa khôi từ cô. Vì vậy, cô ta luôn giết những người hâm mộ Thiên Bình… ” Sắc đẹp của tôi hơn nó đúng không ? “ 9. Ngô Nhân Mã – Yêu động vật

Cô ta là một mĩ nhân. Cô ta tự hào về sắc đẹp hoàn hảo của mình. Tuy nhiên, Thiên Bình đã cướp mất danh hiệu hoa khôi từ cô. Vì vậy, cô ta luôn giết những người hâm mộ Thiên Bình…9. Ngô Nhân Mã –

Cậu ta rất yêu động vật. Yêu đến nỗi cậu phải giết chúng, nếu không thì chúng sẽ rơi vào tay người khác mất ! 10. Đặng Ma Kết – Soái ca dục vọng

Cậu ta rất yêu động vật. Yêu đến nỗi cậu phải giết chúng, nếu không thì chúng sẽ rơi vào tay người khác mất !10. Đặng Ma Kết – Soái ca dục vọng

“Nào, hãy đến đây ! Cơn dục vọng của tôi sẽ không làm bạn thất vọng đâu !” 11. Nguyễn Bảo Bình – Nhà phát minh thiên tài Cậu ta rất thông minh. Là một nhà phát minh thiên tài, nhưng đến bao giờ hắn mới chế tạo ra thứ khiến hắn trở lại bình thường đây ? “Nhà phát minh số 1 chỉ có duy nhất có một. Và người đó đang đứng ngay trước mặt bạn đấy ! “ 12. Tạ Song Ngư – Người của biển cả

Cậu ta rất thông minh. Là một nhà phát minh thiên tài, nhưng đến bao giờ hắn mới chế tạo ra thứ khiến hắn trở lại bình thường đây ?12. Tạ Song Ngư –

Hắn tự cho mình là người của biển cả. Vì sao ư ? Chỉ có hắn mới biết ! “ Tôi ghét bị xô đẩy nơi đông người vì tôi là cá. “

Hắn tự cho mình là người của biển cả. Vì sao ư ? Chỉ có hắn mới biết !

Fanfic 12Stars 12 Chom Sao Xuyen Khong Chuong 3 Duyen Phan

Cho au giải thích tí. Chương trước muội đã phân vai cho Ngưu _ Xử. Bây giờ gác lại, có dịp sẽ còm bách, muội chuyển mục tiêu liên tục chứ không chán lắm. Truyện phải loạn 24 sứ quân mới vui, không gây cảm giác chán nản nhưng cảnh báo sẽ hại não cấp độ cao! X﹏X

Bây giờ muội nhường đất lại cho hai vị này: Au: Vô diễn coi! *ngồi ghế đạo diễn* *chỉ chỉ* Cự Giải nam: Uầy, đợi xíu… Này, họ của ta?! *kéo kéo* Au: … Họ Gia. *lật tài liệu lời thoại* Cự Giải: Thật lắm chuyện, nhưng mà… ta thích! *hiên ngang đi ra* Au: Coi vấp dây điện kìa! *chỉ chỉ* *mặt đỏ* Cự Giải: Rồi rồi… *tỉnh bơ* Song Ngư nữ: Giật chồng ta, ta đánh! *đen mặt từ nãy h* Au: Không dám ạ, em có Ma Kết dùi ạ! Sư Tử nữ: Ăn đòn đó con, ai cho mi giả danh ta?! *mắt sáng* Au: Em cung chị mà! *long lanh* Sư Tử nữ: Ai chứa chấp mi hả, mi cung đạo diễn, té nhanh! *xua tay* Au: …π_π ________Vén màn con au bị hắt hủi________ Phía đông Nam Lạc, khu nông thôn Bát Thu… Người con trai 16 tuổi trẻ măng, ngồi thanh tĩnh trên mõm đá phủ đầy rêu xanh. Khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt nâu đen đầy thiện lương và lòng trắc ẩn, đăm đăm nhìn về phía xa xôi. Mái tóc đỏ dài lãng tử bay trong gió chiều, như dòng suối đẫm máu trôi về thượng nguồn. Sinh ra trong thời chiến quốc, giặc cướp tàn bạo, từ ngôi vị Gia công tử, bây giờ chàng chỉ là một thường dân, như bao người khác. Bản chất yếu đuối nhưng học được cách kiên cường, đứng vững trên con đường dù bao lần vấp ngã, chàng thanh niên vẫn giữ được vị trí cao quý trong lòng mọi người. Tấm lòng bao dung, thật thà chất phác của chàng được tôn sùng lên đến đỉnh cao. Chàng là người trong mộng của bao trái tim thiếu nữ nơi đây… Nơi chàng nhìn đến, một nơi tuyệt đẹp. Phố xá ngập trong biển người, kẻ cười, kẻ nói. Tiếng động vui vẻ ấy theo làn gió nhẹ, đưa đẩy đến tai chàng. Đôi môi tựa cánh hoa đào mỏng manh ấy khẻ nhếch lên. Chàng cười. Tựa như mùa Xuân vừa thoáng qua nơi này vậy, thật ấm áp… Chàng thanh niên này ôm ấp một ước mơ. Ước mơ đó, cũng chả đòi hỏi gì nhiều cả. Nhưng đó là giấc mộng đẹp. Chàng chỉ mong có thể đến được nơi đó. Nơi phố xá nhộn nhịp, đông vui với những người dân thân thiện. Đừng cười! Nếu nghĩ chàng tầm thường, không mở được tầm mắt thì bỏ ngay đi. Chàng không chỉ lên đó để ăn không ngồi rồi. Kho tiền trong kia, chàng dành dụm để mở một phòng trà nhỏ, thu nhập thêm. Từ đó, chàng có thể xây cô nhi viện, nơi chào đón những đứa trẻ mồ côi. Vì sao chàng làm thế?! Chàng đồng tình với chúng. Khi xưa, khi lên năm, chàng cũng phải sống tự lập. Cha mẹ chết không tung tích, gia sản bị dòng họ cướp tất. Chỉ còn cây kiếm cũ kĩ của cha để lại. Nhờ nó, chàng có thể tự xoay sở được… Quanh năm sống với mảnh đất rộng, bao thực vật trên thành thị đều do sự cần cù của chàng tạo nên. Nay, số tiền ấy đã đủ, chàng có thể sống cuộc sống nhàn nhã ngay tại nơi ấy. Thật hạnh phúc, niềm vui đem cất giấu cùng với hoa cỏ, thầm thì cùng cơn gió độc đêm trăng. Quang nguyệt chính là nơi thanh tĩnh nhất, chàng có thể huyên thuyên hàng giờ đồng hồ với nó bằng tiếng tiêu trúc lảnh lót pha chút hương vị bi thương, buồn biết bao… Từ nay chàng phải rời xa nơi này rồi. Sẽ không còn tiếng nhạc đau khổ ấy nữa. Vứt bỏ quá khứ, quay ngược chiều gió, tiến thẳng vào tương lai dù có khó khăn cỡ nào. Vì chàng chẳng phải hạng người nhỏ nhen, có thù phải trả ngay và liền. Chàng muốn đi đây đi đó, đừng tự làm đau chính mình bằng cách chôn chặt mình cùng với quá khứ đẫm máu và nước mắt. Phải, quân tử báo thù, 10 năm vẫn chưa muộn. Sống yêu thương còn chưa hết, chuốc hận thù vào thân làm gì chứ?!… Và chuyến hành trình của chàng bắt đầu… ____Em là quãng đường dài của chàng____ – Oa, đến nơi rồi! – Chàng vui mừng hét toáng lên......Quạ….Quạ….Quạ… – TỐI RỒI, MI CÓ CHO NGƯỜI KHÁC NGỦ KHÔNG THẾ?! -Một người từ ngôi nhà gần đó ném viên gạch ra. Chàng bị hố rồi… Bổn gia ta đang vui, cớ sao vô tình chọc quê ta trước mặt con au bốn mắt với đàn quạ đen đủi như thế này?!… Chàng vác túi tiền to đùng, vào một quán trọ… Lát sau, chủ quán trọ đi ra, tay cầm một túi vàng nhỏ gồm ba thỏi. Ai nghĩ chàng thuê phòng qua đêm?!…~ Chàng bao trọn cái nhà nghỉ luôn rồi. Quán này ế lâu năm, ọp ẹp cũ kĩ, bán 3 lượng vàng là nhiều lắm rùi đó! Kiếm một góc của cái giường gỗ nhỏ xíu, luôn miệng la cọt kẹt, chàng ngả lưng, đánh một giấc ngon lành đến sáng… ________Chúc ngủ ngon nha các vị_________ Sáng… – Oáp!~ Huynh đài này đã dậy rùi đây!~ Chàng vươn vai, nắn tay nắn chân, chuẩn bị tư thế… ra chợ! Vâng, nam tử hán phải biết làm việc bếp núc chứ, đừng coi thường! Hảo soái lại còn soái thêm, thật ghen tị quá đi a!~ Sau khoảng thời gian tập thể dục, nhận ra ngôi nhà mới của mình khá kinh khủng, chàng bỏ công việc chợ búa, quay tay cầm chổi khắp nơi… _____Bụi lắm m.n ơi! Cho vén cái màn_____ Chàng lau dòng mồ hôi nhễ nhại trên trán. Mái tóc đỏ búi gọn trên đỉnh, có dịp lại tranh thủ tung ra, làm vướng chàng thật! Chàng muốn đi ra quán cắt lắm, nhưng phải thật tiết kiệm. 1 đồng cũng phải dành dụm, vì tương lai của bọn trẻ sau này, chàng phải thật tiết kiệm! Mặt trời ló rạng rồi, xách giỏ rồi đi thôi!~… Khu chợ đã tấp nập người mặc dù chỉ mới rạng sáng. Chàng thiếu niên tính nết còn trẻ con, hí ha hí hửng bay từ hàng này sang hàng khác, chọn lựa ‘hàng’ rẻ nhất lại an toàn, cứ thế mà quét hết đồ ngon của các bà quản gia và đầu bếp. Thật là, có ngày chàng bị sa sút danh hiệu nam thần mất, đáng lo ngại quá đi!~ Nào ngờ ai kia đâu có lo. Tuổi thanh xuân của chàng còn dài mà, có lắm cơ hội để bắt đầu lại. Chàng là thế đó, ai không ưng tiếc lắm đó! – Thanh tiểu thư đến rồi kìa mọi người ơi!~ Nhanh đến xem người đẹp đi! – Một người hét lên, là nam đó. – Ta đi! Ta đi!~ – Và một lũ đực rựa tiếp nối. – Ể, cây cà rốt của tôi… Chàng lẫn trong đám người, xô lấn, chen chúc. Và rồi… – Tránh ra nào! – Một tên từ đâu vọt đến, đẩy vào lưng chàng. Giỏ đồ tung lên cao… Thôi rồi, đống tiền của chàng!~… Chàng lo lắng, ngó qua ngó lại. Một cái bàn đằng kia, được rồi! Chân đạp vào tường, chàng phóng lên nó, lấy đà và… bay được roài, hú hú!~ Giỏ đồ lại đầy ắp như cũ, hay quá!~ Chiếc kiệu đỏ dừng lại, đặt xuống ngay trước mặt chàng. Sáu tên lính bệ vệ, bốn tên đứng dẹp đường, còn lại vén màn, đặt gối xuống mặt đường. Cứ như hoàng thượng giáng lâm vậy, có cần phải nhốn nháo hết lên vậy không?! Chàng vô tình bị đẩy thật mạnh từ một cú hích tay hung bạo. Đau lắm, nhưng một phần cũng là lỗi của chính mình, chàng đành nuốt giận, trở lại vẻ thân thiện cùng nụ cười mùa xuân đó, hòa lẫn vào đám người nhộn nhịp… Thời khắc người trong kiệu bước ra, cũng chúng là lúc không gian bị bóp nghẹt, chỉ thấy tym đâu mà bay lắm thế này?! Người con gái trẻ măng, da trắng hồng hào, môi đỏ son. Mái tóc đen ánh hồng tung lên sau cái hất tay điệu đà. Nhìn giống như gái Văn Lầu vậy! (Ở hiện tại gọi là gái điếm ó!) Vẻ đẹp của cô không phải tự nhiên, để ý kĩ sẽ thấy cô lộ rất nhiều chỗ lấm tấm chấm trắng và đo đỏ. Và chàng cũng đã nhận ra. Thật là, không hiểu bọn họ có bị quáng gà hông nữa, xấu thế mà hớt ha hớt hải chạy tấp nập, bỏ bê chợ búa, làm chàng té nữa chứ, có đáng không?! Hơi thở dài sườn sượt bay ra từ sống mũi, dọa chết chàng rồi. Chen lấn như thế này phải mất cả cân thịt của chàng chứ ít. Lặng lẽ cầm giỏ đồ, chàng quay lưng bước về nhà với hi vọng chỉ là một mỹ nam an tĩnh thôi. Không ai để ý rằng, có một bóng đen đang theo sát tình hình lúc bấy giờ. – Tên thường dân kia! Đứng lại! Tiếng vọng đanh đá này vang ra từ đám đông ấy. Rồi lần lượt rẽ ra một lối đi có hai bên toàn nhân và nhân. Cô tiểu thư họ Thanh phẩy chiếc quạt dệt từ gấm lụa, khoác trên mình áo choàng trắng tơ hạc vũ, đặt chân xuống nền thảm nhung, ngỡ như tiên nữ vừa hạ thiên đến trần gian. Trong mắt chàng, cô là một… con vịt giời đánh không hơn không kém. Choảng nhau gián tiếp thế chưa đủ sao?! Còn muốn níu kéo gì nữa đây?! Mặt trời lên cao lắm rồi, không cho chàng hoàn cái quán rồi ăn ngủ nữa chứ. Bao nhiêu là việc, thôi thì buông đôi tay nhau ra đi mà, chàng van cô đó! – Ngươi, biết ta là ai không?!- Cô gấp quạt lại, hỏi. – Không! Tàn nhẫn! Quá sức tàn nhẫn! Cô bị chàng tạt sơn đen rồi! – Ngươi… Khai mau, ngươi là người ở đâu?!- Tên vệ sĩ đứng bên cạnh xen vào. – Khoan, ngươi coi bổn nương ta ra gì?! Lui xuống ngay! – Nhưng… – Còn chưa lui?! Hắn nghe lời, nhẹ nhàng lùi bước mà lòng tức anh ách. Còn chàng thì ngây thơ vô (số) tội sao?! Đâu có dễ… – Danh?! – Không biết! – Nhà?! – Không biết! – Quê cố hương?! – Không biết! – Giới tính?! – Nam! Đây là màn trình diễn vô duyên nhất từ trước tới giờ của cô. Tên thường dân không hơn không kém một tiểu tử lên năm, thứ gì cũng trả lời bằng hai chữ một dấu câu: Không biết!  Vậy sao không hoàn câu cuối bằng hai từ một dấu câu đó luôn đi. Làm bổn tiểu thư quyền quý như cô phải khốn đốn, chán sống rồi sao?! Cô đã giữ phép lịch sự tối thiểu nãy giờ rồi, không coi cô ra gì như tên sai vặt ăn hại kia phải không?! Tiện nhân! – Ngươi được lắm… Người đâu, đánh hắn hai mươi gậy cho ta. Để xem cái miệng không biết của hắn hỗn láo được đến đâu! Cẩu huyết! Một lí do hết sức cẩu huyết. Cớ gì chỉ mới la không biết vài câu đã xông vào gây chiến rồi?! Chàng trước giờ chưa bao giờ gây thù oán gì với cô, sao cô lại suồng sã đến như vậy chứ?! Nhưng không hiểu cũng phải hiểu, chàng trả lời không đầu không đuôi, chọc quê cô trước bao nhiêu người ái mộ cô thế kia, nếu không tức cũng phải tức thôi… – Khoan đã, tôi đã làm gì sai chứ?! – Chàng vùng lên – Sao cô lại đánh tôi?! – Ta thích đánh thì đánh, đó là quyền của ta! – Cô nhếch mép, phẩy quạt che đi bộ mặt giả tạo đầy son phấn. – Vậy tôi thích từ chối đánh là quyền của tôi, tôi thích! *Đâu đó vang lên tiếng cười* – Ngươi… Còn các ngươi, cười cái gì chứ?! Cô tím hết cả mặt, xấu hổ giận đến run người. Thật quá sức chịu đựng của một người nóng tính, thành phần đứng ngóng chuyện ngửi thấy phảng phất mùi khét khét ở nơi nào đó. Chàng nhìn thấy vẻ mặt đuối lí của tiểu thư, thở dài. Đứng làm trò con bò mãi như vậy chưa biết khi nào mới xây được một góc cái quán trà nho nhỏ của chàng đây?! – Bổn dân còn việc phải làm, xin cáo trước. Nếu có duyên, bổn dân hi vọng không gặp tiểu thư lần sau. – Ngươi đứng lại! Vẫn chưa… – Nghe vậy, cô xếp mạnh quạt, chu môi lên la hét. Chàng xoay người, ném cái nhìn khó chịu về con người hung hăng thích cãi lí cãi cùn kia. Thực sự, ánh mắt lúc đó của chàng sáng rực lên, trông đang rất bực bội khiến cô tiểu thư run sợ, lui về phía đám vệ sĩ, bất mãn thầm lảm nhảm vài từ chửi tên thường dân gan to hơn trời. Chàng thấy vậy, tiếp tục bước về ngôi nhà của mình. Quần chúng trở về với công việc của mình, không ai để ý đến biểu cảm của cô. Nhục nhã, đấu võ mồm không lại một tên nông dân thấp hèn, cô nguyền rủa chàng xuống hoàng tuyền ngay lúc này. Tiểu thư kiêu căng bây giờ chỉ còn lại một thân chủ mang danh dự bị bôi tro trát trấu bởi người con trai có mái tóc đỏ thoảng dư vị mùa hạ  rực nóng cùng đôi mắt như sóng biển, lúc hiền từ, ôn nhu, lúc giận dữ, trổi dậy nhanh chóng và lướt qua nhanh chóng… Về phần chàng…~ – Lạ thật, hắn ta chạy đâu rồi! – Chàng liếc ngang ngó dọc, dùng chân đá hòn đá nhỏ dưới chân. Quay về lúc trước: Nhưng còn tên áo đen kia, chàng nhìn lầm?! Cũng phải, người nào vận hắc phục đều là kẻ xấu hết sao? Chàng lắc đầu, cốc vào nhẹ vào trán, lẩm bẩm rảo bước hành trình về quán dài dài với giỏ hàng vẫn đầy đủ dù đã trải qua nhiều biến cố do chính chàng gây ra lúc đuổi theo bóng đen: trèo tường, leo nóc nhà, xém đập vào cây cối dọc lộ, súc vật đuổi theo, vấp té,… ( Au: Cho ta hỏi, lắm nạn thế này sao anh vẫn chạy như thường vậy?! ) Quán trà vẫn chưa được hoàn thiện, nó đáng thương nhất trong chap này! ( = O =” ) _____Một ngày mệt mỏi quần quật của chàng_____ Dạ thanh nguyệt vẹn đã đến, một đêm rằm mát mẻ. Làn phong nghịch ngợm, lướt qua khóm trúc già bên dòng suối nhỏ róc rách chảy. Chàng ngồi trên phiến đá trắng to, đặt phiến lá xanh lên môi, thổi một hơi dài tâm sự cùng quang nguyệt. Âm thanh nhịp điệu khá buồn bã, khá u sầu, khó ai hiểu được. Tâm sự người thiếu niên mười sáu xuân, nhẹ nhàng, đơn giản nhưng khó giải, mang đậm ý nghĩa sâu xa… Trên cây cổ thụ cao trước hiên nhà chàng, bóng đen đứng nơi đó. Khóe môi khẽ cong lên, bí ẩn, mị hoặc. Mái tóc đen tung bay trong gió, thân hình cô độc, mảnh khảnh, đây hẳn là một thiếu nữ vô danh. ____Vén màn chương 3 bởi con au____ Ai đoán ra được bóng đen ấy là nhân vật nào không?! Đoán được au tặng chương 4 cho, cmt cho au biết nha! ;-))

12 Chom Sao Mong Thanh Xuan Chap 9 Ra Giup Toi

   Đúng 6 giờ chiều, sau khi mọi công việc đã được Ma Kết và Xử Nữ rà soát cẩn thận, việc còn lại là chỉ chờ cho đến khi bữa tiệc bắt đầu. Các học sinh dọn dẹp lại rồi lần lượt ra về để chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay.

   Bước ra khỏi cửa, Xử Nữ nghe thấy giọng nói trầm lắng của Ma Kết, không biết là do mệt mỏi hay vì nguyên nhân nào khác, cô mơ hồ cảm giác như anh đang thẹn thùng, lắc lắc đầu, có lẽ vẫn là do cô quá mệt mỏi đi.    ” Tối nay tôi đưa cậu đi.”    Xử Nữ đáp lại, giọng nói có vài phần lúng túng hiếm có:      “Không cần đâu. Mình có hẹn với Kim Ngưu rồi.”    Kim Ngưu không biết từ đâu đến chen vào: ” Hả, Ma Kết tối nay sẽ hộ tống Xử nhi đi sao? Thế thì tớ đành phải đi một mình vậy.”   Nghe Kim Ngưu nói vậy, Xử Nữ không khỏi bối rối hếch nhẹ tay cô bạn. Cô nàng cười híp mắt đầy tinh quái rồi chạy đi.   Ma Kết nghiêng nửa người lại lại không nói gì. Không biết do ánh chiều tà quá đỏ rực, gương mặt ngày thường nghiêm nghị của Ma Kết như phủ lên một tầng ửng hồng. Thoạt nhìn còn xinh đẹp hơn áng mây nhuộm sắc hoàng hôn kia. Xử Nữ ngây ngẩn nhìn Ma Kết, sau khi anh đi, dư vị của câu nói đó vẫn còn in lại trong đầu cô:    ” Tôi sẽ chờ.”     Cảm xúc mơ hồ trong lòng cô không hiểu nhưng cô biết từ ngày cô chú ý đến người tên là: Mạc Ma Kết. Cô đã vô pháp gạt bỏ hình bóng người này ra khỏi đầu.     Vào cái ngày khai giảng năm ấy, ở văn phòng hội học sinh, đó là lần đầu tiên cô được gặp anh. Cô thật sự rất tò mò người đã đánh bại cô là người như thế nào.      Mái tóc đậm màu, đôi mắt đen đến phát tím. Anh đẹp hơn bất kỳ tưởng tượng nào của cô. Giọng nói trầm ấm, cách nhìn người bằng nửa con mắt và tài năng của anh chính là mị lực hấp dẫn trí mạng nhất. Mới ban đầu, trông Ma Kết khá trầm tính, lạnh lùng và có hơi nghiêm khắc nhưng bù lại anh rất tận tụy và có trách nhiệm với công việc được giao.      Lúc đầu, cô và anh chưa hề thân thiết, những cuộc nói chuyện ngắn ngủi của hai người đều chỉ nhắc đến công việc. Cười thầm trong lòng, cô cũng phải cảm ơn Kim Ngưu vì sự xuất hiện của cậu ấy nếu không cô sẽ chết ngạt vì sự im lặng có một không hai của căn phòng ấy mất!      ” Đừng ngắm nữa, người ta đã đi từ lâu rồi.”    Thoát khỏi dòng hồi ức đó, quay sang thấy vẻ mặt đầy lưu manh của Kim Ngưu, Xử Nữ bặm môi, dùng tay véo nhẹ cái má trắng mềm của cô bạn:      ” Dám bỏ mình mà đi, cậu có phải là không muốn đi ăn nữa đúng không?!!”    Kim Ngưu vùng vẫy muốn thoát ra khỏi ma trảo của cô bạn, xoa xoa mặt:     ” Ấy, còn không phải là vì nghĩ cho tương lai tươi sáng của cậu.”      ” Cái gì mà tương lai chứ…”     ” Hì, đừng tức giận, đi thôi, đi thôi.”     ” Đúng là cái đồ khôn lỏi.” ———————————————————     Có lẽ do mấy ngày nay lượng công việc khá nhiều, mãi mới có thời gian nghỉ ngơi, lần này Xử Nữ ngủ thật sự trầm. Đến thời gian hẹn không sai biệt lắm, khi nghe tiếng chuông cửa, cô mới nhập nhèm tỉnh ngủ.     Ở bên ngoài là Ma Kết với bộ vest đen tuyền cùng sơ mi trắng đầy quy củ, mái tóc được vuốt lên không chút cẩu thả. Sau khi bấm một hồi chuông, anh đầy kiên nhẫn chờ đợi. Một lúc sau, cánh cửa nhà mở ra, bước ra là Xử Nữ vẫn đang trong mình bộ đồng phục trường, gương mặt hơi mê mang như chưa tỉnh ngủ hẳn, vài lọn tóc đã không tự biết thân biết phận mà rủ xuống vuốt ve bờ má mềm mại của cô. Thật khác so với vẻ nghiêm túc thường có ở Xử Nữ.    Trông cô lúc này.. thật sự có chút đáng yêu….    Xử Nữ thấy Ma Kết thì không khỏi hơi ngạc nhiên, sau đó cô cười áy náy:     “Xin lỗi, đều do mình ngủ quên. Cảm ơn vì đã đến đón.”    Ma Kết mặt không biến sắc đáp lại:     ” Không sao, cậu nên đi thay quần áo đi.”    Sau khi pha cho Ma Kết một tách trà hoa cúc, Xử Nữ lên lầu chuẩn bị đồ. Căn phòng lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng, chỉ còn lại mình Ma Kết. Thưởng thức tư vị của cốc trà, lòng anh như cảm thấy nhẹ hẳn. Trà Xử Nữ pha vẫn như vậy, vẫn là cái hương vị thanh tao, nhẹ nhàng nhưng lại thấm nhuần đầu lưỡi ấy đã nhiều lần giúp anh giải tỏa căng thẳng trước đống công việc được bàn giao. Anh thật sự cảm thấy mình sắp nghiện rồi.    Im lặng ngồi chờ Xữ Nữ một lúc lâu, Ma Kết không khỏi cảm thấy có chút lo lắng, sau đó anh nghe thấy giọng nói của Xử Nữ vọng xuống, mơ hồ mang theo vài phần xấu hổ   ” Ma Kết, cậu có thể lên đây giúp tôi một chút được không?”   Không chần chờ anh bước lên tầng một cách nhẹ nhàng, đi đến hành lang, Ma Kết thấy cánh của của phòng Xử Nữ đang hé mở. Ma Kết do dự mở cửa ra, hình ảnh kiều diễm đập vào mắt thật sự khiến anh đơ người.   Tấm lưng trắng nõn không tì vết cùng với xương cánh bướm tinh tế đơn bạc không gì che đậy mà lộ ra trước mắt anh cùng với bờ vai xương quai xanh mảnh mai lấp ló qua tà áo màu hồng nhạt. Gương mặt Xử Nữ hiện lên tia đỏ ửng hiếm thấy, anh thấy những ngón tay thon dài của cô còn đang cố gắng tìm cách kéo cái móc khóa váy lên nhưng không sao làm được.    Đôi đồng tử của Ma Kết co rụt lại vì ngạc nhiên, Xữ Nữ đầy xấu hổ nói:   ” Cậu ra giúp tôi được không.”    Anh không nói gì mà chỉ lại gần cô, dùng một tay giữ váy, tay kia kéo cái móc khóa lên. Từ khóe mắt của mình, Xử Nữ liếc nhìn anh một cái, cô ngạc nhiên khi thấy vành tai của Ma Kết đang hiện rõ lên một màu đỏ nhợt nhạt. Cô mím môi nén cười, nhưng tình cảnh hiện tại thật sự ngại chết đi được   ” Xong rồi.”- Giọng nói của Ma Kết có vẻ điềm tĩnh như thường nếu như bỏ qua cái tai đang đỏ như rỉ máu cùng với sắc hồng lan đến tận cổ của anh.   Cho dù ngày thường có thần kinh thô như thế nào thì hiện tại Xử Nữ vẫn không khỏi hơi xấu hổ khi phải nhờ vị đại tiên không nhiễm bụi trần như Ma Kết giúp cô, chắp tay cười nói:     “Cảm ơn cậu.”     Sau khi miễn miễn cưỡng cưỡng thoát khỏi bầu không khí đầy xấu hổ này cả hai cùng nhau ra xe và đi đến hội trường. Trên xe, không ai nói câu nào với nhau, chỉ nghe thấy tiếng động cơ xe vẫn chạy đều đều. Thỉnh thoảng, người nay liếc người kia một cái, nhưng không ai mở miệng, tuy vậy, cả hai cũng đã quá quen với cái không khí im lặng này.     Chiếc xe cứ thế mà chạy thẳng đến hội trường bữa tiệc…. ———————————————-

Bạn đang xem bài viết Fanfiction 12 Chom Sao Bi An Rung Beelzebub Chuong 4 Phan 2 Duong Toi Thanh Duong trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!