Xem Nhiều 12/2022 #️ Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng / 2023 # Top 16 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng / 2023 # Top 16 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng / 2023 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Giới thiệu truyện Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng – Tác giả: Dạ An An

Truyện được đăng trên

Đây là phần 2 của truyện “Tình yêu của nàng công chúa máu lạnh” .Độ tuổi: Ai đọc cũng được .Tình trạng: vừa nghĩ vừa viết .Cảnh báo: nhiều cảnh bạo lực, máu me .Đôi lời tg: Cuối cùng đã được tái ngộ với tất cả mọi người. Đây là tác thứ 3 của mình. Mong được ủng hộ! .Nhân vật: *Nữ – Hoàng Nguyễn Kiều Ân_Dương Trúc Linh_ Ice_nó – Hoàng Nguyễn Bảo An_ Sunny (chị em sinh đôi của nó) _2 cô con gái của Vick và Sara – Đỗ Vũ Diệp Chi_ Jessica _Con gái Leo và Win – Lý Ngọc Thiên Hương_Rain (nhân vật mới) * Nam – Nguyễn Trần Nam_ Peter _con trai Kan và San – Nguyễn Đỗ Minh Hùng_Kevil _con trai Ken và Nana – Trương Lý Tuấn Anh_ Paul_ Hắn – Trịnh Gia Huy_ John. .Lịch post: mỗi ngày sẽ post đủ 2 phần trong 1 chap ( vì 1 chap rất dài), tùy thời gian. Nếu có thay đổi gì sẽ thông báo sau. Mong các bạn ủng hộ!

Truyện được đăng trên Truyện 88 . Nghiêm cấm sao chép đăng lạiĐây là phần 2 của truyện “Tình yêu của nàng công chúa máu lạnh”.Độ tuổi: Ai đọc cũng được.Tình trạng: vừa nghĩ vừa viết.Cảnh báo: nhiều cảnh bạo lực, máu me.Đôi lời tg: Cuối cùng đã được tái ngộ với tất cả mọi người. Đây là tác thứ 3 của mình. Mong được ủng hộ!.Nhân vật:*Nữ- Hoàng Nguyễn Kiều Ân_Dương Trúc Linh_ Ice_nó- Hoàng Nguyễn Bảo An_ Sunny (chị em sinh đôi của nó)_2 cô con gái của Vick và Sara- Đỗ Vũ Diệp Chi_ Jessica_Con gái Leo và Win- Lý Ngọc Thiên Hương_Rain (nhân vật mới)* Nam- Nguyễn Trần Nam_ Peter_con trai Kan và San- Nguyễn Đỗ Minh Hùng_Kevil_con trai Ken và Nana- Trương Lý Tuấn Anh_ Paul_ Hắn- Trịnh Gia Huy_ John..Lịch post: mỗi ngày sẽ post đủ 2 phần trong 1 chap ( vì 1 chap rất dài), tùy thời gian. Nếu có thay đổi gì sẽ thông báo sau. Mong các bạn ủng hộ!

Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng Full / 2023

Tên fic: Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng .Tg: Libra Lee .Thể loại: lẫn lộn .Đây là phần 2 của truyện “Tình yêu của nàng công chúa máu lạnh” .Độ tuổi: Ai đọc cũng được .Tình trạng: vừa nghĩ vừa viết .Cảnh báo: nhiều cảnh bạo lực, máu me .Đôi lời tg: Cuối cùng đã được tái ngộ với tất cả mọi người. Đây là tác phẩm thứ 3 của mình. Mong được ủng hộ! .Nhân vật: *Nữ – Hoàng Nguyễn Kiều Ân_Dương Trúc Linh_ Ice_nó – Hoàng Nguyễn Bảo An_ Sunny (chị em sinh đôi của nó) _2 cô con gái của Vick và Sara – Đỗ Vũ Diệp Chi_ Jessica _Con gái Leo và Win – Lý Ngọc Thiên Hương_Rain (nhân vật mới) * Nam – Nguyễn Trần Nam_ Peter _con trai Kan và San – Nguyễn Đỗ Minh Hùng_Kevil _con trai Ken và Nana – Trương Lý Tuấn Anh_ Paul_ Hắn – Trịnh Gia Huy_ John.

Mở đầu 2 năm sau… 27 tháng 9, một ngày mùa thu đẹp trời. Trước cửa phòng Vip A bệnh viện Diamond, một người đàn ông mặc 1 chiếc áo trắng, quần tây đen, trên tay phải là chiếc áo khoác của bộ vest. Đang đi đi lại lại trước cửa phòng vip A. Gần đó là 3 người đàn ông và 2 người phụ nữ – Em tao mới vào đó có 10′ thôi. Mày ngồi xuống cho tao nhờ, chóng mặt qua_Ken nhăn mặt. Vâng, 3 người đàn ông ngồi trên ghế chính là 3 thằng anh của Sara. Người đang đi đi lại lại ấy chính là hotboy 1 thời của chúng ta_Vick. 2 người phụ nữ là San và Nana. Còn Win thì cũng mới sinh 1 cô công chúa. Kan và San đã có 1 bé trai 8 tháng tuổi. Ken và Nana cũng có 1 bé trai 6 tháng. Sau gần 1h, một y tá hớn hở chạy ra – Sinh rồi, sinh rồi, chúng mừng anh, sinh đôi. 2 công chúa rất xinh đẹp. Vick vội đi vào phòng vip A. Sara cũng đã tỉnh, bên cạnh là 1 cô bé đang ngủ. Cô bé còn lại đang trên tay vị bác sĩ lớn tuổi – Con gái cậu đây, chắc lo lắng lắm_vị bác sĩ đưa đứa bé trên tay cho Vick_cô bé này là chị. Vick hạnh phúc ôm đứa bé trong tay, cô bé nhìn thấy Vick thì cười toe, tay vung qua vung lại. Vick nhìn 2 cô con gái rồi nhìn sang vợ. Cảm giác lần đầu làm cha khiến Vick ko nói lên lời mà chỉ lăn dài trên khuôn mặt là những giọt nước mắt hạnh phúc. Chap 1 (p1): Bỏ đi 2 cô bé càng lớn càng xinh đẹp. Nhưng điều khiến người khác bất ngờ là 2 cô hoàn toàn khác nhau, chỉ có đôi mắt đều mang một màu tím sâu sắc. Cô chị có nụ cười tỏa nắng nên được gọi là Sunny, cô bé mang một vẻ đẹp hiền lành đáng yêu. Cô bé nổi tiếng với sự thông minh, tài trí hơn người, 5 tuổi đã nói được 5 thứ tiếng thành thạo, 7 tuổi đã sử dụng thông thạo về súng, võ thuật được một tay Vick dạy dỗ nên rất giỏi. Cô em (nó) thì lạnh lùng, nên được gọi là Ice. Chưa bao giờ thấy nói chuyện với ai một câu, ko nói, ko cười, trên tay lúc nào cũng là 1 quyển sổ nhỏ và 1 cái bút, cần điều gì chỉ viết ra cuốn sổ. Người duy nhất cô bé nói chuyện cùng là mẹ Sara của cô. Nói về trí thông minh, cô chị hiểu 1 thì cô em hiểu 10. 5 tuổi đã thành thạo hơn 10 thứ tiếng khác nhau, 6 tuổi đã thông thạo tất cả các loại vũ khí, chủ yếu là roi. Sư phụ của cô bé ko chỉ có 1 mà là 2 người. 1 là mẹ Sara, 2 chính là ông Bảo- ông trùm mafia thế giới. Nhưng người ngoài chỉ biết được 1 điều là cô em ko hề biết võ, ko tài giỏi bằng cô chị. 2 cô bé luôn bị đem ra so sánh, và nó luôn là người hứng chịu những lời chê trách rằng ko bằng chị. Nhưng nó ko bao giờ cảm thấy buồi mà luôn luôn trưng ra cái bản chất vô cảm của mình. Ai cũng nghĩ nó bị câm, nhưng ko, thực ra cô bé có một chất giọng trong vắt và nhẹ nhàng. Đối với ông Bảo thì nó đã từng cười với ông. Nhưng có lẽ nụ cười đó đỡ hơn rất nhiều với gương mặt lạnh lùng vô cảm của nói rồi. Và câu chuyện bắt đầu từ đây… Sinh nhật lần thứ 10 của 2 cô bé được mẹ Sara đi chơi công viên. Sunny mặc 1 chiếc váy công chúa màu vàng, mái tóc tím được tết sang 1 bên. Còn Ice thì mặc 1 chiếc áo phông đen, quần bò đen. Mái tóc đen xõa trông cô bé đậm chất giang hồ. Đang đi thì 3 mẹ con nó thì bất ngờ bị một nhóm du côn hơn 30 người chặn đầu. Sunny sợ hãi túm chặt tay Sara, vì đây là lần đầu tiên gặp tình huống thế này nên ko biết võ chạy mất tiêu luôn. Còn bé Ice ư? Lạnh lùng vô cảm – Sinh nhật 2 tiểu thư nên phu nhân dẫn đi chơi công viên sao?_tên cầm đầu cợt nhả – Các người là ai? Muốn gì đây?_ Sara lạnh giọng – Phu nhân bình tĩnh, bọn tôi chỉ là nhận được ít tiền để lấy mạng phu nhân và 2 tiểu thư thôi_hắn ta cười cười rồi lớn tiếng_ lên đi tụi bay Sunny sợ hãi bỏ tay Sara rồi chạy đi nhưng ..Đoàng.._ và Sara ngã xuống nhưng vẫn ôm chặt Sunny và ..Đoàng.._ 1 tiếng súng lạnh lẽo nữa lại vang lên. Kẻ vừa bắn Sara ngã xuống vì trúng đạn giữa trán. Đám đàn em nhìn thấy đại ka ngã xuống thì giật mình nhìn rồi cùng quay sang nhìn chủ nhân tiếng súng đó chính là nó. Ko hẹn mà cùng run lên bần bật khi nhìn thấy ánh mắt của nó chỉ hiện lên 1 chữ: giết. Nó rút roi màu đen tuyền quấn quanh eo mà vụt, từng tên, từng tên ngã xuống vì đau đớn, tên nào cũng sống dở chết dở. Vâng, 1 cô bé 10 mang khuôn mặt lạnh tanh đã hạ gục từng tên muốn giết mẹ nó, chị gái nó và hơn nữa là chính nó. Có lẽ những tên này đầu thai nhầm kiếp khi gặp phải nàng ác quỷ chính hiệu này. Mong rằng kiếp sau sẽ sống tốt hơn để ko gặp lại nó. Nó nhìn sang Sunny đang khóc lóc lay vai Sara. Nó chỉ lạnh tanh lên tiếng 2 chữ – Bệnh viện Sunny giật mình nhìn nó, sau vài giây cũng gọi bệnh viện. Nó trở về thẳng nhà mà ko đi theo xe cứu thương. Khuôn mặt vẫn vô cảm và đi thẳng lên phòng. Chap 1 (p2) Vick sau khi nghe tin thì chạy thẳng về nhà. Vừa về đến nhà đã gọi nó từ trên phòng xuống. Tại căn nhà nó bây giờ đã rất đông đủ: ông Bảo, Kan San, Ken Nana, Leo Win. Ông Bảo nhìn thấy nó xuống cầu thang thì cười nhưng ko ai để ý và nó đã nhìn thấy được nụ cười của ông, nó tin chắn rằng đó là một lời khen ngợi của ông dành cho nó. Vick vừa nhìn thấy nó thì đùng đùng nổi giận – Hoàng Nguyễn Kiều Ân, con có biết con đã làm điều gì ko? Tại sao con lại để mẹ vì con mà dính đạn? Sao con lại vô dụng như thế? Con hãy nhìn chị con mà học tập đi, ko có chị con thì con sẽ ko còn sống trên cõi đời này đâu, con làm ta tức chết mất, tại sao con ko bằng nổi một phần của chị con. Con thật là 1 đứa xui xẻo mà. Đi đi, đi ngay cho ta, ta ko muốn nhìn thấy con_ Vick nói 1 tràng rồi “giận quá mất khôn” mà chỉ tay ra cửa. Nó nhìn Vick, khuôn mặt nó lăn dài một giọt lệ trong veo. – Thôi đi Vick, con bé còn nhỏ, đừng có nóng giận, còn Ice à, con mau nhận lỗi với ba đi con_ San nhẹ nhàng lên tiếng. Nó đưa tay lên gạt giọt lệ đang rơi, nó cười khẩy. Nó đang khinh thường bản thân nó. Nó khóc ư? Tại sao nó fải khóc? Nó đã làm sai việc gì à? Nó giết kẻ muốn giết mẹ con nó là sai à? Nó ko đi theo mẹ đến viện là sai à? Hay việc nó ko có giỏi giang như Sunny là sai lầm? Nó nhìn ba nó rồi đi thẳng lên phòng làm Vick tức tới mức lever max. Sau 2 phút, nó đi xuống, từ trên xuống dưới là một màu đen. Mái tóc buộc gọn, một chiếc áo sơ mi đen tuyền, quần bò đen, đôi giày cũng đen nốt. Và trên lưng nó, là 1 chiếc balô đen. – Bé Ice, con đừng làm liều nha_ông Bảo nửa đùa nửa thật. Đáp lại ông là một nụ cười tươi khiến ai nhìn vào cũng phải choáng váng. Vì chỉ có một từ để miêu tả “đẹp”. Nó đến gần ông, ôm ông lần cuối để cho lời tạm biệt – Ông giữ gìn sức khỏe, con đi. Câu nói của nó khiến ai cũng bất ngờ. Nó quay lưng bỏ đi thì bị ông Bảo giữ chặt hai tay lại, nó cười khẩy, đạp vào chân ông may ông tránh được nhưng phải thả 1 tay của nó ra. Tự do được một tay, nó rút 1 sợi dây nhỏ trong balô, và 2 ông cháu nó đánh, đánh được 7 phút thì ông Bảo bị nó trói ngược lại. Ông vừa cười vừa nói – Mẹ con mới dạy thêm hay con lại học ở đâu thế? 3 năm ta ko đánh lại con rồi đó. Nó ko nói gì chỉ đi thẳng ra cửa – Thích sang Nhật bảo ông một câu nhé, ông luôn đợi con_ông Bảo nói rồi đưa 2 tay đang bị trói lên vẫy. Nó đứng lại, quay vào trong và cúi chào tất cả một lần, nụ cười trên môi nó đã tắt mà thay làm đó là vẻ mặt lạnh lùng vô cảm. Và nó bỏ đi trong sự ngạc nhiên của tất cả mọi người (trừ ông Bảo). Nó đã mong người cha mà nó luôn yêu thương sẽ giữ nó lại. Nhưng ko, ko hề có một tiếng nói nào. Nó đau, đau lắm, đau ở trong tim. Tại sao ko ai tin tưởng nó? Tại sao luôn coi nó là một đứa vô dụng? Và trời đổ mưa, có lẽ ông trời tiếc thương cho số phận của nó, 1 đứa con gái 10 tuổi bị ba nó mắng nhiếc, bị ruồng bỏ, nó cứ đi nhưng ko biết điểm đến. End chap 1 Chap 2: Sự thật Vick quay lại nhìn ông Bảo ngạc nhiên ko thốt nên lời. Ông Bảo nhờ Leo tháo sợi dây trên tay rồi đi đến chỗ Vick – Con quá coi thường bé Ice rồi. Nó ko nói chứ nó ko câm, nó ko đánh chứ nó ko giỏi, nó vô cảm nhưng nó biết cười. Tại sao con tin tưởng con bé thử 1 lần? Ta nói thật, Ice nó giỏi hơn Sunny nhiều. Con nên nhớ rằng, Sunny_ông Bảo thờ dài_ KO BIẾT DÙNG ROI_ nói xong ông bỏ đi – Lần này mày mắc phải sai lầm lớn rồi, có lẽ ba nói đúng_Leo nhìn hắn. Nana và San ko nói gì mà chỉ đứng lên đi thẳng ra cửa – Trời đất ơi, chuyện gì thế này?_San bất ngờ kêu lên. Tất cả cùng đi ra ngoài và thấy một hàng vệ sĩ cao cấp từ nhà ra đến cổng đang nằm lăn lóc. Người ôm bụng, người ôm chân và có người đã ngất – Ai đã đánh các anh ra nông nỗi này?_Ken nhìn người gần nhất – Dạ, là nhị tiểu thư, thấy tiểu thư ra ngoài mà ko có sự cho phép của ông chủ nên chúng tôi ngăn lại, ai ngờ tiểu thư đánh chúng tôi luôn_người đó trả lời – Chẳng lẽ các anh ko ngăn nổi con bé_Kan lên tiếng – Ko thể ạ_rồi chỉ vào người bên cạnh đã ngất_anh ấy ngăn nhị tiểu thư đầu tiên và đã bị đánh đến ngất đi. Chúng tôi đã dùng hết sức mà nhị tiểu thư vẫn qua được. – Chẳng lẽ các anh kém thế?_Nana – Ko phải do vệ sĩ kém mà do Ice quá giỏi_San đáp lại – Thôi đừng tranh cãi nữa, đưa họ chữa trị đi_Vick cắt ngang. Vừa bước vào phòng bệnh của Sara đã thấy ông Bảo im lặng ngồi đó ( nói hết rồi nên im). Sara thì lạnh tanh vì tức giận. Sunny ngồi cạnh giường Sara mà khóc. Sunny vừa nhìn thấy Vick đi vào thì chạy vội tới, vừa giật áo vừa trách – Sao ba làm thế với em con? Tất cả là do con, do con vô dụng, do con sợ hãi, do con hại mẹ. Ko có em con thì con và mẹ đã là cái xác ko hồn rồi. Tại sao ba để em con đi? Em ấy có thể đi đâu_Sunny càng khóc lớn – Đừng khóc con yêu, ba sẽ tìm em con mà_Vick ôm Sunny mà cũng khóc. Sai thật rồi, hắn đã sai thật rồi. – Ko cần tìm, nếu nó bỏ đi mà để tìm thấy thì nó đã ko đi. Nó ko fải đứa ngốc_Sara lạnh giọng – Con đừng nghĩ nó sẽ tự trở về, con bé nó ko rộng lượng mà tha thứ tất cả đâu. Làm tổn thương nó xong và nghĩ nó sẽ trở về? Nó ko yếu đuối tới mức đó_ông Bảo lên tiếng – Con có thắc mắc, tại sao con bé ko bộc lộ tài năng của nó ra_Win hỏi – Và rồi Sunny sẽ bị người khác nhìn vào mà so sánh hơn thua sao? Ice nó chấp nhận tự hạ mình xuống thấp để đẩy Sunny lên cao. Con bé ko muốn Sunny sẽ giống nó, luôn bị đem ra so sánh, luôn bị coi thường. Thắng làm vua, thua làm giặc. Nếu cả 2 đứa đều giỏi sẽ bị đem ra so sánh những điều nhỏ nhặt nhất. Nên bé Ice giữ im lặng, trở nên 1 đứa vô dụng để Sunny càng thêm tỏa sáng_ông Bảo cười – Lại là con, tất cả là vì con, con ko xứng đáng, tại sao em con lại hy sinh vì con nhiều như thế?_Sunny ngồi bệt xuống sàn, nước mắt chảy ra trong vô thức – Con nên nhớ rằng, Ice nó yêu thương con hơn yêu bản thân nó. Em con chịu những lời nói xấu xa từ miệng thiên hạ để com luôn luôn vui vẻ ko phải lo nghĩ. Vì thế con phải cố gắng, cố gắng vì tất cả những gì em con đã vì con mà làm. Em con đã từng nói, nó ko bao giờ hối hận khi dành tất cả cho con. Em con thực sự rất chân trọng tình chị em thiêng liêng này giữa con và em. Mẹ tin rằng con sẽ ko làm phụ lòng em con đúng ko?_Sara cười – Dạ vâng, vì em con đã dành cho con những điều tuyệt vời nhất, con sẽ luôn vui vẻ vì em con. Con sẽ luôn luôn cố gắng vì em con_Sunny gạt đi nước mắt rồi ôm Sara thật chặt. Những giọt nước mắt tuôn rơi trong căn phòng này. Thật đáng ngưỡng mộ một người em hết lòng vì chị mà hy sinh tất cả. Ông Bảo trở về Nhật Bản, ông đã mong Ice sẽ liên lạc với ông. Nhưng ko, con bé hoàn toàn mất tích ko dấu vết. Những nỗ lực tìm kiếm chỉ có con số 0 tròn trĩnh. Số phận của mỗi người sẽ thế nào? *End chap 2* Chap 3: Người mẹ thứ 2 Về phần cô bé Ice, nó đi đến một trạm xe bus cách nhà nó khoảng hơn 1km. Nó ngồi xuống bến chờ xe bus. Tay khoanh trước ngực, chân vắt chéo. Nhìn thật ảm đạm. Mưa, mưa ko ngớt, những người trên đường chạy toán loạn. Còn nó, khẽ nhắm hờ đôi mắt, toát lên một vẻ bình thản. Một cô bé tầm tuổi nó ko biết từ đâu chạy đến gần nó thở dốc. Cô bé đó mặc chiếc váy xanh nhạt, mái tóc nâu ướt sũng. Gương mặt cô bé rất đáng yêu. Sau vài phút thở dốc, cô bé ngồi lên ghế mà ko hề để ý đến nó. Cô bé kia quay lại nhìn thấy thấy nó thì hét toáng lên – A…A…A, ma Nó ko nói gì chỉ liếc cô bé kia một lần rồi đứng dậy bỏ đi trong khi trời vẫn mưa. Vài phút sau cô bé kia lại lẩm bẩm – Mình làm sao nhìn thấy ma được nhỉ?_rồi lại hét lên_bạn gì ơi. Đợi tớ với. Nhưng có lẽ ông trời ko ủng hộ 2 cô bé nên trời mưa càng to hơn. 2 cô bé liền trú nhờ trước cổng một căn biệt thự. Ánh đèn ô tô bất ngờ chiếu thẳng vào 2 cô bé, rồi một người phụ nữ trung niên đi đến gần 2 cô bé – Sao 2 con lại ngồi đây?_người phụ nữ hỏi – Con bị lạc_cô bé kia đáp – Vậy còn con?_bà hỏi nó Đáp lại bà là một cái lắc đầu của nó. Bà liền đưa 2 cô bé vào trong nhà _._._._ profile Dương Ngọc Bích. 32t, tổng giám đốc công ti Star đứng trong top 15 công ti hàng đầu thế giới. Bà là một người tài giỏi và thành đạt. Bà còn độc thân. _._._ Trong căn biệt thự có 1 bác quản gia và 13 cô giúp việc. Căn nhà được thiết kế theo kiến trúc của Nhật nên rất thân quen với nó. Bà Bích nhìn thấy 2 cô bé đã rất quý mến. Bà nhìn nó hỏi – Con ko nói được à? Nó ngập ngừng vài giây rồi gật đầu, bà hỏi nó có muốn ở lại đây

Đến trang:

Truyện Chàng Ma Kết Lạnh Lùng Và Nàng Thiên Bình Ngốc Nghếch Chương 2 / 2023

Tác giả: Ngọc Tuyết

Chương 2: Hot boy nhập học

6:30 am tại căn-tin trường K&Q

Nó và Linh đang ngồi ăn sáng, nó ăn bánh sandwich còn Linh thì ăn hamberger. Nó thì vẫn như thường ngày tóc buộc cao và mái ngang, Linh thì xõa tóc dài xoăn nhẹ ở đuôi. Ăn xong tụi nó định đi lên lớp thì tiếng bàn tán gì đó Linh lại chỗ mấy bạn kia hỏi:

– Bạn ơi! Cho mình hỏi có chuyện gì vậy?

– À… Có hai hot boy sẽ vào trường mình học. Hình như đang ở ngoài cổng trường – 1 bạn nam trả lời Linh

Nó đang đeo headphone, đọc sách và ngậm kẹo mút. Linh chạy lại vỗ vai nó

– Ê! Có hot boy kìa, đi xem nha? – Linh làm mặt cún con nhìn nó

– Mày thích thì tự đi – Nó nói mà mắt vẫn nhìn sách

– Mày không đi thì thôi, tao cũng không đi – Mặt Linh ủ rũ nhìn nó

– Lên lớp, sắp vào tiếc rồi! – Nó gỡ headphone ra và để vào cặp cùng cuốn sách.

– Ô kê con dê – Linh cười tươi nắm tay nó đi lên lớp

Tại phòng hiệu trưởng

– Cốc cốc cốc – Hắn gõ cữa lịch sự

– Vào đi! – Thầy hiệu trưởng nghiêm nghị

– Chào bác tụi con đến nhận lớp – Hắn và Khoa bước vào cúi chào lễ phép

– Woa! Tụi con lớn quá rồi – Hiệu trưởng cười hiền. Đúng vậy, hiệu trưởng là bác của hắn

– Vâng! Tụi con sẽ học lớp nào vậy Bác? – Khoa thắc mắc hỏi

– 10a1, cô Lan sẽ đưa tụi con về lớp. – Vừa dứt câu có một cô giáo xinh đẹp bước vào.

– Cô là chủ nhiệm của hai em. Bây giờ tụi em theo cô – Cô giáo cúi chào hiệu trưởng rồi bước ra ngoài

– Vậy tụi con về lớp nha bác – Tụi hắn cúi chào rồi đi theo cô về lớp

Nó và Linh đang ngồi chuẩn bị cho tiếc sau (chỉ có nó thôi còn Linh thì ngồi bấm điện thoại). Tiếng chuông vào lớp vang lên, cô giáo bước vào cười hiền hậu, nói:

– Lớp ta có học sinh mới

Mới nói có học sinh mới cái lớp nó thành cái chợ trong vòng 0.1 giây. Cô thấy tình hình này liền cầm thước đập lên bàn

– Rầm…!! – Sau tiếng đập bàn của cô thì cả lớp im phăng phắc

– Hai em vào đi – cô nói giọng dịu dàng. Sau đó là hai chàng hot boy bước vào

– Wow! Đẹp trai quá – 1 girl nói

– Ước gì anh ấy là người yêu của tôi – 1 girl khác

– ….. – Và rất nhiều lời bàn tán

– Rầm…! – Mọi người biết gì không? Cô lại dùng thước đập mạnh lên bàn (Tội nghiệp chị bàn quá đi). Cả lớp lại trở về im lặng

– Hai em giới thiệu đi – Cô nói

– Lâm Thiên Phong – Hắn lạng lùng nói

– Mình tên Đăng Khoa. Mong mọi người giúp đỡ – Khoa cười tươi làm tụi con gái chết ngất.

– Vậy hai em ngồi bàn cuối sau lưng My và Linh nha! – Cô nói chỉ về phía nó

Ra tới cổng thì Linh đã có xe đón về. Nó định đi về thì bị một đám con gái chặn lại. Thấy vậy nó hỏi:

– Các cậu muốn gì?

– Muốn gì ư? Muốn như thế này – Con nhỏ cầm đầu nói rồi dơ tay lên định tán nó thì… Bịch nhỏ đó ngã xuống đất vì sao ư? Vì Khoa đã nắm tay nhỏ lại và đẩy nhỏ ngã nhào xuống đất

– Khoa? – Nó ngơ ngác nhìn cậu

– Tôi nói cho cô biết! Cô mà đụng đến Bảo My lần nào nữa thì cô sẽ không còn mạng nào để về nhà đâu – Khoa gằn từng chữ. Tụi kia nghe vậy chạy mất dép.

– Cảm ơn cậu – Nó nói rồi đứng dậy quay đi… Chưa kịp đi thì đã bị bàn tay của cậu níu lại.

– Anh làm vậy vì anh yêu em – cậu nói rồi ôm nó vào lòng.

– Xin cậu tự trọng cho – Nó nói rồi đẩy cậu ra và bỏ đi thật nhanh thật nhanh… Để cậu không thấy cô khóc.

Ở đằng xa hắn đã thấy hết tất cả, hắn tự dưng thấy khó chịu trong lòng và cậu có cảm giác nó rất giống cô bé lúc đó. Hắn liền lấy điện thoại ra điện cho trợ lí

– Anh hãy điều tra cho tôi cô gái tên Nguyễn Ngọc Bảo My 16t

– Hắn nói giọng lạnh lùng vốn có

– …… – Hắn tắt máy xong nhếch môi cười rồi đi về nhà.

Truyện Chàng Ma Kết Lạnh Lùng Và Nàng Thiên Bình Ngốc Nghếch Chương 8 / 2023

Tác giả: Ngọc Tuyết

Chương 8: Chút rung động

Sáng thứ hai (sau một tuần nha)

Nó đã dậy từ sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả ba. Nó sau khi làm xong tất cả thì phải làm một nhiệm vụ cao cả hằng ngày lên phòng gọi Khoa và hắn xuống ăn sáng.

cốc cốc cốc – Nó gõ cửa nhưng không có phản hồi

Mở cửa phòng của Khoa ra thì nó thấy anh đang chùm chăn ngủ ngon lành. Nó bước đến kéo văng cái chăn

– Dậy đi! Ngủ gì mà như heo vậy? – Nó hét

– Cho ngủ 5p nữa đi mà Phong! – Khoa lăn 2 vòng trên giừơng nói

– Mình là My không phải Phong. Mình cho cậu 3s để bước xuống giừơng, không thì đừng trách. – Nó lùi vài bước khoanh tay nói

– 1…

Nó vừa đếm tới 1 thì Khoa đã di chuyển với tốc độ bàn thờ vào nhà tắm để VSCN. Nó lắc đầu cười rồi xếp lại chăn gối cho Khoa (Chị ấy đảm đan lắm nha)

Xong một nữa nhiệm vụ nó đi qua phòng hắn, đưa tay định gõ cửa thì rút lại. Mọi lần hắn đều xuống rất sớm nhưng hêm nay tới giờ vẫn chưa thấy. Nó lo nôn vào không thèm gõ cửa

Nó bước đến gần bàn làm việc thì thấy hắn ngủ trên bàn, nó không nỡ gọi hắn dậy vì nó nghĩ chắc hắn mệt lắm mới ngủ gật trên bàn như thế. Nó cúi xuống nhìn gương mặt hắn ngủ mà không khỏi chết ngất với độ đẹp trai của hắn.

Mình bị gì vậy nè? Sao tim mình đập nhanh thế chứ? Mình điên thiệt rồi… Nó suy nghĩ mà mặt đỏ cả lên. Nó định quay đi thì bị một bàn tay níu nó lại

– Ai cho cô vào đây? – Hắn ngồi dậy nắm tay nó hỏi

– Tôi xin lỗi! Tôi chỉ định vào gọi anh dậy thôi – Nó sợ đến nổi mắt ngấn nước như sắp khóc

– Cô có biết vào phòng tôi là tội nặng lắm không? – Hắn nhếch mép

– Tôi không biết. Tha cho tôi lần này đi mà, sẽ không có lần sau đâu! – Nó mếu máo (Nghịch nhưng nhát lắm)

– Cô phải chịu phạt! – Hắn nói rồi kéo mạnh tay nó làm nó đã an tọa trên đùi hắn

– Anh muốn làm gì? – Nó cựa quậy nhưng vô ích vì đã bị hắn ôm chặt, nước mắt nó chảy dài trên gò má hồng hào

– Cô nghĩ tôi sẽ làm gì khi mà cô đang quyến rũ tôi như thế hả? – Hắn nói khẽ vào tai nó

– Anh…tôi xin anh tha cho tôi đi mà…hic hic…tôi sẽ…không bao giờ…tái phạm đâu…hic hic – Nó nói trong tiếng nấc vì khóc

– Tôi không tha cho cô đâu…và hình phạt là *Bốc* – Hắn búng vào trán nó một cái rõ đau rồi thả nó ra

– Aaa…đau – Nó ngồi xuống nền nhà ôm đầu

– Cho cô chừa vì dám vào phòng tôi – Hắn nói rồi đứng dậy đi vào phòng tắm

– Cái đồ ác chúng tôi đau chết tôi rồi – Nó than thở xong cũng xuống nhà

Nó xuống nhà thì thấy Khoa đã ngồi ở bàn ăn cầm ipad lướt lướt. Nó đi đến bàn ăn ngồi xuống đối diện Khoa

– Cậu không ăn sao mà chơi hoài vậy? Đưa đây ăn xong mình trả – Nó nói rồi chồm lấy ipad

– Huhu…Mình đang chơi mà – Khoa mếu nói

– Ăn xong mới được chơi – Nó nói rồi cũng cầm đũa gắp thức ăn

Khoa ôm cục tức mà ngồi ăn thì hắn bước xuống với bộ đồng phục của trường. Hắn ngồi xuống kế bên nó

– Sao anh không qua bên kia đi chứ? – Nó chỉ qua ghế kế Khoa

– Tôi thích ngồi ở đây, cô làm gì được tôi? – Hắn nhếch mép

– Hứ…đồ khó ưa. Blè – Nó thè lưỡi trêu hắn

– Cô tin tôi mút lưỡi của cô không? – Hắn nói mà không biết mình đang nói gì mình điên ư? Sao lại nói thế chứ?

– Đồ biến thái! – Nó ăn nhanh rồi xách cặp chạy ra xe trước. Đâu ai biết nó đang ngượng trước lời nói của hắn.

Khoa ngồi đó nhìn hắn như sinh vật lạ

– Mày làm gì nhìn tao dữ vậy? – Hắn nhìu mày nhìn Khoa

– Mày đã thích My? – Khoa điềm đạm nói

– Ừa – Hắn gật đầu rồi cũng lo ăn cho xong

– Mong mày sẽ tốt với cô ấy – Giọng Khoa mang sự buồn phiền. Cậu cũng đứng dậy đi ra ngoài để hắn lại ngồi nhếch môi cười đầy ẩn ý. Rồi hắn cũng ra đưa nó đi học.

Đến trường nó liền chạy lên lớp tìm con bạn não có giới hạn kia. Đi trên hành lang nó cứ thấy mọi người nhìn nó chỉ trỏ rồi bàn tán gì đó, nó cũng không quan tâm mà đi vào lớp.

Vào lớp thì các bạn chung lớp cũng nhìn nó rồi xầm xì. Nó bước đến chỗ ngồi quay qua hỏi Linh

– Có chuyện gì vậy Linh?

– Trong trường ai cũng biết mày ở nhà của Phong và Khoa rồi. Mọi người nói mày đủ thứ hết á, mày cẩn thận nha – Linh nói rồi ôm nó

– Tao sẽ không sao đâu! Mày đừng lo – Nó đang rất khó chịu vì mấy việc tào lao này. Linh buông nó ra thì nó úp mặt xuống bàn chả thèm quan tâm nữa.

Hắn và Khoa thì nghe hết tất cả, hai người quyết định tìm ra người bầy ra chuyện này. Nhìn thấy nó chán nản chẳng chút sức sống thật sự cả hai rất xót xa.

Tiết 2 là tiết toán, môn mà nó thích nhất nhưng mà hôm nay nó chẳng chú ý vào bài gì cả. Nó cứ thờ ơ mọi thứ đi, tới khi ông thầy gọi nó tên nó

– NGUYỄN NGỌC BẢO MY – Thầy hét

– Dạ… – Nó giật mình đứng dậy theo phản xạ

– Trong tiết của tôi sao em không chú ý vào bài – Thầy tức giận nói

– Em xin lỗi! Em không khỏe, em muốn xuống phòng y tế – Nó vẻ mặt buồn rầu nói

– Được rồi. Em đi đi! – Ông thầy thấy nó có vẻ không bình thường nên cho nó ra

Khi nó ra khỏi lớp hắn cứ bồn chồn lo lắng, còn nó thì không xuống phòng y tế mà nó ra bãi đất trống sau trường. Nó ngồi trên thảm cỏ xanh mướt, gió nhè nhẹ rất thoải mái. Nó móc trong túi ra các móc khóa lần trước, nhìn cái móc khóc mà mắt nó ngấn nước, nó ôm móc khóa vào lòng mà khóc òa lên.

– Huhu…tớ phải làm sao đây? – Nó khóc và hét lên

Hắn đứng từ xa đều thấy tất cả, tim hắn nhói lên, hắn chịu không nổi nên bước đến sau lưng nó

– Cô đừng buồn nữa! Có được không? – Hắn nói giọng vô cùng nhẹ nhàng nhưng mang chút buồn

– Sao anh lại ở đây? – Nó vội lâu đi nước mắt

– Cô khóc chỉ vì mấy lời nói đó? – Hắn ngồi xuống kế bên nó

– Tôi…tôi không muốn cậu ấy trở về và hiểu lầm tôi – Mắt nó đỏ ngầu nhìn xa xăm

– Cậu ấy? Là ai? – Hắn nhìn nó hỏi

– Anh không cần biết. Tôi muốn hỏi anh một chuyện – Nó nhìn hắn bằng đôi mắt ngấn nước

– Cô hỏi đi – Hắn chống hai tay ra sau

– Anh từng rung động trước ai chưa? – Nó nhìn hắn như muốn hy vọng điều gì đó

– Rồi! – Hắn nói và quan sát biểu hiện của nó

– Là ai? – Nó buồn buồn nhìn hắn

– Là một cô gái ngốc nghếch, hơi bướng bỉnh và hậu đậu, cô ấy tuy không đẹp lắm nhưng rất đáng yêu. Trong lòng của tôi cô ấy là đẹp nhầt. – Hắn nói rồi nở một nụ cười đúng nghĩa

– Ai mà được anh để mắt tới chắc chắn rất xui xẻo – Nó cười nói

– Vậy tôi sẽ cho cô xui xẻo suốt đời! Hahaha – Hắn nói rồi cười lớn

– Đồ đê tiện! Cho anh chết – Nó nói rồi đánh vào người hắn

– Thôi thôi, tôi nói chơi thôi mà – Hắn cố nhịn cười

– Tôi cho anh chết luôn. Dám trêu tôi – Nó và hắn rượt đuổi nhau rất vui vẻ

Sau khi đùa giỡn cùng hắn nó đã vui hơn rất nhiều, nó cảm thấy bên hắn bao muộn phiền đều biến mất và hắn luôn mang đến cho nó cảm giác yên bình, vui vẻ.

Ba tuần sau đó

Tin đồn ở trường đã giảm dần vì cả trường đã quá quen với cảnh nó và hắn đi học, đi ăn, đùa giỡn cùng nhau rồi và hắn đã ra lệnh ai còn nhắc đến thì biến khỏi trường này mà nó thì không được biết.

Nó và Linh đang ngồi trong lớp học, thấy hắn và Khoa không ở đây nên Linh quay qua hỏi nó

– Ê My – Linh gọi

– Hả? – Nó đáp nhưng vẫn đọc sách

– Tao thấy mày càng ngày càng thân với Phong rồi đó – Linh lo lắng nói

– Ý mày là sao? – Nó ngưng đọc sách mà nhìn Linh khó hiểu

– Mày thích Phong đúng không? – Linh nắm tay nó hỏi

Mình thích Phong? Mình còn không biết điều đó. Mình đã hứa không yêu ai ngoài cậu ấy nên mình không thể thích Phong được. Tuyệt đối không – Nó suy nghĩ

– Tao không thích Phong – Nó nói rồi lại đọc sách

– Mày chắc chắn? – Linh nhìu mày hỏi

– 100% – Nó lạnh giọng

– Vậy thì tốt! Tuần sau anh ấy về đó. Mày nhớ ra đón nha – Linh nói

– Mày nói thiệt à? – Nó vui mừng nắm vai Linh hỏi

– 100% – Linh bắt trước nó

– Ừa! Tao chắc chắn ra đón cậu ấy mà – Nó vui mừng cười tươi

Một lúc sau thì hắn và Khoa vào lớp cũng là lúc chuông vào lớp vang lên. Hai tiết đầu trôi qua trong êm ấm, và giờ giải lao đã đến để cứu vớt những học sinh.

Nó, hắn, Khoa và Linh đi xuống căn tin uống nước. Đang ngồi uống nước thì nó cảm thấy buồn nôn nên đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh. Hắn nhìn theo nó mà lo lắng không yên

– Linh cậu đi coi thử My có sao không. Thấy cậu ấy hình như không được khỏe – Hắn nhìn Linh

– Ô kê con dê – Linh nói rồi chạy theo nó

Sau khi nôn xong nó mệt mỏi bước ra, đang rửa tay thì Linh chạy vào

– Mày sao vậy? – Linh đỡ nó nói

– Tao không sao, thấy khó chịu buồn nôn thôi – Nó mệt mỏi nói

– Hay tao kêu Phong đưa mày về nhà nghỉ ngơi nha – Linh lo lắng

– Mày đừng nói gì với họ, tao ổn thôi bây giờ thì về lớp – Nó cười để Linh đỡ lo

Linh đành gật đầu đỡ nó về lớp và nhắn tin cho Khoa và hắn về lớp. Dù là Linh nói nó ổn nhưng hắn không nguôi lo lắng, cứ nhìn sắc mặt nó xanh xao, mệt mỏi mà xót xa.

Bạn đang xem bài viết Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng / 2023 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!