Xem Nhiều 1/2023 #️ Tổn Thương Nhiều Nên Bảo Bình Không Đủ Tin Ai Nữa # Top 1 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Tổn Thương Nhiều Nên Bảo Bình Không Đủ Tin Ai Nữa # Top 1 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Tổn Thương Nhiều Nên Bảo Bình Không Đủ Tin Ai Nữa mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Càng lớn, mỗi người càng có nhiều mối quan hệ hơn, càng có nhiều việc phải làm hơn. Càng lớn, sự vô tư của tuổi con nít cũng mất dần đi mà thay vào đó là những suy nghĩ lo toan trong cuộc sống đầy bon chen này. Và như một điều hiển nhiên, ai rồi cũng có những tâm sự cho riêng mình, ai rồi cũng có những điều mà khiến bản thân cần phải suy nghĩ.

Mọi người thường thấy Bảo Bình cười, mọi người thường thấy Bảo Bình xuề xòa ít suy nghĩ. Nhưng mấy ai biết được, sau nhưng nụ cười ấy là chất chứa bao nỗi niềm của chính mình. Sau những cuộc vui là lại một mình cô đơn trong căn phòng nhỏ. Nhiều khi Bảo Bình thường khóc một mình, nhưng chẳng biết vì sao mình lại khóc, đơn giản chỉ là nước mắt cứ rơi mà chẳng thể nào ngăn lại. Phải chăng, những giọt nước mắt rơi xuống thì những nỗi buồn của Bảo Bình cũng được vơi đi phần nào.

Bảo Bình, một người luôn lẳng nghe mọi tâm sự của người khác, luôn là người bên cạnh những lũ bạn mỗi khi chúng nó buồn nhất. Nhưng mỗi khi Bảo Bình có chuyện buồn, Bảo Bình thường ngồi một mình, gặm nhấm sự cô đơn và những nỗi đau. Không phải vì mấy đứa bạn không thèm quan tâm đến Bảo Bình, mà nhiều khi Bảo Bình không muốn mở lòng mình ra, rồi nhiều khi sợ làm phiền chúng nó.

Nhiều khi Bảo Bình vẫn nghĩ, là Bảo Bình không dám mở lòng, là Bảo Bình sợ làm phiền chúng nó, hay tất cả những lí do đó chỉ là cái cớ để che giấu đi một sự thật rằng: vì Bảo Bình đã bị tổn thương quá nhiều nên Bảo Bình không còn đủ tin tưởng một ai nữa, mà Bảo Bình chỉ còn tin tưởng với sự cô đơn, bầu bạn với cô đơn, gặm nhấm sự cô đơn sau mỗi nụ cười, sau mỗi cuộc chơi.

Hay đơn giản, chỉ là Bảo Bình muốn giữ cô đơn cho riêng mình!

Sư Tử: Nhiều Khi Dặn Lòng Thôi Không Yêu Ai Nữa, Mệt Mỏi Vậy Đủ Rồi!

Trải qua những cuộc tình, hạnh phúc có vui vẻ có thương đau hạnh phúc có, bản thân tổn thương nhiều trưởng thành khôn lớn lên cũng nhiều rồi. Có lẽ thứ hợp với Sư Tử lúc này là cô đơn, cô đơn không phải là không yêu ai nữa mà cô đơn để tĩnh tâm lại đợi sóng yên biển lặng. Yêu một người ở cái tuổi mà Sư Tử đã trưởng thành, đã mạnh mẽ để gạt qua đau thương, yêu một người mà không còn bồng bột dại khờ, cho dù không mạnh liệt sâu đậm thì có lẽ Sư Tử cũng an lòng.

Khi con người không trẻ quá không già quá nhưng có nhiều vết nứt trong tình cảm họ sẽ già dặn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Thế nếu sau này chúng ta không đồng hành với nhau nữa?

Cuộc đời chả lẽ nhạt nhẽo vô vị thế sao? Bản thân bây giờ mệt mỏi chẳng có thứ gì xứng đáng để theo đuổi chẳng có hứng thú để làm việc gì cả. Gần như động lực để duy trì cuộc sống cũng không có.

Có những thứ rất nhỏ những để mình quên được thì rất lâu, nhớ cũng được quên cũng được giữ trong tâm trí thôi, cầm balo lên gạt lên tất cả mạnh mẽ chống chọi với bộn bề cuộc sống. Bây giờ người Sư Tử nhớ nhất là Sư Tử của ngày xưa, vô tư hồn nhiên hay nói hay cười nhây bựa, luôn mỉm cười với cuộc đời. Chứ còn bây giờ thì, tình yêu nó làm cho ta biết thương biết nhớ biết giận biết vui vẻ, biết hạnh phúc nhưng với Sư Tử bây giờ nó xa xỉ quá. Nó không còn quan trọng không nằm trong đầu Sư Tử nữa.

Sau tất cả Sư Tử nhận ra mình hợp với cô đơn hơn tất cả, cô đơn đi đôi với sống tốt hơn biết suy nghĩ hơn, thời gian không dành cho facebook cho mấy trò yêu đương nhảm nhí không kết quả, cô đơn là động lực để việc học tập tốt hơn bởi cứ cố làm bản thân thật bận rộn, làm cho cuộc sống thường ngày bận bịu buông việc này bắt việc khác sẽ không có thời gian nghĩ linh tinh nữa.

Còn thương người cũ thì đừng đến với người mới! Hãy trưởng thành lên hay im lặng mà bình thản với cuộc đời bạn sẽ nhận ra rằng cuộc sống là chặng đường dài đừng vì chút vấp ngã mà chùn bước, biết đâu bạn không có tình duyên may mắn thì sẽ thành công trên một con đường khác.

Đọc Ngoại Truyện 2: Tổn Thương.

Xung quanh tối đen như mực, màu tối của đêm đen như hoằn sâu vào đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ, khiến cô bất giác run rẩy. Cô nghẹn ngào cất tiếng gọi, bất kì ai mà cô quen biết. Sự sợ hãi đổ ập vào cô. Và cô khóc. Cô gái nhỏ ngẩn ngơ , cô hoàn toàn không biết tại sao cô lại ở đây, trong cái địa phương tăm tối ngu ngốc này, nơi ánh sáng một chút cũng chẳng len lõi vào được. Ngay cả khi cô cố đứng dậy và bước đi cả quãng đường dài, cô vẫn không thể tìm thấy chút hy vọng le lói nào đó về sự sống.

-Mẹ ơi…. cha ơi…

Cô khe khẽ cất tiếng gọi, chưa bao giờ cô cảm thấy cần họ như lúc này. Ở đây tựa một nhà lao đóng kín cửa, phong tỏa mọi giác quan của con người. Đơn độc , buồn bã và đầy ưu thương. Nhận ra hương ẩm mốc neo bám trên bức tường trước mặt, cô nhẹ đưa tay chạm hờ lên nó. Một lớp rêu nhớt nhát tiếp xúc với cơ thể làm cô bất chợt rùng mình. Cô gái nhỏ dựa vào tường, mệt mỏi trượt dài ngồi bệt xuống nền đất . Hơi lạnh luồn lách thấm đẫm da thịt, cô vươn mình kéo dài chiếc váy đang mặc trên người, khẩn trương siết chặt. Tà áo trắng mỏng manh chẳng thể làm cô ấm thêm một chút, nhưng cô thấy tâm hồn mình bỗng nhiên nhẹ bẫng, vì trên chiếc áo vẫn vương mùi hương của mẹ. Mùi tử lan dịu dàng.

Cô thở nhẹ, hơi thở tạo thành làn khói mỏng vấn víu rồi từ từ tan biến trong hư không. Mọi thứ trở nên mơ hồ đầy mộng ảo. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu rồi, đã cố gắng tìm bao nhiêu cách để thoát khỏi nơi đây? Vẫn là vô vọng, vô vọng đến tận cùng. Đôi mắt trong veo ngân ngấn nước, cô thèm khát biết bao vòng tay ôm siết của mẹ, hơi ấm áp vững trải của cha, ngay cả cái hun chụt thật kêu vào má của Tiểu Song ngày nào cô ghét cay ghét đắng cũng trở nên đáng khát khao. Cô chỉ mới 18 tuổi, và cô sẽ bỏ mạng nơi đây. Một cái chết lãng xẹt nhất cô từng thấy. “Cộp” Cô nghe thấy tiếng động, của một đôi giày va vào nền đá. Đôi tai nhỏ dỏng cao vui mừng, cô bật dậy nhìn quanh, buột miệng gọi: – Cha? Chẳng có ai trả lời cô. Không gian yên tĩnh vọng lại chính lời nói cô tự phát ra. Cô bỉu môi, thật sự vốn làm gì có người, chỉ là do cô quá khao khát sinh ra ảo ảnh triền miên. “cộp” tiếng động phát ra lần nữa, rõ mồn một. Cô gái nhỏ ùa chạy vào nơi phát ra âm thanh, khẩn trương hét: -Cha? Mẹ? Tiểu Song? … Dù có là ai thì đứng lại một chút được không? Tôi cần giúp đỡ… Trong đáy mắt nhạt nhòa cô phát hiện ra mình vừa nhìn thấy một ai đó. Chiếc đèn cầy phút chốc lóe sáng khiến cô bất giác nhíu mày. Một hành lang dài thườn thượt đâm vào võng mạt cô. Trước mắt cô là bóng người với đôi cánh đen tuyền sâu thẩm. Người ấy quay lưng về phía cô, thản nhiên bước đi, chậm rãi, từ tốn. Cô giật mình, đó chính xác là một đôi cánh, một đôi cánh đẹp đẽ?! Người ấy là người phải không?! Hay là ma quỷ?! Người ấy dần bước rời xa cô, tự nhiên không khỏi làm cô thấy nhói. Cô nhận ra mình không cô đơn ở nơi quái quỷ này, dù người ấy có là thứ gì đi nữa, vẫn sẽ là người cô muốn ở bên. Đơn giản vì anh ta xuất hiện vào lúc cô cần ai đó nhất… Không do dự, cô chạy thật nhanh về phía hắn ta, cất tiếng gọi: -Này… Này… Hắn ta không quay lại, hoặc là không nghe, hoặc là giả vờ không nghe, hoặc là không thấy, hoặc là giả vờ xem cô không tồn tại. Mà cho dù có là lý do nào đi nữa, cô cũng không muốn vứt bỏ hy vọng nhỏ nhoi duy nhất của mình. Cô chạy theo hắn. Còn hắn cứ chậm rãi bước đi. Không gian yên tĩnh lắng đọng tiếng bước chân của hai người. Cô mệt mỏi chống tay vào đầu gối thở hồng hộc, tức giận chửi thề: – Mẹ kiếp!!! Dù cô có cố gắng chạy hết sức đi chăng nữa, cô vẫn không bao giờ có thể đuổi kịp hắn. Nhiều lúc đã đến gần thật gần, ngỡ như cứ vươn tay là níu được, vậy mà trong phút chốc đôi tay cô lại ngẫn ngơ… Hắn ở đó, là một người hoàn toàn xa lạ, nhưng luôn làm cô khao khát kiếm tìm. Hắn đặt trong tim cô những cảm xúc chẳng thể gọi thành tên… Bóng lưng ấy thật thân quen, thân quen tới mức làm cô bật khóc. Giọt nước mắt lẵng lặng rơi rớt qua bờ mi, bất chợt khiến cô ngỡ ngàng, cô khóc vì hắn sao? Khóc vì người cô chưa bao giờ gặp? Khóc chỉ vì những nhói đau trong lòng??? Cô lại chạy, dẫu biết dù có chạy đến thế nào vẫn không thể bắt kịp hắn. Cô chạy với ước mong mơ hồ khó nói nào đó. Cho tới khi hơi thở dâng từng hồi khó nhọc, và nước mắt khỏa lấp ánh sáng cùng đường… Giờ đây, ngay cả lúc thở, lồng ngực cũng dồn ép đau đớn đến mức cô bật rên rĩ. Đôi chân cô mỏi nhừ tê tái, bàn chân đầy vết xước rách tược rướm máu.

Nó nằm dài trên một mảnh tường đổ đầy rêu bám, sâu trong cánh rừng già ngàn năm tuổi. Có lẽ nơi đây từng có một tòa lâu đài hùng vĩ, nhưng vì lý do nào đó đã trở thành một đống tro tàn. Nó hay đến nơi đây dạo chơi, chẳng biết vì sao nữa, nhưng nơi đây cho nó cảm giác bình yên và thân thuộc đến lạ lùng.

Một cơn gió nhẹ thổi qua mang theo vài bông hoa bồ công anh nhỏ neo đậu trên vai nó, nó khúc khích cười, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên trán. Nó nhớ về giấc mơ kia… giấc mơ khó hiểu chân thật giữa đời thường. Cảm xúc đến thật đến nỗi đến giờ nó vẫn thấy nhói đau…

“Thiên…yết…”

Tại sao trong lúc tuyệt vọng tận cùng, nó lại cất tiếng gọi cái tên đó? Không phải Cha? Không phải Mẹ? Không phải Tiểu Song? Mà là Thiên Yết??? Đó có phải là người trong tiềm thức nó luôn day dứt nhớ mong?

Kí ức trong nó trống rổng hư ảo, từng mảng từng mảng là những chuỗi chấp vá mơ hồ, nó biết nó đã đánh mất những kỉ niệm quan trọng nào đó, ở đâu đây…

-Thiên…Yết…- Nó khe khẽ nhắc lại cái tên từ sâu nơi tâm trí, trái tim vô thức bỗng dưng nhói lên một cái, lệch nhịp.

-Bảo Bảo…- Nó cứng người, ai đó vừa gọi nó, từ phía sau, cùng vòng tay ấm áp. Giọng nói thật trầm và… thật quen.

Người đàn ông trung niên mĩm cười, đôi mắt mù lòa cong nhẹ, đưa bàn tay thô ráp xoa nhẹ mái tóc mềm của người phụ nữ bên cạnh, thì thầm:

– Chuyện phải đến sẽ đến thôi…

– Ừm!- Cô gật đầu, im lặng. Dư vị ở quá khứ thỉnh thoảng vẫn dâng trào khiến khóe mắt cô rơi lệ. Chẳng lẽ đến bây giờ cô vẫn chưa buông bỏ được sao? Người cô yêu ấy…

– Ma Kết… em có muốn nghe câu truyện này không?- Nắng chiều về, ghé qua khuôn mặt người đàn ông phúc hậu. Nụ cười trên khuôn miệng ông nhạt nhòa, vàng rụm tươi nguyên. Hương tử lan dịu dàng vấn víu nơi chóp mũi. Tiếng piano từ đâu đó vang lên nhẹ nhàng như rót vào tai người người hàng mật ngọt.

– Truyện gì vậy?- cô khép nhẹ rèm my dày, ngã đầu trên vai anh, mái tóc điểm bạc mượt mà đổ trên người anh tạo thành dòng suối nhỏ, lấp lánh trong ánh nắng tinh khôi.

– Truyện về một chàng trai, đã yêu ai đó bằng cả cuộc sống bản thân mình…

Giọng anh nhẹ, miên man buồn, gãy gọn gió chiều thu.

Đóa bồ công anh nhẹ quay vòng trong gió, nó đáp cánh xuống bãi đất đầy cỏ, là cỏ bốn lá, những cây cỏ hoang mang yêu thương và may mắn cho tất cả mọi người…

Vào 250 năm trước, có một chàng trai rất xinh đẹp,vẻ đẹp của chàng làm bao nhiêu cô gái đắm say. Nhưng duy nhất, chàng trai vẫn chỉ yêu một cô gái. Cô gái này không đẹp, cô có một đôi mắt tím tròn trong veo, màu tím man mác buồn như màu của đóa hoa violet…

Tình yêu của họ đẹp tựa một câu truyện cổ tích có thật trên đời, dù nhiều lúc cãi nhau, giận hờn vô cớ… Đến chính họ cũng biết, chẳng thứ gì chia cắt được họ, trong tim đối phương luôn dành một chỗ rộng thật rộng cho riêng mình…

Tình yêu của họ khiến ai cũng phải ghen tị.

Nhưng rồi…

Một buổi tối nọ, bầu trời u ám lạ thường, chàng trai dạo bước trên con đường lớn vắng bóng người qua lại. Anh chăm chú với chiếc điện thoại trong tay, có vẽ như anh muốn nghe thấy tiếng nói của người mình yêu.

Đúng lúc đó, một chiếc xe tải lao tới, cuốn phăng chàng trai theo guồng quay nghiệt ngã của định mệnh. Chàng trai nằm đó, trên nền đất lạnh, tay vẫn giữ chặt chiếc điện thoại, làn máu rỉ dài nhuộm đỏ cả khuôn mặt…

Hôm ấy, mưa to lắm…

Chàng trai dùm hết sức lực cuối cùng, gọi cho người mình yêu. Đau đớn khiến chàng trai như muốn ngã quỵ. Từng tiếng tút dài kéo anh vào sâu trong giấc ngủ không hồi kết. Lần cuối cùng, chàng trai khoa khát được nghe giọng nói người anh yêu thương nhất.

( Alô?)

Cô gái đã bắt máy, giọng chàng trai nhạt nhòa thoa làn mưa, người ta thấy nụ cười chợt xuất hiện trên làn môi lạnh lùng:

-Em đang ở đâu vậy?

(Em à? Em đang ở ngoài đường.)

-Vậy à?…

(Yết! Anh đang ở đâu thế???)

-Anh đang ở gần em…

Mưa vô tình rơi dày trên con người đáng thương, máu hòa thành dòng chảy tràn đầy rẫy trên khắp con đường tội lỗi. Chàng trai run rẫy, anh bắt đầu thấy sợ, không phải vì thần chết đang hiện diện trước mặt, mà là vì anh sợ buộc phải rời xa người anh yêu… (Anh chỉ giỏi xạo sự…)

-Đồ ngốc, Bảo Bảo… Nhắm mắt lại…đếm 1,2,3…anh sẽ đến bên em…

(Thật chứ???)

-Thật…

(Anh thề đi!)

(Này…1…2…3… Yết!? Anh đâu??)

Chiếc điện thoại rơi xuống nền đất, chàng trai mệt mỏi ngã đầu, bây giờ đến sức lực để nhấc điện thoại lên anh còn chẳng có. Chàng trai đã chẳng còn sức để bảo vệ người mình yêu.

Anh đã ước, dù có phải đánh đỗi tất cả, anh chỉ mong mình có thể sống thêm được một lần, để được ở cạnh cô.

Điều ước vô nghĩa cuối cùng giữa lưng chừng hạnh phúc… Ngoại truyện 3: Câu truyện về chàng trai đã yêu ai đó hơn cả bản thân mình…

Anh đã ước, dù có phải đánh đỗi tất cả, anh chỉ mong mình có thể sống thêm được một lần, để được ở cạnh cô.

Nhưng tất cả giờ đây trở thành vô nghĩa, khi anh phải rời xa cô quá sớm, ngay cả khi yêu thương cho nhau vẫn còn nồng nàn day dứt. Cuộc đời này thật đáng buồn và đáng khinh. Đầu tiên, cha cô bệnh năng qua đời, kế tiếp mẹ cô cũng bỏ cô ra đi. Chỉ còn một mình anh ở lại bên cạnh cô. Cô đã từng ngả đầu trên vai anh, đôi bàn tay thon mảnh cố siết tay anh thật chặt, giọng cô nhỏ, thì thầm chỉ đủ mình anh nghe thấy:

-Yết! Hứa sẽ bên em trọn đời được không? Hứa sẽ không rời xa em được không???

Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, đôi đồng tử đen tuyền ánh lên tia sủng nịnh cưng chiều:

-Đồ ngốc!! Anh hứa… Anh sẽ không bao giờ rời xa em,…

Cô vùi sâu vào lòng ngực anh, hít cho căng tràn lòng ngực hơi ấm quen thuộc nơi anh, cảm thấy bình an đến lạ:

-Ngoài cha mẹ, Anh là người em yêu nhất trên cả thế gian…

– Xin lỗi…Bảo Bảo… xin lỗi… Anh đã không thể giữ trọn lời hứa…Anh đã không thể ở lại bên em…

Mưa, dường như ngày càng trở nên nặng hạt. Trời về khuya, ánh đèn đường chập chờn sắp tắt. Tiếng mưa vang vọng trên nhánh cây đầy lá. Như tăng thêm sự tĩnh mịch cô độc đầy đau thương.

Chàng trai vẫn nằm ở đó, nữa tiếng đồng hồ trôi qua, hơi thở anh dần lụi tàn. Máu chảy tràn đầy rẫy hòa cùng mưa tạo nên dòng suối đỏ lè nhức mắt. Tài sế đã bỏ chạy từ lâu, hắn bỏ chạy nhanh đến nỗi không kịp biết mình đã gây nên tội ác tày đình nào, nhanh đến nỗi không kịp gọi một chiếc xe cứu thương tới.

Chàng trai đáng thương nhắm chặt mắt, tứ chi đau đớn rã rời không thể cử động. Trong đầu anh bây giờ toàn là hình ảnh người con gái anh yêu nhất. Như một cuốn phim quay chậm, cuốn phim ký ức về anh và cô, Thiên Yết và Bảo Bình. Từ ngày đầu tiên anh gặp cô, từ ngày cả hai chính thức quan tâm đến nhau, cả lúc cô hờn dỗi chu chu mỏ làm nũng với anh, ngay cả khi cô yếu đuối ôm chặt anh mà khóc… Tất cả, tất cả chân thực đến ngỡ ngàng. Tưởng như chỉ mới hôm qua thôi, chúng ta vẫn còn hạnh phúc bên nhau…

Mà giờ đây, mọi thứ đã quá xa tầm tay với…

– Bảo Bảo… anh nhớ em…nhớ cô gái ngốc của anh…

Hô hấp bắt đầu khó khăn, chàng trai ho sặc sụa, theo đó là dòng huyết mạch chảy dài qua khóe miệng. Bàn tay trầy trụa ôm chặt lòng ngực mình, đau đớn khiến chàng trai như muốn ngã quỵ:

-Bảo Bảo… Hình như phổi của anh bị tổn thương rồi thì phải…

Nước mắt theo làn mưa lạnh buốt rơi xuống lòng đường:

-Trái tim cũng vậy…cũng thật đau…

Đêm mùa đông vô tình và tàn nhẫn. Định mệnh nghiệt ngã lãnh tâm chia lìa hai con người bất hạnh, để tình yêu của họ mãi chìm trong vô vọng lạnh lùng…

Gió bất gầy héo và xanh xao. Số phận thương đau một tay kéo rời hạnh phúc lứa đôi, âm dương cách biệt, tất cả như một trò đùa, dưới bàn tay của chúa.

_End ngoại truyện 2_

3 Chòm Sao Dễ Bị Tổn Thương Vì Cho Đi Quá Nhiều Trong Tình Yêu

13:11 21/03/2020

Xếp hạng 4.5/5 với 22 phiếu bầu

Tình yêu luôn mang đến cho con người muôn vàn cung bậc cảm xúc khác nhau từ nồng nàn, lãng mạn đến giận hờn, cãi cã,…Khi say trong men tình, con người thường hay mù quáng, khó định hướng được đúng sai, thật giả trên đời.

Đôi khi, có những người nguyện vì yêu mà hi sinh quá nhiều, cuối cùng không được đền đáp như mong đợi, lại tự mình chuốc lấy tổn thương, như nhát dao cắt đứt trái tim.

Vị trí số 1: Hổ Cáp

Mật ngữ 12 chòm sao bật mí, thái độ của Hổ Cáp đối với những chuyện tình cảm rất nghiêm túc. Một khi đã xác định yêu ai, Cáp Nhi nguyện yêu hết cả lý trí và con tim, sẵn sàng cung cấp cho đối phương tất cả những thứ người ta cần, bao gồm cả cuộc sống của mình.

Cáp Cáp luôn khao khát yêu và được yêu, mong muốn bảo vệ tình yêu đến cùng để cả hai có thể cùng nhau sánh bước trên con đường hạnh phúc và kết thúc với một đám cưới cổ tích.

Vì sợ sự cô đơn, sợ bị bỏ rơi, Hổ Cáp cố gắng làm cho đối phương trở thành người hạnh phúc nhất, do đó, chòm sao này rất dễ dàng bị tổn thương tình cảm khi người kia thờ ơ hay không đáp ứng lại tình cảm của mình.

Vị trí thứ hai: Kim Ngưu

Xem bói tình duyên, thật không dễ dàng để yêu một Kim Ngưu, bởi những lần tiếp xúc ban đầu, Ngưu Nhi tỏ ra là người khá bướng bỉnh, phá cách, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không thể.

Một khi đã yêu, Kim Ngưu sẽ rất chung thủy, gắn bó thân thiết và vô cùng quan tâm đến nửa kia. Được yêu bởi Kim Ngưu có thể nói là hạnh phúc, bởi vì tất cả sự hào phóng của họ đều dành cho tình yêu. Và sự dịu dàng của Kim Ngưu mọi lúc mọi nơi là điều bạn có thể nhìn thấy khi yêu cung hoàng đạo này.

Những chú trâu có quan niệm rất nghiêm túc về tình yêu, yêu ai là sẽ xác định ở bên người ấy lâu dài, không “cả thèm chóng chán” như nhiều chòm sao khác. Khi ở bên Ngưu Nhi, bạn sẽ thấy họ chú ý đặc biệt đến các chi tiết của mối quan hệ.

Bật mí top những chòm sao dễ bị tổn thương, vì hi sinh quá nhiều cho người mình yêu, Kim Ngưu rất dễ bị tổn thương và phải mất rất lâu, Ngưu Nhi mới có thể lấy lại được cân bằng trong cuộc sống.

Vị trí thứ ba: Xử Nữ

Lịch vạn niên cho hay, Xử Nữ theo đuổi một cuộc sống hoàn hảo, thập toàn thập mĩ. Xử Nhi thích những người trung thực, bởi vì họ cảm thấy những người trung thực đáng tin cậy hơn.

Trong tình yêu, Xử Nữ cũng có những đòi hỏi khá cao từ phía đối phương, nhưng không vì thế mà Xử Nhi mất đi vẻ đáng yêu, cuốn hút củ mình.

Bật mí top những chòm sao dễ bị tổn thương, khi yêu, Xử Nữ hay tự để cảm xúc điều khiển lý trí, dễ tin và dễ rung động bởi những hành động lãn mạng từ người khác. Vì bất an, lo sợ, Xử Nữ hay có thói quen kiểm soát người mình yêu, đôi khi làm người ấy khó chịu.

Trái tim của chòm sao này cũng rất mềm yếu và dễ tổn thương khi dành cho đối phương quá nhiều tình cảm. Tất cả những gì Xử Nhi làm cũng chỉ vì muốn duy trì một tình yêu bền vững, nhưng đối phương nhiều khi không chịu thấu hiểu nên dễ làm Xử Xử buồn phiền.

Bối Bối

Bạn đang xem bài viết Tổn Thương Nhiều Nên Bảo Bình Không Đủ Tin Ai Nữa trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!