Top 17 # Ma Ket Hoa Phat Mac Dinh / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 11/2022 # Top Trend |

Fleetwood Mac’S ‘Tusk’: 10 Things You Didn’T Know / 2023

– a sprawling double LP that, like the Beatles’ White Album before it, reveled in its own messiness, jumbling together the work of three distinct songwriters. Singer Fleetwood Mac’s 12th album is both demented and debonair, familiar and foreign Stevie Nicks and keyboardist Christine McVie carried the commercial weight on Tusk, penning playful pop grooves (the latter’s “Think About Me”) and stormy rockers (the former’s “Sisters of the Moon”) that massaged the same sweet spot as their previous record, the mega-platinum 1977 masterwork Rumours.

But – whether or not his bandmates were interested in the journey. That friction ultimately defines Lindsey Buckingham was unwilling to repeat himself. Savoring the edgier modern sounds of New Wave and punk, the singer-guitarist prepared to march into the unknown Tusk, the band’s fractured masterpiece.

“I think Tusk is a spectacular record,” Nicks said in the liner notes to the album’s 2015 reissue. ” We were all down with getting heavy, but Lindsey was really trying to make it weirder and heavier than any of us were able to comprehend. But we went along. We followed him up that mountain!”

In honor of Tusk ‘s 40th anniversary, here are 10 things you may not know about the band’s most outrageous LP.

Christine McVie called the excess “quite absurd” in a 2015 interview. “The studio contract rider for refreshments was like a telephone directory,” she said. “Exotic food delivered to the studio, crates of champagne. And it had to be the best, with no thought of what it cost. Stupid. Really stupid. Somebody once said that with the money we spent on champagne on one night, they could have made an entire album. And it’s probably true.”

Buckingham was eager to experiment on 2. Buckingham demoed several of his songs at home before bringing them to the band. When he got to the studio, he lobbied for – and received – a replica of his personal bathroom in order to capture the “amazing sound” he was churning up. Tusk, to move away from the perfect intonation and sleek engineering that defined Rumours in favor of the rawness and realness he admired in New Wave and punk. Sticking a microphone in the bathroom was apparently a natural move.

“What I’m basically trying to do is take a track that we cut in the studio which has very, very dry sounds on it – no ambience, no echo at all – and selectively, say, take the snare drums and vocals, run them through these speakers [and] mic the bathroom, which is right across the hall, which has an amazing sound: 1927 bathrooms, believe me – they’re rock & roll all the way,” he said in studio footage from the Tusk era. “[I] mic what’s being recorded in there and record it back on some empty tracks so that the whole song takes on a much more atmospheric sort of feel to it.”

In the same clip, Fleetwood argues that Buckingham’s home-to-studio process marked the “peak” of the guitarist’s “creative smarts.” Given the end product, it’s hard to argue: The guitarist was willing to take risks, even if that meant dangling a microphone precariously close to a toilet.

In contrast to the quintessentially lush, epic-scale production of Nicks’ and Christine McVie’s songs, Buckingham’s 3. Even when he entered the studio, Buckingham experimented restlessly with recording techniques – often to the annoyance of others. Tusk tunes are full of harsh tones, jagged arrangements, and vocal performances that feel almost confrontationally haggard. That’s because, by the time he’d entered Studio D, he’d already ripped apart his recording rulebook and set it ablaze.

“I remember Lindsey used to make such a horrible sound,” engineer and co-producer Ken Caillat told me for 2018’s Fleetwood Mac FAQ, noting how Buckingham had entered the studio with chopped-down hair and layered make-up on his face. “He would physically make me distort the guitar so that it sounded like fingernails scraping across a chalkboard. I remember when he was recording ‘Not That Funny,’ he insisted he wanted a really weird-sounding vocal, so he made us tape a microphone to a tile floor, and he was doing a push-up over the microphone, singing, ‘Not – that – funny – is – it?!’ Anything to make it weirder was better on his songs.” (Evidence of the push-up technique survives – in one scene from the previous clip, Buckingham coos out “ooh-ahh” vocals into the floor.)

Elsewhere, Buckingham messed around with playback speeds, tuned down his guitar to bass range – the trashy guitar sound on his ramshackle cowpunk ditty “The Ledge” – and, with Fleetwood, banged around on random junk for percussion sounds (on the title track, he and Fleetwood utilize lamb chops and a Kleenex box, respectively).

“I was losing a great deal of myself,” Buckingham told Mojo. “My thought was, let’s subvert the norm. Let’s slow the tape machine down, or speed it up, or put the mike on the bathroom floor and sing and beat on, uh, a Kleenex box! My mind was racing.”

4. Nicks’ “Sara” was inspired in part by an unborn child that resulted from an affair with the Eagles’ Don Henley. The track caused some serious issues in the studio.Stevie Nicks rarely writes a conventional love song, and “Sara” is one of her most complex and mysterious, alluding to romance, friendship, and unrealized motherhood. “Had I married Don and had that baby, and had she been a girl, I would have named her Sara,” she told Billboard when asked about her relationship with Henley. “But there was another woman in my life named Sara, who shortly after that became Mick’s wife, Sara Fleetwood.”

The song’s elegant album version originated from Nicks’ monstrous home demo, which featured several verses that never made it to the final LP. “I played it for J.D. [Souther] and Don Henley, and they both said, ‘You know what, it’s almost not too long. It’s good in its full 16 minuteness – it’s got all these great verses and it just kinda travels through the world of your relationships,'” she said in the reissue liner notes. “They were really complimentary to me and these are two great songwriters. I knew I had to edit it down, but I found it hard to get below seven minutes.”

She eventually took an ax to the track, chopping it down to the 6:22 album version – and then the 4:37 single that wound up a minor U.S. hit. And it was just as tough for Fleetwood to find his way into the track, navigating around a guide vocal that included accidental leakage from her rough piano part.

“The timing of it was just so individual – there was no way [Christine McVie] could get in there,” Fleetwood added. “The vocal and piano were just not able to be separated. But the guys were saying, ‘The timing is all over the place,’ so I said, ‘Just let me weasel around and make it okay. If I’m playing brushes there’s no absolutes, no hits, it can just grease around.’ So I spent about 24 hours – a long, long time – dropping in phrases, schmoozing my way around her timing, and that’s the track that survived, with Stevie playing piano.”

5. The rhythmic core of the manic “Tusk” originated from a brass band Fleetwood heard in France. In retrospect “Tusk” was an odd choice for a lead single: a nervous, jittery Buckingham sing-along with a mysterious title, an out-of-nowhere drum freakout, and only a handful of lyrics, with the bone-dry tom-toms mixed louder than the whispered vocals. Then there are the interjections of the University of Southern California Trojan Marching Band, whom Fleetwood recruited after encountering a brass band outside his hotel room in the French fishing village of Barfleur.

“I was in a room in the town square with a horrific hangover, and I was woken by the sound of the local brass band that relentlessly went round and round the square,” he told British GQ in 2015. “As the day went on, they got drunker and drunker. But one thing was apparent. Everyone followed the brass band around the town, and I thought, ‘What a good idea!'”

The massive, 112-piece USC band tracked their performance live at the L.A.’s Dodger Stadium, and the surreal scene was famously filmed for a promo video.

6. Peter Green, Fleetwood Mac’s co-founder and chief songwriter of their early blues era, contributed a brief guitar cameo to Christine McVie’s airy ballad “Brown Eyes.” Green’s most productive years were behind him by 1979, when he dropped by Studio D for this somewhat random guest spot. He’d been out of Fleetwood Mac for nine years by this point, battling mental illness and problematic drug use, and his solo career had become a commercial afterthought – a sad tumble into obscurity for a guitarist once anointed the most innovative in England.

This studio reunion should have been legendary. Instead, hardly anyone remembers it happened – or exactly how it happened.

“I remember [Fleetwood Mac guitar tech] Ray Lindsey was jamming with Peter because Peter wanted to have a guitar player to play with him,” Caillat told me in Fleetwood Mac FAQ. “But that’s not going to make the record. I just remember that I thought it was kinda silly – the guy who should have stayed there was Lindsey, and then it would have been historic. But he just kinda took off like he didn’t want to be bothered or didn’t want to be shown up. I don’t know. To the point where a guitar player, Ray Lindsey, stoned out of his brain, was playing. I remember [co-producer Richard Dashut] was playing drums by the time Mick was too screwed up to play. It was not even worth pressing the record button.”

Green’s contribution amounted to a truncated flurry of notes in the fade-out – not exactly the dual-guitar fireworks Caillat had hoped for. “I don’t remember Peter Green coming in, so I don’t think I made any judgement on whether to use [his part] or not,” Buckingham said. “Mick would ultimately have had the decision to use his playing or not. And it was Christine’s song to do with as she wished.” Fleetwood added, “I can’t recall why we only used Peter at the very end, but it’s great that he’s on here, because it’s Peter and it’s his band.”

The session generated more magic than originally thought: A bluesier version of the song, featuring Green’s full performance, appeared on an expanded Tusk reissue in 2015.

7. Buckingham reportedly consulted the Beach Boys’ then-unreleased Smile recordings for “research purposes” during the sessions, taking his Brian Wilson obsession to a new level. Buckingham worshiped Wilson for approaching pop like high art. You can hear the influence in their mutual love of complex vocal harmony, widescreen production, and avant-garde arrangements.

” Pet Sounds is the acknowledged masterpiece, and it’s everything it’s said to be, with Brian taking some of the influences he got from Phil Spector and making something all his own,” Buckingham wrote in his Beach Boys dedication for Rolling Stone’s 100 Greatest Artists list. “But even before that there’s Side Two of The Beach Boys Today!, which is really just one ballad after another and is for me one of the great sides on a rock album. Those are beautiful numbers – “Please Let Me Wonder,” “Kiss Me Baby,” “She Knows Me Too Well,” “In the Back of My Mind” – that foreshadow Brian’s angst and show where he’s starting to expose his vulnerability. A lot of what you find later on Pet Sounds or Smile, you could find in a different form early on.”

By 1979, Wilson had long since abandoned the latter LP, a self-declared “teenage symphony to God” full of ornate, interwoven fragments, and progressive pop pilgrimages. But the unfinished sessions had become mythical among musicians and diehard fans, Buckingham among them. And according to Domenic Priore’s 2005 book, Smile: The Story of Brian Wilson’s Lost Masterpiece, the guitarist “accessed” the tapes while recording Tusk, perhaps channeling Wilson’s work on two especially dreamy cuts: his own “That’s All for Everyone” and Nicks’ “Beautiful Child.”

8. The album was a commercial disappointment, relative to Rumour‘s blockbuster status. And while the glut of experimental songs contributed to that backslide, the record company’s strange promotional ideas didn’t help. Tusk wasn’t even close to a “flop” in the broader commercial sense, topping the U.K. charts and landing at Number Four in the U.S. – not a bad return on investment when you consider the amount of bathroom recording involved. But Warner Brothers certainly didn’t do the band any favors on the promo side, playing the double LP in full one day before its release date via the Westwood One radio network.

“That was ridiculous, and that was Warner Brothers’ fault,” Fleetwood told Discoveries in 2004. “I said, ‘I don’t think you should be doing this,’ and they said, ‘Oh no, it’s all part of a new thing, friendly to radio.’ But there are people with tape machines out there. And they played the whole album! I should have stopped it. But they’d convinced me it was part of a new, cutting-edge marketing thing. Who knows how much damage it did? To me it was like a milestone of stupidity, and rolling the dice unnecessarily. But the album survives.”

It also didn’t help that the album’s list price was just under $16, a lofty price for the late Seventies. (Calculated for inflation, that’s around $56 in 2019 terms.)

No one seems to agree on the origins of 9. There are a lot of theories about the album title. Depending on the source, the name was inspired by the African nature photography of Peter Beard (who worked on the surreal collages that adorn the album’s inner packaging), by Fleetwood’s nickname for his own penis, or by genitalia in general. Tusk’s mysterious title. Caillat recalled some band members using the tusk as a symbol for “male prowess” – an in-joke that he found quite irritating. “I used to get so annoyed when these guys would be talking about it, like, ‘Get it, “Tusk”?'” he told me in Fleetwood Mac FAQ. “Yeah, I get it. What, are you six years old?” He emphasized that, despite the chatter, the name had “nothing to do with Mick’s penis.”

Dashut concurred. “What I’m fairly certain of is that it didn’t come from the dick meaning,” he said. “I know we joked about that, but I don’t think we were that frivolous to make that the album title. It was part of the artwork and the overall artistic concept. I’m not sure if any of us knew what it meant.”

Larry Vigon, the band’s art director during that period, said it originated from the elephant references in Beard’s artwork. And Beard himself added, succinctly, “The album was named Tusk because of all my photographs with tusks in them.”

10. Mick Fleetwood re-recorded the Buckingham track “Walk a Thin Line” for his 1981 LP, The Visitor, with a cameo from his ex-brother-in-law George Harrison.Fleetwood has always banged the drum for Tusk over the years, hyping it over its multi-platinum predecessor. (“Along with [1969’s] Then Play On, it’s probably my favorite Fleetwood Mac album,” he told Rolling Stone in 2016.) So it makes sense that, when assembling the track list for The Visitor, he decided to rework this meditative Buckingham cut, along with the band’s early blues anthem “Rattlesnake Shake.” The result is breezier and more uptempo, featuring backing vocals from a group of African musicians and a more conventional pop lead vocal from George Hawkins.

Luckily, Harrison was also available for the session, and his signature slide-guitar twang adds another dimension to this otherwise snoozy cover. “I really loved the song and wished that I’d written it,” Fleetwood told MusicRadar in 2012. “I approached it with a whole ensemble of African musicians, so as a percussion player, during these recordings, I was, as we say in England, ‘like a pig in shit.'”

Xem Boi Tinh Yeu Giua Song Ngu Va Ma Ket / 2023

Xem boi tinh yeu giua Song Ngu va Ma Ket

Trong 12 chòm sao, Song Ngư là một chòm sao vô cùng quyến rũ, đặc điểm của họ vốn là chu đáo, dịu dàng lại tinh tế, khiến người ta rất dễ sinh ra thiện cảm. Những điều trên ở người khác giới tỏ ra rất trúng ý với Ma Kết; trên thực tế, Ma Kết và Song Ngư đều thuộc chòm sao Âm (nữ) tính, tính cách trên phương diện chòm sao là một mạnh một yếu, tỉ trọng cũng lại một yếu một mạnh, khi kết hợp xem ra rất đẹp đôi. Ma Kết khá coi trọng lợi ích thực tế, làm gì cũng đến nơi đến chốn, in dấu từng bước chân; còn Song Ngư lại lúc nào cũng đang đắm chìm trong hoang tưởng, cực kỳ thuộc về mẫu người “cỏ non”. Theo lý mà nói, hai người chẳng hợp cạ lắm, nhưng hai bạn thuộc cặp đôi kiểu “bò già ăn cỏ non”, vừa vặn là cặp đôi yêu và được yêu, vừa bù vừa thêm thắt cho nhau, đặc biệt là nam Ma Kết với nữ Song Ngư càng là cặp đôi bổ sung phối hợp với nhau khiến người ta phải trầm trồ ngưỡng mộ !

Ma Kết bạn luôn xác định mục tiêu từ rất sớm, nỗ lực hướng lên phía trước, có lúc nghiêm khắc đến mức người bên cạnh thở không ra hơi; sự lãng mạn ôn tình và tinh thần hi sinh cống hiến của Song Ngư, chính là thứ Ma Kết khiếm khuyết và rất cần có, do đó tự sinh ra một sự yêu mến và trân quý Song Ngư hơn ai hết, và tính cách ổn định vốn có của bạn cũng giúp cho Song Ngư có được cảm giác an toàn.

Khả năng của họ không kém, cũng có thể chịu đựng những áp lực bạn mang lại, nhưng ý chí của bản thân lại không bằng được bạn; bạn cần ghi nhớ: đừng bao giờ lấy mức độ nhẫn nại “kinh khủng” của bạn để đánh giá mức độ của họ. Ngoài ra, do Song Ngư thành thật đối diện với tình cảm của mình mà thường sẽ thể hiện sự thuận theo, kết quả rất có thể rơi vào lưới tình hoặc yêu đương không ngừng, về điểm này phải dựa vào tình cảm kiên định của Ma Kết để làm ổn định vững chắc tình yêu hai người, như vậy mới có tương lai đó !

12 Chom Sao Dinh Menh Chap 3 / 2023

12 Chom Sao Dinh Menh Chap 3

   Nắng sớm tinh nghịch nhảy nhót qua trên khung cửa sổ, lướt qua mái tóc tím nhạt mê hồn của cô gái trẻ đang gục đầu ngủ trên đó, lưu luyến mãi như không muốn rời xa. Chợt, cô lay mình, uể oải hé mở đôi mắt sương khói trong veo như hồ thu, sâu thăm thẳm không thấy đáy:    - Vâng, con dậy ngay đây!   Cả đêm cô không chợp mắt chút gì cả, công trình nghiên cứu suốt mười mấy năm qua bắt đầu tiến vào những bước cuối, nếu thành công có thể mở ra một phát kiến mới cho nhân loại. Đến gần sáng mới nghỉ được vài phút, vậy mà lại đến giờ đi học. Thiệt tình, không hiểu cô còn phải học cái gì nữa trong khi cô đã có bằng tiến sĩ những mấy năm rồi.    - Nhanh lên con, sắp muộn rồi. Dù sao hôm nay cũng là ngày đến trường mới mà! – Người phụ nữ gương mặt hiền hậu, mỉm cười nhẹ nhàng khuyên bảo con gái mình. Bà cũng không yên tâm với cô con gái rượu này, kiến thức không thiếu nhưng kĩ năng sống chỉ dừng lại ở vạch đích. Môi trường mới đầy cạm bậy như vậy, cô liệu có bị nguy hiểm gì không?    - Con đi đây! – Giọng nói lại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ, thôi vậy, dù sao con cũng đã lớn rồi. ########    Hoàng tráng, nếu không muốn nói là quá sức xa xỉ, chỉ là khai trường thôi mà, không cần làm to vậy chứ. Phải nói, hôm nay là ngày khai giảng và rất đặc biệt khi có quyết định sát nhập bốn trường lớn nhất khu vực: Sun, Moon, Star, Venus thành một trường duy nhất: Universe. Ở đây nếu không phải các tinh tú thì cũng là con cháu danh gia vọng tộc, ai cũng tuyệt đối không thể động vào.     – Két!!!!!!    Tiếng xe hơi đỗ lại, khiến bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào đó, không phải vì chiếc xe, thứ đó ai mà chả có. Mà là cô gái vừa bước xuống, XỬ NỮ. Cô chủ của làn thời trang đang thịnh hành trên toàn thế giới, tuổi còn trẻ mà đã nổi tiếng như vậy đúng là hiếm có a!    Trường này xem ra cũng khá có quy củ, không ầm ĩ như ngôi trường trước- Xử Nữ nghĩ thầm. Nhưng xem ra vẫn nên giáo huấn một phen. Quét đôi mắt ngọc lựu khắp một lượt, không có ai tỏ vẻ gì là muốn nhường chỗ. Hàn ý trong đôi mắt bắt đầu lóe lên. Cảm giác lạnh buốt bắt đầu thấm vào xương tủy mọi người, đóng băng mọi loại cảm xúc.     - Song Ngư, em ở đâu vậy?   Chất giọng nam mềm dịu, ngọt ngào như vậy không phải của Cự Giải thì còn ai vào đây nữa.    – Hoàng tử, anh cũng học ở đây sao?   – Hoàng tử, anh học lớp nào vậy? …..   Vậy đó, làm siêu sao đúng là khổ thật. Muốn đi cũng không được. Anh Giải nhà ta cứ thế trở thành món bít tết thơm ngon trước mặt lũ dã thú. Mặc cho bị cào xé cũng không có làm gì được….. HAIZZZ……. Trong khi đó bên người bên cạnh chỉ nhếch mép cười khinh thường, siêu sao cái thá gì. Chẳng qua là lũ sủng nam dựa vào khuôn mặt mình mà thôi.    – Đồng phục trường này lỗi thời quá! -Tiếng nói dù rất nhỏ cũng khiến Xử Nữ bất chợt dừng lại. Lỗi thời, anh đùa chắc. Chính tôi đã thiết kế ra chúng đó, đây là xu hướng thời trang đang sốt nhất, anh mù sao???   – Xin hỏi bộ đồng phục này có gì không tốt sao? -Tất cả bỗng chốc lặng thinh, cũng phải thôi vì đều bị đóng băng hết cả rồi mà, hàn khí quá quá nặng nha.   – Bạn xem, chả có tí sáng tạo nào cả, nếu tay áo bó sát hơn một chút ở đây, vạt xẻ kiểu %$#&…….. Tất cả sẽ đẹp lên nhiều đó! -Bỏ qua sát ý trong mắt Xử, hoàng tử vẫn điềm nhiên nói, kèm theo à một nụ cười rực nắng.   Xử Nữ đơ người, chưa từng có ai góp ý thêm cho sản phẩm của cô cả, bời vốn dĩ nó đã rất hoàn mĩ rồi. 1s, 2s, 3s…. Thiên tài, phải ngay, luôn và lập tức lôi kéo về công ti. Dê đến trước miệng cọp không xơi sẽ bị trời phạt. ######## Tại một nơi ít người qua lại trong trường thời điểm này.   – Trong trường này hiện có bao nhiêu nhân vật chúng tôi không biết?    Tổ chức tình báo WHC, nằm giữa trắng và đen, chuyên cung cấp các thông tin mật, chỉ cần có tiền bất cứ tin tức gì đều có thể biết. Hiện tại cũng có thể nói là đang giao dịch a.   – Mười triệu đô! -Cái giá làm cho chàng trai có mái tóc màu nắng hói tái mặt. Dù biết mình rất cần thông tin đó nhưng làm thế……   – Nhanh lên tôi ko có thời gian chơi đùa với cậu đâu? -Sau lớp mặt nạ, người đối diện nở một nụ cười mị hoặc, em trai, lần đầu sao, lũ chó săn bây giờ đúng thật là không chuyên nghiệp gì cả!   – Không cần nữa, tôi sẽ tự mình điều tra! -Qủa quyết nói, anh không tin mình tra không ra.  Xong xuôi, anh quay người rời đi, chỉ nghe đằng sau vang lên tiếng nói lười nhác:   – Tôi khuyên chú nên làm ngơ đi, từ trước đến nay hắc bạch vẫn luôn có những qui tắc cấm kị. Sáng bình minh tô điểm cho bóng người phía trước, lần này, lại là một khởi đầu cô đơn. ###HẾT### Mình sẽ cố hết sức làm cho các cặp đôi bình đẳng với nhau, ta đảm bảo chuyện tình của từng cặp sẽ cực kì gay cấn và không trùng với bất kì truyện nào khác. Cứ chờ đi, và có vẻ em trai nào đó sắp bị bắt cóc rùi.

12 Chom Sao Dinh Menh Chap 5 / 2023

12 Chom Sao Dinh Menh Chap 5

Truyện này mình không thiên vị chòm sao nào cả, vì thế mình sẽ viết thật bình đẳng. Tuy nhiên vì An đầu hay quên lắm nên nhân vật nào mình “ngó lơ” mong mọi người nhắc nhở nha. Và chắc chắn rằng mỗi mối tình đều nhớ đời, và có thể nhớ kiếp…. ###################### Vì việc sát nhập nên lễ khai giảng cũng được ban giám hiệu bỏ qua, tiến hành phân lớp. Vậy nên ai về nấy luôn. Sân trường bỗng chốc vắng teo. Thì hiện rõ lên bóng dáng nhỏ nhắn có vẻ không được bình tĩnh cho lắm.    - Bảo Bình, bình tĩnh nào. Chỉ là trường học thôi mà, nhỏ thôi, lớp mình nằm ở dãy 12, tầng 6, hành lang bên trái phòng……. Có thế thôi mà…. Ừ, trường quả là nhỏ ha. Rộng đến vài chục ha thôi chứ đâu, mà Bình Bình đang lọ mọ đi đến dãy thứ sáu thì đã chẳng biết đi hết bao nhiêu thời gian rồi nữa. Bước chân vô định dẫn theo mái tóc tím nhạt mê hồn vào một vườn hoa rực rỡ trong khuôn viên nào đó. Bỗng chốc, trong đầu cô dần hiện lên hình ảnh, ngày càng rõ nét. Bàn tay không tự chủ lôi ra tập giấy vẽ, rồi cứ thế bức tranh được phát họa nên, sinh động đến đáng sợ. Trong tranh, chàng trai cao lớn có khuôn mặt yêu nghiệt chết người khoác lên mình khí thế vương giả ngút trời, toàn thân đầm đìa máu. Phía sau la liệt xác chết, nhưng vẫn còn một tên không khuất phục đang cắm con dao tanh tưởi vào bả vai chàng trai kia, nhiều máu quá. Cảnh vật chân thực đến nỗi chính cô còn bàng hoàng. Lại nữa sao? Từ sau khi cô lấy thân mình làm vật thí nghiệm cho một phát minh mới, thỉnh thoảng trong trí não cô lại xuất hiện những thứ giống thế này, mặc dù mỗi lần đều là những hình ảnh khác nhau. Có lần, cô thấy có người bị xe tông, máu tươi nhỏ xuống từ thái dương, thất khiếu nhuốn đỏ nhưng toàn thân vẫn ôm chặt đứa nhỏ trong lòng. Đến trưa mẹ cô về, kể lại trong nước mắt vụ tai nạn bi thương gặp trên đường, giống hệt cái hình ảnh kia. Dù cô chưa từng kiểm chứng, cô sợ, nhưng, cô có thể cảm nhận được những cái chết sắp đến của sinh linh bên mình. Và đó là điều cô không hề mong muốn. Vo vội tờ giấy trong tay ném mạnh xuống đất, Bảo Bình nhanh chóng rời đi. Cô chạy thật nhanh, không dám ngoảnh lại, bởi cô sợ phải nhìn thấy điều đó. Ai mà biết sự sống đến và đi nhanh như thế nào. Phút trước còn sống sờ sờ trước mặt, mỉm cười. Phút sau đã thành đống bùn nhão, bị nhẫm đạp dưới chân như một thứ ghê tởm, vô tri vô giác. #### Song Tử sau khi giải quyết xong đám sát thủ. Thu hồi bộ mặt lạnh lùng mà ai cũng ớn lạnh lại, trưng ra bộ mặt bất cần đời thường ngày, trên môi là nụ cười đều giả. Hừ, cũng khá đấy, đám này không tệ đâu, giải quyết xong có hơi đuối sức một chút. Bây giờ cậu phải nhanh chóng tìm chỗ mà cởi bỏ bộ đồ này đã, nó bị máu thấm quanh khắp người, bám chặt lại đỏ thẫm thật là khó chịu. Nhất là mùi tanh nồng của nó, thật làm cho người ta mất hứng. Đang tiền ra phía cửa chợt Song Tử đá phải thứ gì đó, là một tờ giấy bị vo tròn nằm dưới mũi giầy. Như cảm nhận được điều bất thường. Song Tử liền mở ra xem, bức họa vừa được lật mở, cảm giác đau nhói lập tức truyền từ bả vai lan đến tận tim. Cảnh tượng, cảnh tượng trong tranh…đã biến thành sự thất. Anh dường như không có cảm giác gì với cơn đau, thậm chí đến nhíu mày cũng không. Chỉ là đôi mắt sâu thăm thẳm kia đang dán chặt vào tờ giấy. Lóe lên sự thâm trầm nguy hiểm, không ai hiều được con người đó đang nghĩ gì. Anh kéo người lẫn con dao đang cắm chặt trên vai xuống, bóp nát đễ dàng như bóp quả hồng mềm. Tay cầm tờ giấy nhàu nát từ từ tiến ra cửa. Thú vị, thú vị…. Rốt cục là ai làm ra chuyện này? &&&&&&