Về Với Em…nhân Mã!, Đọc Truyện Về Với Em…nhân Mã!

--- Bài mới hơn ---

  • Khắc Phục Lỗi Facebook Không Gửi Mã Xác Nhận Về Điện Thoại
  • Không Nhận Được Mã Code Xác Nhận Từ Facebook Về Điện Thoại
  • 5 Ứng Dụng Xác Thực Tạo Mã 2Fa Tốt Nhất Trên Máy Mac
  • Tổng Hợp Mã Gta 5, Lệnh Gta5, Mã Cheat Gta 5
  • Cung Nhân Mã Kết Đôi Với Chòm Sao Nào Là Hợp Nhất?
  • Cô lấy anh khi vừa tròn 19 tuổi. Vẫn thơ ngây như làn mây và hồn nhiên như bất cứ thanh niên nào tầm đấy. Sinh viên năm thứ nhất trường Đại học Ngoại Ngữ, cô tỏ ra sắc sảo hơn bất cứ đứa con gái nào thường gặp, bởi óc quan sát và cái nhìn như xuyên thấu tâm can người đối diện. Cô đam mê, sùng bái và có niềm tin sâu sắc vào bộ môn chiêm tinh, hay những kẻ lắm chữ lắm nghĩa vẫn gọi bằng cái tên khoa học mĩ miều : Horoscope. Đến nỗi mà, chỉ sau vài lần tiếp xúc, cô có thể đoán được người đó thuộc cung hoàng đạo nào và tính cách ra sao. Điều này khiến cô tự tin về bản thân ghê gớm.

    Con gái Cự Giải, lúc nào cũng chua ngoa đanh đá, như lần đầu tiên cô và anh gặp nhau…

    Khi ấy anh 25 tuổi, nhờ “phước” của ông bố làm quan to, anh leo lên cái ghế trưởng phòng chẳng mấy khó khăn chỉ sau 2 năm làm việc. Cũng xe hơi máy lạnh như ai, anh chợt bật cười thành tiếng khi nhìn thấy cô – giữa lòng Hà Nội mênh mang, váy hồng thướt tha, xe đạp xinh giỏ mây đầy những bông hoa tím biếc, lạ như chưa từng thấy. Anh ngẩn ngơ, rồi chẳng hiểu nghĩ thế nào, lái xe đến sát bên cô, bấm còi inh ỏi, chòng ghẹo :

    – Đũa cắm vào vành kìa em!

    Cô giật mình hoảng hốt. Vôi cúi xuống nhìn như một phản xạ tự nhiên vô điều kiện. Chợt thấy anh trong xe phá lên cười tinh nghịch. Cô ngẩn ra :” Ờ…đũa chả cắm vào vành thì cắm xuống đất à…”. Mặt cô nóng ran, xấu hổ, nhưng rồi vẫn cong cớn đáp lại :

    – Răng cắm vào lợi kìa anh!

    Nụ cười của anh đang tươi rói, chợt nhựng lại, trở nên vô duyên hết cỡ. Cô nguýt anh một cái dài cả kilomet, đạp xe đi thẳng. Váy hồng vẫn bồng bềnh duyên dáng. Anh chết đứ đừ giữa đường đông đúc. Cứ nhìn theo “váy hồng” mãi, đến khi bóng cô khuất dần sau những hàng cây xanh tít tắp nơi phía cuối con đường, anh mới giật mình bởi hàng loạt còi xe dồn dập phía sau. Có ai đó kêu lên hằn học :

    – Thằng chết tiệt nào đứng chặn đầu mãi thế kia? Đập mẹ xe ra bây giờ!!!

    Anh vội vã lái xe, rẽ sang đường khác, nghĩ thầm :

    – Đời còn những trường hợp như em thì đến khi nào mới thôi tắc đường hả bé…???

    Lần thứ hai anh gặp cô, thật bất ngờ, trong chính công ty của mình. Cô có vẻ hơi “dừ” trong bộ đồ kín cổng cao tường, hỏi ra mới biết, cô làm thêm trong công ty, dịch thuật các văn bản, các hợp đồng tiếng Anh, và hôm nay là buổi thử việc đầu tiên. Khi vừa khép nép đẩy cánh cửa phòng nhân sự bước vào, nhận ra anh, cô ngỡ ngàng :

    – Trưởng phòng?

    Anh gật đầu chào, mỉm cười đắc thắng. Cô mếu máo :

    – Oan gia ngõ hẹp. Lại gặp anh à?

    – Em tự tìm đến anh đấy chứ? Kêu ca gì?

    – Chẳng qua cũng vì miếng cơm manh áo – cô thở dài.

    – Thì…cái duyên cái số nó vồ lấy nhau… – Anh châm chọc.

    Cô nhăn mặt, đặt “phịch” tập hồ sơ xuống bàn, hậm hực :

    – Ép dầu ép mỡ chứ ai nỡ ép duyên thế này…!

    Những ngày sau đó là một chuối ngày nhộn nhịp. Anh tấn công cô liên tục bằng quà cáp, chăm sóc, quan tâm. Đôi khi uy hiếp kiểu :

    – Nhân danh trưởng phòng nhân sự, yêu cầu cô Hoàng Thanh Huyền thực tập sinh phải nhận lời mời đi ăn trưa với tôi!

    Ban đầu, cô tránh anh như tránh tà, thậm chí chửi thầm anh : “Thằng…già dai như đỉa”, nhưng chẳng biết tự bao giờ, cô quen dần với sự quan tâm thái quá đó, thiếu lại thấy…nhớ nhớ… Chẳng bao lâu thì nhận lời yêu anh. Câu đầu tiên cô hỏi sau khi chính thức là bạn gái của anh :

    – Anh sinh nhật ngày bao nhiêu thế?

    – 14 tháng 12…

    – Nhân Mã..?! – cô thốt lên khe khẽ.

    “Đàn ông Nhân Mã là những người rất khó nắm bắt, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ di chuyển như ngựa, và thoắt ẩn thoắt hiện như những mũi tên.”

    Cô thích những người đàn ông như thế, bí ẩn và quyến rũ. Có lẽ cô chưa từng yêu một ai nhiều đến vậy. Tình cảm của cô chân thật, trẻ con, nhưng nồng nàn. Cô yêu lúc anh trêu đùa khiến cô cười nghiêng ngả, yêu lúc hai người tranh luận um xùm, cô giận dỗi khóc lóc khiến anh cuống lên xin lỗi, yêu bàn tay vụng về lau nước mắt cho cô và bản mặt anh khi lo lắng dễ thương không chịu được. Yêu lúc tan sở, anh đến trường đón cô, bắt anh gửi xe để nắm tay nhau đi bộ xuyên suốt những con đường đầy nắng và gió. Yêu lúc anh dẫn cô đi ăn kem, gió bờ hồ mát rượi mơn man da thịt. Yêu những tin nhắn bất ngờ của anh, chỉ vẻn vẹn 3 chữ : “Anh nhớ em”. Trong khi anh đang ngồi trên tầng 4 và cô thì ở dưới tầng 2 cùng một tòa nhà công sở. Có lần cô nũng nịu hỏi :

    – Sao anh lại yêu em?

    – Anh không biết. – Anh thản nhiên – Yêu mà có lí do thì khác nào anh lợi dụng em?

    Cô hạnh phúc lắm. Cô tự hào về anh lắm, cô khâm phục chính bản thân mình vì đã có được anh, người đàn ông tuyệt vời nhất. Rồi một ngày, ôm cô trong vòng tay, anh thì thầm :

    Cô tưởng anh đùa, cũng nhăn nhở :

    – Em mới 19 tuổi, để em lớn đã.

    – Bé bỏng gì nữa – Anh lém lỉnh – Ở miền núi á tuổi này chưa lấy chồng là ế rồi đấy!

    Cô mở to đôi mắc, ngơ ngác, ngập ngừng :

    – Nhưng em vẫn đang đi học..?!

    Anh hôn nhẹ lên tóc cô, âm yếm :

    – Còn anh thì sắp già rồi…

    +++

    Đám cưới trong mơ diễn ra thật hoành tráng sau 11 tháng 23 ngày yêu nhau. Cô nghĩ sẽ trói anh vào cuộc đời mình mãi mãi…

    Ngày 21 tháng 8.

    Ni Ni – cô công chúa nhỏ ra đời khiến cuộc sống của 2 vợ chồng đảo lộn. Bà mẹ trẻ run rẩy ẵm sinh linh nhỏ bé trên tay, nước mắt vui mừng nóng hổi trên bờ mi lấp lánh. Anh nhẹ nhàng hôn lên trán con, nắm lấy bàn tay bé xíu.

    – Chào con…!

    Anh nói cô nghỉ học ở nhà chăm sóc cho con là được. Anh sẽ không bao giờ để hai mẹ con thiếu thốn thứ gì. Cô phụng phịu :

    – Em chẳng muốn mang tiếng ăn bám chồng đâu…

    – Ngốc thế – Anh cốc nhẹ lên đầu vợ – Em có thể yên tâm để con cho người giúp việc trông à? Nhỡ người ta…bắt cóc Ni Ni tống tiền thì sao?

    Cô vắt tay lên trán, suy nghĩ mãi, cuối cùng quay sang anh, gật đầu miễn cưỡng :

    – Vậy em sẽ nghe lời anh.

    Cô ngoan ngoãn tập làm một người mẹ mẫu mực. Thời gian rảnh, cô lên mạng học cách làm những món ăn mới, đi chơi, tán gẫu với bạn bè. Ít lâu sau, cô bắt đầu kinh doanh quần áo online. Thế là vừa có thể ở nhà trông con, vừa có thể tự kiếm ra tiền mà chẳng phải phụ thuộc quá nhiều vào anh. Cô cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Anh cũng chiều vợ, bán căn hộ đang ở để tìm cho cô một ngôi nhà nhỏ theo đúng tiêu chí : kiến trúc Châu Âu, có sân cỏ, có xích đu, và hàng rào trắng. Cô ra sức chăm chút cho mái ấm của mình như bất cứ người vợ nào cung Cự Giải. Năm Ni Ni 4 tuổi, anh được đề bạt lên vị trí phó giám đốc. Tất nhiên, bằng chính thực lực của anh, ai cũng biết anh đã rất nỗ lực và tài giỏi. Những bữa cơm cùng gia đình cứ thưa dần, thưa dần…

    21 tháng 8 năm nay.

    Sinh nhật thứ 4 của Ni Ni, chỉ hai mẹ con cô thổi nến. Ni Ni luôn miệng hỏi :

    – Mẹ…mẹ! Khi nào thì bố Phong về cắt bánh cho Ni?

    Cô không trả lời con, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, buồn rười rượi. Anh luôn về muộn, cô thèm được giận dỗi anh như ngày xưa, thèm được anh dỗ dành như ngày xưa. Nhưng những điều đó, cô không được phép, vì cô đã trưởng thành, vả lại, anh còn công việc. Cô luôn tự an ủi mình như vậy.

    Đêm đó anh về nhà, người nồng nặc mùi rượu, người lái xe dìu anh vào, cô vội vàng ra mở cửa, toàn thân anh rũ rượi, mềm oặt trong tay vợ. Người lái xe ái ngại :

    – Hôm nay sinh nhật sếp lớn, sếp phó uống hơi quá chị ạ.

    – Vâng – Cô cười gượng gạo.

    Cô khó nhọc đỡ tấm thân to lớn của chồng đang đổ ập lên người, nặng nề nhích từng bước. Anh nằm vật xuống giường, ngủ li bì. Cô tháo giày, thay áo. Lại cặm cụi lấy khăn ướt lau mặt cho anh. Cô bần thần…Bờ vai anh rộng, nhưng chẳng để cho cô tựa vào mỗi lúc yếu lòng, suy nghĩ. Tự nhiên cô tổn thương kinh khủng. Anh có thể về quá nửa đêm vì hôm nay là sinh nhật sếp, nhưng lại chẳng nhớ cũng chính là sinh nhật con gái mình. Nước mắt tủi hờn cứ đua nhau rơi lã chã. Anh khẽ cựa mình, thở dài trong cơn mơ. Dư âm của cơn bão ngày hôm qua khiến gió lay tấm rèm cửa sổ phất phơ, cô kéo tấm chăn mỏng đắp cho anh, ngồi thu lu cuối giường ngắm nhìn anh ngủ. Khuôn mặt anh, vẫn như 4 năm về trước…

    +++

    Anh gọi điện về nhà nói với cô hôm nay có cuộc họp đột xuất, không về ăn cơm nhà. Cô mím môi, lòng nặng trĩu :

    – Có phải phần cơm không anh?

    – Không. Anh họp xong sẽ đi ăn cùng công ty. Em nhớ cho con đi ngủ sớm.

    – Em biết rồi.

    Cô cúp máy, đứng dựa vào tường. Đôi mắt nhắm nghiền, bất lực. Tờ lịch treo trên tường nhà bếp như đang cười vào mặt cô chế giễu. Tháng này, hôm nay là ngày thứ 20 anh không ăn cơm nhà. Hai mẹ con quanh quẩn bên nhau, mỗi lúc Ni Ni không chịu ăn, đòi bố, cô lại phải nói dối con :

    – Bố Phong bận đi làm để có tiền mua nhiều gấu bông cho Ni Ni mà…

    Con bé giương đôi mắt tròn xoe, đen láy, hỏi lại :

    – Bố nói sẽ mua gấu bông cho Ni hả mẹ?

    – Ừ – cô gật đầu, quay đi tránh ánh mắt của con bé.

    Ni Ni có đôi mắt giống hệt bố, ánh lên những tia rạng rỡ, khiến cô rất lúng túng khi nói dối. Cô sợ đứa bé 4 tuổi sẽ nhận ra mẹ nó không trung thực. Cô đành phải hứa sẽ đưa Ni đi vườn thú nếu nó chịu ăn hết bát cơm mà không hỏi bố nữa. Ni Ni ngoan ngoãn gật đầu.

    +++

    Cô gửi bé Ni bên nhà hàng xóm, phóng xe ra bưu điện đi gửi hàng cho khách, tiện thể sẽ rẽ qua shop đồ nam mua cho anh một chiếc áo sơ mi mới, cô để ý anh chưa có chiếc áo nào màu tối, và cô nghĩ thay đổi một chút phong cách ăn mặc sẽ khiến anh thấy thoải mái hơn. Vả lại, cũng lâu rồi, cô chưa được tự tay chăm sóc cho chồng. Bờ môi cô lại nở nụ cười rạng rỡ. Cô thấy phấn chấn lạ thường. Shop đồ nam quen thuộc mà cô vẫn thường mua quần áo cho anh đông hơn mọi ngày. Ông bảo vệ nhớ cả biển số xe của cô, miễn cho cô luôn cái khoản vé xe rườm rà, cô gật đầu chào ông thân thiện. Hàng mới về, cô choáng ngợp giữa cơ man là quần áo. Bỗng cô nghe tiếng chị bán hàng thánh thót :

    – Ôi! Em mặc áo này hợp quá!

    Tò mò, cô nghiêng đầu nhìn vào phía trong. Người đàn ông bước ra từ phòng thử đồ, mặc chiếc áo sơ mi màu tím than giống hệt chiếc trên tay cô đang cầm. Cô ngỡ ngàng, đánh rơi chiếc áo trên tay.

    Là anh! Là chồng cô. Và vân – cô trợ lý hơn cô hai tuổi vẫn chị chị em em ngọt sớt mỗi lần gặp cô đến tìm anh ở công ty. Họ đi cùng nhau, họ nắm tay nhau cười nói vui vẻ, chị bán hàng trầm trồ khen họ đẹp đôi. Cô vô thức bước lại gần, anh giật mình buông vội cánh tay Vân. Những cặp mắt nhìn nhau, đầy xót xa, tội lỗi. Môi anh mấp máy như muốn nói điều gì đó, Vân tỏ ra sợ sệt, lùi lại nép sau lưng anh. Cô cười chua chát, quay bước nhanh ra cửa lấy xe, quên cả chào ông bảo vệ như mọi bận. Anh vẫn bất đứng động nhìn cô. Cảm giác như vừa gây ra một tội ác.

    90km/h

    Cô trở nên liều lĩnh hơn bao giờ hết. Bụi tạt vào mặt đau rát. Cô cắn chặt môi đến bật cả máu. Ngôi nhà có hàng rào trắng nhỏ xinh hiện ra trước mắt. Cô lao vào, nghiến hai bánh xe SH lên thảm cỏ nhân tạo trước sân không thương tiếc. Quăng chìa khóa xe xuống thềm nhà, cô ngồi thụp bên hiên, khóc òa, nức nở.

    Máu và nước mắt…Mặn và tanh…

    +++

    Anh lại về muộn. Khi đã quá nửa đêm và chớm bước sang ngày mới. Cô không ngủ. Đèn phòng khách bật sáng, anh giật mình thấy cô ngồi đó. Co rúm, tàn tạ. Đôi mắt thâm quầng, sưng húp. Anh rụt rè bước tới như chẳng phải nhà của mình, ngồi xuống ghế đối diện. Đốt một điếu thuốc.

    – Anh xin lỗi…

    Giọng cô khàn đặc :

    – Anh cũng biết là anh có lỗi cơ à?

    – Anh biết…

    – Biết tại sao anh làm như vậy với tôi?

    – chúng tôi lỗi…

    – Anh là người có tiền mà thích xin xỏ nhỉ?

    Anh im lặng. Đốt điếu thuốc thứ hai.

    Cô cười khẩy :

    – Anh luôn nói và hành động theo cảm xúc, thằng đểu!

    – Em nói gì cũng được, chửi anh thế nào anh cũng chịu…

    Anh rút trong túi áo ra một tờ giấy gấp làm bốn, ngập ngừng đặt xuống mặt bàn.

    – Cái gì vậy? – Cô hỏi.

    – Im ngay! – Cô quát lên – Không có tiền của anh thì mẹ con tôi chết đói à? Xin lỗi, anh cầm đống tiền của anh mà làm lại cuộc đời đi! Còn đơn? Tôi không ký!

    – Em đừng tự dày vò bản thân…

    – Nếu không vì con, tôi sẵn sàng cộp lên cái bản mặt của anh ba chữ “người đã chết”. Tôi không muốn con tôi là đứa trẻ không cha!

    Anh dúi điếu thuốc vào cái gạt tàn, bực bội :

    – Vậy thì ly thân. Nhà vài tất cả tài sản là của em hết đấy.

    Anh đứng dậy bước vào phòng sắp xếp quần áo. Cô ngồi trơ như khúc gỗ mục trên ghế sopha ngoài phòng khách. Rồi thiếp đi trong tâm trạng rối bời…

    +++

    Thứ 6 ngày 13 tháng 9…

    “Thân xác anh rã rời, tan theo làn mây.

    Một màn gió đến bên em mong vòng tay, ôm anh nhưng sao không thể?

    Em gần kề nhưng sao quá xa.

    Anh được sống trong rừng hoa trắng, không nắng ban mai…”

    Nước mắt cô đua nhau lăn dài mỗi khi nghe lại bài hát này. Cô nhớ ngày xưa, cô khao khát được trở về ngày xưa, nhưng cô chưa bao giờ hối hận vì đã chấp nhận lấy anh. Vì đối với cô, anh vẫn là người cô yêu nhất, vẫn là chồng cô, vẫn là cha của con gái cô. Cô nặng nhọc gõ dòng status :

    “Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em”…

    Ngay lập tức, bạn bè cô thi nhau “buzz” hỏi han, lo lắng, kể cả một vài người hiếu kì :

    – Có chuyện gì thế mày?

    Cô lặng thinh, vô thức đóng tất cả các cửa sổ chat. Có một điều cô đã biết từ lâu, nhưng chưa bao giờ muốn tin :

    ” Nhân Mã rất đa tình, một cơn gió thoảng cũng đủ làm chàng phải lòng ai đó. Nhưng như thế không có nghĩa là chàng sẽ phải lòng suốt đời…”

    Cô gục trên bàn phím laptop, chưa bao giờ ngừng bơ vơ!

    +++

    Cô quyết định sẽ đưa Ni Ni đi du lịch. Cô thèm biển, thèm cái hương vị mằn mặn của gió biển đến nao lòng. Chuyến xe 5h sáng từ Hà Nội về Hạ Long, mang theo nhiều xúc cảm. Ni Ni đứng ngồi không yên. Đây là lần đầu tiên nó được đi chơi xa, trên đường thắc mắc đủ thứ :

    – Mẹ mẹ! Sao cỏ lại dài thế kia?

    – Đó là cây lúa, là cánh đồng đấy con. Còn kia là con trâu.

    – Con trâu ăn lúa hả mẹ?

    Một phút sau lại tiếp tục :

    – Mẹ mẹ! sắp đến Hạ Long chưa?

    – Sắp rồi con ạ.

    – Được đi tắm biển hả mẹ?

    – Ừ- Cô nhìn con trìu mến.

    – Biển có nhiều nước như bể bơi không mẹ?

    Cả xe phì cười vì sự đáng yêu của bé.

    Ni Ni thích thú chạy lon ton, vẩy nước tung tóe. Cô hướng dẫn nó xây lâu đài cát, con bé hì hục đắp từng nắm cát, cần mẫn và chắm chú. Miệng bi bô :

    – Mẹ nhìn này. Lâu đài cát của Ni đẹp không?

    Rồi nó đưa ngón tay bé xíu, chỉ :

    – Đây là phòng của Ni, đây là phòng của mẹ, còn đây là phòng của bố…

    Tim cô đau nhói. Ni Ni vẫn tiếp tục :

    Sống mũi cay xè, cô muốn vỡ tung ra để hòa với biển. Biển thật bao la, còn cô thì quá bé nhỏ…

    +++

    Vừa đặt chân về Hà Nội, cô nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Chắc không phải khách mua hàng, vì cô dùng số riêng để giao dịch, còn số này chỉ bạn bè và người thân mới biết. Cô ngập ngừng :

    – A lô…

    – Huyền phải không?

    – Ai thế? – giọng cô nhẹ bẫng.

    – Chị là Vân. Muốn gặp em nói chuyện có được không?

    Cổ họng cô nghẹn đắng. Cô muốn gào lên trong điện thoại “Con đàn bà đê tiện”. Nhưng lấy hết bình tĩnh, dồn nén cảm xúc, cô hỏi lại :

    – Ở đâu?

    +++

    Vân ngồi vắt vẻo trên ghế mây trắng, dáng vẻ yêu kiều. Quả thật Vân rất đẹp. Thấy cô, Vân nở một nụ cười ma mãnh :

    – Em ngồi đi.

    Thằng phục vụ nhanh nhảu chạy tới :

    – Chị dùng gì ạ?

    – Cacao đá – cô lạnh lùng.

    Vân lên tiếng :

    – Anh Phong nói em không chịu kí đơn ly dị?

    – Đâu phải chuyện của chị?

    – Em có vẻ hay thích hỏi ngược lại người khác nhỉ – Vân mỉa mai.

    – Đó cũng là một cách trả lời.

    – Tại sao em không chịu buông tha anh ấy?

    – Để 2 người đạt được mục đích à? Tôi không ngu.

    Vân tỏ vẻ khó chịu :

    – Em không có tự trọng à? Anh ấy đã nói đến thế…

    – Có tự trọng thì tôi đã không ngồi tiếp chuyện với chị. Thế chị nghĩ cướp chồng của người khác là liêm xỉ và vẻ vang lắm hả?

    Vân tím mặt, chống chế :

    – Dù sao em vẫn còn quá trẻ để hiểu được sự đời. Không có tri thức lẫn vốn sống, anh Phong là người làm ăn. Cần một người phụ nữ hiểu và có thể chia sẻ khó khăn với anh ấy…

    Cô trừng mắt :

    – Nước sông không phạm nước giếng, tại sao giếng nhổ nước miếng vào sông? Chị biết những gì mà dám nói tôi không có tri thức?

    Vân khinh khỉnh :

    – Không công ăn việc làm, ăn bám chồng con.

    “Thật nực cười” – cô thầm nghĩ. Con đàn bà này đúng là chẳng hiểu vấn đề và cuồng ngôn hết sức. Cô không biết phải nói thế nào cho ả ta hiểu được. Cô nhìn Vân thách thức :

    – Chị muốn uống Cacao không cần ống hút?

    Vân chớp mắt :

    – À! Em đúng là chua ngoa như lời đồn đại.

    Cô bực mình, đứng phắt dậy :

    – Tôi chẳng có nhiều thời gian ngồi đôi co với chị. Tôi sẽ không bao giờ ký vào tờ đơn đó. Còn riêng chị, tôi nói thế này : đừng bao giờ đánh giá sách qua bìa! Chị cũng vậy thôi, lòe loẹt và hào nhoáng lắm, nhưng biết đâu đằng sau cái mã đó, là những trang giấy đã bị xé ngang xẻ dọc…

    Vân cứng miệng, không thể phản kháng. Cô bước đi trong sự ngỡ ngàng xen lẫn tức giận của Vân. Cô không thất bại!

    +++

    Anh mua nhà sống cùng Vân đã được gần 2 tháng. Vân có được anh, làm vương làm tướng. Con gái Bạch Dương, mưu mô không kém một ai. Vân đòi anh thuê ô sin, nhõng nhẽo :

    – Anh xem này, em mà nấu cơm rửa bát thì hỏng hết móng tay mất.

    Anh thở dài :

    – Anh luôn muốn được ăn một bữa cơm em tự tay nấu.

    Vân ngó lơ.

    Một lần anh đi công tác tận trong Nam, nhưng về sớm hơn dự tính những 2 ngày. Định bụng sẽ mua cho Vân một sợi dây vàng trắng, gây bất ngờ cho Vân, nên anh về mà không báo trước. Vừa lái xe đến cách nhà chục mét, thì một chiếc xe khác trờ tới. Vân uốn éo mở cửa xe, bước vào. Chiếc xe lao đi trong đêm tối. Anh đờ đẫn. Anh chợt nghe lòng mình đau buốt…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tìm Hiểu Về Một Nửa Hoàn Hảo Của Nhân Mã
  • Tử Vi Thứ 7 Ngày 21/11/2020 Của 12 Cung Hoàng Đạo: Nhân Mã Buồn
  • Cảm Nhận Nhân Vật Mai (Rừng Xà Nu
  • Vẻ Đẹp Tình Mẫu Tử Của Mai Và Người Đàn Bà Hàng Chài
  • Kỹ Thuật Nhân Giống Mai Vàng Hiệu Quả
  • Gửi Chàng Trai Nhân Mã Của Em!

    --- Bài mới hơn ---

  • Vì Em Là Cô Nàng Nhân Mã!!!
  • Nhân Mã Là Thế, Em Yêu Nhân Mã Hơn Mỗi Ngày Cũng Là Vì Thế! ⋆ Starsworld
  • Cách Mở Khóa Facebook Khi Không Nhận Được Mã Xác Minh Về Điện Thoại 2022
  • Khắc Phục Không Nhận Được Mã Xác Nhận Facebook
  • Xem Tử Vi Cung Nhân Mã Năm 2022: Công Việc Căng Thẳng, Người Độc Thân Dễ Thoát Kiếp Fa
  • Hôm nay, 18/12/2017 nó thực sự là một ngày vô cùng đặc biệt với em Anh à! Với mọi người thì nó vẫn là một ngày bình thường như bao ngày khác mà thôi, nhưng hôm nay trong em nó có một cái cảm giác gì đó thật khác lạ. Vui có, hạnh phúc có, từ sáng đã cười không ngậm được miệng rồi, đi làm mà mọi người cứ hỏi là sao mà nay vui thế! Và em cũng không biết phải trả lời làm sao cho mọi người có thể hiểu được cảm giác của em trong ngày hôm nay. Nếu nói ra thì mọi người sẽ nghĩ lớn rồi mà còn như trẻ con vậy, vì năm nay em cũng đã 24 tuổi rồi sang năm bước sang cái tuổi 25 rồi đó Anh à. Cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa đã có những bạn lập gia đình rồi, có con cả rồi mà mình vẫn lông bông chỉ chúi đầu vào công việc và Anh. Nhưng với em đó là hạnh phúc Anh biết không?

    Nếu nói đúng ra thì em chính thức là Fan của Anh làm Huấn luyện viên Giọng hát Việt nhí năm 2022. Từ những khoảng khắc thấy Anh trên truyền hình như thế em chỉ mong rằng mình có thể gặp Anh ở ngoài đời sớm hơn. Và đúng như mong ước là em đã được gặp Anh khi em được tặng vé tham dự lễ quay thưởng VinID tại Vinhomes Royal City. Mặc dù ở khoảng cách khá xa nhưng với em như thế là đủ rồi vì thời gian còn dài mà em sẽ được gặp Anh gần hơn thôi . Ngày hôm đó được nghe thấy giọng nói của Anh thì em đã thực sự “đổ ngục” trước giọng nói ấy. “Hà Nội ơi!” chỉ với 3 từ đó thôi Anh mà mặc dù quê em không phải ở Hà Nội mà em chỉ đang làm ở đó thôi à. Và rồi hành trình của em với Anh bắt đầu từ đó.

    Liveshow Noo Phước Thịnh in Hà Nội vừa rồi là khoảng thời gian em mong đợi nhất trong năm 2022, năm em bắt đầu là Fan bự của Anh, nên hôm đó em đã nghỉ làm để theo Anh. Đó là khi khoảng cách của em và Anh thật gần. Và cảm xúc ngày hôm đó lại thật tuyệt. Đến sớm xếp hàng sớm cùng FC để có vé đứng cùng fanzone, đó cũng là lần đầu em được đứng cùng mọi người. Nó tuyệt lắm Anh à, cùng nhau hét vang tên Anh, cùng nhau hát vang cùng Anh, nhún nhảy cùng Anh. Cảm xúc thật sự được vỡ òa. Cảm ơn Anh đã đem đến cho tụi em những điều tuyệt vời như thế. “Ừ Anh Thịnh đây nhá… Anh Thịnh đã ở đây rồi nhá ” Và từ hôm đó đến nay cứ theo Anh tiếp hoài vậy thôi à. Chờ đợi đến ngày được gặp Anh …

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện: Vì Anh Nghiện Em Rồi
  • Vì Anh Nghiện Em Rồi
  • Đường Tình Duyên Của Người Tuổi Dần Thuộc Cung Nhân Mã
  • Tuổi Thìn Và Tuổi Dậu Có Hợp Nhau Không?
  • Tuổi Ngọ Và Tuổi Dậu Có Hợp Nhau Không?
  • Trẻ Em Mọc Nhân Mã

    --- Bài mới hơn ---

  • Khám Phá Tính Cách Chàng Trai Nhân Mã Khi Yêu
  • Lật Tẩy Tính Cách Nhân Mã Khi “dính Vào Tình Yêu”
  • 7 Điều Tuyệt Vời Khi Hẹn Hò Một Chàng Trai Cung Nhân Mã
  • Khi Bỗng Nhiên Anh Yêu Một Cô Gái Nhân Mã ♥
  • Tính Cách Đặc Trưng Của Nhân Mã
  • Nói đến 2 chữ “nuôi dạy”, có thể nói nuôi dạy mọc Nhân Mã, nói dễ không dễ, nói khó không khó. Dễ là ở chỗ, trẻ em ở cung mọc này thực sự đòi hỏi ở bạn rất rất ít. Tức là tất cả những gì nó cần ở bạn là, cứ mặc kệ nó. Còn khó là ở chỗ, đã lỡ làm cha làm mẹ của sinh vật cứ độ 3 ngày lại gây hoạ 5 lần này, mặc kệ nó thực sự là chuyện khó làm nhất quả đất.

    Nếu mọc Nhân Mã nhà bạn thông báo cho bạn biết về con đường mà nó đang lần mò khám phá, và với kinh nghiệm của người đi trước, bạn biết rằng đi con đường đó nó nhất định sẽ ngã vỡ mồm, vậy thì rất có thể bạn chỉ còn 1 cách là phải đồng hành cùng nó để ngừa vạn nhất thôi. Tuy nhiên, khi đồng hành cùng mọc Nhân Mã thì đừng can thiệp sâu quá vào hành vi và phán đoán của nó, trừ phi bạn muốn cãi nhau, hay trừ phi, việc bạn không can thiệp đồng nghĩa với án mạng. Tất cả những gì bạn cần làm và nên làm là quan sát toàn bộ quá trình mọc Nhân Mã nhà bạn hăm hở tiến tới với thất bại thảm hại, sau đó… cười vào mũi nó nếu muốn. Bạn có quyền làm thế, nhưng tuyệt đối đừng bêu riếu về thất bại của nó với đám đông nhiễu sự xung quanh. Mà tôi e là bạn cũng chả có mấy cơ hội để cười vào mũi nó đâu, vì cái nghệ thuật, nói nhẹ thì là vụng chèo khéo chống, nói nặng thì là đi tìm đường sống trong chỗ chết của cung mọc này luôn khiến người ta lác cả mắt vì thán phục. Nếu bạn chịu khó quan sát, bạn sẽ được chứng kiến nhiều pha mà bạn nghĩ ai rơi vào cảnh đó hẳn đều chết không nghi ngờ, và cuối cùng, bạn phải tự thêm 1 câu là, trừ mọc Nhân Mã ra.

    Mọc Nhân Mã vốn da dày thịt béo không hề sợ roi vọt, nhưng lại rất sợ bị người ta chê trách. Với mọc Nhân Mã, tổn thương da thịt là chuyện nhỏ, tổn thương trái tim là chuyện… không tưởng hoặc đôi khi, chỉ là chuyện nhất thời không đáng kể, chỉ có tổn thương lòng tự trọng và tôn nghiêm mới thực sự là chuyện lớn. Thế cho nên nếu bạn làm ầm lên, đem cái mặt mo của nó ra bêu riếu khắp làng trên xóm dưới, rất có thể điều đó tương đương với việc bạn gợi ý cho nó bỏ nhà ra đi, đến 1 nơi không ai quen biết nó để làm lại từ đầu là tốt nhất, nếu không thì nó sẽ không biết phải làm cách nào để ngóc đầu lên mà sống được nữa. Bạn tự hỏi, tự nó gây ra được xì căng đan lớn đến độ không tưởng như vậy mà vẫn còn biết sợ mất mặt sao? Câu trả lời lại là, đúng thế đấy! Ít nhất thì vào thời điểm xì căng đan của chúng ta mới chỉ ở giai đoạn mầm mống, mọc Nhân Mã của chúng ta đâu có biết rồi nó sẽ phát triển thành 1 xì căng đan đâu. Cũng vì vậy, đứa trẻ mọc Nhân Mã sẽ cảm thấy tinh thần và trí óc bị thử thách ghê gớm nếu bạn đưa cho nó tờ giấy và cái bút để bắt nó viết bản tự kiểm điểm, vì nó có nghĩ 3 ngày 3 đêm cũng không nghĩ ra được là mình đã làm sai chuyện gì. Mà thực ra, nếu nó có làm gì sai thì trên thực tế, nó cũng đã chịu tội đủ rồi, không cần phải các thêm cái yêu cầu viết bản kiểm điểm có tính chất bỏ đá xuống giếng của bạn vào đâu.

    Tất nhiên, đừng nghĩ rằng mọc Nhân Mã là một sinh vật thần kinh thô nên nó cũng đứt luôn dây thần kinh xấu hổ, nó thậm chí còn biết rõ hơn bạn thế nào là tức điên người ấy chứ, nhưng tất cả đau thương với nó đều là mây trôi, và cứ vấp 1 lần thì lần sau nó sẽ khôn ngoan hơn nhiều. Có một ưu điểm của mọc Nhân Mã mà không phải ai cũng biết, ấy là nó nhớ rất kỹ những lần vấp ngã của mình, và không bao giờ mắc lại 1 sai lầm lần thứ 2 (nếu bạn không chặn đứng cơ hội tìm hiểu xem vì sao nên nỗi của nó). Nếu tuổi thơ và tuổi trẻ của mọc Nhân Mã là 1 chuỗi sai lầm nối tiếp sai lầm, thì khả năng cao là tuổi trung niên và tuổi già của họ là sự từng trải, lão luyện, lịch duyệt, lõi đời. Đến lúc đó, thậm chí họ sẽ chứng minh cho bạn biết rằng kinh nghiệm sống, tuyệt đối là thứ có thể mài ra mà ăn được. Nhân tiện cũng phải nói rõ, cái gọi là “thần kinh thô” của mọc Nhân Mã, không có ý ám chỉ rằng các bạn nhỏ ở cung mọc này thiếu sự tinh tế hay nhạy cảm, trừ phi bạn cho rằng nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương là 1 người phụ nữ thiếu sự tinh tế, nhạy cảm, tôi dùng kinh nghiệm phân tích tâm lý và cá tính bằng Chiêm Tinh nhiều năm của mình để khẳng định, bà là 1 mọc Nhân Mã. Tuy nhiên, hệ thần kinh của mọc Nhân Mã là 1 phạm trù rất xa lạ với cảnh giới “mong manh dễ vỡ”. Vậy nên, nếu lỡ như bạn là một người có trái tim mong manh dễ vỡ và chả hiểu thế quái nào ông trời lại bắt bạn làm phụ huynh của một mọc Nhân Mã, bạn sẽ đứng trước nguy cơ bị nó chọc cho khóc hết nước mắt chỉ trong vòng 3 năm tính từ khi biết nói. Trong trường hợp này, tôi đề xuất phương án thuê gia sư hay gửi nó cho người giám hộ thích hợp để kèm cặp, ít nhất là cho đến khi nó đủ lớn để hiểu là tuyệt đối không được nói với mẹ mình rằng “đừng có làm cái trò con nhà giàu dẫm phải gai mùng tơi nữa đi“, cho dù 2 mắt của nó có nhìn thấy sự thực đúng là như thế.

    Với tư tưởng đáng yêu và được dung túng là chuyện của đứa khác, còn việc làm duyên làm dáng là nghề của lũ rỗi hơi, tóm lại, mang trong mình một nhân sinh quan cường đại đủ để tự tay tước đoạt không thương tiếc khỏi bản thân mình tất cả khả năng sinh ra đặc quyền đặc lợi cùng các cơ may được bao che khuyết điểm, chúng ta có thể tin các em bé mọc Nhân Mã của chúng ta có 1 tuổi thơ vô cùng …dữ dội. Nào là trèo cây tìm tổ chim, cho chuồn chuồn cắn rốn để tập bơi, học đu dây theo gương anh Tarzan, nghe đồn, có cháu chỉ định nhóm một đống lửa nướng khoai thôi kết quả làm cháy 2 quả đồi nữa cơ, và cho dù cháu bé mọc Nhân Mã nhà ta sinh ra ở thành phố nơi mà nếu trẻ em viết văn tả con gà thì chỉ có thể tả ra con gà đã luộc chín bày trên đĩa, nhất định cháu nó cũng sẽ có tuổi thơ dữ dội theo một cách khác. Nếu muốn có thêm nhiều ví dụ, bạn có thể đọc thử tiểu thuyết Chiêm Tinh “Giấc mơ ở rất gần tôi” xem cô nàng mọc Nhân Mã có họ với Loa Phường trong đó đã sống chung với bão kiểu gì. Một đứa trẻ hay một thiếu niên mọc Nhân Mã chính là như thế, có chút lấc cấc, có chút vội vàng, có chút hão huyền, có chút vụng dại. Có thể gào toáng lên vì những chuyện nhỏ nhặt nhất, nhưng không để bụng chút nào, kể cả những chuyện nặng nề, to tát nhất. Và dù là làm chuyện chọc trời khuấy nước, nấp nú rình mò, phô trương hay khiêm tốn, nhún nhường hay ganh đua, thể hiện lòng hảo tâm, sự bất mãn, vân vân và mây mây… Bất kể là làm gì, mọc Nhân Mã đều có khuynh hướng phải làm đến cùng, đây là ưu điểm lớn nhất, cũng có thể là nhược điểm chí mạng của cung mọc này.

    Có lần tôi đọc được trên mạng 1 mẩu chuyện kể về cách dạy con của 1 bà mẹ, do chính người con trai kể lại. Khi còn là cậu bé, có lần ông lấy chai sữa ra khỏi tủ lạnh và tuột tay, làm sữa đổ lênh láng trên sàn nhà. Mẹ của ông nhìn thấy, nhưng không hề khó chịu, bà nhận xét là chưa từng nhìn thấy cảnh nhiều sữa như thế chảy lênh láng bao giờ và hỏi con trai, có muốn chơi 1 chút không, cậu con trai hưởng ứng và bắt đầu dẫm lẹp bẹp trong vũng sữa, sau đó 1 lát khi cậu bé đã chán thì bà mẹ đề nghị con trai ngừng chơi và giúp mình lau dọn, 2 mẹ con lau dọn xong rồi, lúc đó, bà mới bảo, chúng ta cần nghiên cứu 1 chút về nguyên nhân con làm đổ sữa, theo con là vì sao. Cuối cùng, 2 người đi đến thống nhất đó là do chai sữa trơn và nặng, còn cậu bé đã cầm chai ở vị trí dễ gây tuột tay. Bà mẹ liền đổ đầy nước vào cái chai và bảo con trai cầm lên nhiều lần cho tới khi cậu bé có cảm giác chắc chắn, rằng cầm chai như thế nào thì sẽ không bị rơi. Tôi không có lá số của 2 mẹ con trong câu chuyện này, nhưng theo kinh nghiệm của tôi, trẻ em mọc Nhân Mã sẽ rất hạnh phúc nếu được 1 người mẹ như vậy nuôi lớn. Vị phụ huynh lý tưởng cho mọc Nhân Mã là một người lớn biết rằng, một chút sai sót nhất thời không phải là dấu hiệu của ngày tận thế, và đối diện với một sai lầm để tìm hiểu nó đến cùng là cách tốt nhất để không bao giờ phạm phải nó lần thứ 2 nữa.

    Tất nhiên, nói thì dễ, làm mới khó. Vì riêng việc ở bên 1 mọc Nhân Mã thôi, cũng đòi hỏi dây thần kinh của bạn phải thô và to cỡ dây thừng, nhất là không được nuôi dưỡng tính cả nghĩ, suy diễn và tự ái vặt, không thì bạn chỉ có thiệt. Không phải ngẫu nhiên mà cung mọc này thường bối rối nếu được hỏi rằng họ có được gia đình quan tâm và yêu thương không, một số có thể bối rối đến độ hỏi lại bạn rằng: “Tình thương là cái gì, có ăn được không?” Nếu đã đọc đến đây thì bạn có thể phần nào hiểu được tại sao, thực sự thì với nhiều người, chỉ nội việc chung sống với 1 mọc Nhân Mã thôi đã làm họ phải tốn bao nhiêu là nơ ron thần kinh rồi. Như tôi đã nói, mỗi đứa trẻ thuộc cung mọc Nhân Mã sinh ra, đều ấp ủ niềm tin rằng mình là 1 viên ngọc trong đá, và ma sát với cuộc đời 1 cách mạnh bạo, thậm chí táo tợn là cách thoả đáng nhất để chất ngọc tiềm ẩn ấy có thể lộ ra. Đó là một quá trình không êm đềm và không dành cho những người có bản chất dễ tổn thương. Để có thể ở bên mọc Nhân Mã bé bỏng của mình và có thể đích thân dìu dắt bé trưởng thành, việc bạn cần làm nhất là, hãy trở thành một người mạnh mẽ, và thêm vào đó, luôn có thể thu xếp được thời gian dành cho đứa con hiếu động của mình.

    (Người xem 416 lượt, 61 lượt / ngày)

    Huong Kieu

    Cô là Chiêm Tinh Gia duy nhất tại Việt Nam có nhiều nghiên cứu và đóng góp cho nền Chiêm Tinh Việt Nam. Các bài viết của cô phong phú, giàu kiến thức chuyên môn dưới góc nhìn rất logic bằng cách thức phân tích thẳng thắn, chuẩn xác. Blog của cô đã tạo nền tảng và cảm hứng cho nhiều website kiến thức Chiêm tinh tiếng Việt khác xây dựng nên, kể cả website Astroviet này. Website của cô là chúng tôi .

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nàng Nhân Mã Sẽ Sến Ra Sao Khi Yêu ?
  • Lá Số Tử Vi Tháng 9 2022 Cung Nhân Mã: Cần Tiết Kiệm Trong Chi Tiêu
  • Nhân Mã Năm 2022: Một Năm Nhiều Biến Cố; Tháng 4 May Mắn Nhất
  • Xem Tử Vi Tháng Này Của Cung Nhân Mã, Tháng 2
  • Sinh Ngày 9/12 Cung Gì
  • Nếu Em Yêu Một Nhân Mã

    --- Bài mới hơn ---

  • Điểm Danh 3 Chòm Sao Nam Nổi Tiếng Đa Tình
  • Dàn Rapper Rap Việt Và King Of Rap Hé Lộ Các Chòm Sao Có Tố Chất Trở Thành Rapstar
  • Tính Cách Nhân Mã, Chòm Sao Rộng Lượng Và Đa Tình Nhất Trong Hoàng Đạo
  • Tuyển Dụng Cộng Tác Viên Dịch Thuật Tiếng Anh
  • Dương Cẩm Lynh Lần Đầu Bình Luận “lovebus”
  • Em có bao giờ nghĩ rằng Nhân Mã rất đa tình và vô tâm không? Có thể sáng anh yêu cơn gió, một lát sau anh đã đem lòng tương tư nắng mất rồi! Không phải thế đâu em, anh có thể dễ dàng bị rung động bởi cái đẹp, nhưng anh không thích sẻ chia tình cảm. Anh đã yêu ai là dành trọn cả trái tim.

    * – – * – – *

    Nếu em lỡ yêu anh, 1 anh chàng Nhân Mã…

    Em đừng bao giờ bướng bỉnh ngồi trước mặt anh mà huyên thuyên hoài về 1 anh chàng nào đó. Mặc dù với em người ta chỉ là bạn thôi, nhưng anh sẽ giận lắm đấy. Ngay lúc ấy cho dù em có làm gì anh cũng sẽ mặc kệ em, anh hứa!

    Em đừng bất ngờ hay thấy lạ lùng khi đang đi cùng em trên đường mà mắt anh đột nhiên sáng lên và nhếch mép cười 1 điệu cười vô cùng bí hiểm. Khi ấy là anh vừa bắt sóng được 1 bóng hồng nào đó đó! Nhưng chỉ là vì Nhân Mã anh vốn thích thú với cái đẹp mà – hãy yên tâm là chỉ lát sau anh sẽ quên ngay và trong mắt lại chỉ có em, cô gái đang cùng anh sánh bước.

    Em đừng giận khi đang ngồi huyên thuyên tán phét với em anh bỗng nhiên cáo từ, bay đi không 1 làn khói – khi ấy, anh bận rộn phá phách bên cạnh lũ bạn chí thân đấy mà.

    Sẽ có đôi lúc anh ko ngọt ngào, mải chơi mà không nhớ ngày sinh nhật của em, không chịu save ngày kỷ niệm ngày 2 đứa quen nhau vào memory điện thoại, hoặc có save nhưng nó mới báo trước đó 1 vài tiếng mà đã quên mất tiêu!

    Thế nào? Em có thấy thất vọng vì anh chàng Nhân Mã trẻ con, vô tâm không?

    Nhưng…

    Anh không ngọt ngào, không khéo ăn nói như bất kỳ cung nào khác trong 11 cung hoàng đạo, không giỏi nói những lời lãng mạn để làm vừa lòng 1 ai đó. Nhân Mã tụi anh nói mà ko cần nghĩ, những gì mới xuất hiện, thấp thoáng trong đầu là anh đã lên nòng súng cho nó bay ra ngoài rồi – đó chính là điểm yếu của Nhân Mã mà: dễ làm mất lòng người khác vì cái tính “thẳng hơn ruột ngựa” và vô tâm như cái mâm. Thế nhưng, tận đáy lòng, anh luôn muốn quan tâm em – có thể không ngọt ngào mà cũng chẳng lãng mạn, nhưng chắc chắn là cách riêng của anh đấy, cô bé!

    Nếu em có yêu 1 Nhân Mã, thì em hãy quan tâm và chăm sóc hắn, vì trong tình yêu hắn rất hay nhõng nhẽo và làm nũng! Hắn là 1 đứa trẻ to xác cần có tình yêu. Hắn sợ cảm giác cô đơn, và anh cũng luôn như vậy!

    Mà hắn ta có thể vô tư cười nói với em như bạn bè ngay ngày hôm sau và coi cái chuyện chia tay đó nhỏ như con thỏ? Chuyện em và hăn chia tay thoạt nhìn thì chẳng có chút ki-lô-gram nào trong đầu hắn cả? Hắn vẫn cứ xớn xa xớn xác như đứa trẻ? Nói mất bình tĩnh lúc đầu cũng đúng, có thể hắn sẽ la ó nhặng xị, hắn có buồn có đau đấy, nhưng hắn cũng lấy lại tâm trạng thăng bằng nhanh lắm, không ngồi tự kỷ trong phòng mà rút điện thoại cà phê với lũ bạn thân hoặc tìm ai thân thiết để xả hơi?

    Thì người em mới chia tay đích thị là 1 tên Nhân Mã đấy!

    Tuy nhiên…

    Không phải bất cứ lúc nào Nhân Mã cười đều là lúc hắn đang vui. Phía sau hắn đang thấp thoáng những nỗi buồn mà hắn không muốn ai hay biết. Dù anh có thể lấy lại nụ cười sau phút mất thăng bằng ban đầu, thực chất anh không can đảm, không đủ tự tin để khẳng định “Anh sẽ không bao giờ khóc, và không bao giờ đau khổ vì tình yêu” đâu em. Có đấy, trái tim đa cảm của Nhân Mã lúc nào cũng nóng bỏng lắm, nồng cháy lắm. Chẳng qua hắn không thể hiện ra thôi.

    Hắn có thể dễ dàng khóc vì em, nhưng chẳng bao giờ cho em biết…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Gợi Ý Trang Sức Đá Quý Phù Hợp Cho Cung Nhân Mã
  • Điểm Mặt 4 Cung Hoàng Đạo Hay Quên Trước Quên Sau
  • 10 Quái Vật Huyền Bí “nửa Người Nửa Thú” Trong Thần Thoại Hy Lạp
  • Thấu Thị Tà Y Hỗn Hoa Đô Chương 2935: Tranh Đoạt Linh Thủy
  • Thấu Thị Tà Y Hỗn Hoa Đô Chương 2934: Thế Công Kinh Người
  • 8. Về Với Em… Nhân Mã

    --- Bài mới hơn ---

  • Phải Làm Sao Khi Em Đã Trót Yêu Một Kẻ Đa Tình Như Nhân Mã? ⋆ Starsworld
  • Nhân Mã Fa Và Những Bí Mật “không Ai Ngờ”
  • 12 Cung Hoàng Đạo Ghét Nhất Điều Gì Ở Người Đối Diện?
  • Tìm Hiểu Các Mặt Khác Nhau Của Một Nhân Mã
  • Cung Nhân Mã Nữ Trong Tình Yêu Sẽ Như Thế Nào?
  • Cô lấy anh khi vừa tròn 19 tuổi. Vẫn thơ ngây như làn mây và hồn nhiên như bất cứ thanh niên nào tầm đấy. Sinh viên năm thứ nhất trường Đại học Ngoại Ngữ, cô tỏ ra sắc sảo hơn bất cứ đứa con gái nào thường gặp, bởi óc quan sát và cái nhìn như xuyên thấu tâm can người đối diện. Cô đam mê, sùng bái và có niềm tin sâu sắc vào bộ môn chiêm tinh, hay những kẻ lắm chữ lắm nghĩa vẫn gọi bằng cái tên khoa học mĩ miều: Horoscope. Đến nỗi mà, chỉ sau vài lần tiếp xúc, cô có thể đoán được người đó thuộc cung hoàng đạo nào và tính cách ra sao. Điều này khiến cô tự tin về bản thân ghê gớm.

    Con gái Cự Giải, lúc nào cũng chua ngoa đanh đá, như lần đầu tiên cô và anh gặp nhau…

    Khi ấy anh 25 tuổi, nhờ “phước” của ông bố làm quan to, anh leo lên cái ghế trưởng phòng chẳng mấy khó khăn chỉ sau hai năm làm việc. Cũng xe hơi máy lạnh như ai, anh chợt bật cười thành tiếng khi nhìn thấy cô – giữa lòng Hà Nội mênh mang, váy hồng thướt tha, xe đạp xinh giỏ mây đầy những bông hoa tím biếc, lạ như chưa từng thấy. Anh ngẩn ngơ, rồi chẳng hiểu nghĩ thế nào, lái xe đến sát bên cô, bấm còi inh ỏi, chòng ghẹo:

    – Đũa cắm vào vành kìa em!

    Cô giật mình hoảng hốt. Vôi cúi xuống nhìn như một phản xạ tự nhiên vô điều kiện. Chợt thấy anh trong xe phá lên cười tinh nghịch. Cô ngẩn ra: “Ờ… đũa chả cắm vào vành thì cắm xuống đất à…”. Mặt cô nóng ran, xấu hổ, nhưng rồi vẫn cong cớn đáp lại:

    – Răng cắm vào lợi kìa anh!

    Nụ cười của anh đang tươi rói, chợt nhựng lại, trở nên vô duyên hết cỡ. Cô nguýt anh một cái dài cả kilomet, đạp xe đi thẳng. Váy hồng vẫn bồng bềnh duyên dáng. Anh chết đứ đừ giữa đường đông đúc. Cứ nhìn theo “váy hồng” mãi, đến khi bóng cô khuất dần sau những hàng cây xanh tít tắp nơi phía cuối con đường, anh mới giật mình bởi hàng loạt còi xe dồn dập phía sau. Có ai đó kêu lên hằn học :

    – Thằng chết tiệt nào đứng chặn đầu mãi thế kia? Đập mẹ xe ra bây giờ!!!

    Anh vội vã lái xe, rẽ sang đường khác, nghĩ thầm :

    – Đời còn những trường hợp như em thì đến khi nào mới thôi tắc đường hả bé…???

    Lần thứ hai anh gặp cô, thật bất ngò, trong chính công ty của mình. Cô có vẻ hơi “dừ” trong bộ đồ kín cổng cao tường, hỏi ra mới biết, cô làm thêm trong công ty, dịch thuật các văn bản, các hợp đồng tiếng Anh, và hôm nay là buổi thử việc đầu tiên. Khi vừa khép nép đẩy cánh cửa phòng nhân sự bước vào, nhận ra anh, cô ngỡ ngàng:

    – Trưởng phòng?

    Anh gật đầu chào, mỉm cười đắc thắng. Cô mếu máo:

    – Oan gia ngõ hẹp. Lại gặp anh à?

    – Em tự tìm đến anh đấy chứ? Kêu ca gì?

    – Chẳng qua cũng vì miếng cơm manh áo – cô thở dài.

    – Thì…cái duyên cái số nó vồ lấy nhau… – Anh châm chọc.

    Cô nhăn mặt, đặt “phịch” tập hồ sơ xuống bàn, hậm hực:

    – Ép dầu ép mỡ chứ ai nỡ ép duyên thế này…!

    Những ngày sau đó là một chuối ngày nhộn nhịp. Anh tấn công cô liên tục bằng quà cáp, chăm sóc, quan tâm. Đôi khi uy hiếp kiểu:

    – Nhân danh trưởng phòng nhân sự, yêu cầu cô Hoàng Thanh Huyền thực tập sinh phải nhận lời mời đi ăn trưa với tôi!

    Ban đầu, cô tránh anh như tránh tà, thậm chí chửi thầm anh: “Thằng… già dai như đỉa”, nhưng chẳng biết tự bao giờ, cô quen dần với sự quan tâm thái quá đó, thiếu lại thấy… nhớ nhớ… Chẳng bao lâu thì nhận lời yêu anh. Câu đầu tiên cô hỏi sau khi chính thức là bạn gái của anh:

    – Anh sinh nhật ngày bao nhiêu thế?

    – 14 tháng 12…

    – Nhân Mã..?! – cô thốt lên khe khẽ.

    “Đàn ông Nhân Mã là những người rất khó nắm bắt, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ di chuyển như ngựa, và thoắt ẩn thoắt hiện như những mũi tên.”

    Cô thích những người đàn ông như thế, bí ẩn và quyến rũ. Có lẽ cô chưa từng yêu một ai nhiều đến vậy. Tình cảm của cô chân thật, trẻ con, nhưng nồng nàn. Cô yêu lúc anh trêu đùa khiến cô cười nghiêng ngả, yêu lúc hai người tranh luận um xùm, cô giận dỗi khóc lóc khiến anh cuống lên xin lỗi, yêu bàn tay vụng về lau nước mắt cho cô và bản mặt anh khi lo lắng dễ thương không chịu được. Yêu lúc tan sở, anh đến trường đón cô, bắt anh gửi xe để nắm tay nhau đi bộ xuyên suốt những con đường đầy nắng và gió. Yêu lúc anh dẫn cô đi ăn kem, gió bờ hồ mát rượi mơn man da thịt. Yêu những tin nhắn bất ngờ của anh, chỉ vẻn vẹn ba chữ: “Anh nhớ em”. Trong khi anh đang ngồi trên tầng 4 và cô thì ở dưới tầng 2 cùng một tòa nhà công sở. Có lần cô nũng nịu hỏi:

    – Sao anh lại yêu em?

    – Anh không biết. – Anh thản nhiên – Yêu mà có lí do thì khác nào anh lợi dụng em?

    Cô hạnh phúc lắm. Cô tự hào về anh lắm, cô khâm phục chính bản thân mình vì đã có được anh, người đàn ông tuyệt vời nhất. Rồi một ngày, ôm cô trong vòng tay, anh thì thầm:

    Cô tưởng anh đùa, cũng nhăn nhở:

    – Em mới 19 tuổi, để em lớn đã.

    – Bé bỏng gì nữa – Anh lém lỉnh – Ở miền núi á tuổi này chưa lấy chồng là ế rồi đấy!

    Cô mở to đôi mắc, ngơ ngác, ngập ngừng:

    – Nhưng em vẫn đang đi học..?!

    Anh hôn nhẹ lên tóc cô, âm yếm:

    – Còn anh thì sắp già rồi…

    +++

    Đám cưới trong mơ diễn ra thật hoành tráng sau 11 tháng 23 ngày yêu nhau. Cô nghĩ sẽ trói anh vào cuộc đời mình mãi mãi…

    Ngày 21 tháng 8.

    Ni Ni – cô công chúa nhỏ ra đời khiến cuộc sống của hai vợ chồng đảo lộn. Bà mẹ trẻ run rẩy ẵm sinh linh nhỏ bé trên tay, nước mắt vui mừng nóng hổi trên bờ mi lấp lánh. Anh nhẹ nhàng hôn lên trán con, nắm lấy bàn tay bé xíu.

    – Chào con…!

    Anh nói cô nghỉ học ở nhà chăm sóc cho con là được. Anh sẽ không bao giờ để hai mẹ con thiếu thốn thứ gì. Cô phụng phịu:

    – Em chẳng muốn mang tiếng ăn bám chồng đâu…

    – Ngốc thế – Anh cốc nhẹ lên đầu vợ – Em có thể yên tâm để con cho người giúp việc trông à? Nhỡ người ta… bắt cóc Ni Ni tống tiền thì sao?

    Cô vắt tay lên trán, suy nghĩ mãi, cuối cùng quay sang anh, gật đầu miễn cưỡng:

    – Vậy em sẽ nghe lời anh.

    Cô ngoan ngoãn tập làm một người mẹ mẫu mực. Thời gian rảnh, cô lên mạng học cách làm những món ăn mới, đi chơi, tán gẫu với bạn bè. Ít lâu sau, cô bắt đầu kinh doanh quần áo online. Thế là vừa có thể ở nhà trông con, vừa có thể tự kiếm ra tiền mà chẳng phải phụ thuộc quá nhiều vào anh. Cô cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Anh cũng chiều vợ, bán căn hộ đang ở để tìm cho cô một ngôi nhà nhỏ theo đúng tiêu chí: kiến trúc Châu Âu, có sân cỏ, có xích đu, và hàng rào trắng. Cô ra sức chăm chút cho mái ấm của mình như bất cứ người vợ nào cung Cự Giải. Năm Ni Ni bốn tuổi, anh được đề bạt lên vị trí phó giám đốc. Tất nhiên, bằng chính thực lực của anh, ai cũng biết anh đã rất nỗ lực và tài giỏi. Những bữa cơm cùng gia đình cứ thưa dần, thưa dần…

    21 tháng 8 năm nay.

    Sinh nhật thứ tư của Ni Ni, chỉ hai mẹ con cô thổi nến. Ni Ni luôn miệng hỏi:

    – Mẹ… mẹ! Khi nào thì bố Phong về cắt bánh cho Ni?

    Cô không trả lời con, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, buồn rười rượi. Anh luôn về muộn, cô thèm được giận dỗi anh như ngày xưa, thèm được anh dỗ dành như ngày xưa. Nhưng những điều đó, cô không được phép, vì cô đã trưởng thành, vả lại, anh còn công việc. Cô luôn tự an ủi mình như vậy.

    Đêm đó anh về nhà, người nồng nặc mùi rượu, người lái xe dìu anh vào, cô vội vàng ra mở cửa, toàn thân anh rũ rượi, mềm oặt trong tay vợ. Người lái xe ái ngại:

    – Hôm nay sinh nhật sếp lớn, sếp phó uống hơi quá chị ạ.

    – Vâng – Cô cười gượng gạo.

    Cô khó nhọc đỡ tấm thân to lớn của chồng đang đổ ập lên người, nặng nề nhích từng bước. Anh nằm vật xuống giường, ngủ li bì. Cô tháo giày, thay áo. Lại cặm cụi lấy khăn ướt lau mặt cho anh. Cô bần thần… Bờ vai anh rộng, nhưng chẳng để cho cô tựa vào mỗi lúc yếu lòng, suy nghĩ. Tự nhiên cô tổn thương kinh khủng. Anh có thể về quá nửa đêm vì hôm nay là sinh nhật sếp, nhưng lại chẳng nhớ cũng chính là sinh nhật con gái mình. Nước mắt tủi hờn cứ đua nhau rơi lã chã. Anh khẽ cựa mình, thở dài trong cơn mơ. Dư âm của cơn bão ngày hôm qua khiến gió lay tấm rèm cửa sổ phất phơ, cô kéo tấm chăn mỏng đắp cho anh, ngồi thu lu cuối giường ngắm nhìn anh ngủ. Khuôn mặt anh, vẫn như bốn năm về trước…

    +++

    Anh gọi điện về nhà nói với cô hôm nay có cuộc họp đột xuất, không về ăn cơm nhà. Cô mím môi, lòng nặng trĩu:

    – Có phải phần cơm không anh?

    – Không. Anh họp xong sẽ đi ăn cùng công ty. Em nhớ cho con đi ngủ sớm.

    – Em biết rồi.

    Cô cúp máy, đứng dựa vào tường. Đôi mắt nhắm nghiền, bất lực. Tờ lịch treo trên tường nhà bếp như đang cười vào mặt cô chế giễu. Tháng này, hôm nay là ngày thứ hai mươi anh không ăn cơm nhà. Hai mẹ con quanh quẩn bên nhau, mỗi lúc Ni Ni không chịu ăn, đòi bố, cô lại phải nói dối con:

    – Bố Phong bận đi làm để có tiền mua nhiều gấu bông cho Ni Ni mà…

    Con bé giương đôi mắt tròn xoe, đen láy, hỏi lại:

    – Bố nói sẽ mua gấu bông cho Ni hả mẹ?

    – Ừ – cô gật đầu, quay đi tránh ánh mắt của con bé.

    Ni Ni có đôi mắt giống hệt bố, ánh lên những tia rạng rỡ, khiến cô rất lúng túng khi nói dối. Cô sợ đứa bé bốn tuổi sẽ nhận ra mẹ nó không trung thực. Cô đành phải hứa sẽ đưa Ni đi vườn thú nếu nó chịu ăn hết bát cơm mà không hỏi bố nữa. Ni Ni ngoan ngoãn gật đầu.

    +++

    Cô gửi bé Ni bên nhà hàng xóm, phóng xe ra bưu điện đi gửi hàng cho khách, tiện thể sẽ rẽ qua shop đồ nam mua cho anh một chiếc áo sơ mi mới, cô để ý anh chưa có chiếc áo nào màu tối, và cô nghĩ thay đổi một chút phong cách ăn mặc sẽ khiến anh thấy thoải mái hơn. Vả lại, cũng lâu rồi, cô chưa được tự tay chăm sóc cho chồng. Bờ môi cô lại nở nụ cười rạng rỡ. Cô thấy phấn chấn lạ thường. Shop đồ nam quen thuộc mà cô vẫn thường mua quần áo cho anh đông hơn mọi ngày. Ông bảo vệ nhớ cả biển số xe của cô, miễn cho cô luôn cái khoản vé xe rườm rà, cô gật đầu chào ông thân thiện. Hàng mới về, cô choáng ngợp giữa cơ man là quần áo. Bỗng cô nghe tiếng chị bán hàng thánh thót:

    – Ôi! Em mặc áo này hợp quá!

    Tò mò, cô nghiêng đầu nhìn vào phía trong. Người đàn ông bước ra từ phòng thử đồ, mặc chiếc áo sơ mi màu tím than giống hệt chiếc trên tay cô đang cầm. Cô ngỡ ngàng, đánh rơi chiếc áo trên tay.

    Là anh! Là chồng cô. Và vân – cô trợ lý hơn cô hai tuổi vẫn chị chị em em ngọt sớt mỗi lần gặp cô đến tìm anh ở công ty. Họ đi cùng nhau, họ nắm tay nhau cười nói vui vẻ, chị bán hàng trầm trồ khen họ đẹp đôi. Cô vô thức bước lại gần, anh giật mình buông vội cánh tay Vân. Những cặp mắt nhìn nhau, đầy xót xa, tội lỗi. Môi anh mấp máy như muốn nói điều gì đó, Vân tỏ ra sợ sệt, lùi lại nép sau lưng anh. Cô cười chua chát, quay bước nhanh ra cửa lấy xe, quên cả chào ông bảo vệ như mọi bận. Anh vẫn bất đứng động nhìn cô. Cảm giác như vừa gây ra một tội ác.

    90km/h

    Cô trở nên liều lĩnh hơn bao giờ hết. Bụi tạt vào mặt đau rát. Cô cắn chặt môi đến bật cả máu. Ngôi nhà có hàng rào trắng nhỏ xinh hiện ra trước mắt. Cô lao vào, nghiến hai bánh xe SH lên thảm cỏ nhân tạo trước sân không thương tiếc. Quăng chìa khóa xe xuống thềm nhà, cô ngồi thụp bên hiên, khóc òa, nức nở.

    Máu và nước mắt… Mặn và tanh…

    +++

    Anh lại về muộn. Khi đã quá nửa đêm và chớm bước sang ngày mới. Cô không ngủ. Đèn phòng khách bật sáng, anh giật mình thấy cô ngồi đó. Co rúm, tàn tạ. Đôi mắt thâm quầng, sưng húp. Anh rụt rè bước tới như chẳng phải nhà của mình, ngồi xuống ghế đối diện. Đốt một điếu thuốc.

    – Anh xin lỗi…

    Giọng cô khàn đặc :

    – Anh cũng biết là anh có lỗi cơ à?

    – Anh biết…

    – Biết tại sao anh làm như vậy với tôi?

    – Anh… xin lỗi…

    – Anh là người có tiền mà thích xin xỏ nhỉ?

    Anh im lặng. Đốt điếu thuốc thứ hai.

    Cô cười khẩy :

    – Anh luôn nói và hành động theo cảm xúc, thằng đểu!

    – Em nói gì cũng được, chửi anh thế nào anh cũng chịu…

    Anh rút trong túi áo ra một tờ giấy gấp làm bốn, ngập ngừng đặt xuống mặt bàn.

    – Cái gì vậy? – Cô hỏi.

    – Im ngay! – Cô quát lên – Không có tiền của anh thì mẹ con tôi chết đói à? Xin lỗi, anh cầm đống tiền của anh mà làm lại cuộc đời đi! Còn đơn? Tôi không ký!

    – Em đừng tự dày vò bản thân…

    – Nếu không vì con, tôi sẵn sàng cộp lên cái bản mặt của anh ba chữ “người đã chết”. Tôi không muốn con tôi là đứa trẻ không cha!

    Anh dúi điếu thuốc vào cái gạt tàn, bực bội:

    – Vậy thì ly thân. Nhà vài tất cả tài sản là của em hết đấy.

    Anh đứng dậy bước vào phòng sắp xếp quần áo. Cô ngồi trơ như khúc gỗ mục trên ghế sopha ngoài phòng khách. Rồi thiếp đi trong tâm trạng rối bời…

    +++

    Thứ 6 ngày 13 tháng 9…

    “Thân xác anh rã rời, tan theo làn mây.

    Một màn gió đến bên em mong vòng tay, ôm anh nhưng sao không thể?

    Em gần kề nhưng sao quá xa.

    Anh được sống trong rừng hoa trắng, không nắng ban mai…”

    Nước mắt cô đua nhau lăn dài mỗi khi nghe lại bài hát này. Cô nhớ ngày xưa, cô khao khát được trở về ngày xưa, nhưng cô chưa bao giờ hối hận vì đã chấp nhận lấy anh. Vì đối với cô, anh vẫn là người cô yêu nhất, vẫn là chồng cô, vẫn là cha của con gái cô. Cô nặng nhọc gõ dòng status:

    “Thứ 6 ngày 13: Em mất anh… Thứ 7 ngày 14: Cả thế giới mất em”…

    Ngay lập tức, bạn bè cô thi nhau “buzz” hỏi han, lo lắng, kể cả một vài người hiếu kì:

    – Có chuyện gì thế mày?

    Cô lặng thinh, vô thức đóng tất cả các cửa sổ chat. Có một điều cô đã biết từ lâu, nhưng chưa bao giờ muốn tin:

    ” Nhân Mã rất đa tình, một cơn gió thoảng cũng đủ làm chàng phải lòng ai đó. Nhưng như thế không có nghĩa là chàng sẽ phải lòng suốt đời…”

    Cô gục trên bàn phím laptop, chưa bao giờ ngừng bơ vơ!

    +++

    Cô quyết định sẽ đưa Ni Ni đi du lịch. Cô thèm biển, thèm cái hương vị mằn mặn của gió biển đến nao lòng. Chuyến xe 5h sáng từ Hà Nội về Hạ Long, mang theo nhiều xúc cảm. Ni Ni đứng ngồi không yên. Đây là lần đầu tiên nó được đi chơi xa, trên đường thắc mắc đủ thứ:

    – Mẹ mẹ! Sao cỏ lại dài thế kia?

    – Đó là cây lúa, là cánh đồng đấy con. Còn kia là con trâu.

    – Con trâu ăn lúa hả mẹ?

    Một phút sau lại tiếp tục:

    – Mẹ mẹ! Sắp đến Hạ Long chưa?

    – Sắp rồi con ạ.

    – Được đi tắm biển hả mẹ?

    – Ừ- Cô nhìn con trìu mến.

    – Biển có nhiều nước như bể bơi không mẹ?

    Cả xe phì cười vì sự đáng yêu của bé.

    Ni Ni thích thú chạy lon ton, vẩy nước tung tóe. Cô hướng dẫn nó xây lâu đài cát, con bé hì hục đắp từng nắm cát, cần mẫn và chăm chú. Miệng bi bô:

    – Mẹ nhìn này. Lâu đài cát của Ni đẹp không?

    Rồi nó đưa ngón tay bé xíu, chỉ:

    – Đây là phòng của Ni, đây là phòng của mẹ, còn đây là phòng của bố…

    Tim cô đau nhói. Ni Ni vẫn tiếp tục:

    Sống mũi cay xè, cô muốn vỡ tung ra để hòa với biển. Biển thật bao la, còn cô thì quá bé nhỏ…

    +++

    Vừa đặt chân về Hà Nội, cô nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Chắc không phải khách mua hàng, vì cô dùng số riêng để giao dịch, còn số này chỉ bạn bè và người thân mới biết. Cô ngập ngừng:

    – A lô…

    – Huyền phải không?

    – Ai thế? – giọng cô nhẹ bẫng.

    – Chị là Vân. Muốn gặp em nói chuyện có được không?

    Cổ họng cô nghẹn đắng. Cô muốn gào lên trong điện thoại “Con đàn bà đê tiện”. Nhưng lấy hết bình tĩnh, dồn nén cảm xúc, cô hỏi lại :

    – Ở đâu?

    +++

    Vân ngồi vắt vẻo trên ghế mây trắng, dáng vẻ yêu kiều. Quả thật Vân rất đẹp. Thấy cô, Vân nở một nụ cười ma mãnh:

    – Em ngồi đi.

    Thằng phục vụ nhanh nhảu chạy tới:

    – Chị dùng gì ạ?

    – Cacao đá – cô lạnh lùng.

    Vân lên tiếng:

    – Anh Phong nói em không chịu kí đơn ly dị?

    – Đâu phải chuyện của chị?

    – Em có vẻ hay thích hỏi ngược lại người khác nhỉ – Vân mỉa mai.

    – Đó cũng là một cách trả lời.

    – Tại sao em không chịu buông tha anh ấy?

    – Để hai người đạt được mục đích à? Tôi không ngu.

    Vân tỏ vẻ khó chịu:

    – Em không có tự trọng à? Anh ấy đã nói đến thế…

    – Có tự trọng thì tôi đã không ngồi tiếp chuyện với chị. Thế chị nghĩ cướp chồng của người khác là liêm xỉ và vẻ vang lắm hả?

    Vân tím mặt, chống chế:

    – Dù sao em vẫn còn quá trẻ để hiểu được sự đời. Không có tri thức lẫn vốn sống, anh Phong là người làm ăn. Cần một người phụ nữ hiểu và có thể chia sẻ khó khăn với anh ấy…

    Cô trừng mắt:

    – Nước sông không phạm nước giếng, tại sao giếng nhổ nước miếng vào sông? Chị biết những gì mà dám nói tôi không có tri thức?

    Vân khinh khỉnh:

    – Không công ăn việc làm, ăn bám chồng con.

    “Thật nực cười” – cô thầm nghĩ. Con đàn bà này đúng là chẳng hiểu vấn đề và cuồng ngôn hết sức. Cô không biết phải nói thế nào cho ả ta hiểu được. Cô nhìn Vân thách thức:

    – Chị muốn uống Cacao không cần ống hút?

    Vân chớp mắt :

    – À! Em đúng là chua ngoa như lời đồn đại.

    Cô bực mình, đứng phắt dậy:

    – Tôi chẳng có nhiều thời gian ngồi đôi co với chị. Tôi sẽ không bao giờ ký vào tờ đơn đó. Còn riêng chị, tôi nói thế này: đừng bao giờ đánh giá sách qua bìa! Chị cũng vậy thôi, lòe loẹt và hào nhoáng lắm, nhưng biết đâu đằng sau cái mã đó, là những trang giấy đã bị xé ngang xẻ dọc…

    Vân cứng miệng, không thể phản kháng. Cô bước đi trong sự ngỡ ngàng xen lẫn tức giận của Vân. Cô không thất bại!

    +++

    Anh mua nhà sống cùng Vân đã được gần hai tháng. Vân có được anh, làm vương làm tướng. Con gái Bạch Dương, mưu mô không kém một ai. Vân đòi anh thuê ô sin, nhõng nhẽo:

    – Anh xem này, em mà nấu cơm rửa bát thì hỏng hết móng tay mất.

    Anh thở dài:

    – Anh luôn muốn được ăn một bữa cơm em tự tay nấu.

    Vân ngó lơ.

    Một lần anh đi công tác tận trong Nam, nhưng về sớm hơn dự tính những hai ngày. Định bụng sẽ mua cho Vân một sợi dây vàng trắng, gây bất ngờ cho Vân, nên anh về mà không báo trước. Vừa lái xe đến cách nhà chục mét, thì một chiếc xe khác trờ tới. Vân uốn éo mở cửa xe, bước vào. Chiếc xe lao đi trong đêm tối. Anh đờ đẫn. Anh chợt nghe lòng mình đau buốt…

    +++

    Trời đổ mưa như trút nước, cô ngồi gấp hạc giấy treo đầy nhà cho Ni Ni. Con bé nói làm như vậy mới giống thiên đường… Cô ngậm ngùi cay đắng. Ni vẫn đinh ninh rằng anh đi công tác nước ngoài, khi về sẽ mua thật nhiều đồ chơi cho nó. Ni ăn rất ngoan, ngủ rất ngon, nhưng chẳng hôm nào quên hỏi:

    – Bao giờ bố Phong về hả mẹ?

    Cô mở laptop, những ca từ vang lên nhẹ nhàng:

    ” Chậm dần từng ngày qua đi chốn đây bỏ lại mình em nhớ anh mà thôi

    Tìm a trên con phố ấy đi qua em vẫn đấy tiếng cười nhưng không bên em

    Một ngày lại một ưu tư cớ sao thật dài dù em muốn quên thật mau

    Chờ đợi người quay về đây

    Chờ đợi một câu người nói

    Anh vẫn còn yêu…”

    Nét mặt cô vẫn buồn rười rượi, bài hát nào cũng khiến cô nhớ anh tha thiết. Ni Ni nằm bò ra sàn tập tô tập vẽ. Anh đau đáu nhìn con qua cửa sổ, xót xa. Chợt anh vô ý, đè tay lên công tắc đèn ngoài hiên. “Tách”, đèn hiên nhà bừng sáng, Ni Ni ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh thân thuộc. Nó hét toáng lên, lao ra cửa :

    – Bố về bố về! Ah ah ah..! Mẹ ơi bố Phong về rồi!!!

    Con bé níu chặt lấy chân anh, mếu máo:

    – Con nhớ bố Phong! Con nhớ bố Phong!

    Anh nghẹn ngào ôm con vào lòng, không nói lên lời. Cô bước ra, nhìn anh thổn thức. Nước mắt lại rơi, chẳng biết vui hay buồn, mừng hay tủi. Anh ngập ngừng:

    – Vợ à.. Anh…

    Cô mỉm cười, chặn ngang lời anh, hai ngón tay đặt lên môi anh, dịu dàng như ngày ấy:

    – Không… Đừng nói gì… Về với em…Nhân Mã!

    16/05/2011

    Shino

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tuổi Dần Cung Nhân Mã: Chu Đáo Và Khôn Ngoan
  • Tính Cách, Công Danh, Hôn Nhân Của Người Tuổi Dần Thuộc Cung Nhân Mã
  • Tính Cách Tuổi Dần Cung Nhân Mã: Chu Đáo Và Khôn Ngoan
  • Sự Nghiệp Người Tuổi Dậu Theo Cung Hoàng Đạo
  • Tính Cách Tuổi Dậu Cung Nhân Mã: Tốt Bụng Và Mê Tự Do
  • Khi 1 Nhân Mã Yêu Em

    --- Bài mới hơn ---

  • Yêu Một Chàng Trai Nhân Mã, Bạn Sẽ Là Người May Mắn Nhất Thế Gian ⋆ Starsworld
  • 5 Rắc Rối Của Nhân Mã Khi Yêu
  • Sinh Vật Huyền Bí Trong Harry Potter
  • Sao Mộc Trong Nhân Mã Trong Điều Khoản Chiêm Tinh
  • Mỗi Khi Nhân Mã Khóc, Đừng Nói Gì, Hãy Cứ Ôm Nhân Mã Vào Lòng Đã!
  • Lúc đang cưa:

    Con ngựa ấy sẽ rất ngượng ngùng mỗi khi gặp e, có thể sẽ run, có thể không nói, tỏ ra mặt lạnh, nhưng chỉ cần e mở lời trước, nó sẽ khiến e cười mãi, sẽ luôn khiến e vui. Dù vẻ ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng e nên biết rằng con ngựa ấy luôn luôn giấu trái tim hồng đằng sau vẻ băng giá mà nó luôn mặc lên người. Vì nó sợ bị tổn thương, vì nó sợ bị đau, vì con ngựa nào cũng thế, sống nội tâm mà. Nhưng chỉ cần e cười, trái tim ấy sẽ tan chảy vẻ băng giá kia, chỉ dành riêng cho e phần nồng ấm nhất mà thôi. Và e sẽ biết, nó yêu e mất r.

    Lúc mới yêu:

    Con ngựa ấy sẽ yêu e bằng cả trái tim lẫn tâm hồn, sẵn sàng trao tặng e tất cả những gì nó có mà không đòi hỏi gì. Sẽ ở bên e mọi lúc e buồn, e khóc, hay e vui, e phấn khởi. Sẽ không bao giờ làm e buồn, sẽ luôn làm e cười, sẽ luôn muốn e vui, luôn muốn thấy e hạnh phúc, Vì con ngựa ấy yêu e thật lòng, dù có cho bao nhiêu thử thách nó cũng sẽ phi nước kiệu băng qua. Nó sẽ trở thành bất cứ con người nào e muốn, 1 dũng sĩ, 1 anh hùng, hay 1 nhà bác học tri thức, hay chỉ đơn giản là 1 tay chơi hạng nặng. Con ngựa ấy sẽ luôn luôn cố gắng để e bằng lòng. Vì con ngựa ấy yêu e.

    Lúc đang yêu:

    Con ngựa ấy vẫn luôn yêu e. Sẽ luôn che chở, luôn bảo vệ e.Sẽ dành cho e những món quà tuyệt vời nhất, dành cho e những luồng nhiệt nóng hổi nhất từ Sao Hỏa, nơi mà nó được sinh ra. Con ngựa ấy sẽ luôn vui cười khi có e ở bên, nó sẽ luôn dũng mãnh phi nước kiệu trên mọi nẻo đường, chỉ cần có e bên cạnh. Con ngựa ấy sẽ là 1 lá chắn lớn cho e, sẽ là 1 bờ vai êm cho e, sẽ là tất cả, chỉ dành cho e mà thôi. Cho dù có đôi khi nó sẽ quên mất rằng e quan trọng thế nào, nhưng khi nhận ra, nó sẽ lại hí lên rằng nó yêu e rất nhiều. Nó nguyện sẽ mãi bên e, chỉ cần e nguyện lời đi cùng nó tới 4 phương, tự do chạy nhảy cùng e, được vui vẻ bên e, nó sẽ mãi mãi yêu e. Vì con ngựa đó, sẽ chỉ yêu e mà thôi.

    Lúc chia tay:

    Con ngựa ấy sẽ vẫn yêu e, cho dù là 1 khoảng khắc, hay là 1 tích tắc với e, nhưng trong thâm tâm, con ngựa ấy vẫn yêu e, dành mọi tình cảm cho e dù cho lý do chia tay là gì. Nó vẫn sẽ luôn yêu e. Trước mặt e nó vẫn sẽ luôn cười nói như lúc còn đang yêu. Nhưng khi e không biết, băng tan từ trái tim hồng dành cho e sẽ trở về đôi mắt của nó. Thời gian trôi đi mà nó không biết rằng nó đã yêu e quá nhiều. Hối hận, rồi lại đau. Mà khi đau, con ngựa ấy lại mặc lên mình 1 tấm khoác băng giá như xưa để chống lại nỗi đau đó, để rồi khi gặp e, trái tim ấy lại làm tan băng trên đôi mắt. Nhưng sẽ chả ai biết, vì con ngựa ấy là người cảu công chúng, trước mặt mọi người, nó luôn cười nói. Nhưng khi ở 1 mình, nó mới là con ngựa đích thực. Và lúc đó, nếu e có thể nhìn thấy nó, e sẽ hiểu vì sao, lý do mà nó lại có lớp băng trên người kia. Vì nó là con ngựa nội tâm, vì nó là 1 Nhân Mã e à. Và nó sẽ để hình ảnh của e lên 1 giá treo ở nơi trịnh trọng nhất trong tim đến hết đời.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Có Phải Nhân Mã Em Quá Ngốc Khi Chọn Yêu Anh Không? ⋆ Starsworld
  • ♥ Nếu Em Yêu Anh, Một Chàng Trai Nhân Mã…. ♥
  • Nhân Mã Siêu Phàm Chiron
  • Lý Giải Nguyên Nhân Chàng Bắt Cá Hai Tay Dù Yêu Bạn Sâu Sắc
  • 8 Điểm Hấp Dẫn “không Thể Chối Bỏ” Của Nhân Mã ⋆ Starsworld
  • Vì Em Là Cô Nàng Nhân Mã!!!

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhân Mã Là Thế, Em Yêu Nhân Mã Hơn Mỗi Ngày Cũng Là Vì Thế! ⋆ Starsworld
  • Cách Mở Khóa Facebook Khi Không Nhận Được Mã Xác Minh Về Điện Thoại 2022
  • Khắc Phục Không Nhận Được Mã Xác Nhận Facebook
  • Xem Tử Vi Cung Nhân Mã Năm 2022: Công Việc Căng Thẳng, Người Độc Thân Dễ Thoát Kiếp Fa
  • Tử Vi Hàng Ngày 12 Cung Hoàng Đạo Chủ Nhật Ngày 1/11/2020: Nhân Mã Dễ Thoát Kiếp Fa
  • Vì là Nhân Mã nên dẫu đôi khi thèm lắm một cái níu tay từ chính em, để em có thể nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay anh. Để anh cảm nhận được bàn tay em ấm thế nào.

    Nhưng Nhân Mã cứ thích bay nhảy, cứ thích rong ruổi nay đây mai đó, nên em biết cảm giác bất an là như thế nào.

    Vì là Nhân Mã nên dẫu đôi khi em muốn mình hãy giả dối một chút những điều cần thiết, để em có thể được bên cạnh anh mà không hề có những cuộc cãi vã thừa thải.

    Nhưng Nhân Mã tính tình bướng bỉnh, hơn thua và quá thẳng thắn, nên em biết cảm giác bực tức và khó chịu khi anh luôn phải đối diện với những giận hờn vô cớ nơi em, mặc dù không phải lúc nào em cũng đúng.

    Vì là Nhân Mã nên dẫu đôi khi thật lòng em ước mình có thể hãy an phận với những gì đang có, hài lòng với hiện tại, chứ đừng quá tham lam ước muốn nhiều điều ở tương lai. Những tham vọng ở chính bản thân em, đã khiến anh cảm thấy có đôi chút áp lực với người con gái này phải không???

    Nhưng Nhân Mã thật sự quá mạnh mẽ, những khả năng tiềm ẩn, em đều muốn bộc lộ ra hết. Và luôn muốn thể hiện bản thân, nên em biết thật sự đã khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn về người con gái này.

    Vì là Nhân Mã nên đôi khi em rất muốn mình có thể trông như một người phụ nữ quyến rũ hơn là một thiếu nữ mới lớn, chín chắn hơn trong từng cử chỉ. Con người đâu ai có thể trẻ mãi được phải không ?! Nhưng Nhân Mã thì có thể, những sự vô tư quá mức, những nụ cười hồn nhiên luôn túc trực trên môi thường khiến gương mặt lúc nào cũng như trẻ con. Rất dễ dàng thu hút người đối diện, nên đôi khi cũng khiến anh lo sợ.

    Và vì là Nhân Mã em thật sự ước mình có thể dễ dàng đem mọi chuyện vui buồn mà kể lể tâm sự. Cười khi em vui, và có thể khóc lóc thật to khi trái tim tổn thương. Em ước mình hãy thôi ngụy tạo một lớp mạnh mẽ không thật sự cần thiết, để che đậy những tâm tư u uất bên trong con người em. Em ước mình có thể dễ dàng cho người khác thấy được mặt khác của sự yếu đuối trong con người em. Để anh có thể thấy được, thật ra em vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, cần được sự chở che mà thôi.

    Thế nhưng Nhân Mã luôn là thế, luôn lấy nụ cười để che đậy đi đau thương. Luôn khiến người đối diện phải nghĩ rằng dường như cuộc đời của Nhân Mã chỉ toàn màu hồng. Nhân Mã chỉ biết che giấu nội tâm thật sự của mình đằng sau những nụ cười thật thật giả giả lẫn lộn. Chỉ muốn một mình gặm nhắm, và một mình chịu đựng.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Gửi Chàng Trai Nhân Mã Của Em!
  • Truyện: Vì Anh Nghiện Em Rồi
  • Vì Anh Nghiện Em Rồi
  • Đường Tình Duyên Của Người Tuổi Dần Thuộc Cung Nhân Mã
  • Tuổi Thìn Và Tuổi Dậu Có Hợp Nhau Không?
  • Đọc Truyện Về Với Em…nhân Mã!

    --- Bài mới hơn ---

  • Sửa Lỗi Không Nhận Được Mã Code Xác Nhận Từ Facebook Về Điện Thoại
  • 5 Cách Lấy Mã Xác Nhận Để Đăng Nhập Facebook Nhanh Nhất
  • Đọc Truyện { 13 Chòm Sao , All Bảo Bình } Khi Các Sao Lướt Face’s’book’s
  • Nhân Mã Hợp Cung Nào? Thổi Lửa Đam Mê Cùng Sư Tử
  • Mẫu Bạn Gái Lí Tưởng Của Chàng Trai Cung Nhân Mã
  • Cô lấy anh khi vừa tròn 19 tuổi. Vẫn thơ ngây như làn mây và hồn nhiên như bất cứ thanh niên nào tầm đấy. Sinh viên năm thứ nhất trường Đại học Ngoại Ngữ, cô tỏ ra sắc sảo hơn bất cứ đứa con gái nào thường gặp, bởi óc quan sát và cái nhìn như xuyên thấu tâm can người đối diện. Cô đam mê, sùng bái và có niềm tin sâu sắc vào bộ môn chiêm tinh, hay những kẻ lắm chữ lắm nghĩa vẫn gọi bằng cái tên khoa học mĩ miều : Horoscope. Đến nỗi mà, chỉ sau vài lần tiếp xúc, cô có thể đoán được người đó thuộc cung hoàng đạo nào và tính cách ra sao. Điều này khiến cô tự tin về bản thân ghê gớm.

    Con gái Cự Giải, lúc nào cũng chua ngoa đanh đá, như lần đầu tiên cô và anh gặp nhau…

    Khi ấy anh 25 tuổi, nhờ “phước” của ông bố làm quan to, anh leo lên cái ghế trưởng phòng chẳng mấy khó khăn chỉ sau 2 năm làm việc. Cũng xe hơi máy lạnh như ai, anh chợt bật cười thành tiếng khi nhìn thấy cô – giữa lòng Hà Nội mênh mang, váy hồng thướt tha, xe đạp xinh giỏ mây đầy những bông hoa tím biếc, lạ như chưa từng thấy. Anh ngẩn ngơ, rồi chẳng hiểu nghĩ thế nào, lái xe đến sát bên cô, bấm còi inh ỏi, chòng ghẹo :

    – Đũa cắm vào vành kìa em!

    Cô giật mình hoảng hốt. Vôi cúi xuống nhìn như một phản xạ tự nhiên vô điều kiện. Chợt thấy anh trong xe phá lên cười tinh nghịch. Cô ngẩn ra :” Ờ…đũa chả cắm vào vành thì cắm xuống đất à…”. Mặt cô nóng ran, xấu hổ, nhưng rồi vẫn cong cớn đáp lại :

    – Răng cắm vào lợi kìa anh!

    Nụ cười của anh đang tươi rói, chợt nhựng lại, trở nên vô duyên hết cỡ. Cô nguýt anh một cái dài cả kilomet, đạp xe đi thẳng. Váy hồng vẫn bồng bềnh duyên dáng. Anh chết đứ đừ giữa đường đông đúc. Cứ nhìn theo “váy hồng” mãi, đến khi bóng cô khuất dần sau những hàng cây xanh tít tắp nơi phía cuối con đường, anh mới giật mình bởi hàng loạt còi xe dồn dập phía sau. Có ai đó kêu lên hằn học :

    – Thằng chết tiệt nào đứng chặn đầu mãi thế kia? Đập mẹ xe ra bây giờ!!!

    Anh vội vã lái xe, rẽ sang đường khác, nghĩ thầm :

    – Đời còn những trường hợp như em thì đến khi nào mới thôi tắc đường hả bé…???

    Lần thứ hai anh gặp cô, thật bất ngờ, trong chính công ty của mình. Cô có vẻ hơi “dừ” trong bộ đồ kín cổng cao tường, hỏi ra mới biết, cô làm thêm trong công ty, dịch thuật các văn bản, các hợp đồng tiếng Anh, và hôm nay là buổi thử việc đầu tiên. Khi vừa khép nép đẩy cánh cửa phòng nhân sự bước vào, nhận ra anh, cô ngỡ ngàng :

    – Trưởng phòng?

    Anh gật đầu chào, mỉm cười đắc thắng. Cô mếu máo :

    – Oan gia ngõ hẹp. Lại gặp anh à?

    – Em tự tìm đến anh đấy chứ? Kêu ca gì?

    – Chẳng qua cũng vì miếng cơm manh áo – cô thở dài.

    – Thì…cái duyên cái số nó vồ lấy nhau… – Anh châm chọc.

    Cô nhăn mặt, đặt “phịch” tập hồ sơ xuống bàn, hậm hực :

    – Ép dầu ép mỡ chứ ai nỡ ép duyên thế này…!

    Những ngày sau đó là một chuối ngày nhộn nhịp. Anh tấn công cô liên tục bằng quà cáp, chăm sóc, quan tâm. Đôi khi uy hiếp kiểu :

    – Nhân danh trưởng phòng nhân sự, yêu cầu cô Hoàng Thanh Huyền thực tập sinh phải nhận lời mời đi ăn trưa với tôi!

    Ban đầu, cô tránh anh như tránh tà, thậm chí chửi thầm anh : “Thằng…già dai như đỉa”, nhưng chẳng biết tự bao giờ, cô quen dần với sự quan tâm thái quá đó, thiếu lại thấy…nhớ nhớ… Chẳng bao lâu thì nhận lời yêu anh. Câu đầu tiên cô hỏi sau khi chính thức là bạn gái của anh :

    – Anh sinh nhật ngày bao nhiêu thế?

    – 14 tháng 12…

    – Nhân Mã..?! – cô thốt lên khe khẽ.

    “Đàn ông Nhân Mã là những người rất khó nắm bắt, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ di chuyển như ngựa, và thoắt ẩn thoắt hiện như những mũi tên.”

    Cô thích những người đàn ông như thế, bí ẩn và quyến rũ. Có lẽ cô chưa từng yêu một ai nhiều đến vậy. Tình cảm của cô chân thật, trẻ con, nhưng nồng nàn. Cô yêu lúc anh trêu đùa khiến cô cười nghiêng ngả, yêu lúc hai người tranh luận um xùm, cô giận dỗi khóc lóc khiến anh cuống lên xin lỗi, yêu bàn tay vụng về lau nước mắt cho cô và bản mặt anh khi lo lắng dễ thương không chịu được. Yêu lúc tan sở, anh đến trường đón cô, bắt anh gửi xe để nắm tay nhau đi bộ xuyên suốt những con đường đầy nắng và gió. Yêu lúc anh dẫn cô đi ăn kem, gió bờ hồ mát rượi mơn man da thịt. Yêu những tin nhắn bất ngờ của anh, chỉ vẻn vẹn 3 chữ : “Anh nhớ em”. Trong khi anh đang ngồi trên tầng 4 và cô thì ở dưới tầng 2 cùng một tòa nhà công sở. Có lần cô nũng nịu hỏi :

    – Sao anh lại yêu em?

    – Anh không biết. – Anh thản nhiên – Yêu mà có lí do thì khác nào anh lợi dụng em?

    Cô hạnh phúc lắm. Cô tự hào về anh lắm, cô khâm phục chính bản thân mình vì đã có được anh, người đàn ông tuyệt vời nhất. Rồi một ngày, ôm cô trong vòng tay, anh thì thầm :

    Cô tưởng anh đùa, cũng nhăn nhở :

    – Em mới 19 tuổi, để em lớn đã.

    – Bé bỏng gì nữa – Anh lém lỉnh – Ở miền núi á tuổi này chưa lấy chồng là ế rồi đấy!

    Cô mở to đôi mắc, ngơ ngác, ngập ngừng :

    – Nhưng em vẫn đang đi học..?!

    Anh hôn nhẹ lên tóc cô, âm yếm :

    – Còn anh thì sắp già rồi…

    +++

    Đám cưới trong mơ diễn ra thật hoành tráng sau 11 tháng 23 ngày yêu nhau. Cô nghĩ sẽ trói anh vào cuộc đời mình mãi mãi…

    Ngày 21 tháng 8.

    Ni Ni – cô công chúa nhỏ ra đời khiến cuộc sống của 2 vợ chồng đảo lộn. Bà mẹ trẻ run rẩy ẵm sinh linh nhỏ bé trên tay, nước mắt vui mừng nóng hổi trên bờ mi lấp lánh. Anh nhẹ nhàng hôn lên trán con, nắm lấy bàn tay bé xíu.

    – Chào con…!

    Anh nói cô nghỉ học ở nhà chăm sóc cho con là được. Anh sẽ không bao giờ để hai mẹ con thiếu thốn thứ gì. Cô phụng phịu :

    – Em chẳng muốn mang tiếng ăn bám chồng đâu…

    – Ngốc thế – Anh cốc nhẹ lên đầu vợ – Em có thể yên tâm để con cho người giúp việc trông à? Nhỡ người ta…bắt cóc Ni Ni tống tiền thì sao?

    Cô vắt tay lên trán, suy nghĩ mãi, cuối cùng quay sang anh, gật đầu miễn cưỡng :

    – Vậy em sẽ nghe lời anh.

    Cô ngoan ngoãn tập làm một người mẹ mẫu mực. Thời gian rảnh, cô lên mạng học cách làm những món ăn mới, đi chơi, tán gẫu với bạn bè. Ít lâu sau, cô bắt đầu kinh doanh quần áo online. Thế là vừa có thể ở nhà trông con, vừa có thể tự kiếm ra tiền mà chẳng phải phụ thuộc quá nhiều vào anh. Cô cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Anh cũng chiều vợ, bán căn hộ đang ở để tìm cho cô một ngôi nhà nhỏ theo đúng tiêu chí : kiến trúc Châu Âu, có sân cỏ, có xích đu, và hàng rào trắng. Cô ra sức chăm chút cho mái ấm của mình như bất cứ người vợ nào cung Cự Giải. Năm Ni Ni 4 tuổi, anh được đề bạt lên vị trí phó giám đốc. Tất nhiên, bằng chính thực lực của anh, ai cũng biết anh đã rất nỗ lực và tài giỏi. Những bữa cơm cùng gia đình cứ thưa dần, thưa dần…

    21 tháng 8 năm nay.

    Sinh nhật thứ 4 của Ni Ni, chỉ hai mẹ con cô thổi nến. Ni Ni luôn miệng hỏi :

    – Mẹ…mẹ! Khi nào thì bố Phong về cắt bánh cho Ni?

    Cô không trả lời con, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, buồn rười rượi. Anh luôn về muộn, cô thèm được giận dỗi anh như ngày xưa, thèm được anh dỗ dành như ngày xưa. Nhưng những điều đó, cô không được phép, vì cô đã trưởng thành, vả lại, anh còn công việc. Cô luôn tự an ủi mình như vậy.

    Đêm đó anh về nhà, người nồng nặc mùi rượu, người lái xe dìu anh vào, cô vội vàng ra mở cửa, toàn thân anh rũ rượi, mềm oặt trong tay vợ. Người lái xe ái ngại :

    – Hôm nay sinh nhật sếp lớn, sếp phó uống hơi quá chị ạ.

    – Vâng – Cô cười gượng gạo.

    Cô khó nhọc đỡ tấm thân to lớn của chồng đang đổ ập lên người, nặng nề nhích từng bước. Anh nằm vật xuống giường, ngủ li bì. Cô tháo giày, thay áo. Lại cặm cụi lấy khăn ướt lau mặt cho anh. Cô bần thần…Bờ vai anh rộng, nhưng chẳng để cho cô tựa vào mỗi lúc yếu lòng, suy nghĩ. Tự nhiên cô tổn thương kinh khủng. Anh có thể về quá nửa đêm vì hôm nay là sinh nhật sếp, nhưng lại chẳng nhớ cũng chính là sinh nhật con gái mình. Nước mắt tủi hờn cứ đua nhau rơi lã chã. Anh khẽ cựa mình, thở dài trong cơn mơ. Dư âm của cơn bão ngày hôm qua khiến gió lay tấm rèm cửa sổ phất phơ, cô kéo tấm chăn mỏng đắp cho anh, ngồi thu lu cuối giường ngắm nhìn anh ngủ. Khuôn mặt anh, vẫn như 4 năm về trước…

    +++

    Anh gọi điện về nhà nói với cô hôm nay có cuộc họp đột xuất, không về ăn cơm nhà. Cô mím môi, lòng nặng trĩu :

    – Có phải phần cơm không anh?

    – Không. Anh họp xong sẽ đi ăn cùng công ty. Em nhớ cho con đi ngủ sớm.

    – Em biết rồi.

    Cô cúp máy, đứng dựa vào tường. Đôi mắt nhắm nghiền, bất lực. Tờ lịch treo trên tường nhà bếp như đang cười vào mặt cô chế giễu. Tháng này, hôm nay là ngày thứ 20 anh không ăn cơm nhà. Hai mẹ con quanh quẩn bên nhau, mỗi lúc Ni Ni không chịu ăn, đòi bố, cô lại phải nói dối con :

    – Bố Phong bận đi làm để có tiền mua nhiều gấu bông cho Ni Ni mà…

    Con bé giương đôi mắt tròn xoe, đen láy, hỏi lại :

    – Bố nói sẽ mua gấu bông cho Ni hả mẹ?

    – Ừ – cô gật đầu, quay đi tránh ánh mắt của con bé.

    Ni Ni có đôi mắt giống hệt bố, ánh lên những tia rạng rỡ, khiến cô rất lúng túng khi nói dối. Cô sợ đứa bé 4 tuổi sẽ nhận ra mẹ nó không trung thực. Cô đành phải hứa sẽ đưa Ni đi vườn thú nếu nó chịu ăn hết bát cơm mà không hỏi bố nữa. Ni Ni ngoan ngoãn gật đầu.

    +++

    Cô gửi bé Ni bên nhà hàng xóm, phóng xe ra bưu điện đi gửi hàng cho khách, tiện thể sẽ rẽ qua shop đồ nam mua cho anh một chiếc áo sơ mi mới, cô để ý anh chưa có chiếc áo nào màu tối, và cô nghĩ thay đổi một chút phong cách ăn mặc sẽ khiến anh thấy thoải mái hơn. Vả lại, cũng lâu rồi, cô chưa được tự tay chăm sóc cho chồng. Bờ môi cô lại nở nụ cười rạng rỡ. Cô thấy phấn chấn lạ thường. Shop đồ nam quen thuộc mà cô vẫn thường mua quần áo cho anh đông hơn mọi ngày. Ông bảo vệ nhớ cả biển số xe của cô, miễn cho cô luôn cái khoản vé xe rườm rà, cô gật đầu chào ông thân thiện. Hàng mới về, cô choáng ngợp giữa cơ man là quần áo. Bỗng cô nghe tiếng chị bán hàng thánh thót :

    – Ôi! Em mặc áo này hợp quá!

    Tò mò, cô nghiêng đầu nhìn vào phía trong. Người đàn ông bước ra từ phòng thử đồ, mặc chiếc áo sơ mi màu tím than giống hệt chiếc trên tay cô đang cầm. Cô ngỡ ngàng, đánh rơi chiếc áo trên tay.

    Là anh! Là chồng cô. Và vân – cô trợ lý hơn cô hai tuổi vẫn chị chị em em ngọt sớt mỗi lần gặp cô đến tìm anh ở công ty. Họ đi cùng nhau, họ nắm tay nhau cười nói vui vẻ, chị bán hàng trầm trồ khen họ đẹp đôi. Cô vô thức bước lại gần, anh giật mình buông vội cánh tay Vân. Những cặp mắt nhìn nhau, đầy xót xa, tội lỗi. Môi anh mấp máy như muốn nói điều gì đó, Vân tỏ ra sợ sệt, lùi lại nép sau lưng anh. Cô cười chua chát, quay bước nhanh ra cửa lấy xe, quên cả chào ông bảo vệ như mọi bận. Anh vẫn bất đứng động nhìn cô. Cảm giác như vừa gây ra một tội ác.

    90km/h

    Cô trở nên liều lĩnh hơn bao giờ hết. Bụi tạt vào mặt đau rát. Cô cắn chặt môi đến bật cả máu. Ngôi nhà có hàng rào trắng nhỏ xinh hiện ra trước mắt. Cô lao vào, nghiến hai bánh xe SH lên thảm cỏ nhân tạo trước sân không thương tiếc. Quăng chìa khóa xe xuống thềm nhà, cô ngồi thụp bên hiên, khóc òa, nức nở.

    Máu và nước mắt…Mặn và tanh…

    +++

    Anh lại về muộn. Khi đã quá nửa đêm và chớm bước sang ngày mới. Cô không ngủ. Đèn phòng khách bật sáng, anh giật mình thấy cô ngồi đó. Co rúm, tàn tạ. Đôi mắt thâm quầng, sưng húp. Anh rụt rè bước tới như chẳng phải nhà của mình, ngồi xuống ghế đối diện. Đốt một điếu thuốc.

    – Anh xin lỗi…

    Giọng cô khàn đặc :

    – Anh cũng biết là anh có lỗi cơ à?

    – Anh biết…

    – Biết tại sao anh làm như vậy với tôi?

    – chúng tôi lỗi…

    – Anh là người có tiền mà thích xin xỏ nhỉ?

    Anh im lặng. Đốt điếu thuốc thứ hai.

    Cô cười khẩy :

    – Anh luôn nói và hành động theo cảm xúc, thằng đểu!

    – Em nói gì cũng được, chửi anh thế nào anh cũng chịu…

    Anh rút trong túi áo ra một tờ giấy gấp làm bốn, ngập ngừng đặt xuống mặt bàn.

    – Cái gì vậy? – Cô hỏi.

    – Im ngay! – Cô quát lên – Không có tiền của anh thì mẹ con tôi chết đói à? Xin lỗi, anh cầm đống tiền của anh mà làm lại cuộc đời đi! Còn đơn? Tôi không ký!

    – Em đừng tự dày vò bản thân…

    – Nếu không vì con, tôi sẵn sàng cộp lên cái bản mặt của anh ba chữ “người đã chết”. Tôi không muốn con tôi là đứa trẻ không cha!

    Anh dúi điếu thuốc vào cái gạt tàn, bực bội :

    – Vậy thì ly thân. Nhà vài tất cả tài sản là của em hết đấy.

    Anh đứng dậy bước vào phòng sắp xếp quần áo. Cô ngồi trơ như khúc gỗ mục trên ghế sopha ngoài phòng khách. Rồi thiếp đi trong tâm trạng rối bời…

    +++

    Thứ 6 ngày 13 tháng 9…

    “Thân xác anh rã rời, tan theo làn mây.

    Một màn gió đến bên em mong vòng tay, ôm anh nhưng sao không thể?

    Em gần kề nhưng sao quá xa.

    Anh được sống trong rừng hoa trắng, không nắng ban mai…”

    Nước mắt cô đua nhau lăn dài mỗi khi nghe lại bài hát này. Cô nhớ ngày xưa, cô khao khát được trở về ngày xưa, nhưng cô chưa bao giờ hối hận vì đã chấp nhận lấy anh. Vì đối với cô, anh vẫn là người cô yêu nhất, vẫn là chồng cô, vẫn là cha của con gái cô. Cô nặng nhọc gõ dòng status :

    “Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em”…

    Ngay lập tức, bạn bè cô thi nhau “buzz” hỏi han, lo lắng, kể cả một vài người hiếu kì :

    – Có chuyện gì thế mày?

    Cô lặng thinh, vô thức đóng tất cả các cửa sổ chat. Có một điều cô đã biết từ lâu, nhưng chưa bao giờ muốn tin :

    ” Nhân Mã rất đa tình, một cơn gió thoảng cũng đủ làm chàng phải lòng ai đó. Nhưng như thế không có nghĩa là chàng sẽ phải lòng suốt đời…”

    Cô gục trên bàn phím laptop, chưa bao giờ ngừng bơ vơ!

    +++

    Cô quyết định sẽ đưa Ni Ni đi du lịch. Cô thèm biển, thèm cái hương vị mằn mặn của gió biển đến nao lòng. Chuyến xe 5h sáng từ Hà Nội về Hạ Long, mang theo nhiều xúc cảm. Ni Ni đứng ngồi không yên. Đây là lần đầu tiên nó được đi chơi xa, trên đường thắc mắc đủ thứ :

    – Mẹ mẹ! Sao cỏ lại dài thế kia?

    – Đó là cây lúa, là cánh đồng đấy con. Còn kia là con trâu.

    – Con trâu ăn lúa hả mẹ?

    Một phút sau lại tiếp tục :

    – Mẹ mẹ! sắp đến Hạ Long chưa?

    – Sắp rồi con ạ.

    – Được đi tắm biển hả mẹ?

    – Ừ- Cô nhìn con trìu mến.

    – Biển có nhiều nước như bể bơi không mẹ?

    Cả xe phì cười vì sự đáng yêu của bé.

    Ni Ni thích thú chạy lon ton, vẩy nước tung tóe. Cô hướng dẫn nó xây lâu đài cát, con bé hì hục đắp từng nắm cát, cần mẫn và chắm chú. Miệng bi bô :

    – Mẹ nhìn này. Lâu đài cát của Ni đẹp không?

    Rồi nó đưa ngón tay bé xíu, chỉ :

    – Đây là phòng của Ni, đây là phòng của mẹ, còn đây là phòng của bố…

    Tim cô đau nhói. Ni Ni vẫn tiếp tục :

    Sống mũi cay xè, cô muốn vỡ tung ra để hòa với biển. Biển thật bao la, còn cô thì quá bé nhỏ…

    +++

    Vừa đặt chân về Hà Nội, cô nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Chắc không phải khách mua hàng, vì cô dùng số riêng để giao dịch, còn số này chỉ bạn bè và người thân mới biết. Cô ngập ngừng :

    – A lô…

    – Huyền phải không?

    – Ai thế? – giọng cô nhẹ bẫng.

    – Chị là Vân. Muốn gặp em nói chuyện có được không?

    Cổ họng cô nghẹn đắng. Cô muốn gào lên trong điện thoại “Con đàn bà đê tiện”. Nhưng lấy hết bình tĩnh, dồn nén cảm xúc, cô hỏi lại :

    – Ở đâu?

    +++

    Vân ngồi vắt vẻo trên ghế mây trắng, dáng vẻ yêu kiều. Quả thật Vân rất đẹp. Thấy cô, Vân nở một nụ cười ma mãnh :

    – Em ngồi đi.

    Thằng phục vụ nhanh nhảu chạy tới :

    – Chị dùng gì ạ?

    – Cacao đá – cô lạnh lùng.

    Vân lên tiếng :

    – Anh Phong nói em không chịu kí đơn ly dị?

    – Đâu phải chuyện của chị?

    – Em có vẻ hay thích hỏi ngược lại người khác nhỉ – Vân mỉa mai.

    – Đó cũng là một cách trả lời.

    – Tại sao em không chịu buông tha anh ấy?

    – Để 2 người đạt được mục đích à? Tôi không ngu.

    Vân tỏ vẻ khó chịu :

    – Em không có tự trọng à? Anh ấy đã nói đến thế…

    – Có tự trọng thì tôi đã không ngồi tiếp chuyện với chị. Thế chị nghĩ cướp chồng của người khác là liêm xỉ và vẻ vang lắm hả?

    Vân tím mặt, chống chế :

    – Dù sao em vẫn còn quá trẻ để hiểu được sự đời. Không có tri thức lẫn vốn sống, anh Phong là người làm ăn. Cần một người phụ nữ hiểu và có thể chia sẻ khó khăn với anh ấy…

    Cô trừng mắt :

    – Nước sông không phạm nước giếng, tại sao giếng nhổ nước miếng vào sông? Chị biết những gì mà dám nói tôi không có tri thức?

    Vân khinh khỉnh :

    – Không công ăn việc làm, ăn bám chồng con.

    “Thật nực cười” – cô thầm nghĩ. Con đàn bà này đúng là chẳng hiểu vấn đề và cuồng ngôn hết sức. Cô không biết phải nói thế nào cho ả ta hiểu được. Cô nhìn Vân thách thức :

    – Chị muốn uống Cacao không cần ống hút?

    Vân chớp mắt :

    – À! Em đúng là chua ngoa như lời đồn đại.

    Cô bực mình, đứng phắt dậy :

    – Tôi chẳng có nhiều thời gian ngồi đôi co với chị. Tôi sẽ không bao giờ ký vào tờ đơn đó. Còn riêng chị, tôi nói thế này : đừng bao giờ đánh giá sách qua bìa! Chị cũng vậy thôi, lòe loẹt và hào nhoáng lắm, nhưng biết đâu đằng sau cái mã đó, là những trang giấy đã bị xé ngang xẻ dọc…

    Vân cứng miệng, không thể phản kháng. Cô bước đi trong sự ngỡ ngàng xen lẫn tức giận của Vân. Cô không thất bại!

    +++

    Anh mua nhà sống cùng Vân đã được gần 2 tháng. Vân có được anh, làm vương làm tướng. Con gái Bạch Dương, mưu mô không kém một ai. Vân đòi anh thuê ô sin, nhõng nhẽo :

    – Anh xem này, em mà nấu cơm rửa bát thì hỏng hết móng tay mất.

    Anh thở dài :

    – Anh luôn muốn được ăn một bữa cơm em tự tay nấu.

    Vân ngó lơ.

    Một lần anh đi công tác tận trong Nam, nhưng về sớm hơn dự tính những 2 ngày. Định bụng sẽ mua cho Vân một sợi dây vàng trắng, gây bất ngờ cho Vân, nên anh về mà không báo trước. Vừa lái xe đến cách nhà chục mét, thì một chiếc xe khác trờ tới. Vân uốn éo mở cửa xe, bước vào. Chiếc xe lao đi trong đêm tối. Anh đờ đẫn. Anh chợt nghe lòng mình đau buốt…

    +++

    Trời đổ mưa như trút nước, cô ngồi gấp hạc giấy treo đầy nhà cho Ni Ni. Con bé nói làm như vậy mới giống thiên đường…Cô ngậm ngùi cay đắng. Ni vẫn đinh ninh rằng anh đi công tác nước ngoài, khi về sẽ mua thật nhiều đồ chơi cho nó. Ni ăn rất ngoan, ngủ rất ngon, nhưng chẳng hôm nào quên hỏi :

    – Bao giờ bố Phong về hả mẹ?

    Cô mở laptop, những ca từ vang lên nhẹ nhàng :

    ” Chậm dần từng ngày qua đi chốn đây bỏ lại mình em nhớ anh mà thôi

    Tìm a trên con phố ấy đi qua em vẫn đấy tiếng cười nhưng không bên em

    1 ngày lại 1 ưu tư cớ sao thật dài dù em muốn quên thật mau

    Chờ đợi người quay về đây

    Chờ đợi 1 câu người nói

    Anh vẫn còn yêu…”

    Nét mặt cô vẫn buồn rười rượi, bài hát nào cũng khiến cô nhớ anh tha thiết. Ni Ni nằm bò ra sàn tập tô tập vẽ. Anh đau đáu nhìn con qua cửa sổ, xót xa. Chợt anh vô ý, đè tay lên công tắc đèn ngoài hiên. “Tách”, đèn hiên nhà bừng sáng, Ni Ni ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh thân thuộc. Nó hét toáng lên, lao ra cửa :

    – Bố về bố về! Ah ah ah..! Mẹ ơi bố Phong về rồi !!!

    Con bé níu chặt lấy chân anh, mếu máo :

    – Con nhớ bố Phong! Con nhớ bố Phong!

    Anh nghẹn ngào ôm con vào lòng, không nói lên lời. Cô bước ra, nhìn anh thổn thức. Nước mắt lại rơi, chẳng biết vui hay buồn, mừng hay tủi. Anh ngập ngừng :

    – Vợ à..Anh…

    Cô mỉm cười, chặn ngang lời anh, hai ngón tay đặt lên môi anh, dịu dàng như ngày ấy :

    – Không…Đừng nói gì…Về với em…Nhân Mã!

    --- Bài cũ hơn ---

  • 13 Đặc Điểm Nỗi Bật Chỉ Có Ở Cung Hoàng Đạo Nhân Mã
  • Đặc Điểm Về Cuộc Sống & Lối Sống Của Nhân Mã
  • Đặc Điểm Của Những Người Cung Nhân Mã
  • Đặc Điểm Sự Nghiệp, Tiền Bạc Và Thành Công Của Nhân Mã
  • Vì Em Yêu Một Người Đa Tình Như Nhân Mã..
  • Nếu Em Yêu Một Chàng Trai Nhân Mã…

    --- Bài mới hơn ---

  • Nếu Em Yêu Một Chàng Trai Song Tử, Hãy Ở Bên Anh Thật Lâu, Yêu Anh Thật Sâu, Em Nhé!
  • Nếu Em Yêu Một Chàng Trai Song Tử
  • Đọc Ngoại Truyện: Gửi Lại Anh Lời Hứa Hạnh Phúc
  • Truyện (Xử Nữ) I Am A Boss! Chương 13
  • Truyện: (Xử Nữ) I Am A Boss!
  • Nếu lỡ như em đã trót yêu anh, một chàng trai Nhân Mã, em đừng bao giờ bướng bỉnh ngồi trước mặt anh luyên thuyên về anh chàng nào đó. Dù chỉ là bạn bình thường nhưng anh sẽ giận lắm đấy. Lúc ấy, em có làm gì đi chăng nữa thì anh sẽ mặc kệ em, thật đấy.

    Yêu anh, em sẽ khổ lắm đấy, vì anh không lãng mạn, không thể mang đến những bất ngờ thú vị cho em. Bước vào trái tim anh nhiều gai nhọn và sắc, có nhiều lúc nó sẽ khiến em bị tổn thương. Thực sự anh không muốn như vậy nhưng mọi thứ anh không biểu lộ qua vẻ bề ngoài mà giấu kín bên trong nội tâm đầy bão tố. Anh yêu em đấy, quan tâm em nhiều thật đấy nhưng đôi lúc em chẳng thể nào cảm nhận được đâu; có thể không ngọt ngào cũng chẳng lãng mạn, nhưng chắc chắn là cách tiếng của anh đấy, cô bé.

    Nếu em có lỡ yêu một chàng trai Nhân Mã thì em hãy chăm sóc và quan tâm hắn, vì trong tình yêu hắn hay nhõng nhẽo và làm nũng. Hắn là đứa trẻ to xác cần có tình yêu, hắn sợ cô đơn và anh cũng luôn như vậy.

    Em à, khi hai đứa cãi nhau, mặt anh lạnh tanh coi như không có chuyện gì xảy ra nhưng lòng anh cồn cào lắm đấy, sóng đang xô ào ạt trong trái tim anh. Lúc đó anh rất cần em ở bên. Anh mang thuộc tính lửa nên đôi lúc bốc đồng, nóng tính…Nhưng anh sẽ nguội nhanh lắm và không để bụng đâu, chỉ cần em chiều và hiểu anh một chút được không?

    Anh không dám chắc sẽ hiểu và chia sẻ hết mọi tâm sự cùng em khi em buồn nhưng anh chắc sẽ luôn làm em cười. Vì bên cạnh Nhân Mã tiếng cười không bao giờ mất đi. Nó là một đứa trẻ, mà đứa trẻ thì luôn cười giòn tan dù có chuyện gì xảy ra.

    Nếu em yêu anh, một chàng trai Nhân Mã, em có thể tiến lại gần anh thêm chút nữa, đừng ngại ngần vì anh luôn cần em, rất nhiều…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Khi Yêu, Chàng Trai Cự Giải Sẽ Làm Tất Cả Mọi Thứ Cho Người Mình Yêu
  • Đọc Chương 14 : Chủ Nhật Của Cặp Đôi Dễ Thương
  • Cự Giải Qua Các Ngày Sinh
  • Khám Phá Tính Cách Khá Rắc Rối Của Cung Cự Giải ⋆ Starsworld
  • Ngày 22/6 Là Cung Gì? Người Sinh Ngày 22/6 Là Người Như Thế Nào?
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100