Top 20 # Y Nghia Cua Ten Song Ngu / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Boi Tinh Yeu Giua Song Ngu Va Ma Ket / 2023

Xem boi tinh yeu giua Song Ngu va Ma Ket

Trong 12 chòm sao, Song Ngư là một chòm sao vô cùng quyến rũ, đặc điểm của họ vốn là chu đáo, dịu dàng lại tinh tế, khiến người ta rất dễ sinh ra thiện cảm. Những điều trên ở người khác giới tỏ ra rất trúng ý với Ma Kết; trên thực tế, Ma Kết và Song Ngư đều thuộc chòm sao Âm (nữ) tính, tính cách trên phương diện chòm sao là một mạnh một yếu, tỉ trọng cũng lại một yếu một mạnh, khi kết hợp xem ra rất đẹp đôi. Ma Kết khá coi trọng lợi ích thực tế, làm gì cũng đến nơi đến chốn, in dấu từng bước chân; còn Song Ngư lại lúc nào cũng đang đắm chìm trong hoang tưởng, cực kỳ thuộc về mẫu người “cỏ non”. Theo lý mà nói, hai người chẳng hợp cạ lắm, nhưng hai bạn thuộc cặp đôi kiểu “bò già ăn cỏ non”, vừa vặn là cặp đôi yêu và được yêu, vừa bù vừa thêm thắt cho nhau, đặc biệt là nam Ma Kết với nữ Song Ngư càng là cặp đôi bổ sung phối hợp với nhau khiến người ta phải trầm trồ ngưỡng mộ !

Ma Kết bạn luôn xác định mục tiêu từ rất sớm, nỗ lực hướng lên phía trước, có lúc nghiêm khắc đến mức người bên cạnh thở không ra hơi; sự lãng mạn ôn tình và tinh thần hi sinh cống hiến của Song Ngư, chính là thứ Ma Kết khiếm khuyết và rất cần có, do đó tự sinh ra một sự yêu mến và trân quý Song Ngư hơn ai hết, và tính cách ổn định vốn có của bạn cũng giúp cho Song Ngư có được cảm giác an toàn.

Khả năng của họ không kém, cũng có thể chịu đựng những áp lực bạn mang lại, nhưng ý chí của bản thân lại không bằng được bạn; bạn cần ghi nhớ: đừng bao giờ lấy mức độ nhẫn nại “kinh khủng” của bạn để đánh giá mức độ của họ. Ngoài ra, do Song Ngư thành thật đối diện với tình cảm của mình mà thường sẽ thể hiện sự thuận theo, kết quả rất có thể rơi vào lưới tình hoặc yêu đương không ngừng, về điểm này phải dựa vào tình cảm kiên định của Ma Kết để làm ổn định vững chắc tình yêu hai người, như vậy mới có tương lai đó !

Cung Song Tử Khi Yêu Lí Trí Hay Ngu Ngốc? / 2023

Nếu được một Song Tử yêu thì hãy hiểu rằng “đó là một may mắn đối với bạn” thế nên đừng phụ lòng Song Tử, đừng lừa dối Song Tử và đừng bỏ rơi Song Tử nếu không bạn sẽ hối hận vì điều đó.

Song Tử khá lạnh lùng nhưng 1 khi đã yêu thì yêu hết lòng, rất chân thành, rất trẻ con và cũng rất ngang bướng.

Khi yêu bạn, họ dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cuộc đời họ cho bạn, không toan tính, vụ lợi. họ luôn nhẫn nại và hy sinh cho tình yêu của mình. Tuy nhiên lời họ nói ra đôi khi lại khiến bạn hiểu lầm rằng” họ suy nghĩ quá trẻ con”. Hãy nhớ rằng: Song Tử nói khác với suy nghĩ thật, thế nên khi họ nói với bạn câu chia tay thì hãy giữ họ lại vì lúc đó họ đang gặp phải vấn đề nào đấy.

Họ ghét sự dối trá, nếu bạn nói dối họ sẽ đọc được điều ấy ngay. Vì họ khá thông minh. Cao thượng và bao dung nên dễ dàng bỏ qua khi bạn phạm sai lầm nhưng đừng vì thế mà làm họ thất vọng. Nếu mất họ thì cả đời bạn sẽ chẳng có được họ lần thứ 2 đâu.

Rất khó để hiểu 1 Song Tử nhưng không quá khó để yêu họ đâu. nếu bạn đang có ý cưa đổ 1 Song Tử thì trước hết phải hỏi lòng mình rằng” đã yêu họ thật chưa hay đó chỉ là phút giây thoáng qua?” nếu đó là tình cảm xuất phát từ trái tim thì hãy hành động cho họ thấy rằng bạn yêu họ chứ đừng nói những lời ngọt ngào.

Song Tử lí trí: Xác định được rõ ràng các mối quan hệ của mình, biết mình yêu ai và không yêu ai, Song Tử biết được cả tình trạng mối quan hệ của mình.

Song Tử ngốc nghếch: sự thật thì Song Tử chỉ ngốc khi ở trước mặt người mình yêu, trông Song Tử rất trẻ con – khờ khạo nhưng không phải Song Tử là kẻ ngốc. Tóm lại Song Tử khi yêu chỉ hành động ngốc nghếch nhưng trí óc không hề ngốc. Vì thế đừng cố lừa dối họ, cái vẻ bên ngoài của họ sẽ lừa bạn đấy.

Song Tử đã từ bỏ thì dứt khoát cực kì: Song Tử thường không muốn rắc rối hay làm cái đuôi lẻo đẻo theo sau. Khi Song Tử từ bỏ thì thà đau một lần hơn đau dai dẵng, tuy nhiên trong hầu hết các trường hợp, trái tim Song Tử vẫn đau dai dẵng một thời gian dài…

Song Tử sẽ chờ đợi người mình yêu: Song Tử rất nặng tình, là chòm sao đứng đầu về sự chung thủy trong 12 cung hoàng đạo (cùng với Thiên Yết và Ma Kết). Khi đã yêu ai là sẽ yêu rất thật lòng, dành hết tất cả cho người mình yêu. Nếu người yêu đi xa thì Song Tử sẵn sàng chờ đợi cho dù thời gian rất dài.

Song Tử có một nhược điểm không tốt nhất là khi yêu quá rụt rè. Yêu thì yêu lắm nhưng chỉ hành động, ít nói ra thành lời,ngại bày tỏ. Song Tử rất ngại bày tỏ và càng không thể bày tỏ lúc đông người. Nếu bạn đang yêu Song Tử thì hãy thật chân thành, quan tâm Song Tử và cho Song Tử thấy ở bên bạn an toàn và bạn là của Song Tử. Họ sẽ đáp lại bạn một cách nồng nhiệt nhất.

Song Tử khi yêu là rất khó quên: Nghe tới đây người ta nghĩ Song Tử bi luỵ vì tình, nhưng không đâu, khi đã quyết chấm dứt là đừng hòng quay lại. Khó quên là do Song Tử vẫn còn yêu người đó quá nhiều mà thôi.

Song Tử khi yêu là rất tình cảm: Khi đi với người ấy cái lí trí trốn đâu mất, khi ấy mù quáng cực kì. Chỉ khi không còn người ta ở gần Song Tử mới bắt đầu lí trí trở lại.

Truyện Y Thống Giang Sơn / 2023

Lúc Vạn Bá Bình đi ra khỏi cửa thì Mộ Dung Phi Yên trở vào, nàng ở nha môn không thăm dò được tin gì mới, xem ra cuộc đấu tối qua không ai biết cả. Thấy Vạn Bá Bình rời đi khỏi nàng không khỏi tò mò, nhỏ giọng hỏi hắn:

– Lão ta tới làm gì thế?

Hồ Tiểu Thiên thở dài nói:

– Lại có phiền toái.

Hắn nhanh chóng kể lại mục đích đến đây của Vạn Bá Bình cho nàng nghe.

Sau khi nghe xong đôi mày thanh tú của Mộ Dung Phi Yên nhíu chặt nàng nói:– Chuyện này có điều gì đó không đúng, có phải đám mã tặc kia phải đang cố ý bẫy trả thù ngươi không?

Hồ Tiểu Thiên nói:

– Diêm Bá Quang vừa mới giải phẫu xong hiện tại sống chết thế nào chưa biết, bọn họ không dám mạo hiểm với tính mạng của hắn.

Hắn chậm rãi lắc đầu nói:

– Chỉ có điều không biết vì sao chúng lựa chọn Hắc Thạch trại làm nơi gặp mặt?

Nghĩ kỹ muốn lấy được đáp án có lẽ cần phải hỏi đến tên anh em Hồ Kim Ngưu này rồi.Hồ Tiểu Thiên và Mộ Dung Phi Yên đi vào phòng củi, còn chưa đi vào trong hai người đã nghe tiếng ngáy rung trời rung đất, Hồ Kim Ngưu ngủ thật sự quá ngọt ngào.

Hồ Tiểu Thiên đi vào đá vào mông tên này một cước, Hồ Kim Ngưu bị hắn đá một cước liền giật mình tỉnh giấc, gã ta há mồm ngáp dài nói.

– Người anh em, muốn thả ta đi sao?

Hồ Tiểu Thiên cười nói:

– Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời đương nhiên ta sẽ thả ngươi đi, huynh đệ của ngươi bắt đại thiếu gia Vạn gia à.

Hồ Kim Ngưu nghe tin tức này vừa mừng vừa sợ nói:

– Thật sao? Ta cũng nói tốt nhất các ngươi nên sớm thả ta ra, bằng không huynh đệ của ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.

Hồ Tiểu Thiên nói:

– Việc bọn chúng bắt thiếu gia Vạn gia và ngươi không có quan hệ gì cả, phong thư này không nhắc gì đến ngươi cả.

Hồ Tiểu Thiên bảo Mộ Dung Phi Yên giải huyệt cho Hồ Kim Ngưu, hắn lấy phong thư Vạn Bá Bình đưa cho gã đọc. Hồ Kim Ngưu vừa tiếp nhận thư đọc, từ đầu đến cuối không có chữ nào nhắc đến tên gã. Bút tích này gã có thể nhận ra được đó chính là của Tam ca gã, xem hết phong thư trong lòng của Hồ Kim Ngưu thật sự buồn bã đến cực điểm, gã không thể tưởng được gã trong lòng các huynh đệ không hề có địa vị gì, anh em kết nghĩa cũng không nghĩ đến cách cứu gã, rõ ràng là để gã tự sinh tự diệt. Trong lòng họ không chú ý đến sống chết của gã mà chỉ lo lắng cho Thiếu đông gia Diêm Bá Quang, nói toạc ra thì không quan tâm sự sống chết của gã.

Hồ Tiểu Thiên là người giỏi về đoán ý qua lời nói và sắc mặt, nhìn vẻ mặt của Hồ Kim Ngưu hắn đoán được lúc này trong lòng gã suy nghĩ gì, nên hắn cố ý thở dài nói:

– Người anh em, ta thật sự thấy ngươi làm thế không đáng, ngươi vì sự sống của Thiếu đông gia mà quên cả sống chết, còn hiến nhiều máu cho y dùng, kết quả thì sao? Đám huynh đệ kia của ngươi không để ý gì đến sự sống chết của ngươi, nếu ngươi chết thì sẽ không ai giúp người nhà của ngươi đâu.Tuy Hồ Kim Ngưu biết Hồ Tiểu Thiên cố ý kích động gã nhưng gã không thể không thừa nhận lời nói của Hồ Tiểu Thiên là thật.

Hồ Tiểu Thiên nói:

– Người không vì mình thì trời tru đất diệt, người anh em, ta thấy ngươi đừng hy vọng bọn họ đến cứu ngươi, có thể thì ngươi tự cứu chính mình đi.

Mộ Dung Phi Yên nghe hắn nói thế trong lòng không khỏi cảm thán, tên Hồ Tiểu Thiên này ăn nói thật sự lợi hại, đánh về mặt tư tưởng, hắn luôn đánh vào nhược điểm của người khác, thời khắc mấu chốt liền cho một đòn trí mạng, mặc dù Hồ Kim Ngưu là tên tiểu nhân giảo hoạt nhưng sao có thể là đối thủ của hắn. Đối với Hồ Tiểu Thiên Mộ Dung Phi Yên không thể dùng từ nào có thể mô tả được sự xấu xa của hắn, mặc dù bọn họ cùng chung trận tuyến.Hồ Kim Ngưu thở dài nói:

– Huynh đệ vốn như chim cùng rừng, khi tai họa đến thì ai cũng tự bay đi.

Hồ Tiểu Thiên nói:

– Là vợ chồng tai vạ đến cũng tự bay đi huống chi là huynh đệ, chúng ta dầu gì cũng là bổn gia, tuy ta là quan ngươi là kẻ tặc nhưng dù gì chúng ta cũng cũng huyết mạch, đều cùng một tổ một tông mà ra, ta thật sự cũng không nhẫn tâm tuyệt tình với ngươi, nếu ta mang ngươi đến quan phủ, với tội danh của ngươi thì không tránh khỏi tội chặt đầu đâu.

Hồ Kim Ngưu ngẩng đầu nhìn Hồ Tiểu Thiên, ánh mắt gã không khỏi toát lên tia nhìn hy vọng, đích thật cho đến lúc này Hồ Tiểu Thiên vẫn chưa đưa gã đến quan phủ, xem ra đúng lưu tình với gã rồi, gã nửa tin nửa ngờ nói:

– Ngươi nói sẽ thả ta?

Hồ Tiểu Thiên nói:

– Để xem thế nào đã, nếu ngươi đối với ta thẳng thắn thành khẩn thì đương nhiên ta cũng thủ hạ lưu tình, chuyện tối qua ta xem như chưa xảy ra, thậm chí như chưa nhìn thấy ngươi, ngươi nghĩ thế nào?

Đọc lá thư vừa rồi khiến Hồ Kim Ngưu suy sụp hoàn toàn, gã không còn hy vọng gì, gã biết không thể trông cậy vào sự cứu giúp của các huynh đệ Lang Sơn, gã phải tự cứu bản thân mình, Hồ Tiểu Thiên nói không sai lúc này gã chỉ còn cách tự cứu mình, gã nhỏ giọng nói:– Ngươi muốn biết điều gì?

– Vì sao bọn họ chọn Hắc Thạch trại, mã tặc núi Thiên Long và Hắc Thạch trại có liên hệ gì?

Hồ Kim Ngưu nói:

– Hắc Thạch trại có một vị danh y nổi danh hình như là họ Mông, vốn chúng ta định mang Thiếu đông gia đến đó cầu cứu nhưng đáng tiếc vị đại phu họ Mông kia đi lên núi hái thuốc chưa về, sau đó chúng tôi nghe nói Tây Xuyên thần y Chu Văn Cử đến Vạn gia làm khách cho nên mới triển khai bắt cóc lão đến xem bệnh cho Thiếu đông gia, ai ngờ vị thần y Tây Xuyên này không thể làm gì được.

Hồ Tiểu Thiên không khỏi mỉm cười, Chu Văn Cử không phải không giỏi chỉ có điều phương pháp ông ta còn khiếm khuyết nhiều, cho dù có tìm được vị thần y họ Mông kia thì kết quả vẫn thế, cũng là bó tay không có biện pháp.

Hồ Kim Ngưu nói:

– Chúng ta thấy tình trạng thiếu gia không có gì chuyển biến tốt đẹp nếu mới uy hiếp muốn giết Chu Văn Cử, con người của lão thật sự kiên cường, chỉ có điều người trẻ tuổi bên cạnh lão không có khí phách thấy ta dọa thế liền chỉ đến ngài, nên chúng ta mới nghĩ biện pháp bắt cóc ngài chữa bệnh cho Thiếu đông gia.

Hồ Tiểu Thiên hỏi:

– Các ngươi và người Hắc Miêu có liên hệ gì?Hồ Kim Ngưu lắc lắc đầu, vẻ mặt hoang mang nói:

– Không có liên hệ gì, dường như trại chủ Hắc Thạch trại không thích ông chủ chúng tôi, đúng rồi, ngược lại Tam tiểu thư chúng ta thường qua bên đó, hình như là có bằng hữu bên đó, những điều khác thì ta không biết.

Mộ Dung Phi Yên biết Hồ Tiểu Thiên quyết định đến Hắc Thạch trại nếu không hắn không hỏi kỹ vậy. Sau khi thẩm vấn Hồ Kim Ngưu, Hồ Tiểu Thiên bảo Lương Đại Tráng cho gọi Liễu Khoát Hải đến. Liễu Khoát Hải là dân bản xứ huyện Thanh Vân, đối với mọi nơi đều vô cùng quen thuộc, còn một nguyên nhân nữa là võ công của Liễu Khoát Hải cũng không tệ, nếu có gì xảy ra y sẽ bảo vệ hắn.

Sau khi Lương Đại Tráng đi rồi Mộ Dung Phi Yên nói:

– Ngươi quyết định rồi à?

Hồ Tiểu Thiên gật đầu:

– Không vào hang cọp sao có thể bắt được cọp con, ta muốn đi chuyến này xem bọn chúng giở trò gì.

Mộ Dung Phi Yên nói:

– Tên dâm tặc kia chết cũng chưa hết tội, hắn tự làm tự chịu.

Hồ Tiểu Thiên nói:

– Chết kỳ thật cũng không có gì đáng sợ, đối với nhiều người chết ngược lại là giải thoát, trên thế giới này thống khổ nhất chính là sống không bằng chết.

Hắn nghĩ đến cảnh hắn động tay động chân trên người Diêm Bá Quang không khỏi âm thầm đắc ý, cười ha hả nói:

– Bây giờ không phải là thời điểm kết thù cùng mã tặc núi Thiên Lang, nếu thực sự Diêm Bá Quang chết đi thì ân oán giữa chúng ta và đám mã tặc đó không thể nào cởi được.

Mộ Dung Phi Yên nói:

– Cho dù có Liễu Khoát Hải thì ba người chúng ta xâm nhập vào Hắc Thạch trại cũng là thế đơn lực cô, nếu có gì xảy ra chúng ta không thể ứng phó được.Hồ Tiểu Thiên nói:

– Không phải đi đánh nhau cần gì đi nhiều người? Đám sơn tặc này cũng không ngốc, bọn chúng cố ý lựa chọn ở một địa phương lân cận, chỉ cần Diêm Bá Quang còn sống tuyệt đối chúng không xuống tay với chúng ta. Dù sao đó cũng là Hắc Thạch trại, là địa bàn của người Miêu, bọn chúng không dám hành động thiếu suy nghĩ đâu.

Mộ Dung Phi Yên nói:

– Sao không thông báo cho quan phủ?

Hồ Tiểu Thiên nói:– Đám quan lại huyện nha vốn không thể tin được, nếu chuyện này rơi vào tai bọn cướp thì sao biết được bọn chúng không ném đá giấu tay, vu cáo ta cấu kết với mã tặc núi Thiên Lang chứ?

– Có thể bọn chúng mai phục ở Hắc Thạch trại đợi chúng ta đến liền ra tay bắt trọn?

Hồ Tiểu Thiên lắc đầu nói:

– Không như thế đâu, Diêm Bá Quang bị thương hẳn còn chưa quay về núi Thiên Lang, bọn người Hồ Kim Ngưu sở dĩ ở lại Thanh Vân hẳn cũng đã chuẩn bị tất cả, nếu có thể cứu sống được Diêm Bá Quang thì bọn họ còn dám trở về núi Thiên Lang, nhưng nếu Diêm Bá Quang xúi quẩy chết đi thì chín phần mười chúng sẽ chạy trốn tuyệt không dám quay về núi Thiên Lang, nếu không bọn chúng chỉ có một con đường chết.

Mộ Dung Phi Yên chậm rãi gật đầu, nàng đồng ý với phân tích của Hồ Tiểu Thiên, nàng hạ giọng nói:

– Ta đi cùng ngươi.

Hồ Tiểu Thiên nói:

– Ta biết cô nhất định sẽ đi.

Mộ Dung Phi Yên nói:

– Đừng tưởng ngươi hiểu rõ ta, nếu thật sự gặp nguy hiểm ta tuyệt đối bỏ ngươi mà không chút do dự.

– Cô bỏ được sao?

Hồ Tiểu Thiên mỉm cười ý vị sâu xa.

Bỗng nhiên Mộ Dung Phi Yên cảm thấy mặt nàng nóng lên, đôi mi đen dài rủ xuống nhỏ giọng nói:

– Khi nào xuất phát?

Hồ Tiểu Thiên nheo mắt nói:

– Lúc này.Hồ Tiểu Thiên chỉ mang Mộ Dung Phi Yên và Liễu Khoát Hải đi cùng, hắn để Lương Đại Tráng lưu lại, thứ nhất vì Lương Đại Tráng võ công thấp kém, nếu thật sự đánh nhau thì không giúp được gì cho hắn ngược lại sẽ thành vướng bận, thứ hai bên này cũng cần một người trông nom. Hồ Tiểu Thiên đã dặn nếu ngày hôm nay giờ Dậu mà hắn còn chưa trở về thì phải ngay lập tức đi huyện nha báo án, liên hệ nhờ Bộ khoái quan binh đến Hắc Thạch trại trợ giúp. Đương nhiên khả năng này khó có thể xảy ra, Hồ Tiểu Thiên cũng cho rằng bọn sơn tặc chỉ lo lắng cho sự an nguy của Diêm Bá Quang mà không có gan bày kế trả thù hắn.

Mộ Dung Phi Yên từng hơn một lần lĩnh giáo được trí tuệ của Hồ Tiểu Thiên, lần này lại chứng kiến dũng khí siêu đẳng của hắn. Chính bản thân nàng cũng cân nhắc do dự hành trình đến Hắc Thạch trại nhưng Hồ Tiểu Thiên thì không có bất kỳ do dự nào đã lập tức quyết định đi đến đó, điều này không chỉ có trí tuệ siêu đẳng mà còn có sự can đảm hơn người.Ba người bắt đầu xuất phát từ giờ Tỵ, ra khỏi thành đi về hướng Tây. Liễu Khoát Hải là người lớn lên ở huyện Thanh Vân này nên đối với địa hình nơi đây vô cùng quen thuộc, qua sự giới thiệu của y Hắc Thạch trại là vùng phụ cận có nhiều người Hắc Miêu sinh sống nhất, có hơn năm trăm gia đình. Tuy Hắc Thạch trại cách huyện Thanh Vân chỉ có mười lăm dặm nhưng nơi đó thủy chung duy trì nền văn hóa riêng của người Hắc Miêu, nghiêm tắc tuân thủ nghiêm ngặt quy định không hôn thú với người Hán, sinh hoạt hàng ngày ngoại trừ buôn bán giao dịch bên ngoài thì rất ít khi liên lạc cùng người Hán.

Liễu Khoát Hải đã mười chín tuổi nhưng y chỉ đi qua Hắc Thạch trại hai lần, hai lần đều đi cùng phụ thân đến thỉnh giáo. Có thể nói dẫn Liễu Khoát Hải đi cũng dùng đúng người, ở Hắc Thạch trại y chỉ quen duy nhất vị đại phu họ Mông kia.

Đọc *H Time* (Y X N) / 2023

🍂Thiên Yết – Kim Ngưu🍂 Kim Ngưu ngồi trước màn hình TV đang kêu xè xè vì mất tín hiệu, bực mình quăng remote lên ghế rồi uể oải đứng dậy vào bếp. Hôm nay được nghỉ phép, rảnh rỗi không biết làm gì, Kim Ngưu đứng ngây ngốc trước bồn rửa chén, nhìn xa xăm ra ngoài sân… Gần mười lăm phút đồng hồ bâng khuâng, Ngưu vẫn không biết làm gì… Tưởng sắp chết vì chán đến nơi, Kim Ngưu chợt nhớ đến tờ giấy Yết để lại sáng nay lúc mình còn mơ ngủ… “Yết để ở đâu được ta?” – giữa trời trưa nóng nực, Kim Ngưu nhỏ bé nhà ta cuối cùng cũng có chuyện để làm~ Kim Ngưu vội chạy sang phòng ngủ tìm, không có…Phòng khách, cũng không có… Phòng ngủ! Không có nốt… “Ah… Không thể là chỗ đó được…” – Kim Ngưu nhắm mắt nghĩ ngợi – “Yết ơi là Yết…” Nói rồi Ngưu vào phòng tắm, nhẹ nhàng và hồi hộp kéo vạt áo ngủ lên… Ngay bên mạn sườn bên trái, phía dưới ngực của Ngưu là tờ giấy note vàng nhỏ được dán chặt lên, kèm theo là dấu hôn đỏ choét kế bên… “Hèn chi sáng nay thấy nhồn nhột” – Kim Ngưu xoa trán thở dài, quá quen với mấy cái trò biến thái của Thiên Yết, Ngưu bình thản lấy tờ giấy note ra khỏi người. Vừa đọc vừa lấy tuýp thuốc làm mờ thẹo xức lên dấu hôn.(Mua hẳn một tuýp thuốc xức… Au đã thấy sự sa đoạ của Yết ghê gớm tới chừng nào rồi~=)) “Tart dâu, Mì khô bò Quảng Đông…” – Ngưu chăm chú đọc tờ giấy note nhỏ mà sáng nay Thiên Yết để lại, trong đó ghi những thứ mà Yết muốn ăn trong đêm nay – “Sữa đậu nành matcha… Em…?!!!?”

“Cái con dị nhân này?! Ông muốn ăn tui?!” – Kim Ngưu mất bình tĩnh, mặt đỏ bừng vì ngượng, lầm bầm chửi rủa ~~~~~~~~~OoO~~~~~~~ Và có một ai đó đang tủm tỉm cười khoái chí giữa giờ họp vì biết giờ này vợ yêu của nó đang làu bàu đọc note~~ “Giám đốc?” – cô thư kí kế bên thụi nhẹ vào tay Thiên Yết – “Ngài có đang nghe không?” “A?” – Thiên Yết mặt vô cảm nhìn đối tác đang đứng đọc kế hoạch làm ai cũng nghĩ Yết đang nghe chăm chú lắm…

Ai ngờ được, qua đôi mắt tinh tường của cô thư kí làm việc mấy năm nay cùng giám đốc thì dĩ nhiên bộ mặt lạnh lùng đó chính là bộ mặt đang nhớ nhung lung tung của CEO tối cao đang mộng mơ về cô vợ bé nhỏ ở nhà~ “Xin lỗi, anh làm ơn đọc lại giùm tôi?” – Yết nở nụ cười chuyên nghiệp làm người đối diện không thể giận được mà còn nín nhịn trình bày lại từ đầu “…..” – cả phòng không còn gì để nói và ngầm thán phục cô thư kí ~~~~~~AaA~~~~~~ “Trứng, bò, sữa…” – Ngưu Nhi bên đây thì đã xách giỏ đi chợ tự lúc nào; cô vợ đảm đang nghiêm túc lựa đồ ngon cho Yết ca ca dù trong lòng đang rộn rạo vì tờ giấy sáng nay Yết để lại~ “Cái này không ngon đâu, em lựa thử cái này đi” – một người lạ mặt nào đó đưa tay lấy miếng thịt ức trên giá cao đưa cho Ngưu “Ah, cảm ơn anh, nhưng bạn cùng phòng em không thích thịt ức” – Kim Ngưu hơi giật mình, quay qua lắc đầu nguầy nguậy – “Em thích lấy miếng thịt đùi kia hơn!” “Vậy thì đây” – người lạ mặt vươn tay lấy giùm Ngưu – “Em cũng biết chọn đồ ghê ha” Người lạ mặt mỉm cười, Kim Ngưu cũng mỉm cười theo nhưng rồi cả hai dần dần bị mất tự nhiên, Ngưu vội vàng chữa cháy, “Cảm ơn anh, có lẽ em nên đi tính tiền trước đây…” “Khoan!” – người lạ mặt chợt nắm tay Ngưu kéo lại – “Cho anh hỏi, em tên gì vậy? Vì anh thấy em hơn giống… Một người bạn của anh…” “Bạn?” “Cái tên Thiên Yết nghe có quen đối với em không?” “Thiên Yết?” – Kim Ngưu mặt tỉnh trả lời – “Em không thấy quen” “Thế à…” – người lạ mặt có vẻ hơi tiếc nuối – “Thôi anh cũng đi đến quầy tính tiền đây, chào em” Người lạ mặt rảo bước đi để lại Kim Ngưu nỗi niềm khó tả,

“Vâng…” – nửa năm sau Ngưu mới thôi đờ đẫn mà trả lời, thì ra Ngưu ta bị bồi hồi trước nụ cười của người lạ mặt để lại… Tính háo sắc lại trỗi lên mất rồi~ “Tích” “Tích” “Tích” “Tích” Ngưu Nhi đứng kiên nhẫn nhìn từng món hàng đi qua cái máy chớp chớp, bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc lởn vởn đâu đó sau lưng… “Ngưu~ chọn đồ ngon quá nha~” – Thiên Yết từ đâu bay tới, đứng sau lưng Kim Ngưu ôm chặt eo chiếm hữu, tự nhiên hơn tiên. “Người ta nhìn kìa!” – Ngưu đỏ mặt nhìn chị nhân viên đang ngơ ngẩn chiêm ngưỡng Thiên Yết mà quên mất việc tính tiền, Kim Ngưu liền vỗ chan chát vào tay Thiên Yết – “Ông hay làm người khác mất tập trung quá đi!” “Ừ~ xin lỗi, nguyên một ngày không gặp nên nhớ~” – Thiên Yết cười tít mắt, nhanh tay giành trả tiền ngay khi chị nhân viên nói giá – “Ngưu nấu, tui trả, ok?” “Hừ…” – Ngưu nhìn lên Thiên Yết đang cười ranh ma làm lộ rõ khuôn mặt đắc chí ~~~~~~OoO~~~~~~Về đến nhà, “Hồi nãy tui có gặp bạn ông đó!” – Ngưu bỏ đồ ăn lên bàn, đi đến bồn rửa để rửa sơ qua mấy cái nồi “Bạn?” – Thiên Yết cũng mau chóng cởi bỏ chiếc áo khoác da, xắn tay áo phụ vợ “Ừm, cao cỡ chừng 1m80, mắt xám giống ông, giọng đều đều, nghe êm tai lắm, coi bộ rất hay nấu ăn, còn nữa… Người ấy có khuôn mặt hài hoà làn môi có lẽ rất mềm dịu, hồng hào, hình như còn có mùi hoa lyly thoang thoảng đâu đó~ nhưng nụ cười là toả nắng hơn tất thẩy~!” – Kim Ngưu đắm chìm vào hồi tưởng “Tỉnh dậy!” – Thiên Yết giương đôi mắt xám khói giận dữ vào Ngưu – “Bộ tui chưa đủ quyến rũ bà hả?!” “Ừm~” – Ngưu vẫn chưa thể thoát khỏi mộng tưởng, cứ lau đi lau lại cái nồi bạc muốn long luôn con ốc “Ngưu!!” – Yết bực mình giật phắt cái nồi từ tay Ngưu, xoay người rồi đẩy Ngưu vào thành bồn “Ông?!” – bấy giờ Ngưu mới bị giật mình vì bị một lực không hề nhẹ đang thắt chặt cổ tay mình Thiên Yết bừng bừng lửa ghen, không còn suy nghĩ, Yết bất chợt đẩy hông Ngưu vào sát người mình. Kim Ngưu vùng vẫy, la lối, nhưng mãi không thể thoát khỏi vòng tay cứng rắn của Thiên Yết…

“Ngưu… Dám lén phén sau lưng tui hả..?!” – hơi thở Yết trở nên dồn dập “Đâu có…” – chân tay Kim Ngưu trở nên mềm nhũn trước sát khí của Yết… Ngưu Nhi nóng mặt, đặt tay ngang ngực rồi quay phắt sang phải để tránh ánh nhìn như lửa bỏng củ Yết ca ca “Nhìn thẳng vào mắt anh!” – Yết nghiêm mặt xưng hô anh, em một cách giận dữ, cầm lấy cằm Ngưu thô bạo, giật mạnh qua bên trái; buộc Ngưu mặt đối mặt với mình – “Anh không thích em nhìn thằng con trai khác như vậy… Nghe rõ chưa!” Với cái tư thế khó chịu và giọng nói sắc lạnh của Thiên Yết… Kim Ngưu càng ngày càng thấy thoải mái hơn là sợ hãi(?!?) Rột~~~~ tiếng bụng kêu của Thiên Yết đã thành công trong việc phản chủ~! Thiên Yết đứng hình… Ngưu ung dung đẩy nhẹ bức tượng thần tiên này ra chỗ khác rồi vỗ vỗ mấy cái lên mặt Thiên Yết để thức tỉnh con người này~ “Rồi rồi~ em sẽ không dám khen người khác trước mặt anh nữa~” – Ngưu cười hiền – “Xưng hô anh em thấy ghê hà! Tui đi nấu cơm cho cái bụng biểu tình của ông đây” “Bà…!” – Yết mất mặt đến mức hai má ửng hồng như cà chua “Hì hì~ dễ thương ghê~” – Ngưu không ngừng khúc khích “Lần sau…” – Yết làu bàu, bám theo Kim Ngưu nhõng nhẽo như con nít – “Đừng có cười nữa coi! Tui đang nghiêm túc bộ!! Ngưu, bà nhớ mặt bà đó…!!” “Nhớ rồi~ mặt đẹp dĩ nhiên phải nhớ chứ~” – Ngưu đập vào vai Yết – “Không ngờ cũng có ngày ông ngu ra như vậy~ ha ha, ngàn năm có một nha~!” “Ngưu!!!!” – Yết thẹn thùng đến độ muốn ứa nước mắt Thiên Yết tức tối, giậm chân bỏ đi… Kim Ngưu cũng vội bụm miệng nín cười, ai ngờ…. Chưa được nửa giây thì “ẻm” quay trở lại, im lặng lấy thớt, rửa rau rồi cũng tiếp tục im lặng hất mặt đi ngang qua Ngưu rồi sang tận phía bên kia chân trời của phòng bếp để thái rau, củ~ Kim Ngưu mỉm cười thích thú, tay thì thong thả rửa thịt, còn mắt thì lâu lâu lại lén nhìn sang bên kia đang phụng phịu bực dọc mà vẫn im lặng phụ mình…. Ngưu đang cảm thấy ấm lòng nha~=)))===============(Au: mấy đứa à~ thật ra là chưa đến lúc H đâu~ đầu năm au troll đó=)) khặc khặc~ cơ mà cứ tiếp tục theo dõi nha~ mấy couple kia thì hừng hực, rực lửa hơn~=))) P/S: chuyện quá khứ của Bảo Bình với ba nó và quá khứ tăm tối của mấy cung còn lại au sẽ tạm gác~ đầu năm đầu tháng mà đăng mấy cái đó thì xui xẻo cả năm~=)) Au là con người không hề có ngăn nắp trong suy nghĩ, nói thẳng ra là thiếu logic và thường xuyên bộp chộp, ý tưởng và cảm xúc dạt dào nên mấy chap truyện sẽ không bao giờ liền mạch mà sẽ lốm đốm như mụn bọc~=)))