Xem Nhiều 12/2022 #️ Truyện (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù Chương 24 / 2023 # Top 18 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Truyện (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù Chương 24 / 2023 # Top 18 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù Chương 24 / 2023 mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tác giả: Mặt nạ bí ẩn

Hỏi tôi? Nực cười.Song Tử nhếch môi, giọng điệu lạnh lẽo.Cậu cũng không tự nhớ lại xem mình đã làm sai điều gì. Cũng phải thôi, bản thân cậu đâu có bao giờ thừa nhận mình sai đâu.

Người không bao giờ thừa nhận mình sai là cậu chứ không phải tôi.

Thiên Bình nhìn thẳng vào mắt Song Tử, nơi đồng tử đen láy ấy mảy may không có chút ấm áp nào, ẩn chứa trong đó là sự hận thù đến tột cùng. Bỗng nhiên, Thiên Bình tự lòng hỏi lại mình:Tôi làm sai ở đâu sao?

Câu trả lời chắc chắn là không, Thiên Bình một mực khẳng định.

Mắt thấy hai học trò cưng của mình đối chọi kịch liệt, lại nhìn thái độ kiên quyết không chịu thay đổi của song Tử, cô giáo đành miễn cưỡng lên tiếng:

Nếu Song Tử đã muốn như vậy thì thôi cũng được. Song Tử……ukm….em ngồi chỗ Xà Phu nha, còn Xa Phu, em chuyển đến ngồi cùng Thiên Bình, các em thấy vậy có được không?

Sao cũng được cô.Xà Phu nhẹ nhàng đáp lại, nụ cười mãn nguyện không hề che giấu. Đây chính là những điều cô muốn, phá hủy từng chút từng chút một hạnh phúc của cái người đang đứng kia.

Ở ngoài cửa, Song Tử nhìn thấy nụ cười đó thì không khỏi giương lên ánh mắt khinh bỉ, cậu muốn ngồi cùng Thiên Bình đến vậy sao?

Phía Thiên Bình, cậu im lặng, cô giáo nghĩ chắc cậu không có ý kiến gì.

Biểu cảm của Thiên Bình không nhằm ngoài dự đoán của Song Tử, nhưng sao trái tim cô vẫn nhói đau đến vậy cơ chứ. So với việc im lặng như vậy, cô mong chờ hơn là cậu sẽ lên tiếng phản đói, nhưng không, cậu chẳng nói câu nào cả.

Song Tử, mày điên thật rồi.

Đây là điều hắn ta muốn, cớ sao phải lên tiếng phản đối cơ chứ.

Song Tử bước vào lớp, lúc đi qua bàn Thiên Bình, ánh mắt không một chút nào hướng về phía cậu.

Quá trình đổi chỗ diễn ra chỉ trong vài phút, chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà biết bao mối quan hệ đã thay đổi.

Xà Phu liếc mắt nhìn Song Tử, đắc ý như muốn bảo:Vậy về chủ cũ. Đây từ đầu đã là chỗ của tôi.

Song Tử chẳng thèm đáp lại ánh mắt khiêu khích của Xà Phu, cô chăm chú lên bảng nghe cô giáo giảng bài.

Khuôn mặt cô cúi gằm xuống nên không nhìn thấy được ánh mắt đau khổ của một người khác, một ánh mắt dành hết cho cô sự quan tâm mà cô chẳng hề biết.

Bệnh viện trung ương thành phố.

Sư Tử bước đến cửa phòng bệnh. Nắm đấm cửa xoay vào, dần dần hiện lên trong tròng mắt cậu là hình ảnh một cô gái đang nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, xung quanh cô chằng chịt các thiết bị y tế. Sư Tử chầm chậm tiến tới chiếc giường đó, ánh mắt chăm chú vào người con gái mỏng manh tên Song Ngư kia. Khuôn mặt hàng ngày hàng giờ cậu mong nhớ lúc này đang ở trước mặt cậu, thật gần, nhưng sao cậu vẫn thấy nó xa xôi đến thế chứ? Bàn tay run run vươn lên chặm nhẹ vào khuôn mặt cô, xoa xoa gò má lành lạnh của cô. Hiện tại cậu chỉ muốn dùng tất cả sự ấm áp của mình để sưởi ấm cho cô. Cậu khẽ hỏi:

Ngư à, lạnh lắm không?

Xung quanh im lặng, không có ai trả lời cho câu hỏi của cậu. Bóng dáng chàng trai đó thật là cô đơn, nhìn vào bỗng dưng như bị cuốn vào sự cô đơn đó mà không kìm được cảm giác đau lòng.

Bốn người đứng sau Sư Tử im lặng, không nói một lời nào. Họ không thể an ủi người con trai đó, chỉ có thể để anh ta tự mình vượt qua sự đau khổ này.

Bàn tay của sư Tử nhè nhẹ chạm vào mái tóc màu hạt dẻ của Ngư, mái tóc mềm mượt ngày nào mà giờ đây đã xơ xác mấy phần, chẳng hiểu mấy người ở đây chăm sóc cô thể nào nữa. Đôi môi cô tái nhợt, không chút huyết sắc như bóp nghẹt trái tim Sư Tử. Cậu không chịu được nữa rồi, cảm giác này sao lại khó chịu đến thế chứ?

Sư quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, ôm chầm lấy người con gái đang yên vị trên giường, giọng điệu nghẹn ngào thì thào vào tai cô:

Ngư, tỉnh lại đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.

Chuyện quan trọng lắm, cậu mau tỉnh lại đi.

Đổi lại những tiếng thì thào của cậu chỉ là tiếng nấc nghẹn từ phí Kim Ngưu và Xử Nữ.

Cậu biết không, tớ yêu cậu nhiều lắm, yêu cậu từ rất lâu rồi, từ lần đầu gặp cậu tớ đã có cảm tình với cậu rồi.

Lời này nói ra thật quá muộn, nếu cậu nói ra sớm hơn có phải bây giờ mọi chuyện sẽ không diễn biến như thế này không?

Ngư à, tớ nói ra rồi đấy, giờ cậu trả lời tớ đi, tỉnh lại trả lời tớ có được không?

Giọt nước mắt mặn chát rơi xuống gương mặt Ngư nhưng cô chẳng hề có một chút phản ứng nào.

Đúng lúc này, tiếng đẩy cửa phát ra, sau đó, ba Ngư lặng lẽ bước vào. Mới vừa rồi đưa mẹ Ngư về, lúc vào đây thấy sự xuất hiện của nhóm Sư Tử, ông hơi ngạc nhiên.

Bạch Dương tiến đến phía ông, lễ phép:

Cháu chào bác.

Các cháu là?

Bọn cháu là bạn của Ngư, đến đây thăm cậu ấy.

Nghe thấy tiếng động phía sau, Sư Tử quệt tay lau nước mắt, cậu chậm rãi đứng dậy, quay mặt về phía ba Ngư.

Bác Minh.

Chàng trai trước mặt đối với ba Ngư rất xa lạ, nhưng thanh âm quen thuộc này thì….

Cháu là…….Sư Tử?

Vâng. Sư Tử nhẹ gật đầu. Gia đình cậu và gia đình Ngư khá thân thiết nên việc cậu biết được tên bố mẹ Ngư cũng chẳng có gì khó khăn.

Cháu về nước khi nào vậy?Ba Ngư tiến đến hỏi han, nếu ông nhớ không lần thì giờ này lẽ ra Sư Tử phải ở Mĩ chứ.

Hôm nay ạ.

Ánh mắt của Sư Tử khiến ông ngộ ra không ít điều. Người này…..có cảm tình với con gái ông.

Nếu là trước kia, ông hẳn sẽ tươi cười vui vẻ nói chuyện với người con trai này nhưng bây giờ, ông chỉ có thể ôm chầm lấy Sư Tử mà nghẹn ngào.

Cháu về thăm Ngư thì thật tốt.

Sư Tử không nói gì, một lát sau, cậu mới lên tiếng hỏi:

Chuyện gì đã xảy ra khiến Ngư bị tai nạn giao thông ạ?

Ông Minh thẫn thờ một lúc rồi thở dài:

Chuyện này bác cũng không rõ. Người tường tận nhất chuyện này chắc chỉ có Song Tử. Hôm đó, Ngư ra ngoài lâu mà thấy chưa về nên Song Tử đi tìm nó. Chẳng ngờ, sau đó, Song gọi điện báo là……

Nói đến đây, ông không kìm được nước mắt, tận tai nghe tin con gái mình bị tai nạn, còn gì đau khổ hơn chứ.

Trò chuyện với ông Minh một lúc thì nhóm Sư Tử chào ông ra về.

Bước qua cổng bệnh viện, Sư quay sang bốn người đằng sau:

Chúng ta đến trường của Song đi.

Muốn biết được thêm thông tin thì hiện tại chỉ có thể tìm Song Tử. Cậu không tin người cẩn thận như Ngư lại có thể sơ sảy đến mức xảy ra tai nạn nghiêm trọng như thế được.

Xử Nữ không ngần ngại lau đi giọt nước mắt, quả quyết gật đầu.

Tớ đưa cậu đi.

****************************************************

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, mọi người nườm nượp xô nhau bước ra ngoài, Song Tử cũng chậm rãi thu dọn sách vở, hôm nay cô muốn đến bệnh viện thăm Ngư.

Tuy nhiên, không như ý muốn, một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

Mình có chuyện muốn nói với cậu.

Ngước mặt lên, là Ma Kết. Cô dang hai tay chắn trước mặt Song, ánh mắt kiên quyết.

Tôi chẳng có gì phải nói cả.Song tử lạnh nhạt đáp, đôi chân vẫn không ngừng bước về phía trước.

Cậu có.Bảo Bình giữ tay Song Tử lại, rồi chẳng cho cô giật tay lại, Bảo Bình và Ma Kết nhìn nhau, cùng lúc kéo Song Tử ra khỏi lớp.

Dọc hành lang, ba cô gái đang chạy huỳnh huỵch, tiếng bước chân vang vọng trên nền đất.

Các cậu muốn đưa tôi đi đâu?

Đưa cậu đến nơi cậu có thể giải tỏa bực bội.

Ma Kết và Bảo Bình không ngốc đến mức không nhận ra vẻ thù hận trong mắt Song Tử, nhất là ánh mắt khi nhìn Thiên Bình, hai người muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

Chỗ hai người dẫn Song Tử đến là sân sau trường, nơi này cực kì yên tĩnh, cũng là nơi mà mấy người họ thường xuyên đến mỗi khi tức giận.

Cậu có thể nói được rồi đó.Bảo bình thở hắt ra, quay mặt về phía Song Tử, cười nhẹ bảo.

Tôi đã nói rồi, tôi CHẲNG CÓ GÌ CẦN NÓI VỚI CÁC CẬU CẢ. Song Tử nhấn mạnh mấy chữ cuối, định hất tay Bào Bình ra, nhưng lại chẳng thể nào làm được. Không phải cô không muốn tin hai người họ nhưng trong thâm tâm cô hiện tại chẳng thể tin tưởng ai hết.

Ánh mắt Bảo Bình cụp xuống, mang theo cả sự buồn bã, điều này càng làm Bảo Bình khó xử hơn.

Cậu…..không coi bọn mình là bạn nữa sao?Ma Kết lên tiếng hỏi, thanh âm dù nhỏ đến mấy nhưng Song Tử vẫn nghe thấy sự đau đớn trong đó.

Không….không phải…

Vậy tại sao cậu không nói cho tụi mình biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Song Tử quay mặt đi, thật lâu sau vẫn không nói một câu nào. Gió thổi làm tung bay mái tóc của cô, Bảo Bình nhìn thấy rõ trong đó sự cô đơn tịch mịch. Sự cô đơn này giống y chang sự cô đơn lần đầu bọn họ làm quen với nhau, thậm chí nó còn cô đơn gấp mấy chục lần.

Ma Kết không chịu được sự cô đơn tịch mịch đó, cô tiến đến ôm chầm lấy Song Tử, nhẹ nhàng nói với cô:

Mình không rõ chuyện gì đã xảy ra với cậu, nhưng xin cậu đừng như bây giờ, cậu bây giờ khiến mình sợ lắm….

Sợ?

Đúng, sợ cậu rời đi, sợ cậu nhìn bọn mình với ánh mắt đối địch, sợ….

Sợ tôi không tin các cậu nữa.Song Tử nối tiếp câu nói dở dang của Ma Kết.

Nhìn bộ dáng của Ma Kết và Bảo Bình, Song Tử hết nói nổi, đành kể thật lòng.

Em gái của tôi, Song Ngư đó, nó chết rồi.

Hả?

Song Tử lặng lẽ ngồi xuống, đối diện với ánh mắt ngạc nhiên đến tột độ của hai người, từ từ nói:

Hôm thứ tư, cái hôm mà các cậu bảo là Thiên Bình hẹn tôi, tôi không đến được là vì chuyện của Ngư, nó bị tai nạn giao thông. Vì chuyện này nên mấy ngày nay tôi không đến lớp. Lúc đến lớp nghe mấy cậu bảo Thiên Bình ốm, tôi đến nhà thăm cậu ta. Nào ngờ…..

Nhắc lại chuyện này, Song Tử lại thầm cười lạnh:

Nào ngờ khi đến, tôi thấy Thiên Bình và Xà Phu đang ôm hôn nhau cuồng nhiệt.

Ma Kết trầm mặt khi nghe xong câu cuối, thảo nào Song Tử giận như vậy, thì ra là do Thiên Bình. Bảo Bình thì khỏi phải nói, ánh mắt đầy giận dữ, bây giờ cứ nghe thấy hai từ Xà Phu là cô tức chết rồi, cô đã có linh cảm ngay từ đầu là người này chẳng tốt đẹp chút nào rồi, quả nhiên không sai.

Song Tử, cậu đừng buồn, mình nhất định sẽ giúp cậu trả thù bọn họ.Bảo Bình kiên định nói.

Yên tâm đi, mình không buồn đâu.Cô không phải loại con gái yếu đuối sẽ không vì chút tư tình này mà làm lỡ việc trả thù cho Ngư.

Ba người im lặng, nhưng đột nhiên lúc sau, Ma Kết nói lớn:

Chẳng lẽ vì Thiên Bình nên cậu không tin hai bọn mình, nghĩ bọn mình đồng lõa với cậu ta.

Đầu tiên thì có ý nghĩ như vậy.Song Tử nhè nhẹ đáp.

Không thể trách Song Tử được, bất kì ai ở trong tình huống của cô đều sẽ mất lòng tin như vậy. Một người con trai ở bên cạnh suốt mười năm còn có thể thay đổi thì huống chi những người khác.

Ma Kết không biết nên nói gì lúc này, quả thật nếu là cô, cô cũng sẽ có ý nghĩ như vậy, huống hồ là một người rất khó đặt niềm tin vào một người khác như Song Tử.

Ma Kết nhìn Bảo Bình, cả hai cùng hạ quyết tâm, cầm lấy bàn tay của Song Tử:

Nhìn ý chí hừng hực trong mắt hai người, Song Tử chẳng thể nào bực bội nổi nữa, cô dang tay, ôm hai người vào lòng.

Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm.. Cuộc đời tớ có hai cậu làm bạn, đó là điều may mắn nhất.

Thành thực sorry mọi người vì lâu vậy mình mới ra chap, dạo này mình bận ôn thi nên không đăng được, mong mọi người thông cảm, *cúi đầu nhận tội.*

Suýt quên, trịnh trọng thông báo với mọi người, chap sau có người phải ăn dấm nha.

Truyện: (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù / 2023

Song Tử lên tiếng hỏi, sau khi đã đảo mắt một hồi mà vẫn không thấy cô bạn thân.

Ngưu đi sau, phải chừng lát nữa mới đến. Bạch Dương trả lời, gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

Nhân Mã nhìn thằng bạn thân từ lúc đi vào quán hằm hằm không nói một lời chỉ còn nước bó tay. Cậu tính nói vài lời để xua đi cái vẻ mặt quan tài kia nhưng thiết nghĩ không nên, lỡ miệng một tí có khi lại bị một trận nhừ tử. Đang không biết làm sao thì phục vụ mang đồ lên. Cậu cười cười, mở nắp rượu, rót vào ly rồi đưa cho mọi người. Huých chiếc ly vào tay Dương, cậu chậm rãi mở miệng: Này, uống đi. Lâu rồi mày cũng chưa nếm lại.

Bạch Dương quay sang, lườm một cái thật dài khiến Nhân Mã lạnh hết cả người. Cậu đẩy chiếc ly ra làm chất lỏng bên trong sóng sánh suýt đổ:Hết hứng thú, không uống.

Nhân Mã chẹp miệng, không uống thì thôi, cần gì gắt gỏng như vậy, cứ như là giết người không bằng. Thôi vậy, chuyện của người ta thì để người ta lo, mình vẫn nên tận hưởng thú vui của mình. Cậu khẽ nâng ly lên, nhâm nhi từng chút vị rượu len lỏi trong miệng. Mới nhấp được một ngụm đã nghe thấy tiếng Xử răn đe bên tai:Chưa đủ 18 tuổi mà dám uống rượu, cậu liệu hồn không là tôi cho về viết bản kiểm điểm đấy.

Vẻ mặt Xử nghiêm túc hơn bao giờ hết, lại thêm bàn tay đang giơ lên cướp mất ly rượu khiến Mã đờ người, không dám ho he thêm lời nào. Đồ bị đoạt một cách không thương tiếc nhưng của đi thay người, vẫn nên bảo toàn tính mạng thì hơn. Đùa gì chứ bản kiểm điểm cậu có viết trăm lần chưa chắc đã được ai đó chấp nhận.

Một màn vừa rồi chẳng khó khăn đã lọt vào mắt những người còn lại. Song cười thầm trong bụng, không ngờ mấy năm không gặp mà lũ bạn của cô đều đã có người thương, cái kiểu này chắc khi nào giải quyết xong việc cô phải lo chuẩn bị sẵn quà mừng cho tụi nó rồi.

Bảo nhìn vậy chỉ biết lắc đầu cảm thán. Cô ghé tai Kết bảo:Lũ trẻ bây giờ manh động quá mày ạ. Tao chưa kịp định hình gì luôn. Đây có được coi là cướp hôn gián tiếp không?

Kết ngu ngơ hỏi lại:Chúng nó đã làm gì đâu mà cướp hôn gián tiếp?

Bảo lại lắc đầu, quay sang thầm thì: Mày chẳng biết gì cả. Mã uống rượu đúng không, miệng chạm vào ly, Xử lại cướp ly, từ đó suy ra cưỡng hôn gián tiếp.

Kết gật gật xem chừng như đã hiểu. Cô hướng mắt về phía Xử ý muốn nói: tớ hiểu mà, thái độ vô vàn bội phục. Đúng thật là bọn lãnh đạo, cách hành xử quả khác với người thường.

Tiếp nhận ánh mắt của Kết, Xử nghi hoặc không biết mình đã làm gì sai. Cô chỉ có ý tốt nhắc nhở tên kia thôi, có cần như vậy không. Lẽ nào, hành động đó có gì gây hiểu lầm sao?

Xử chưa kịp nghĩ tiếp thì đã thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa. Thiên Vũ đẩy cửa vào, theo sau là Kim Ngưu với vẻ mặt ngây thơ đến tội. Hai người dừng lại ở một chiếc bàn phía trong, đúng chỗ khuất ánh sáng. Ánh điện lấp ló trên khuôn mặt Ngưu, đủ biết đây là lần đầu tiên cô đến chỗ như thế này. Cũng phải thôi, một con người vốn quen với nhà hàng quán ăn như cô sao có thể lui tới cái chỗ gọi là quán bar được.

Thiên Vũ trông bộ dạng ngơ ngác ngác của Ngưu thì khẽ cười thầm. Vừa sau Ngư đã thêm một con nai xinh đẹp thánh thiện, không biết là diễm phúc cậu tốt quá hay sao nữa.

Cậu uống gì? Thiên Vũ hỏi, trên mặt vẫn là nụ cười như thường lệ,.

Gì cũng được. Ngưu cười hiền đáp lại, trong lòng thầm rủa vạn lần tên chết bằm trước mặt. Bà đây nói uống sữa chua mi có đưa cho được không.

Vậy cậu uống rượu được không? Vũ lại hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, bàn tay đang mon men chuẩn bị cầm lấy tay Ngưu.

Rượu hả…? Mặt Ngưu đơ lại, trong đầu bỗng vang lên tiếng nói dong dỏng của ai đóChưa đủ 18 tuổi CẤM uống rượu Cô vội lắc đầu nguầy nguậy, nhanh chóng đáp lại:Gì cũng được nhưng không được uống rượu.

Sao vậy? Ai đó lại hỏi, tay đã nắm lấy tay Ngưu.

Mình….không uống được. Mình….mình bị dị ứng với rượu. Hết cách, Ngưu đành bịa đại một lý do. Thấy tay mình đang bị tên đối diện vuốt ve đột nhiên da gà da vịt của cô nổi hết cả lên. Vận dụng toàn lực do năng lượng bữa cơm tối cung cấp, cô đẩy mạnh tay Thiên Vũ ra, mặt áy náy nói:Với cả, mình cũng không quen để người khác cầm tay cho lắm.

Thiên Vũ ra vẻ ăn năn:À, xin lỗi cậu nha. Mình không cố ý. Ngừng một chút, hắn nói:Cậu không uống được rượu vậy thì uống tạm nước trái cây nha.

Ngưu gật đầu ngoan ngoãn. Thiên Vũ gọi phục vụ rồi quay lại tiếp tục cuộc trò chuyện.

Cậu có quen không? Đây là một quán ba mẹ mình mở, mình nghĩ cũng tiện nên dẫn cậu vào. Không làm cậu khó chịu chứ?

Có, bà đây rất khó chịu, muốn ra khỏi đây ngay lập tức. Nhạc gì mà inh hết cả đầu, snack không có, truyện tranh lại càng không. Ngưu rất muốn nói vậy nhưng đã kịp thời giữ lại trong miệng, dùng điệu cười hiền dịu đã thành quen đáp lại:Không sao, mình thấy nơi này rất được. Lần đầu đến nên có chút không quen thôi. Cậu….hay đến đây lắm hả?

Ừm, vì chỗ này của gia đình nên cũng hơi thường xuyên lui tới. Tên nào đó nghĩ bụng vẫn cần khiêm tốn một chút.

Ngưu lại gật gật. Không cần phải lấy mác chăm ngoan đâu, bà đây hiểu hết mà. Đang không biết nói gì thì phục vụ mang đồ lên, Ngưu cười tươi cám ơn rồi cầm lấy ly nước trái cây. Khi bạn cạn ngôn thì hãy lấy đồ ăn để tìm ra giải pháp, đó chính là châm ngôn giao tiếp của bạn Ngưu.

Cậu và Ngư sao lại chia tay vậy? Ngưu bắt đầu khai thác vấn đề, sau khi đã kít một ngụm nước trái cây. Ừm, vị không tệ, có điều vẫn thua xa nước ép Bạch Dương làm.

Thiên Vũ hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại sắc thái bình thường, dùng giọng điệu đượm buồn, hắn nói:Mình cảm thấy mình và cậu ấy không hợp nên chia tay. Mình quá kém cỏi, không xứng với người tốt đẹp như cậu ấy. Mình cứ nghĩ mọi thứ sẽ ổn, cậu ấy sẽ nhanh quên mình, dù sao thì không có mình vẫn có rất nhiều người ở bên cậu ấy. Thật không ngờ, sau đó….lại xảy ra chuyện kia.

Ở bên này, những lời hai người không lọt khỏi tai ai. Xử Nữ đã để máy nghe lén vào chiếc vòng tay của Ngưu thế nên chỗ đó như thế nào chỗ này cũng đều có thể nắm rõ. Gương mặt ai nấy đều trầm xuống hẳn, đặc biệt là Sư Tử. Bàn tay đặt dưới bàn của cậu lúc này đang nắm chặt, sự giận dữ không hề che dấu trong ánh mắt. Nực cười, cậu ngay từ đầu đã không xứng với Ngư. Dám giả mạo ở bên cô ấy lâu như vậy, chỉ dùng vài lời tội lỗi đã muốn trốn tránh vấn đề sao.

Lại tiếp tục ở bên kia. Sau những lời tưởng chừng buồn thắm thiết, Ngưu cũng rất biết phối hợp, dùng giọng điệu an ủi mà rằng:Đó không phải là lỗi của cậu, đừng nên tự trách bản thân. Tớ bây giờ chỉ muốn tìm ra người đã gây tai nạn hôm đó để đòi lại công đạo cho Ngư. Dù gì cậu ấy…cũng là người bạn thân thiết nhất của tớ. Dứt lời, một vài giọt nước mắt đã chấp chớm bên hàng mi.

Gạt chuyện này qua một bên, hắn vươn tay chạm đến gương mặt Ngưu, da mặt trắng hồng tươi mát khiến người ta xao xuyến. Ngưu đơ toàn tập, ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn. Cái gì vậy trời, trực tiếp chiếm tiện nghi là sao.

Cậu đừng khóc, mọi chuyện đâu còn có đó. Lau đi những giọt nước mắt trên khóe mi Ngưu, Thiên Vũ rất chân thành khuyên bảo, bàn tay vẫn cố chấp đặt trên gương mặt bạn Trâu.

Đột nhiên ở chỗ nào đó, ánh mắt sắc lẻm tia thẳng đến chỗ hai bạn đang ngồi. Bạch Dương gần như mất khống chế, định tiến đến chỗ Kim Ngưu, hất văng cái bàn tay đang chạm vào mặt Ngưu. À, đâu chỉ là hất văng, phải đem đi chặt mới hả dạ chứ. Chiếm tiện nghi vậy mà còn chưa đủ, hắn tính làm gì tiếp theo đây. Còn cái cô ngốc Kim Ngưu kia nữa, ngồi đờ ra đấy làm gì, bình thường xông xáo lắm mà, sao giờ im re không thấy tiếng vậy.

Chân đứng lên nhưng chưa tiến thêm bước nào đã bị Thiên Yết ngồi cạnh kéo áo ngồi xuống. Giọng cậu lạnh lùng:Giờ cậu qua đó thì công sức Ngưu chịu đựng từ nãy đến giờ coi như bỏ trắng.

Lời nói của Thiên Yết kéo Bạch Dương về với lý trí. Cự Giải ấn cậu ngồi xuống, trấn an:Yên tâm, Ngưu biết phải làm gì. Cậu ấy sẽ không dễ dàng để bản thân chịu thiệt thòi đâu.

Xử và Mã thấy vậy cũng vội vàng khuyên can:Phải đó, cứ quan sát tiếp đã. 36 kế của cô ấy rất nhanh sẽ được thi hành thôi, đừng lo.

Nghe lời mọi người, Bạch Dương ngồi im. Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Hít thở sâu, cậu tiếp tục nhìn vế phía chiếc bàn đằng xa. Thiên Vũ, sau này đừng mơ mà xong với tôi!

Ở chỗ bên này, Ngưu mất vài giây phản xạ, vội hất tay Thiên Vũ ra. Cô cố đè nén thanh âm giận dữ trong cổ họng, gằn từng chữ: Cảm…cảm ơn cậu, mình không sao.

Bàn tay bị hất của Thiên Vũ va vào ly nước trái cây trên bàn làm nước đổ lênh láng lên quần áo hắn. Ngưu cong môi cười, không ngờ một hành động vô tình lại dẫn đến hệ quả như này. Tay à, mày đôi lúc cũng khá có vận khí đấy.

Chợt nhớ đến mình đang làm người tốt, Ngưu vội vã kiếm tạm mớ giấy ở cạnh quầy lau giúp quần áo hắn. Hai tay hai giấy, một tay Ngưu lau áo, một tay lau bàn, tiện thể hất thêm nước vào người hắn.

Xin lỗi, tớ thật sự không cố ý….Giọng điệu đầy tội lỗi

Thiên Vũ hơi buồn bực nhưng đối diện với thanh âm kia, hắn chỉ đành tặc lưỡi cho qua. Ai kêu người ta đẹp làm gì, chịu chút nước vào người thì có chuyện gì đâu. Hắn cười cười bảo không sao rồi đi ra nhà vệ sinh. Còn lại một mình Ngưu, cô thở phào. Tên này sửa sang chắc cũng tầm hơn chục phút, nhân thời gian này liên lạc với bọn Song Tử vậy.

Đảo mắt qua quán bar một lượt, bóng hình quen thuộc của Bạch Dương nhanh chóng đi vào tầm mắt của Kim Ngưu. Cô nháy mắt tinh nghịch, tính tiến đến chỗ cậu nhưng ngược lại, Bạch Dương ra hiệu cho cô ngồi xuống, đồng thời cậu giờ điện thoại lên.

Phải rồi, tên kia chốc nữa sẽ quay lại, không thể rời đi xa được. Thôi thì dùng điện thoại vậy.

Tiếng nhạc to sẽ lấn át âm thanh, khẳng định không thể gọi cho họ. Vậy là…

Nhắn tin rồi.

Bạn nhỏ nào đó vô cùng không đành lòng bởi tốc độ nhắn tin chẳng thể nào bằng mấy người bên kia. Dù vậy, cô vẫn mở Messenger, đi thẳng vào vấn đề chính.

Trâu: Mình không moi được thêm gì nữa, hắn toàn nói lảng. Phải làm sao giờ?

Cừu: Mình đoán trước hắn sẽ không để lộ gì. Cậu làm vậy là được rồi, tránh xa hắn ra chút, tìm cách đưa cho hắn cái khuyên tai hôm nọ đi. Xong việc thì chuồn. Phần sau để Song Tử lo.

Ngưu mất gần 1 phút để gửi tin mà chưa đầy mười giây sau đã thấy rep tin, quá khủng bố rồi. Trâu hướng ánh mắt hoang mang về đằng xa. Cừu à, không cần sỉ nhục tớ như vậy đâu.

Kì thực, bạn Cừu vốn đã nhanh tay, giờ đây người thương còn nhắn tin, sao có thể lề mề mà rep chậm được.

Vậy mới nói, sức mạnh của tình yêu luôn phá vỡ giới hạn con người.

Cừu: Nãy sao không đẩy tay hắn ra luôn?

Trâu: Muốn lắm nhưng còn phải tìm cách.

Cừu: Bình thường đánh người ta nhanh lắm mà, sao nay lâu thế? Hay là lưu luyến? (mặt hung tợn)

Trâu: Ai thèm chứ. Ghê muốn chết. (mặt buồn nôn) Không bằng một góc so với cậu.

Gõ xong Ngưu đột nhiên thấy cái gì đó sai sai, nhưng sai ở đâu thì không rõ. Đằng kia, Bạch Dương chợt nở nụ cười, nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại không dứt. Coi như cậu vẫn còn tạm chấp nhận được, biết nhớ tới mình. Không uổng suốt mấy năm trời mình làm cu li sai vặt mua đồ ăn của cậu.

E hèm. Toàn tập những người còn lại đồng thanh. Tụi tớ cũng đang đọc đó.

Vâng, vì là nhóm nên một người biết đồng nghĩa với những người còn lại cũng biết. Bạch Dương chẳng có vẻ gì là lúng túng, trưng vẻ mặt tớ chẳng cần quan tâm, tiếp tục nhắn tin cho Ngưu.

Được một lúc trên trời dưới bể, Thiên Vũ quay lại. Ngưu nhắn vội: Hắn quay lại rồi, chút nói tiếp nha.

Bày ra bộ mặt hiền hậu, Ngưu thân tình hỏi:Cậu xong rồi hả? Vẫn phải xin lỗi cậu chuyện vừa nãy nha, tớ….

Chưa nói hết câu, Thiên Vũ đã ngắt lời:Không sao, không sao mà. Tớ chỉ bị bẩn chút áo thôi, vừa nãy đã thay rồi.

Ờ ha, chỗ này là của gia đình hắn, ướt một cái áo thì có làm sao đâu. Ngưu nghĩ thầm, biết thế đổ thêm chút nước nữa cho hắn tắm luôn.

Nhìn một lượt từ trên xuống dưới, Ngưu dừng lại bên tai phải của hắn. Lúc chọn thiết bị nghe lén, bọn cô đã rất phân vân. Quần áo không được, giày dép càng không, đồng hồ đã từng suy tính đến nhưng biết một tuần hắn đổi mấy cái đồng hồ. Cuối cùng, nghĩ tới tên ăn chơi như hắn xài khuyên tai là tốt nhất.

Cậu làm sao thế? Sao nhìn tớ chằm chằm vậy? Cảm thấy ánh mắt chăm chú nhìn mình, hắn có chút không quen. Tuy nhiên, không quen không có nghĩa là không tốt.

À, không có gì, mình chỉ là….thấy tai của cậu thiếu thứ gì đó. Ngưu giả bộ thẹn thùng quay sang chỗ khác, giọng nói êm đềm nghe muốn xiêu lòng.

Hả, thiếu cái gì? Thiên Vũ đưa mặt đến gần, rất thích thú hỏi lại.

Ngưu giơ tay tính chạm đến nhưng thôi. Hành động này trong mắt của nhóm bạn là ghê tởm nhưng đối với Thiên Vũ lại mang tầng ý nghĩa ngược lại.

Hôm trước tớ đi ngang qua một cửa hàng thấy họ bán khuyên tai rất đẹp. Tớ liền nghĩ đến cậu. Ngưu vừa nói vừa lấy trong túi một chiếc khuyên tai màu bạc lấp lánh.Tớ thấy nó hợp với cậu. Không biết cậu….thấy được không?

Giờ chẳng cần được hay không, hắn chỉ cần nghe thấy Ngưu tặng đã thấy vui lắm rồi. Gật gật đầu, hắn cười lấy lòng:Tất nhiên là được rồi. Cậu thật có mắt thẩm mĩ. Hay là cậu đeo luôn giúp tớ đi. Vừa nói đã cầm lấy tay Ngưu, ý định không cho từ chối.

Ngưu rất phối hợp, cười tươi rói, chậm rãi vén tóc rồi nhanh nhẹn đeo khuyên tai vào. Nhiệm vụ sắp hoàn thành rồi, cuối cùng cô cũng có thể về nhà ăn ahahahaha.

Lúc xỏ xong khuyên, đột nhiên Thiên Vũ vòng tay qua ôm lấy eo cô. Ngưu giật giật khóe miệng, tên chết tiệt này, dám ngang nhiên như vậy. Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định không được vung tay ra đấm.

Ừm…xong rồi. Cô nhỏ giọng nhắc nhở.Mình giữ thăng bằng rất tốt, không sợ ngỡ đâu. Cậu buông mình ra đi. Mấy từ cuối, bạn Trâu phải rất bình tĩnh mới thốt ra được.

Ah, cảm ơn cậu nha. Thiên Vũ lưu luyến chưa muốn buông tay nhưng Ngưu đã đẩy hắn ra xa rồi lanh lẹ về chỗ mình ngồi.

Vừa nãy quả thực không dài nhưng hắn có thể cảm nhận được thân hình mềm mại của cô, mùi hương trên người cô dịu nhẹ, không phải mùi nước hoa nhưng lại rất thơm khiến hắn khó có thể quên. Đang chìm đắm trong dư vị còn sót lại thì giọng Kim Ngưu lại vang lên:

Cậu….nhớ ngày nào cũng phải đeo chiếc khuyên tai này nha. Tớ…..đây là lần đầu tặng qua cho con trai đấy. Ngưu bày ra bộ mặt xấu hổ, cúi đầu cầm lấy túi xách, cào nhẹ vào mặt túi

Ừ, tớ nhất định sẽ đeo nó, lúc đi tắm cũng không tháo ra đâu. Vũ cười cợt đáp lại.

Hai người nói với nhau vài câu bâng quơ thì Ngưu bảo

Cũng muộn rồi, tớ về trước đây.

Ah, khoan đã, để tớ đưa cậu về. Vũ tính kéo tay Ngưu lại nhưng cô thuần thục tránh được.

Không cần đầu, tớ…tớ tự về được. Cậu không cần đưa tớ về đâu. Tạm biệt. Nói rồi, không đợi hắn đáp lại, cô đã chuồn thẳng. Trước khi đi còn không quên trưng bộ mặt thẹn thùng. Đã diễn thì phải diễn cho chót chứ.

Bóng dáng thanh mảnh dần khuất sau chiếc cửa ra vào, Thiên Vũ sờ tai cười nham hiểm. Con nai này khiến hắn thật có hứng thú, chẳng muốn rời xa chút nào. Tặc lưỡi, hắn rút điện thoại ra, nhìn gương mặt mình trong đó. Chiếc khuyên tai cũng hợp phết đấy chứ, cô gái nhỏ có mắt nhìn thật.

Ngồi thêm mười phút thì hắn ra về. Hôm nay không như mọi khi, hắn chẳng có cảm hứng gì sau khi Ngưu rời đi cả, trong đầu chỉ còn hiện lên dáng vẻ thẹn thùng và gương mặt thanh tú của cô. Đêm nay có lẽ lại khó ngủ rồi đây.

Đến lúc hành động rồi.

Xử Nữ lên tiếng, kéo theo đó là một tốp người rời đi.

Thiên Vũ bước tới gara, tính lấy xe thì bóng hình phía trước khiến hắn thất thần, tay cầm chùm chìa khóa đột nhiên buông xuống. Tiếng leng keng của chùm chìa khóa vang vọng giữa không gian. Lúc này, mọi thứ yên tĩnh đến lạ.

Người đằng trước thật quen mắt, chiếc váy trắng dài tới đầu gối bó gọn vào thân hình duyên dáng. Gương mặt với những đường nét đẹp đẽ nhìn chằm chằm vào hắn, lẳng lặng không nói lời nào.

So…Song Ngư….

Gần một năm rồi, không biết có ai còn nhớ đến tui không?

Đọc Truyện Song Sinh Trả Thù / 2023

“Hỏi tôi? Nực cười.”Song Tử nhếch môi, giọng điệu lạnh lẽo.”Cậu cũng không tự nhớ lại xem mình đã làm sai điều gì. Cũng phải thôi, bản thân cậu đâu có bao giờ thừa nhận mình sai đâu.”

“Người không bao giờ thừa nhận mình sai là cậu chứ không phải tôi.”

Thiên Bình nhìn thẳng vào mắt Song Tử, nơi đồng tử đen láy ấy mảy may không có chút ấm áp nào, ẩn chứa trong đó là sự hận thù đến tột cùng. Bỗng nhiên, Thiên Bình tự lòng hỏi lại mình:”Tôi làm sai ở đâu sao?”

Câu trả lời chắc chắn là không, Thiên Bình một mực khẳng định.

Mắt thấy hai học trò cưng của mình đối chọi kịch liệt, lại nhìn thái độ kiên quyết không chịu thay đổi của song Tử, cô giáo đành miễn cưỡng lên tiếng:

“Nếu Song Tử đã muốn như vậy thì thôi cũng được. Song Tử……ukm….em ngồi chỗ Xà Phu nha, còn Xa Phu, em chuyển đến ngồi cùng Thiên Bình, các em thấy vậy có được không?”

“Sao cũng được cô.”Xà Phu nhẹ nhàng đáp lại, nụ cười mãn nguyện không hề che giấu. Đây chính là những điều cô muốn, phá hủy từng chút từng chút một hạnh phúc của cái người đang đứng kia.

Ở ngoài cửa, Song Tử nhìn thấy nụ cười đó thì không khỏi giương lên ánh mắt khinh bỉ, cậu muốn ngồi cùng Thiên Bình đến vậy sao?

Phía Thiên Bình, cậu im lặng, cô giáo nghĩ chắc cậu không có ý kiến gì.

Biểu cảm của Thiên Bình không nhằm ngoài dự đoán của Song Tử, nhưng sao trái tim cô vẫn nhói đau đến vậy cơ chứ. So với việc im lặng như vậy, cô mong chờ hơn là cậu sẽ lên tiếng phản đói, nhưng không, cậu chẳng nói câu nào cả.

Song Tử, mày điên thật rồi.

Đây là điều hắn ta muốn, cớ sao phải lên tiếng phản đối cơ chứ.

Song Tử bước vào lớp, lúc đi qua bàn Thiên Bình, ánh mắt không một chút nào hướng về phía cậu.

Quá trình đổi chỗ diễn ra chỉ trong vài phút, chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà biết bao mối quan hệ đã thay đổi.

Xà Phu liếc mắt nhìn Song Tử, đắc ý như muốn bảo:”Vậy về chủ cũ. Đây từ đầu đã là chỗ của tôi.”

Song Tử chẳng thèm đáp lại ánh mắt khiêu khích của Xà Phu, cô chăm chú lên bảng nghe cô giáo giảng bài.

Khuôn mặt cô cúi gằm xuống nên không nhìn thấy được ánh mắt đau khổ của một người khác, một ánh mắt dành hết cho cô sự quan tâm mà cô chẳng hề biết.

Bệnh viện trung ương thành phố.

Sư Tử bước đến cửa phòng bệnh. Nắm đấm cửa xoay vào, dần dần hiện lên trong tròng mắt cậu là hình ảnh một cô gái đang nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, xung quanh cô chằng chịt các thiết bị y tế. Sư Tử chầm chậm tiến tới chiếc giường đó, ánh mắt chăm chú vào người con gái mỏng manh tên Song Ngư kia. Khuôn mặt hàng ngày hàng giờ cậu mong nhớ lúc này đang ở trước mặt cậu, thật gần, nhưng sao cậu vẫn thấy nó xa xôi đến thế chứ? Bàn tay run run vươn lên chặm nhẹ vào khuôn mặt cô, xoa xoa gò má lành lạnh của cô. Hiện tại cậu chỉ muốn dùng tất cả sự ấm áp của mình để sưởi ấm cho cô. Cậu khẽ hỏi:

“Ngư à, lạnh lắm không?”

Xung quanh im lặng, không có ai trả lời cho câu hỏi của cậu. Bóng dáng chàng trai đó thật là cô đơn, nhìn vào bỗng dưng như bị cuốn vào sự cô đơn đó mà không kìm được cảm giác đau lòng.

Bốn người đứng sau Sư Tử im lặng, không nói một lời nào. Họ không thể an ủi người con trai đó, chỉ có thể để anh ta tự mình vượt qua sự đau khổ này.

Bàn tay của sư Tử nhè nhẹ chạm vào mái tóc màu hạt dẻ của Ngư, mái tóc mềm mượt ngày nào mà giờ đây đã xơ xác mấy phần, chẳng hiểu mấy người ở đây chăm sóc cô thể nào nữa. Đôi môi cô tái nhợt, không chút huyết sắc như bóp nghẹt trái tim Sư Tử. Cậu không chịu được nữa rồi, cảm giác này sao lại khó chịu đến thế chứ?

Sư quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, ôm chầm lấy người con gái đang yên vị trên giường, giọng điệu nghẹn ngào thì thào vào tai cô:

“Ngư, tỉnh lại đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

“Chuyện quan trọng lắm, cậu mau tỉnh lại đi.”

Đổi lại những tiếng thì thào của cậu chỉ là tiếng nấc nghẹn từ phí Kim Ngưu và Xử Nữ.

“Cậu biết không, tớ yêu cậu nhiều lắm, yêu cậu từ rất lâu rồi, từ lần đầu gặp cậu tớ đã có cảm tình với cậu rồi.”

Lời này nói ra thật quá muộn, nếu cậu nói ra sớm hơn có phải bây giờ mọi chuyện sẽ không diễn biến như thế này không?

“Ngư à, tớ nói ra rồi đấy, giờ cậu trả lời tớ đi, tỉnh lại trả lời tớ có được không?”

Giọt nước mắt mặn chát rơi xuống gương mặt Ngư nhưng cô chẳng hề có một chút phản ứng nào.

Đúng lúc này, tiếng đẩy cửa phát ra, sau đó, ba Ngư lặng lẽ bước vào. Mới vừa rồi đưa mẹ Ngư về, lúc vào đây thấy sự xuất hiện của nhóm Sư Tử, ông hơi ngạc nhiên.

Bạch Dương tiến đến phía ông, lễ phép:

“Cháu chào bác.”

“Các cháu là?”

“Bọn cháu là bạn của Ngư, đến đây thăm cậu ấy.”

Nghe thấy tiếng động phía sau, Sư Tử quệt tay lau nước mắt, cậu chậm rãi đứng dậy, quay mặt về phía ba Ngư.

“Bác Minh.”

Chàng trai trước mặt đối với ba Ngư rất xa lạ, nhưng thanh âm quen thuộc này thì….

“Cháu là…….Sư Tử?”

“Vâng.” Sư Tử nhẹ gật đầu. Gia đình cậu và gia đình Ngư khá thân thiết nên việc cậu biết được tên bố mẹ Ngư cũng chẳng có gì khó khăn.

“Cháu về nước khi nào vậy?”Ba Ngư tiến đến hỏi han, nếu ông nhớ không lần thì giờ này lẽ ra Sư Tử phải ở Mĩ chứ.

“Hôm nay ạ.”

Ánh mắt của Sư Tử khiến ông ngộ ra không ít điều. Người này…..có cảm tình với con gái ông.

Nếu là trước kia, ông hẳn sẽ tươi cười vui vẻ nói chuyện với người con trai này nhưng bây giờ, ông chỉ có thể ôm chầm lấy Sư Tử mà nghẹn ngào.

“Cháu về thăm Ngư thì thật tốt.”

Sư Tử không nói gì, một lát sau, cậu mới lên tiếng hỏi:

“Chuyện gì đã xảy ra khiến Ngư bị tai nạn giao thông ạ?”

Ông Minh thẫn thờ một lúc rồi thở dài:

“Chuyện này bác cũng không rõ. Người tường tận nhất chuyện này chắc chỉ có Song Tử. Hôm đó, Ngư ra ngoài lâu mà thấy chưa về nên Song Tử đi tìm nó. Chẳng ngờ, sau đó, Song gọi điện báo là……”

Nói đến đây, ông không kìm được nước mắt, tận tai nghe tin con gái mình bị tai nạn, còn gì đau khổ hơn chứ.

Trò chuyện với ông Minh một lúc thì nhóm Sư Tử chào ông ra về.

Bước qua cổng bệnh viện, Sư quay sang bốn người đằng sau:

“Chúng ta đến trường của Song đi.”

Muốn biết được thêm thông tin thì hiện tại chỉ có thể tìm Song Tử. Cậu không tin người cẩn thận như Ngư lại có thể sơ sảy đến mức xảy ra tai nạn nghiêm trọng như thế được.

Xử Nữ không ngần ngại lau đi giọt nước mắt, quả quyết gật đầu.

“Tớ đưa cậu đi.”

****************************************************

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, mọi người nườm nượp xô nhau bước ra ngoài, Song Tử cũng chậm rãi thu dọn sách vở, hôm nay cô muốn đến bệnh viện thăm Ngư.

Tuy nhiên, không như ý muốn, một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

“Mình có chuyện muốn nói với cậu.”

Ngước mặt lên, là Ma Kết. Cô dang hai tay chắn trước mặt Song, ánh mắt kiên quyết.

“Tôi chẳng có gì phải nói cả.”Song tử lạnh nhạt đáp, đôi chân vẫn không ngừng bước về phía trước.

“Cậu có.”Bảo Bình giữ tay Song Tử lại, rồi chẳng cho cô giật tay lại, Bảo Bình và Ma Kết nhìn nhau, cùng lúc kéo Song Tử ra khỏi lớp.

Dọc hành lang, ba cô gái đang chạy huỳnh huỵch, tiếng bước chân vang vọng trên nền đất.

“Các cậu muốn đưa tôi đi đâu?”

“Đưa cậu đến nơi cậu có thể giải tỏa bực bội.”

Ma Kết và Bảo Bình không ngốc đến mức không nhận ra vẻ thù hận trong mắt Song Tử, nhất là ánh mắt khi nhìn Thiên Bình, hai người muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

Chỗ hai người dẫn Song Tử đến là sân sau trường, nơi này cực kì yên tĩnh, cũng là nơi mà mấy người họ thường xuyên đến mỗi khi tức giận.

“Cậu có thể nói được rồi đó.”Bảo bình thở hắt ra, quay mặt về phía Song Tử, cười nhẹ bảo.

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 24 ) / 2023

Thành thật xin lỗi mọi người vì đã ra chap trễ. Lí do vô cùng chính đáng và đơn giản, chỉ có 2 chữ thôi: làm biếng

. Mong mọi người bỏ qua t/g sẽ bù chap sau.

Sau câu trả lời của Song Tử, mọi người bắt đầu lo lắng. Người gọi Tiểu Yết đến nhà kho cũ là ai? Và rồi cả bọn cùng nhau kéo nhau đến đó….

~~~~Nhà kho cũ~~~~

– Mình đến rồi đây, cậu hẹn mình ra đây có việc gì vậy Song Tử?

– “Rầm”, “Cạch”

Khi Tiểu Yết vừa bước vào nhà kho, cửa lập tức bị đóng và khóa lại. Tiểu Yết cố gắng chạy ra cửa sau nhưng có 1 người đứng đằng sau cô. Hắn bịt chặt miệng, trói 2 tay cô lại, vì quá tối nên Tiểu Yết không nhìn thấy mặt, hắn đẩy cô vào sát góc tường, trói luôn cả 2 chân, khóa cửa sau lại và bỏ đi.

1 lúc sau, Bảo Bình đi lại, thấy cửa nhà kho bị khóa lại, cô đưa tai sát vào cửa cũng không nghe thấy tiếng động gì. Trong đầu BB bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ đen tối (hỉu ==”). Không thể nào, không lẽ Song Tử lại là người như thế. Bảo Bình cố gắng đập cửa, đạp cửa với hi vọng có thể bắt được “quả tang tại trận” (==”). 1 lúc sau 22 con người, dẫn đầu là Tiểu Ngư đang hì hục chạy tới.

– Bảo Bình, sao cậu ở đây? Có thấy Tiểu Yết không?

Tiểu Ngư thì lo lắng hỏi còn Bảo Bình thì “bất ngờ” khi thấy Song Tử cùng mọi người đang đứng trước mặt mình. Sau khi được giải thích cặn kẽ từ 2 phía (BB và 22 người kia) thì tất cả đều biết là mình bị lừa. Các sao nam cùng hợp sức phá cửa, xông vào và Thiên Yết chạy lại mở trói cho em gái.

– Anh 2 àk, có người…..

– Được rồi, anh biết rồi, đi mau!

Nói rồi cả bọn cùng quay về phòng chờ vì còn 30p nữa là đến giờ thi bơi. Tiểu Bạch khui lon nước ngọt mới mua uống 1 hơi rồi chuyền sang mời Tiểu Ngư:

-Tiểu Ngư, uống đi nèk.

– Thank kiu.

Anh chàng Ngư đưa tay lấy lon nước ngọt nhưng vô ý làm rơi, nước ngọt đổ lên cánh tay anh và……..

– AAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!

Tiểu Ngư hét lên đau đớn, tay anh nhìn thật khủng khiếp. Tiểu Yết nghi ngờ liền lại lục túi mình thì thấy thứ thuốc đó đã vơi đi một nửa.

– Nhất định là lớp abc đã nghe lén chúng mình nói chuyện khi sáng. – Tiểu Bảo nói.

– Nếu không bị đổ nước ngọt trước, có lẽ chúng muốn khi Tiểu Ngư xuống hồ bơi thì…..- Tiểu Bình suy luận.

– Tất cả là tại mình, nếu mình không làm ra loại thuốc đó thì sẽ không như vậy.

Tiểu Yết vẫn tự trách móc bản thân mặc cho mọi người an ủi, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống.

– Đừng khóc. Mình không muốn thấy cậu khóc đâu Yết àk.- Tiểu Ngư an ủi.

– Bây giờ làm sao trị cho Tiểu Ngư đây. Híc… híc… huhuhu.

Song Ngư bắt đầu khóc lóc (ngập lụt, help! ) vì lo lắng cho cậu em trai. Sau lời kể lại về loại thuốc đó của chị em BB, mọi người bắt đầu hiểu vì sao Yết lại đau lòng như vậy. Các sao nam đưa Tiểu Ngư vào nhà vệ sinh (để tắm đấy!!!). Những tiếng la của Ngư như từng mũi dao cắt vào lòng Yết. Mọi người cũng rất lo lắng, khi bước ra, nhìn Ngư thật đáng sợ, mất đi vẻ đẹp trai mộng mơ lúc nào. Anh kẽ lau những giọt nước mắt trên mi Tiểu Yết và nói với mọi người:

– Bây giờ ai thi đấu đây ?

– Em đã như vậy rồi mà còn lo lắng cho việc đó sao? Híc…híc… huhuhu. – Song Ngư khóc lóc.

– Đừng khóc mà, mình sẽ thay Tiểu Ngư thi đấu.

– “Không, mình không thể thua, mình phải cố lên, vì Song Ngư. “

Người Tiểu Kết như có năng lực thúc đẩy, anh tăng tốc 1 cách thần kì và cuối cùng….

Mọi người reo hò vui sướng, lớp ĐB đã giựt hầu hết huy chương và chiến thắng. Sau đó mọi người bắt đầu trở về cuộc sống như thường ngày và ở bảng thông báo của trường luôn được đề cập tin tức mỗi ngày:

– Ngày a tháng b năm c: 1 học sinh lớp abc bị té lầu gãy chân không rõ nguyên nhân.

– Ngày b tháng b năm c: 1 học sinh lớp abc bị bò cạp độc cắn, phải nhập viện.

– Ngày c tháng b năm c: trong giờ trực nhật, 1 học sinh lớp abc bị quạt trần của lớp rơi trúng đầu, chấn thương sọ não.

…………………………………..

và mỗi ngày đều có những thông tin như vậy được đăng lên, lớp abc từng đứa, từng đứa một đều không được yên thân (có lẽ mình không cần nói chi cho thêm thừa, chắc mấy bạn cũng biết rõ hung thủ là ai rồi nhể).

~~~~4 tháng sau~~~~

Vết thương của Tiểu Ngư bây giờ đã khỏi hẳn, trở lại phong cách đẹp trai như xưa (

). Bây giờ đã bước vào tháng 2. Sắp tới 1 ngày lễ quan trọng, ngày lễ của những đôi yêu nhau. Có lẽ không cần nói cũng biết đó là ngày 14/2- Lễ tình nhân Valentine.

– Này mọi người còn 4 ngày nữa là Valentine rồi, hay ngày đó lớp chúng ta đi chơi theo cặp giống như lần trước nha.

– OK.

Vẫn là cái đài phát thanh mang tên Song Tử, anh đang đứng trên bụt giảng và “tuyên truyền” ,đương nhiên là cả lớp đều đồng ý. Và mọi người thắc mắc tại sao cả lớp lại đồng ý hết như vậy, 22 cặp mắt hướng về bàn Tiểu Sư – Tiểu Mã.

– Này, không phải bữa tiệc lần trước 2 người nhất quyết không đi cùng nhau sao? Sao hôm nay lại khác thế?

Kim Ngưu thắc mắc, sau khi suy đi nghĩ lại 1 hồi, Tiểu Sư liền nắm tay Tiểu Mã dẫn lên bụt giảng (nói lôi lên thì đúng hơn

), anh khoác tay ôm lấy Tiểu Mã rồi dõng dạc nói:

– Xin được tuyên bố với tất cả mọi người trong toàn thể lớp ĐB này ( t/g: cái này là đọc bảng tuyên ngôn độc lập kiểu T.Sư hả?. T.Sư: kệ ta, tỏ tình kiểu này nó ms shock, mi còn lâu ms nghĩ đc như ta. T/g: thì bởi vậy thiên hạ ms nói mi bá đạo từng hột gạo đó

. T.Sư: *đơ*) kể từ ngày hôm nay, cô gái này- Tiểu Nhân Mã sẽ là bạn gái của mình.

):

– Các em đang làm mất trật tự của lớp đấy, phía dưới là phòng hiệu trưởng, các em muốn gây rối àk. Đâu phải trống tiết rồi muốn làm gì thì làm,tất cả….MAU BƯỚC RA NGOÀI NÀY HẾT CHO TÔI.

Những lời nói đó phát ra từ cửa miệng của ông thầy giám thị. 24 con người, ai ai cũng xinh đẹp, bị quỳ xếp dài thành 1 hàng trước cửa lớp, tay dang ra 2 bên, mỗi tay là 2 cục gạch (2×2=4; 4×24= 96 ==” trường này tàng trữ gạch trái phép àk.)

– Mỏi tay quá. – Tiểu Mã than vãn.

– Em đứng đó mà phạt tiếp cho tôi. Ma Kết, Tiểu Kết, nể tình 2 em là học sinh giỏi nên tôi tha cho lần này, vào lớp đi.( t/g: chứ k phải vì họ là con hiệu trưởng àk. Thầy GT: ta vẫn còn phải nuôi mẹ già, vợ và 4 đứa con thơ nên k thể để mất việc, ngươi k đi lm, s có thể hỉu cho hoàn cảnh của ta TT TT. T/g: v để ta viết cho 6 người đó nhảy lầu tự tử hết là ngươi có thể an tâm nghỉ việc rồi nhỉ

2 chị em Kết được thầy cho vào lớp nhưng vẫn đứng trước cửa quan sát tình hình của mọi người. Ngay sau đó Tiểu Yết lên tiếng:

– Thầy àk, đâu thể vì là con hiệu trưởng mà thầy lại phân xử bất minh như vậy. Phạm nội quy đấy thầy ạ!

– Em dám nói vậy với tôi hả?

– Nếu không phải thì thôi, thầy làm gì ghê thế? Có tật giật mình àk?

Tiểu Yết gương đôi mắt lạnh như băng lườm ông thầy giám thị làm ông ta đổ mồ hôi hột, nổi cả gai óc.

– Thầy à, dù gì em cũng là lớp phó của lớp, lớp đâu thể thiếu em (lớp bị phạt tập thể rồi, có ai ở trỏng đâu ==”) thầy cho em vào lớp đi, lớp phó cần phải làm đúng nhiệm vụ….blap…blap…

Đã đến lúc Xử Nữ “xuất chiêu” và vì để bảo vệ cái màng nhĩ thân yêu của mình thầy liền cho XN vào lớp, nhưng chị đi rồi thì em nối nghiệp (

) Tiểu Xử nói:

– Thầy à, em học cũng giỏi mà, sức học của em với Ma Kết đâu thua gì nhau, thầy làm vậy em sẽ thấy bất công, mà thấy bất công thì em sẽ bức xúc, mà khi bức xúc với thầy cô thì em sẽ không muốn đến trường, mà không đến trường sẽ không có kiến thức…blap… blap….

Và đương nhiên ông thầy cũng bị “hàng phục” và cho TX vào lớp. Sau đó Tiểu Kết lên tiếng:

– Thưa thầy, bạn Song Ngư sức khoẻ rất yếu, không thể chịu phạt lâu. Nếu bạn ấy có việc gì em e là thầy không gánh nổi trách nhiệm đâu.

– Thôi được rồi, Song Ngư vào lớp đi.

Sau khi Song Ngư đứng dậy thì bắt gặp cặp mắt ngây thơ vô (số) tội của em trai, cô lên tiếng:

(Còn tiếp, đón xem chap 25)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

p/s: sorry vì chap này nó hơi bị nhảm.

Bạn đang xem bài viết Truyện (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù Chương 24 / 2023 trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!