Xem Nhiều 1/2023 #️ Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta # Top 7 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta # Top 7 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trễ học, Kết tức giân lườm Mã, cậu thì không quan tâm tới anh mắt giết người của cô mà nhìn xung quanh xem có ai nhìn mình không, may mà ai cũng nhìn thẳng về phía trước chăm chú nghe giảng bài nếu không chắc cậu sẽ toang cửa mà chạy trốn mẩt.

Kết cảm thấy hài hước nên che miệng cười về hành vi khó coi bây giờ của cậu.

Cạch

Tiếng mở cửa lớp, làm mọi người đều dời mắt khỏi bảng đến cửa.

Bước vào là ông thầy toán có sân bay di động trên đầu, còn sau lưng ông ta vẫn còn một người nữa, ai cũng nghiêng đầu muốn nhìn người bí ẩn ấy, khi bước chân người ấy bước vào cả lớp nín thở, tròn mắt nhìn nhau.

Thật đẹp!

Bước vào là một cô gái xinh đẹp, cặp mắt to tròn với hàng mi cong vuốt, chiếc mũi cao nhỏ nhắn, đôi môi mỏng múm mím đáng yêu, làn da trắng như tuyết, dáng người quá ư là cân đối đó chứ. Các bạn nam sinh ai cũng đều in rõ hai trái tim trên con mắt họ, còn phía nữ sinh ghen tỵ có mà hâm mộ cũng có. Chỉ duy nhất cậu Mã Mã đang cứng đờ người ra.

-Này thấy gái là mê hà.

Kết huýt mạnh cù chõ vào người Mã, cô gái trên bục quen quen nhưng không nhớ rõ là ai, bệnh đãng trí của cô nó lại tái xuất rồi.

-Hả, đâu có, đó là Tố Nhi mà.

Mã oan uổng giơ hai tay lên, làm mặt cún con. Kết sực nhớ ra là mối tình đầu của bé ngựa nhà ta năm lớp 9 đây mà, cô ta đã đá Mã một cú đau điếng đến giờ Kết vẫn không quên được sự thảm hại của cậu vào lúc đó đâu. Kết lườm lườm Tố Nhi, quay phắt đầu qua nheo mắt cảnh cáo Mã:

-Cậu mà lén phén muốn quay lại tình cũ thì chết với tôi đấy, hứ

Mã oan uổng bóp vai Kết:

-Không bao giờ, Mã chỉ có Kết thôi!

Nghe lời đó của Mã, Kết sướng lỗ tai gì đâu á nhưng mà vẫn giữ mặt lạnh huếch lên cao. Mã đương nhiên biết Kết đang thích thú cỡ nào mà, cậu liên tục xoa vai của cô như một tên vuốt mông ngựa vậy.

Hành vi của hai người tuy không quá phô trương, chẳng ai để ý nhưng không thể lọt qua cặp mắt của Nhi, giờ đây trong mắt cô ta chỉ có sự tức giận che giấu sau nụ cười thân thiện giới thiệu mình với cả lớp.

-Chào các bạn mình là Trương Tố Nhi, từ Canada chuyển đến đây rất mong được các bạn giúp đỡ.

Cô lên tiếng, giọng ngọt ngào đốn ngã bao trái tim nam sinh, sau đó còn nháy mắt nữa chứ, làm cả lớp náo loạn lên.

-Tất nhiên rồi, tất nhiên…- nam sinh ồn ào reo lên

-Xem vẻ mặt lẳng lơ của cô ta kìa, thấy ghét…- một vài nữ sinh ganh tỵ

Thiên Yết trở lại trường với tâm trạng bức xúc không thể chịu nổi, hắn bực vì cái né tránh của Giải lúc nãy.

Bỗng hắn thấy bóng dáng ai đó khá quen, suy nghĩ thế nào mới sực nhớ hô to:

-BẠCH NGỌC TRINH

Cô gái quay lại, nhìn Yết mỉm cười.

-Thật lâu không gặp nhỉ?

Ngọc Trinh đi đến bên cạnh Yết, cả hai hàng huyên đi đến lớp, hắn được biết cô mới trở về nước hôm qua, bao năm qua đi, cô nói nơi cô đến là địa ngục, bây giờ về nước còn học chung lớp với Yết nữa 12A.

Khi cô xuất hiện cùng hắn nơi cửa lớp, ai cũng bàng hoàng nhìn chăm chăm vào Trinh, cô ta xinh đẹp hơn, duyên dáng hơn, và ra dáng người lớn hơn, nhưng trên nét mặt không giấu được sự buồn bã khiến người người đối diện đau lòng.

Xử siết chặt tay, đôi mắt ánh lên sự nguy hiểm nhìn con rắn độc được ngụy trang quá tài tình bởi lớp lông cừu đáng yêu trước mặt, đã ba năm nay cậu muốn xé nát con người này và bây giờ cái ước mong đó sắp thành sự thật rồi, nếu có cơ hội cậu sẽ giết chết cô ta.

Ngưu thấy Xử siết chặt nắm đấm cô hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, nhưng cô vẫn tin trong chuyện này người có lỗi là Xử, Ngưu nắm bàn tay Xử khẽ đưa lên má mình giúp cậu ấy bình tĩnh lại, dù có chuyện gì đi nữa, cô cũng không rời xa Xử vì chính lúc này cô đinh ninh mình không thể nhường Xử cho Tố Trinh dù cô cảm thấy rất tội nghiệp và đáng thương cho cô ta.

-Xin chào, các bạn chắc ai cũng biết mình rồi nên không cần nói nhiều đâu nhỉ? Mong các bạn đừng tránh xa mình, cảm ơn các bạn.

Bạch Ngọc Trinh cuối đầu chào lớp và thầy, cô đi xuống ngồi đối diện với bàn của Ngưu, nở nụ cười thân thiên cô chào trâu con như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng trong tích tắc đôi mắt Trinh đã nhìn xuống đôi tay Xử và Ngưu đang nắm lấy nhau, cô ta cười thầm trong lòng, nhưng vẫn ung dung chào Xử, ngồi xuống ghế mình.

Yết ngồi sau lưng Trinh, hắn quan sát từng nhất cử nhất động của bọn họ, thật sự đây là một màn kịch quá hay quá hấp dẫn, nhưng với vai trò người bạn hắn mong Xử không mất đi tình yêu của mình, Yết không thể giấu được nụ cười nhạt vì hắn biết Bạch Tố Trinh là kẻ cực kì nguy hiểm, biết từ nào? Có lẽ vào ba năm trước, cái ngày cô vờ bị sinh non và nhập viện đấy.

Tinh tong…. tinh tong….

Chuông cửa vang lên, Giải đang nằm trong bồn tắm, lắp đầy trên người là bong bóng trắng, cô ngờ ngợ ai đang ngoài cửa nhỉ? Lâu rồi mới có người bấm chuông a, xém tý nữa cô đã nghĩ nhà mình không cài chuông rồi hoặc nhà vô chủ rồi, ai vào nhà cũng đi te te như nhà họ riết Giải cũng chẳng thèm khóa cửa.

-Ra đây

Giải mặc nhanh chiếc váy satanh mỏng chạy thẳng ra cửa, thật thì gấp quá có cái váy thôi, áo ngực quần lót cũng không mặc luôn, nhìn vào chắc chắn sẽ có kẻ sịt máu mũi mất.

Cạch

Mở cửa ra, Giải đứng yên như tượng đối diện với người con trai có nụ cười ấm áp như ánh dương, trái tim Giải bỗng loạn nhịp, nó nhảy cẫng lên như muốn bay ra khỏi lòng ngực cô a. Thật sự mừng quá đó mà.

-Chào bé cua ngốc, em vẫn như vậy không mặc đồ bên trong à, lớn rồi không phải con nít như trước nữa đâu.

Anh ta bước vào nhà khi chưa có sự cho phép của Giải và không quên thuyết giáo về cách mặc đồ của cô.

-Triệu Phong, sao anh lại ở đây?

Câu hỏi ngu ngốc chưa kìa, nhà anh ta đối diện a, chỉ vì đi du học nên căn nhà không có ai thôi, giờ anh ta về thì ở đó và qua đây chào cô, thế cũng hỏi.

Triệu Phong vương tay ôm Giải vào lòng, anh ngồi xuống ghế salon không quên trao nụ cười thần bí cho cô.

-Anh nhớ em quá, em mới tắm à thật thơm.

Anh ta vẫn như năm năm trước luôn thích đặt cô vào lòng, ngửi lấy mùi trên cơ thể cô, anh ta nhẹ nhàng làm trái tim đang đau của cô bỗng ấm áp lạ thường. Giải đã quen ngồi trong lòng anh như thế này từ nhỏ, cũng chẳng có gì ngại ngùng nên đưa tay bóp cái mũi anh lại, nhe răng cười tít mắt.

Phong vương tay gỡ cái vật chắn ngang chiếc mũi cao của mình ra, bặm môi cảnh cáo, anh nhìn xuống bây giờ mới để ý, phía trong tất da thịt kia có rất nhiều dấu xanh đỏ lạ thường, trong phút chốc đôi mắt anh sa sầm, tay nhanh chóng lột luôn cái đầm mỏng của cô.

Cái này làm Giải bất động này, hồi nhỏ có cởi đồ tắm mưa chung nhưng đó là về lúc bốn năm tuổi còn bây giờ thì mười mấy rồi, cởi đồ thật không hay.

-Phong anh làm cái gì vậy?

Giải la toán, muốn đẩy anh ta ra, nhưng lực của anh mạnh hơn cô, đè cô nằm thẳng xuống ghế.

-Ai đã làm thế này với em?

Triệu Phong chưa từng hung dữ thế này với Giải cả, anh biết mình đã quá trớn, cô đưa đôi mắt vô tội trong suốt đã ánh lệ nhìn anh không tin trước mặt mình là Triệu Phong dịu dàng năm nào.

Anh thở dài, nhặt chiếc đầm mặc lại cho Giải ôm cô trong lòng hít lấy hít để hương thơm ngọt lịm nơi cổ cô.

Thật khó khăn để kìm chế chính mình khi người con gái mình yêu nhất lại rơi vào tay kẻ khác. Giải úp mặt vào hõm vai anh nên không biết khuôn mặt Phong giờ đây hằn lên những tia máu rất đáng sợ, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

-Anh xin lỗi!

-Không, em không trách anh, anh ơi, em buồn ngủ quá!

Vẫn như ngày xưa, Giải thích nhất nũng nịu với Phong, mỗi lúc mệt mỏi hay bị đánh đòn, Giải lại chui vào lòng anh mà ngủ, dù anh có làm sai với cô điều gì cô cũng không trách bởi vì, Triệu Phong là người anh trai thân thương của cô. Chỉ là người anh trai duy nhất mà Giải muốn bên cạnh.

Phong mỉm cười, thiên hạ trong lòng vẫn không thay đổi, vẫn như ngày nào, ngốc nghếch đáng yêu, anh vỗ nhẹ lưng cô, con cua không biết tốt xấu đã ngủ trên người anh từ lúc nào không hay.

” Giải, anh yêu em, kẻ đã chiếm được em trong thời gian anh vắng như vậy đã quá lợi cho hắn rồi, từ bây giờ em là của anh “- Triệu Phong nghĩ thầm bế Giải lên phòng, trước khi đi không quên đặt nhẹ lên môi cô một nụ hôn. Tình yêu của anh, em là của anh mãi mãi!!!

“Trò chơi bắt đầu khi đối thủ đã sẵn sàng vào thế. Quy luật duy nhất không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục tiêu.”

Triệu Phong nhận được phong thư không ghi tên người gửi nhưng anh biết chắc lá thư này được gửi bởi ai, anh vò nát rồi vứt vào sọt rác, bàn tay không ngừng quay viết, mắt đăm đăm nhìn ngôi nhà trắng đối diện, nơi cửa sổ nhỏ tầng một có bóng dáng ai lướt quanh phòng.

Cạch

Tiếng cửa phòng bật mở, anh vẫn không phản ứng gì, anh biết người vào là ai. Hỏi:

-Nhiệm vụ sao rồi?

Phong quay lưng với người bước vào, nhất cử nhất động người sau mình không cần nhìn cũng biết.

-Cậu chủ, tôi đã vào được trường Hoàng Gia và bắt đầu tiếp cận nhưng vẫn chưa gặp được cái tên ấy.

Người bước vào là một cô gái, đôi mắt to tròn đáng yêu, làn da trắng mịn cùng với vẻ đẹp mê hồn, bất cứ chàng trai nào nhìn vào mà không mê mẫn nhưng đối với Triệu Phong khó hiểu dù cô có quyến rũ anh cỡ nào, cô có thể đạt được cũng chỉ là thân xác chứ không đoạt được trái tim anh.

-Tố Nhi, tôi luôn xem cô như em gái nên đừng làm tôi phải thất vọng. Được chứ?

Anh xoay người lại, đối diện với Nhi, cô gái ăn mặc gợi cảm để lộ cảnh xuân ra ngoài. Đôi má cô ta phớt hồng nhìn thật say lòng người, Tố Nhi khẽ gật đầu, cuối mặt vờ thẹn thùng. Nếu trước mặt là một người đàn ông khác, có lẽ đã chết mê chết mệt cô nhưng Phong vẫn dáng vẻ lãnh đạm đó, anh tiến lại gần đè cô xuống giường.

Cởi bỏ chiếc đầm mỏng trên người Tố Nhi, cảnh xuân động lòng người hiện ra phơi phới lấp đầy cảnh mộng tuổi thanh xuân, anh cũng bắt đầu cởi sạch đồ trên người mình, anh trườn cái thân mình to lớn bao phủ thân hình mỏng manh bên dưới. Đôi mắt cô ta say mê nhìn anh, còn anh đáp lại chỉ có nụ cười khinh bỉ.

Trong mắt Triệu Phong những người con gái khác ngoài Giải đều là đồ rẻ mạc, kinh tởm, bọn chúng đến với anh chỉ vì muốn hưởng cái lợi từ anh.

Nhếch mép, khuôn mặt anh vùi vào giữa ngực Tố Nhi, bàn tay xoa nắn hai bầu ngực sữa vun cao, thú tính của đàn ông không bao có thể kiềm chế lại được. Anh nhấc mông thúc mạnh vào sào huyệt Nhi khiến cô cong người, hưởng thụ sự sung sướng bất tận từ anh. Trên thân thể của cô ta anh không quan tâm, thiên hạ nhỏ đó có đau hay sung sướng, anh chỉ cần biết thỏa mãn chính mình, Phong thúc tới tấp tạo nên những tiếng.

Bạch… bạch…

Làm người khác đỏ mặt tía tai a.

Phong bắt đầu đẩy mạnh, cú hít mông làm người Tố Nhi chuyển động dữ dội.

-AAAAAAA

Cả hai cùng rên lên khi khoái cảm đã lên đến cực đỉnh.

-Bây giờ phải làm sao đây?

Dương như muốn òa lên khóc, trong tay cô máu chảy đầm đìa, xung quanh đang bị vây kín không có lối thoát.

-Bình tĩnh nào, chúng ta sẽ không sao đâu!

Sư cũng như Dương trên tay cũng dính đầy máu, nhưng đây không phải máu của họ mà của người khác a. Dù mang tiếng là an ủi Dương nhưng xem ra anh còn run hơn cả cô đấy.

-Không thể tin chúng ta có thể mắc bẫy chúng được.

Thiên Bình thì không được may mắn lắm, tay không có máu nhưng chân trái thì có, vết thương nhỏ có hình tròn nhìn là biết do súng gây ra, từ đó máu chảy không ngừng, Song Ngư mắt đỏ hoe, lấy tay xé chiếc áo khoác cầm máu cho chồng. Nếu không tại bà thì cả bọn đâu bị dính vào việc cái bẫy này.

Tối hôm trước:

-Sao cơ? Tiền bối Hạ bị bọn Z bắt à? Sự việc thế nào tôi muốn biết rõ.

Ngư đang ngủ thì chuông điện thoại reo, đây là đường dây bí mật không ai có thể phá vỡ được, bà nhắc máy nghe tin tức về tiền bối Hạ làm bà lo lắng.

Sáng hôm ấy, ông Hạ đến công ty bình thường, nhưng không ngờ đi được nữa đường xe bất chợt rẽ hướng khác, dù rất nhiều vệ sĩ đi theo cũng không làm được gì, còn bị giết rất thảm, họ đều bị xoay nhiễn ra làm thành cái bánh bao to a.

Nhưng sau đó lại có thông báo mới đã tìm được dấu vết qua GPS, xe đi về hướng đông.

Tin tức về ông Hạ bị mất tại đó không ai truy ra thêm được, Hạ Nhuẫn Văn rất quan trọng với hiệp hội H vì nếu nói đây là tiền bối thì sai rồi, đây là người thành lập ra hiệp hội này, ông ta không muốn nhún tay vào giang hồ nữa nên mới đưa Thiên Bình lên làm chủ, tiếc thay số phận trớ trêu dù đã rút ra nhưng vẫn bị hiệp hội Z nhắm tới. Nhiều lần gây khó dễ và kinh động hơn nữa là bắt cóc người.

Sau khi biết tin Ngư liền hối thúc chồng cùng với ba đứa cháu đi về Mỹ gấp, không ngờ đường dây bị xâm nhập, chẳng có vụ bắt cóc nào hết, cũng chẳng có ai chết, bọn Z phá vỡ đường liên kết của hiệp hội H giả làm kẻ bên ta bắt sống hết đám người Ngư. Người tính không bằng trời tính, đi được nữa đường thì có cuộc gọi thông báo đường dây bị hacker, cả bọn gấp rút chạy trốn. Không may lại bị phát hiện và truy đuổi.

Xui hơn nữa Thiên còn bị dính phát đạn ngay chân trái a.

Việc chạy thoát không thuận lợi, cả bọn chui thẳng vào cánh rừng ẩn nấp trong một hang núi nhỏ chờ người trong tổ chức đến giải cứu.

Trời không tiệt đường người, khoảng 2h sau cả bọn được tìm thấy và được đưa trở về an toàn. Bọn Z chết thảm hại, chúng không ngờ rằng mình lại bị phát hiện, tất cả đều bị chặt đứt đầu gửi về cho chủ.

-Nếu bọn chúng đã muốn gây chiến, vậy hãy cho bọn chúng toại nguyện đi

Thiên tức giận quát, chỉ tay ra lệnh cho thuộc hạ đem thi thể an táng, đầu gửi cho ông chủ Z với lời nhắn:

“Trò chơi bắt đầu”

-Như vậy liệu có ổn?

Bảo một tay đỡ Dương, mặt lo lắng nhìn Thiên.

Bác luôn là người suy nghĩ thấu đáo, gây chiến như thế chẳng khác nào đưa tất cả trở về bảy năm trước. Con đường đầy máu tanh kia ư?

Bất giác, anh rùng mình, đã lâu rồi anh không muốn thấy cảnh người chết phơi thây nữa.

Thiên không trả lời, ông vịn vai vợ khó khăn đi vào xe mất hút.

-Bác ấy thật sự tức giận rồi!

Dương nói. Cả ba cùng lắc đầu, có lẽ cuộc chiến sẽ đến trong nay mai thôi.

Tại hiệp hội ngầm Z

RẦM

-Bọn chúng muốn tuyên chiến với chúng ta sao? Được lắm, mau thông báo cho con trai ta, bắt đầu việc nó cần làm đi, yêu cầu của nó ta sẽ tuân theo

Ông ta ra lệnh cho thuộc hạ, tên thuộc hạ gật đầu chạy đi.

Hiệp hội Z ai nghe tới không sợ, ông chủ nơi đó mới nghe danh đã làm người ta gặp ác mộng mỗi ngày a. Ông ta là Triệu Vĩ, một người đàn ông rất bình thường, xuất thân bí ẩn chỉ biết vào mười năm trước ông ta thành lập ra Z và bắt đầu làm ăn buôn bán vũ khí trái phép, đến bây giờ chỉ cần hù lũ trẻ.

“Con không ngoan Triệu Vĩ sẽ bắt con đấy”

Lập tức bọn chúng nghe lời ngoan như cún con .

-Ông nghĩ khi nào chúng ta mới bắt đầu hành động?

Người đàn bà trẻ tuổi, mặc bộ đồ ôm sát người màu đen, cổ áo chẻ khiến ngực tách ra làm hai bên, lộ phần da thịt trắng muốt ở giữa. Thật hấp dẫn nha!

-X, em đã ngứa tay rồi à, nhưng không phải Ngọc Trinh vẫn còn bên đó sao? Để cho anh xem con gái em nó hơn em hay thua em đây.

Triệu Vĩ nghiêng người, gác hai chân lên nhau, vẻ mặt hóm hỉnh nhưng mang theo ý dò xét.

Người đàn bà tên X đứng dậy, bàn tay mảnh khảnh lướt nhẹ hai bên vai ông ta, dùng lực bà ta xoay chiếc ghế đối diện với mình, khom người xuống, khuôn mặt hai người gần trong gan tất.

-Đừng đánh giá thấp Ngọc Trinh của em, con bé không làm em thất vọng bao giờ cả, vậy nên anh hãy cẩn thận thằng nhóc con cứng đầu của mình đi

X vân vê ngón tay tháo từng cúc áo của Triệu Vĩ, đôi môi bà ta vừa lướt trên cổ ông vừa nói giọng khinh thường, đôi môi đỏ mọng vẫn cứ lướt xuống dưới đến khi ông ta thở hắt ra.

Buông người,

Bà xoay lưng bước đi không quên gửi theo nụ hôn gió.

Triệu Vĩ nhếch mép :” Em thật tinh ranh “- ông ta nghĩ thầm, cùng với trí tưởng tượng dâm đãng của mình.

-Ngày mai chúng ta về.

Thiên chỉ nói nhiêu đó, ông đi vào phòng không thấy bước ra.

Ngư thở dài rót chén trà, uống cạn.

-Bác gái à, thật sự như vậy sao?

Sư lo lắng hỏi, anh không muốn bây giờ có chuyện không hay xảy ra, anh sắp làm cha mà, nhỡ có chuyện gì thì biết làm sao đây?

-Ta biết các con lo lắng, ta cũng lo vậy, nhưng nếu ông ấy đã nói vậy chúng ta đành như thế mà làm thôi.

Song Ngư lắc đầu, đứng dậy bỏ đi vào trong.

Còn ba người bên ngoài thật sự muốn gào thét luôn ý,

Ngày trước Sử được biết đến là một tay súng điêu luyện bách phát bách trúng, dù có cách xa mấy dặm vẫn không hụt một viên.

Dương cũng chẳng là hạn vừa, cô được đào tạo thành thục tất cả các loại võ, không cần vũ khí cô vẫn hạ được rất nhiều người.

Bảo thì chuyên về côn và chiến thuật, dù bất cứ kẻ mạnh nào đụng tới anh chưa chắc đã thắng nổi.

Song ngày trước rất nhanh nhảu, chuyên gia đột nhập vào căn cứ bí mật, cô thông minh về hacker luôn phá bỏ sự phòng bị của kẻ địch từ bên trong.

Đó là về bảy năm trước, còn bây giờ Dương sợ gãy móng tay không đi biểu diễn được a, còn bây giờ Sư ngồi vẽ lâu quá không biết bắn có trúng như trước không nữa. Bảo thì bình thường, chiến thuật vẫn mưu mô như xưa nhưng côn thì thật sự không biết sao nữa.

Vấn đề ở đây là Song nha, cô ấy mang bầu không thể ra chiến được, trước kia cần phối hợp bốn người mới có thể thành công nay thiếu mất một người lại là người rất quan trọng, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Ai cũng ủ rủ ê chề, ngồi thi nhau mà thở dài nghe thật tuyệt vọng.

-Kì này chết là cái chắc a!

Cả ba đồng thanh, úp mặt xuống bàn than thở.

END

Truyện: Câu Chuyện Của Chúng Ta

Xử không biết chính mình đã bị nhốt bao nhiêu ngày khi cậu không nhìn thấy được mặt trời a, điều tồi tệ nhất là…

” Ngưu à, cậu ra sao rồi? Chị ơi, mọi người ơi có ai biết mình đang bị nhốt không? “

Cậu bất lực ngồi tựa vào tường, Ngọc Trinh đã làm gì cậu mà bây giờ tay chân chẳng có sức lực nào hết, cậu mệt mỏi trườn dài người trên giường.

Cạch

Bạch Ngọc Trinh đi vào trên tay cầm một sợ dây xích dài, cô không nói không rằng xích lấy hai tay Xử lôi ra ngoài.

Cậu rê từng bước mệt mỏi theo sau cô, đây đích thị là một căn cứ ngầm không phải nhà của cô ta, nhìn quanh cậu có thể đoán được chín phần mình đang ở dưới lòng đất a.

-Bạch Ngọc Trinh cô đưa tôi đi đâu?

Cô quay mặt nhìn cậu, ánh mắt chan chứa nỗi buồn nhìn cậu:

-Tôi xin lỗi.

Chỉ nhiêu đó thôi, cả đoạn đường còn lại cho dù cậu có hỏi thế nào cô ta vẫn làm như câm điếc, không nghe không trả lời.

-Tiểu thư việc cô tới đây được rồi.

Tên con trai trước mặt tầm mười tám tuổi, khuôn mặt cứng ngắt, mặc dù chất giọng cậu ta nghe rất bình thản nhưng nếu quan sát kỹ lời nói ấy vô cùng chắt nịch và nguy hiểm.

Trinh gật đầu giao Xử cho hắn ta, cậu thì vẫn ngây ngô không biết gì, không có lực chống cự cậu chỉ còn cách thuận theo hắn dẫn đi đâu cậu đi theo đó.

Bước vào căn buồn gam màu đen nâu quỷ dị, căn phòng này làm cậu sợ hãi đứng lại không dám vào, hắn ta cảm thấy người sau lưng không đi liền kéo mạnh dây xích, cậu thuận đà té úp mặt xuống đất, trao nụ hôn cho sàn nhà.

Bị ba tên đàn ông khác lôi lên chiếc giường bằng da, cột chặt tay, chân, cổ của cậu nằm yên trên giường, ra sức vùng vẫy nhưng hoàn toàn tuyệt vọng.

Xử bị trói chặt tâm trạng lại hoảng loạn, rõ ràng mình đang nằm trên một chiếc giường dành cho tù nhân bị ngược đãi a.

Và đúng như thế,

Một tên bác sĩ nào đó bước vào, hắn ta đeo khẩu trang trắng cùng tông màu với bộ đồ trên người, hắn bước đến nhìn cậu sau đó ra hiệu lệnh cho vài người bước ra ngoài.

-Tôi nghĩ mình không cần phải nói nhiều đâu nhỉ? Cậu chịu hợp tác với chúng tôi bảo đảm chuyện này chỉ như kiến cắn thôi.

-Thế nào là ki…

Chưa nói hết câu miệng đã bị bịt miệng bằng một miếng dây da được thiết kế hợp chung với chiếc giường này.

Cậu tức tối, lo sợ theo bản năng sinh tồn cậu giựt nảy mình lên, gồng hết sức đến thoát ra.

-Ưm…A…a…a.a..a..

Giọng la không rõ ràng lắm nhưng cũng đủ vang dội khắp phòng, Ngọc Trinh đứng bên ngoài cả thân cô rung lên bần bật, cô quỵ gối xuống đất hai tay ôm lấy khuôn mặt tái xanh của mình.

Một lúc sau Xử được mang ra hoàn trả cho Trinh, cậu đã ngất được ngồi trên xe lăn, cô run rẩy nắm lấy đôi tay đầy máu của cậu.

Mười móng tay đã bị rút sạch, chỉ còn lại lớp da đỏ lòi lõm trong rất đáng sợ, chưa nói đến máu từ nhưng vết thương không ngừng tuôn ra, khuôn mặt cậu trở nên trắng bệch đến dọa người.

-Xin lỗi, mình thật sự xin lỗi hức..hức..

Ngọc Trinh đẩy chiếc xe lăn trở về phòng, cô thấy trái tim như bị ai đó bóp chặt, nước mắt không ngừng rơi, hốc mắt đỏ hoe, khó thở quá!

Cô đã làm gì vậy chứ?.

……………………………………………………..

Mã tỉnh dậy thấy mình nằm trên chiếc giường lạ, bên cạnh lại có thứ gì đó rất mềm mại như làn da của con gái, cậu đau đầu nhăn mặt, quay mặt sang làm cậu vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Kết gối đầu trên tay cậu, cô ôm lấy cậu ngủ ngon lành, cậu đưa tay lên nhưng vội vàng hạ xuống. Hình như có gì đó bất ổn.

Xốc mạnh tấm chăn cậu kinh hoàng khi cả hai lõa thể nằm cùng nhau trên giường.

“Cái quái gì thế này?”

Cô chớp mắt tỉnh dậy, thấy cả người mình khỏe hơn được chút rồi, lưa mắt nhìn cậu sau đó đảo mắt nhìn lại mình.

Phân tích vấn đề trong năm giây hai mắt cô trợn tròng lên, phản ứng chậm cô la toáng:

-Cái tên Mã Mã dâm tặc kiaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Mã cũng không biết thế này là sao a, cậu lấy tấm mềm quýnh quáng quấn lấy cô vì cậu sợ có máy quay đang ghi lại và chính cậu cũng chui vào mềm luôn.

-Cậu nghe mình nói đã…

Bốp

Kết vùng vẫy đấm một cú vô mặt Mã.

-Nói cái con khỉ khô, đồ biến thái, Nhân Mã không ngờ bao lâu nay tôi đã nghĩ cậu…

Cô vừa nói xong ôm mặt khóc nức nở.

Mã ôm cô vào lòng vỗ nhẹ lên tấm lưng mềm mại của cô, cậu từ tốn nói:

-Này chúng ta đang bị bắt, chuyện này chắc chắn do bọn chúng dựng nên, với lại cậu còn là con gái mà đúng chứ? Nếu tôi và cậu có làm cái gì tại sao không có máu, cậu lại chẳng hề đau?

Kết ngưng thút thít ngẫm nghĩ, đúng là rất logic nha, cô quang sát dưới tấm ga giường đúng là không có vết máu nào hết, bụng dưới cũng có đau đâu. Nhưng…

-Huhu nhưng cậu cũng nhìn hết của tôi rồi còn đâu.

Mã trả lời nhanh không kịp suy nghĩ:

-Cậu cũng thấy của tôi rồi mà.

Cả hai nhìn nhau, hình như có cái gì bị thua thiệt thì phải?

………………………………

Nỗi kinh hoàng còn chưa dứt với Ngưu mấy ngày trước, hôm nay một lần nữa tái diễn.

Lần này chỉ có Tố Nhi xuất hiện thôi, cô ả cầm chiếc roi da khá dài bước đến bên cô.

Cô sợ điếng người lùi vào góc tối lùi mãi cho đến khi tấm lưng bị chặn lại bởi sự lạnh lẽo của bức tường.

-Hôm nay chúng ta cùng chơi một trò chơi nhỏ, rất vui.

Trương Tố Nhi mặc một bộ đồ đen ôm sát người nhìn như những đứa điếm khiêu dâm, nhếch miệng cười khinh bỉ, ả cầm cây roi da vung tay lên cao.

Chát Chát Chát

Âm thanh chua chát vang lên, bóng dáng nhỏ nhắn góc tường dùng hai tay ôm lấy đầu, run lên từng đợt đỡ lấy đòn roi.

-Aaaaaa…

Ngưu la thất thanh, những đợt roi quất xuống in hằn trên làn da trắng không tỳ vết của cô, chúng để lại trên người cô từng vết đỏ dài ứa máu đến ghê tởm.

Cô cắn chặt môi dưới đến bật máu, khi không chịu đựng nỗi nữa Ngưu liền ngã quỵ xuống sàn, đau đớn mà bất tỉnh.

Tố Nhi quẳng cây roi sang một bên, cô ả lôi Ngưu ra ngoài ánh sáng nhỏ nhoi nơi chiếc bóng đèn nhỏ treo lủng lẳng cố gắng phát ra.

Thoát chiếc áo, chiếc quần của Ngưu ra, cô ta nằm đè lên cô.

Môi chạm môi, Nhi lấy một cái sex toy có hai đầu dương vật, cô ả một đầu tự đưa nó vào chính mình, đầu còn lại động thân tiến vào bên trong Ngưu.

Ngưu đã ngất chẳng biết trời trăng gì nữa, cả thân hình bị đong đưa cùng nhịp thở hổn loạn dâm tà của người phía trên làm người khác nghe mà hận lòng mình không giết oách đi con gái điếm rẻ mạt kia.

_Ưm…a…a…a..

Tố Nhi liên túc thúc đẩy vào ra trong Ngưu, chính ả lúc này như lâng lâng bay bổng, uốn éo thân mình, khi đạt đến cực khoái ả giải phóng ra ngoài, ưỡn người nằm đè lên cô.

Ngưu tội nghiệp nếu biết được chuyện chắc cô sẽ không sống nỗi với nỗi nhục nhã này đâu.

-Chính con em đáng chết của mày đã giành lấy người của tao và mày phải gánh hết tấc cả.

Cô ả mặt đanh đá, hai hàm răng nghiến chặt lấy nhau, mắt hạnh hung dữ nhìn thiên hạ vô tội mà trút giận.

Đọc Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta Online

Giải mở to mắt hoảng hốt, chờ đợi sự cứu giúp của Phong nhưng không có bất cứ điều gì xảy ra, anh vẫn cầm camera trên tay, bước chân như bị đóng đinh tại chỗ chỉ biết đáp lại cô bằng ánh mắt đau đớn, tay cứ chỉnh camera một cách máy móc.

Tâm Phong chết lặng nhưng sao bằng trái tim đau đến tê dại của Cự Giải lúc này chứ, bốn tên đàn ông đó vẫn sấn tới, trên môi nở nụ cười dâm dục, đôi mắt đục ngầu vì món thịt béo bở trước mặt, vươn tay chúng kéo cô ghim chặt xuống giường:

– KHÔNG LÀM ƠN.

Cô la thất thanh, tay chân đạp loạn xạ cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi màn hành hình nhục nhã sắp tới, nhưng trong một khoảnh khắc Giải buông thỏng, mặc cho bọn chúng vân vê, chơi đùa thân thể cô, cô chỉ còn biết đưa đôi mắt oán hận nhìn về người con trai mà mình tin tưởng, anh đã nói yêu cô, đã hứa sẽ bảo vệ cô, để rồi bây giờ anh nhẫn tâm đứng nhìn cô bị cưỡng bức, anh độc ác đến nỗi cầm máy quay để ghi lại tất cả. Không còn nước mắt, không còn nhịp đập, đôi tay cô lạnh buốt cũng giống như trái tim cô bây giờ, tất cả đã hoàn toàn chết lặng.

Nâng nhẹ khóe môi, cô cười đến điên dại nhưng chẳng có bất cứ âm thanh nào vang ra từ chiếc miệng bé nhỏ của cô bởi vì nỗi đau nghẹn nghèo đã che lấp mất thanh quản rồi. Cả thân mình chống chọi lại sự nặng nề của thân thể đè lên, hắn ta nhìn cô một cách khinh bỉ, chiếc lưỡi kinh tởm lướt quanh cổ cô, trượt nhanh một đường xuống ngực rồi ngoáy tròn quanh rốn, những ngón tay ma quái không yên phận liên tục cọ sát u huyệt Giải nhưng nơi đó hoàn toàn khô khốc. Từ bụng dưới của cô đau nhói, chất dịch chua cồn cào bao tử, chúng dâng trào lên tận cổ họng rồi nhanh chóng ngưng lại ở yết hầu, quặn, lại quặn, tử cung cô co thắt đến đau nhói. Cự Giải ôm chặt bụng mình vẻ mặt trở nên trắng bệch thấm đẫm mồ hôi lạnh, đau quá!.

Triệu Phong vẫn đứng như trời trồng, đôi mắt anh hằn lên từng tia máu nhỏ, tất thảy mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ mịt, anh nắm chặt lòng bàn tay, đầu óc quay cuồng bởi cái ý nghĩ điên dại nào đó, chúng nó sẽ làm bẩn cô hay đúng hơn cô chắc chắn vĩnh viễn hận anh. Cuối đầu anh nhìn vào lòng bàn tay đã nổi đầy gân xanh, quai hàm nghiến chặt, mâu quang sa sầm.

Đùng Đùng Đùng Đùng

Bốn phát đạn nhanh như chớp cướp đi bốn cái mạng chó trước mặt, bọn chúng không kịp hấp hối, đầu đã bị viên đạn xuyên qua ghim chặt đại não, máu chưa kịp tuôn bởi cái tốc độ quá nhanh của Phong, ngã sụp xuống giường máu văng tung toé, bọn chúng nhanh chóng trở nên lạnh ngắt. Cự Giải chưa hay chuyện gì mới xảy ra đôi mắt vẫn còn hoảng hốt mà trừng to đến khi chiếc áo mỏng manh khoác lên người cô mới bừng tỉnh, khóe mắt cay xòe cô òa lên khóc nhào vào lòng anh, tay đấm vào lưng anh thật mạnh.

– Anh xin lỗi, anh xin lỗi Giải Giải anh xin lỗi, anh không thể để em như thế được, anh xin lỗi thật sự xin lỗi.

– Hức hức… nếu như anh không cứu em, em sẽ hận anh suốt đời có làm ma cũng sẽ tìm anh mà giết.

Phong ôm Giải trong lòng, mắt anh khẽ chớp, thở hắt một tiếng dài may quá mọi chuyện đều ổn chưa kịp thư giản thì tiếng còi inh ỏi báo động vang lên. Phong quýnh quáng kéo Giải chạy ra ngoài hướng cửa chính, phía sau là một đám lính tuần tra, chúng phát hiện và đang đuổi theo. Cô cũng lo sợ nắm chặt lấy tay anh, tim đập như trống đánh nhanh hơn cả lúc nãy nhiều, vừa chạy Giải quay đầu lại nhìn phía sau xem, ánh mắt sốt sắn hoang mang, mất bình tĩnh. Hơi thở đứt quãng mà đúng hơn là nín luôn rồi, cô rất sợ bị bắt lại, lỡ như có chuyện chẳng lành thì sao đây.

Triệu Phong kéo cô vào một căn phòng bí mật nào đó, trượt nhanh người xuống chiếc ống dài, sau một lúc cả hai yên vị trong xe rác như chiêu trò cũ của Ngưu-Xử, hai người chờ đợi xe rác đến.

– Gọi cho cha em đi.

Anh lấy chiếc điện thoại đưa cho cô, ý đã rõ chỉ cần cô gọi đi chắc chắn Thiên sẽ bắt được GPS truy ra căn cứ Z, gật đầu, nhận lấy điện thoại mà tay cô run rẩy đến bấm nút loạn xà ngầu, đầu óc rối mịt may mà số của Thiên cô chưa có quên a.

– Alo – Đầu dây bên kia bắt máy.

– Ch…a co…n Giả…i… đ..ây…

Cô lắp bắp nói, giọng của cha vẫn như ngày nào, khoé mắt cay làm dòng lệ cứ bất giác mà tuôn rơi.

– Giải, con đang ở đâu?

Giọng nói kinh hỉ của Thiên vang bên đầu dây cũng là lúc tiếng tút dài chết lặng vang lên, chiếc điện thoại Giải đang cầm bị Phong giựt lấy tắt ngay giấu dưới thùng rác, anh nhanh chóng lôi cô ra ngoài thấp thỏm, luồn lách, núp lùm, hầu hết đều điêu luyện mà trốn tránh.

Cánh cửa trước mặt, Giải mừng rỡ đi theo Phong, cuối đầu để camera không quay dính mặt, mọi thứ dường như rất êm xuôi cho đến khi…

Bốp bốp

Tiếng vỗ tay vang từ phía đối diện hai người, chết đứng, mắt trừng to cùng cả thân người cứ nhốn nháo, muốn bỏ chạy lại chẳng thể di chuyển.

– Triệu Phong à không Thiên Yết, tao đã biết mày thế nào cũng phản bội tao mà.

Cự Giải ngạc nhiên, Thiên Yết? Đối lập với sự hết sức mơ hồ của Giải là vẻ mặt vô cùng bình thản của Phong, nhếch nhẹ khoé môi anh trả lời:

– Nếu đã biết thì hà cớ gì phải nói nhiều.

– Mày nghĩ mày và cả tên Thiên ấy có thể qua mặt tao?.

Phong hất mặt, ánh mắt thách thức nhìn xoáy vào Triệu Vĩ.

– Không.

5 tiếng trước.

Triệu Phong hối hả đến phòng giam Trinh, cô nằm gục mình trên nền nhà dơ bẩn, cả thân người chẳng còn nguyên vẹn là bao:

– Ngọc Trinh, cô muốn nói với tôi điều gì?.

Trinh không còn đủ sức để nói nữa, cô cầm một mảnh đá nhỏ khá bén dùng nó lột miếng da dưới đùi mình ra, máu tuôn dữ dội cả nền ngục ngập trong huyết thương, cô dường như không còn suy nghĩ gì nữa tự mình móc ra một chiếc túi nhỏ được bảo quản dưới da người, trong đó là một bức thư.

Khi đưa xong bức thư cũng là lúc Trinh mê man bất tỉnh, khuôn mặt sưng vì biến dạng cùng thân thể chỗ gãy nơi trật, thật không còn ra hình hài một con người nữa. Anh tội nghiệp cho cô nhưng làm được gì nữa bây giờ, cầm mảnh giấy anh chạy nhanh về phòng xem nội dung.

” Khi em xem mảnh giấy này có nghĩa Triệu Vĩ đã biết thân phận thật của em rồi, ngày em lọt lòng chị đã tráo em cùng Mã Mã hòng mong muốn thay đổi được số mệnh. Chị biết chắc em lớn lên sẽ rất tốt không hề xấu xa vì huyết mạch gia đình mình chảy trong em, còn Mã Mã nó không thể trở về được. Vì sao? Thằng bé có thứ mà ông ta hằng mong muốn, trước khi vợ ông ta chết đã đặt lại dấu ấn trên người thằng bé và đó chính là nơi bà ta chôn giấu hàng trăm viên kim cương. Triệu Phong em tên thật là Thiên Yết hãy nhớ lời chị, em là người tốt, một người dũng cảm và rất mạnh mẽ chị tin ở em – Song Tử -“.

Lá thư không mấy thuyết phục nhưng khi nhìn thấy Trinh bỏ cả mạng mình cùng với sự đối xử khác lạ của Vĩ, anh dường như đã tin. Như vậy cũng tốt, anh chưa bao giờ xem ông ta như một người cha cả, mọi thứ tốt đẹp của anh điều bị Triệu Vĩ cướp sạch và cả người anh yêu cũng xém tý nữa đã không còn nguyên vẹn.

Lão Triệu đốt điếu xì gà, gác chân chéo lên nhau, ông ta phe phẩy điếu thuốc cùng cái vuốt cằm đểu cán:

– Đưa bọn nó về phòng, chờ xem trò vui nào.

Ông ta cười to, đáp trả ánh mắt câm thù của anh và cô. Tao không phải kẻ tầm thường.

Về phía Thiên sau khi dò được GPS cuộc gọi, ông mừng rỡ, ôm chầm lấy vợ.

– Chúng ta không thể bị động nữa.

Thiên nói, mọi người gật đầu tán thành, đến lúc để đánh trả rồi. Con chó bị dồn đến chân tường cũng sẽ quay lại cắn người, vậy làm người khi đã không thể nhịn nữa thì nên trở tay từ bị động sang chủ động thôi.

Yết bước vào cũng nghe được đầy đủ, tâm tư đã ổn hơn ngày qua nên có thể xuống giường được rồi. Hắn khoái chí cười toe cuối cùng thì thù cũng được trả. Giải sẽ trở lại bên hắn thôi.

“Cuộc chiến sắp được bắt đầu”.Bạn đang đọc truyện tại NetTruyen.com.vn

Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta Chương 39

Tác giả: Kim Tuyến

Chương 39: Sự Khởi Đầu Mới

Mũi dao nhọn hoắc chĩa thẳng đỉnh đầu Triệu Vĩ cơ mà đã qua mấy phút ông ta vẫn chưa có chết a, thấy là lạ Vĩ khẽ đưa mắt nhìn, rợn cả da gà khi đối diện với nụ cười quỷ quyệt cùng mâu quang lạnh óc của Song Ngư, lão ta ổn định lại nhịp thở. Kẻ thắng là kẻ biết thất thời nên làm gì, lão cười xòa nắm lấy bàn tay bà:

– Tiểu Ngư, em không thích hợp cầm những thứ nguy hiểm như vậy đâu.

– Thế à?.

Bà nhếch mép tạo nên vẻ xem thường trên khuôn mặt hồng hào nhưng lại tỏa hàn khí lạnh băng, ánh mắt sắc còn hơn lưỡi dao chọc thủng cái quỷ kế đang hình thành trong đầu lão Vĩ, ông ta liếc mắt hướng về phía Thiên, với tốc độ cực nhanh ông bẻ tay Ngư chế trụ con dao trong tay đưa thẳng vào yết hầu bà cách khoảng một đến hai milimet. Bất ngờ nên Song Ngư không kịp trở tay ánh mắt se lại nhìn chồng, Thiên Bình cũng theo phản xạ mà bước tới nhưng khi thấy con dao đã làm bà trầy đến rớm máu, bước chân Thiên khựng lại.

– Buông mẹ tôi ra.

Cự Giải từ sau lưng bay tới định đấm vào lưng Triệu Vĩ ông ta đoán trước sẽ có việc này nên nhẹ nhàng lách người tránh né.

– Ông muốn gì? – Thiên Bình lo lắng cho Song Ngư, ông nhìn cán dao chói lóe ánh bạc mà bực tức nói:

– Thiên Bình à sao lại hỏi câu ngớ ngẩn đến thế? Bây giờ các người đã chiếm căn cứ của tôi rồi còn nơi nào để thoát chăng, bây giờ tôi cần một chiếc trực thăng, năm tỷ USD trong mười phút nữa nếu không…

Lưỡi dao nhẹ lơi qua lập tức dòng máu đỏ tươi lăn dài, Song Ngư cảm thấy cái lạnh của lưỡi dao lướt qua cổ mình, bà khẽ nheo mắt cố gắng giảm bớt sự nhói buốt.

– Hahaha…

Song Ngư phá lên cười làm cho mọi người chưng hửng nhìn bà, hôm nay trong Ngư khác quá bà hình như điên cuồng và sao nhỉ? Không thể tả nổi, giọng nói đều đều vang lên nhưng lại khiến người nghe như lạc vào cõi âm tiên dọa người.

– Triệu Vĩ à.. Triệu Vĩ… ông vẫn cứ như vậy sao? Tôi không giống như mười tám năm trước nữa rồi… Phải làm sao đây?

Mọi người cùng nhìn nhau ánh mắt nghi hoặc:

“Đã nhớ lại hết rồi sao?”.

Kể cả Triệu Vĩ cũng sợ hãi mà giảm bớt đi sự đề phòng, lời nói của Ngư nghe thật lạ hình như nó không phải là của bà rõ ràng là không, ông ta nắm mớ tóc dài của Ngư kéo lên thoát khỏi làn da trắng mịn. Tất cả lại một lần nữa choáng ngợp:

– Bạch Hoa?.

Khuôn mặt này là của Bạch Hoa người vợ mười tám năm trước cứ ngỡ đã bị vùi trong lớp bùn đất kia và có lẽ chỉ còn lại bộ xương trắng phếu thôi nhưng tại sao? Đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì từ ngoài cửa Song Ngư bước vào trên tay là khẩu Anaconda mới toanh, nhếch môi bà lạnh lùng bóp cò.

Đùng

Triệu Vĩ chớp nhẹ mi mắt tay bịp chặt vết thương nơi ngực trái, khóe mắt vẫn không rời khỏi Bạch Hoa người mà ông đã từng bỏ rơi, người mà yêu ông cho đến lúc chết. Không thể ngờ rằng mình lại là người chết trước vợ, cong nhẹ khoé môi ẩn hiện vệt máu dài lăn vòng trên viền môi mỏng của Vĩ, ông nhắm mắt xuôi tay để cả thân mình rơi vào lòng Bạch Hoa, cuối cùng thì ông cũng nhận ra đến lúc chết chẳng ai khóc thương cho mình cả.

Bạch Hoa ôm lấy thân hình đã lạnh từ lúc nào của Triệu Vĩ, ánh mắt bà vô hồn nhìn người trước mắt – Thiên Bình, bao năm qua bà lặng lẽ làm người hàng xóm cạnh nhà ông vốn muốn xem con trai hằng ngày trưởng thành thế nào lại thêm việc nung nấu ý muốn tìm gặp Triệu Vĩ, giết chết kẻ bạc tình năm xưa. Đến bây giờ ông ta đã chết nhưng tâm bà chẳng hề vui vẻ gì cả, lòng buồn thê thảm nổi nhớ chàng trai ngày ấy da diết. Vuốt ve khuôn mặt Vĩ lần cuối bà đứng dậy ôm lấy Nhân Mã trong tay ánh mắt tràn ngập yêu thương không nói không rằng cùng Phong – Yết đưa Mã đi bệnh viện, lướt ngang qua Song Ngư, Hoa dừng lại gật đầu cảm ơn rồi bước đi tiếp.

Song Ngư lại gần chồng thì nhận được cái lắc đầu ngán ngẩm của Thiên, bà rút đầu:

– Sao nào?.

Thiên Bình hôn nhẹ má Ngư nắm tay dắt ra ngoài, trong căn phòng chỉ còn hai thể xác lạnh lẽo chôn vùi cùng tội lỗi những năm qua.

Lúc Ngưu – Xử tới thì mọi người đã xong việc, Xử đột nhiên nâng bước chân nhanh hơn đến căn phòng giam vì lúc nãy cậu lướt qua camera có thấy gì đó.

Đập vào mắt cậu là hình hài đáng sợ dọa người, người con gái tàn tật như chết rồi nằm dưới sàn, bỗng ngón tay cô gái khẽ động. Xử giật bắn người chạy lại gần đỡ cô mới hay ra là Ngọc Trinh, quầng mắt cậu khẽ nheo nước mắt cũng lăn dần xuống má. May quá cô chưa chết vẫn chưa có chết a.

– Cảm ơn cậu vẫn còn sống.

Một năm sau,

Yết ngồi trong góc đợi bóng dáng Giải đi xuống lầu vẻ mặt hắn cực kì muốn bốc hỏa, cái tên Phong kia dành hết thời gian của Giải làm hắn không tiếp cận được. Mà cũng đúng bây giờ cô là người yêu của anh chứ có phải của hắn nữa đâu mà ghen với tuông, hắn đút tay vào túi quần phi người lên phòng Giải.

Cũng vừa lúc Phong dắt Giải xuống nhà, cả ba người đụng mặt nhau Yết tức giận nắm lấy tay cô lôi đi nhưng bị khựng chặt lại, anh cũng đang nắm lấy một tay của cô kia kìa, thế là Giải nhà ta bị hết bên này đến bên kia kéo tới kéo lui muốn đứt làm hai luôn.

Mã bước xuống lầu thì bị chặn lại, cậu luồn lách lắm mới qua được chui thẳng vào bếp vẻ mặt ngái ngủ ôm tô ngũ cốc mà Bạch Hoa làm sẵn, cậu cười tươi tắn ăn hết bữa sáng của mình cùng mẹ, Kết thì chạy nhanh kiếm cái áo lót hôm qua rõ ràng cởi ra để đầu giường giờ nằm đâu rồi.

– Đứng lại Ngọc Trinh…

Ngưu – Xử đuổi theo Ngọc Trinh muốn tắt hơi, sau khi chữa trị xong Trinh cứ như đứa bé không nhớ gì cả cũng chẳng biết mình là ai thế là bây giờ cả hai cô cậu phải canh Trinh như đứa trẻ lên năm vậy.

Ngọc Trinh cột cái áo lót lúc sáng lợm trong phòng Kết trên tóc, mặc đầm nhưng không mặc quần chạy nhong nhong ngoài sân, vẻ mặt hớn hở trêu đùa cùng Ngưu, Xử. Song Tử thì ôm lấy Xà Phu đạp Sư Tử qua một bên ai bảo anh cứ dành bé với chị chi, Sư khóc rống đòi con nhưng bị Song ăn hiếp, Dương cũng nhập bọn đánh cho u đầu.

Anh ôm đầu đi mét Bảo, rơm rớm nước mắt kiểu như tội nghiệp lắm vậy đấy, cũng may sao đàn ông nên hiểu nhau, hai người ngồi nói xấu Song, Dương. Kết quả hai chị nghe được thế là xong đời.

Còn về phần cái chết của Triệu Vĩ – Tố Nhi đã bị dìm đến chả ai hay biết, xác hai người được hoả thêu rãi ngoài biển, cuộc sống của họ đã dứt thì nên trở về với cát bụi đi.

Song song với sự buồn bã là một tin vui đó là tháng sau Bảo – Dương làm đám cưới sau mười mấy năm yêu thương che chở nhau. Bây giờ mưa thuận gió hoà rồi không mau làm đám cưới nữa thì đợi đến bao giờ.

Bạn đang xem bài viết Truyện Câu Chuyện Của Chúng Ta trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!