Xem Nhiều 1/2023 #️ Truyện: Đông Ấm (12 Chòm Sao) # Top 7 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Truyện: Đông Ấm (12 Chòm Sao) # Top 7 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện: Đông Ấm (12 Chòm Sao) mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Mã Phi mười bốn, Ma Kết và Yến Ly cùng bước sang tuổi mười ba. Ba người bọn họ cùng học tại một trường cấp hai trong thành phố, và không bao giờ ngừng thân thiết với nhau.

Bốn năm từ lần gặp mặt đầu tiên của họ trong khuôn sân phía sau trường tiểu học, kết bạn và chơi cùng nhau, họ là những người bạn luôn lo nghĩ cho nhau. Ma Kết lúc nhỏ năng động bao nhiêu, càng lớn càng trầm tính và mang khuôn mặt điềm tĩnh xinh xắn, với đôi mắt nâu ít khi dao động. Yến Ly vẫn như trước, đáng yêu và nghịch ngợm, nhỏ rất hay cười và được mọi người yêu quý. Người con trai với đôi mắt màu lam trong suốt, Mã Phi hệt như một người anh lớn trong cái gia đình ba người này. Ôn nhu, tốt bụng và có đôi chút lạnh lùng, nhưng vẫn rất ấm áp. Ba tính cách hoàn toàn khác nhau, đó là cách họ bổ sung cho nhau những khuyết điểm của bản thân.

Gia đình Mã Phi hiện đang định cư bên nước ngoài, và anh là người duy nhất còn sống tại cái quê hương này. Anh không thường nói về gia đình mình, thay vào đó là lẩn sang những chuyện khác như muốn đánh trống lảng. Điều duy nhất anh kể về người thân chính là cậu em trai trạc tuổi Yến Ly và Ma Kết, một người em đã gần bảy năm anh chưa một lần gặp lại, và Mã Phi không hề nói ra tên của cậu em đó.

Tình bạn giữa Ma Kết và Yến Ly chưa một lần sứt mẻ, chưa một lần hai cô nàng giận nhau về chuyện gì đó. Nếu Yến Ly đôi lúc bốc đồng, Ma Kết sẽ là người xoa dịu, và ngược lại cũng như vậy. Họ có thể tâm sự dường như mọi thứ cho đối phương, những chuyện mà họ không thể nói cho Mã Phi.

Dù thường xuyên nhận được trợ cấp từ gia đình, Mã Phi vẫn trang trải mọi thứ trong cuộc sống bằng những công việc làm thêm mà một đứa trẻ mười bốn tuổi có thể làm. Do đó, anh thường xuyên vắng nhà, thậm chí có hôm không về. Nhưng điều đó không có nghĩa, tình bạn giữa họ trở nên xa cách.

***

“Kết Kết này, m-mình… thật sự mình…”

Nhìn cô bạn vốn suốt ngày nghịch ngợm đủ thứ chuyện trên đời tự nhiên lại làm bộ dạng ngại ngùng với khuôn mặt cứ cúi gầm xuống, Ma Kết chớp mắt một cái, cô nhanh chóng đoán ra được điều mà Yến Ly đang nghĩ đến khi nhỏ cứ mím chặt môi. Uy vậy, cô vẫn để Ly tự nói ra.

“Mình… mình có nên tỏ tình với Phi Phi không?!!”

Bất chợt nhào tới, hai tay chống lên mặt bàn, Yến Ly bất ngờ xấn người tới, khuôn mặt căng thẳng nhìn chằm chằm vào đôi mắt thoáng ngạc nhiên của Ma Kết. Yến Ly sau đó ngồi bình thường lại, nhưng đầu vẫn cứ suy nghĩ mông lung khiến cho khuôn mặt cứ đỏ ửng cả lên.

“Thật ra, dạo gần đây… có rất nhiều cô gái ở trường để ý Phi Phi… nên… mình hơi sợ… Nếu chẳng may anh ấy thật sự đồng ý một ai đó, mình… mình…”

Không phải hơi, Yến Ly thật sự rất sợ. Những bạn nữ lớp nhỏ, những đàn em khối dưới, cả khối trên gần đây thường xuyên kéo nhỏ lại mà hỏi về Mã Phi. Một người con trai lạnh lùng nhưng ôn nhu, thành tích học tập xuất sắc lại có ngoại hình nổi bật với đôi mắt lam tuyệt đẹp, Ly không hề ngạc nhiên khi bất kì ai thích anh cả. Nhưng… nhỏ sợ, nhỏ đương nhiên rất sợ hãi… Cảnh tượng anh tay trong tay với một ai đó ngoài nhỏ, cả trong mơ Yến Ly cũng không muốn nhìn thấy!!

“Vậy cậu cứ thử nói thật lòng mình xem! Mình nghĩ, anh Phi cũng thích cậu mà!”

Trong đôi mắt đen của Yến Ly phản chiếu nụ cười và nét mặt dịu dàng của Ma Kết. Đôi mắt nâu hơi híp lại, miệng tạo thành nụ cười bán nguyệt tuyệt đẹp, đó như tiếp thêm cho Ly sức mạnh. Luôn như vậy, cô luôn động viên nhỏ, luôn luôn. Bởi vì có Ma Kết, nhỏ mới đủ sức duy trì cái tình cảm đơn phương thầm lặng của chính mình.

“Cậu sẽ ở bên mình, phải không?”

Đôi mắt Ma Kết hơi mở to, chớp chớp vài cái. Nhưng khuôn mặt của Yến Ly lúc này, cô không tài nào từ chối được. Lại nở một nụ cười nhu mì khác, Ma Kết nắm lấy đôi bàn tay vốn đang nắm chặt tay mình, như một lời đồng ý.

Nhìn ngón út đang đưa ra của Yến Ly, Ma Kết có chút ngập ngừng. Dù cho đây là người bạn thân nhất, dù cho chỉ đơn thuần một cái ngoéo tay, nhưng chẳng hiểu sao Ma Kết không thể ngừng phân vân. Cô đang nghĩ gì, chính bản thân cô cũng không biết. Tuy vậy, một lần nữa, cô lại bị Yến Ly làm cho mềm lòng. Nhìn hai ngón út móc vào nhau, nhìn nụ cười tươi rói của Ly, Ma Kết cũng mỉm cười.

Nhìn theo Yến Ly vui vẻ chạy khỏi, Ma Kết mới nhìn xuống cái ngón út ban nãy thực hiện lời hứa cùng nhỏ. Vẫn giơ ra như vậy, đôi mắt nâu kia dường như trở nên lạnh lẽo và khổ sở. Tại sao, cô lại cảm thấy đau đớn như thế này? Cảm giác này, cái cảm giác như hàng ngàn kim nhọn đâm vào ấy, là Ma Kết đang ganh tỵ sao? Cô, rốt cuộc đang nghĩ gì? Một lần nữa, nhìn vào cái ngón út kia, đôi mắt ấy vẫn như vậy, dao động nhưng lặng lẽ.

Ma Kết tự hỏi chính mình, nhưng cũng là câu hỏi mà cô không thể nói cho Yến Ly biết.

Ly Ly, nếu mình nói… mình cũng thích Mã Phi… cậu sẽ tha thứ cho mình, phải không?

***

“Em thích anh! Rất thích anh, từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở sân trường tiểu học ngày hôm ấy!”

***

“Nè, cậu sẽ không tin những gì mình sắp nói đâu! Anh ấy vừa tỏ tình với mình đấy! Anh ấy vừa nói thích mình đấy!! Nè, mình nên làm gì đây?!!”

Đó là câu nói vui mừng đến hạnh phúc khi Yến Ly vừa ôm chầm lấy Ma Kết vừa nói đến tưởng chừng nước mắt sắp chảy ra ngay khi cô vừa mở cửa. Nhỏ mừng, nhỏ thật sự hạnh phúc đến trái tim muốn nhảy bật ra ngoài. Nhỏ mừng, nhỏ thật sự muốn nói cho cả thế giới này biết. Tất cả là nhờ Ma Kết, nếu không nhờ Ma Kết động viên, nhỏ không bao giờ có thể thổ lộ với Mã Phi, người con trai cũng thích nhỏ.

Như thường lệ, ngồi trong phòng của Ma Kết, Yến Ly vừa hạnh phúc vừa kể lại mọi thứ. Nhỏ kể về anh, nhỏ kể về lúc nhỏ nói ra tình cảm của mình, và nhỏ hạnh phúc khi anh đồng ý tình cảm của nhỏ bằng một nụ cười dịu dàng và cái gật đầu của anh. Không nói quá nhiều, nhưng Yến Ly thật sự đã cảm thấy, không còn một ai có thể hạnh phúc hơn nhỏ nữa cả!

Yến Ly không hề nhận ra trong khi nhỏ đang thao thao bất tuyệt về mọi thứ, Ma Kết ngồi đối diện nhỏ, dù cho cô luôn mỉm cười theo từng lời của Ly, nhưng đó lại là một nụ cười gượng ép. Đôi bàn tay giấu bên dưới đan chặt vào nhau đến run bần bật, cô cảm thấy mắt mình cay xè. Dù cho người bạn thân nhất của cô vừa tìm được hạnh phúc ở người con trai mà nhỏ xem là quan trọng nhất, Ma Kết chẳng hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, khi lồng ngực cô không thôi đau nhói như hàng ngàn tên nhọn đâm xuyên vào. Cô, quá xấu xa phải không?

“Ể? Làm gì có cơ chứ!!”

Trong khi Ma Kết nửa đùa nửa thật và nở nụ cười nghi hoặc, Yến Ly tay xua xua chợt đứng dậy. Nhỏ đi vòng ra phía sau lưng Ma Kết, bất ngờ ôm chầm lấy cô gái nhỏ đang đấu tranh với mớ hỗn độn xúc cảm của chính mình. Dịu dàng và đầy ấm áp, khác hẳn mấy cái ôm thô bạo thường ngày của một cô gái nghịch ngợm, vô tình khiến Ma Kết bị sự kinh ngạc chiếm hữu.

“Cảm ơn cậu, Kết Kết! Chúng ta sẽ mãi là bạn, cậu ha?”

Đôi mắt nâu của Ma Kết mở to ra, từng lời từng chữ của Yến Ly như đang đâm vào trái tim của cô. Cô rõ ràng đã quá ích kỉ, cô rõ ràng đã quá nghĩ cho bản thân mình. Với người bạn thân tốt như Yến Ly, Ma Kết quả xấu xa với cái sự ganh tỵ đáng khinh của mình.

Một cách ngập ngừng và có chút ái ngại, bàn tay Ma Kết đặt lên bàn tay Yến Ly đang choàng qua ôm lấy mình.

“Đương nhiên rồi, mãi là bạn…”

“Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau!”

Hai cô gái nhìn nhau phì cười. Nhưng trong nụ cười tưởng chừng giống nhau của mỗi người lại chứa đựng thứ xúc cảm khác nhau, cùng với những suy nghĩ mâu thuẫn lẫn nhau. Họ đã chọn đúng mà nhỉ…

***

Vui vẻ tung tăng bước đi trên đường, Yến Ly ôm chặt chiếc hộp gói giấy quà màu hồng nhạt và chiếc nơ đáng yêu. Mỗi bước, nhỏ lại ngâm nga hát theo từng giai điệu, trong khi nụ cười ngày một tươi tắn trên khuôn mặt sáng sủa của nhỏ. Thỉnh thoảng, Yến Ly lại ôm chầm lấy cái hộp quà ấy mà cười một mình.

Ngày hôm nay, là ngày Valentine. Đã rất cực lực, một đứa con gái sinh ra không hề đụng tay đến việc nhà như nhỏ mới có thể tự tay làm ra một cái Chocolate mà theo nhỏ là hoàn hảo như vậy. Hôm nay, nhỏ muốn gặp Mã Phi, muốn nhìn thấy anh ăn Chocolate nhỏ làm và mỉm cười khen nhỏ. Chỉ nghĩ đến đây thôi, Yến Ly đã không thể ngừng cười trong hạnh phúc.

Cái thang máy đang sửa chữa của khu chung cư nơi Mã Phi ở không đủ khiến sức sống trong Yến Ly biến mất. Một cách vui vẻ, nhỏ bước lên từng bậc thang và không hề xem đó là một cái gì đó quá nặng nhọc, dù cho nhà Mã Phi nằm ở tầng mười.

Căn hộ nơi Mã Phi nằm gần sát cầu thang bộ, và khi vừa chuẩn bị bước ra khỏi những bậc thang, Yến Ly chợt nghe thấy tiếng mở cửa. Chẳng biết nhỏ đã nghĩ gì khi chợt nấp vào một bờ tường và nhìn ra ngoài. Có chết nhỏ cũng không quên được, cảnh tượng trước mắt nhỏ lúc đó.

“Anh xin lỗi vì đã khiến em lo lắng, Ma Kết! Cảm ơn em đã đến!”

Tại sao Kết Kết bước ra từ nhà của Mã Phi? Tại sao hai người họ lại thân thiết đến vậy? Tại sao họ có thể nói chuyện với nhau vui vẻ như vậy? Tại sao họ cư xử như thường xuyên gặp nhau? Rõ ràng Mã Phi chỉ vừa trở về và nhỏ khó khăn lắm mới biết được, vậy mà tại sao Ma Kết dường như đã biết rõ điều đó? Hàng loạt câu hỏi vang lên trong đầu Yến Ly, khiến đầu nhỏ quay vòng và trở nên rối bời.

Kết Kết chỉ đến nhà anh ấy chơi thôi mà! Chỉ đơn giản vậy thôi!! Họ không có…

Bao nhiêu biện hộ cho chính những nghi ngờ của mình trong đầu Yến Ly bị dập tắt khi trước mắt nhỏ, Mã Phi vừa hôn vào má Ma Kết. Mà dù cho đó chỉ là anh nói nhỏ gì đó đi chăng nữa, nhỏ hoàn toàn không chịu được. Gần đây anh trở nên lạnh nhạt với nhỏ, trong khi nhỏ tưởng bản thân đã làm gì sai, chẳng lẽ đây chính là lí do? Dù cho nhỏ hoàn toàn không muốn tin… tại sao…

Chiếc hộp đựng Chocolate chứa biết bao tình yêu mà Yến Ly dành cho Mã Phi trượt khỏi tay và rơi bộp xuống đất, nhưng âm thanh không đủ lớn để ai đó có thể nhận ra, kể cả Ly. Hụt hẫng, đau đớn, nhỏ cảm giác như toàn bộ thế giới của nhỏ vừa sụp đổ. Nước mắt nhỏ, không tài nào ngừng rơi được. Nhặt lấy chiếc hộp kia, Yến Ly vứt nó vào thùng rác rồi bước xuống cầu thang ban nãy. Vẫn là những bậc thang ấy, nhưng giờ lại nặng trĩu, nặng như chính tâm hồn nhỏ lúc này…

Truyện Đông Ấm (12 Chòm Sao)

Mã Phi mười bốn, Ma Kết và Yến Ly cùng bước sang tuổi mười ba. Ba người bọn họ cùng học tại một trường cấp hai trong thành phố, và không bao giờ ngừng thân thiết với nhau.

Bốn năm từ lần gặp mặt đầu tiên của họ trong khuôn sân phía sau trường tiểu học, kết bạn và chơi cùng nhau, họ là những người bạn luôn lo nghĩ cho nhau. Ma Kết lúc nhỏ năng động bao nhiêu, càng lớn càng trầm tính và mang khuôn mặt điềm tĩnh xinh xắn, với đôi mắt nâu ít khi dao động. Yến Ly vẫn như trước, đáng yêu và nghịch ngợm, nhỏ rất hay cười và được mọi người yêu quý. Người con trai với đôi mắt màu lam trong suốt, Mã Phi hệt như một người anh lớn trong cái gia đình ba người này. Ôn nhu, tốt bụng và có đôi chút lạnh lùng, nhưng vẫn rất ấm áp. Ba tính cách hoàn toàn khác nhau, đó là cách họ bổ sung cho nhau những khuyết điểm của bản thân.

Gia đình Mã Phi hiện đang định cư bên nước ngoài, và anh là người duy nhất còn sống tại cái quê hương này. Anh không thường nói về gia đình mình, thay vào đó là lẩn sang những chuyện khác như muốn đánh trống lảng. Điều duy nhất anh kể về người thân chính là cậu em trai trạc tuổi Yến Ly và Ma Kết, một người em đã gần bảy năm anh chưa một lần gặp lại, và Mã Phi không hề nói ra tên của cậu em đó.

Tình bạn giữa Ma Kết và Yến Ly chưa một lần sứt mẻ, chưa một lần hai cô nàng giận nhau về chuyện gì đó. Nếu Yến Ly đôi lúc bốc đồng, Ma Kết sẽ là người xoa dịu, và ngược lại cũng như vậy. Họ có thể tâm sự dường như mọi thứ cho đối phương, những chuyện mà họ không thể nói cho Mã Phi.

Dù thường xuyên nhận được trợ cấp từ gia đình, Mã Phi vẫn trang trải mọi thứ trong cuộc sống bằng những công việc làm thêm mà một đứa trẻ mười bốn tuổi có thể làm. Do đó, anh thường xuyên vắng nhà, thậm chí có hôm không về. Nhưng điều đó không có nghĩa, tình bạn giữa họ trở nên xa cách.

***

“Kết Kết này, m-mình… thật sự mình…”

Nhìn cô bạn vốn suốt ngày nghịch ngợm đủ thứ chuyện trên đời tự nhiên lại làm bộ dạng ngại ngùng với khuôn mặt cứ cúi gầm xuống, Ma Kết chớp mắt một cái, cô nhanh chóng đoán ra được điều mà Yến Ly đang nghĩ đến khi nhỏ cứ mím chặt môi. Uy vậy, cô vẫn để Ly tự nói ra.

“Mình… mình có nên tỏ tình với Phi Phi không?!!”

Bất chợt nhào tới, hai tay chống lên mặt bàn, Yến Ly bất ngờ xấn người tới, khuôn mặt căng thẳng nhìn chằm chằm vào đôi mắt thoáng ngạc nhiên của Ma Kết. Yến Ly sau đó ngồi bình thường lại, nhưng đầu vẫn cứ suy nghĩ mông lung khiến cho khuôn mặt cứ đỏ ửng cả lên.

“Thật ra, dạo gần đây… có rất nhiều cô gái ở trường để ý Phi Phi… nên… mình hơi sợ… Nếu chẳng may anh ấy thật sự đồng ý một ai đó, mình… mình…”

Không phải hơi, Yến Ly thật sự rất sợ. Những bạn nữ lớp nhỏ, những đàn em khối dưới, cả khối trên gần đây thường xuyên kéo nhỏ lại mà hỏi về Mã Phi. Một người con trai lạnh lùng nhưng ôn nhu, thành tích học tập xuất sắc lại có ngoại hình nổi bật với đôi mắt lam tuyệt đẹp, Ly không hề ngạc nhiên khi bất kì ai thích anh cả. Nhưng… nhỏ sợ, nhỏ đương nhiên rất sợ hãi… Cảnh tượng anh tay trong tay với một ai đó ngoài nhỏ, cả trong mơ Yến Ly cũng không muốn nhìn thấy!!

“Vậy cậu cứ thử nói thật lòng mình xem! Mình nghĩ, anh Phi cũng thích cậu mà!”

Trong đôi mắt đen của Yến Ly phản chiếu nụ cười và nét mặt dịu dàng của Ma Kết. Đôi mắt nâu hơi híp lại, miệng tạo thành nụ cười bán nguyệt tuyệt đẹp, đó như tiếp thêm cho Ly sức mạnh. Luôn như vậy, cô luôn động viên nhỏ, luôn luôn. Bởi vì có Ma Kết, nhỏ mới đủ sức duy trì cái tình cảm đơn phương thầm lặng của chính mình.

“Cậu sẽ ở bên mình, phải không?”

Đôi mắt Ma Kết hơi mở to, chớp chớp vài cái. Nhưng khuôn mặt của Yến Ly lúc này, cô không tài nào từ chối được. Lại nở một nụ cười nhu mì khác, Ma Kết nắm lấy đôi bàn tay vốn đang nắm chặt tay mình, như một lời đồng ý.

Nhìn ngón út đang đưa ra của Yến Ly, Ma Kết có chút ngập ngừng. Dù cho đây là người bạn thân nhất, dù cho chỉ đơn thuần một cái ngoéo tay, nhưng chẳng hiểu sao Ma Kết không thể ngừng phân vân. Cô đang nghĩ gì, chính bản thân cô cũng không biết. Tuy vậy, một lần nữa, cô lại bị Yến Ly làm cho mềm lòng. Nhìn hai ngón út móc vào nhau, nhìn nụ cười tươi rói của Ly, Ma Kết cũng mỉm cười.

Nhìn theo Yến Ly vui vẻ chạy khỏi, Ma Kết mới nhìn xuống cái ngón út ban nãy thực hiện lời hứa cùng nhỏ. Vẫn giơ ra như vậy, đôi mắt nâu kia dường như trở nên lạnh lẽo và khổ sở. Tại sao, cô lại cảm thấy đau đớn như thế này? Cảm giác này, cái cảm giác như hàng ngàn kim nhọn đâm vào ấy, là Ma Kết đang ganh tỵ sao? Cô, rốt cuộc đang nghĩ gì? Một lần nữa, nhìn vào cái ngón út kia, đôi mắt ấy vẫn như vậy, dao động nhưng lặng lẽ.

Ma Kết tự hỏi chính mình, nhưng cũng là câu hỏi mà cô không thể nói cho Yến Ly biết.

Ly Ly, nếu mình nói… mình cũng thích Mã Phi… cậu sẽ tha thứ cho mình, phải không?

***

“Em thích anh! Rất thích anh, từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở sân trường tiểu học ngày hôm ấy!”

***

“Nè, cậu sẽ không tin những gì mình sắp nói đâu! Anh ấy vừa tỏ tình với mình đấy! Anh ấy vừa nói thích mình đấy!! Nè, mình nên làm gì đây?!!”

Đó là câu nói vui mừng đến hạnh phúc khi Yến Ly vừa ôm chầm lấy Ma Kết vừa nói đến tưởng chừng nước mắt sắp chảy ra ngay khi cô vừa mở cửa. Nhỏ mừng, nhỏ thật sự hạnh phúc đến trái tim muốn nhảy bật ra ngoài. Nhỏ mừng, nhỏ thật sự muốn nói cho cả thế giới này biết. Tất cả là nhờ Ma Kết, nếu không nhờ Ma Kết động viên, nhỏ không bao giờ có thể thổ lộ với Mã Phi, người con trai cũng thích nhỏ.

Như thường lệ, ngồi trong phòng của Ma Kết, Yến Ly vừa hạnh phúc vừa kể lại mọi thứ. Nhỏ kể về anh, nhỏ kể về lúc nhỏ nói ra tình cảm của mình, và nhỏ hạnh phúc khi anh đồng ý tình cảm của nhỏ bằng một nụ cười dịu dàng và cái gật đầu của anh. Không nói quá nhiều, nhưng Yến Ly thật sự đã cảm thấy, không còn một ai có thể hạnh phúc hơn nhỏ nữa cả!

Yến Ly không hề nhận ra trong khi nhỏ đang thao thao bất tuyệt về mọi thứ, Ma Kết ngồi đối diện nhỏ, dù cho cô luôn mỉm cười theo từng lời của Ly, nhưng đó lại là một nụ cười gượng ép. Đôi bàn tay giấu bên dưới đan chặt vào nhau đến run bần bật, cô cảm thấy mắt mình cay xè. Dù cho người bạn thân nhất của cô vừa tìm được hạnh phúc ở người con trai mà nhỏ xem là quan trọng nhất, Ma Kết chẳng hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, khi lồng ngực cô không thôi đau nhói như hàng ngàn tên nhọn đâm xuyên vào. Cô, quá xấu xa phải không?

“Ể? Làm gì có cơ chứ!!”

Trong khi Ma Kết nửa đùa nửa thật và nở nụ cười nghi hoặc, Yến Ly tay xua xua chợt đứng dậy. Nhỏ đi vòng ra phía sau lưng Ma Kết, bất ngờ ôm chầm lấy cô gái nhỏ đang đấu tranh với mớ hỗn độn xúc cảm của chính mình. Dịu dàng và đầy ấm áp, khác hẳn mấy cái ôm thô bạo thường ngày của một cô gái nghịch ngợm, vô tình khiến Ma Kết bị sự kinh ngạc chiếm hữu.

“Cảm ơn cậu, Kết Kết! Chúng ta sẽ mãi là bạn, cậu ha?”

Đôi mắt nâu của Ma Kết mở to ra, từng lời từng chữ của Yến Ly như đang đâm vào trái tim của cô. Cô rõ ràng đã quá ích kỉ, cô rõ ràng đã quá nghĩ cho bản thân mình. Với người bạn thân tốt như Yến Ly, Ma Kết quả xấu xa với cái sự ganh tỵ đáng khinh của mình.

Một cách ngập ngừng và có chút ái ngại, bàn tay Ma Kết đặt lên bàn tay Yến Ly đang choàng qua ôm lấy mình.

“Đương nhiên rồi, mãi là bạn…”

“Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau!”

Hai cô gái nhìn nhau phì cười. Nhưng trong nụ cười tưởng chừng giống nhau của mỗi người lại chứa đựng thứ xúc cảm khác nhau, cùng với những suy nghĩ mâu thuẫn lẫn nhau. Họ đã chọn đúng mà nhỉ…

***

Vui vẻ tung tăng bước đi trên đường, Yến Ly ôm chặt chiếc hộp gói giấy quà màu hồng nhạt và chiếc nơ đáng yêu. Mỗi bước, nhỏ lại ngâm nga hát theo từng giai điệu, trong khi nụ cười ngày một tươi tắn trên khuôn mặt sáng sủa của nhỏ. Thỉnh thoảng, Yến Ly lại ôm chầm lấy cái hộp quà ấy mà cười một mình.

Ngày hôm nay, là ngày Valentine. Đã rất cực lực, một đứa con gái sinh ra không hề đụng tay đến việc nhà như nhỏ mới có thể tự tay làm ra một cái Chocolate mà theo nhỏ là hoàn hảo như vậy. Hôm nay, nhỏ muốn gặp Mã Phi, muốn nhìn thấy anh ăn Chocolate nhỏ làm và mỉm cười khen nhỏ. Chỉ nghĩ đến đây thôi, Yến Ly đã không thể ngừng cười trong hạnh phúc.

Cái thang máy đang sửa chữa của khu chung cư nơi Mã Phi ở không đủ khiến sức sống trong Yến Ly biến mất. Một cách vui vẻ, nhỏ bước lên từng bậc thang và không hề xem đó là một cái gì đó quá nặng nhọc, dù cho nhà Mã Phi nằm ở tầng mười.

Căn hộ nơi Mã Phi nằm gần sát cầu thang bộ, và khi vừa chuẩn bị bước ra khỏi những bậc thang, Yến Ly chợt nghe thấy tiếng mở cửa. Chẳng biết nhỏ đã nghĩ gì khi chợt nấp vào một bờ tường và nhìn ra ngoài. Có chết nhỏ cũng không quên được, cảnh tượng trước mắt nhỏ lúc đó.

“Anh xin lỗi vì đã khiến em lo lắng, Ma Kết! Cảm ơn em đã đến!”

Tại sao Kết Kết bước ra từ nhà của Mã Phi? Tại sao hai người họ lại thân thiết đến vậy? Tại sao họ có thể nói chuyện với nhau vui vẻ như vậy? Tại sao họ cư xử như thường xuyên gặp nhau? Rõ ràng Mã Phi chỉ vừa trở về và nhỏ khó khăn lắm mới biết được, vậy mà tại sao Ma Kết dường như đã biết rõ điều đó? Hàng loạt câu hỏi vang lên trong đầu Yến Ly, khiến đầu nhỏ quay vòng và trở nên rối bời.

Kết Kết chỉ đến nhà anh ấy chơi thôi mà! Chỉ đơn giản vậy thôi!! Họ không có…

Bao nhiêu biện hộ cho chính những nghi ngờ của mình trong đầu Yến Ly bị dập tắt khi trước mắt nhỏ, Mã Phi vừa hôn vào má Ma Kết. Mà dù cho đó chỉ là anh nói nhỏ gì đó đi chăng nữa, nhỏ hoàn toàn không chịu được. Gần đây anh trở nên lạnh nhạt với nhỏ, trong khi nhỏ tưởng bản thân đã làm gì sai, chẳng lẽ đây chính là lí do? Dù cho nhỏ hoàn toàn không muốn tin… tại sao…

Chiếc hộp đựng Chocolate chứa biết bao tình yêu mà Yến Ly dành cho Mã Phi trượt khỏi tay và rơi bộp xuống đất, nhưng âm thanh không đủ lớn để ai đó có thể nhận ra, kể cả Ly. Hụt hẫng, đau đớn, nhỏ cảm giác như toàn bộ thế giới của nhỏ vừa sụp đổ. Nước mắt nhỏ, không tài nào ngừng rơi được. Nhặt lấy chiếc hộp kia, Yến Ly vứt nó vào thùng rác rồi bước xuống cầu thang ban nãy. Vẫn là những bậc thang ấy, nhưng giờ lại nặng trĩu, nặng như chính tâm hồn nhỏ lúc này…

Đông Ấm (12 Chòm Sao) (Full)

GIỚI THIỆU

Category:

School, Romance, Drama, Tragedy, Fluff,…

Học đường là khoảng thời gian đẹp nhất, khoảng thời gian của sự vô lo và những kỉ niệm bên bè bạn, trường lớp.

Họ quý mến nhau, họ cười đùa vui vẻ và ở bên nhau, họ lấp đầy cho nhau những khoảng trống trong tâm hồn. Nhưng đôi khi, sự chiếm hữu và nỗi đau của tình yêu học trò tưởng chừng ngây ngô nhưng sâu sắc khiến cho những giọt nước mắt rơi, khiến người ta có thể trở nên ích kỉ.

Liệu họ có thể tìm thấy đâu là hạnh phúc của mình, họ có thể gạt bỏ đi những tự mãn của bản thân để ở bên nhau? Đó sẽ là sự ấm áp, hay đơn thuần chỉ là một mùa đông lạnh lẽo và đầy đau thương…?

Warning: – Đây là một câu chuyện hư cấu.– Tình cảm và tâm lý nhân vật khá nặng nề, rắc rối và sâu sắc, có phần không đúng với lứa tuổi học đường.​

Học đường là khoảng thời gian đẹp nhất, khoảng thời gian của sự vô lo và những kỉ niệm bên bè bạn, trường lớp.Họ quý mến nhau, họ cười đùa vui vẻ và ở bên nhau, họ lấp đầy cho nhau những khoảng trống trong tâm hồn. Nhưng đôi khi, sự chiếm hữu và nỗi đau của tình yêu học trò tưởng chừng ngây ngô nhưng sâu sắc khiến cho những giọt nước mắt rơi, khiến người ta có thể trở nên ích kỉ.Liệu họ có thể tìm thấy đâu là hạnh phúc của mình, họ có thể gạt bỏ đi những tự mãn của bản thân để ở bên nhau? Đó sẽ là sự ấm áp, hay đơn thuần chỉ là một mùa đông lạnh lẽo và đầy đau thương…?Warning: – Đây là một câu chuyện hư cấu.- Tình cảm và tâm lý nhân vật khá nặng nề, rắc rối và sâu sắc, có phần không đúng với lứa tuổi học đường.​

Đọc Truyện (12 Chòm Sao) Hoa Đào Mùa Đông

-“À, xin lỗi tôi đi ăn với cô ấy rồi, tạm biệt” – Song Tử nói rồi kéo tay chị nhà đi không quên để lại ánh mắt sắt đá ( đang ghen đó mà)

-“Lâu lắm không gặp, em sống tốt không?” – Hiệp hỏi Sư Tử

-” Umh, đừng lo tôi bị giờ có bạn trai rồi anh ấy tốt lắm” – Sư Tử nói rồi kéo Kim Ngưu lại

-“Thiên Bình, cậu đẹp ra nhiều đó” – Hoàng Tuấn khen

-” Đương nhiên, bạn gái của tôi là vậy rồi” – Nhân Mã cũng nhảy vào giữ bạn gái

-“Cậu còn tình cảm với tớ không?”- Thành An hỏi Song Ngư

-“Còn nhưng đó là tình bạn, tôi có bạn trai rồi mong cậu đừng xen ngang” – Song Ngư lạnh lùng nói khiến Bạch Dương trong lòng như hoa nở

-” E HÈM, mấy chú giữ bạn gái đủ chưa vậy” – Bảo Bình nhấn mạnh

-“Tình cảm thấy ghê, nổi cả da gà” – Kết cũng bay vào chọc

BINH……BỐP…….BẬP – tiếng đánh bầm dập của 5 cặp kia phan cho Kết – Bình một đống sách vở, giày dép

-“Xin chào, anh họ” – Quốc Thành lên tiếng làm cho tụi kia đánh nhau cũng phải dừng lại

-“………….” – im lặng k nói gì

-“Bạn gái anh dễ thương quá nhở?” – Quốc Thành nói rồi chỉ vào Cua

-“…………” – toàn thể các bạn trẻ trâu của lớp đang hồi hộp hết sức. Quốc thành đúng là ăn gan hùm khi đụng vào Cự giải của Yết

– “Vậy hôm nay tôi xin tuyên bố với mọi người một chuyện” – Quốc Thành nói tiếp

-” GÌ, NÓI LẸ ĐI”- cả đám đồng thanh

-” Tôi sẽ cướp được Cự giải từ Thiên Yết bằng mọi cách” – cậu ta nói với giọng dõng dạc

-“………………………..” – tiếp tục im vì tụi nó biết thế nào cũng có chuyện. TRời, lỡ chiến tranh thế giới thứ ba xảy ra thì sao? À mà không chiến tranh lớp học lần thứ nhất đúng hơn!! Không ổn Yết mà điên chỉ có nước khó sống thôi. Đại ca của trường mà dám chọc. Tới số rồi cậu bạn!!!

-” Tôi chính thức tuyên chiến với cậu NHân Mã” – Hoàng Tuấn nói

-” Tôi cũng tuyên chiến Kim Ngưu à” – Hữu Hiệp hóng hách

-” Đấu không Bạch Dương” – Thành An Tiếp tục

-” Xử Nữ cậu là của tớ, tôi tuyên chiến với cậu Song Tử” – Phước Hưng nói

-” Được đấu tới cùng sợ gì nhau” – 4 anh vừa được tuyên chiến nói

Một hồi tranh chiến ánh mắt nảy lửa với nhau thì mọi người dừng lại khi chuông reo vào lớp. Nhưng thực sự bây giờ ai cũng đang rối bời, tâm trạng của họ rất mệt mỏi và lo sợ. Phải thôi yêu là sợ mất nhau! Cảm giác người mình yêu thân mật với người khác giới đau lắm! Cảm giác cứ sợ trong tim đối phương không có chỗ đứng của mình rất khó chịu!

-” Trừ khi tôi buông tay ngoài ra không thể” – Thiên Yết lớn giọng

-“Được cứ chờ đó đi” – Quốc Thành tức giận

*Couple Nhân Mã – Thiên Bình

-“Thiên Bình ra quán cafe đầu trường được không? Mình có vài bài muốn hỏi cậu” – Hoàng Tuấn kiếm cớ

-“À, ừ nhưng còn Thiên Bình” – Nhân Mã bối rối

-” Không sao anh đưa cậu ấy về đi” – Thiên Bình cười nhẹ

*Tại quán cafe có một cặp nam nữ đang say sưa học bài khiến bao ánh mắt hâm mộ đổ dồn vào

-“Chỗ này cậu làm đúng rồi nhưng còn thiếu 1 chút, đưa bút tớ sửa cho” – Thiên Bình nói đồng thời giơ tay ra

-“Không sai tớ biết sửa, hẹn cậu ra đây tớ muốn hỏi một chuyện” – Hoàng Tuấn nói

-“Hử, chuyện gì?” – Thiên Bình hỏi

-” Cậu, có thể cho tớ một cơ hội được bên cạnh cậu?”- Hoàng Tuấn lấp lửng

-“Câu trả lời của tớ…….có thể làm cậu….tổn thương” – Thiên Bình ngập ngừng

-“Tớ hiểu nhưng tớ sẽ giành lại cậu” – Hoàng Tuấn tiếp lời chắc chắn

-” Cho dù thế nào người tớ yêu cũng là Nhân Mã cậu đừng cố gắng làm gì! Quên tớ và tìm một mối quan hệ khác sẽ tốt hơn khi cậu chỉ đứng nhìn sau bóng lưng mà không được nắm tay người mình yêu.”- Thiên Bình nói một lèo

-“Nhưng…….” – Hoàng Tuấn chưa kịp nói gì thì Nhân Mã ở đâu chạy tới ôm lấy Thiên Bình và cười nói

-“Chỉ mới bắt đầu thôi” – Hoàng Tuấn bực mình bỏ đi

Hai bạn trẻ đó ngồi trong quán cafe luyên thuyên cả buổi trời rất chi là vui còn Hoàng Tuấn rất chi là điên

*Couple Kim Ngưu – Sư Tử

-“Em gặp anh chút được không?” – Hữu Hiệp nói

-” Kim Ngưu ý cậu sao?” – Sư Tử hỏi

-” Em sống tốt không” – Hiệp hỏi

-” Tốt hơn từ khi có Kim Ngưu, anh ấy là ánh nắng sưởi ấm tôi” – Sư Tử nói

– “Vậy thì em có thể tha thứ cho tổn thương anh gây cho em không?”- Hiệp tiếp

-” Cậu và tôi đã quá khứ, sống trong quá khứ mãi có ích gì chứ? Cậu biết không ngày đó khi chia tay tôi đã rất đau khổ, facebook luôn có status buồn nhưng cậu thèm để ý sao? Ngày đó tôi làm tất cả để giữ tình yêu chúng ta nhưng cậu thì không!” – Sư Tử ngước nhìn bầu trời

-” Ngày đó chỉ cần cậu nói tôi sẽ chờ cậu nhưng cậu không làm vậy” – Sư Tử nhìn vào mắt Hiệp

– “Mình quay lại được không? Anh hứa bù đắp cho em tất cả!” – Hữu Hiệp ôm lấy Sư Tử trúng lúc Kim Ngưu vào tìm bạn gái thì bắt gặp cảnh đó. Thật khiến người ta đau lòng khi bạn gái mình lại ôm ấp kẻ khác như vậy. Và rồi con trâu nổi điên. Lúc này Hiệp tưởng Ngưu sẽ bỏ đi sau đó Sư Tử giải thích mà Kim Ngưu không tin nên sẽ cãi nhau từ đó anh thuận lợi mà lấy lại trái tim Sư Tử nhưng đời không như là mơ. Kim Ngưu hùng hồn chạy tới kéo Sư Tử lại nắm tay cô thật chặt cứ như sợ mất

-“Em yêu anh, phải không” – Kim Ngưu bất giác hỏi

-” Hả, ừ đương nhiên mà sao anh hỏi kì thế” – Sư Tử khó hiểu

– “Em ôm thằng khác, anh ghen” – Kim Ngưu nói rồi liếc mắt Hiệp

– “Haha, ngốc ạ, em chỉ là của mình anh thôi” – Sư Tử nói rồi hôn vào má Ngưu một cái rồi kéo anh đi ăn mà không thèm ngó ngàng tới ai đó

* Couple Bạch Dương – Song Ngư

– “Nè gặp tôi nói chuyện chút” – Song Ngư lạnh lùng

-” Hả, ừ được” – Thành An vui mừng

-“Sẵn đây ba mặt một lời tôi nói luôn là tôi với cậu không có gì và sẽ không bao giờ có gì nên đừng có cái chuyện mà bày trò tuyên chuyến với bạn trai tôi” – Song Ngư thẳng thắn nói cho Bạch Dương nghe luôn

– “Em từng thích tôi mà?” – Thành An lại hỏi tiếp

– ” hồi nhỏ thích chơi robot coi siêu nhân lớn lên anh có thích nữa không?” – Song Ngư hỏi

-“Đương nhiên là không”- An hụt hững

– “Thì tôi đương nhiên cũng là không còn thích anh” – Song Ngư trả lời

Sau khi cô nói thì An cũng không nói gì mà thay vào đó họ lại là bạn còn rủ nhau vào công viên giải trí chơi mới ghê. Một lúc sau khi Ngư đang chơi tàu lượn thì Thành An bước lại nói : “Chỉ là bây giờ cô ấy không thích chứ không phải tương lai không thích”

-” Tương lai hay bây giờ cô ấy cũng sẽ là của Bạch Dương đây” – cậu bá đạo nói

Tỉ số bây giờ là 1-0 nghiêng về Bành Bạch nhà ta.

* Couple Song Tử – Xử Nữ

– “Anh Song Tử, tối đi chơi đó hẹn người ta rồi mà” – con nhỏ lớp bên từ đâu chạy lại ôm cánh tay anh

– “………..” – không ai nói gì vì bà chị đang đi cùng bạn trai mà từ xó nào chui ra con nhỏ này. Anh chán sống rồi!!!

– “À, Xử Nữ tụi anh….chỉ là hiểu nhầm….em đừng…t..in..” Song Tử ấm úng

– “Không sao, tối nay em đi chơi với Hưng rồi” – cô nắm tay Hưng tình cảm làm anh thấy phát điên lên được

Sau khi hai người đi mất, Song Tử cũng giải quyết con nhỏ đo xong thì tức tốc chạy đi tìm Xử Nữ. Vì lúc này anh đang phát khùng vì ghen đây! Cô gái mình yêu đi với thằng khác mà bây giờ là 6h tối thử hỏi thằng nào mà không ghen cho được. Lái chiếc Lamborghini hêt chỗ này đến chỗ kia nào là quán ăn, nhà hàng, tiệm cafe, shop áo quần…. mà không thấy bóng dáng hai người đó đâu hết. Điều tồi hơn là ở đâu ra một công tử đẹp trai nứt vách lại siêu xe chứ khiến cho mấy cô gái cứ bu lấy như đường ak làm cho “phi vụ tìm bạn gái” thêm khó làm. Cuối cùng tức quá anh bèn lấy điện thoại gọi cho mấy chục vệ sĩ giữ đám fan còn mình đi tìm bạn gái.

Xế chiều anh dừng lại bên quán đồ lưu niệm nhỏ. Ở đây rất đẹp có khu vườn nhỏ với bao hoa lá bên cạnh. Bên trong cửa hàng rất lịch sự, trang nhã tạo cho người ta cảm giác ấm áp vô cùng. Anh dừng lại bên cạnh một cặp nhẫn có khắc chữ T và N liên cầm lên và chạy vào thanh toán

– “À, vâng cảm ơn bà, cháu đi đây” – anh chào tạm biệt bà rồi bước ra tới cửa một chiếc xe chạy ngang làm bùn đất bắn đầy lên người đành vào trong xin dùng nhờ nhà tắm. Sau khi bước ra đập vào mắt anh là cảnh Xữ Nử đang dựa vào vai Hưng nhìn họ cứ như tình nhân vậy

– “Xử Nữ, em thay lòng nhanh vậy ư?”- Song Tử chạy lại

– ” Song Tử là hiểu nhầm em chỉ là….” – Xử Nữ không nói tiếp

– ” Đủ rồi, tôi hiểu tuỳ em vậy” – Anh bỏ đi trong tức giận còn Xử Nữ thì không biết làm sao để giữ anh lại

Tỉ số hiên tại 0 – 1 nghiêng về Phước Hưng

* Couple Thiên Yết – Cự giải:

– ” Anh dẫn em đi ăn” – Thiên Yết nói

– “Vâng” – Cự giải cười đáp

Tại nhà hàng mọi thứ Cự giải gọi nhanh chóng được dọn ra. Trên bàn là bao nhiêu đồ ăn của lạ.

-” Dạ dày em lớn đấy” – Thiên Yết nhìn đống đồ ăn nói

– “Chỉ thua Kim Ngưu thôi, bạn bè tuổi thơ mà anh nói điều này hơi dư” – Cự giải trêu

– “Thôi ăn đi” – Thiên Yết nói

Cái cặp nà yên bình nhất vì thiếu gia Xã hội đen đã giao nhiệm vụ cho bạn Phạm Quốc Thành và chị Đinh Gia Tuệ rồi. Một chữ thiếu gia thôi cũng cho cậu chức vụ này rồi. Thế nên không ai có quyền cướp Cua khỏi tay anh trừ khi anh chịu buông tay. Nói thật đây là bạn trẻ mà lạnh lùng, độc tài, quyền lực và sức chiếm hữu + bá đạo cao nhất trong 12 cung nhà mình

-” Em có tình cảm với Thành không? “- Thiên Yết hỏi

– “Chơi chung với nhau từ nhỏ em chỉ coi cậu ta như là em trai vậy. Nếu có thì cũng là tình cảm bình thường không quá giới hạn. Em biết điều anh lo lắng nhưng hãy tin tưởng em!” – Cự giải nói

– ” Anh hiểu rồi, mà từ nhỏ đã coi là em trai. Xét theo lứa tuổi thì đó là bạn của em. Không lẽ thích anh lâu như vậy” – Thiên Yết cười tà mị

– “Chính xác là vậy, em chờ anh lâu rồi đồ đáng ghét ạ” – Cự giải nói với giọng mắng yêu

– ” Vậy thì anh sẽ bù đắp lại khoảng thời gian em chờ đợi” – Thiên yết nói

– ” Umh, em đợi anh, chờ anh và tin anh” – Cự giải nói chắc nịch

Tỉ số hiện tại 0 – 0 (vì chưa chiến mà)

Tình yêu của họ lại đi bước mới! Khó khăn cũng chồng chất…..Liệu họ có còn hạnh phúc?……Ai sẽ cùng nhau bước tiếp?…..Ai sẽ là người buông tay?

Tất cả có ở chap tiếp theo

MỜI CÁC BẠN ĐÓN ĐỌC!!!! XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN!!

Bạn đang xem bài viết Truyện: Đông Ấm (12 Chòm Sao) trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!