Xem Nhiều 1/2023 #️ Tu As Un Animal…?/Have You Got A Pet?: Songs For Teaching # Top 4 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Tu As Un Animal…?/Have You Got A Pet?: Songs For Teaching # Top 4 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Tu As Un Animal…?/Have You Got A Pet?: Songs For Teaching mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tu as un animal…?

Tu as un animal à la maison, Louis? J’ai un animal à la maison, ah oui! J’ai un gros chien brun qui s’appelle Noah, Noah, Je l’aime beaucoup parce qu’il est très sympa’, Mais, quand même, je voudrais un chat!

Tu as un animal à la maison, Julie? J’ai un animal à la maison, ah oui! J’ai un perroquet qui s’appelle Bonbon, Bonbon, Je l’aime beaucoup parce qu’il est si mignon, Mais, quand même, je voudrais un poisson!

Tu as un animal à la maison, Henri? J’ai un animal à la maison, ah oui! J’ai un mouton blanc qui s’appelle Laurent, Laurent, Je l’aime beaucoup parce qu’il est très marrant, Mais, quand même, je voudrais un serpent!

Tu as un animal à la maison, Mimi? J’ai un animal à la maison, ah oui! J’ai un gros canard qui s’appelle Alain, Alain, Je l’aime beaucoup parce qu’il est si vilain, Mais, quand même, je voudrais un lapin!

Tu as un animal à la maison, Sylvie? J’ai un animal à la maison, ah oui! J’ai un chaton gris qui s’appelle Otto, Otto, Je l’aime beaucoup parce qu’il est super beau, Mais, quand même, je voudrais un oiseau!

Tu as un animal à la maison, Gigi? J’ai un animal à la maison, ah oui! J’ai un petit frère qui s’appelle Hannibal, Je l’aime beaucoup parce qu’il est génial, Mais, quand même, je voudrais un cheval!

Have You Got a Pet?

Have you got a pet at home, Louis? I’ve got a pet at home, oh yes! I’ve got a large brown dog who’s called Noah, Noah, I love him very much because he’s very nice, But still, I would like a cat!

Have you got a pet at home, Julie? I’ve got a pet at home, oh yes! I’ve got a parrot who’s called Sweetie, Sweetie, I love him very much because he’s so cute, But still, I would like a fish!

Have you got a pet at home, Henri? I’ve got a pet at home, oh yes! I’ve got a white sheep who’s called Laurent, Laurent, I love him very much because he’s very funny But still, I would like a snake!

Have you got a pet at home, Mimi? I’ve got a pet at home, oh yes! I’ve got a large duck who’s called Alain, Alain, I love him very much because he’s so naughty, But still, I would like a rabbit!

Have you got a pet at home, Sylvie I’ve got a pet at home, oh yes! I’ve got a grey kitten who’s called Otto, Otto, I love him very much because he’s extremely beautiful, But still, I would like a bird!

Have you got a pet at home, Gigi? I’ve got a pet at home, oh yes! I’ve got a little brother who’s called Hannibal, I love him very much because he’s great But still, I would like a horse!

See more of our French Song Lyrics

Many thanks to John and Monica Hyde for permission to display these lyric excerpts. © 2008 Taught By Song Limited. All rights reserved. Used with permission.

French Music Lyrics

French Music Products

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần Tu

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần Tu

Tính Đi Xuỵt Xuỵt Để Đánh Dấu Địa Bàn Như Sư Tử Hả?​

Tiên cơ tỷ tỷ quang minh chính đại cho Bạch Tôn Giả thêm ưu đãi, để một mình ngài ăn tiên trân yến thế cũng được sao?

Sự thật chứng minh… quá được đi là đằng khác.

Cho dù những món khác trên bàn đều là món ăn nấu bằng nguyên liệu bình thường, thế nhưng dưới kĩ thuật nấu nướng cao siêu của Biệt Tuyết Tiên Cơ thì mùi vị của chúng nó cũng chẳng thua kém gì tiên trân yến. Cả Thiên Nhai Tử đạo trưởng, Ngư Kiều Kiều và Tô thị A Thập Lục đều ăn rất mĩ mãn.

Mấy người bạn thân của Tống Thư Hàng tiếp xúc với tay nghề của tiên trù lần đầu tiên, ai nấy đều cảm thấy bữa cơm này ngon đến mức ăn cả chục bát cơm cũng được, bọn họ hoàn toàn không để ý đến việc Biệt Tuyết Tiên Cơ cho Bạch Tôn Giả một mình một đãi ngộ riêng.

Bạch Tôn Giả chớp mắt hiếu kì nhìn món ăn cấp bậc tiên trù độc đáo trong tay mình, rồi lại nhìn Tống Thư Hàng,

đây là do Thư Hàng tiểu hữu cố ý sắp xếp hả?

Quả nhiên là không để cho người ta thất vọng, đã có món ăn hợp khẩu vị của ngài mà lại còn do tiên trù nấu ra,

Bạch Tôn Giả vừa lòng lắm lắm.

Đồ ăn ngon không thể thiếu rượu ngon, Thiên Nhai Tử đạo trưởng lại chuẩn bị rượu ngon mang tới rót đầy cho mọi người.

Tống Thư Hàng mượn hoa hiến phật, nâng chén cười nói:

– Chén thứ nhất, chúc mừng Bạch tiền bối thắng lợi trở về.

Tuy rằng không biết là Bạch tiền bối đã thu hoạch được bảo vật gì từ trong di tích từ thời Thiên Đạo cũ kia, thế nhưng dựa vào vận may của Bạch tiền bối thì dùng bốn chữ “thắng lợi trở về” tuyệt đối không sai.

– Cảm ơn.

Bạch tiền bối mỉm cười.

… Qua ba tuần rượu, các món ăn được đưa lên liên tục.

Phần lớn các món chính đều chia thành hai loại, một loại là đồ ăn bình thường cho mọi người cùng ăn, một loại khác là loại đặc biệt mà Biệt Tuyết Tiên Cơ làm riêng cho Bạch Tôn Giả.

Thi thoảng cũng có những món chỉ có loại bình thường mà thôi.

Rượu mà Thiên Nhai Tử đạo trưởng mang đến có thể sánh với tiên nhưỡng, ngon miệng ngọt lành, tuy nhiên cũng rất nhanh say. Sau mấy chén thì mấy người bạn của Tống Thư Hàng đã mơ mơ màng màng, Nha Y tửu lượng kém đã nằm sấp trên bàn mà ngủ.

– Sao hôm nay mình nhanh say thế nhỉ?

Thổ Ba đỏ ké mặt mày mà vẫn còn nghi hoặc.

Từ khi chạy ngàn dặm xa xôi đến chỗ Cao Mỗ Mỗ thì hắn và Dương Đức cứ như rơi vào một cái vòng tuần hoàn chết: say rượu – tỉnh rượu – ăn cơm – uống rượu – rồi lại say rượu… Xong đời rồi, vòng tuần hoàn này có độc, hôm nay xem ra lại say bét nhè rồi… Thiên Nhai Tử đạo trưởng dương dương tự đắc nói:

– Vì rượu hôm nay là do lão phu đặc biệt xách tới mà, tuyệt lắm luôn đó.

– Vì rượu ngon của đạo trưởng, chúng ta cạn!

Cao Mỗ Mỗ hào hứng bừng bừng cạn một ly với Thiên Nhai Tử đạo trưởng, sau khi uống xong thì hắn nằm sấp trên bàn cùng bạn gái mình luôn.

– Cao Mỗ Mỗ say rồi à?

Ngư Kiều Kiều đột nhiên sáng ngời mắt lên. Sau đó cô gọi người hầu đến, bảo họ đỡ Cao Mỗ Mỗ đi ngủ một giấc.

Đồng thời cô cũng âm thầm ra dấu cho người hầu.

Người hầu âm thầm gật đầu đáp lại, sau đó họ đỡ Cao Mỗ Mỗ cho hắn ngồi trước bàn máy tính, rồi bật luôn máy,

mở luôn phần mềm gõ chữ, cài đặt luôn cả bộ gõ cho hắn.

Ngư Kiều Kiều không tin hôm nay Cao Mỗ Mỗ lại có thể dùng mặt gõ 10 vạn chữ.

Thất bại là mẹ thành công, sau nhiều lần thất bại thì nhất định cô sẽ tìm ra con đường dẫn đến thành công thôi!

… Sau Cao Mỗ Mỗ thì Thổ Ba và Dương Đức cũng lần lượt gục xuống, thế là tất cả người thường đều đã bỏ mạng trên chiến trường đấu rượu.

Trong phòng bếp, Biệt Tuyết Tiên Cơ lại bưng thêm đồ ăn lên.

Không biết có phải trùng hợp hay không mà món ăn lần này lại là tiên trân yến số lượng lớn. Đó là tiên trân lấy nguyên liệu là cua mập, cũng là món ăn cuối cùng trong bữa này.

Sau khi bưng món này lên thì Biệt Tuyết Tiên Cơ không bỏ đi, mà đứng bên cạnh Bạch Tôn Giả, dùng kĩ thuật phi phàm lột vỏ cua giúp Bạch Tôn Giả, rồi lấy thịt cua ra đặt vào bát của ngài với phong thái rất mực dịu dàng.

Nếu không phải tiên trù thì khó mà có được tay nghề này.

Bạch Tôn Giả bị cách phục vụ chu đáo của Biệt Tuyết Tiên Cơ làm cho hơi mất tự nhiên, thế nhưng mà… thịt cua do tiên cơ lấy ra ăn ngon quá.

– Ngon không?

Biệt Tuyết Tiên Cơ dịu dàng hỏi.

Bạch tiền bối đáp một cách thành thật và thuyết phục:

– Ngon lắm.

– Có muốn ngày nào cũng được ăn không?

Biệt Tuyết Tiên Cơ hỏi tiếp.

Bạch Tôn Giả:

– Muốn.

– Thế… có muốn làm đạo lữ của ta không? Rồi ngày nào ta cũng làm món ngon hơn cho ngươi ăn.

Biệt Tuyết Tiên Cơ dịu dàng nói.

Bạch Tôn Giả ngẩn ra, rồi đột nhiên ngài ngộ ra chân lý:

– Bảo sao ta lại thấy món ăn này quen thuộc đến vậy, đã thế tất cả đều là món mà ta thích ăn. Là cô à Biệt Tuyết?

Đã lâu không gặp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ nới lỏng vải lụa che mặt ra một chút, để lộ đôi mắt sáng trong:

– Hừm.

– Kĩ thuật nấu nướng của cô lại tiến bộ rồi.

Bạch Tôn Giả cảm thán.

– Đương nhiên, con người luôn tiến bộ mà.

Biệt Tuyết Tiên Cơ kiêu ngạo nói. Cô tự tin vô ngần về tài nấu nướng của mình:

– Bạch đạo hữu, đừng có trốn tránh câu hỏi vừa rồi của ta. Trả lời đi, có muốn trở thành đạo lữ song tu của ta không?

– Không.

Bạch Tôn Giả đáp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ:

– Thế có muốn ăn ngon mỗi ngày không?

– Muốn.

Bạch Tôn Giả nói không chút do dự. Biệt Tuyết Tiên Cơ:

– Thế thì làm đạo lữ song tu của ta đi, ngày nào ta cũng nấu cho ngươi ăn! Hơn nữa món ăn còn ngon hơn thế này nữa kìa.

– Không.

Bạch Tôn Giả vẫn không chút do dự.

Biệt Tuyết Tiên Cơ mệt tim quá.

– Mấy trăm năm nay rồi mà câu trả lời của ngươi chẳng thể thay đổi chút nào sao?

Biệt Tuyết Tiên Cơ oán thầm.

– Ừa.

Bạch Tôn Giả nghĩ ngợi một tí rồi đưa ra đáp án theo kiểu khác:

– Muốn được ăn ngon, nhưng không cần đạo lữ song tu.

– Muốn hay nhỉ?

Biệt Tuyết Tiên Cơ nghiến răng.

– Ừ, nên ta cũng chỉ muốn chơi thế thôi mà.

Bạch Tôn Giả cười nói.

Biệt Tuyết Tiên Cơ trợn trắng mắt, một lúc lâu sau mới nói tiếp:

– Vậy chúng ta làm bạn bè bình thường!

Bạch Tôn Giả:

– Được.

Trên thực tế thì xưa nay Bạch Tôn Giả vẫn luôn coi Biệt Tuyết Tiên Cơ là bạn tốt. Nhớ năm đó lần nào Biệt Tuyết Tiên Cơ bày thực tiên yến cũng mời Bạch Tôn Giả, Bạch Tôn Giả vẫn cảm thấy Biệt Tuyết Tiên Cơ là một tiên tử tốt.

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Bạch Tôn Giả, trong lòng Biệt Tuyết Tiên Cơ dấy lên nỗi buồn bực vô danh.

Cô chà chà chân mình.

Crack!

Nền đá cẩm thạch bị Biệt Tuyết Tiên Cơ giẫm vỡ toác ra.

Nhóm người Tống Thư Hàng lẳng lặng lùi ra sau một tí, duy trì một khoảng cách nhất định với Bạch Tôn Giả và Biệt Tuyết Tiên Cơ.

– Cho ngươi này!

Biệt Tuyết Tiên Cơ dỗi lẫy một lúc rồi lấy một chiếc thiệp mời ra đưa cho Bạch Tôn Giả.

Đó là thiệp mời của thực tiên yến, cô đã chuẩn bị từ trước khi tới đây.

– Thực tiên yến? Lần này mời cả ta rồi à?

Bạch Tôn Giả nhận lấy tấm thiếp rất tự nhiên.

– Hừ! Thực ra ta đã bắt tay vào chuẩn bị thực tiên yến lần này từ trăm năm trước! Ta nhất định sẽ làm ra món ăn khiến cho ngươi ăn vào rồi cả đời khó quên! Đến lúc đó ngươi sẽ không thể rời xa đồ ăn mà ta làm ra được nữa!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói với khí thế ngút trời.

– Ta chờ mong lắm đấy.

Bạch Tôn Giả nói.

– Đến khi đó, ta nhất định bắt ngươi phải cầu xin được làm đạo lữ song tu của ta!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nắm chặt tay mà nói. Muốn chinh phục trái tim của một người đàn ông thì phải bắt đầu chinh phục từ dạ dày của hắn. Biệt Tuyết Tiên Cơ tin tưởng rằng nếu có một cô gái nào chinh phục được dạ dày của Bạch Tôn Giả, thì đó nhất định chính là cô chứ không còn ai khác!

Bạch Tôn Giả suy tư một lát:

– Ừm, nếu thật sự có đồ ăn ngon như thế thì ta rất mong chờ!

Tiên cơ trợn trừng mắt. Chính là phản ứng này! Chính cái phản ứng này của Bạch Tôn Giả làm cho cô có cảm giác chưa đánh đã thua, buồn hết cả bực!

Thế nhưng cô đã đạt được mục đích rồi.

Đến lúc đó, hãy để cô dùng thực tiên yến quyết phân thắng bại với Bạch Tôn Giả đi!

– Đi đây, gặp ở thực tiên yến!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói.

– Ừ, được, ta rất mong chờ.

Bạch Tôn Giả đáp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ phóng khoáng xoay người đi, không quay đầu lại, hai hộp đồ ăn trong phòng bếp cũng bị quên luôn.

Ngư Kiều Kiều là chủ nhân, đành vội vàng đứng lên tiễn khách.

… Sau khi Biệt Tuyết Tiên Cơ rời đi thì Bạch Hạc Chân Quân bắt đầu rầu ruột. Không ổn rồi, Biệt Tuyết Tiên Cơ là kẻ địch lớn trước nay chưa từng có, hoàn toàn không nằm trong cùng một thế giới với đám tình địch trước kia! Đặc biệt là đối phương còn nắm giữ kĩ thuật nấu nướng mạnh nhất giới tu sĩ nữa chứ! Hắn cảm thấy tình cảnh của mình hơi không ổn rồi! Xem ra hắn cũng phải phát huy hết sở trường của mình mới được.

Giờ thì vấn đề tới rồi. Rốt cuộc sở trường của hắn là cái gì đây? Hắn không biết nấu ăn, không biết luyện đan,

không biết hái thuốc, so với Biệt Tuyết Tiên Cơ thì hình như chưa đánh đã thua mất rồi.

Không ổn! Nguy cơ to quá!

Sau khi Biệt Tuyết Tiên Cơ đi, Bạch Tôn Giả lại cầm một con cua lên nhìn nhìn ngó ngó.

Một lát sau, ngài nhìn Bạch Hạc Chân Quân:

– Bạch Hạc, ngươi biết lột vỏ cua không? Lột vỏ rồi lấy thịt cua nguyên vẹn ra như Biệt Tuyết Tiên Cơ ban nãy ấy.

Bạch Hạc Chân Quân nước mắt ròng ròng, hắn biết bóc vỏ cua, thế nhưng không phải tiên trù thì làm sao mà có kĩ thuật như Biệt Tuyết Tiên Cơ để làm như cô được chứ?

– Không được à?

Bạch Tôn Giả lại nhìn về phía Tống Thư Hàng:

– Thư Hàng có biết không?

Nhưng vừa hỏi xong thì Bạch Tôn Giả đã thở dài thất vọng, bởi vì khi Tống Thư Hàng ăn cua thì cũng thô bạo cạp vỏ cua như bình thường thôi.

Tống Thư Hàng:

– … Bạch Tôn Giả thở dài xong, bèn giơ cua lên suy nghĩ gì lung lắm.

… Cơm no rượu say.

Hiến Công Cư Sĩ không được ăn bữa tiên trân yến này.

Thế nhưng cư sĩ cũng không để ý đến một bữa cơm. Bây giờ đối với hắn, bố trí cạm bẫy để bắt con long ma kia quan trọng hơn hết thảy.

Tống Thư Hàng ăn no uống đủ thì hơi ngà ngà say. Hắn đang định đi nghỉ ngơi một tí thì lại bị Hiến Công Cư Sĩ gọi qua.

– Thư Hàng tiểu hữu tới rồi, bây giờ ta cần ngươi giúp đỡ một chút.

Hiến Công Cư Sĩ đứng trong sân sau biệt thự của Ngư Kiều Kiều, vẫy tay với Tống Thư Hàng.

– Hiến Công Cư Sĩ cần ta làm gì vậy?

Tống Thư Hàng bước tới rồi hỏi với vẻ tò mò.

– Ta đã bố trí một cạm bẫy liên hoàn ở đây, ngươi để lại khí tức của mình trong cạm bẫy đi. Như vậy ta có thể khuếch tán khí tức của ngươi ta phạm vi lớn nhất dựa vào trận pháp để cho con long ma kia tìm ngươi dễ dàng hơn. Bây giờ bạn bè ta sắp tới nơi rồi, vạn sự đã xong, chỉ thiếu gió đông thôi.

Hiến Công Cư Sĩ tự tin nói.

– Không thành vấn đề, Hiến Công tiền bối.

Tống Thư Hàng gật đầu nói.

Thế nhưng mà.. phải để lại khí tức kiểu gì đây?

Chẳng lẽ phải dùng nước tiểu để đánh dấu lãnh thổ như sư tử à?

Chuyện Tu Đạo ( 1 )

Anh Trương là một vị đàn chủ đôn hậu thành khẩn; đứng trên cương vị bổn phận độ người, bàn đạo, anh tuy rằng thường nghe giảng sư nói về một số ví dụ có thật về việc dùng tam bảo để hàng yêu phục ma, nhưng vẫn cứ hay cảm thấy xa vời đối với mình, có một lần nọ rốt cuộc cũng đã đối mặt với việc gặp phải tà ma.

Lần ấy là cô bạn gái của em trai anh ta, sau khi đã uống một ít rượu vào buổi tối thì đột nhiên bị tà linh nhập vào người, hành vi quái lạ, la khóc chẳng ngừng, trong miệng nói gì đó nghe chẳng hiểu. Em trai của anh ta đem cô ta về phật đường, hỏi cũng không hỏi ra lý do, cứ thế mà to tiếng khóc gào 3, 4 tiếng đồng hồ; sau đó bất đắc dĩ nửa đêm canh 3 gọi điện thoại hỏi giảng sư nên làm thế nào thì tốt ? giảng sư bảo anh ta : khấu đầu.

Do vậy anh ta bèn bắt đầu khấu đầu ở phật đường, nhưng vẫn không hiệu quả; sau đó thì nghĩ rằng có lẽ do người cô ấy ở bên ngoài, do vậy bèn đưa cô ấy vào phật đường, sau đó lại tiếp tục khấu đầu, nhưng mới khấu được vài cái thì đột nhiên cố gái ấy ngất đổ xuống đất. Khi cô tỉnh lại thì ngạc nhiên lúng túng hỏi rằng : ” khuya thế này rồi mọi người không đi ngủ, ở đây làm gì ? “, một chút cũng chẳng nhớ đối với hành vi của bản thân mình tối hôm đó. Họ đem băng ghi âm ghi lại lúc cô la khóc phát lại cho cô ấy nghe, cô ấy hổ thẹn đến mức chẳng biết trốn đi đâu cho được, cũng chẳng biết bản thân mình sao lại như vậy ?

Thông qua sự việc này, những người có mặt tại hiện trường đều không thể không tin vào công đức lớn của việc khấu đầu. Còn cô gái này vốn dĩ cũng không tin đạo, cũng từ đấy mà đã bắt đầu phát tâm. Sự kiến chứng này là kiến chứng thật sự của Thổ Thành Trương Phật đường.

Tam bảo cứu nạn

Nội dung bài viết này được lấy từ Lớp giảng viên của Hòa Thiện Đường, tổ Phát Nhất.

Hậu học bình thường bất kể trong trường hợp nào cũng nhất định thường mặc niệm ngũ tự chơn kinh.

Giải trừ sự đau khổ của toàn thân

Bài viết kiến chứng này do một vị đạo thân họ huỳnh của tổ Phát Nhất nói thuật lại.

Ông Huỳnh là một người có thân thể cực kì ốm yếu do lúc nhỏ đã mắc bệnh ung thư, do đó tình trạng thân thể cứ mãi không tốt lắm. Có một đêm nọ, trước khi ông ngủ thì đột nhiên toàn thân không thoải mái, hai tay ở trước ngực căng thẳng cứng đơ không thể cử động. Do ông đã cầu đạo từ nhỏ, bà nội thường dặn dò ông trước khi ngủ phải dùng tam bảo, do đó trong tình trạng tay ông cứng đơ, ông vẫn dùng sức ý chí rất khó khăn miễn cưỡng đem hai tay ôm thành hợp đồng, và còn dùng cả thảy tam bảo. Vào khoảnh khắc tam bảo đều dùng cùng lúc, tình trạng này đã hoàn toàn biến mất, giống như được giải phóng ra khỏi sự trói buộc, sự không thoải mái cũng đã biến mất. Do sự thành kính đối với đạo và thường dùng tam bảo, tuy rằng từng mắc bệnh ung thư, ông vẫn khỏe mạnh kiên cường mà sống tiếp, học tập, công tác, bàn đạo như những người bình thường vậy.

Anh Dương là một vị tiền hiền cực kì ưu tú của tổ cơ sở, bất luận trên mặt sự nghiệp, gia đình, đạo nghiệp cũng đều vô cùng kiệt xuất, là một vị đệ tử Thiên Đạo thánh phàm kiêm tu đạt tiêu chuẩn. Anh từ thời đại học đã bắt đầu tu đạo, sau khi tốt nghiệp thì tiến vào ngành dệt, phấn đấu hơn 10 năm rốt cuộc cũng có được thành tựu. Trong quá trình tu đạo của anh, điều khó quên nhất chính là một trận hỏa hoạn lớn 8 năm về trước; anh nói rằng : năm dân quốc thứ 71, tôi làm việc ở xưởng dệt. Có một lần khi tôi đến xưởng vải lanh, chẳng hiểu vì sao mà công xưởng đột nhiên bốc cháy. Trong xưởng vải lanh ngoại trừ máy móc ra thì là vải lanh, vải lanh bốc cháy là điều càng đáng sợ; chỉ trong vài giây, cơn lửa lan tỏa khắp, vốn dĩ chẳng cách nào dập tắt được. Lúc bấy giờ chạy còn chẳng kịp, cứu cũng chẳng ích gì, chỉ còn biết vội vàng dùng tam bảo. Lúc ấy trong tay tôi đang cầm một thùng nước, tôi dùng tam bảo âm thầm cầu nguyện ” khẩn cầu Lão Sư Tế Công Hoạt Phật từ bi khiến cho thùng nước này khi tưới xuống thì ngọn lửa tắt “. Khi nước vẩy tóe ra, ngọn lửa lớn trước mắt quả thật do một thùng nước nhỏ này mà đột nhiên tắt ngúm, vì thế mới có con đường ra có thể thoát khỏi trận hỏa hoạn. Chạy ra ngoài công xưởng, tôi đã tìm một cây hẻo lánh, quỳ xuống khấu đầu, ngọn lửa lớn cứ như thế đã dập tắt, chẳng tạo thành thương vong, chỉ có làm cho các máy móc đều bị đốt hư hại. Những người ở lân cận xung quanh đều rất kinh ngạc. Theo lý mà nói thì xưởng dệt đều là những vật dễ cháy, hễ bốc cháy một cái nhất định sẽ ảnh hưởng lan tỏa cực rộng, nhưng ngọn lửa đã tắt mất một cách không thể hiểu nổi. Tuy rằng đã trải qua nhiều năm, cảnh tượng kinh hãi nguy hiểm đó vẫn in sâu trong kí ức của anh, trong lòng anh lúc nào cũng thường tồn tâm trạng cảm ơn. Đến nay bất kể công việc làm ăn của anh bận thế nào đi nữa, anh đều không quên bản thân mình là đệ tử Thiên Đạo, và cũng tận hết trách nhiệm bổn phận của đệ tử Thiên Đạo để độ người, bàn đạo, thiết lập phật đường.

Trời giáng cam lồ trị lành bệnh ung thư ruột

Nội dung bài viết này là do giám đốc họ Trương của Thiên Ân Cung nhiệt tình cung cấp.

Vào khoảng năm dân quốc thứ 55 ( 1966 ) , tại Gia Nghĩa có vị giám đốc họ Trương, là hậu học của Hàn Lão Tiền Nhân thuộc tổ Phát Nhất. Lúc bấy giờ vợ của ông do mắc bệnh ung thư thực quản mà đã vào bệnh viện Lục Quân 804. Bác sĩ cho rằng chỉ có mổ cắt trừ khối u mới có hy vọng sống thêm vài năm. Thế nhưng khi bác sĩ mổ mở khoang bụng thì phát hiện ruột của bà đã mọc đầy những khối u tế bào ung thư giống như từng chùm nho vậy, chỉ cần động bất cứ nhát dao nào thì chỉ có làm nhanh thêm các tế bào ung thư lan tỏa, làm tăng nhanh sự tử vong, do đó chỉ còn cách khâu liền lại vết thương.

Bác sĩ bảo với giám đốc Trương rằng : ” vợ ông đã không còn cách nào mổ được, việc mà ông giờ đây có thể làm là tùy thuận theo ý của bà ấy xem bà ấy thích ăn gì thì cứ để bà ấy ăn, cố gắng hết sức khiến bà ấy vui vẻ, chắc là sẽ chẳng kéo dài lâu, vả lại sự việc sau này cũng phải có tâm lý chuẩn bị sẵn. ” , từng chữ từng câu một vô tình như tiếng sét giữa ban ngày đánh vào trong đầu của giám đốc Trương. Giám đốc Trương thường ngày cực kì thành kính đối với đạo, hối hả đến Đài Nam tìm Lưu Tiền Nhân; mới vào cửa thì đã quỳ trước mặt Tiền Nhân vừa khóc vừa nói, khẩn cầu Tiền Nhân cứu vợ ông ấy.

Lưu Tiền Nhân nghe xong những lời trần thuật lại của giám đốc Trương thì từ bi nhã nhặn nói với ông rằng : ” chúng ta cùng cầu xin ơn trên vậy ! “., do đó bèn đốt dâng bó nhang lớn, hai người thành kính quỳ trước phật, nhất khấu thủ lại tiếp nhất khấu thủ, cứ thế mà khấu. Khấu xong rồi, Lưu Tiền Nhân đem trà cúng đã khấu cầu qua Lão Mẫu, mời giám đốc Trương đem về bệnh viện cho bà Trương uống.

Tối hôm ấy sau khi bà Trương đã uống xong trà cúng thì tiêu chảy lượng lớn, những thứ bài tiết ra ngoài vừa tanh vừa thúi, nhưng bà lập tức cảm thấy thoải mái rất nhiều. Sáng sớm ngày hôm sau, vị bác sĩ trực ca đêm mới nhìn thấy ông Trương thì bảo rằng : ” Trương tiên sinh ! sự giao thiệp của gia đình ông quả thật rộng rãi, tối qua những người hối hả qua lại thăm bệnh rất nhiều, chẳng những có hòa thượng, ni cô, đạo sĩ, lại còn có những người ca kịch mặc trang phục đóng kịch đều đến thay nhau không kịp để thăm bệnh …” , giám đốc Trương nghe rồi chẳng thể hiểu nổi : ” tối qua chỉ có mỗi mình tôi thôi ! ”

Thì ra cái mà vị bác sĩ trực ca đêm này nhìn thấy là cảnh tượng chư thiên tiên phật đến cứu bà Trương, sau đó chưa đến nửa tháng thì vết thương của bà Trương đã lành lại, thể lực cũng nhanh chóng hồi phục xuất viện rồi. Và vốn dĩ trước đây những khối u ác tính đầy bụng mà rất nhiều bác sĩ đã nhìn thấy rất rõ ràng thì nay đã khỏi. Đến nay thì Lưu Tiền Nhân đã về trời, nhưng mỗi năm vào ngày giỗ của ông, đều sẽ xuất hiện một bà đi tảo mộ, quỳ trước mộ ông mà khóc lóc bi thương thảm thiết, bà ấy chính là bà Trương. Đồng thời vợ chồng giám đốc Trương chẳng quên ơn trời, nhiều năm nay tận tâm tận lực bàn đạo, và cũng dùng những trải nghiệm đích thân họ đã trải qua để thành toàn không ngớt rất nhiều vị đạo thân.

Quy không thân thể mềm mại như bông

Giám đốc Cố Lâm San Hợp , nhà ở Chương Hóa, sớm được nghe Thiên Đạo, cả đời phụng hiến Đạo trường, tận hết sức mình tu đạo bàn đạo . Dân Quốc tháng 8 năm 88 , do bệnh nên đến Đại Lục để tìm kiếm bác sĩ chữa trị, chẳng may ngày 17 tháng 12 năm 88 ( 1999 ), quy không ở Đại Lục Tây An, hưởng thọ 49 tuổi. Trước khi hỏa táng, thân thể vẫn mềm mại như lúc sống, người nhà chụp lại tấm ảnh lưu niệm, sau khi rửa ảnh, kinh ngạc nhìn thấy trong ảnh xuất hiện ánh sáng hộ thân, và hào quang tròn 7 màu, tất cả đạo thân đều ca ngợi Thiên Ân Sư Đức không ngớt, có được tướng tốt lành thế này.

Tu Mere Agal Bagal Hai Lyrics

TU MERE AGAL BAGAL HAI LYRICS – Phata Poster Nikla Hero Song by Mika Singh

Tu Mere Agal Bagal Hai is a funny song from Rajkumar Santoshi’s film Phata Poster Nikla Hero starring Shahid Kapoor, Ileana DCruz and Padmini Kolhapure. Tu Mere Agal Bagal Hai is sung by Mika Singh superbly and composed by Pritam Chakraborty.

Tu Mere Agal Bagal Hai Lyrics

Aaja pyaar ki ho deal [Deal bole to.. Heart.. heart.. Amma yaar sauda.. sauda.. oho..]

Dono deal kare seal [Tight, tight very tight]

Aankhon se ho agreement [Oho..] Chale us pe permanent [Aa ha.. ha..]

Aur hasraton ke court mein Yeh dil ke judge kahein [Order.. order..]

Aur hasraton ke court meinYeh dil ke judge kahein[Order.. order..]

Khaali-peeli, khaali-peeli rokne ka nahi Tera peechha karoon to tokne ka nahi Khaali-peeli, khaali-peeli rokne ka nahi Tera peechha karoon to tokne ka nahi

Hai tujh pe right mera

Tu head light mera Tera rasta jo rokoon Chaunkane ka nahi

Tere doggy ko mujh pe bhaunkne ka nahi Tera peechha karoon to tokne ka nahi Khaali-peeli, khaali-peeli rokne ka nahi Tera peechha karoon to tokne ka nahi

Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hoon Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hoon Tu mere agal bagal Main tere agal bagal Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hoon

Haan fokatiyon sa pyar karoonga Baaton se hi pait bharoonga Miss call pe phone tu karna Mar jaaoon na pyar mein warna

Haan fokatiyon sa pyar karoonga Baaton se hi pait bharoonga Miss call pe phone tu karna Mar jaaoon na pyar mein warna

Nahi bolta mamma Har heart ka bhookha Majnu se kam tu sochne ka nahi Sachcha aashiq hoon Mujhe tokne ka nahi [Dhichkiyon..] Tere doggy ko mujh pe bhaunkne ka nahi..

Khaali-peeli, khaali-peeli rokne ka nahi Tera peechha karoon to tokne ka nahi

Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hoon Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hu

Ho.. ghar se nikalne ka time to bata Taaki rahoon main mod pe khada Rehta hoon main aaj-kal busy Wait karna hai mushkil bada Main road Romio, dil jod romio Raste mein mujhko chhodne ka nahi.. Chaahe dil tod, sar phodne ka nahi Tere doggy ko mujh pe bhaunkne ka nahi..

Khaali-peeli, khaali-peeli rokne ka nahi Tera peechha karoon to tokne ka nahi

Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hoon Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hu Tu mere agal bagal aa.. Main tere agal bagal oo.. Tu mere agal bagal hai Main tere agal bagal hoon

Bạn đang xem bài viết Tu As Un Animal…?/Have You Got A Pet?: Songs For Teaching trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!