Xem Nhiều 1/2023 #️ Vì Tôi Là Thiên Bình # Top 3 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Vì Tôi Là Thiên Bình # Top 3 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Vì Tôi Là Thiên Bình mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tôi sinh ra đã là một cán cân – một thứ vô tri vô giác và cả vô cảm xúc.

Tôi luôn cố gắng cân bằng mọi thứ trong cuộc sống và tất cả mọi người với nhau. Tôi yêu hoà bình và tôi chỉ muốn mọi thứ đạt đến trạng thái cân bằng nhất.

Tôi là cán cân của nữ thần công lý.

Khi thế giới hoà bình, mọi người hạnh phúc với nhau, tôi sẽ đạt trạng thái cân bằng và nhẹ nhàng nhất, sẽ là công bằng nhất.

Khi chiến tranh chém giết xảy đến, khi tất cả thần thánh cũng từ bỏ loài người, chủ nhân của tôi vẫn cùng tôi tiếp tục ở lại với các bạn để tiếp tục sự công bằng. Chỉ là cái ác, sự hung bạo ngày càng gia tăng, tôi lại bắt đầu nghiêng về cái ác, làm chủ nhân tôi cũng từ bỏ tôi lại cùng các bạn mà lui về thế giới các vị thần.

Từ lúc ấy, tôi đã tự mình phải học cách cân bằng giữa dao động thiện ác.

Tôi mơ mộng, quan tâm, cảm thông sâu sắc cho người khác. Mọi người nhìn thấy tôi vui vẻ, cười thật tươi, thật nhẹ nhàng, khiến họ thấy bình yên bên cạnh tôi. Tôi tưng bừng ríu rít như đứa trẻ, như thể mùa xuân đã về.

Tôi là kẻ nóng nảy, dễ bực mình, cáu gắt, dễ nổi loạn tất cả vì cảm xúc lúc ấy. Mọi người thấy sợ hãi khi cạnh tôi. Tôi đằng đằng sát khí, môi không mỉm cười, ánh mắt không chút thiện cảm, khó chịu và sẵn sàng phá tan mọi thứ chỉ vì mình không thích. Cảm giác ngột ngạt như giữa ngày hè oi bức.

Tôi buồn bã, đăm chiêu, ánh mắt nhìn xa xăm về tương lai, tôi nhẹ nhàng bước đi không đích đến, ảm đạm như mùa thu

Tôi vô cảm, lạnh lùng, ánh mắt vô hồn, đôi môi khép chặt, không nói không cười, sự lạnh lẽo diễn ra như thể mùa đông xuất hiện.

Tôi có thể rót vào tai bạn những điều ngọt ngào, dịu dàng bằng những từ ngữ của riêng mình, tôi yêu hoà bình, tôi chẳng đáp trả lại những điều không phải, tôi chỉ mỉm cười, thật nhẹ nhàng, tôi có thể bỏ qua nhiều sai lầm không đúng, tôi có thể đối xử với bạn tốt mặc cho bạn từng tàn tệ với tôi đến mức nào. Bạn nhìn tôi như một đứa trẻ ngốc, bạn nói tôi hiền, tôi nhu nhược, bạn nói tôi dễ dãi với mọi thứ và ngược đãi bản thân mình. Chỉ là vì tôi “dĩ hoà vi quý”, tôi luôn gắng cân bằng mọi thứ đến mức có thể.

Chỉ là cán cân có chịu đựng cân bằng thì nó cũng sẽ có 1 giới hạn, nếu vượt quá giới hạn đó, chỉ cần cán cân vừa đủ nghiêng, đến quá mức, thì bạn nên chuẩn bị tâm lý đi. Dù tôi như vị thần có thể dàn hoà những trận chiến nảy lửa nhưng việc bắt đầu 1 trận chiến chưa bao giờ là khó.

Tôi là một cán cân, tôi được sinh ra để chủ nhân dùng để phân định Thiện-Ác.

Bản chất trong tôi luôn tồn tại ít nhất hai mặt: Thiên Thần và Ác Quỷ, tất cả đều là tôi.

Chỉ là Thiên Thần luôn bên tôi nhiều hơn đứa kia thôi. Tôi luôn cố gắng làm mọi thứ để bạn tự tin, vui vẻ, yêu chính bản thân mình, luôn cố gắng để bạn thoải mái nhất có thể. Chỉ là tôi cũng chính là người có thể làm điều hoàn toàn ngược lại. Chỉ là tôi hiếm khi nghĩ đến điều đó, vì tôi luôn muốn mọi thứ yên bình nhất có thể. Dù có không thích đến mấy, tôi cũng sẽ cố gắng giảm điều đó bằng một vài câu nói xỉa xói, để hạn chế đến điều tôi sẽ làm đến mức tới hạn, nhưng các bạn cũng nên thận trọng một chút thì tốt hơn.

Tôi rất dễ thích một người, nhưng lại khó xem ai quan trọng, vì tôi cũng như gương mà thôi. Nếu bạn rời bỏ tôi mà đi, làm sao gương có thể giữ lại khi chính nó không hề có hình hài riêng biệt, và thậm chí nếu tôi giữ bạn có chấp nhận ở lại không. Sẽ đau, sẽ buồn, sẽ lưu luyến, nhưng tôi sẽ chấp nhận, nếu đó là điều mà sau cùng tôi nhìn thấy là tốt nhất cho tất cả. Tôi sẽ chẳng biểu hiện những sự rối rắm trong lòng ngoài sự lạnh lùng trên gương mặt. Ừ, người ta gọi tôi vô cảm vô tâm, chỉ là lòng tôi đau đến mức trống rỗng mọi thứ thì thôi biết làm gì. Tôi chẳng thể làm gì, tôi không biết mình đang nói gì, tôi không biết mọi thứ gì đang chạy qua cuộc sống của tôi. Chỉ là…

Tôi vui vẻ, hoà nhã nhưng cũng sẵn sàng quát tháo hay bước lại tắt ti vi chỉ vì thấy ồn ào. Tôi hoà đồng vui tính nhưng sẽ có lúc tôi chả xem ai ra gì mà trở nên ngạo mạn chỉ vì những thứ vụn vặt. Tôi có thể làm tất cả để ngăn một cuộc chiến nhưng tôi cũng có thể biến toàn bộ thành nát vụn. Tôi có thể rất trẻ con, ngu ngơ, nhưng cũng có lúc tôi như một kẻ đáng ghê tởm nhất thế gian. Tôi có thể làm tất cả công việc cả hàng tháng trời mới xong bằng 1 ngày, nhưng cũng có thể chả làm gì suốt ngần ấy thời gian.

Nếu bạn êm dịu, tôi sẽ êm dịu, nếu bạn nóng nảy, hấp tấp, tôi sẽ khiến bạn hoặc tốt hơn, hoặc biến bạn thành sống dở chết dở.

Tôi được vây quanh rất nhiều người, ai cũng thấy tôi được quý mến, nhưng thật sự chẳng ai có thể ở cạnh tôi. Không phải họ không hiểu tôi – vì chính tôi còn không hiểu được mình, mà do họ không chấp nhận được tôi, một người luôn dao động mọi thứ, họ cũng không cho tôi được cân bằng, mà luôn thách thức khả năng tự cân bằng của mình. Tôi cười đó, nói đó, nhưng tôi lại chỉ cần sự bình lặng, trầm lắng như lúc một mình, vì lúc đó tôi mới được an toàn.

Chỉ là tôi luôn cố gắng tìm được một ai đó hiểu được mình, tôi cho họ thấy tất cả điểm yếu để họ có thể hiểu và cảm thông để chấp nhận con người thật của mình, nhưng rồi sao, họ vẫn chỉ muốn tôi theo cách họ muốn một người bên cạnh. Họ nhốt tôi vào chiếc lồng kính không thể thoát ra. Chỉ là…

Tôi cũng là gió, tôi vô hình vô trạng, tôi tồn tại như thế nào tuỳ người cảm nhận. Tôi là cơn gió dịu mát của ngày hè nóng bức, tôi cũng là cơn gió đến buốt lòng của những ngày đông, và cũng là cơn gió nhẹ êm của ngày xuân, tôi cũng là cơn gió huỷ diệt tất cả của những ngày bão. Tôi thay đổi theo mọi thứ xung quanh chỉ để chứng tỏ mình có tồn tại.

Tôi là gió, tôi yêu tự do, tôi tìm kiếm tự do.

Gió lang thang khắp các miền trong vô định, tôi ấm áp quan tâm những thứ mình đi qua, tôi quan tâm họ, tôi chăm sóc nâng niu họ, chỉ là tôi không thể đứng lại bên cạnh họ, vì nếu dừng lại, tôi sẽ biến mất. Do đó tôi lại phải tiếp tục di chuyển, không phải tôi rời bỏ họ, mà vì họ không cùng tôi đi. Vì họ không chọn bước theo tôi. Ừ vì sao họ phải theo?

Gió không thể nắm bắt, gió thích bay lượn, thích tự do, liệu ai giữ nổi gió?

Gió ấm áp, mang hương vị mới đến cho mọi thứ.

Gió lạnh lùng và buông lơi, vì sao vẫn cuốn hút?

Chỉ xin gió đừng quá lãnh đạm,

Vì chỉ cần lạnh và mạnh, gió sẽ cuốn đi hết tất cả mọi thứ trên mặt đất.

Khiến cho mặt nước bình lặng cũng phải dậy sóng

Nhưng con người ta lại chẳng thích phẳng lặng yên ả,

Những lúc thế người ta lại gọi là tẻ nhạt,

Và mong gió mang đến không khí mới, người ta gọi là những người yêu gió.

Sẽ là phấn khích cuốn hút diệu kỳ, là sức sống mới do gió mang lại.

Nhưng…chạy theo gió rất mệt.

Gió tự do, bay nhảy và chẳng để ý gì đến những thứ khác

Gió khó nắm bắt, chẳng ai hiểu được gió nghĩ gì.

Liệu có ai đủ can đảm để thả mình theo gió?

Ai đủ bản lĩnh để đối diện và nắm lấy trái tim vô hình ấy?

Ai đủ vững chắc để gió dựa vào mà không cuốn phăng mọi thứ?

Ai chịu được những phong ba bất chợt, mà vẫn kiên định khiến dó mến phục và dịu lại giữa cơn bão táp?

Bởi sau tất cả sự điên cuồng ấy, gió sẽ mang lại những hương thơm tinh tuý nhất của bao điều đi qua, trao cho tất cả. Khi ấy hẳn bạn sẽ là người cực kỳ hạnh phúc!

Chỉ là nếu không chịu được nhưng vẫn muốn bên cạnh gió, thì bạn chỉ có cách thả mình theo làn gió, nhưng đừng bắt gió phải dừng lại. Vì gió sẽ chẳng còn là gió nếu ngừng lại. Vì lúc ấy hoặc là gió biến mất, hoặc bạn sẽ bị tan nát để gió thoát ra ngoài bầu trời tự do ấy.

Vì tôi là gió, gió chỉ lướt qua cuộc đời mỗi người như một lãng khách. Nên nếu không thể cùng tôi phiêu bạt, xin đừng xem tôi là quan trọng trong cuộc đời.

Có ai thử lặng im và nghe gió nói gì chưa?

Gió thật sự mỏng manh lắm!

Thanks Life.

YP.

Vì Tôi Là Thiên Bình – Thiên Thần Là Tôi, Ác Quỷ Cũng Là Tôi

Tôi sinh ra đã là một cán cân – một thứ vô tri vô giác và cả vô cảm xúc.

Tôi luôn cố gắng cân bằng mọi thứ trong cuộc sống và tất cả mọi người với nhau. Tôi yêu hoà bình và tôi chỉ muốn mọi thứ đạt đến trạng thái cân bằng nhất.

Tôi là cán cân của nữ thần công lý.

Khi thế giới hoà bình, mọi người hạnh phúc với nhau, tôi sẽ đạt trạng thái cân bằng và nhẹ nhàng nhất, sẽ là công bằng nhất.

Khi chiến tranh chém giết xảy đến, khi tất cả thần thánh cũng từ bỏ loài người, chủ nhân của tôi vẫn cùng tôi tiếp tục ở lại với các bạn để tiếp tục sự công bằng. Chỉ là cái ác, sự hung bạo ngày càng gia tăng, tôi lại bắt đầu nghiêng về cái ác, làm chủ nhân tôi cũng từ bỏ tôi lại cùng các bạn mà lui về thế giới các vị thần.

Từ lúc ấy, tôi đã tự mình phải học cách cân bằng giữa dao động thiện ác.

Tôi mơ mộng, quan tâm, cảm thông sâu sắc cho người khác. Mọi người nhìn thấy tôi vui vẻ, cười thật tươi, thật nhẹ nhàng, khiến họ thấy bình yên bên cạnh tôi. Tôi tưng bừng ríu rít như đứa trẻ, như thể mùa xuân đã về.

Tôi là kẻ nóng nảy, dễ bực mình, cáu gắt, dễ nổi loạn tất cả vì cảm xúc lúc ấy. Mọi người thấy sợ hãi khi cạnh tôi. Tôi đằng đằng sát khí, môi không mỉm cười, ánh mắt không chút thiện cảm, khó chịu và sẵn sàng phá tan mọi thứ chỉ vì mình không thích. Cảm giác ngột ngạt như giữa ngày hè oi bức.

Tôi buồn bã, đăm chiêu, ánh mắt nhìn xa xăm về tương lai, tôi nhẹ nhàng bước đi không đích đến, ảm đạm như mùa thu

Tôi vô cảm, lạnh lùng, ánh mắt vô hồn, đôi môi khép chặt, không nói không cười, sự lạnh lẽo diễn ra như thể mùa đông xuất hiện.

Tôi có thể rót vào tai bạn những điều ngọt ngào, dịu dàng bằng những từ ngữ của riêng mình, tôi yêu hoà bình, tôi chẳng đáp trả lại những điều không phải, tôi chỉ mỉm cười, thật nhẹ nhàng, tôi có thể bỏ qua nhiều sai lầm không đúng, tôi có thể đối xử với bạn tốt mặc cho bạn từng tàn tệ với tôi đến mức nào. Bạn nhìn tôi như một đứa trẻ ngốc, bạn nói tôi hiền, tôi nhu nhược, bạn nói tôi dễ dãi với mọi thứ và ngược đãi bản thân mình. Chỉ là vì tôi “dĩ hoà vi quý”, tôi luôn gắng cân bằng mọi thứ đến mức có thể.

Chỉ là cán cân có chịu đựng cân bằng thì nó cũng sẽ có 1 giới hạn, nếu vượt quá giới hạn đó, chỉ cần cán cân vừa đủ nghiêng, đến quá mức, thì bạn nên chuẩn bị tâm lý đi. Dù tôi như vị thần có thể dàn hoà những trận chiến nảy lửa nhưng việc bắt đầu 1 trận chiến chưa bao giờ là khó.

Tôi là một cán cân, tôi được sinh ra để chủ nhân dùng để phân định Thiện-Ác.

Bản chất trong tôi luôn tồn tại ít nhất hai mặt: Thiên Thần và Ác Quỷ, tất cả đều là tôi.

Chỉ là Thiên Thần luôn bên tôi nhiều hơn đứa kia thôi. Tôi luôn cố gắng làm mọi thứ để bạn tự tin, vui vẻ, yêu chính bản thân mình, luôn cố gắng để bạn thoải mái nhất có thể. Chỉ là tôi cũng chính là người có thể làm điều hoàn toàn ngược lại. Chỉ là tôi hiếm khi nghĩ đến điều đó, vì tôi luôn muốn mọi thứ yên bình nhất có thể. Dù có không thích đến mấy, tôi cũng sẽ cố gắng giảm điều đó bằng một vài câu nói xỉa xói, để hạn chế đến điều tôi sẽ làm đến mức tới hạn, nhưng các bạn cũng nên thận trọng một chút thì tốt hơn.

Tôi rất dễ thích một người, nhưng lại khó xem ai quan trọng, vì tôi cũng như gương mà thôi. Nếu bạn rời bỏ tôi mà đi, làm sao gương có thể giữ lại khi chính nó không hề có hình hài riêng biệt, và thậm chí nếu tôi giữ bạn có chấp nhận ở lại không. Sẽ đau, sẽ buồn, sẽ lưu luyến, nhưng tôi sẽ chấp nhận, nếu đó là điều mà sau cùng tôi nhìn thấy là tốt nhất cho tất cả. Tôi sẽ chẳng biểu hiện những sự rối rắm trong lòng ngoài sự lạnh lùng trên gương mặt. Ừ, người ta gọi tôi vô cảm vô tâm, chỉ là lòng tôi đau đến mức trống rỗng mọi thứ thì thôi biết làm gì. Tôi chẳng thể làm gì, tôi không biết mình đang nói gì, tôi không biết mọi thứ gì đang chạy qua cuộc sống của tôi. Chỉ là…

Tôi vui vẻ, hoà nhã nhưng cũng sẵn sàng quát tháo hay bước lại tắt ti vi chỉ vì thấy ồn ào. Tôi hoà đồng vui tính nhưng sẽ có lúc tôi chả xem ai ra gì mà trở nên ngạo mạn chỉ vì những thứ vụn vặt. Tôi có thể làm tất cả để ngăn một cuộc chiến nhưng tôi cũng có thể biến toàn bộ thành nát vụn. Tôi có thể rất trẻ con, ngu ngơ, nhưng cũng có lúc tôi như một kẻ đáng ghê tởm nhất thế gian. Tôi có thể làm tất cả công việc cả hàng tháng trời mới xong bằng 1 ngày, nhưng cũng có thể chả làm gì suốt ngần ấy thời gian.

Nếu bạn êm dịu, tôi sẽ êm dịu, nếu bạn nóng nảy, hấp tấp, tôi sẽ khiến bạn hoặc tốt hơn, hoặc biến bạn thành sống dở chết dở.

Tôi được vây quanh rất nhiều người, ai cũng thấy tôi được quý mến, nhưng thật sự chẳng ai có thể ở cạnh tôi. Không phải họ không hiểu tôi – vì chính tôi còn không hiểu được mình, mà do họ không chấp nhận được tôi, một người luôn dao động mọi thứ, họ cũng không cho tôi được cân bằng, mà luôn thách thức khả năng tự cân bằng của mình. Tôi cười đó, nói đó, nhưng tôi lại chỉ cần sự bình lặng, trầm lắng như lúc một mình, vì lúc đó tôi mới được an toàn.

Chỉ là tôi luôn cố gắng tìm được một ai đó hiểu được mình, tôi cho họ thấy tất cả điểm yếu để họ có thể hiểu và cảm thông để chấp nhận con người thật của mình, nhưng rồi sao, họ vẫn chỉ muốn tôi theo cách họ muốn một người bên cạnh. Họ nhốt tôi  vào chiếc lồng kính không thể thoát ra. Chỉ là…

Tôi cũng là gió, tôi vô hình vô trạng, tôi tồn tại như thế nào tuỳ người cảm nhận. Tôi là cơn gió dịu mát của ngày hè nóng bức, tôi cũng là cơn gió đến buốt lòng của những ngày đông, và cũng là cơn gió nhẹ êm của ngày xuân, tôi cũng là cơn gió huỷ diệt tất cả của những ngày bão. Tôi thay đổi theo mọi thứ xung quanh chỉ để chứng tỏ mình có tồn tại.

Tôi là gió, tôi yêu tự do, tôi tìm kiếm tự do.

Gió lang thang khắp các miền trong vô định, tôi ấm áp quan tâm những thứ mình đi qua, tôi quan tâm họ, tôi chăm sóc nâng niu họ, chỉ là tôi không thể đứng lại bên cạnh họ, vì nếu dừng lại, tôi sẽ biến mất. Do đó tôi lại phải tiếp tục di chuyển, không phải tôi rời bỏ họ, mà vì họ không cùng tôi đi. Vì họ không chọn bước theo tôi. Ừ vì sao họ phải theo?

Gió không thể nắm bắt, gió thích bay lượn, thích tự do, liệu ai giữ nổi gió?

Gió ấm áp, mang hương vị mới đến cho mọi thứ.

Gió lạnh lùng và buông lơi, vì sao vẫn cuốn hút?

Chỉ xin gió đừng quá lãnh đạm,

Vì chỉ cần lạnh và mạnh, gió sẽ cuốn đi hết tất cả mọi thứ trên mặt đất.

Khiến cho mặt nước bình lặng cũng phải dậy sóng

Nhưng con người ta lại chẳng thích phẳng lặng yên ả,

Những lúc thế người ta lại gọi là tẻ nhạt,

Và mong gió mang đến không khí mới, người ta gọi là những người yêu gió.

Sẽ là phấn khích cuốn hút diệu kỳ, là sức sống mới do gió mang lại.

Nhưng…chạy theo gió rất mệt.

Gió tự do, bay nhảy và chẳng để ý gì đến những thứ khác

Gió khó nắm bắt, chẳng ai hiểu được gió nghĩ gì.

Liệu có ai đủ can đảm để thả mình theo gió?

Ai đủ bản lĩnh để đối diện và nắm lấy trái tim vô hình ấy?

Ai đủ vững chắc để gió dựa vào mà không cuốn phăng mọi thứ?

Ai chịu được những phong ba bất chợt, mà vẫn kiên định khiến dó mến phục và dịu lại giữa cơn bão táp?

Bởi sau tất cả sự điên cuồng ấy, gió sẽ mang lại những hương thơm tinh tuý nhất của bao điều đi qua, trao cho tất cả. Khi ấy hẳn bạn sẽ là người cực kỳ hạnh phúc!

Chỉ là nếu không chịu được nhưng vẫn muốn bên cạnh gió, thì bạn chỉ có cách thả mình theo làn gió, nhưng đừng bắt gió phải dừng lại. Vì gió sẽ chẳng còn là gió nếu ngừng lại. Vì lúc ấy hoặc là gió biến mất, hoặc bạn sẽ bị tan nát để gió thoát ra ngoài bầu trời tự do ấy.

Vì tôi là gió, gió chỉ lướt qua cuộc đời mỗi người như một lãng khách. Nên nếu không thể cùng tôi phiêu bạt, xin đừng xem tôi là quan trọng trong cuộc đời.

Có ai thử lặng im và nghe gió nói gì chưa?

Gió thật sự mỏng manh lắm!

Thanks Life.

YP.

Tác giả:

ptcamhue

I’m Lily princess. I love something ^^ Xem tất cả bài viết bằng ptcamhue

Bởi Vì Tôi Là Cô Gái Bạch Dương

[ 3 bài ]

17.09.2014, 12:37

Bởi vì tôi là cô gái Bạch Dương – Điểm: 11

Bởi vì tôi là cô gái Bạch Dương

Tôi luôn cố gắng tạo vỏ bọc mạnh mẽ, cứng rắn, tôi không muốn người khác nhìn thấy sự yếu đuối của tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Tôi cũng là một cô gái bình thường dễ bị tổn thương nhưng sự tổn thương đó luôn được tôi giấu kín trong sâu thẳm, không ai dễ dàng nhìn thấy nỗi buồn hay những tâm sự trong con người tôi

Trong căn phòng nhỏ, tôi hòa mình vào những giai điệu du dương của bản nhac không lời Kiss The Rain, từng nốt nhạc kéo tôi dần chìm sâu vào những nỗi buồn không tên. Tâm trạng tôi giống như một ngày đông trở gió , tôi ôm chiếc máy tính, một người bạn thân thiết của tôi luôn giúp tôi trong những lúc cô đơn.

Tôi lang thang trên mạng tìm đọc câu chuyện còn dang dở từ hôm trước. Trong câu chuyện tôi vô tình bắt gặp hình ảnh một cô gái Bạch Dương, cô ấy cùng cung với tôi. Tôi không biết có phải những cô gái cùng cung Bạch Dương với nhau thường có tính cách, cảm xúc giống nhau hay không nhưng tôi thấy cô gái bạch dương trong câu chuyện này sao giống tôi đến vậy, một cô gái mang nhiều cảm xúc, một cô gái cô đơn. Và bắt đầu tôi nghĩ về tôi…

Bởi có lẽ tôi là một cô gái Bạch Dương…

Tôi – một cô gái Bạch Dương ưa sự ngang ngược, thích nói thẳng, tôi không thích sự vòng vo hay lấp lửng như những cô cậu Thiên Bình.

Bạn tôi thường nói : Tôi là một cô gái rất ương bướng, không chịu nghe người khác nói, luôn làm người khác khó chịu về sự thẳng thắn của mình, và nhiều khi làm cho người ta phải suy nghĩ…

Phải rồi, vốn tôi là Bạch Dương mà.

Vốn dĩ bạch Dương rất khó ưa.

Biết sao không? Bởi cái bản mặt bất cần mỗi khi có chuyện xảy ra. Một lời giải thích cũng không chịu nói ra, rồi cứ như vậy làm cả hai bên đều đau bởi những câu nói vô tình làm người khác phải suy nghĩ trong khi nó lại vô tư không có ý gì.

Đôi khi sự vô tư như con dao hai lưỡi…

Nó giúp sống thoải mái, vô ưu, vô lo…

Nhưng lại cũng khổ sở khi dùng sự vô tư đó để cố gắng lãng quên…

Đúng vậy, Bạch Dương là thế đó bạn à!

Mỗi khi vô tình tôi đọc được những status, những dòng tâm trạng của các cô cậu Bạch Dương tôi giật mình ” Sao lại giống mình vậy” y như viết về tôi. Trong cuộc sống của tôi luôn chất đầy những câu chuyện, vấn đề phức tạp làm tôi nhiều lần bế tắc, hụt hẫng, mỗi khi có chuyện gì đó xảy ra hay là gặp vấn đề rắc rối với bạn bè tôi thường im lặng, không một lời giải thích, tôi gét phải giải thích mọi chuyện với một ai đó, tôi thà chịu im lặng để người đó hiểu lầm tôi chứ nhất định tôi không chiu giải thích mặc dù người đó luôn đòi hỏi và bắt tôi phải giải thích rõ ràng.

Tôi nhớ có một lần tôi và cậu bạn thân có một hiểu lầm lớn, có một ai đó đã cố tình chia cắt tình bạn của chúng tôi bằng những lời lẽ bịa đặt, những câu chuyện vô lý làm cậu bạn đó hiểu nhầm tôi, cậu ấy bắt tôi phải giải thích mọi chuyện.

“Một tình bạn 7 năm cũng đã quá đủ để tớ giải thích những gì cậu đã nghe được”… đó là câu nói duy nhất tôi dành cho câu ấy

Tôi cứ như vậy đó nhất định không chịu mở miệng giải thích điều gì , bởi cái tôi cao và cũng bởi sự ương bướng của tôi.

Tôi yêu cái bản tính của Bạch Dương…

Nhiều khi gặp khó khăn hay khúc mắc, người ta thì chạy đôn chạy đáo, ca thán, phàn nàn với mọi người xung quanh còn cừu thi lại cố gắng tự lo liệu cho bản thân, tự lo cho mọi thứ trở về như ban đầu.

Và khi bị tổn thương cũng vậy. Cừu cũng không ca than với bất kì ai, cứ lặng lẽ như thế, tự chịu nỗi đau, tự giày vò bản thân. Thay vì đứng đó mà khóc lóc thì con cừu lại tìm một nơi riêng, một chỗ yên cho bản thân mình. Căn phòng nhỏ luôn là chốn yên bình tôi tìm về mỗi khi có chuyện xảy ra.

Tôi luôn cố gắng tạo vỏ bọc mạnh mẽ, cứng rắn, tôi không muốn người khác nhìn thấy sự yếu đuối của tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Tôi cũng là một cô gái bình thường dễ bị tổn thương nhưng sự tổn thương đó luôn được tôi giấu kín trong sâu thẳm, không ai dễ dàng nhìn thấy nỗi buồn hay những tâm sự trong con người tôi.

Và hôm nay cũng vậy, một ngày đầy tâm trạng, tôi lại trốn mình trong căn phòng nhỏ ấy…

1 thành viên đã gởi lời cảm ơn suongsuong1800 về bài viết trên: giac_mo_k_thanh

17.09.2014, 12:55

Re: Bởi vì tôi là cô gái Bạch Dương – Điểm: 11

1 thành viên đã gởi lời cảm ơn suongsuong1800 về bài viết trên: giac_mo_k_thanh

29.09.2014, 02:34

Re: Bởi vì tôi là cô gái Bạch Dương – Điểm: 11

1 thành viên đã gởi lời cảm ơn suongsuong1800 về bài viết trên: giac_mo_k_thanh

[ 3 bài ]

Thành viên đang xem chuyên mục này: jacobcak545 và 57 khách

Bạn không thể tạo đề tài mớiBạn không thể viết bài trả lờiBạn không thể sửa bài của mìnhBạn không thể xoá bài của mìnhBạn không thể gởi tập tin kèm

Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với

Trangluuth: Mình muốn đăng truyện lên diễn đàn thì làm sao ạ

Bạn nào trúng game của mod Lãng Nhược Y thì liên lạc Lục Bình nhận quà nhá Aka:

Đó Có Phải Là Thiên Bình Mà Tôi Biết?

Tôi đã được đọc nhiều về THIÊN BÌNH mà vẫn băn khoăn điều này không biết có ai đồng cảm chia sẻ. THIÊN BÌNH vẫn được mô tả như một người không thể thiếu được bạn bè cùng chia sẻ rồi thì công bằng, do dự vv… Nhưng một mặt nữa sâu thẳm trong tâm hồn tôi là luôn muốn cô đơn một mình. Mãi mãi là thế, vì tôi hiểu rằng không hiểu ai bằng chính mình.

Tôi yêu tôi, quý trọng tôi, tôi thấy tôi đặc biệt, tôi thấy tôi là người bạn tốt nhất với tôi, là người bạn hoàn hảo đi cùng tôi đến hết cuộc đời, tôi thấy tôi cũng có nhiều nhược điểm nhưng tôi độc đáo.

Tại sao cứ phải đi tìm một người đồng hành khi thực tế điều này là không có thật, đơn giản thôi vì chẳng có ai giống bản thân mình.

THIÊN BÌNH biết làm điều tốt cho người khác, đúng hẹn, có tự trọng, đã hứa sẽ cố gắng làm tốt vì THIÊN BÌNH luôn hướng tới điều đẹp đẽ. Rõ ràng khi chúng ta đã làm được những điều tốt như vậy với mọi người thì cũng làm được với bản thân.

Có 2 thằng người trong tôi. Vì tôi quý trọng bản thân nên tôi chăm chút và hoàn thiện mình hơn, tôi càng tử tế với bản thân tôi lại thấy mình hay ho và hấp dẫn. Bằng chứng là những việc thành công tôi đã làm được cho bản thân. Người khác biết ơn về những điều tôi làm cho họ vậy nên tôi cũng rất biết ơn những điều tốt đẹp tôi làm cho tôi. Qua thời gian bằng những thành công được ghi nhận dành cho bản thân càng ngày tôi càng yêu mình hơn. Tôi tháy mình tốt quá.

Tôi ghét sự phụ thuộc, ghét sự bị động, ghét giả tạo và không trung thực vậy tại sao tôi phải tự chủ, thành công cả về kinh tế và tinh thần? Bởi vì tôi muốn chủ động yêu thương (hoàn toàn tinh khiết, không bị vướng vào bất cứ ràng buộc gì).

1/ Giống như ích kỷ: Kỳ thực không phải là ích kỷ mà là do chúng ta quá yêu thương mọi người, lại không thích lằng nhằng và rắc rối.

Tất cả mọi đau khổ đều xuất phát từ những sự lằng nhằng mà ra. Thậm trí cả hai cùng là người tốt, yêu nhau nhưng vì không rõ ràng và rối rắm mà đều thù hận nhau. Đấy là thua thiệt, là tăm tối là ngu dại và là đi xuống. Hãy tỉnh táo để yêu thương, độc lập để yêu thương, tự chủ để trao.

2/ Giống như tự kỷ: Thật ra không phải. Chúng ta có khả năng làm được điều tốt cho mọi người, được yêu quý, tương tác được và hiệu quả. không thể nói là tự kỷ nhưng có lẽ do thiên tính đã bảo chúng ta chỉ có một mình thôi. Mãi mãi một mình.

Bạn đang xem bài viết Vì Tôi Là Thiên Bình trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!