Xem Nhiều 1/2023 #️ Vietnamese Orphanage Where Jolie Adopted Son Pax Want Her To Visit # Top 9 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Vietnamese Orphanage Where Jolie Adopted Son Pax Want Her To Visit # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Vietnamese Orphanage Where Jolie Adopted Son Pax Want Her To Visit mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Staff at Vietnamese orphanage where Angelina Jolie adopted son Pax are still hoping the star will pay another visit

Angelina Jolie adopted her son Pax Thien, 12, from Ho Chi Minh City

He had lived at Tam Binh Orphanage since he was abandoned at birth

Jolie adopted him in 2007 and staff are hoping she will come back to visit

She is believed to have last taken Pax to visit his birth country in 2011

Staff at the Vietnamese orphanage where Angelina Jolie adopted her son Pax are holding out hope for another visit from the star, a report has claimed.

Tam Binh Orphanage staff member Nguyen Kim Xuyen said that she ‘never’ hears from the Maleficent star but would love to make contact.

The government-funded orphanage in Ho Chi Minh City, in Vietnam’s south, is reportedly in dire need of money to feed the children it cares for.

When the 41-year-old adopted Pax in 2007 she allegedly told staff ‘I’ll be back’.

Nguyen still believes that Jolie will pay them another visit one day.

‘Everyone is looking forward to them returning to Tam Binh. We will meet again some day,’ Nguyen reportedly said.

It is not suggested that Jolie is under any obligation to visit again.

When she picked up Pax in 2007, Jolie told Ho Chi Minh City Law newspaper, according to a translation in the Associated Press: ‘I will stay at home to help Pax adjust to his new life.

‘I have four children and caring for them is the most important thing for me at the moment. I am very proud and happy to be their mother.

‘Everyone would agree that children need to have a family. I have the ability to help children fulfill that desire. Why should I say no?’

Pax was three years old when he was adopted by Jolie after she applied to be his main carer through an agency in the US.

Abandoned at birth by a drug addict mother, he was called Pham Quang Sang before being renamed by Jolie. Pax is Latin for peace and Thien is Vietnamese for heaven.

At nearly four, he was the oldest child Jolie had adopted.

She was already the adoptive mother to Maddox, from Cambodia, and Zahara from Ethiopia.

Jolie and now-estranged husband Brad Pitt took Pax back to Vietnam for a visit in 2011.

The then couple, who have three biological children and three adopted, have always said they want their children to remain in touch with their home countries.

On Friday, Jolie publicly surfaced for the first time since she filed for divorce from Pitt.

In a recorded video message for the International Criminal Court she spoke about the Dutch-based tribunal’s launch of its policy on children.

‘Successful prosecution, whether at the ICC or elsewhere is part of the long and vital generational effort. That is the light in which I believe the court’s new policy on children should be seen,’ the Oscar winner said in a clip captured on Twitter.

‘I particularly welcome the commitment to include charges for crimes against children wherever the evidence permits as part of a more systematic approach. I congratulate the office of the chief prosecutor, and all those working on the policy.’

The Special Envoy for the UN High Commissioner for Refugees also stated: ‘Mankind owes to children. We know we aren’t giving the best to children.’

Jolie is requesting full custody of her and Pitt’s six children – Maddox, 15, Pax, 12, Zahara, 11, Shiloh, 10, and twins Vivienne & Knox, 8.

Truyện Where Is My Ufo?

Bầu trời mang màu xanh lam, ấm áp mà lạnh lẽo. Đã là tháng tư nhưng hơi lạnh vẫn còn phảng phất đâu đây. Vài đàn chim liệng qua liệng lại, lâu lâu kêu lên vài tiếng.

Sân trường nhộn nhịp đầy bóng người. Ai nấy ăn mặc sáng sủa, tươi tắn.

Họ chậm rãi bước lên từng bậc cấp, với một cảm xúc khó tả. Mười sáu con người, tưởng chừng không có điểm chung, tưởng chừng chỉ là những đường thẳng song song, họ gặp nhau, mến nhau, cùng nhau kề vai sát cánh. Đối với người ngoài mà nói, họ có là học sinh giỏi đáng kì vọng của trường, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ chưa lớn. Đối với người ngoài họ thông minh tài giỏi đến đâu thì chỉ họ mới biết trái tim đầy lỗ hổng của họ đang dần đóng bụi.

Họ là thế. Học sinh của lớp 12A1.

Thầy hiệu trưởng trìu mến nói. Thanh âm đầy sự tiếc nuối, từ ngữ như ứ đọng lại cổ họng ông.

Hàn Lâm Bạch Dương cười nhẹ, nhìn sang mọi người. Đáp lại cô là những cái nháy mắt vụng về, những nụ cười thân mật.

Nhanh thật! Một năm dài đẵng lại trôi qua. Thời gian tàn nhẫn khắc ghi lên con người nhỏ bé, kỉ niệm sẽ mãi là kỉ niệm. Thời học sinh ngây ngô, chọc phá lẫn nhau, nếu không biết nắm bắt, cư nhiên sẽ chẳng còn. Khi lên đại học, đường ai nấy đi, muốn gặp lại nhau sợ rất khó. Vũ Mặc Bảo Bình bỗng chốc rơi nước mắt. Cô lập tức nhận thấy hơi ấm của người bên cạnh. Bàn tay to lớn thô ráp bao trọn lấy tay cô.

Anh trêu cô, bảo sao cô lại mít ướt như thế.

Cô phụng phịu giật phắt tay anh, vớ lấy bàn tay bên cạnh.

Anh cười, cô cười, họ cười.

Những cánh hoa sứ rơi lả tả, cơn gió khẽ khàng lướt qua. Vệt nắng vàng trải dài xuống khuôn mặt mỗi người.

Từng bàn tay lần lượt đan vào nhau. Lại một nụ cười trên khóe miệng của họ. Trong một khoảnh khắc, họ cùng ngẩng lên nhìn khoảng không vô định, thầm cảm thán về những áng mây bồng bềnh lơ lửng trôi.

Huỳnh Song Ngư tiến lên một bước, trịnh trọng lấy hơi: “Em xin đại diện cho toàn thể khối mười hai cảm ơn…….”

Cả sân trường như nín thở, chỉ còn giọng nói dõng dạc của một cậu trai.

***

Bóng tối phủ xuống từng chút một. Chu Nhân Mã ngồi lặng thinh trong gian phòng, đối diện với hơi thở nặng nề.

Anh tựa hẳn người vào bức tường, tay lật lật quyển sổ nhỏ. Khóe môi không tự chủ nhếch lên. Từng trang giấy viết tay dày đặc chữ chất chứa biết bao nhiêu kỉ niệm của anh. Nó tưởng chừng như mới xảy ra ngày hôm qua vậy.

Anh vươn người tới trước, với lấy cây bút bi xanh. Anh hí hoáy viết. Mái tóc bạch kim đặc trưng cứ cặm cụi xuống trang giấy. Chắc hẳn thiếu gia nhà họ Chu ngông cuồng sẽ rất đáng yêu nếu ai bắt gặp cảnh này và thay đổi suy nghĩ.

Ngày 24 tháng 4 năm 2017,

Hôm nay là lễ tốt nghiệp cho học sinh 12 chúng tôi đấy. Tụi con gái ai cũng khóc cả, có phải lố quá không nhỉ?! Đầu tiên là Thiên Yết này, rồi con Sư khóc to hơn í. Nhưng chỉ là chúng tôi lên đại học thôi mà, sẽ còn gặp nhau thôi. Dù vậy, dù là thế, xác suất tỉ lệ chúng tôi gặp nhau là rất ít……Mỗi đứa đã có ước mơ riêng cho mình, chỉ một số ít đứa ở lại cái thành phố này. Như tôi chẳng hạn, tôi sẽ sang Mỹ du học. Thời gian qua không biết tôi đã bỏ lỡ thứ gì nhỉ?‾︿‾

Ba chấm…

Hay thật, từ khi nào tôi bắt đầu viết những dòng sến súa thế này?!

-Chu Nhân Mã-

Anh ngã phịch xuống giường, lăn qua lăn lại. Mặt anh nóng ran, đây là nhật ký chung của lớp A1 a. Nhân Mã anh không dám tưởng tượng cái viễn cảnh tụi nó cười anh đâu.

Nhân Mã nghiến răng, tay siết thành nắm đấm. Nhưng bạn hãy tưởng tượng đi, đó không phải là một nắm đấm có uy lực, chỉ là sự vui sướng xen lẫn xấu hổ với bọn bạn của mình.

Dưới ánh trăng huyền ảo sáng tỏ, khung cửa sổ của một căn hộ bỗng phản chiếu bóng hình của một người con trai, và anh ta đang có hành động rất kỳ quặc.

***

Vở kịch nhỏ:

Mạn Huy (Cự Giải): Fufufu, trình chú mày tăng nhanh thật. Viết được thế này cơ đấy….

Nhân Mã:…

Ma Kết: (⌒▽⌒) Đừng “xí” hổ, không sao, không sao, không sao… Phụt, ha ha….

Nhân Mã:…

Thiên Yết: *lật lật, đọc đọc*…*bỏ đi*

Nhân Mã:…

To be continued…

Cho ta cái còm-men đi, mai sẽ có chương mới. ^-^

Đọc Chương 24: I Want You ♡

– Cũng ổn rồi, nhưng hơi ngứa một chút. – Thiên Yết… – Song Tử bất giác dùng hai bàn tay ôm lấy mặt cậu, đặt một đầu gối lên chiếc giường – Nhìn thẳng tôi này. Thiên Yết im lặng, trong lòng hơi lo sợ, cậu sợ Song Tử sẽ lặp lại chuyện lần trước một lần nữa. Như thế thật không đúng đắn, hai bọn họ làm sao có thể như thế. – Tối rồi, cậu về đi – Thiên Yết lấy cớ, mong muốn Song Tử sẽ rời đi. Nếu cứ tiếp tục thế này, sau này làm sao cậu và cậu ta còn có thể đối mặt với nhau. Thiên Yết không thể nói ra những câu nặng lời với Song Tử, vì cậu sợ cậu ta sẽ bị tổn thương. Với một người dễ bị những câu nói của người khác làm tổn thương như Thiên Yết thì cậu rất dè dặt trong từng câu nói của mình. Nhất là lúc này. – Đừng trốn tránh, Thiên Yết. Nhìn thẳng vào mắt tôi này. – Thiên Yết. Cậu có thể nghe được giọng của Song Tử bên tai, khuôn mặt cậu ta sáp lại gần cậu, gần đến nổi Thiên Yết có thể cảm nhận được hơi thở của Song Tử. Hai bàn tay Thiên Yết siết chặt lấy hộp cơm, cậu muốn lùi người lại phía sau, nhưng chẳng hiểu sao cơ thể cậu lại bất động khi ở trước mặt Song Tử lúc này. Tim của Thiên Yết đập nhanh hơn bao giờ hết, không phải là cái kiểu tim đập thình thịch khi yêu, mà là nhịp tim của cậu đang run lên vì lo lắng. Cậu muốn nói rằng Song Tử làm ơn dừng lại đi, mối quan hệ của bọn họ sau một đêm đã đủ chuyển biến xấu lắm rồi. Mặc dù cậu không thể hiện ra bên ngoài, nhưng Thiên Yết luôn muốn làm một người bạn tốt với Song Tử. Vì sao? Vì cậu ta luôn đối xử tốt với cậu, thường xuyên xuất hiện bên cạnh cậu, hay nói giúp cho cậu mỗi khi cậu vi phạm nội quy nhà trường. Đó không phải tình bạn sao? Song Tử chưa từng muốn làm bạn với cậu, phải vậy không? – Ch-Chúng ta là bạn mà, ph…phải không? – Tôi không chắc. Song Tử trả lời rất rõ ràng và dứt khoát, nó làm cho Thiên Yết suy sụp và nhận ra rằng trước giờ đều là cậu ngộ nhận. Chỉ có cậu là quá ngây thơ mà nghĩ rằng, giữa hai người đồng giới chỉ tồn tại quan hệ anh em tốt. Thiên Yết muốn nhìn thấu tâm can Song Tử, để xem thử cậu ta đang nghĩ gì bên trong đầu. Thiên Yết nhận ra rằng, cậu chẳng hiểu gì về Song Tử cả, cậu không thể hiểu nổi con người cậu ta nữa rồi.

– Cậu không biết đâu, tôi luôn muốn chạm vào cậu, làm mọi thứ với cơ thể cậu, cậu hiểu không? Không, Thiên Yết không hiểu. Cậu chẳng muốn hiểu. Song Tử, làm ơn dừng lại, nhiêu đó là đủ lắm rồi. – Cậu có thể thử… thử cảm giác đó với một cô gái… chẳng hạn Thiên Bình… – Tôi chỉ muốn cậu. Thiên Yết ngẩn người và bất lực trước sự cố chấp của Song Tử. Cậu quan sát thấy ánh mắt cậu ta, cậu biết Song Tử đang cố kiềm chế, cậu ta không nên manh động như lần trước. Cậu nghĩ đang ở bệnh viện, bên ngoài còn nhiều người. Song Tử sẽ không làm gì quá trớn. – Cậu về đi – Thiên Yết thấp giọng, ánh mắt như cầu xin Song Tử buông tha cho mình. Song Tử không đáp lại, Thiên Yết biết sắp có chuyện không ổn, thế nên có chút run sợ, lồng ngực đập thình thịch, đôi tay siết chặt lấy hộp cơm. Thiên Yết vừa định nhích cổ ra đằng sau để tránh đi bàn tay của Song Tử, thì cậu ta đã chộp lấy gáy của cậu, bàn tay thô lỗ giữ chặt lấy ót cổ không cho cậu nhúc nhích. – S-Song Tử, cậu định làm gì? – Tôi nói rồi, tôi muốn cậu, mọi thứ. Song Tử dùng tay còn lại ôm chầm lấy cậu, siết thật chặt, cậu không bất ngờ, nhưng có hơi giật mình khi ở thế bị động. Cậu không chắc, nhưng nhìn ánh mắt Song Tử lúc này xem, chẳng khác nào cái hôm ngủ lại nhà Sư Tử, ánh mắt thèm khát như muốn đem cậu nuốt chửng vậy. Song Tử chậc một tiếng, rồi đột ngột kéo cậu vào nụ hôn sâu, hai mắt Thiên Yết mở lớn, hộp cơm bằng xốp trên tay bị cậu bóp nát bấy, rồi lại bị Song Tử hất mạnh một phát rơi xuống sàn, đồ ăn bên trong cũng vung vãi đầy cả ra. Cậu ta cắn môi cậu đến phát đau, Thiên Yết thậm chí có thể cảm nhận được một chút vị tanh ngọt của máu. Lưỡi cậu ta mạnh bạo tiến vào bên trong, khuấy động khắp khoang miệng Thiên Yết. Sau đó lại cùng lưỡi cậu dây dưa, hôn đến nỗi Thiên Yết tưởng chừng như mình sắp tắt thở đến nơi. – Mmm… Thiên Yết quẩy người, nhưng cánh tay trái của Song Tử lại ôm chặt lấy bả vai của cậu, bàn tay còn lại của cậu ta bóp chặt càm Thiên Yết, mạnh đến nỗi móng tay của Song Tử hằn sâu lên da cậu, khiến cậu càng ngọ nguậy đầu thì càng bị móng tay cậu ta làm đau thêm.

Nước bọt cậu không kịp nuốt sánh ra ngoài khóe miệng, theo xương quai hàm chạy dọc xuống càm của Thiên Yết. Song Tử chậm rãi rời môi khỏi cậu, chuyển dần xuống liếm láp vùng cổ Thiên Yết. – Đủ rồi… đủ rồi mà. Song Tử, cậu dừng lại đi. – Làm ơn… Song Tử. Cậu không thể, đây… đây là cưỡng hiếp… Mặc cho lời cầu xin của Thiên Yết, Song Tử chẳng thèm nghe lọt tai lời nào và không hề dừng hành động của mình lại. Răng nanh của cậu ta cắn thật mạnh vào vùng cổ cậu, khiến Thiên Yết bất giác la lên một tiếng đau đớn. Song Tử không quan tâm đến việc Thiên Yết rơi nước mắt khi cầu xin cậu ta. Song Tử lại một lần nữa cắn sâu vào da thịt của Thiên Yết, như một cách đánh dấu rằng, cậu ta đã có thể chạm vào cậu. Thiên Yết kháng cự trong vô vọng, Song Tử không nghe cậu nói, thậm chí chẳng hề quan tâm đến cảm xúc cậu. Thiên Yết cảm nhận rằng, Song Tử có thật sự muốn cậu? Cậu ta dường như chỉ muốn cơ thể cậu, và đối với cậu chẳng hề có tình cảm. Phải vậy không? Thiên Yết cảm nhận được sự đau rát từ một bên mắt bị thương, giá mà Song Tử có thể ngừng những hành động thô lỗ của mình lại và để ý đến cảm nhận của cậu. Đầu óc Thiên Yết hoàn toàn trống rỗng vào lúc này, cơn đau từ mắt và những hành động của Song Tử hoàn toàn xâm chiếm tâm trí cậu từng chút một. Từng ngón tay của Song Tử di chuyển trên làn da cậu. Thiên Yết cảm thấy tuyệt vọng, mất lòng tin và ghê tởm chính bản thân mình. Để người khác làm những chuyện đó trên chính cơ thể mình mà không thể phản kháng. – Thiên Yết… – Cậu ổn chứ? Thấy Thiên Yết nãy giờ yên lặng, Song Tử dừng lại một chút, cậu ta ngẫng đầu lên nhìn cậu, nghe được từng tiếng thở gấp gáp của Thiên Yết, Song Tử đưa tay lau nhẹ đi một bên nước mắt trên má cậu. Nhưng Thiên Yết lập tức nghiêng mặt sang chỗ khác, tránh đi bàn tay của Song Tử. Cậu đang thể hiện sự căm ghét với cậu ta sao? Phải, chính là thế. – Thiên Yết, không cần phải sợ. Nếu cậu không kháng cự thì nó sẽ qua nhanh thôi. Lời nói lạnh như băng của Song Tử khiến Thiên Yết hiểu rằng, bấy lâu nay là cậu ngộ nhận về Song Tử, về con người hài hước, tùy tiện kia. Thiên Yết hối hận vì đã quen cậu ta. – Buông tha cho tôi đi. Cầu xin cậu – Thiên Yết đưa con mắt ngấn lệ nhìn Song Tử, cậu tuyệt vọng, tuyệt vọng đến phát điên lên, ai đó làm ơn đến đây và cứu vớt cuộc đời cậu đi. – Tôi không thể, cậu biết mà – Song Tử đáp lại cậu với một nụ cười lạnh lẽo đến đáng sợ. Thiên Yết muốn hét lên thật to để cầu cứu, nhưng cậu biết cậu chẳng thể làm thế. Cậu không muốn đem cuộc đời của cậu rơi vào bế tắc thêm chút nào nữa, như thế này là quá đủ rồi. Cậu ước gì có thể tìm ai đó và khóc thật to, và họ có thể ngồi im lặng nghe cậu nói. Nhưng Thiên Yết biết rằng chẳng ai có thể cả.

What Happened To The Money Raised For Scammed Vietnamese Tourist?

Many netizens felt sorry for the Vietnamese tourist who begged for a refund after he was allegedly conned into paying an exorbitant sum for an iPhone, raising more than $15,500 online for him last November.

But five months later, most of the money is still unused and only about $200 has gone to the tourist, sparking questions and criticism from donors.

Entrepreneur Gabriel Kang, 37, the man behind the fund-raising effort, told The Straits Times that over $9,000 is still left in the kitty.

He started a campaign on crowdsourcing site Indiegogo last November to buy an iPhone for the tourist, Mr Pham Van Thoai, who allegedly fell prey to an unethical retailer at Sim Lim Square.

After deducting charges from Indiegogo and payment site PayPal and currency conversion, Mr Kang received about $13,940, which was transferred to his bank account. He used $1,538 to buy an iPhone 6 Plus for Mr Thoai but the latter declined the gift, though he accepted about $200 worth of food items, such as kaya.

Mr Kang later auctioned off the phone and used the money to buy an air ticket for a Vietnamese woman who claimed to have been trafficked out of her country, and medical supplies, sweets and toys for Thien Binh Orphanage in Dong Nai, east of Ho Chi Minh City.

But some donors are unhappy that they were not consulted.

Student Abraham Lee, 23, who gave US$50 (S$68), said: “I wanted the money to go to Mr Thoai. Now that he doesn’t want it, it is not right of Mr Kang to give to any charity of his choosing.”

Computer engineer Jonathan Hoo, 28, who gave US$20, said: “I was shocked to learn that (Mr Kang) paid for an air ticket for a woman he never met. That was not the original purpose of the donation.”

In recent months, other online crowdfunding campaigns have also been started to help the unfortunate, including a fish farm hit by a plankton bloom and a pump attendant cheated of $400,000.

But the controversy over donations for Mr Thoai has raised questions about such fund raising.

When contacted, the Office of the Commissioner of Charities noted that the Charities Act states that when a donation cannot be used for the charitable purpose communicated to the donor, the amount should be refunded. Or it should be used for another charitable purpose similar to the original aim.

On his part, Mr Kang said he wanted to “use the money to help others who had been scammed”.

He added that he made an effort to be accountable. For instance, he visited the orphanage in Vietnam for two weeks last December. He decided to help after he found out that the place, which is run by church members, had children who were ill but had no access to medicine.

During his trip, he paid for his air ticket, hotel and food. One challenge he faced was getting receipts for the fridge and medical supplies he bought for the orphanage. “The way they operate is very different from the way we do. You don’t get a receipt for everything.”

He said he was careful to use only the $2,000 he received from auctioning off the iPhone.

Mr Kang plans to set aside $3,000 for Mr Thoai’s next visit to Singapore “whenever that may be, to pay for his hotel, food and air ticket”. He hopes to use the rest of the funds to help scam victims get their money back.

Asked if he would consider refunding donors, he said: “I am exploring options on what to do with the (remaining funds). I’m looking for a way to use the money to help other scam victims… I don’t want to use the money frivolously.”

awcw@sph.com.sg

Bạn đang xem bài viết Vietnamese Orphanage Where Jolie Adopted Son Pax Want Her To Visit trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!