Xem Nhiều 1/2023 #️ Viii “Sư Tử Xuất Thân Từ Chi Tộc Giuđa Đã Chiến Thắng” # Top 1 Trend | Duongveyeuthuong.com

Xem Nhiều 1/2023 # Viii “Sư Tử Xuất Thân Từ Chi Tộc Giuđa Đã Chiến Thắng” # Top 1 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Viii “Sư Tử Xuất Thân Từ Chi Tộc Giuđa Đã Chiến Thắng” mới nhất trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

“SƯ TỬ XUẤT THÂN TỪ CHI TỘC GIUĐA ĐÃ CHIẾN THẮNG”

Chúng ta có một bản chú giải xác thực về trình thuật cuộc Khổ nạn mà chúng ta vừa nghe, một bản chú giải do thánh Gioan hoặc ít nhất domột trong những môn đồ của ngài, sống bên ngài và thấm nhuần tư tưởng của ngài. Đó là chương 5 của sách Khải huyền. Cả hai bản văn đều quy chiếu tới biến cố Canvê, mà Phúc Âm thứ tư tường thuật theo cách lịch sử, trong khi sách Khải huyền giải thích và cử hành biến cố theo cách tiên tri và phụng vụ.

Trong chương 5 của sách Khải huyền, biến cố vượt qua được trình bầy trong khung cảnh một phụng vụ thiên quốc, mà phụng vụ này lại dựa vào phụng vụ trần gian của cộng đồng Kitô giáo thời ấy. Đọc bản văn, mọi người có thể phân biệt những nét đặc sắc họ cử hành trong cộng đoàn phụng vụ của họ. Phụng vụ vượt qua mà Gioan dựa vào, cả trong Phúc Âm lần trong Khải huyền, đều theo “14 nisan”, cử hành lễ Vượt qua cùng thời điểm với lễ Vượt qua Do thái, ngày 14 tháng nisan, tức ngày họ kỷ niệm cái chết của Đức Kitô, chứ không phải kỷ niệm ngày Chúa sống lại. Nói cho rõ hơn, đây là phụng vụ đặt trọng tâm vào ngày thứ sáu, hôm trước ngày sabbát, được coi như khởi điểm của ngày phục sinh. Theo lịch sử, chúng ta biết bẩy Giáo hội ở Tiểu Á, mà sách Khải huyền nhằm gửi đến, tất cả đều theo truyền thống 14 nisan. Chính ở Smyrna, một trong bẩy Giáo hội, mà một môn đệ của Gioan, thánh Polycarpô, làm giám mục, người đã đến Rôma khoảng giữa thế kỷ II, để tranh luận với Giáo hoàng Anicêtô về vấn đề thời gian khác nhau của lễ Vượt qua. Riêng tại Sarđê, một thành khác trong bẩy thành, chính giám mục Mêlitô minh nhiên theo truyền thống 14 nisan.

Như vậy, chương 5 của sách Khải huyền là bản chú giải tốt nhất về những gì chúng ta cử hành. Nó quy chiếu tới cùng một thời điểm lịch sử và phụng vụ mà chúng ta cũng đang làm sống lại. Nó chứa đựng những lời của Thiên Chúa, những lời linh ứng, được dành cho chúng ta. ở đây và lúc này. Chúng ta hãy lắng nghe.

Trước Đức Kitô, Kinh Thánh giống như bản dàn bè của một bản đại hòa tấu viết trên giấy, và người ta không thể nghe được âm thanh hùng mạnh của nó, bao lâu người ta chưa đặt ở đầu bản nhạc chìa khóa giúp người ta đọc nó. Viên chức của nữ hoàng Canđakê, đang trên đường từ Giêrusalem trở về nhà, khi đọc đoạn văn của cuộn sách về Isaia tương ứng với chương 53 của sách này, đã hỏi Philipphê: “Vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác? (Cv 8,34) Đoạn văn ông đang đọc là đoạn này “Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông…” (Is 53,7) Ông ta chưa có chìa khóa để đọc.

Thị kiến của Gioan tiếp tục: “Rồi tôi thấy một thiên thần dũng mãnh tuyên bố: ‘Ai xứng đáng mở cuốn sách và tháo ấn niêm phong?’ Nhưng không ai ở trên trời, dưới đất hay trong lòng đất,có thể mở cuốn sách và nhìn vào đó. Và tôi khóc nức nở…” (Kh 5,2-4). Phù hợp với chính bản chất của phụng vụ, Gioan đưa chúng ta về lại thời điểm lịch sử lúc các sự việc xẩy ra hoặc sắp xẩy ra. Lời than phiền của vị tiên tri gợi lên lời than phiền của các môn đệ sau cái chết của Đức Giêsu: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel” (Lc 24,21). Lời than phiền của Maria Mađalêna trước ngôi mộ trống. Lời than phiền của tất cả những người “mong chờ ơn Cứu Độ Israel” (x. Lc 2,25).

Động từ enikèsen ở thì quá khứ, Ngài đã chiến thắng ẩn chứa chính nguyên lý giúp cho lịch sử có được sức mạnh và tính chất tuyệt đối của nó, một tính chất mang lại cho một sự kiện, xẩy đến trong một thời gian và không gian nhất định, một giá trị vĩnh cửu và phổ quát. “Điều đã xẩy ra thì không thể đã không xẩy ra – Impossibile est factum non esse quod factum est. ” Không ai biết hơn “Hoàng tử của thế gian này” sức mạnh kinh khủng biểu thị cho lịch sử điều mà nguyên lý bất mâu thuẫn biểu thị cho siêu hình học. Người ta sẽ không còn có thể trở lại giai đoạn trước. Không gì cũng như không ai trên thế giới, dù có nỗ lực đến mấy, có thể làm cho không xảy ra những gì đã xảy ra, cụ thể là Đức Giêsu Kitô không chết hay không sống lại, con người không được cứu chuộc, Giáo hội không được thành lập, các bí tích không được đặt ra, triều đại của Thiên Chúa không được thiết lập.

“Đây là lúc sang trang soi sáng mọi sự, như chiếc lá lớn in trong sách lễ. Đây là Trang lớn rực rỡ mầu đỏ, chia cách hai Giao Ước. Mọi cửa nhất loạt mở rộng, mọi đối kháng tiêu tan, mọi mâu thuẫn được giải quyết.”

Chúng ta cũng đã nghe trong phụng vụ hôm nay bài trích sách Isaia, về con chiên bị dẫn tời lò sát sinh, nhưng chúng ta đã không cần tự hỏi, như viên chức của nữ hoàng Canđakê, xem nhà tiên tri nói về ai. Từ đây chúng ta biết Isaia nói về người nào, vì cuốn sách đã được mở ra.

Một thi sĩ đã tưởng tượng ra một câu chuyện như sau, được coi như do viên đại đội trưởng tạo ra, người ngày hôm đó hiện diện ở Canvê:

“Chưa bao giờ có một cái chết như cái chết đó,

và Thiên Chúa biết rằng tôi đã thấy vô số cái chết!…

Không phải chống lại cái chết mà Ngài chiến đấu.

Cái chết là nữ tỳ của Ngài, chứ không phải bà chủ của Ngài

Đó không phải là một người thua trận…

Trên thập giá,

điều Ngài chống lại là một điều gì đó lớn hơn nhiều

so với những người giả hình xấu miệng…

Không, đó là một cuộc chiến đấu hoàn toàn khác…

Cuối cùng, Ngài thốt lên một tiếng kêu chiến thắng.

Mọi người đều chưng hửng,

Nhưng tôi, người thông thạo những cuộc chiến đấu và những người chiến đấu,

Tôi nhận ra tiếng kêu của người thắng trận,

Trong số ngàn vạn tiếng kêu khác .”

Chiến thắng là chiến thắng sự chết, một cái chết được chấp nhận trong sự vâng phục hoàn toàn Chúa Cha và vì yêu thương con người. Đối với Gioan, sự phục sinh chỉ là đưa ra ánh sáng một cuộc chiến thắng ẩn giấu trên thập giá. Đức Giêsu là “người chiến thắng vì là tế vật” – victor quia victima “. Cũng như trên bàn thờ, sau lúc truyền phép, người ta không thấy có gì thay đổi bên ngoài nơi bánh và rượu, trong khi chúng ta biết rằng chúng hoàn toàn khác với trước đây, vì chúng trở nên mình và máu Đức Kitô. Cũng vậy, Phục sinh có vẻ không làm thay đổi gì trên thế giới, trong khi thực ra mọi sự đều biến đổi và thế giới trở thành một “tạo thành mới”.

Thế nhưng tại sao Gioan cảm thấy cần phải nhắc lại những sự việc này ở Giáo hội thời ngài? Chúng ta tự hỏi điều này, vì, theo tôi, sứ điệp mà trang này của Tân Ước tạo ra cho chúng ta được chứa đựng ở đó. Chính ở đây chúng ta đạt tới ý nghĩa và mục đích của phụng vụ mà chúng ta đang cử hành.

Có một vùng của quang phổ, vùng ở bên này màu đỏ, mà mắt người không thể nhận thấy. Nhờ các tia của nó, được gọi là tia hồng ngoại, chúng ta có thể nắm bắt các khía cạnh của các yếu tố và của chính hành tinh chúng ta, những khía cạnh mà, nếu không, sẽ không được biết đến. Hình ảnh rút ra từ đó hoàn toàn khác với hình ảnh của các tri giác thông thường. Đó cũng chính là điều xẩy ra trong lãnh vực tâm trí. Có một khía cạnh của thực tại, khía cạnh không qua đi với hình bóng của thế giới đang qua này, khía cạnh không nhìn thấy bắng mắt trần, nhưng chỉ nhìn thấy dưới ánh sáng của mạc khải. Con người tự nhiên, cho dù có học thức và khôn ngoan mấy đi nữa trong mọi việc, cũng không nghi ngờ sự hiện hữu của nó. Chính là hình ảnh vượt qua của thế giới là kết quả của sự chết và sự sống lại của Đức Kitô, thế giới như chính ThiênChúa thấy. Nó không chỉ cho ta thấy một khía cạnh bổ túc của thực tại, nhưng còn giúp ta thấy mọi sự, ngay cả những sự ở thế gian này, trong một ánh sáng mới mẻ. Gioan đã nhận được hình ảnh này, ngài hoàn toàn tiêm nhiễm nó, và giờ đây ngài chuyển đạt nó cho Giáo hội trong tất cả quyền năng tiên tri của nó. “Ai có tai thì hãy nghe điều Thần Khí nói với các Giáo hội.” (Kh 2,7 và tại nhiều chỗ khác)

Ở trần gian này, chúng ta không chỉ tin vào cuộc chiến thắng, nhưng còn chiến thắng trong đức tin. Nhờ đức tin, chúng ta đã là những người chiến thắng, chúng ta đã trải nghiệm điều gì đó về sự sống vĩnh cửu. Người nào tin thì đã ngự “bên Đức Giêsu, trên ngai của Ngài” và “thưởng thức manna đã được giấu kỹ” (Kh 3,21;2,17). Gioan đã mạnh mẽ nhắc lại điều đó cho chúng ta: “Điều làm cho chúng ta thắng được thế gian, đó là lòng tin của chúng ta” (1Ga 5,4).

Có một thời việc công bố chiến thắng này của Đức Kitô thì dễ hơn. “Thập giá ngày xưa là dấu chỉ của ô nhục, ngày nay lấp lánh trên triều thiên các vua”, một số Giáo Phụ đã thốt lên như vậy vào lúc kết thúc cuộc bách hại. Có lẽ đó không phải là chính Constantinô, người được biết là đã hứa hẹn trong thị kiến nổi tiếng về thập giá của ông: “Cứ dấu này ngươi sẽ thắng – In hoc signo vinces“. Dầu sao, rõ ràng là lúc này không phải như vậy, ngay trong các quốc gia có truyền thống Kitô giáo lâu đời. Đấng bị đóng đinh bị tống cổ hết nơi này đến nơi khác. Vì vậy, hơn lúc nào hết, bây giờ là lúc công bố sư tử Giuđa đã chiến thắng, như khi lời này được nói cho Gioan lúc ngài “đang ở đảo gọi là Patmô, vì đã rao giảng lời Thiên Chúa và lời chứng của Đức Giêsu” (x. Kh 1,9). “Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.” (Mt 11,6)

Sách Khải huyến viết là Con Chiên vừa nhận cuốn sách từ tay Đấng ngự trên ngai, người ta nghe thấy tiếng một ca đoàn hùng mạnh vang lên từ mọi nơi trên trời dưới đất: “Ngài xứng đánh lãnh nhận cuốn sách và mở ấn niêm phong, vì Ngài đã bị giết. Ngài thật xứng đáng” (Kh 5,9) và cuối cùng mọi người “phủ phục xuống thờ lậy” (Kh 5,14; 7,11).

Lm Micae Trần Đình Quảng

Viii “Sư Tử Xuất Thân Từ Chi Tộc Giuđa Đã Chiến Thắng”

“SƯ TỬ XUẤT THÂN TỪ CHI TỘC GIUĐA ĐÃ CHIẾN THẮNG”

Chúng ta có một bản chú giải xác thực về trình thuật cuộc Khổ nạn mà chúng ta vừa nghe, một bản chú giải do thánh Gioan hoặc ít nhất domột trong những môn đồ của ngài, sống bên ngài và thấm nhuần tư tưởng của ngài. Đó là chương 5 của sách Khải huyền. Cả hai bản văn đều quy chiếu tới biến cố Canvê, mà Phúc Âm thứ tư tường thuật theo cách lịch sử, trong khi sách Khải huyền giải thích và cử hành biến cố theo cách tiên tri và phụng vụ.

Trong chương 5 của sách Khải huyền, biến cố vượt qua được trình bầy trong khung cảnh một phụng vụ thiên quốc, mà phụng vụ này lại dựa vào phụng vụ trần gian của cộng đồng Kitô giáo thời ấy. Đọc bản văn, mọi người có thể phân biệt những nét đặc sắc họ cử hành trong cộng đoàn phụng vụ của họ. Phụng vụ vượt qua mà Gioan dựa vào, cả trong Phúc Âm lần trong Khải huyền, đều theo “14 nisan”, cử hành lễ Vượt qua cùng thời điểm với lễ Vượt qua Do thái, ngày 14 tháng nisan, tức ngày họ kỷ niệm cái chết của Đức Kitô, chứ không phải kỷ niệm ngày Chúa sống lại. Nói cho rõ hơn, đây là phụng vụ đặt trọng tâm vào ngày thứ sáu, hôm trước ngày sabbát, được coi như khởi điểm của ngày phục sinh. Theo lịch sử, chúng ta biết bẩy Giáo hội ở Tiểu Á, mà sách Khải huyền nhằm gửi đến, tất cả đều theo truyền thống 14 nisan. Chính ở Smyrna, một trong bẩy Giáo hội, mà một môn đệ của Gioan, thánh Polycarpô, làm giám mục, người đã đến Rôma khoảng giữa thế kỷ II, để tranh luận với Giáo hoàng Anicêtô về vấn đề thời gian khác nhau của lễ Vượt qua. Riêng tại Sarđê, một thành khác trong bẩy thành, chính giám mục Mêlitô minh nhiên theo truyền thống 14 nisan.

Như vậy, chương 5 của sách Khải huyền là bản chú giải tốt nhất về những gì chúng ta cử hành. Nó quy chiếu tới cùng một thời điểm lịch sử và phụng vụ mà chúng ta cũng đang làm sống lại. Nó chứa đựng những lời của Thiên Chúa, những lời linh ứng, được dành cho chúng ta. ở đây và lúc này. Chúng ta hãy lắng nghe.

Trước Đức Kitô, Kinh Thánh giống như bản dàn bè của một bản đại hòa tấu viết trên giấy, và người ta không thể nghe được âm thanh hùng mạnh của nó, bao lâu người ta chưa đặt ở đầu bản nhạc chìa khóa giúp người ta đọc nó. Viên chức của nữ hoàng Canđakê, đang trên đường từ Giêrusalem trở về nhà, khi đọc đoạn văn của cuộn sách về Isaia tương ứng với chương 53 của sách này, đã hỏi Philipphê: “Vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác? (Cv 8,34) Đoạn văn ông đang đọc là đoạn này “Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông…” (Is 53,7) Ông ta chưa có chìa khóa để đọc.

Thị kiến của Gioan tiếp tục: “Rồi tôi thấy một thiên thần dũng mãnh tuyên bố: ‘Ai xứng đáng mở cuốn sách và tháo ấn niêm phong?’ Nhưng không ai ở trên trời, dưới đất hay trong lòng đất,có thể mở cuốn sách và nhìn vào đó. Và tôi khóc nức nở…” (Kh 5,2-4). Phù hợp với chính bản chất của phụng vụ, Gioan đưa chúng ta về lại thời điểm lịch sử lúc các sự việc xẩy ra hoặc sắp xẩy ra. Lời than phiền của vị tiên tri gợi lên lời than phiền của các môn đệ sau cái chết của Đức Giêsu: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel” (Lc 24,21). Lời than phiền của Maria Mađalêna trước ngôi mộ trống. Lời than phiền của tất cả những người “mong chờ ơn Cứu Độ Israel” (x. Lc 2,25).

Động từ enikèsen ở thì quá khứ, Ngài đã chiến thắng ẩn chứa chính nguyên lý giúp cho lịch sử có được sức mạnh và tính chất tuyệt đối của nó, một tính chất mang lại cho một sự kiện, xẩy đến trong một thời gian và không gian nhất định, một giá trị vĩnh cửu và phổ quát. “Điều đã xẩy ra thì không thể đã không xẩy ra – Impossibile est factum non esse quod factum est. ” Không ai biết hơn “Hoàng tử của thế gian này” sức mạnh kinh khủng biểu thị cho lịch sử điều mà nguyên lý bất mâu thuẫn biểu thị cho siêu hình học. Người ta sẽ không còn có thể trở lại giai đoạn trước. Không gì cũng như không ai trên thế giới, dù có nỗ lực đến mấy, có thể làm cho không xảy ra những gì đã xảy ra, cụ thể là Đức Giêsu Kitô không chết hay không sống lại, con người không được cứu chuộc, Giáo hội không được thành lập, các bí tích không được đặt ra, triều đại của Thiên Chúa không được thiết lập.

“Đây là lúc sang trang soi sáng mọi sự, như chiếc lá lớn in trong sách lễ. Đây là Trang lớn rực rỡ mầu đỏ, chia cách hai Giao Ước. Mọi cửa nhất loạt mở rộng, mọi đối kháng tiêu tan, mọi mâu thuẫn được giải quyết.”

Chúng ta cũng đã nghe trong phụng vụ hôm nay bài trích sách Isaia, về con chiên bị dẫn tời lò sát sinh, nhưng chúng ta đã không cần tự hỏi, như viên chức của nữ hoàng Canđakê, xem nhà tiên tri nói về ai. Từ đây chúng ta biết Isaia nói về người nào, vì cuốn sách đã được mở ra.

Một thi sĩ đã tưởng tượng ra một câu chuyện như sau, được coi như do viên đại đội trưởng tạo ra, người ngày hôm đó hiện diện ở Canvê:

“Chưa bao giờ có một cái chết như cái chết đó,

và Thiên Chúa biết rằng tôi đã thấy vô số cái chết!…

Không phải chống lại cái chết mà Ngài chiến đấu.

Cái chết là nữ tỳ của Ngài, chứ không phải bà chủ của Ngài

Đó không phải là một người thua trận…

Trên thập giá,

điều Ngài chống lại là một điều gì đó lớn hơn nhiều

so với những người giả hình xấu miệng…

Không, đó là một cuộc chiến đấu hoàn toàn khác…

Cuối cùng, Ngài thốt lên một tiếng kêu chiến thắng.

Mọi người đều chưng hửng,

Nhưng tôi, người thông thạo những cuộc chiến đấu và những người chiến đấu,

Tôi nhận ra tiếng kêu của người thắng trận,

Trong số ngàn vạn tiếng kêu khác .”

Chiến thắng là chiến thắng sự chết, một cái chết được chấp nhận trong sự vâng phục hoàn toàn Chúa Cha và vì yêu thương con người. Đối với Gioan, sự phục sinh chỉ là đưa ra ánh sáng một cuộc chiến thắng ẩn giấu trên thập giá. Đức Giêsu là “người chiến thắng vì là tế vật” – victor quia victima “. Cũng như trên bàn thờ, sau lúc truyền phép, người ta không thấy có gì thay đổi bên ngoài nơi bánh và rượu, trong khi chúng ta biết rằng chúng hoàn toàn khác với trước đây, vì chúng trở nên mình và máu Đức Kitô. Cũng vậy, Phục sinh có vẻ không làm thay đổi gì trên thế giới, trong khi thực ra mọi sự đều biến đổi và thế giới trở thành một “tạo thành mới”.

Thế nhưng tại sao Gioan cảm thấy cần phải nhắc lại những sự việc này ở Giáo hội thời ngài? Chúng ta tự hỏi điều này, vì, theo tôi, sứ điệp mà trang này của Tân Ước tạo ra cho chúng ta được chứa đựng ở đó. Chính ở đây chúng ta đạt tới ý nghĩa và mục đích của phụng vụ mà chúng ta đang cử hành.

Có một vùng của quang phổ, vùng ở bên này màu đỏ, mà mắt người không thể nhận thấy. Nhờ các tia của nó, được gọi là tia hồng ngoại, chúng ta có thể nắm bắt các khía cạnh của các yếu tố và của chính hành tinh chúng ta, những khía cạnh mà, nếu không, sẽ không được biết đến. Hình ảnh rút ra từ đó hoàn toàn khác với hình ảnh của các tri giác thông thường. Đó cũng chính là điều xẩy ra trong lãnh vực tâm trí. Có một khía cạnh của thực tại, khía cạnh không qua đi với hình bóng của thế giới đang qua này, khía cạnh không nhìn thấy bắng mắt trần, nhưng chỉ nhìn thấy dưới ánh sáng của mạc khải. Con người tự nhiên, cho dù có học thức và khôn ngoan mấy đi nữa trong mọi việc, cũng không nghi ngờ sự hiện hữu của nó. Chính là hình ảnh vượt qua của thế giới là kết quả của sự chết và sự sống lại của Đức Kitô, thế giới như chính ThiênChúa thấy. Nó không chỉ cho ta thấy một khía cạnh bổ túc của thực tại, nhưng còn giúp ta thấy mọi sự, ngay cả những sự ở thế gian này, trong một ánh sáng mới mẻ. Gioan đã nhận được hình ảnh này, ngài hoàn toàn tiêm nhiễm nó, và giờ đây ngài chuyển đạt nó cho Giáo hội trong tất cả quyền năng tiên tri của nó. “Ai có tai thì hãy nghe điều Thần Khí nói với các Giáo hội.” (Kh 2,7 và tại nhiều chỗ khác)

Ở trần gian này, chúng ta không chỉ tin vào cuộc chiến thắng, nhưng còn chiến thắng trong đức tin. Nhờ đức tin, chúng ta đã là những người chiến thắng, chúng ta đã trải nghiệm điều gì đó về sự sống vĩnh cửu. Người nào tin thì đã ngự “bên Đức Giêsu, trên ngai của Ngài” và “thưởng thức manna đã được giấu kỹ” (Kh 3,21;2,17). Gioan đã mạnh mẽ nhắc lại điều đó cho chúng ta: “Điều làm cho chúng ta thắng được thế gian, đó là lòng tin của chúng ta” (1Ga 5,4).

Có một thời việc công bố chiến thắng này của Đức Kitô thì dễ hơn. “Thập giá ngày xưa là dấu chỉ của ô nhục, ngày nay lấp lánh trên triều thiên các vua”, một số Giáo Phụ đã thốt lên như vậy vào lúc kết thúc cuộc bách hại. Có lẽ đó không phải là chính Constantinô, người được biết là đã hứa hẹn trong thị kiến nổi tiếng về thập giá của ông: “Cứ dấu này ngươi sẽ thắng – In hoc signo vinces“. Dầu sao, rõ ràng là lúc này không phải như vậy, ngay trong các quốc gia có truyền thống Kitô giáo lâu đời. Đấng bị đóng đinh bị tống cổ hết nơi này đến nơi khác. Vì vậy, hơn lúc nào hết, bây giờ là lúc công bố sư tử Giuđa đã chiến thắng, như khi lời này được nói cho Gioan lúc ngài “đang ở đảo gọi là Patmô, vì đã rao giảng lời Thiên Chúa và lời chứng của Đức Giêsu” (x. Kh 1,9). “Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.” (Mt 11,6)

Sách Khải huyến viết là Con Chiên vừa nhận cuốn sách từ tay Đấng ngự trên ngai, người ta nghe thấy tiếng một ca đoàn hùng mạnh vang lên từ mọi nơi trên trời dưới đất: “Ngài xứng đánh lãnh nhận cuốn sách và mở ấn niêm phong, vì Ngài đã bị giết. Ngài thật xứng đáng” (Kh 5,9) và cuối cùng mọi người “phủ phục xuống thờ lậy” (Kh 5,14; 7,11).

Lm Micae Trần Đình Quảng

Viii “Sư Tử Xuất Thân Từ Chi Tộc Giuđa Đã Chiến Thắng”

“SƯ TỬ XUẤT THÂN TỪ CHI TỘC GIUĐA ĐÃ CHIẾN THẮNG”

Chúng ta có một bản chú giải xác thực về trình thuật cuộc Khổ nạn mà chúng ta vừa nghe, một bản chú giải do thánh Gioan hoặc ít nhất domột trong những môn đồ của ngài, sống bên ngài và thấm nhuần tư tưởng của ngài. Đó là chương 5 của sách Khải huyền. Cả hai bản văn đều quy chiếu tới biến cố Canvê, mà Phúc Âm thứ tư tường thuật theo cách lịch sử, trong khi sách Khải huyền giải thích và cử hành biến cố theo cách tiên tri và phụng vụ.

Trong chương 5 của sách Khải huyền, biến cố vượt qua được trình bầy trong khung cảnh một phụng vụ thiên quốc, mà phụng vụ này lại dựa vào phụng vụ trần gian của cộng đồng Kitô giáo thời ấy. Đọc bản văn, mọi người có thể phân biệt những nét đặc sắc họ cử hành trong cộng đoàn phụng vụ của họ. Phụng vụ vượt qua mà Gioan dựa vào, cả trong Phúc Âm lần trong Khải huyền, đều theo “14 nisan”, cử hành lễ Vượt qua cùng thời điểm với lễ Vượt qua Do thái, ngày 14 tháng nisan, tức ngày họ kỷ niệm cái chết của Đức Kitô, chứ không phải kỷ niệm ngày Chúa sống lại. Nói cho rõ hơn, đây là phụng vụ đặt trọng tâm vào ngày thứ sáu, hôm trước ngày sabbát, được coi như khởi điểm của ngày phục sinh. Theo lịch sử, chúng ta biết bẩy Giáo hội ở Tiểu Á, mà sách Khải huyền nhằm gửi đến, tất cả đều theo truyền thống 14 nisan. Chính ở Smyrna, một trong bẩy Giáo hội, mà một môn đệ của Gioan, thánh Polycarpô, làm giám mục, người đã đến Rôma khoảng giữa thế kỷ II, để tranh luận với Giáo hoàng Anicêtô về vấn đề thời gian khác nhau của lễ Vượt qua. Riêng tại Sarđê, một thành khác trong bẩy thành, chính giám mục Mêlitô minh nhiên theo truyền thống 14 nisan.

Như vậy, chương 5 của sách Khải huyền là bản chú giải tốt nhất về những gì chúng ta cử hành. Nó quy chiếu tới cùng một thời điểm lịch sử và phụng vụ mà chúng ta cũng đang làm sống lại. Nó chứa đựng những lời của Thiên Chúa, những lời linh ứng, được dành cho chúng ta. ở đây và lúc này. Chúng ta hãy lắng nghe.

Trước Đức Kitô, Kinh Thánh giống như bản dàn bè của một bản đại hòa tấu viết trên giấy, và người ta không thể nghe được âm thanh hùng mạnh của nó, bao lâu người ta chưa đặt ở đầu bản nhạc chìa khóa giúp người ta đọc nó. Viên chức của nữ hoàng Canđakê, đang trên đường từ Giêrusalem trở về nhà, khi đọc đoạn văn của cuộn sách về Isaia tương ứng với chương 53 của sách này, đã hỏi Philipphê: “Vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác? (Cv 8,34) Đoạn văn ông đang đọc là đoạn này “Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông…” (Is 53,7) Ông ta chưa có chìa khóa để đọc.

Thị kiến của Gioan tiếp tục: “Rồi tôi thấy một thiên thần dũng mãnh tuyên bố: ‘Ai xứng đáng mở cuốn sách và tháo ấn niêm phong?’ Nhưng không ai ở trên trời, dưới đất hay trong lòng đất,có thể mở cuốn sách và nhìn vào đó. Và tôi khóc nức nở…” (Kh 5,2-4). Phù hợp với chính bản chất của phụng vụ, Gioan đưa chúng ta về lại thời điểm lịch sử lúc các sự việc xẩy ra hoặc sắp xẩy ra. Lời than phiền của vị tiên tri gợi lên lời than phiền của các môn đệ sau cái chết của Đức Giêsu: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel” (Lc 24,21). Lời than phiền của Maria Mađalêna trước ngôi mộ trống. Lời than phiền của tất cả những người “mong chờ ơn Cứu Độ Israel” (x. Lc 2,25).

Động từ enikèsen ở thì quá khứ, Ngài đã chiến thắng ẩn chứa chính nguyên lý giúp cho lịch sử có được sức mạnh và tính chất tuyệt đối của nó, một tính chất mang lại cho một sự kiện, xẩy đến trong một thời gian và không gian nhất định, một giá trị vĩnh cửu và phổ quát. “Điều đã xẩy ra thì không thể đã không xẩy ra – Impossibile est factum non esse quod factum est. ” Không ai biết hơn “Hoàng tử của thế gian này” sức mạnh kinh khủng biểu thị cho lịch sử điều mà nguyên lý bất mâu thuẫn biểu thị cho siêu hình học. Người ta sẽ không còn có thể trở lại giai đoạn trước. Không gì cũng như không ai trên thế giới, dù có nỗ lực đến mấy, có thể làm cho không xảy ra những gì đã xảy ra, cụ thể là Đức Giêsu Kitô không chết hay không sống lại, con người không được cứu chuộc, Giáo hội không được thành lập, các bí tích không được đặt ra, triều đại của Thiên Chúa không được thiết lập.

“Đây là lúc sang trang soi sáng mọi sự, như chiếc lá lớn in trong sách lễ. Đây là Trang lớn rực rỡ mầu đỏ, chia cách hai Giao Ước. Mọi cửa nhất loạt mở rộng, mọi đối kháng tiêu tan, mọi mâu thuẫn được giải quyết.”

Chúng ta cũng đã nghe trong phụng vụ hôm nay bài trích sách Isaia, về con chiên bị dẫn tời lò sát sinh, nhưng chúng ta đã không cần tự hỏi, như viên chức của nữ hoàng Canđakê, xem nhà tiên tri nói về ai. Từ đây chúng ta biết Isaia nói về người nào, vì cuốn sách đã được mở ra.

Một thi sĩ đã tưởng tượng ra một câu chuyện như sau, được coi như do viên đại đội trưởng tạo ra, người ngày hôm đó hiện diện ở Canvê:

“Chưa bao giờ có một cái chết như cái chết đó,

và Thiên Chúa biết rằng tôi đã thấy vô số cái chết!…

Không phải chống lại cái chết mà Ngài chiến đấu.

Cái chết là nữ tỳ của Ngài, chứ không phải bà chủ của Ngài

Đó không phải là một người thua trận…

Trên thập giá,

điều Ngài chống lại là một điều gì đó lớn hơn nhiều

so với những người giả hình xấu miệng…

Không, đó là một cuộc chiến đấu hoàn toàn khác…

Cuối cùng, Ngài thốt lên một tiếng kêu chiến thắng.

Mọi người đều chưng hửng,

Nhưng tôi, người thông thạo những cuộc chiến đấu và những người chiến đấu,

Tôi nhận ra tiếng kêu của người thắng trận,

Trong số ngàn vạn tiếng kêu khác .”

Chiến thắng là chiến thắng sự chết, một cái chết được chấp nhận trong sự vâng phục hoàn toàn Chúa Cha và vì yêu thương con người. Đối với Gioan, sự phục sinh chỉ là đưa ra ánh sáng một cuộc chiến thắng ẩn giấu trên thập giá. Đức Giêsu là “người chiến thắng vì là tế vật” – victor quia victima “. Cũng như trên bàn thờ, sau lúc truyền phép, người ta không thấy có gì thay đổi bên ngoài nơi bánh và rượu, trong khi chúng ta biết rằng chúng hoàn toàn khác với trước đây, vì chúng trở nên mình và máu Đức Kitô. Cũng vậy, Phục sinh có vẻ không làm thay đổi gì trên thế giới, trong khi thực ra mọi sự đều biến đổi và thế giới trở thành một “tạo thành mới”.

Thế nhưng tại sao Gioan cảm thấy cần phải nhắc lại những sự việc này ở Giáo hội thời ngài? Chúng ta tự hỏi điều này, vì, theo tôi, sứ điệp mà trang này của Tân Ước tạo ra cho chúng ta được chứa đựng ở đó. Chính ở đây chúng ta đạt tới ý nghĩa và mục đích của phụng vụ mà chúng ta đang cử hành.

Có một vùng của quang phổ, vùng ở bên này màu đỏ, mà mắt người không thể nhận thấy. Nhờ các tia của nó, được gọi là tia hồng ngoại, chúng ta có thể nắm bắt các khía cạnh của các yếu tố và của chính hành tinh chúng ta, những khía cạnh mà, nếu không, sẽ không được biết đến. Hình ảnh rút ra từ đó hoàn toàn khác với hình ảnh của các tri giác thông thường. Đó cũng chính là điều xẩy ra trong lãnh vực tâm trí. Có một khía cạnh của thực tại, khía cạnh không qua đi với hình bóng của thế giới đang qua này, khía cạnh không nhìn thấy bắng mắt trần, nhưng chỉ nhìn thấy dưới ánh sáng của mạc khải. Con người tự nhiên, cho dù có học thức và khôn ngoan mấy đi nữa trong mọi việc, cũng không nghi ngờ sự hiện hữu của nó. Chính là hình ảnh vượt qua của thế giới là kết quả của sự chết và sự sống lại của Đức Kitô, thế giới như chính ThiênChúa thấy. Nó không chỉ cho ta thấy một khía cạnh bổ túc của thực tại, nhưng còn giúp ta thấy mọi sự, ngay cả những sự ở thế gian này, trong một ánh sáng mới mẻ. Gioan đã nhận được hình ảnh này, ngài hoàn toàn tiêm nhiễm nó, và giờ đây ngài chuyển đạt nó cho Giáo hội trong tất cả quyền năng tiên tri của nó. “Ai có tai thì hãy nghe điều Thần Khí nói với các Giáo hội.” (Kh 2,7 và tại nhiều chỗ khác)

Ở trần gian này, chúng ta không chỉ tin vào cuộc chiến thắng, nhưng còn chiến thắng trong đức tin. Nhờ đức tin, chúng ta đã là những người chiến thắng, chúng ta đã trải nghiệm điều gì đó về sự sống vĩnh cửu. Người nào tin thì đã ngự “bên Đức Giêsu, trên ngai của Ngài” và “thưởng thức manna đã được giấu kỹ” (Kh 3,21;2,17). Gioan đã mạnh mẽ nhắc lại điều đó cho chúng ta: “Điều làm cho chúng ta thắng được thế gian, đó là lòng tin của chúng ta” (1Ga 5,4).

Có một thời việc công bố chiến thắng này của Đức Kitô thì dễ hơn. “Thập giá ngày xưa là dấu chỉ của ô nhục, ngày nay lấp lánh trên triều thiên các vua”, một số Giáo Phụ đã thốt lên như vậy vào lúc kết thúc cuộc bách hại. Có lẽ đó không phải là chính Constantinô, người được biết là đã hứa hẹn trong thị kiến nổi tiếng về thập giá của ông: “Cứ dấu này ngươi sẽ thắng – In hoc signo vinces“. Dầu sao, rõ ràng là lúc này không phải như vậy, ngay trong các quốc gia có truyền thống Kitô giáo lâu đời. Đấng bị đóng đinh bị tống cổ hết nơi này đến nơi khác. Vì vậy, hơn lúc nào hết, bây giờ là lúc công bố sư tử Giuđa đã chiến thắng, như khi lời này được nói cho Gioan lúc ngài “đang ở đảo gọi là Patmô, vì đã rao giảng lời Thiên Chúa và lời chứng của Đức Giêsu” (x. Kh 1,9). “Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.” (Mt 11,6)

Sách Khải huyến viết là Con Chiên vừa nhận cuốn sách từ tay Đấng ngự trên ngai, người ta nghe thấy tiếng một ca đoàn hùng mạnh vang lên từ mọi nơi trên trời dưới đất: “Ngài xứng đánh lãnh nhận cuốn sách và mở ấn niêm phong, vì Ngài đã bị giết. Ngài thật xứng đáng” (Kh 5,9) và cuối cùng mọi người “phủ phục xuống thờ lậy” (Kh 5,14; 7,11).

Lm Micae Trần Đình Quảng

Viii “Sư Tử Xuất Thân Từ Chi Tộc Giuđa Đã Chiến Thắng”

“SƯ TỬ XUẤT THÂN TỪ CHI TỘC GIUĐA ĐÃ CHIẾN THẮNG”

Chúng ta có một bản chú giải xác thực về trình thuật cuộc Khổ nạn mà chúng ta vừa nghe, một bản chú giải do thánh Gioan hoặc ít nhất domột trong những môn đồ của ngài, sống bên ngài và thấm nhuần tư tưởng của ngài. Đó là chương 5 của sách Khải huyền. Cả hai bản văn đều quy chiếu tới biến cố Canvê, mà Phúc Âm thứ tư tường thuật theo cách lịch sử, trong khi sách Khải huyền giải thích và cử hành biến cố theo cách tiên tri và phụng vụ.

Trong chương 5 của sách Khải huyền, biến cố vượt qua được trình bầy trong khung cảnh một phụng vụ thiên quốc, mà phụng vụ này lại dựa vào phụng vụ trần gian của cộng đồng Kitô giáo thời ấy. Đọc bản văn, mọi người có thể phân biệt những nét đặc sắc họ cử hành trong cộng đoàn phụng vụ của họ. Phụng vụ vượt qua mà Gioan dựa vào, cả trong Phúc Âm lần trong Khải huyền, đều theo “14 nisan”, cử hành lễ Vượt qua cùng thời điểm với lễ Vượt qua Do thái, ngày 14 tháng nisan, tức ngày họ kỷ niệm cái chết của Đức Kitô, chứ không phải kỷ niệm ngày Chúa sống lại. Nói cho rõ hơn, đây là phụng vụ đặt trọng tâm vào ngày thứ sáu, hôm trước ngày sabbát, được coi như khởi điểm của ngày phục sinh. Theo lịch sử, chúng ta biết bẩy Giáo hội ở Tiểu Á, mà sách Khải huyền nhằm gửi đến, tất cả đều theo truyền thống 14 nisan. Chính ở Smyrna, một trong bẩy Giáo hội, mà một môn đệ của Gioan, thánh Polycarpô, làm giám mục, người đã đến Rôma khoảng giữa thế kỷ II, để tranh luận với Giáo hoàng Anicêtô về vấn đề thời gian khác nhau của lễ Vượt qua. Riêng tại Sarđê, một thành khác trong bẩy thành, chính giám mục Mêlitô minh nhiên theo truyền thống 14 nisan.

Như vậy, chương 5 của sách Khải huyền là bản chú giải tốt nhất về những gì chúng ta cử hành. Nó quy chiếu tới cùng một thời điểm lịch sử và phụng vụ mà chúng ta cũng đang làm sống lại. Nó chứa đựng những lời của Thiên Chúa, những lời linh ứng, được dành cho chúng ta. ở đây và lúc này. Chúng ta hãy lắng nghe.

Trước Đức Kitô, Kinh Thánh giống như bản dàn bè của một bản đại hòa tấu viết trên giấy, và người ta không thể nghe được âm thanh hùng mạnh của nó, bao lâu người ta chưa đặt ở đầu bản nhạc chìa khóa giúp người ta đọc nó. Viên chức của nữ hoàng Canđakê, đang trên đường từ Giêrusalem trở về nhà, khi đọc đoạn văn của cuộn sách về Isaia tương ứng với chương 53 của sách này, đã hỏi Philipphê: “Vị ngôn sứ nói thế về ai? Về chính mình hay về một ai khác? (Cv 8,34) Đoạn văn ông đang đọc là đoạn này “Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông…” (Is 53,7) Ông ta chưa có chìa khóa để đọc.

Thị kiến của Gioan tiếp tục: “Rồi tôi thấy một thiên thần dũng mãnh tuyên bố: ‘Ai xứng đáng mở cuốn sách và tháo ấn niêm phong?’ Nhưng không ai ở trên trời, dưới đất hay trong lòng đất,có thể mở cuốn sách và nhìn vào đó. Và tôi khóc nức nở…” (Kh 5,2-4). Phù hợp với chính bản chất của phụng vụ, Gioan đưa chúng ta về lại thời điểm lịch sử lúc các sự việc xẩy ra hoặc sắp xẩy ra. Lời than phiền của vị tiên tri gợi lên lời than phiền của các môn đệ sau cái chết của Đức Giêsu: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel” (Lc 24,21). Lời than phiền của Maria Mađalêna trước ngôi mộ trống. Lời than phiền của tất cả những người “mong chờ ơn Cứu Độ Israel” (x. Lc 2,25).

Động từ enikèsen ở thì quá khứ, Ngài đã chiến thắng ẩn chứa chính nguyên lý giúp cho lịch sử có được sức mạnh và tính chất tuyệt đối của nó, một tính chất mang lại cho một sự kiện, xẩy đến trong một thời gian và không gian nhất định, một giá trị vĩnh cửu và phổ quát. “Điều đã xẩy ra thì không thể đã không xẩy ra – Impossibile est factum non esse quod factum est. ” Không ai biết hơn “Hoàng tử của thế gian này” sức mạnh kinh khủng biểu thị cho lịch sử điều mà nguyên lý bất mâu thuẫn biểu thị cho siêu hình học. Người ta sẽ không còn có thể trở lại giai đoạn trước. Không gì cũng như không ai trên thế giới, dù có nỗ lực đến mấy, có thể làm cho không xảy ra những gì đã xảy ra, cụ thể là Đức Giêsu Kitô không chết hay không sống lại, con người không được cứu chuộc, Giáo hội không được thành lập, các bí tích không được đặt ra, triều đại của Thiên Chúa không được thiết lập.

“Đây là lúc sang trang soi sáng mọi sự, như chiếc lá lớn in trong sách lễ. Đây là Trang lớn rực rỡ mầu đỏ, chia cách hai Giao Ước. Mọi cửa nhất loạt mở rộng, mọi đối kháng tiêu tan, mọi mâu thuẫn được giải quyết.”

Chúng ta cũng đã nghe trong phụng vụ hôm nay bài trích sách Isaia, về con chiên bị dẫn tời lò sát sinh, nhưng chúng ta đã không cần tự hỏi, như viên chức của nữ hoàng Canđakê, xem nhà tiên tri nói về ai. Từ đây chúng ta biết Isaia nói về người nào, vì cuốn sách đã được mở ra.

Một thi sĩ đã tưởng tượng ra một câu chuyện như sau, được coi như do viên đại đội trưởng tạo ra, người ngày hôm đó hiện diện ở Canvê:

“Chưa bao giờ có một cái chết như cái chết đó,

và Thiên Chúa biết rằng tôi đã thấy vô số cái chết!…

Không phải chống lại cái chết mà Ngài chiến đấu.

Cái chết là nữ tỳ của Ngài, chứ không phải bà chủ của Ngài

Đó không phải là một người thua trận…

Trên thập giá,

điều Ngài chống lại là một điều gì đó lớn hơn nhiều

so với những người giả hình xấu miệng…

Không, đó là một cuộc chiến đấu hoàn toàn khác…

Cuối cùng, Ngài thốt lên một tiếng kêu chiến thắng.

Mọi người đều chưng hửng,

Nhưng tôi, người thông thạo những cuộc chiến đấu và những người chiến đấu,

Tôi nhận ra tiếng kêu của người thắng trận,

Trong số ngàn vạn tiếng kêu khác .”

Chiến thắng là chiến thắng sự chết, một cái chết được chấp nhận trong sự vâng phục hoàn toàn Chúa Cha và vì yêu thương con người. Đối với Gioan, sự phục sinh chỉ là đưa ra ánh sáng một cuộc chiến thắng ẩn giấu trên thập giá. Đức Giêsu là “người chiến thắng vì là tế vật” – victor quia victima “. Cũng như trên bàn thờ, sau lúc truyền phép, người ta không thấy có gì thay đổi bên ngoài nơi bánh và rượu, trong khi chúng ta biết rằng chúng hoàn toàn khác với trước đây, vì chúng trở nên mình và máu Đức Kitô. Cũng vậy, Phục sinh có vẻ không làm thay đổi gì trên thế giới, trong khi thực ra mọi sự đều biến đổi và thế giới trở thành một “tạo thành mới”.

Thế nhưng tại sao Gioan cảm thấy cần phải nhắc lại những sự việc này ở Giáo hội thời ngài? Chúng ta tự hỏi điều này, vì, theo tôi, sứ điệp mà trang này của Tân Ước tạo ra cho chúng ta được chứa đựng ở đó. Chính ở đây chúng ta đạt tới ý nghĩa và mục đích của phụng vụ mà chúng ta đang cử hành.

Có một vùng của quang phổ, vùng ở bên này màu đỏ, mà mắt người không thể nhận thấy. Nhờ các tia của nó, được gọi là tia hồng ngoại, chúng ta có thể nắm bắt các khía cạnh của các yếu tố và của chính hành tinh chúng ta, những khía cạnh mà, nếu không, sẽ không được biết đến. Hình ảnh rút ra từ đó hoàn toàn khác với hình ảnh của các tri giác thông thường. Đó cũng chính là điều xẩy ra trong lãnh vực tâm trí. Có một khía cạnh của thực tại, khía cạnh không qua đi với hình bóng của thế giới đang qua này, khía cạnh không nhìn thấy bắng mắt trần, nhưng chỉ nhìn thấy dưới ánh sáng của mạc khải. Con người tự nhiên, cho dù có học thức và khôn ngoan mấy đi nữa trong mọi việc, cũng không nghi ngờ sự hiện hữu của nó. Chính là hình ảnh vượt qua của thế giới là kết quả của sự chết và sự sống lại của Đức Kitô, thế giới như chính ThiênChúa thấy. Nó không chỉ cho ta thấy một khía cạnh bổ túc của thực tại, nhưng còn giúp ta thấy mọi sự, ngay cả những sự ở thế gian này, trong một ánh sáng mới mẻ. Gioan đã nhận được hình ảnh này, ngài hoàn toàn tiêm nhiễm nó, và giờ đây ngài chuyển đạt nó cho Giáo hội trong tất cả quyền năng tiên tri của nó. “Ai có tai thì hãy nghe điều Thần Khí nói với các Giáo hội.” (Kh 2,7 và tại nhiều chỗ khác)

Ở trần gian này, chúng ta không chỉ tin vào cuộc chiến thắng, nhưng còn chiến thắng trong đức tin. Nhờ đức tin, chúng ta đã là những người chiến thắng, chúng ta đã trải nghiệm điều gì đó về sự sống vĩnh cửu. Người nào tin thì đã ngự “bên Đức Giêsu, trên ngai của Ngài” và “thưởng thức manna đã được giấu kỹ” (Kh 3,21;2,17). Gioan đã mạnh mẽ nhắc lại điều đó cho chúng ta: “Điều làm cho chúng ta thắng được thế gian, đó là lòng tin của chúng ta” (1Ga 5,4).

Có một thời việc công bố chiến thắng này của Đức Kitô thì dễ hơn. “Thập giá ngày xưa là dấu chỉ của ô nhục, ngày nay lấp lánh trên triều thiên các vua”, một số Giáo Phụ đã thốt lên như vậy vào lúc kết thúc cuộc bách hại. Có lẽ đó không phải là chính Constantinô, người được biết là đã hứa hẹn trong thị kiến nổi tiếng về thập giá của ông: “Cứ dấu này ngươi sẽ thắng – In hoc signo vinces“. Dầu sao, rõ ràng là lúc này không phải như vậy, ngay trong các quốc gia có truyền thống Kitô giáo lâu đời. Đấng bị đóng đinh bị tống cổ hết nơi này đến nơi khác. Vì vậy, hơn lúc nào hết, bây giờ là lúc công bố sư tử Giuđa đã chiến thắng, như khi lời này được nói cho Gioan lúc ngài “đang ở đảo gọi là Patmô, vì đã rao giảng lời Thiên Chúa và lời chứng của Đức Giêsu” (x. Kh 1,9). “Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.” (Mt 11,6)

Sách Khải huyến viết là Con Chiên vừa nhận cuốn sách từ tay Đấng ngự trên ngai, người ta nghe thấy tiếng một ca đoàn hùng mạnh vang lên từ mọi nơi trên trời dưới đất: “Ngài xứng đánh lãnh nhận cuốn sách và mở ấn niêm phong, vì Ngài đã bị giết. Ngài thật xứng đáng” (Kh 5,9) và cuối cùng mọi người “phủ phục xuống thờ lậy” (Kh 5,14; 7,11).

Lm Micae Trần Đình Quảng

Bạn đang xem bài viết Viii “Sư Tử Xuất Thân Từ Chi Tộc Giuđa Đã Chiến Thắng” trên website Duongveyeuthuong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!